Lạc thế chi nhân - Chương 681: Tạm Lắng Biển Lửa: Đánh Giá và Quyết Sách
Ánh bình minh yếu ớt cố gắng xua đi màn đêm còn vương vấn trên Thôn Làng Sơn Cước, nhưng không thể xóa nhòa đi vệt khói đen nghi ngút còn lẩn quẩn nơi chân trời, như một vết sẹo xấu xí trên nền trời xanh biếc. Đó là tàn tích của những gì còn lại sau cuộc đột kích táo bạo đêm qua, một lời nhắc nhở rằng dù thành công rực rỡ đến đâu, chiến tranh vẫn để lại những dấu ấn đau thương. Trong căn phòng họp tạm bợ, được dựng từ những tấm ván gỗ thô sơ và trải chiếu cói đơn giản, không khí vẫn còn đặc quánh sự căng thẳng và mệt mỏi, dù một chút nhẹ nhõm đã len lỏi vào từng hơi thở. Lâm Dịch ngồi giữa, khuôn mặt gầy gò, hơi xanh xao vẫn toát lên vẻ trầm tư thường trực. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, dù đã thức trắng đêm, vẫn giữ được sự sắc bén và tập trung lạ thường, quét qua từng gương mặt quen thuộc đang vây quanh.
"Báo cáo chi tiết tổn thất và thành quả," Lâm Dịch mở lời, giọng nói khàn nhẹ vì thiếu ngủ nhưng vẫn vô cùng dứt khoát. Hắn đặt bút chì xuống tấm bản đồ phác thảo đã chi chít những ký hiệu và đường vẽ. Mùi mực tàu, mùi khói gỗ còn vương vấn trong không khí, cùng với mùi ẩm mốc của đất hòa quyện, tạo nên một không gian đặc trưng của nơi biên thùy.
Vương Đại Trụ, d�� trên người còn hằn rõ những vết bùn đất và vài vết xước nhỏ, bước lên trước, giọng nói vẫn sang sảng nhưng có phần trầm hơn thường lệ. Thân hình vạm vỡ của hắn che khuất một phần ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ. "Lâm Dịch đại nhân, chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ được giao. Ba kho lương lớn của địch đã bị thiêu rụi hoàn toàn, ngọn lửa cao đến tận trời, có lẽ ở đây cũng có thể nhìn thấy được. Toàn bộ quân lương và quân nhu dự trữ của chúng đã hóa thành tro bụi." Hắn dừng lại, thở hắt ra một hơi, rồi tiếp tục với vẻ hưng phấn khó giấu, "Chắc chắn việc này sẽ khiến bọn chúng phải đau đầu trong một thời gian dài. Chúng ta còn phá hủy một số xe ngựa chở tiếp viện và đánh sập một cây cầu tạm bợ mà chúng dùng để vận chuyển lương thực. Địch tổn thất nặng, buộc phải rút lui khỏi vị trí, bỏ lại không ít xác lính và khí tài."
Lý Hổ tiếp lời, vẻ mặt hung dữ của hắn giờ đây cũng ánh lên niềm tự hào. "Bọn chúng hoảng loạn tột độ khi lửa bùng lên. Chúng tôi đã thấy rất nhiều tên lính bỏ chạy tán loạn. Chắc chắn chúng không thể ngờ chúng ta lại dám đột nhập sâu như vậy, và ra tay tàn độc đến thế." Hắn nói với một nụ cười nhếch mép, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. "Tuy nhiên, Lâm Dịch đại nhân, như Trần Nhị Cẩu đã báo cáo, chúng tôi cũng đã chạm trán một đội quân tinh nhuệ. Bọn chúng không giống những tên lính quèn của Thẩm Đại Nhân mà chúng ta thường thấy. Chúng có đội hình rất chặt chẽ và kỷ luật. Mỗi tên đều có vẻ đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, vũ khí cũng sắc bén hơn hẳn. Chúng tôi đã phải vất vả lắm mới thoát ra được."
Trần Nhị Cẩu, dù cánh tay gãy đang được băng bó cẩn thận và treo lên cổ, vẫn không thể giấu được sự phấn khích, khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời. "Tôi còn nghe lỏm được, bọn chúng đang tranh cãi nội bộ vì vụ này, Lâm Dịch. Một số tướng lĩnh muốn rút lui tạm thời để củng cố. Rõ ràng, chúng không ngờ chúng ta dám đột nhập sâu như vậy, và việc mất lương thực đã gây ra một cú sốc lớn." Hắn kể thêm về những tiếng cãi vã, những lời nguyền rủa mà hắn nghe được từ doanh trại địch trước khi rút lui. "Tình hình của chúng rối loạn lắm, Lâm Dịch. Tôi nghĩ chúng ta đã tạo ra một lỗ hổng lớn cho chúng."
Lâm Dịch lắng nghe cẩn trọng, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ thô. Thông tin về sự tranh cãi nội bộ và ý định rút lui tạm thời là vô cùng giá trị. Hắn liếc nhìn Binh trưởng Triệu, người đang ngồi lặng lẽ ở một góc, khuôn mặt sạm nắng và vẻ mặt thận trọng.
Binh trưởng Triệu hắng giọng, "Thẩm Đại Nhân sẽ không cam tâm chịu thiệt đâu. Hắn là một kẻ thâm hiểm, và việc bị đánh úp thế này chỉ càng khiến hắn trở nên liều lĩnh hơn. Hắn sẽ tìm cách trả đũa, và có thể sẽ tàn bạo hơn rất nhiều. Hắn sẽ sớm phản công, và lần này có thể không chỉ là binh lính của hắn." Giọng ông trầm hẳn xuống, hàm ý về một mối hiểm họa lớn hơn.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt sắc bén. Hắn đã dự đoán được điều này. "Tốt lắm. Vậy là chúng ta đã có một khoảng thời gian quý giá," hắn nói, giọng chậm rãi, "Nhưng đừng vội mừng. Thẩm Đại Nhân không dễ bỏ cuộc như vậy. Hắn là một kẻ thâm hiểm, và việc bị đánh úp thế này chỉ càng khiến hắn trở nên liều lĩnh hơn." Hắn nhớ lại những lần đối đầu trước đây với Thẩm Đại Nhân, kẻ luôn biết cách biến thất bại thành cơ hội hoặc ít nhất là gây thêm rắc rối. "Việc hắn có một đội quân tinh nhuệ không nằm trong dự kiến là một vấn đề lớn. Nó cho thấy hắn có những nguồn lực mà chúng ta chưa nắm bắt hết, hoặc có thể hắn đang được một thế lực nào đó chống lưng." Hắn thầm nghĩ, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự chủ quan chính là con đường nhanh nhất dẫn đến diệt vong."
Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt đầy sự tin tưởng. Nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, sắc sảo, đôi mắt thông minh theo dõi từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt Lâm Dịch. "Bạch Vân Nhi, hãy chuẩn bị kế hoạch phòng thủ mới. Với những thông tin này, chúng ta cần củng cố lại toàn bộ phòng tuyến, đặc biệt là ở những điểm mà địch có thể lợi dụng sự yếu kém của chúng ta để phản công. Xem xét các tuyến đường mà chúng có thể rút lui hoặc di chuyển tiếp viện, và chuẩn bị các phương án chặn đường."
Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng nghiêm nghị. "Ta hiểu. Ta sẽ lập tức bắt tay vào việc. Ta sẽ rà soát lại tất cả các tuyến phòng thủ, từ những chướng ngại vật thô sơ đến các vọng gác, và phân bổ lại lực lượng để đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào. Đồng thời, ta sẽ cử người theo dõi chặt chẽ mọi động tĩnh của địch, đặc biệt là các tuyến đường mà chúng có thể sử dụng để di chuyển quân lương hoặc lực lượng mới." Nàng biết, Lâm Dịch đang dự đoán một cuộc phản công dữ dội hơn, và họ cần phải sẵn sàng. "Chúng ta cũng cần tính đến khả năng hắn sẽ sử dụng các phương tiện khác ngoài quân sự để gây rối. Thẩm Đại Nhân là một kẻ nhiều mưu mô, hắn có thể sẽ lợi dụng tâm lý hoang mang của dân chúng hoặc gieo rắc những tin đồn thất thiệt để làm suy yếu ý chí chiến đấu của chúng ta từ bên trong."
Lâm Dịch gật đầu đồng tình với nhận định của Bạch Vân Nhi. "Đúng vậy. Phòng ngự không chỉ là dựng tường thành. Phòng ngự còn là phòng ngừa những đòn đánh vào lòng người. Hãy cho người tuyên truyền, trấn an dân chúng, và làm rõ sự thật về chiến thắng của chúng ta. Đồng thời, cũng cần phải cảnh giác với những kẻ khả nghi trà trộn vào làng." Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ, giọng hắn trầm xuống, mỗi từ đều chứa đựng sự tiếc nuối và lòng biết ơn sâu sắc. "Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các anh và đội đặc nhiệm đã hoàn thành một công việc phi thường. Nhưng đây không phải lúc để lơ là. Hãy cho người nghỉ ngơi, nhưng phải luôn sẵn sàng. Tôi cần các anh giữ vững tinh thần chiến đấu. Những người bị thương cần được chăm sóc đặc biệt, và những người đã ngã xuống... chúng ta sẽ lo liệu hậu sự chu đáo cho họ. Đây là cái giá của chiến tranh, và chúng ta không thể quên họ." Hắn biết rõ sự hy sinh của những người lính không chỉ là con số trên giấy, mà là những cuộc đời, những gia đình. Cảm giác nặng nề đè lên vai hắn, là gánh nặng của một người lãnh đạo phải đưa ra những quyết định sinh tử.
Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng dậy, gật đầu nghiêm trang. "Rõ, Lâm Dịch đại nhân! Chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của ngài!"
Trần Nhị Cẩu cũng cố gắng đứng lên, nhưng cánh tay bị thương khiến hắn nhăn mặt. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ đốc thúc mọi người dưỡng thương, nhưng cũng sẽ luôn sẵn sàng chiến đấu!"
Lâm Dịch nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh đã chiếu rọi rõ ràng hơn, xua đi màn sương cuối cùng. Thôn Làng Sơn Cước hiện ra trong ánh sáng mới, bình yên nhưng cũng đầy căng thẳng. Cuộc đột kích đã thành công, gây thiệt hại nghiêm trọng cho kho lương và tuyến đường tiếp tế của địch, buộc quân địch phải tạm thời rút lui để củng cố. Nhưng đây chỉ là một chiến thắng nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều. "Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều" đang dần hiện rõ qua từng trận chiến, từng âm mưu. Lâm Dịch biết, việc Thẩm Đại Nhân hoặc Trần Thị Gia Tộc phải thay đổi chiến thuật vì mất lương thực có thể khiến chúng trở nên tàn bạo và liều lĩnh hơn trong các đợt tấn công tiếp theo. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và những bí ẩn về thế lực tu hành đằng sau các cuộc xung đột này vẫn còn đang chờ đợi để được hé lộ. Nhưng ít nhất, vào lúc này, họ đã giành được một chút thời gian, một chút lợi thế. Và đó là tất cả những gì họ cần để tiếp tục chiến đấu.
***
Sau cuộc họp căng thẳng, bầu không khí trong căn phòng họp tạm bợ vẫn còn lưu lại dư âm của những lời báo cáo và chỉ thị. Nhưng bên ngoài, ánh nắng giữa buổi sáng đã trở nên ấm áp hơn, bao phủ Thôn Làng Sơn Cước trong một vẻ bình yên giả tạo. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa ở khoảng sân bên cạnh, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nông thôn. Mùi khói gỗ từ các căn bếp nhà dân, mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương, và thoang thoảng mùi hương của những loài cây dại ven đường, tất cả đều cố gắng xoa dịu đi nỗi lo âu đang ngự trị trong lòng người. Tuy nhiên, sự bình yên đó chỉ là bề mặt; bên dưới, mọi thứ đang sôi sục chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu bước ra khỏi căn phòng, bắt đầu chuyến thị sát các công sự phòng thủ đang được củng cố. Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi, mặc dù sự mệt mỏi đã hằn sâu dưới đôi mắt. Trách nhiệm nặng nề của hàng trăm sinh mạng đang đặt lên vai hắn, và hắn không cho phép mình lơ là dù chỉ một giây. Tiếng búa gõ lốc cốc từ xa, tiếng hô hào của dân quân, cùng tiếng cọt kẹt của xe cút kít chở vật liệu, tất cả đều là âm thanh của sự chuẩn bị, của ý chí chống trả.
"Mọi thứ cần phải được tăng cường gấp đôi," Lâm Dịch nói, ánh mắt quét qua từng chi tiết của công trình phòng thủ. Hắn chỉ vào một đoạn tường đất còn thấp, "Đoạn này cần được đắp cao thêm một trượng nữa, và gia cố bằng cọc gỗ lim. Phía trước cần đào thêm một con hào phụ, sâu ít nhất hai trượng, và rải chông tre dày đặc." Hắn dừng lại, quan sát những người dân quân đang miệt mài làm việc dưới sự hướng dẫn của Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Thẩm Đại Nhân sẽ không để chúng ta yên. Hắn đã mất mặt, và hắn sẽ muốn phục thù. Hắn sẽ không ngần ngại dùng bất kỳ thủ đoạn nào."
Bạch Vân Nhi đi bên cạnh, dáng vẻ thanh thoát của nàng đối lập với sự thô kệch của những công sự. Nàng ghi chép nhanh chóng vào một cuốn sổ nhỏ. "Thông tin từ bên ngoài cho thấy hắn đang tập hợp thêm quân, có vẻ còn có cả quân triều đình." Gi��ng nàng ôn hòa nhưng đầy sự lo ngại. "Các thương nhân thân tín của chúng ta ở thành Thiên Phong đã báo cáo rằng có những đạo quân mặc áo giáp của triều đình đang di chuyển về phía biên giới, không phải để tiếp viện chúng ta, mà có vẻ như đang hội quân với Thẩm Đại Nhân."
Nghe đến hai chữ "quân triều đình", Binh trưởng Triệu giật mình, sắc mặt biến đổi rõ rệt. "Quân triều đình? Hắn dám...? Thẩm Đại Nhân có thể mượn danh nghĩa 'bình loạn' để thu gom dân binh, nhưng liên kết với quân triều đình... điều này có nghĩa là hắn đã mua chuộc được quan lớn trong triều, hoặc là chính triều đình đang muốn lợi dụng hắn để làm suy yếu thế lực của chúng ta." Ánh mắt ông đầy vẻ kinh ngạc và phẫn nộ. "Đại Hạ vương triều đã mục ruỗng đến mức này sao? Một kẻ cường hào như Thẩm Đại Nhân lại có thể sai khiến quân triều đình?"
Lâm Dịch không bất ngờ lắm. Hắn đã dự cảm được điều này. "Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều không chỉ thể hiện qua việc quan lại mục nát, mà còn qua việc các thế lực địa phương bắt đầu lợi dụng danh nghĩa triều đình để tranh giành quyền lực. Triều đình đang tự biến mình thành con rối trong tay những kẻ có dã tâm. Thẩm Đại Nhân chỉ là một trong số đó, nhưng hắn là kẻ có dã tâm lớn nhất và gần chúng ta nhất." Hắn nhìn Binh trưởng Triệu, "Đây chính là lý do chúng ta không thể dựa vào bất kỳ ai ngoài chính mình. Chúng ta phải tự lực cánh sinh."
Hắn chỉ tay về phía khu vực trữ lương thực và thuốc men. "Kiểm tra lại nguồn cung một lần nữa. Đảm bảo kho lương được bảo vệ chặt chẽ, và có đủ nước uống dự trữ. Thuốc men là ưu tiên hàng đầu, Bạch Vân Nhi, hãy cử người đi thu thập thêm dược liệu trong rừng, và chuẩn bị các phương án sơ tán nếu cần thiết." Hắn biết rõ tầm quan trọng của hậu cần trong bất kỳ cuộc chiến nào. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở mình.
Bạch Vân Nhi gật đầu, "Ta đã phái người đi rồi. Đồng thời, ta cũng đã cho người đi tìm kiếm những gia đình có kinh nghiệm làm thuốc, hoặc những người có kiến thức về y thuật trong làng và các vùng lân cận để hỗ trợ. Chúng ta không thể để bất kỳ ai bị thương mà không được chữa trị."
Lâm Dịch tiếp tục di chuyển, kiểm tra từng chướng ngại vật, từng vị trí phòng thủ. Hắn đưa ra những chỉ đạo chiến lược về phân bổ lực lượng và tài nguyên một cách cụ thể. "Các vọng gác cần tăng cường thêm người, đặc biệt là vào ban đêm. Luôn phải có ít nhất ba lính canh ở mỗi vọng gác, và phải thay phiên liên tục để tránh mệt mỏi. Các tay cung thủ phải luôn sẵn sàng, và cần phải có đủ tên dự trữ." Hắn dừng lại trước một bức tường đất vừa được hoàn thiện, dùng tay vỗ nhẹ vào đó, cảm nhận sự chắc chắn. "Những gì chúng ta đang làm không chỉ là để phòng thủ. Nó còn là để chứng tỏ rằng chúng ta không dễ bị đánh bại. Nó là để giữ vững niềm tin cho dân chúng."
Binh trưởng Triệu đi theo phía sau, ánh mắt đầy sự nể phục. Ông chưa từng thấy một người lãnh đạo nào lại tỉ mỉ và vĩ đại như Lâm Dịch. Mặc dù Lâm Dịch không có kinh nghiệm chiến trường, nhưng những chiến lược và khả năng nhìn xa trông rộng của hắn luôn khiến ông phải kinh ngạc. "Lâm Dịch đại nhân, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng này, chúng ta chắc chắn sẽ giữ vững được Thôn Làng Sơn Cước."
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, "Giữ vững Thôn Làng Sơn Cước chỉ là bước đầu. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lâu dài. Việc Thẩm Đại Nhân có thể liên kết với quân triều đình hoặc các thế lực khác cho thấy tầm ảnh hưởng và tham vọng của hắn lớn hơn, báo hiệu một cuộc chiến phức tạp hơn với các yếu tố chính trị và quyền lực. Cuộc chiến này không chỉ là giành giật đất đai, mà còn là giành giật lòng người, và có thể là cả vận mệnh của một vương triều đang suy tàn."
Hắn dừng lại, nhìn về phía Cánh Đồng Bất Tận, nơi những vệt khói đen vẫn còn lẩn quẩn. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của đất, của cỏ dại, và thoang thoảng mùi máu tanh chưa tan. Hắn biết, một cuộc chiến lớn đang chờ đợi họ, và đây mới chỉ là khởi đầu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn phải sử dụng nó một cách tối đa để bảo vệ những gì mình trân trọng.
***
Đêm dần buông xuống, nuốt chửng những âm thanh và hoạt động của ban ngày. Trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẫm, rải ánh sáng bạc lạnh lẽo khắp Thôn Làng Sơn Cước, khiến những ngôi nhà gỗ mái tranh hiện lên như những bóng ma trầm mặc. Không khí se lạnh đặc trưng của vùng biên thùy len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng gió thổi vi vu qua những rặng tre. Mùi khói gỗ đã nhạt dần, thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất và mùi cỏ đêm.
Trong căn phòng làm việc của mình, Lâm Dịch đứng một mình bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt hắn, lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng kiên nghị. Những nếp nhăn nhỏ hằn sâu nơi khóe mắt, là dấu vết của những đêm dài không ngủ và những suy tư triền miên. Hắn đã từng khao khát một cuộc sống bình yên, một cuộc sống đơn giản, tránh xa mọi tranh giành và mưu toan. Nhưng giờ đây, bình yên đó phải được giành lấy bằng máu và mưu kế, bằng những quyết định sống còn và những thỏa hiệp đạo đức mà hắn chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt.
Hắn quay vào, căn phòng nhỏ chỉ có một chiếc bàn gỗ đơn sơ, một vài chiếc ghế đẩu, và kệ sách chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, cùng với những tấm bản đồ và ghi chép chi chít chữ mà hắn đã tự tay vẽ và tổng hợp. Trên bàn, Cẩm Nang Kế Sách – tập hợp những ghi chép chiến lược và thông tin tình báo mà Bạch Vân Nhi đã thu thập được – đang mở ra, những trang giấy được viết bằng nét chữ ngay ngắn của nàng. Lâm Dịch đưa tay xoa trán, cảm giác nặng trĩu đè lên vai hắn. Hắn lật giở những trang giấy, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ, từng biểu đồ phác thảo về địa hình, về tuyến đường tiếp tế của địch, về vị trí đóng quân.
Nội tâm hắn trỗi dậy những dòng suy nghĩ hỗn độn, hiện đại và đôi khi đầy châm biếm. "Thẩm Đại Nhân... hắn không đơn thuần chỉ là một tên cường hào. Hắn muốn thứ gì đó lớn hơn. Quyền lực? Vùng đất này? Hay là cả... Đại Hạ?" Hắn tự vấn. "Việc hắn dám liên kết với quân triều đình cho thấy tham vọng của hắn đã vượt ra khỏi giới hạn của một tên địa chủ. Hắn đang lợi dụng sự suy yếu của vương triều để leo cao hơn, để trở thành một thế lực mới nổi trong loạn lạc này. Và điều đó có nghĩa là cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở Thôn Làng Sơn Cước."
Lâm Dịch nhớ lại những lời đồn đại về các thế lực tu hành, về "linh khí mỏng manh" mà hắn từng nghe loáng thoáng. Những điều đó, ban đầu chỉ là những câu chuyện cổ tích, nay lại dần trở nên chân thực hơn, như một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh hỗn loạn này. "Liệu Thẩm Đại Nhân có liên quan đến những thế lực đó không? Hay hắn chỉ là một con tốt thí trong một ván cờ lớn hơn, một ván cờ mà những kẻ chơi không phải là người phàm?" Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm mà vì sự thật tàn khốc của thế giới này.
Hắn đặt tay lên bản đồ, ngón tay lướt qua những con sông, những ngọn núi, những con đường mòn. "Mình đã từng muốn một cuộc sống bình yên, nhưng giờ đây, bình yên đó phải được giành lấy bằng máu và mưu kế." Hắn thở dài. Gánh nặng của việc đưa ra những quyết định sống còn đè nặng lên hắn. Mỗi lựa chọn đều có thể dẫn đến sinh mạng của hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người. Hắn không phải là một vị thần, hắn chỉ là một người đàn ông đến từ một thế giới khác, với những kiến thức và tư duy khác biệt. Nhưng ở đây, hắn là hy vọng duy nhất của họ.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi sự mệt mỏi. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Câu châm ngôn ấy đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn kể từ khi hắn đặt chân đến thế giới này. Và giờ đây, nó không chỉ là sinh tồn của riêng hắn, mà là của cả một cộng đồng mà hắn đã tự tay gây dựng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn mở mắt ra, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi đối thủ ra tay. Hắn sẽ chủ động.
Lâm Dịch lấy ra một cây bút than, bắt đầu ghi chú thêm vào Cẩm Nang Kế Sách. Hắn vạch ra những phương án đối phó không chỉ về mặt quân sự, mà còn về chính trị, về thông tin. Hắn cần phải tìm hiểu thêm về Thẩm Đại Nhân, về những kẻ đứng sau hắn, về mạng lưới quan hệ và tài chính của hắn. Cuộc đối đầu này sẽ không chỉ là những trận chiến trên chiến trường, mà còn là một cuộc đấu trí trên nhiều mặt trận. "Nếu hắn muốn chơi lớn, ta sẽ cho hắn thấy thế nào là chơi lớn thực sự."
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn chiếu rọi, nhưng không còn mang vẻ lạnh lẽo nữa, mà như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho những suy tư của Lâm Dịch. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn biết mình sẽ không lùi bước. Hắn sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ những gì mình trân trọng, để giành lấy cái "bình yên" mà hắn hằng khao khát, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Hắn là Lâm Dịch, một "Lạc Thế Chi Nhân", và hắn sẽ không để thế giới này định đoạt số phận của mình một cách dễ dàng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.