Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 682: Lưới Trời Đang Răng: Sợi Dây Chứng Cứ

Ánh trăng non treo lơ lửng giữa nền trời đêm, soi rọi căn phòng gỗ đơn sơ nơi Lâm Dịch đang vùi mình vào những suy tư triền miên. Hắn đã từng khao khát một cuộc sống bình yên, một cuộc sống đơn giản, tránh xa mọi tranh giành và mưu toan. Nhưng giờ đây, bình yên đó phải được giành lấy bằng máu và mưu kế, bằng những quyết định sống còn và những thỏa hiệp đạo đức mà hắn chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt.

Hắn quay vào, căn phòng nhỏ chỉ có một chiếc bàn gỗ đơn sơ, một vài chiếc ghế đẩu, và kệ sách chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, cùng với những tấm bản đồ và ghi chép chi chít chữ mà hắn đã tự tay vẽ và tổng hợp. Trên bàn, Cẩm Nang Kế Sách – tập hợp những ghi chép chiến lược và thông tin tình báo mà Bạch Vân Nhi đã thu thập được – đang mở ra, những trang giấy được viết bằng nét chữ ngay ngắn của nàng. Lâm Dịch đưa tay xoa trán, cảm giác nặng trĩu đè lên vai hắn. Hắn lật giở những trang giấy, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ, từng biểu đồ phác thảo về địa hình, về tuyến đường tiếp tế của địch, về vị trí đóng quân.

Nội tâm hắn trỗi dậy những dòng suy nghĩ hỗn độn, hiện đại và đôi khi đầy châm biếm. "Thẩm Đại Nhân... hắn không đơn thuần chỉ là một tên cường hào. Hắn muốn thứ gì đó lớn hơn. Quyền lực? Vùng đất này? Hay là cả... Đại Hạ?" Hắn tự vấn. "Việc hắn dám liên kết với quân triều đình cho thấy tham vọng của hắn đã vượt ra khỏi giới hạn của một tên địa chủ. Hắn đang lợi dụng sự suy yếu của vương triều để leo cao hơn, để trở thành một thế lực mới nổi trong loạn lạc này. Và điều đó có nghĩa là cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở Thôn Làng Sơn Cước."

Lâm Dịch nhớ lại những lời đồn đại về các thế lực tu hành, về "linh khí mỏng manh" mà hắn từng nghe loáng thoáng. Những điều đó, ban đầu chỉ là những câu chuyện cổ tích, nay lại dần trở nên chân thực hơn, như một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh hỗn loạn này. "Liệu Thẩm Đại Nhân có liên quan đến những thế lực đó không? Hay hắn chỉ là một con tốt thí trong một ván cờ lớn hơn, một ván cờ mà những kẻ chơi không phải là người phàm?" Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm mà vì sự thật tàn khốc của thế giới này.

Hắn đặt tay lên bản đồ, ngón tay lướt qua những con sông, những ngọn núi, những con đường mòn. "Mình đã từng muốn một cuộc sống bình yên, nhưng giờ đây, bình yên đó phải được giành lấy bằng máu và mưu kế." Hắn thở dài. Gánh nặng của việc đưa ra những quyết định sống còn đè nặng lên hắn. Mỗi lựa chọn đều có thể dẫn đến sinh mạng của hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người. Hắn không phải là một vị thần, hắn chỉ là một người đàn ông đến từ một thế giới khác, với những kiến thức và tư duy khác biệt. Nhưng ở đây, hắn là hy vọng duy nhất của họ.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi sự mệt mỏi. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Câu châm ngôn ấy đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn kể từ khi hắn đặt chân đến thế giới này. Và giờ đây, nó không chỉ là sinh tồn của riêng hắn, mà là của cả một cộng đồng mà hắn đã tự tay gây dựng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn mở mắt ra, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi đối thủ ra tay. Hắn sẽ chủ động.

Lâm Dịch lấy ra một cây bút than, bắt đầu ghi chú thêm vào Cẩm Nang Kế Sách. Hắn vạch ra những phương án đối phó không chỉ về mặt quân sự, mà còn về chính trị, về thông tin. Hắn cần phải tìm hiểu thêm về Thẩm Đại Nhân, về những kẻ đứng sau hắn, về mạng lưới quan hệ và tài chính của hắn. Cuộc đối đầu này sẽ không chỉ là những trận chiến trên chiến trường, mà còn là một cuộc đấu trí trên nhiều mặt trận. "Nếu hắn muốn chơi lớn, ta sẽ cho hắn thấy thế nào là chơi lớn thực sự."

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn chiếu rọi, nhưng không còn mang vẻ lạnh lẽo nữa, mà như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho những suy tư của Lâm Dịch. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn biết mình sẽ không lùi bước. Hắn sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ những gì mình trân trọng, để giành lấy cái "bình yên" mà hắn hằng khao khát, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Hắn là Lâm Dịch, một "Lạc Thế Chi Nhân", và hắn sẽ không để thế giới này định đoạt số phận của mình một cách dễ dàng.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rắc ánh vàng nhạt lên những mái ngói xanh rêu của Thành Thiên Phong. Bên ngoài phủ đệ Thẩm Đại Nhân, tiếng cười nói, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng rao hàng của tiểu thương đã vang lên, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, náo nhiệt đặc trưng của một thành phố đang thức giấc. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, xen lẫn mùi khói gỗ và hương rượu nồng từ các tửu quán, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, tương phản hoàn toàn với không khí u ám, căng thẳng bên trong chính đường của phủ Thẩm Đại Nhân.

Thẩm Đại Nhân, với thân hình gầy gò, khuôn mặt dài và chòm râu bạc phơ trông có vẻ uyên bác, giờ đây đang quắc mắt đỏ ngầu, ánh nhìn mưu mô thường ngày bị che lấp bởi cơn thịnh nộ bùng phát. Hắn đứng phắt dậy khỏi ghế, chiếc bàn gỗ lim chạm trổ tinh xảo rung lên bần bật dưới cú đập tay mạnh bạo của hắn. Một chiếc bình sứ men xanh đặt gần đó, không chịu nổi chấn động, đổ lăn lông lốc xuống nền gạch, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Tiếng vỡ vụn chói tai vang vọng khắp chính đường, khiến vài tiểu lại đang đứng khép nép ở góc phòng phải rụt cổ lại.

“Đồ vô dụng!” Thẩm Đại Nhân gằn giọng, tiếng nói khàn đục như tiếng quạ. Hắn trừng mắt nhìn Lão quản gia đang khúm núm cúi đầu, lưng còng hẳn xuống. Lão quản gia, với vẻ mặt khúm núm nhưng đôi mắt tinh ranh, run rẩy cả người. “Đám dân đen đó... dám phá hoại kho lương của ta! Còn mặt mũi nào nhìn triều đình, còn mặt mũi nào nói chuyện với các quan lại đây hả? Quân ta vừa mới rút về, đã phải chịu thiệt hại nặng nề. Tin tức này mà đến tai Triều đình, ta lấy gì để giải thích? Lấy gì để che đậy?”

Hắn đi đi lại lại trong phòng, tà áo quan phục chỉnh tề phất phơ theo mỗi bước chân, nhưng sự chỉnh tề đó không thể che giấu được sự hỗn loạn trong tâm trí hắn. Mùi trầm hương nồng nặc trong phòng dường như cũng không thể xoa dịu được cơn giận dữ đang bốc lên ngùn ngụt. “Bịt miệng! Bịt miệng tất cả những kẻ dám đồn đại! Tìm ra kẻ chủ mưu! Treo cổ chúng lên cổng thành để răn đe!” Hắn ra lệnh, giọng đầy vẻ độc ác. “Và phải tìm cách bù đắp tổn thất! Ngay lập tức! Mặc kệ là bao nhiêu, bằng mọi giá, phải bù đắp được số lương thực đã mất. Nếu không, quân đội sẽ thiếu thốn, ta sẽ không thể tiếp tục chiến dịch, và mọi công sức ta bỏ ra sẽ đổ sông đổ bể!”

Lão quản gia, gầy gò và lưng hơi còng, vội vàng tiến lên một bước, khúm núm đáp lời, giọng run rẩy nhưng vẫn mang vẻ xảo quyệt đặc trưng của kẻ quen luồn cúi. “Đại nhân bớt giận, bớt giận ạ. Thuộc hạ đã cho người đi điều tra rồi. Chắc chắn sẽ sớm có tin tức về kẻ dám cả gan phá hoại. Về phần lương thực... thuộc hạ sẽ lập tức cho người đi thu mua, và... và có lẽ cần phải tăng thêm thuế thu hoạch vụ này, để đảm bảo đủ lương thực cho quân đội. Dân chúng cũng nên hiểu cho khó khăn của triều đình và đại nhân lúc này.”

Thẩm Đại Nhân hừ lạnh một tiếng, ngồi phịch xuống ghế, tay day thái dương. “Tăng thuế? Tăng như thế nào để không gây ra phản loạn? Đám dân đen ấy, vừa hèn nhát vừa ngu dốt, nhưng lại rất dễ bị kích động. Nếu chúng dám nổi lên, thì e rằng mọi thứ sẽ còn tệ hơn.” Hắn nhắm mắt lại, trong đầu đang tính toán những mưu kế tàn độc hơn. “Báo với các thương hội, bảo chúng phải hỗ trợ. Ai không chịu, thì cứ nói là ta sẽ cho quân đội vào ‘kiểm tra’. Dù sao, loạn lạc thế này, có mấy ai dám chống lại quân đội?”

Lão quản gia cúi đầu sâu hơn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt đầy ẩn ý. “Đại nhân anh minh. Thuộc hạ sẽ lập tức đi làm theo. Nhất định sẽ không để chuyện này ảnh hưởng đến uy danh của đại nhân.” Hắn khúm núm nhận lệnh và vội vã rời đi, cẩn thận tránh xa những mảnh sứ vỡ còn nằm vương vãi trên sàn. Tiếng bước chân khập khiễng của lão quản gia dần xa, để lại Thẩm Đại Nhân một mình trong căn phòng lạnh lẽo, với ánh mắt đầy mưu mô đang nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, một kế hoạch mới đang dần thành hình trong đầu hắn, một kế hoạch tàn độc và đầy tham vọng. Hắn không chỉ muốn bù đắp thiệt hại, hắn muốn biến tai họa này thành cơ hội để củng cố quyền lực, để loại bỏ bất kỳ kẻ ngáng đường nào, và để vươn tới những mục tiêu lớn hơn nữa trong thời loạn.

***

Chiều cùng ngày, một làn nắng chiều dịu nhẹ trải vàng trên những mái nhà tranh đơn sơ của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng trẻ con cười đùa, rượt đuổi nhau trên con đường đất, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang vọng từ xa, cùng với mùi khói bếp quen thuộc và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, tạo nên một không khí yên bình đến lạ. Những người nông dân cần cù làm việc trên cánh đồng, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, ánh mắt cảnh giác quét một lượt quanh làng, như một thói quen cố hữu của những người sống ở vùng biên cương đầy bất trắc.

Trong căn nhà gỗ đơn giản của Lâm Dịch, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Lâm Dịch, với thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, đang ngồi trước một cái bàn đầy bản đồ và ghi chép. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh sắc sảo đang chăm chú theo dõi từng cử chỉ của Lâm Dịch. Đối diện họ là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo trên má, vẫn mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ nghiêm túc và thận trọng.

“Thẩm Đại Nhân sẽ không chỉ chịu đựng thất bại này.” Lâm Dịch mở lời, giọng trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi đánh dấu vị trí kho lương bị đốt cháy. “Hắn ta là một kẻ tham vọng, và hơn hết, hắn ta là một kẻ sĩ diện. Việc bị một nhóm dân quân nhỏ đánh úp, phá hủy kho lương, là một vết nhơ khó gột rửa đối với hắn. Hắn sẽ tìm cách che đậy, đổ lỗi, và thậm chí là tăng cường bóc lột dân chúng để bù đắp. Và đó... chính là lúc chúng ta ra tay.”

Binh trưởng Triệu gật đầu đồng tình, ánh mắt lộ vẻ lo lắng. “Hắn ta đã làm nhiều chuyện mờ ám lắm rồi, Lâm Dịch. Từ việc biển thủ quân lương, khai khống số quân, đến việc ép buộc dân phu lao dịch không công. Nhưng chưa có bằng chứng cụ thể nào để vạch trần hắn. Hắn ta luôn rất cẩn trọng trong việc che giấu dấu vết.”

Bạch Vân Nhi, vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đặt tay lên chồng ghi chép đã được sắp xếp gọn gàng. “Vậy chúng ta sẽ tìm. Ta đã cho người thu thập một số thông tin từ các thương hội ở Thành Thiên Phong, và cũng có vài lời đồn đại về việc các chuyến hàng viện trợ bị ‘thất lạc’ một cách khó hiểu.” Nàng đẩy một tập giấy sang cho Lâm Dịch. “Dựa vào những gì chúng ta biết về thói quen của hắn, về mạng lưới tay chân của hắn, ta tin rằng chúng ta có thể tìm ra những kẽ hở.”

Lâm Dịch lướt mắt qua những dòng chữ của Bạch Vân Nhi, trong lòng thầm tán thưởng sự tỉ mỉ và nhanh nhạy của nàng. "Thẩm Đại Nhân là một kẻ điển hình của hệ thống quan liêu mục ruỗng này," hắn nghĩ, "hắn không chỉ muốn giàu có, hắn muốn quyền lực, muốn danh vọng. Và hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để đạt được điều đó. Nhưng càng tham lam, càng có nhiều sơ hở. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin chính là tri thức."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bình yên của làng quê. "Th�� giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. "Nếu muốn công bằng, phải tự mình giành lấy." Hắn quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu. "Chúng ta không thể đối đầu với hắn ta trên chiến trường theo kiểu chính diện mãi được. Quân số và tài lực của chúng ta có hạn. Nhưng chúng ta có một thứ mà hắn không có: sự ủng hộ của dân chúng, và khả năng nhìn thấu những âm mưu bẩn thỉu của hắn."

Lâm Dịch trải rộng tấm bản đồ quân sự ra giữa bàn. "Thẩm Đại Nhân vừa mất một kho lương lớn. Hắn sẽ phải tìm cách bù đắp. Và cách nhanh nhất, hiệu quả nhất đối với hắn là bóc lột dân chúng và biển thủ từ các nguồn viện trợ khác. Hắn ta sẽ không thể đợi lâu. Các trạm tiếp tế, các kho hàng nhỏ lẻ trên tuyến đường vận chuyển, hay thậm chí là các thương hội bị ép buộc, đó sẽ là những nơi chúng ta cần tập trung." Hắn vạch ra các điểm nghi vấn trên bản đồ bằng một cây bút than. "Bạch Vân Nhi, cô hãy tiếp tục theo dõi các động thái của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong, đặc biệt là những mệnh lệnh mới liên quan đến thuế khóa và các hoạt động thương mại. Liệu có thương hội nào đột nhiên bị ép buộc phải cung cấp hàng hóa với giá rẻ mạt, hay bị gây khó dễ không?"

Bạch Vân Nhi ghi chép tỉ mỉ vào cuốn Cẩm Nang Kế Sách, nét chữ ngay ngắn, rõ ràng. "Vâng, Lâm Dịch. Ta đã có một vài đầu mối về việc các thương nhân nhỏ bị ép buộc phải bán rẻ nông sản và thuốc men. Hắn ta đang cố gắng lấp đầy khoảng trống ngay lập tức."

"Tốt." Lâm Dịch gật đầu. "Binh trưởng Triệu, ông hãy cho người của mình chú ý đến bất kỳ hoạt động vận chuyển bất thường nào của quân Thẩm Đại Nhân. Đặc biệt là những chuyến hàng không rõ ràng về mục đích, hay đi theo những tuyến đường ít người qua lại. Chúng ta cần biết hắn ta đang cố gắng che giấu cái gì, và mang cái gì đi đâu."

Binh trưởng Triệu siết chặt nắm đấm. "Rõ, Lâm Dịch. Đã có vài binh lính cũ của ta ở Thành Thiên Phong, họ có thể giúp dò la tin tức mà không gây nghi ngờ. Hắn ta ỷ thế quan lớn, nghĩ rằng không ai dám động vào. Nhưng hắn không biết, đôi mắt của dân chúng không hề mù lòa."

Lâm Dịch quay lại tấm bản đồ, ngón tay lướt qua những con sông, những ngọn núi. "Chúng ta cần bằng chứng không thể chối cãi. Sổ sách ghi chép, văn thư, danh sách bị thay đổi, hay thậm chí là những thùng hàng rỗng hoặc chứa vật chất kém chất lượng. Bất cứ thứ gì có thể chứng minh hắn ta đã biển thủ, đã khai khống, đã bóc lột. Đây không chỉ là một cuộc chiến quân sự, mà là một cuộc chiến của niềm tin và sự thật. Nếu chúng ta có thể vạch trần bộ mặt thật của hắn ta trước triều đình và dân chúng, thì hắn sẽ mất đi sự ủng hộ, mất đi căn cơ quyền lực của mình."

Hắn dừng lại, ánh mắt trầm tư. "Tuy nhiên, việc này cực kỳ nguy hiểm. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ đơn giản. Hắn có thể phản ứng dữ dội, thậm chí là liều mạng để bảo vệ danh tiếng và quyền lực của mình. Chúng ta phải hành động cẩn trọng, không để lại bất kỳ dấu vết nào có thể truy ngược về Thôn Làng Sơn Cước." Hắn nhìn vào mắt từng người. "Mỗi người chúng ta đều đang đặt cược mạng sống vào ván cờ này. Các vị đã sẵn sàng chưa?"

Bạch Vân Nhi gật đầu dứt khoát, ánh mắt thông minh lóe lên một tia sáng kiên định. "Vân Nhi đã sẵn sàng, Lâm Dịch. Vì sự bình yên của Thôn Làng, vì công lý."

Binh trưởng Triệu đứng thẳng người, khuôn mặt rắn rỏi đầy vẻ quả quyết. "Lâm Dịch, ông là người đã cho ta thấy hy vọng. Ta tin vào ông. Ta sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ vùng đất này và những người dân vô tội."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng chứa đựng sự biết ơn. "Tốt. Vậy thì chúng ta hãy bắt đầu. Lưới trời đã răng, và Thẩm Đại Nhân sẽ không thể thoát." Hắn đặt tay lên chồng ghi chép, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm và cơ hội. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng.

***

Đêm khuya, trăng mờ lẩn khuất sau những đám mây mỏng, chỉ để lại một vầng sáng yếu ớt đủ để thấy rõ hình dáng của mọi vật. Gió nhẹ lùa qua những ngọn cây, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng động vật ban đêm từ phía xa vọng lại. Ở một trạm tiếp tế nhỏ nằm sâu trong vùng núi, cách Thành Thiên Phong không xa, chỉ có tiếng bảng hiệu gỗ kẽo kẹt theo gió, cùng với tiếng ngựa thở phì phò trong chuồng, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Nơi đây thường là điểm dừng chân của các đoàn vận tải quân lương, nhưng giờ đây, nó trở thành mục tiêu của một nhiệm vụ bí mật. Mùi bụi, rơm và chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những kho hàng cũ kỹ lơ lửng trong không khí.

Bốn bóng người thoăn thoắt ẩn mình trong bóng tối, di chuyển nhẹ nhàng như những chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Đó là Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và hai thành viên khác trong đội đặc nhiệm của Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đi đầu, dò xét từng ngóc ngách. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, theo sát phía sau, cánh tay chắc khỏe sẵn sàng hành động.

Họ đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ lưỡng về cách đột nhập và thu thập thông tin. Nhị Cẩu rón rén đến gần một cửa sổ nhỏ có song sắt, cẩn thận dùng một thanh kim loại mảnh khảnh cạy khóa. Tiếng ‘tách’ nhỏ xíu vang lên trong đêm, nhưng đủ khiến cả nhóm giật mình, lập tức áp sát vào tường, nín thở lắng nghe. Không có động tĩnh gì thêm.

“Vào thôi.” Nhị Cẩu thì thầm, giọng khe khẽ.

Vương Đại Trụ nhẹ nhàng cạy song sắt, tạo ra một khe hở vừa đủ cho một người lách vào. Nhị Cẩu là người đầu tiên chui vào trong, sau đó là Vương Đại Trụ và hai người còn lại. Bên trong kho hàng, không khí đặc quánh mùi mốc và bụi bặm. Ánh trăng mờ nhạt hắt qua khe cửa sổ, chỉ đủ để thấy lờ mờ những chồng bao tải cao ngất, cùng với những hòm gỗ được xếp chồng lên nhau.

“Kiểm tra sổ sách trước.” Nhị Cẩu ra hiệu, rồi nhanh chóng tìm đến một chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở góc phòng, nơi có một chồng sổ sách được đặt ngay ngắn. Hắn cẩn thận đeo một đôi găng tay vải mỏng mà Lâm Dịch đã chuẩn bị, rồi lật từng trang. Ánh mắt hắn sáng lên khi phát hiện những điều bất thường. “Đại Trụ, xem này! Toàn sổ sách giả mạo! Ngày nhập hàng, số lượng, đều không khớp với thông tin mà Lâm Dịch đã cung cấp! Thậm chí còn có những trang bị tẩy xóa, viết lại!”

Vương Đại Trụ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy phẫn nộ, đã cạy một hòm gỗ gần đó. Khi nắp hòm bật mở, thay vì lương thực hay thuốc men, bên trong chỉ là những viên đá cuội và cát. Hắn gầm gừ, giọng nói bị kìm nén chỉ đủ nghe. “Bọn khốn này! Dám lấy máu xương dân chúng để làm giàu! Có lẽ đây là nguyên nhân khiến quân ta thiếu thốn, còn chúng thì ngồi không mà hưởng lợi!” Hắn dùng tay bốc một nắm cát, ánh mắt tràn đầy căm phẫn. Cái mùi ẩm mốc từ cát và đá bốc lên, như một lời chế giễu cho những hy vọng về lương thực của binh lính.

Đúng lúc đó, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía cửa. Một lính gác, có lẽ đã bị đánh thức bởi tiếng động nhỏ, đang lờ mờ tiến vào, tay cầm ngọn đuốc. “Ai đó?” Hắn lẩm bẩm, giọng ngái ngủ.

Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ lập tức trao đổi ánh mắt. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nhanh như cắt lao về phía lính gác. Hắn không dùng vũ khí, chỉ dùng một cú đấm nhanh gọn vào gáy, lính gác đổ gục xuống đất, ngọn đuốc rơi xuống, may mắn là không bén lửa. Lão lính gác chỉ kịp ú ớ một tiếng trước khi ngất lịm, thân hình đổ vật xuống, cái mũ lính rơi lăn lông lốc trên nền đất. Mùi khói từ ngọn đuốc vừa tắt phảng phất trong không khí.

“Xử lý nhanh gọn.” Nhị Cẩu thì thầm, rồi quay lại với công việc. “Chúng ta cần thêm bằng chứng về việc hàng hóa viện trợ bị chuyển hướng. Nơi này chắc chắn có một kho lưu trữ khác.”

Cả nhóm tiếp tục lục soát. Sau một hồi tìm kiếm kỹ lưỡng, họ phát hiện một lối đi bí mật dẫn xuống một tầng hầm nhỏ hơn. Bên dưới đó là những hòm gỗ khác, chứa đầy những cuộn văn thư, danh sách vận chuyển giả mạo và những biên lai giao nhận bị thay đổi. Càng xem xét, sự phẫn nộ trong lòng Vương Đại Trụ càng tăng lên. Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Trần Nhị Cẩu thì tỉ mỉ cất giấu từng mảnh chứng cứ vào trong một túi vải chống thấm nước đã được chuẩn bị sẵn.

“Đủ rồi, Đại Trụ. Chúng ta đã có những gì cần thiết.” Nhị Cẩu thì thầm. “Quá nhiều thứ ở đây, nếu mang hết đi sẽ gây nghi ngờ. Chúng ta chỉ cần những bằng chứng quan trọng nhất.” Hắn cất cẩn thận cuốn sổ sách chính và một vài văn thư quan trọng vào túi.

Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua kho hàng. “Bọn chúng sẽ phải trả giá.”

Sau khi thu thập đủ chứng cứ, cả nhóm nhanh chóng rời khỏi trạm tiếp tế, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài một tên lính gác đang ngất lịm. Ánh trăng đã dần khuất bóng, nhường chỗ cho những vệt sáng lờ mờ của bình minh. Sương đêm càng lúc càng dày đặc, bao phủ lấy mọi thứ, như muốn che giấu đi những tội ác vừa bị phơi bày. Tiếng gió vẫn thổi, mang theo những lời thì thầm của đêm, nhưng giờ đây, chúng dường như đang kể lại một câu chuyện về sự tham lam và sự phản bội.

***

Sáng hôm sau, sương sớm vẫn còn lãng đãng trên những ngọn cây và mái nhà tranh ở Thôn Làng Sơn Cước. Trời trong xanh, một ngày mới hứa hẹn sự bình yên, nhưng trong căn nhà gỗ của Lâm Dịch, không khí lại căng thẳng và đầy chờ đợi. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh, cùng với mùi đất ẩm và hơi sương dịu nhẹ, len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng không thể xua đi sự tập trung cao độ của những người đang tụ họp.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đã trở về ngay trước khi mặt trời lên cao. Hiện tại, họ đang ngồi cùng Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu quanh chiếc bàn gỗ quen thuộc. Trên bàn, chồng bằng chứng được đặt ngay ngắn, bao gồm những cuốn sổ sách cũ kỹ, những cuộn văn thư bị tẩy xóa và ghi lại, cùng với những biên lai giao nhận có dấu hiệu giả mạo.

“Đây chính là những gì chúng ta cần.” Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự hài lòng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chồng giấy tờ, cảm nhận sức nặng của sự thật. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sắc bén, quyết đoán. “Thẩm Đại Nhân sẽ không thể chối cãi được nữa. Những con số không biết nói dối, và chữ viết tay của hắn ta cùng với dấu ấn riêng của hắn trên một số văn bản này... là bằng chứng thép.”

Trần Nhị Cẩu, dù đã trải qua một đêm vất vả, vẫn hăng hái kể lại chi tiết cuộc đột nhập. “Đại ca, bọn chúng không chỉ biển thủ lương thực, chúng còn thay thế bằng đá và cát! Thuốc men cũng bị đánh tráo bằng những thứ vô dụng! Hàng viện trợ từ triều đình, đáng lẽ phải đến tay quân lính ở tiền tuyến và dân chúng nghèo khó, lại bị chúng chuyển hướng sang các thương hội tay trong của Thẩm Đại Nhân để bán kiếm lời. Có cả danh sách khai khống số quân nữa, Đại ca ạ, chúng ta đã tìm thấy.”

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy căm phẫn, gật đầu xác nhận. “Hắn ta là một con rắn độc, Lâm Dịch. Đã đến lúc phải lột trần bộ mặt thật của hắn ta ra trước ánh sáng.” Hắn siết chặt nắm đấm, cảm giác tức giận vẫn còn sôi sục trong lồng ngực.

Bạch Vân Nhi cẩn thận xem xét từng mảnh bằng chứng, nét mặt nghiêm trọng. Nàng vốn là một thương nhân, nên dễ dàng nhận ra những mánh khóe và sự giả dối trong các sổ sách này. “Mạng lưới tham nhũng này tinh vi hơn ta tưởng. Không chỉ là biển thủ, mà là cả một hệ thống được xây dựng để rút ruột ngân khố và bóc lột dân chúng trong thời chiến. Hắn ta đã lợi dụng sự hỗn loạn này để làm giàu và củng cố quyền lực cho riêng mình.” Nàng ngẩng đầu lên nhìn Lâm Dịch, đôi mắt thông minh lộ rõ sự lo lắng. “Sẽ có rủi ro, Lâm Dịch. Hắn có thể phản ứng dữ dội, thậm chí là liều mạng để bảo vệ bản thân và cả mạng lưới của hắn. Những kẻ đứng sau Thẩm Đại Nhân cũng không đơn giản.”

Lâm Dịch gật đầu. "Tôi biết. Và chúng ta đã sẵn sàng." Hắn quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, ông có nghĩ rằng chúng ta có thể tập hợp đủ lực lượng và sự ủng hộ để đối đầu với Thẩm Đại Nhân một cách công khai không? Không chỉ là chiến trường, mà là trên mặt trận chính trị?"

Binh trưởng Triệu trầm ngâm một lúc, rồi ánh mắt ông ta trở nên kiên định. "Lâm Dịch, dân chúng đã quá khổ sở dưới tay Thẩm Đại Nhân rồi. Các binh lính ở tiền tuyến cũng đã quá chán ghét sự tham lam của hắn. Với những bằng chứng này, chúng ta có thể lay động lòng người. Ta sẽ liên lạc với những người cũ, những người còn giữ được lương tri trong quân đội và ở Thành Thiên Phong. Họ đã chờ đợi một cơ hội như thế này từ lâu." Ông ta nói, giọng chắc nịch, thể hiện niềm tin tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Hắn ta đã quá ngạo mạn, nghĩ rằng không ai dám làm gì hắn. Nhưng đây là con đường duy nhất để bảo vệ biên cương, bảo vệ dân chúng khỏi sự mục nát này."

Lâm Dịch nhìn từng gương mặt quen thuộc, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự quyết tâm. "Chúng ta sẽ không chỉ trình những bằng chứng này lên các quan lại địa phương, mà còn phải công khai chúng trước dân chúng. Tạo áp lực dư luận là điều cực kỳ quan trọng. Khi sự thật được phơi bày, hắn ta sẽ mất đi căn cơ để tiếp tục thao túng. Hắn ta sẽ trở thành một kẻ bị ghét bỏ, bị khinh miệt." Hắn đứng lên, đặt tay lên chồng bằng chứng dày cộp. "Cuộc đối đầu này sẽ không chỉ là một trận chiến giữa quân đội và dân quân. Nó sẽ là một cuộc đấu tranh để giành lại công lý, để phơi bày sự thối nát đã ăn sâu vào hệ thống Đại Hạ Vương Triều. Việc hắn ta liên kết với quân triều đình cho thấy sự mục ruỗng đã lan rộng đến đâu. Đây là cơ hội để chúng ta cho thấy rằng, trong thời loạn lạc này, không phải ai có quyền lực đều có thể làm càn."

Một cảm giác nặng nề bao trùm căn phòng, nhưng cũng xen lẫn sự phấn khích và quyết tâm. Lâm Dịch biết rằng, việc vạch trần Thẩm Đại Nhân không chỉ là một chiến thắng nhỏ, mà là một bước ngoặt lớn, có thể mở ra một cuộc chiến tranh giành quyền lực rộng lớn hơn, với sự tham gia của các thế lực cấp cao hơn mà hắn vẫn đang cố gắng tìm hiểu. Những tin tức về "linh khí mỏng manh" và các thế lực tu hành vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn nhiều bí ẩn chưa được giải đáp. Nhưng hiện tại, mục tiêu trước mắt là lật đổ Thẩm Đại Nhân.

"Nếu hắn muốn chơi lớn, ta sẽ cho hắn thấy thế nào là chơi lớn thực sự," Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đã xua tan hết sương mù, chiếu rọi khắp Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn biết rằng, với những bằng chứng này, với sự quyết tâm của những người xung quanh, hắn sẽ không lùi bước. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải chiến đấu không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng trí tuệ, bằng sự thật, và bằng cả ý chí kiên cường.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free