Lạc thế chi nhân - Chương 685: Phiên Tòa Bất Ngờ: Bằng Chứng Của Lâm Dịch
Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong không mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc của những vùng quê hẻo lánh. Tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng rao hàng thưa thớt của những người bán hàng rong thức khuya, và mùi khói bếp lẫn với mùi ẩm mốc của những con hẻm nhỏ vẫn luẩn quẩn trong không khí se lạnh. Nhưng ngay cả trong sự hỗn độn đó, một tia hy vọng mỏng manh vẫn bùng cháy trong lòng Lâm Dịch. Hắn biết, hắn sẽ không đơn độc trên con đường này. Và chừng nào còn có hy vọng, chừng nào còn có người tin tưởng vào hắn, hắn sẽ không bao giờ gục ngã. Cuộc chiến tiêu hao này, chỉ là bước khởi đầu cho một hành trình dài hơn, nơi hắn sẽ phải đối mặt với những thách thức lớn lao hơn, nhưng cũng là nơi hắn sẽ chứng minh được giá trị của mình, không phải bằng quyền lực hay sức mạnh siêu nhiên, mà bằng trí tuệ, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của một con người hiện đại giữa thời loạn lạc.
Sáng sớm hôm sau, Thành Thiên Phong chìm trong một lớp sương mù dày đặc, biến những mái ngói cong vút và những con đường đá xám xịt trở nên mơ hồ, huyền ảo. Không khí ẩm ướt và lạnh buốt, nhưng bên trong một căn phòng nhỏ tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, hơi ấm từ chiếc lò sưởi và ngọn đèn dầu mờ ảo vẫn mang lại chút dễ chịu. Tiếng trò chuyện râm ran từ đại sảnh phía dưới vọng lên, lẫn với tiếng bát đĩa va chạm lách cách và mùi thơm của thức ăn sáng, tạo nên một bầu không khí ồn ào nhưng sống động.
Lâm Dịch ngồi bên chiếc bàn gỗ chắc chắn, trên đó bày la liệt những cuộn giấy ghi chép chi chít chữ, những sổ sách cũ kỹ đã ngả màu ố vàng, và vài vật chứng nhỏ được bọc cẩn thận trong lớp vải thô. Khuôn mặt hắn thanh tú nhưng ẩn chứa vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm lúc này sắc bén đến lạ thường, lướt qua từng dòng chữ, từng con số. Hắn gầy gò, xanh xao hơn so với trước đây do thiếu ăn và những đêm dài thức trắng, nhưng khí chất điềm tĩnh toát ra từ hắn lại khiến người đối diện cảm thấy một sự chắc chắn đến khó tin. Hắn đang kiểm tra lại mọi thứ lần cuối cùng, sắp xếp các luận điểm một cách có hệ thống, như một luật sư đang chuẩn bị cho phiên tòa quan trọng nhất đời mình.
Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng giờ đây ánh lên vẻ lo lắng không che giấu, nhưng vẫn giữ được sự kiên nghị vốn có. Nàng khẽ đặt một chén trà nóng xuống bên cạnh tay Lâm Dịch, hơi nước bốc lên nghi ngút làm ấm không khí.
"Mỗi chi tiết đều phải chính xác, không được để sơ hở dù là nhỏ nhất," Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm tĩnh, không một chút dao động. Hắn dùng ngón tay gầy gò chỉ vào một dòng chữ trên cuộn giấy, "Chỉ cần một lỗi nhỏ, Thẩm Đại Nhân sẽ nắm lấy cơ hội để lật ngược thế cờ."
Bạch Vân Nhi gật đầu nhẹ, lòng nàng nặng trĩu. "Ta hiểu. Nhưng Sứ giả Hoàng gia kia... hắn ta đến từ triều đình, liệu có thực sự công bằng?" Nàng cắn nhẹ môi, ánh mắt chuyển sang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù vẫn giăng mắc. "Họ đều là quan lại. Sẽ có sự bao che, che đậy lẫn nhau. Chúng ta đang đánh cược quá lớn."
Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng đầy vết sẹo, đang đi đi lại lại trong phòng, tiếng bước chân nặng nề của ông ta vang vọng trên sàn gỗ. Ông ta siết chặt tay, rồi lại buông lỏng, vẻ mặt căng thẳng đến tột độ. "Chuyện này... ta chưa từng nghĩ có ngày mình lại phải đứng trước quan lớn mà vạch tội một Tri phủ. Nhưng nếu không làm, thì những người lính đã ngã xuống, những người dân vô tội đã bị bóc lột, sẽ chết không nhắm mắt." Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt đầy kiên định. "Chỉ cần có thể khiến tên Thẩm Đại Nhân đó phải trả giá, tôi nguyện dốc hết sức lực, dù có phải đánh đổi bằng cả sinh mạng này!"
Lâm Dịch ngước lên, nhìn Binh trưởng Triệu, rồi lại nhìn Bạch Vân Nhi. Hắn biết, nỗi lo lắng của họ là có cơ sở. Triều đình Đại Hạ đã mục ruỗng từ lâu, và sự công bằng chỉ là một khái niệm xa xỉ. Nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn đã đi quá xa để dừng lại.
*Đây là ván cờ lớn nhất từ trước đến nay,* Lâm Dịch thầm nghĩ, nội tâm hắn như một dòng sông ngầm chảy xiết. *Một sai lầm có thể khiến tất cả sụp đổ. Không chỉ là mạng sống của ta, mà còn là tương lai của Thôn Làng Sơn Cước, là hy vọng của những con người đã đặt niềm tin vào ta. Ta không thể cho phép mình thất bại.* Hắn hít một hơi thật sâu, mùi khói gỗ và mùi ẩm ướt của sương sớm tràn vào phổi, giúp hắn trấn tĩnh. Hắn đã chuẩn bị kỹ càng, mọi bằng chứng đều được thu thập một cách tỉ mỉ, từ những sổ sách chi tiêu giả mạo, những lá thư trao đổi bí mật được mã hóa, cho đến lời khai của những nhân chứng đã được bảo vệ cẩn thận. Hắn không chỉ tố cáo, hắn sẽ *chứng minh*.
"Không sao đâu, Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên một cách chắc chắn. "Chúng ta không đơn độc. Và công lý, dù ở đâu, cũng sẽ có ngày được hé lộ." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, nở một nụ cười nhẹ, trấn an. "Vân Nhi, nàng đừng lo lắng quá. Mọi thứ đã nằm trong tính toán. Chúng ta đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất." Hắn biết, lời nói này có thể không hoàn toàn đúng, nhưng hắn cần phải giữ vững tinh thần cho những người bên cạnh mình. Hắn đã quen với việc sống trong thế giới mà tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hôm nay, hắn sẽ dùng thứ vũ khí đó để chiến đấu. Hắn tin vào logic, vào bằng chứng, vào sự thật, dù cho thế giới cổ đại này có vận hành theo những quy tắc khác biệt đến đâu.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, đôi mắt nàng ánh lên sự ngưỡng mộ sâu sắc, xen lẫn một chút lo lắng. Nàng biết Lâm Dịch không phải là kẻ nông nổi. Mọi hành động của hắn đều được tính toán kỹ lưỡng, ẩn chứa những mưu lược sâu xa. Nàng chỉ có thể tin tưởng và hỗ trợ hết mình. Nàng khẽ gật đầu, đưa tay vuốt nhẹ tà áo, trấn an chính mình.
"Đã đến giờ rồi." Binh trưởng Triệu đột nhiên cất tiếng, phá vỡ sự im lặng. Ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ, sương mù đã bắt đầu tan, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua lớp mây xám xịt, vẽ nên một khung cảnh kỳ ảo. "Chúng ta phải đi thôi."
Lâm Dịch đứng dậy, vóc dáng gầy gò của hắn toát lên một vẻ kiên cường không gì lay chuyển. Hắn cẩn thận cuộn lại những giấy tờ quan trọng, buộc chặt bằng sợi dây thô, rồi đặt chúng vào một chiếc túi vải. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "nhưng chúng ta có thể tạo ra nó, từng bước một." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu, ánh mắt đầy quyết đoán. "Hãy đi thôi."
***
Đại sảnh của Phủ quan Thành Thiên Phong hôm nay được bao phủ bởi một bầu không khí u ám đến lạ thường, dù bên ngoài, mây đã tan và trời đã quang đãng hơn, chỉ còn một chút se lạnh của buổi sớm. Kiến trúc của Phủ quan vẫn giữ vẻ trang trọng, những cột gỗ lim to lớn, những bức chạm khắc tinh xảo và những bức hoành phi sơn son thiếp vàng, tất cả đều toát lên vẻ quyền uy. Nhưng sự lộng lẫy đó không thể che giấu đi sự căng thẳng, đến mức gần như nghẹt thở, đang bao trùm cả căn phòng.
Các quan lại địa phương, với vẻ mặt gầy gò, nịnh nọt thường thấy, hôm nay ngồi hai bên hàng ghế dài, ánh mắt họ đầy tò mò, e dè và cả chút sợ hãi. Họ xì xào bàn tán nhỏ to, nhưng mỗi khi Sứ giả Hoàng gia liếc nhìn, tất cả lại im bặt, cúi đầu xuống. Trên ghế chủ tọa, Sứ giả Hoàng gia, với trang phục tơ lụa cao cấp, toát lên vẻ quyền quý nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng, xa cách. Ánh mắt hắn sắc bén, dò xét, quét qua từng người trong đại sảnh, như thể đang cân nhắc điều gì đó vô cùng quan trọng. Hắn ngồi trầm mặc, đôi tay đặt trên bàn, không nói một lời, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để khiến tất cả phải rụt rè.
Đối diện Lâm Dịch, Thẩm Đại Nhân ngồi đó, thân hình gầy gò, khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ, toát lên vẻ uyên bác giả tạo. Hắn mặc quan phục chỉnh tề, nhưng nụ cười trên môi hắn lại gượng gạo, giả tạo đến kinh tởm. Ánh mắt hắn, dù cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng vẫn ẩn chứa sự mưu mô, tính toán và một chút lo lắng không thể che giấu. Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng và vẻ mặt khúm núm, đứng sau lưng Thẩm Đại Nhân, đôi mắt tinh ranh không ngừng liếc nhìn Lâm Dịch.
Lâm Dịch đứng thẳng, không một chút run sợ. Hắn không có vẻ ngoài của một quan chức, cũng chẳng có vẻ oai vệ của một tướng quân. Hắn chỉ là một thiếu niên gầy gò, mặc bộ y phục thô sơ, nhưng khí chất điềm tĩnh đến lạ lùng toát ra từ hắn lại khiến người ta không thể xem thường. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, nàng cũng mặc trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, gương mặt nàng dù có chút căng thẳng nhưng vẫn giữ được vẻ kiên nghị. Binh trưởng Triệu đứng phía sau, dáng người rắn rỏi, ánh mắt kiên định, là chỗ dựa vững chắc cho Lâm Dịch.
Sứ giả Hoàng gia khẽ ho một tiếng, âm thanh khô khốc vang vọng khắp đại sảnh, thu hút mọi ánh nhìn về phía hắn. "Chuyện biên cương hỗn loạn, dân tình oán thán, triều đình đã nhận được tấu chương, phái ta đến đây để chỉnh đốn lại trật tự." Giọng hắn đều đều, không chút cảm xúc, nhưng ẩn chứa một sự uy quyền không thể phủ nhận. "Hôm nay có hai vị muốn trình bày những vấn đề liên quan đến tình hình hiện tại. Thẩm Tri phủ, ngài là quan cai trị nơi đây, xin ngài hãy trình bày trước."
Thẩm Đại Nhân hít một hơi thật sâu, dường như đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho giây phút này. Hắn đứng dậy, hướng về phía Sứ giả Hoàng gia, cúi đầu thật thấp, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt bằng một giọng văn hoa mỹ, trau chuốt, nhưng nội dung lại đầy rẫy sự vu khống. "Tâu Sứ giả đại nhân, Lâm Dịch này là kẻ mưu đồ bất chính, lợi dụng tình thế biên cương rối ren để gây rối loạn, thậm chí còn cấu kết với thổ phỉ, giang hồ để chống lại triều đình, cướp bóc lương thực, binh khí của quân đội! Hắn đã khiến dân chúng lầm đường lạc lối, gieo rắc sự hoang mang, làm suy yếu ý chí kháng địch của quân dân Đại Hạ!"
Những lời lẽ của Thẩm Đại Nhân như một dòng nước xiết, tuôn ra không ngừng, mỗi câu mỗi chữ đều nhằm mục đích bôi nhọ và hạ bệ Lâm Dịch. Các quan lại địa phương phía dưới xì xào bàn tán, một số thì gật gù ra vẻ đồng tình, số khác thì nhìn Lâm Dịch với ánh mắt ngờ vực, thậm chí là khinh bỉ. Lão quản gia đứng phía sau Thẩm Đại Nhân, khuôn mặt tinh ranh lộ rõ vẻ đắc thắng.
Lâm Dịch vẫn đứng yên lặng, không biểu lộ một chút cảm xúc nào trên khuôn mặt. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, sâu thẳm, như một hồ nước không đáy. Hắn lắng nghe từng lời của Thẩm Đại Nhân, từng câu vu khống, từng sự bóp méo sự thật, và trong lòng hắn, một ngọn lửa lạnh lẽo bùng lên.
*Đúng như dự đoán,* Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nói nội tâm hắn lạnh lùng và châm biếm. *Hắn ta sẽ ra tay trước, dùng mọi thủ đoạn để bôi nhọ, để biến kẻ bị hại thành kẻ gây rối. Chiêu trò cũ rích nhưng vẫn hiệu quả trong cái xã hội mà quyền lực và lời nói dối được ưu tiên hơn sự thật này. Nhưng ta không phải là kẻ yếu thế để mặc cho hắn định đoạt.* Hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho màn phản công.
***
Sau khi Thẩm Đại Nhân kết thúc lời buộc tội đầy kịch tính của mình, một khoảng lặng bao tr��m đại sảnh. Hắn đứng thẳng người, khuôn mặt nở một nụ cười đắc thắng, ánh mắt đầy khiêu khích nhìn Lâm Dịch, như thể hắn đã hoàn toàn nắm chắc phần thắng. Các quan lại phía dưới cũng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ chờ đợi, không biết hắn sẽ phản ứng thế nào trước những lời buộc tội nặng nề như vậy.
Sứ giả Hoàng gia vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, trầm mặc. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho Thẩm Đại Nhân ngồi xuống, rồi ánh mắt sắc bén chuyển sang Lâm Dịch. "Lâm Dịch, ngươi có gì để nói không?" Giọng hắn không mang một chút thiện cảm hay ác cảm, chỉ đơn thuần là sự chất vấn.
Lâm Dịch bước lên phía trước một bước, tư thế vững vàng như một ngọn tùng giữa bão tuyết. Ánh mắt hắn quét qua toàn bộ đại sảnh, từ gương mặt tự mãn của Thẩm Đại Nhân, đến vẻ căng thẳng của Lão quản gia, rồi dừng lại trên khuôn mặt Sứ giả Hoàng gia. "Tâu Sứ giả đại nhân, những lời của Thẩm Đại Nhân đều là vu khống trắng trợn. Nhưng những gì Lâm Dịch đây trình bày, đều là sự thật có thể kiểm chứng, đều có bằng chứng rõ ràng."
Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói ra đều dứt khoát, mạnh mẽ, vang vọng khắp đại sảnh. Lâm Dịch không hề lớn tiếng, nhưng giọng nói của hắn lại mang một sức nặng không thể xem thường, buộc mọi người phải lắng nghe. Hắn chậm rãi mở chiếc túi vải, lấy ra một cuộn giấy dày cộp, được buộc kỹ càng bằng sợi chỉ đỏ.
"Đầu tiên," Lâm Dịch nói, tay hắn cầm cuộn giấy, "Đây là sổ sách thu chi quân lương của Thành Thiên Phong trong ba năm qua. Tâu Sứ giả đại nhân, xin hỏi Thẩm Đại Nhân, số lương thực và binh khí ghi trong sổ sách này đã đi đâu khi biên cương thiếu thốn trầm trọng, binh lính phải ăn rau rừng cầm hơi, còn dân chúng thì đói khổ lầm than?"
Hắn trải cuộn sổ sách ra trên bàn, chỉ vào những con số được ghi chép cẩn thận, những khoản mục mập mờ, những chữ ký giả mạo. Mỗi một con số, mỗi một khoản chi đều là một nhát dao đâm vào trái tim của Thẩm Đại Nhân. Khuôn mặt Thẩm Đại Nhân từ tự mãn chuyển sang tái nhợt, những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu lăn dài trên thái dương hắn. Lão quản gia phía sau hắn cũng bắt đầu run rẩy, ánh mắt không ngừng liếc nhìn chủ nhân. Các quan lại địa phương phía dưới bắt đầu xì xào bàn tán, tiếng rì rầm ngày càng lớn hơn.
"Đây là những giấy tờ mua bán đất đai của dân chúng," Lâm Dịch tiếp tục, tay hắn lấy ra một tập giấy khác. "Những mảnh đất màu mỡ nhất, những cánh đồng lúa tốt nhất, đã bị Thẩm Đại Nhân và người của hắn ép buộc dân chúng bán với giá rẻ mạt, thậm chí là không hề có giá trị pháp lý. Sau đó, hắn lại biến những mảnh đất đó thành sở hữu riêng, hoặc bán lại với giá cắt cổ cho những thương nhân có liên quan đến hắn. Trong khi đó, dân chúng thì không có đất canh tác, phải tha hương cầu thực, hoặc trở thành thổ phỉ để kiếm sống qua ngày."
Hắn đặt những giấy tờ đó xuống, trên đó có cả những dấu tay của dân chúng bị ép buộc, những lời khai được ghi lại rõ ràng. Ánh mắt Sứ giả Hoàng gia vẫn lạnh lùng, nhưng hắn đã cúi xuống, chăm chú xem xét từng bằng chứng, từng nét chữ. Một tia suy nghĩ, rất nhỏ thôi, đã lóe lên trong đôi mắt hắn.
"Và đây," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm hơn, nặng nề hơn. Hắn lấy ra một cuộn giấy khác, bên trong là những bức thư được viết bằng mật mã. "Đây là những lá thư trao đổi giữa Thẩm Đại Nhân và các bang phái giang hồ, những kẻ mà hắn gọi là 'thổ phỉ'. Hắn không chỉ cấu kết với họ để cướp bóc lương thực, mà còn dùng họ để quấy rối các làng mạc, tạo ra sự hỗn loạn, nhằm đổ lỗi cho quân đội triều đình yếu kém, và từ đó, hắn có thể thu lợi từ việc buôn bán vũ khí, lương thực lậu cho cả hai bên."
Thẩm Đại Nhân không thể kiềm chế được nữa. Hắn bật dậy khỏi ghế, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và hoảng sợ. "Ngươi... ngươi bịa đặt! Đó là giả! Tất cả đều là giả! Ngươi chỉ là một kẻ phản loạn, muốn lật đổ ta để chiếm quyền!" Hắn gào thét, chỉ tay vào Lâm Dịch, chòm râu bạc phơ run lên bần bật.
Lão quản gia vội vàng kéo tay Thẩm Đại Nhân, cố gắng trấn an hắn. "Đại nhân, xin ngài bình tĩnh!" Nhưng những lời của hắn đã không còn tác dụng.
Lâm Dịch không thèm để ý đến những lời gào thét của Thẩm Đại Nhân. Hắn tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng sức nặng của nó lại càng tăng lên. "Và đây, là lời khai của một binh sĩ may mắn sống sót, người đã chứng kiến việc hắn bị ép buộc phải giao nộp lương thực cho 'người của Thẩm Đại Nhân' thay vì chuyển đến chiến trường. Hắn còn kể về việc Thẩm Đại Nhân đã sai người ám sát những binh lính dám phản đối, những người dám vạch trần tội ác của hắn."
Hắn đưa ra một cuộn giấy khác, trên đó là dấu tay và chữ ký của Binh trưởng Triệu, người đã ghi lại lời khai của binh sĩ đó một cách tỉ mỉ. Binh trưởng Triệu, lúc này, đã bước lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân. "Mọi lời khai đều là sự thật, tâu Sứ giả đại nhân. Tôi đã tận mắt chứng kiến nhiều chuyện, nhưng vì uy quyền của Thẩm Đại Nhân, không ai dám lên tiếng. Giờ đây, Lâm Dịch đã cho chúng tôi dũng khí để làm điều đó."
Sứ giả Hoàng gia không nói gì, nhưng ánh mắt hắn, từ chỗ lạnh lùng, giờ đã trở nên sắc lạnh hơn, và một tia phẫn nộ thoáng qua trong đôi mắt hắn. Hắn không còn nhìn Thẩm Đại Nhân với vẻ xem thường nữa, mà là một ánh mắt như nhìn một kẻ phản bội, một kẻ đã làm ô uế danh dự của triều đình. Các quan lại khác trong đại sảnh, lúc này đã hoàn toàn im lặng, không còn một tiếng xì xào nào. Họ nhìn Thẩm Đại Nhân với ánh mắt kinh hãi, bàng hoàng. Một số người đã bắt đầu lùi lại, cố gắng giữ khoảng cách với hắn, như thể sợ bị vạ lây. Mùi hương trầm trong đại sảnh lúc này dường như đã bị lấn át bởi mùi mồ hôi do căng thẳng và sợ hãi.
Thẩm Đại Nhân gào thét, cố gắng phản bác, nhưng những lời nói của hắn giờ đây đã trở nên yếu ớt, không còn sức thuyết phục. Hắn biết, hắn đã thua.
***
Mây đen bắt đầu kéo đến, che khuất vầng thái dương vừa ló dạng, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập xuống Thành Thiên Phong. Không khí trở nên nặng nề và ẩm ướt hơn. Bên trong Phủ quan, ba bóng người lặng lẽ bước đi trên hành lang vắng vẻ, tiếng bước chân họ vang lên đều đặn trên nền gạch lát đá.
Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu rời khỏi đại sảnh. Binh trưởng Triệu thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng ngàn cân, nhưng vẫn còn vẻ kinh ngạc tột độ trên khuôn mặt sạm nắng của ông. "Thật không thể tin được! Ngài... ngài đã làm được điều mà không ai dám nghĩ tới!" Ông ta nói, giọng nói vẫn còn run rẩy vì xúc động và kinh ngạc. "Tôi... tôi đã nghĩ rằng chúng ta sẽ bị hắn ta đàn áp, bị hắn ta lật ngược thế cờ. Nhưng ngài... ngài đã vạch trần tất cả!"
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch với sự ngưỡng mộ không che giấu trong đôi mắt thông minh của nàng. Nàng bước đến gần hắn hơn, khẽ nắm lấy tay áo hắn, như một cách để chia sẻ gánh nặng vô hình. "Thẩm Đại Nhân đã bị đình chức, Sứ giả Hoàng gia đã ra lệnh điều tra toàn diện. Hắn ta sẽ phải trả giá cho những tội ác của mình." Nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. "Nhưng... em lo lắng, Lâm Dịch. Hắn ta sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn chắc chắn sẽ tìm cách trả đũa. Một kẻ mất hết tất cả sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, khuôn mặt hắn vẫn trầm tư. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi lất phất trên tán cây cổ thụ. "Đúng vậy. Đây mới chỉ là một trận chiến nhỏ. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước." Hắn hít một hơi thật sâu, mùi ẩm ướt của đất và mưa tràn vào mũi, làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng hắn. "Sứ giả Hoàng gia kia, hắn không đơn giản. Hắn có vẻ ngoài lạnh lùng và công tâm, nhưng ánh mắt hắn ẩn chứa sự toan tính. Hắn không hoàn toàn đứng về phía công lý, mà hắn đứng về phía lợi ích của triều đình, và có thể là của chính hắn."
Hắn biết, việc vạch trần Thẩm Đại Nhân sẽ khiến anh trở thành mục tiêu của nhiều thế lực khác, không chỉ ở triều đình mà cả trong giang hồ, những kẻ đã từng cấu kết với Thẩm Đại Nhân để trục lợi. Anh đã chọc giận một ổ kiến lửa. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều được thể hiện quá rõ ràng qua việc một quan lại cấp cao như Thẩm Đại Nhân có thể tham ô trắng trợn đến vậy mà không bị phát hiện cho đến khi bị một người dân thường như anh vạch trần. Điều đó cho thấy sự mục ruỗng đã ăn sâu vào tận gốc rễ của triều đình.
"Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn nữa," Lâm Dịch tiếp tục. "Việc Thẩm Đại Nhân bị bắt sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực. Sẽ có những kẻ khác muốn nhảy vào lấp đầy. Và chúng ta, với tư cách là những người đã vạch trần hắn, sẽ trở thành cái gai trong mắt nhiều người." Hắn quay lại nhìn Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu. "Hãy chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Cuộc chiến này sẽ không kết thúc ở đây."
Đúng lúc đó, từ đại sảnh, một bóng người gầy gò, thất thần bước ra. Đó là Thẩm Đại Nhân, với khuôn mặt tái mét, đôi mắt đỏ ngầu đầy căm hận. Lão quản gia, với vẻ mặt sợ hãi tột độ, đang dìu hắn đi, gần như phải kéo lê thân hình hắn. Khi ánh mắt Thẩm Đại Nhân chạm phải Lâm Dịch, hắn dừng lại, một tia lửa thù hận bùng cháy trong đôi mắt hắn, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn không nói một lời, nhưng cái nhìn đó đã đủ để Lâm Dịch hiểu rằng, cuộc trả thù sẽ đến, và nó sẽ tàn khốc hơn bất cứ điều gì hắn từng đối mặt.
Lâm Dịch đứng đó, đón nhận cái nhìn đầy thù hận đó mà không chút nao núng. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, hắn không thể sợ hãi. Hắn đã chọn con đường này, và hắn sẽ đi đến cùng. Cổ Ngọc Phù trong túi hắn, vẫn lạnh ngắt, dường như cũng đang chờ đợi một tương lai không thể đoán trước, nơi những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới sẽ dần được hé lộ. Cuộc chiến này, mới chỉ là khởi đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.