Lạc thế chi nhân - Chương 680: Phản Công Đêm Tối: Lửa Thiêu Hậu Phương
Màn sương đêm dày đặc như một tấm lụa trắng khổng lồ trùm phủ Cánh Đồng Bất Tận, nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những đám cỏ khô và hơi thở dồn dập của những người lính. Ánh lửa bùng cháy dữ dội từ phía kho lương thực chiếu rọi lên những gương mặt căng thẳng, mệt mỏi, biến chúng thành những khối điêu khắc đổ bóng chập chờn. Mùi khói khét lẹt nồng nặc hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi kim loại tanh nồng của máu, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, bức bối.
"Khốn kiếp! Bọn chó săn này từ đâu ra?" Lý Hổ gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu dưới vệt sẹo trên lông mày, toàn thân toát ra sát khí dữ dội. Hắn không ngờ lại có một đơn vị quân địch được trang bị tốt và cảnh giác đến thế ở khu vực hậu phương tưởng chừng an toàn này. Điều này cho thấy Thẩm Đại Nhân hoặc Trần Thị Gia Tộc có khả năng phòng bị và nguồn lực lớn hơn rất nhiều so với những gì Lâm Dịch đã đánh giá. Hắn vung kiếm, chặn đứng một lưỡi thương đang đâm thẳng tới, sức mạnh từ đối phương truyền qua cánh tay khiến hắn phải lùi lại nửa bước. "Đại Trụ ca, chúng đông quá!"
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ như một bức tường đồng, gầm lên một tiếng, dùng tấm khiên tròn nặng trịch chắn ngang, đỡ lấy hai đòn đánh cùng lúc. Lửa từ kho lương cháy rực phía sau hắt lên khuôn mặt chất phác của hắn, nhuộm một màu đỏ quạch. "Kệ cha chúng đông! Anh em, xông lên! Phía sau là nhà chúng ta!" Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ đều như được nung chảy từ sự kiên cường và nỗi tuyệt vọng. Hắn biết, con đường này là con đường duy nhất để thoát thân, và nếu không phá vỡ được vòng vây của đội quân địch tinh nhuệ này, tất cả sẽ chôn xác tại đây.
Đội quân địch này thực sự khác biệt. Chúng không hề hoảng loạn trước ngọn lửa đang thiêu rụi kho lương của chúng, mà giữ vững đội hình, di chuyển có tổ chức, như một con quái vật được huấn luyện kỹ càng. Những lưỡi thương dài sáng loáng đâm ra như vô số vòi bạch tuộc, bao vây đội đặc nhiệm nhỏ bé. Áo giáp của chúng không phải loại thô sơ mà lính tuần tra thường dùng, mà là giáp sắt tinh xảo, phản chiếu ánh lửa lập lòe.
Trần Nhị Cẩu, dù nhanh nhẹn và lanh lợi, cũng không khỏi toát mồ hôi lạnh. Hắn đã dò la rất kỹ, thậm chí còn bò sát vào doanh trại địch để quan sát, nhưng chưa từng phát hiện ra đơn vị này. "Có vẻ chúng có đội tuần tra định kỳ, cẩn thận!" Hắn thốt lên, giọng tràn đầy kinh ngạc, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua đội hình địch, tìm kiếm bất kỳ kẽ hở nào. Hắn biết, trong tình thế này, một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa trong không khí. Một tên lính của đội đặc nhiệm, vừa lao lên phía trước, đã bị ba mũi thương cùng lúc đâm xuyên, ngã vật xuống mà không kịp rên một tiếng. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét, tiếng rên rỉ vang lên không ngừng giữa màn sương mù dày đặc.
Vương Đại Trụ cảm nhận rõ sự tuyệt vọng đang dâng lên trong lòng những người lính. Hắn phải làm gì đó. Hắn quay người lại, nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của một tên lính trẻ mới tòng quân. "Không được lùi bước! Lâm Dịch đại nhân còn đang đợi chúng ta!" Hắn gầm lên, rồi như một con mãnh thú, hắn lao thẳng vào đội hình địch, tấm khiên của hắn va vào một tên lính giáp trụ, đẩy hắn ngã nhào. Thanh đại đao của hắn vung lên, chém bay đầu một tên khác. Sức mạnh của hắn là thứ duy nhất có thể tạo ra một lối đi trong bức tường người và thép này.
Lý Hổ, sau lưng Vương Đại Trụ, là một cơn lốc của kiếm. Hắn không có sức mạnh bá đạo như Vương Đại Trụ, nhưng sự nhanh nhẹn và kỹ năng cận chiến của hắn lại vô cùng đáng sợ. Mỗi nhát kiếm của hắn đều tìm đến những điểm yếu chí mạng của đối thủ, cổ họng, nách, bụng. Hắn vừa chiến đấu vừa la lớn: "Nhị Cẩu, đường nào nhanh nhất?! Chúng ta không thể kéo dài được!"
Trần Nhị Cẩu thở dốc, một vết rách nhỏ trên cánh tay do một mũi tên sượt qua. Hắn nhanh chóng quấn mảnh vải rách xung quanh vết thương, đôi mắt vẫn không ngừng quan sát. "Đại Trụ ca, bên trái! Có kẽ hở! Chúng tập trung lực lượng ở chính diện và bên phải, bên trái có vẻ yếu hơn! Chỉ cần qua đó, chúng ta có thể vòng ra sau con suối!" Hắn chỉ về phía một khoảng rừng cây thưa thớt, nơi màn sương dường như dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn.
"Tốt! Anh em, theo ta!" Vương Đại Trụ gầm lên, thay đổi hướng tấn công. Hắn dồn toàn bộ sức lực vào một đòn đánh cuối cùng, đẩy lùi một nhóm lính địch, tạo ra một khoảng trống nhỏ. Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu lập tức theo sát, cùng những người lính còn lại. Họ lao vào khoảng trống đó như những con thiêu thân, không màng đến những lưỡi thương đang đâm chém từ phía sau.
Cuộc giao tranh biến thành một cuộc tháo chạy đầy máu và nước mắt. Những người lính của đội đặc nhiệm, mệt mỏi và bị thương, vẫn cắn răng chịu đựng, theo sát Vương Đại Trụ. Họ biết, nếu dừng lại dù chỉ một giây, cái chết sẽ lập tức ập đến. Tiếng la hét của địch vang vọng phía sau, nhưng dần dần, tiếng bước chân và binh khí va chạm cũng thưa thớt hơn. Đội quân địch tinh nhuệ kia dường như không muốn mạo hiểm truy đuổi vào khu rừng cây thưa thớt đầy sương mù, nơi địa hình phức tạp có thể biến lợi thế của chúng thành bất lợi.
Khi họ cuối cùng cũng thoát ra khỏi tầm nhìn của địch, ánh lửa rực rỡ từ kho lương đã biến thành một cột khói đen khổng lồ vươn lên trời. Họ đã thành công, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Vài người lính đã ngã xuống, vài người khác bị thương nặng. Mùi máu tươi và khói vẫn bám riết lấy họ, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của cuộc chiến.
Vương Đại Trụ quỳ xuống, thở hổn hển, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả người. Tay hắn vẫn nắm chặt chuôi đại đao, cánh tay run rẩy. Lý Hổ ngồi bệt xuống cạnh hắn, thanh kiếm nhuốm máu vẫn còn trong tay, đôi mắt vẫn quét khắp xung quanh đầy cảnh giác. Trần Nhị Cẩu kiểm tra vết thương trên cánh tay, sau đó nhanh chóng giúp đỡ những người lính bị thương khác. "Chúng ta... chúng ta đã thoát rồi, Đại Trụ ca," hắn thì thầm, giọng vẫn còn run rẩy.
"Đúng vậy," Vương Đại Trụ đáp, giọng khàn đặc. "Nhưng con đường về nhà còn xa lắm. Anh em, cắn răng chịu đựng! Lâm Dịch đại nhân đang chờ chúng ta!" Hắn đứng dậy, nhìn về phía chân trời đang dần hừng sáng, nơi Thôn Làng Sơn Cước ẩn mình trong màn sương mờ. Những người lính còn lại, dù kiệt sức, vẫn cố gắng đứng dậy, tập hợp lại. Sự sống sót sau trận chiến khốc liệt đã tiếp thêm cho họ một chút sức mạnh. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng họ đã vượt qua được cửa tử, và đó là tất cả những gì họ cần lúc này.
***
Trong khi đó, tại Thôn Làng Sơn Cước, sự căng thẳng bao trùm cả không gian. Đêm đã khuya lắm rồi, nhưng không một ai trong số những người đang chờ đợi ở đây có thể chợp mắt. Lâm Dịch đứng trên đài quan sát tạm thời, ánh mắt xuyên qua màn đêm đen kịt, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào từ phía Cánh Đồng Bất Tận. Gió lạnh lùa qua vạt áo thô sơ của hắn, mang theo hơi ẩm của đất và cỏ, nhưng không thể làm dịu đi sự nôn nóng trong lòng. Hắn đã gửi những người lính tinh nhuệ nhất của mình vào một nhiệm vụ sinh tử, một canh bạc mà hắn đã tính toán kỹ lưỡng, nhưng vẫn không thể ngăn được nỗi lo lắng đang cào xé nội tâm.
"Hy vọng mọi thứ suôn sẻ. Chúng ta không thể chịu thêm bất kỳ tổn thất nào nữa," Lâm Dịch thì thầm, giọng trầm khàn, không phải chỉ nói với Bạch Vân Nhi đứng cạnh, mà còn là tự trấn an chính mình. Hắn đã quen với những quyết định tàn khốc của chiến tranh, nhưng mỗi lần đẩy người của mình vào hiểm nguy, trái tim hắn vẫn không khỏi nặng trĩu. Tư duy logic của người hiện đại mách bảo hắn rằng đây là bước đi cần thiết để lật ngược tình thế, nhưng cảm giác trách nhiệm đối với những sinh mạng ấy lại đè nặng lên vai. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, nhưng trong khoảnh khắc này, hắn tự hỏi, "Sinh tồn của ai? Và với cái giá nào?"
Bạch Vân Nhi đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy an ủi. Nàng cũng đứng đó suốt đêm, đôi mắt thông minh sắc sảo dõi theo bóng tối, nhưng khuôn mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Dịch đang mang, và sự lo lắng thầm kín của chính mình cũng không kém. "Họ sẽ làm được, Lâm Dịch. Anh đã huấn luyện họ rất tốt. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu... họ đều là những người dũng cảm và tài giỏi." Giọng nàng ôn hòa, nhưng đầy kiên định, như một lời khẳng định cho niềm tin mà nàng đặt vào những người lính và cả vào Lâm Dịch.
Thời gian trôi qua chậm chạp như vô tận. Tiếng gió rít, tiếng côn trùng đêm, tất cả đều trở nên quá đỗi rõ ràng trong sự im lặng chờ đợi. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến Lâm Dịch giật mình, đôi mắt hắn nheo lại, cố gắng xuyên qua màn sương mù. Hắn liên tục kiểm tra bản đồ, ước tính thời gian, phân tích các kịch bản có thể xảy ra. Bộ não hắn không ngừng hoạt động, cố gắng tìm ra bất kỳ thiếu sót nào trong kế hoạch, bất kỳ điều gì có thể đã bỏ qua. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng tin tưởng, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng tri thức cũng có giới hạn của nó, đặc biệt là khi đối mặt với sự hỗn loạn và không thể đoán trước của chiến tranh.
Và rồi, nó xuất hiện. Ban đầu chỉ là một đốm sáng mờ ảo ở đường chân trời, xa xa phía Cánh Đồng Bất Tận. Rồi đốm sáng đó lớn dần, lớn dần, nhanh chóng biến thành một ngọn lửa khổng lồ, đỏ rực cả một góc trời. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, như một cây nấm khổng lồ vươn tới mây. Mùi khói khét lẹt, dù ở khoảng cách xa, vẫn theo gió bay đến, phảng phất trong không khí.
Lâm Dịch nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Ngọn lửa đó chính là tín hiệu, là minh chứng cho sự thành công của nhiệm vụ. Một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột dâng trào trong hắn, nhưng cũng nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi lo lắng mới: liệu những người lính của hắn có an toàn không? Họ có thoát ra được khỏi đó không? Sự im lặng sau tiếng còi báo động xa xăm và ánh lửa bùng cháy dữ dội lại khiến hắn căng thẳng hơn.
Bạch Vân Nhi thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười mỏng manh hiện lên trên môi. "Họ đã làm được."
Ánh bình minh dần hé rạng, xua tan màn đêm đen tối. Màn sương vẫn còn dày đặc, nhưng ánh sáng ban ngày đã bắt đầu len lỏi qua. Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt không rời khỏi phía chân trời. Hắn thấy một bóng người nhỏ bé đang lao về phía Thôn Làng Sơn Cước, tốc độ cực nhanh, như một mũi tên.
"Có người!" Hắn khẽ thốt lên, giọng vẫn còn căng thẳng.
Một lát sau, một người lính trinh sát kiệt sức, quần áo rách rưới, mặt mũi lấm lem khói bụi và mồ hôi, lao tới. Hắn quỳ sụp xuống trước đài quan sát, thở hổn hển, cố gắng lấy lại hơi.
"Báo... báo cáo! Kho lương của địch... đã cháy! Đội của Đại Trụ ca đã... đã thành công!" Giọng hắn đứt quãng, nhưng tràn đầy sự phấn khích và tự hào.
Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng lớn vừa được trút bỏ. Hắn gật đầu, ra hiệu cho người lính đứng dậy. "Tốt lắm. Mau đi nghỉ ngơi và báo cáo tình hình chi tiết sau." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt lấp lánh một tia sáng. "Vẫn chưa hết, nhưng đây là một khởi đầu tốt."
Chẳng bao lâu sau, những người lính đầu tiên của đội đặc nhiệm bắt đầu trở về. Họ đi thành từng nhóm nhỏ, bộ dạng kiệt quệ, quần áo dính đầy bùn đất, máu và khói. Khuôn mặt họ hằn rõ sự mệt mỏi cùng cực, nhưng đôi mắt họ vẫn ánh lên sự kiên cường và niềm tự hào của những chiến binh vừa hoàn thành nhiệm vụ bất khả thi. Mùi máu tươi và khói đặc quánh trên người họ, hòa lẫn với mùi mồ hôi và đất ẩm.
Lâm Dịch đích thân xuống đón họ, ánh mắt lướt qua từng người, ghi nhận những vết thương, những khuôn mặt xa lạ đã ngã xuống. "Chăm sóc vết thương cho họ ngay lập tức! Mang thức ăn nóng và nước sạch đến!" Hắn ra lệnh dứt khoát cho những người lính y tế và dân quân đang chờ sẵn. Hắn vỗ vai những người lính trở về, ánh mắt đầy sự cảm kích. "Các anh đã làm rất tốt. Tất cả đã trở về là tốt rồi."
Khi Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng xuất hiện, họ trông còn tồi tệ hơn những người khác. Vương Đại Trụ đi khập khiễng, một vết thương ở chân đang rỉ máu. Lý Hổ có một vết chém dài trên bả vai, máu đã khô lại. Trần Nhị Cẩu thì gãy một cánh tay, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười toe toét.
"Lâm Dịch đại nhân!" Vương Đại Trụ hổn hển, cố gắng đứng thẳng. "Chúng tôi đã... đã hoàn thành nhiệm vụ!"
"Ta đã thấy. Các ngươi đã làm rất tốt," Lâm Dịch nói, ánh mắt đầy sự ấm áp, nhưng cũng không quên ra lệnh. "Mau đi băng bó vết thương. Chúng ta cần một cuộc họp ngay sau đó, để ta nghe báo cáo chi tiết." Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, và cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Nhưng ít nhất, vào lúc này, những người của hắn đã trở về.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên của mặt trời còn e ấp ẩn mình sau những đỉnh núi xa xăm, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên màn sương sớm, Lâm Dịch đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Phòng họp tạm thời trong căn nhà lớn nhất Thôn Làng Sơn Cước, vốn là nơi chứa nông cụ, giờ đã được dọn dẹp sơ sài. Mùi khói gỗ từ lò sưởi và mùi thảo dược thoang thoảng từ trạm y tế gần đó hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí se lạnh nhưng cũng tràn đầy sự sống và hy vọng. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu, tất cả đều mang theo vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc bén.
"Các ngươi đã mạo hiểm tính mạng, ta rất cảm kích," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, ánh mắt đảo qua từng gương mặt. "Giờ thì, hãy báo cáo chi tiết đi. Ta muốn biết tất cả."
Vương Đại Trụ là người đầu tiên lên tiếng, dù vẫn còn khập khiễng và khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi, nhưng giọng hắn đầy phấn chấn. "Chúng ta đã đốt sạch ít nhất ba kho lương lớn, và phá hủy gần hết đoàn xe tiếp tế, Lâm Dịch. Ngọn lửa đã thiêu rụi mọi thứ. Bọn chúng sẽ không thể trụ được lâu nữa với nguồn tiếp tế ít ỏi như vậy." Hắn miêu tả lại cảnh tượng hỗn loạn khi ngọn lửa bùng lên, tiếng la hét hoảng loạn của quân địch, và những nỗ lực vô vọng của chúng để dập lửa.
Lý Hổ tiếp lời, giọng hắn vẫn còn đôi chút hung hãn khi nhắc đến trận chiến. "Quân số địch cũng bị tổn thất đáng kể, đặc biệt là đội quân bất ngờ kia. Chúng ta đã chạm trán một đơn vị tinh nhuệ, trang bị giáp trụ kỹ càng, không phải loại lính tuần tra thông thường. Chúng có đội hình rất chặt chẽ và kỷ luật. Nhưng chúng ta cũng đã khiến chúng phải trả giá đắt." Hắn kể lại chi tiết về cuộc giao tranh ác liệt, những pha đối đầu cận chiến, và cách đội của hắn đã chiến đấu hết mình để mở đường máu. "Có ít nhất mười mấy tên lính của chúng đã ngã xuống dưới tay chúng tôi, chưa kể những kẻ bị thương."
Lâm Dịch lắng nghe cẩn trọng, ghi chép nhanh chóng vào một tấm bản đồ phác thảo. Đội quân tinh nhuệ bất ngờ đó là một thông tin quan trọng. Điều này cho thấy Thẩm Đại Nhân không chỉ có âm mưu mà còn có những nguồn lực mà hắn chưa nắm bắt hết. "Vậy là Thẩm Đại Nhân không chỉ có mưu kế, mà còn có 'lá bài ẩn' sao?" Hắn thầm nghĩ, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự chủ quan chính là con đường nhanh nhất dẫn đến diệt vong."
Trần Nhị Cẩu, dù cánh tay gãy đang được băng bó cẩn thận, vẫn không thể giấu được sự phấn khích. "Tôi còn nghe lỏm được, bọn chúng đang tranh cãi nội bộ vì vụ này, Lâm Dịch. Một số tướng lĩnh muốn rút lui tạm thời để củng cố. Rõ ràng, chúng không ngờ chúng ta dám đột nhập sâu như vậy, và việc mất lương thực đã gây ra một cú sốc lớn." Hắn kể thêm về những tiếng cãi vã, những lời nguyền rủa mà hắn nghe được từ doanh trại địch trước khi rút lui. "Tình hình của chúng rối loạn lắm, Lâm Dịch. Tôi nghĩ chúng ta đã tạo ra một lỗ hổng lớn cho chúng."
Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt sắc bén. Thông tin về sự tranh cãi nội bộ và ý định rút lui tạm thời là vô cùng giá trị. "Tốt lắm. Vậy là chúng ta đã có một khoảng thời gian quý giá," hắn nói, giọng chậm rãi, "Nhưng đừng vội mừng. Thẩm Đại Nhân không dễ bỏ cuộc như vậy. Hắn là một kẻ thâm hiểm, và việc bị đánh úp thế này chỉ càng khiến hắn trở nên liều lĩnh hơn. Hắn sẽ tìm cách trả đũa, và có thể sẽ tàn bạo hơn rất nhiều." Hắn nhớ lại những lần đối đầu trước đây với Thẩm Đại Nhân, kẻ luôn biết cách biến thất bại thành cơ hội hoặc ít nhất là gây thêm rắc rối.
Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Bạch Vân Nhi, hãy chuẩn bị kế hoạch phòng thủ mới. Với những thông tin này, chúng ta cần củng cố lại toàn bộ phòng tuyến, đặc biệt là ở những điểm mà địch có thể lợi dụng sự yếu kém của chúng ta để phản công. Xem xét các tuyến đường mà chúng có thể rút lui hoặc di chuyển tiếp viện, và chuẩn bị các phương án chặn đường."
Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng nghiêm nghị. "Ta hiểu. Ta sẽ lập tức bắt tay vào việc." Nàng biết, Lâm Dịch đang dự đoán một cuộc phản công dữ dội hơn, và họ cần phải sẵn sàng.
"Vương Đại Trụ, Lý Hổ," Lâm Dịch tiếp tục, "Các anh và đội đặc nhiệm đã hoàn thành một công việc phi thường. Nhưng đây không phải lúc để lơ là. Hãy cho người nghỉ ngơi, nhưng phải luôn sẵn sàng. Tôi cần các anh giữ vững tinh thần chiến đấu. Những người bị thương cần được chăm sóc đặc biệt, và những người đã ngã xuống... chúng ta sẽ lo liệu hậu sự chu đáo cho họ. Đây là cái giá của chiến tranh, và chúng ta không thể quên họ." Giọng hắn trầm xuống, mỗi từ đều chứa đựng sự tiếc nuối và lòng biết ơn sâu sắc.
Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng dậy, gật đầu nghiêm trang. "Rõ, Lâm Dịch đại nhân!"
Lâm Dịch nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh đã chiếu rọi rõ ràng hơn, xua đi màn sương cuối cùng. Thôn Làng Sơn Cước hiện ra trong ánh sáng mới, bình yên nhưng cũng đầy căng thẳng. Cuộc đột kích đã thành công, gây thiệt hại nghiêm trọng cho kho lương và tuyến đường tiếp tế của địch, buộc quân địch phải tạm thời rút lui để củng cố. Nhưng đây chỉ là một chiến thắng nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều. "Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều" đang dần hiện rõ qua từng trận chiến, từng âm mưu. Lâm Dịch biết, việc Thẩm Đại Nhân hoặc Trần Thị Gia Tộc phải thay đổi chiến thuật vì mất lương thực có thể khiến chúng trở nên tàn bạo và liều lĩnh hơn trong các đợt tấn công tiếp theo. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và những bí ẩn về thế lực tu hành đằng sau các cuộc xung đột này vẫn còn đang chờ đợi để được hé lộ. Nhưng ít nhất, vào lúc này, họ đã giành được một chút thời gian, một chút lợi thế. Và đó là tất cả những gì họ cần để tiếp tục chiến đấu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.