Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 683: Kế Hoạch Bại Lộ, Phản Kích Thầm Lặng

Ánh đèn dầu leo lét như hơi thở yếu ớt của một sinh linh đang vật lộn với màn đêm, cố gắng xua đi bóng tối chập chờn trong căn phòng làm việc tạm bợ tại Thôn Làng Sơn Cước. Ngoài kia, sương đêm vẫn còn giăng mắc, quấn quýt lấy từng nóc nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã nhuốm màu thời gian, và cả con đường đất ẩm ướt dẫn vào làng. Cái lạnh của buổi sớm tinh mơ len lỏi qua khe cửa, khiến không khí trong phòng càng thêm ảm đạm. Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu đang cúi mình trên bàn, từng khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Mùi mực giấy cũ kỹ, mùi khói gỗ từ bếp lò còn vương vất đâu đó, cùng với mùi ẩm mốc của những cuốn sổ sách chồng chất tạo nên một hỗn hợp đặc trưng, quen thuộc đến đáng sợ trong những ngày tháng căng thẳng này.

“Bằng chứng đã đủ,” Lâm Dịch khẽ khàng cất tiếng, giọng nói mang theo chút khàn đặc của sự thiếu ngủ. Hắn đặt ngón tay gầy gò lên chồng giấy tờ đã được sắp xếp cẩn thận. Những trang giấy ấy, với nét chữ nguệch ngoạc của những kẻ tham ô, hay những con số được ghi chép tinh vi đến đáng ghét, giờ đây lại mang một sức nặng ghê gớm. “Đây là đòn hiểm nhất chúng ta có thể giáng vào hắn. Nhưng cũng là con dao hai lưỡi.” Ánh mắt hắn nhìn sâu vào ngọn lửa đèn dầu đang nhảy múa, như thể nhìn thấu được những hiểm nguy tiềm ẩn sau quyết định này. Hắn biết rõ, việc vạch trần một kẻ như Thẩm Đại Nhân, kẻ đã ăn sâu bám rễ vào bộ máy chính quyền thối nát này, không khác nào chọc vào một tổ ong độc. Hậu quả có thể là một cú phản đòn dữ dội, không chỉ nhắm vào riêng hắn mà còn cả những người mà hắn đang cố gắng bảo vệ.

Bạch Vân Nhi, vẻ mặt nghiêm trọng, gật đầu đồng tình. Nàng khẽ thở dài, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn lòa xòa trước trán, cho thấy sự bận rộn không ngừng nghỉ. “Chúng ta không còn lựa chọn, Lâm Dịch. Để hắn tiếp tục, dân chúng sẽ không còn gì, chỉ còn xương khô. Sẽ có rủi ro, nhưng rủi ro của việc không làm gì còn lớn hơn nhiều.” Giọng nàng vẫn ôn hòa nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự khốn cùng dưới tay những kẻ tham lam như Thẩm Đại Nhân, và không thể nào nhắm mắt làm ngơ.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má hằn rõ dưới ánh sáng mờ ảo, khẽ ho khan. Ông ta vỗ nhẹ vào chồng bằng chứng. “Chỉ hy vọng các quan trên còn giữ được chút lương tri. Nếu không, những bằng chứng này cũng chỉ là giấy vụn.” Lời nói của ông ta không phải bi quan, mà là một sự thực tế phũ phàng về bản chất của triều đình Đại Hạ Vương Triều đang mục ruỗng. Ông đã từng là một phần của hệ thống đó, và hiểu rõ nó mục nát đến mức nào. Nhưng nhìn vào Lâm Dịch, ông lại thấy một tia hy vọng, một ngọn lửa nhỏ nhoi có thể thắp sáng cả một vùng trời tăm tối.

Lâm Dịch không nói gì thêm. Hắn đích thân niêm phong gói bằng chứng bằng một lớp sáp đỏ, đóng dấu của mình lên đó – một dấu ấn đơn giản nhưng mang đầy ý nghĩa về một lời hứa, một sự cam kết. Hắn sau đó quay sang Trần Nhị Cẩu, người đã đứng chờ sẵn ở một góc phòng, vẻ mặt nhanh nhẹn nhưng ánh mắt lộ rõ sự căng thẳng. "Nhị Cẩu, ngươi và đội của ngươi hãy mang những thứ này đến Thành Thiên Phong. Hãy phát tán chúng một cách khéo léo nhất, đảm bảo chúng đến tay những người có thể tạo ra ảnh hưởng, và quan trọng hơn, đến tai dân chúng. Hãy để sự thật tự nó nói lên tất cả." Giọng Lâm Dịch trầm thấp, mỗi từ đều được lựa chọn cẩn thận. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu đáp lời ngay lập tức, khuôn mặt ngây ngô thường ngày giờ đầy vẻ nghiêm túc, quyết tâm. Hắn nhanh chóng nhận lấy gói bằng chứng, cẩn thận giấu vào trong lớp áo.

Khi Trần Nhị Cẩu khuất dạng sau cánh cửa, Lâm Dịch quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn biết rằng, với những bằng chứng này, với sự quyết tâm của những người xung quanh, hắn sẽ không lùi bước. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải chiến đấu không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng trí tuệ, bằng sự thật, và bằng cả ý chí kiên cường. Nhưng hôm nay, hắn cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có. Gánh nặng của hàng trăm sinh mạng đang đặt lên vai hắn, áp lực phải đưa ra những quyết định sinh tử, tất cả đang đè nặng lên một người đàn ông chỉ mới hai mươi tuổi. Hắn nhớ lại những đêm dài trắng đêm nghiên cứu, những cuộc tranh luận căng thẳng, và cả những ánh mắt tin tưởng mà mọi người dành cho hắn. Hắn không thể để họ thất vọng. Hắn sẽ không để thế giới này, dù cổ đại hay hiện đại, dạy cho hắn một bài học về sự bất lực. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "nhưng không có nghĩa là chúng ta phải chấp nhận bất công."

***

Giữa trưa, khi ánh nắng gắt của Thành Thiên Phong như thiêu đốt vạn vật, phủ Đại Nhân lại chìm trong một bầu không khí u ám đến đáng sợ. Mùi hương trầm nồng nàn thường ngày, vốn để che đi những mùi ẩm mốc cũ kỹ của tòa nhà gỗ hai tầng, giờ đây lại mang một vẻ ngột ngạt, nặng nề. Tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ dường như cũng mang theo sự khó chịu. Thẩm Đại Nhân, thân hình gầy gò với chòm râu bạc phơ, đang ngồi trong thư phòng, những ngón tay xương xẩu mân mê tách trà sứ men xanh. Vẻ uyên bác giả tạo thường ngày của hắn giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ.

Một lão quản gia lưng còng, vẻ mặt khúm núm nhưng đôi mắt tinh ranh, vội vã bước vào, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Đại Nhân, có tin báo khẩn!"

Thẩm Đại Nhân khẽ nhíu mày. "Nói." Giọng hắn vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng sự chờ đợi trong ánh mắt đã tố cáo sự lo lắng đang dâng trào trong lòng.

"Bằng chứng... bằng chứng về việc biển thủ quân lương và thuốc men, cùng với những sổ sách khai khống đã bị... bị phát tán khắp Thành Thiên Phong, thưa Đại Nhân!" Lão quản gia gần như hét lên, giọng run rẩy. "Chúng đã được dán công khai ở chợ, ở cổng thành, thậm chí còn được phân phát đến các quan lại và... và dân chúng!"

Tách trà sứ men xanh trên tay Thẩm Đại Nhân rơi vỡ tan tành, những mảnh sứ văng tung tóe trên nền nhà. Cả thư phòng chìm trong một sự im lặng chết chóc. Hắn đứng phắt dậy, khuôn mặt tái mét, đôi mắt híp lại đầy sát khí. "Lâm Dịch! Tên tiểu tử này dám... dám vạch trần ta! Hắn muốn chết sao?!" Cơn thịnh nộ bùng phát như một ngọn núi lửa. Hắn vung tay, hất đổ chồng văn thư trên bàn, giấy tờ bay tán loạn khắp phòng. Tiếng đổ vỡ choang choang vang vọng, cùng với tiếng gầm gừ giận dữ của Thẩm Đại Nhân. "Không thể nào! Ta đã cẩn thận như vậy, không ai có thể tìm ra được!" Hắn đấm mạnh vào tường, bàn tay gầy gò bật máu.

Lão quản gia vội vàng quỳ sụp xuống, đầu cúi sát đất. "Đại Nhân bớt giận! Giờ không phải lúc nổi nóng. Chúng ta cần một kế sách khác. Hắn muốn chơi chính trị, chúng ta đáp trả bằng cách khác." Lão ta biết rõ tính khí của chủ nhân mình, và cũng biết rằng trong lúc nguy cấp, việc giữ được cái đầu lạnh là quan trọng hơn cả. Những bằng chứng này, một khi đã bị phơi bày, sẽ là một đòn chí mạng vào uy tín và quyền lực của Thẩm Đại Nhân. Các tiếng trò chuyện xôn xao, tiếng bát đĩa va chạm từ những gian phòng khác bỗng chốc im bặt, mọi người đều nín thở, sợ hãi cơn giận của chủ nhân.

Thẩm Đại Nhân thở hổn hển, cố gắng điều hòa lại hơi thở. Ánh mắt hắn dần dần trở nên lạnh lẽo và đầy tính toán. Cơn giận dữ ban đầu đã nhường chỗ cho sự xảo quyệt cố hữu. "Đúng vậy... không phải lúc nổi nóng." Hắn chậm rãi ngồi phịch xuống ghế, tay day day thái dương. "Lâm Dịch nghĩ rằng hắn có thể dùng những thứ này để lật đổ ta sao? Hắn quá ngây thơ rồi!" Hắn nhếch mép cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy. "Ta sẽ khiến hắn và đám dân đen của hắn phải quỳ gối xin tha. Nhưng không phải bằng cách cũ." Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đang hình dung ra những kế hoạch đen tối. "Lần này, ta sẽ khiến chúng chết mòn trong sự mệt mỏi và tuyệt vọng! Dân chúng ư? Chúng chỉ là những con cừu ngu ngốc, dễ dàng bị dắt mũi bởi tin đồn và sự sợ hãi. Còn Lâm Dịch, ta sẽ cho hắn thấy, quyền lực không chỉ nằm ở những mảnh giấy mục nát đó."

Thẩm Đại Nhân đưa ra một loạt mệnh lệnh dứt khoát cho lão quản gia, giọng nói đầy rẫy sự độc ác và mưu mô. Hắn không chỉ muốn dập tắt những bằng chứng này, mà còn muốn hủy hoại niềm tin của dân chúng vào Lâm Dịch, làm suy yếu ý chí chiến đấu của họ. Hắn ra lệnh cho tay sai thân tín, những kẻ đã được hắn nuôi dưỡng bằng tiền bạc bẩn thỉu, bắt đầu triển khai một chiến thuật mới, tập trung vào việc gây áp lực gián tiếp và tiêu hao đối phương. "Hãy tung tin đồn khắp nơi, nói rằng Lâm Dịch là kẻ phản bội, cấu kết với giặc ngoại bang. Hãy phá hoại các con đường tiếp tế của chúng, cản trở lương thực và thuốc men đến Thôn Làng Sơn Cước. Hãy cử những nhóm nhỏ quấy phá liên tục, không cho chúng có một phút giây yên ổn. Ta muốn chúng phải sống trong cảnh hoang mang, sợ hãi và kiệt sức! Ta muốn chúng tự sụp đổ từ bên trong!" Mùi hương trầm trong thư phòng dường như càng trở nên nồng nàn hơn, quẩn quanh những âm mưu tàn độc đang được nảy nở.

***

Vài ngày sau, Đồn Gác Biên Giới chìm trong màn đêm lạnh giá, gió mạnh gào thét như một linh hồn lạc lối, quật vào những bức tường đá sừng sững và tháp canh cao vút. Tiếng gió rít qua khe đá, hòa lẫn với tiếng lính tuần tra mệt mỏi, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng và tiếng chó sủa yếu ớt ở xa xa. Không khí căng thẳng, kỷ luật nhưng cũng đầy rẫy sự cảnh giác mệt mỏi. Mùi bụi, mồ hôi và kim loại từ giáp trụ của binh lính hòa quyện vào mùi khói than còn vương vất từ những nồi nấu ăn, tạo nên một cảm giác nặng nề, u ám.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, với vết sẹo nhỏ trên má, đang đứng trên đỉnh tháp canh, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Hắn siết chặt thanh đao trong tay, ánh mắt quét qua màn đêm dày đặc. Bên cạnh hắn là Lý Hổ, cũng không kém phần vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự mệt mỏi, vết sẹo nhỏ trên lông mày co giật liên tục.

"Lại là trò mèo này!" Vương Đại Trụ gằn giọng, giọng nói to và rõ ràng, nhưng xen lẫn sự bực bội. "Chúng không đánh lớn, chỉ chọc tức, nhưng làm chúng ta kiệt sức." Chỉ trong mấy ngày qua, các cuộc quấy phá nhỏ lẻ liên tục diễn ra. Những mũi tên cháy bất ngờ được bắn vào kho lương, dù không gây thiệt hại lớn nhưng đủ để khiến mọi người phải đổ xô đi dập lửa. Những nhóm nhỏ lẻ của địch, chỉ vài tên, đột kích vào các chốt canh, nhanh chóng rút lui sau khi gây ra vài tiếng động lớn. Thậm chí có những đêm, tiếng la hét giả tạo vang lên từ xa, khiến toàn bộ quân dân phải thức giấc, cầm vũ khí đứng canh, nhưng cuối cùng lại chẳng có bóng người nào. Mục đích của chúng quá rõ ràng: giữ cho quân dân Lâm Dịch luôn trong trạng thái cảnh báo, không bao giờ được nghỉ ngơi.

Lý Hổ thở dài. "Anh em ai cũng mệt mỏi cả rồi. Lương thực cũng bắt đầu thiếu hụt. Các con đường tiếp tế đều bị chúng chặn phá hoặc gài bẫy. Đến cả nước sạch cũng phải dè sẻn. Không biết Lâm Đại ca có kế gì không." Hắn nhìn vào màn đêm, cảm thấy một nỗi bất an không hề nhỏ. Sự mệt mỏi không chỉ ăn mòn thể chất mà còn bào mòn tinh thần.

Đúng lúc đó, Trần Nhị Cẩu xuất hiện, dáng người nhanh nhẹn nhưng gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng, không còn cái vẻ ngây ngô hay cười thường ngày. "Đại ca Vương, Đại ca Lý!" Hắn gọi khẽ. "Có tin đồn lan ra khắp nơi, không chỉ ở Thành Thiên Phong mà còn cả những thôn lân cận. Chúng nói rằng Lâm Đại ca không đủ sức bảo vệ mọi người, rằng chúng ta sẽ sớm bị bỏ rơi. Rằng Lâm Đại ca là kẻ phản bội, cấu kết với giặc ngoại bang để làm hại dân chúng!" Giọng Trần Nhị Cẩu đầy vẻ phẫn nộ. "Chúng còn nói rằng Thẩm Đại Nhân đã hạ lệnh không ai được phép cung cấp lương thực cho Thôn Làng Sơn Cước, và ai cãi lệnh sẽ bị xử tội chết!"

Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm. "Thằng khốn! Nó đang dùng mồm mép để giết người!" Hắn cố gắng trấn an binh lính xung quanh, những người cũng đã nghe thấy lời Trần Nhị Cẩu và ánh mắt bắt đầu lộ rõ sự hoang mang. "Anh em! Đừng tin lời lũ chó săn của Thẩm Đại Nhân! Lâm Dịch chưa bao giờ bỏ rơi chúng ta! Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu gian khó, chẳng lẽ bây giờ lại tin vào những lời đồn thổi vô căn cứ đó sao?" Hắn nói to, rõ ràng, cố gắng truyền lửa cho những người lính đang rã rời. Lý Hổ cũng gật đầu, khuôn mặt hung dữ thường ngày giờ đây trở nên kiên quyết. "Đúng vậy! Lương thực có thể thiếu, nhưng tinh thần của chúng ta không được phép thiếu! Hãy giữ vững!"

Nhưng trong lòng, cả Vương Đại Trụ và Lý Hổ đều biết rằng, những lời trấn an đó chỉ có thể có tác dụng nhất thời. Sự thiếu hụt lương thực, những đêm mất ngủ và nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai vô định đang dần ăn mòn ý chí của mọi người. Trần Nhị Cẩu trở về báo cáo tình hình với Lâm Dịch, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng và sự bất lực. "Thẩm Đại Nhân đang cố gắng giết chúng ta từ bên trong," hắn thầm nghĩ.

***

Đêm khuya, gió vẫn rít mạnh qua những khe cửa sổ của phòng chỉ huy tạm bợ trong Thôn Làng Sơn Cước. Không khí lạnh lẽo như muốn đóng băng mọi suy nghĩ. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đang cúi mình trên bản đồ, cùng Binh trưởng Triệu. Mùi mực giấy, mùi khói gỗ và mùi mồ hôi của những con người mệt mỏi hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc quánh sự căng thẳng. Trần Nhị Cẩu vừa hoàn thành báo cáo của mình, ánh mắt vẫn còn nguyên sự lo lắng và phẫn nộ.

"Hắn đang cố gắng kéo dài cuộc chiến, tiêu hao chúng ta." Binh trưởng Triệu lên tiếng trước, giọng nói trầm khàn. "Hắn biết chúng ta không thể duy trì cảnh giác mãi được. Sức người có hạn. Dù quân ta có tinh nhuệ đến mấy, cũng không thể chịu đựng được những cuộc quấy phá liên miên và thiếu hụt lương thực kéo dài." Ông ta chỉ vào những đường chấm chấm trên bản đồ, biểu thị các điểm bị quấy phá và đường tiếp tế bị cắt đứt. "Đây là một cuộc chiến dai dẳng, không phải một trận đánh trực diện."

Bạch Vân Nhi gật đầu, đôi mắt thông minh lướt qua bản đồ, rồi nhìn Lâm Dịch. "Đây là chiến thuật 'cắt từng ngón tay' sao? Chúng ta không thể đánh lớn để kết thúc nhanh gọn, nhưng cũng không th�� bỏ qua những cuộc quấy phá nhỏ này. Chúng đang bào mòn chúng ta từng chút một, cả về vật chất lẫn tinh thần." Nàng đặt tay lên vai Lâm Dịch, cảm nhận sự căng cứng của cơ bắp dưới lớp áo thô. "Và những tin đồn đó, Lâm Dịch... chúng còn nguy hiểm hơn cả mũi tên và hỏa công."

Lâm Dịch không nói gì, ánh mắt hắn xoáy sâu vào những ký hiệu trên bản đồ. Hắn đã lắng nghe tất cả, từ báo cáo về các cuộc quấy rối, đến sự thiếu hụt lương thực, và cả những tin đồn ác ý đang lan truyền. Hắn suy tư, cố gắng tìm ra quy luật trong các hành động tưởng chừng vô tổ chức của Thẩm Đại Nhân. Ban đầu, hắn nghĩ Thẩm Đại Nhân sẽ phản công dữ dội sau khi bị vạch trần, một cuộc tấn công toàn diện. Nhưng không, kẻ già đời này xảo quyệt hơn hắn nghĩ. Hắn muốn Lâm Dịch và quân dân của hắn chết mòn trong sự mệt mỏi và tuyệt vọng.

"Thẩm Đại Nhân, ngươi quả nhiên xảo quyệt." Lâm Dịch thầm nghĩ, một tia châm biếm thoáng qua trong nội tâm. "Muốn dùng sự mệt mỏi để đánh gục ta sao? Ngươi nghĩ rằng sự kiên cường của ta chỉ là nhất thời? Ngươi nghĩ rằng ta sẽ để những tin đồn vớ vẩn đó làm lung lay niềm tin của mọi người?" Hắn nhớ lại lời căn dặn của gia đình, những người dân làng đã tin tưởng hắn, những binh lính đã đổ máu vì hắn. "Không, ta sẽ không để ngươi toại nguyện."

Hắn đưa tay lật trang Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách da cũ kỹ mà hắn luôn mang theo bên mình. Ngón tay hắn lướt qua một đoạn ghi chép cổ về binh pháp, về chiến thuật tiêu hao và cách đối phó với nó. Ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng, như thể đã tìm ra lời giải cho bài toán khó này. Cái chạm nhẹ vào giấy cũ, cảm giác thô ráp của bìa sách, tất cả đều gợi cho hắn một nguồn cảm hứng mới.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, nhìn Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu, đôi mắt sâu thẳm giờ đây không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là sự quyết đoán, sắc bén. "Hắn muốn chơi chiến tranh tiêu hao, muốn dùng tin đồn để làm lung lay ý chí của chúng ta?" Giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển. "Vậy thì, chúng ta sẽ đáp trả hắn bằng chính chiến thuật của hắn. Nhưng chúng ta sẽ làm theo cách của chúng ta. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ phản công, không phải bằng vũ lực trực diện, mà bằng trí tuệ, bằng sự thật, và bằng cả sự đoàn kết của dân chúng."

Hắn bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới, đầy táo bạo, từng lời nói đều dứt khoát. "Đầu tiên, chúng ta phải củng cố lại niềm tin. Chúng ta sẽ công khai những gì Thẩm Đại Nhân đang làm. Không chỉ tin đồn, mà là sự thật. Chúng ta sẽ cho dân chúng thấy rõ bộ mặt thật của hắn, và tại sao hắn lại muốn tiêu diệt chúng ta." Lâm Dịch nhìn Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, ông hãy dùng ảnh hưởng của mình để liên lạc với những người còn giữ được lương tri trong quân đội Thành Thiên Phong, những người mà ông nói đã chờ đợi cơ hội này. Chúng ta cần họ làm nhân chứng, làm bằng chứng sống cho sự thối nát của Thẩm Đại Nhân."

Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy liên lạc với những thương hội nhỏ, những người bị Thẩm Đại Nhân chèn ép. Chúng ta sẽ giúp họ tạo ra một mạng lưới tiếp tế mới, an toàn hơn. Đồng thời, chúng ta sẽ bắt đầu tung ra những tin đồn ngược lại, nhưng phải là những tin đồn có cơ sở, có khả năng trở thành sự thật trong tương lai gần." Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Lâm Dịch, một nụ cười đầy mưu mẹo và tự tin. "Thẩm Đại Nhân muốn khiến chúng ta chết mòn trong mệt mỏi? Vậy thì chúng ta sẽ khiến hắn phải sống trong sự lo sợ rằng mọi hành động của hắn đều sẽ bị vạch trần, rằng quyền lực của hắn đang dần tan biến."

Lâm Dịch đứng thẳng dậy, bóng hắn đổ dài trên bản đồ. "Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã cho phép những kẻ như Thẩm Đại Nhân hoành hành. Nhưng cũng chính sự suy yếu đó lại tạo ra cơ hội cho những thế lực mới nổi lên. Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu cho Thôn Làng Sơn Cước. Chúng ta sẽ chiến đấu cho một trật tự mới, một nơi mà những con người lương thiện có thể sống yên bình." Hắn biết rằng, cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và có thể sẽ mở ra một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn, với sự tham gia của các thế lực cấp cao hơn mà hắn vẫn đang cố gắng tìm hiểu, thậm chí có thể liên quan đến cả "linh khí mỏng manh" hay các thế lực tu hành mà hắn đã nghe nói. Nhưng hiện tại, mục tiêu trước mắt là lật đổ Thẩm Đại Nhân, và hắn đã có một kế hoạch. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ, "nhưng không có nghĩa là chúng ta phải chấp nhận bất công." Với ánh mắt kiên định, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối vẫn còn bao phủ nhưng một tia nắng đầu tiên đã bắt đầu le lói ở phía chân trời, hứa hẹn một bình minh mới, dù có thể sẽ đầy bão tố.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free