Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 677: Tuyến Phòng Thủ Mỏng Manh: Quyết Định Sinh Tử

Tiếng trống trận của quân địch càng lúc càng dồn dập, như tiếng gọi của tử thần, báo hiệu một đêm dài đầy máu và nước mắt. Nhưng bên trong căn cứ, một ý chí thép đã được dựng nên, sẵn sàng đối mặt với bão lửa biên thùy, một cuộc thử thách sinh tử mà Lâm Dịch và những người dân của hắn buộc phải vượt qua. Cuộc chiến đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, và số phận của Thôn Làng Sơn Cước đang nằm trong tay những con người kiên cường này.

***

Trong phòng tác chiến chật hẹp của Thôn Làng Sơn Cước, ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên tấm bản đồ quân sự trải rộng trên mặt bàn gỗ sẫm màu, tô đậm thêm những đường nét phòng thủ và các điểm nóng chiến sự. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, đến mức dường như có thể cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên từng hơi thở. Tiếng bản đồ xột xoạt mỗi khi Lâm Dịch di chuyển tay, tiếng bút tre gõ nhẹ lên các ký hiệu chiến thuật, và tiếng bước chân vội vã của người đưa tin thỉnh thoảng lại vang lên, tất cả đều bị nuốt chửng bởi tiếng kèn hiệu chiến tranh xa xăm dội vào, như tiếng gầm gừ của một con thú dữ đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Mùi mực, giấy cũ, mồ hôi và một chút mùi khói khét lẹt từ chiến trường len lỏi vào căn phòng, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, báo hiệu sự tàn khốc của cuộc chiến đang diễn ra ngay bên ngoài cánh cửa.

Lâm Dịch đứng thẳng người, dáng vẻ gầy gò nhưng kiên nghị, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén lạ thường. Hắn di chuyển ngón tay trên bản đồ, điểm đến từng chốt phòng thủ, từng mũi tên chỉ hướng tấn công của địch, như đang vẽ lại một bức tranh đầy máu lửa trong tâm trí mình. Cả đêm không ngủ, sự căng thẳng đã vắt kiệt sức lực của hắn, nhưng lý trí vẫn hoạt động tối đa, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh, dáng vẻ thanh thoát nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo cũng lộ rõ vẻ lo lắng, không ngừng ghi chép và sắp xếp các báo cáo tình hình một cách có hệ thống. Nàng là cánh tay phải đắc lực, là đôi mắt thứ hai giúp Lâm Dịch kiểm soát tình hình hỗn loạn. Binh trưởng Triệu đứng thẳng người như một pho tượng đá, vẻ mặt sạm nắng nghiêm nghị, chiếc áo giáp trụ trên người y vẫn còn vương mùi khói và bụi bặm từ tiền tuyến. Y là hiện thân của sự kỷ luật và kinh nghiệm chiến trường, là chỗ dựa vững chắc cho Lâm Dịch trong mọi quyết định. Bên ngoài trời vẫn tối đen như mực, gió lạnh rít qua khe cửa sổ, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng đất đá va vào vách tường, như một lời nhắc nhở về sự tàn phá đang diễn ra.

Cửa phòng bật mở, Trần Nhị Cẩu thở hổn hển lao vào, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và kiệt sức. Lớp bụi đất dày đặc phủ kín từ đầu đến chân, chiếc áo vải cũ nát rách bươm, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc một vẻ khẩn cấp. "Bẩm Lâm Đại ca, Binh trưởng Triệu!" Giọng hắn đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc. "Điểm D nguy cấp, quân địch như thủy triều dâng, Vương Đại Trụ và Lý Hổ cầu viện khẩn cấp! Thuốc men thật... e là không giữ được lâu!"

Nghe đến "Điểm D" và "thuốc men thật", trái tim Lâm Dịch như bị bóp nghẹt. Hắn đã dự đoán được bước đi này của kẻ địch, nhưng sự tàn nhẫn và chính xác của chúng vẫn khiến hắn rùng mình. *Thẩm Đại Nhân, kẻ khốn kiếp đó,* hắn thầm rủa. *Hắn không chỉ muốn thắng, hắn muốn hủy diệt mọi thứ chúng ta có, từ căn nguyên. Hắn biết rõ điểm yếu thật sự của ta.* Lâm Dịch nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, hình dung lại toàn bộ cục diện. Chiến lược "Tráo Đổi Khuyết Điểm" đã thành công một phần, gây thương vong lớn cho địch ở những vị trí giả. Nhưng kẻ địch đã nhanh chóng thích nghi, hoặc có nguồn tin tình báo đáng tin cậy khác, để đánh thẳng vào tử huyệt.

"Tình hình cụ thể ở Điểm D thế nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh đến lạ thường, như cố nén mọi cảm xúc hỗn loạn vào bên trong. Hắn biết lúc này, sự bình tĩnh là vũ khí duy nhất còn lại.

Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt khan. "Bọn chúng dùng... dùng một loại vũ khí công thành kỳ lạ, rất lớn, ném đá liên tục và rất mạnh! Tường thành đã bị sập một đoạn lớn rồi ạ! Vương Đại Trụ và Lý Hổ đã cố gắng hết sức, nhưng quân địch quá đông, lại được vũ khí lạ yểm trợ, chúng ta không chống đỡ nổi nữa!" Hắn run rẩy nói, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng.

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng chứa đựng sự lo lắng tột độ. "Lâm Đại ca, nếu Điểm D thất thủ... không chỉ là thuốc men, mà tinh thần của binh sĩ và dân quân cũng sẽ suy sụp nghiêm trọng. Nơi đó còn là tuyến phòng thủ quan trọng ở phía Đông, nếu mất, căn cứ sẽ bị uy hiếp trực diện." Giọng nàng nhỏ dần, nhưng Lâm Dịch hiểu rõ ý nghĩa của từng lời.

Lâm Dịch quay lại bản đồ, ngón tay hắn dừng lại ở Điểm B, một tuyến phòng thủ tương đối yếu hơn, nhưng hiện tại vẫn đang cầm cự. "Điều quân từ Điểm B đến chi viện cho Điểm D ngay lập tức!" Hắn ra lệnh, giọng nói dứt khoát, không một chút do dự. Đó là một quyết định mạo hiểm, một con dao hai lưỡi. Rút quân từ một chiến trường đang giằng co để chi viện cho một điểm khác là chấp nhận rủi ro bị tấn công vào Điểm B, nơi phòng thủ sẽ trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Ta phải chấp nhận hy sinh một phần để bảo vệ cái toàn thể,* hắn nghĩ, cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt.

"Lâm Đại ca, Điểm B cũng đang bị tấn công... tuy không dữ dội bằng Điểm D, nhưng nếu rút quân..." Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng y trầm hẳn. Y là một người lính thực thụ, hiểu rõ hậu quả của việc bỏ trống chiến tuyến.

"Không có 'nếu' lúc này, Binh trưởng Triệu!" Lâm Dịch cắt ngang, ánh mắt hắn tóe lửa. "Điểm D là tử huyệt! Mất Điểm D là mất tất cả! Điểm B, ta sẽ tự mình đi trấn giữ sau khi ổn định Điểm D. Bây giờ, ưu tiên hàng đầu là thuốc men và tuyến phòng thủ phía Đông!" Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, ta phải đẩy mình vào chỗ chết.*

Binh trưởng Triệu không nói thêm lời nào, lập tức quay người ra lệnh. "Truyền lệnh khẩn cấp! Đội quân dự bị số ba, toàn bộ lực lượng từ Điểm B, lập tức hành quân đến Điểm D! Tốc độ nhanh nhất có thể! Ai chậm trễ sẽ bị xử lý theo quân pháp!" Giọng y vang vọng khắp căn phòng, xua tan một phần sự hoảng loạn.

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng ở lại đây, tiếp tục tổng hợp thông tin. Nếu có bất kỳ diễn biến nào ở các điểm khác, phải báo cáo ngay lập tức. Ta sẽ đích thân đến Điểm D." Hắn nói, tay đã cầm lấy thanh kiếm thô kệch treo trên tường.

Bạch Vân Nhi đứng dậy, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng tột độ. "Lâm Đại ca... quá nguy hiểm. Để ta đi cùng."

Lâm Dịch lắc đầu. "Không được. Nàng là bộ não của chúng ta ở đây. Ta cần nàng ở lại, giữ vững phòng tuyến thông tin. Hơn nữa..." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tiếng trống trận vẫn không ngừng dội đến. "Nếu ta có mệnh hệ nào, nàng phải là người tiếp quản. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và nàng là người nắm giữ nó tốt nhất lúc này." Hắn không nói thêm, chỉ nhìn nàng với một ánh mắt kiên định, rồi quay người lao ra khỏi phòng tác chiến, hòa vào màn đêm và tiếng gầm thét của chiến trường. Hắn biết, quyết định này có thể là bước ngoặt quyết định sống còn của Thôn Làng Sơn Cước.

***

Rạng sáng, Điểm D đã trở thành một địa ngục trần gian. Bầu trời lờ mờ sáng, nhưng khói bụi và ánh lửa chập chờn từ những khu vực bị phá hủy đã che khuất đi phần lớn ánh bình minh, khiến cảnh vật thêm phần u ám. Gió mạnh, lạnh buốt thổi ào ạt, mang theo mùi khói thuốc súng, máu tươi, mồ hôi và đất ẩm, hòa quyện thành một thứ mùi khó chịu, nồng nặc. Âm thanh hỗn loạn của tiếng la hét của binh sĩ và dân quân, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng cung nỏ xé gió, tiếng đá vỡ vụn và tiếng gầm gừ man rợ của quân địch tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.

Trên những bức tường thành tạm bợ, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nay đã lấm lem bùn đất và máu khô, đang gầm lên, tay vung cây búa lớn, chém rụng từng tên địch cố gắng leo lên. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, chứa đựng sự căm phẫn và kiệt sức tột độ. Bên cạnh hắn, Lý Hổ, vóc dáng cũng vạm vỡ không kém, vẻ mặt hung dữ nay càng thêm phần dữ tợn. Một vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn đang rỉ máu, nhưng hắn vẫn cầm thanh đại đao, chém giết không ngừng nghỉ, như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Các đội dân quân và binh sĩ dưới quyền họ, dù đã kiệt sức và thương vong không ít, vẫn chiến đấu kiên cường, mỗi người đều là một pháo đài sống, bảo vệ từng tấc đất.

"Giữ vững! Giữ vững cho tao! Đừng lùi bước!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng hắn khản đặc, nhưng uy lực vẫn không hề giảm sút. Hắn vung búa một vòng, hất tung ba tên địch đang cố gắng chen lấn lên tường thành. "Vì vợ con chúng mày! Vì làng xóm!"

Lý Hổ đáp lại bằng một tiếng gầm gừ, hắn dùng sức mạnh kinh người đẩy lui một tên địch có vũ khí lớn, rồi quay đầu chém bay đầu một tên khác đang lẻn lên từ phía sau. Máu văng tung tóe lên mặt hắn, nhưng hắn không hề chớp mắt. "Chết tiệt! Bọn khốn này đông như kiến!"

Bỗng, một tiếng nổ lớn đến rung chuyển mặt đất vang lên. Một loại vũ khí công thành đặc biệt của địch, một cỗ máy khổng lồ ném những khối đá lớn cháy rực, đã phá sập một phần bức tường thành ngay gần vị trí của Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Bụi đất bay mù mịt, đá vụn bắn tung tóe. Một lỗ hổng lớn, rộng đến mấy trượng, đã hiện ra, như một cái miệng quái vật há to, mời gọi quân địch tràn vào. Tiếng hò reo của quân địch vang lên như sấm, chúng thừa cơ ào ạt xông vào, như thủy triều vỡ đê.

"Không xong rồi! Bức tường sập rồi!" Một binh sĩ trẻ tuổi hét lên trong tuyệt vọng.

"Giữ vững! Tuyệt đối không lùi bước!" Vương Đại Trụ gầm lên, hắn lao đến lỗ hổng, dùng thân mình vạm vỡ chặn đứng những tên địch đầu tiên, cây búa trong tay hắn vung lên như một chiếc cối xay thịt. Nhưng quân địch quá đông, chúng như những con thiêu thân lao vào ngọn lửa, không ngừng chen lấn, dẫm đạp lên nhau để tiến vào. Lý Hổ, dù đã bị thương ở vai, vẫn gắng gượng đến bên cạnh Vương Đại Trụ, cùng nhau tạo thành một b��c tường người, ngăn chặn bước tiến của địch. Tuy nhiên, sức lực của hai người có hạn, quân địch liên tục đẩy tới, không ngừng tuôn vào bên trong.

Đúng lúc đó, giữa cảnh hỗn loạn tột cùng, một bóng người gầy gò nhưng nhanh nhẹn như cắt xuyên qua đám đông, tiến thẳng đến lỗ hổng. Đó là Lâm Dịch. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một ngọn lửa không thể dập tắt. Thanh kiếm thô kệch trong tay hắn tuy không hoa mỹ, nhưng lại vô cùng sắc bén và chính xác. Hắn không chần chừ, lao thẳng vào giữa vòng vây của quân địch, mũi kiếm của hắn như một tia chớp, xuyên qua giáp trụ của kẻ thù.

"Lâm Đại ca!" Vương Đại Trụ và Lý Hổ cùng hét lên, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Sự xuất hiện của Lâm Dịch như một liều thuốc kích thích tinh thần, thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng trong lòng những binh sĩ và dân quân đang kiệt sức.

"Không được lùi một bước!" Lâm Dịch gầm lên, giọng nói hắn không quá lớn, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu, vang vọng giữa tiếng gầm thét của chiến trường. Hắn tự mình cầm kiếm chiến đấu, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự quyết đoán và tinh thần thép. Hắn không phải là một cao thủ võ lâm, nhưng khả năng quan sát và phán đoán của hắn lại vượt trội. Hắn nhắm vào những điểm yếu chí mạng của kẻ địch, di chuyển linh hoạt, tránh né những đòn tấn công thô bạo, đồng thời đốc thúc các binh sĩ xung quanh. "Vương Đại Trụ, Lý Hổ, dẫn quân lấp lại lỗ hổng! Đừng cho chúng có cơ hội mở rộng!"

Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Lâm Dịch, tinh thần chiến đấu của các binh sĩ và dân quân lại được củng cố. Họ như tìm lại được sức mạnh từ đâu đó, cùng nhau chống trả quyết liệt. Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu và một đội quân dự bị nhỏ vừa kịp đến nơi, tuy quân số không nhiều nhưng lại là sự tiếp viện quý giá vào thời điểm then chốt. Bạch Vân Nhi đứng ở một vị trí tương đối an toàn hơn, ánh mắt nàng không rời Lâm Dịch một giây, vừa lo lắng vừa tự hào. Binh trưởng Triệu lập tức điều động đội quân dự bị còn lại, cùng với Bạch Vân Nhi, cố gắng tạo ra một tuyến phòng thủ thứ hai phía sau lỗ hổng, sẵn sàng chống đỡ nếu quân địch vượt qua được Lâm Dịch.

Cuộc chiến ở Điểm D đã biến thành một cuộc chiến giành giật từng tấc đất, từng hơi thở. Máu đã đổ rất nhiều, và tiếng rên rỉ đau đớn của thương binh bắt đầu hòa lẫn vào tiếng giao tranh. Nhưng dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, không ai chịu lùi bước. Hắn biết, Điểm D không chỉ là nơi chứa thuốc men, mà còn là biểu tượng cho sự kiên cường của họ. Mất Điểm D, họ sẽ mất đi hy vọng.

***

Trong khi cuộc chiến ở Điểm D đang diễn ra khốc liệt, tại phòng y tế tạm thời của Thôn Làng Sơn Cước, một bầu không khí hoàn toàn khác bao trùm. Đó là sự nặng nề, lo lắng, nhưng cũng đầy sự tận tâm và hy vọng mong manh. Căn phòng vốn là một kho chứa cũ, giờ đã được cải tạo thành nơi cứu chữa thương binh. Ánh sáng lờ mờ từ mấy ngọn đèn dầu không đủ để xua tan đi sự u ám. Tiếng rên rỉ đau đớn của hàng chục thương binh nằm la liệt trên những tấm chiếu rơm rạ, tiếng Hồ Gia Gia hướng dẫn y tá, tiếng Lâm mẫu dỗ dành những người lính trẻ đang co quắp vì vết thương, tất cả tạo nên một khung cảnh bi thương đến nao lòng. Mùi thảo dược nồng nặc, máu, mồ hôi và một chút mùi ẩm mốc từ căn phòng cũ hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Hồ Gia Gia, với mái râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang tất bật di chuyển giữa các thương binh. Đôi mắt y tuy mệt mỏi vì thức trắng đêm, nhưng vẫn toát lên vẻ từ bi và sự tập trung cao độ. Chiếc túi thuốc bên hông y đã vơi đi rất nhiều, nhưng y vẫn không ngừng làm việc, tay thoăn thoắt băng bó, đắp thuốc, hay đôi khi là châm cứu để giảm đau cho những người lính. "Nhanh lên, cầm máu cho hắn! Đừng để mất thêm ai nữa!" Y nói, giọng khàn đặc nhưng vẫn rõ ràng, hướng dẫn một y tá trẻ đang run rẩy.

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đang cúi xuống, dịu dàng lau mồ hôi trên trán một người lính trẻ. Đôi mắt nàng đầy vẻ lo âu, nhưng vẫn kiên cường. Nàng không ngừng bưng nước sạch, vải sạch, hay đôi khi là cháo loãng cho nh���ng người bị thương nặng không thể ăn uống. Mỗi khi nghe tiếng giao tranh từ xa vọng đến, ánh mắt nàng lại hướng về phía cửa, nơi có thể nhìn thấy một phần bầu trời xám xịt. Nàng lo cho Lâm Dịch, lo cho những người lính trẻ, lo cho số phận của ngôi làng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự mất mát, và giờ đây, mỗi tiếng rên rỉ của thương binh đều như một nhát dao cứa vào lòng nàng.

"Mẹ ơi..." Một người lính trẻ, mặt tái mét như tờ giấy, tay ôm chặt vết thương đang rỉ máu ở bụng, khẽ gọi.

Lâm mẫu lập tức cúi xuống, ánh mắt đầy xót xa. "Ngoan nào con, cố gắng lên. Hồ Gia Gia sẽ đến ngay thôi." Nàng nhẹ nhàng xoa đầu hắn, bàn tay thô ráp nhưng lại ấm áp vô cùng.

Hồ Gia Gia vừa băng bó xong cho một người khác, y lập tức quay sang người lính bị thương ở bụng. Y cẩn thận kiểm tra vết thương, vẻ mặt càng thêm phần nghiêm trọng. "Vết thương rất sâu, may mà chưa chạm đến nội tạng. Nhưng máu chảy quá nhiều rồi." Y thở dài, nhưng vẫn không từ bỏ. Y ra lệnh cho y tá chuẩn bị kim chỉ và một loại thuốc đặc biệt ��ể cầm máu.

Lâm mẫu vội vàng mang đến một chậu nước ấm và vải sạch. Nàng nhìn thấy sự mệt mỏi và bất lực trong ánh mắt của Hồ Gia Gia, nhưng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc của mình. Mỗi vết thương được băng bó, mỗi giọt máu được cầm lại đều là một chiến thắng nhỏ bé giữa cuộc chiến tàn khốc này.

Bỗng, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía cửa. Một nhóm binh sĩ khác đang khiêng vào một người lính trẻ khác, khuôn mặt hắn cắt không còn giọt máu, vết thương sâu hoắm ở ngực đang tuôn máu xối xả. "Hồ Gia Gia! Cứu hắn!"

Hồ Gia Gia quay lại, đôi mắt y mở to, lộ rõ sự bàng hoàng. Y vội vàng lao đến, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua vết thương, y đã biết là quá muộn. Y thở dài một tiếng nặng nề, một tiếng thở dài chất chứa sự bất lực và đau xót. "Quá muộn rồi... hắn đã mất quá nhiều máu..."

Lâm mẫu nhìn cảnh tượng đó, tay nàng run rẩy. Nàng quay mặt đi, không muốn nhìn thấy thêm một cái chết nào nữa. Nhưng tiếng giao tranh từ xa vẫn không ngừng dội đến, như một lời nhắc nhở rằng cái chết vẫn đang rình rập khắp nơi. Trong căn phòng y tế này, giữa mùi thảo dược và mùi máu, giữa tiếng rên rỉ và tiếng thở dài, sự sống và cái chết đang giằng co từng giây phút, phản ánh sự tàn khốc của chiến tranh đã vắt kiệt sức lực và hy vọng của con người đến mức nào.

***

Trời đã sáng rõ, nhưng một làn khói đen dày đặc bao trùm khắp chiến trường Điểm D, che khuất cả ánh nắng ban mai, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và u ám. Tiếng vũ khí va chạm vẫn không ngừng vang lên, tiếng hô hào của Lâm Dịch hòa lẫn với tiếng kêu la của quân địch và tiếng trống trận dồn dập từ phía xa. Mùi khói, máu và đất ẩm đặc quánh trong không khí, càng khiến cho bầu không khí trở nên ngột ngạt, tuyệt vọng xen lẫn quyết tử.

Lâm Dịch, với kiếm trong tay, vẫn chiến đấu như một chiến thần. Khuôn mặt hắn lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, mái tóc đen bù xù bết dính vào trán, nhưng đôi mắt hắn vẫn sắc bén và kiên cường. Hắn đã kiệt sức, mỗi nhát kiếm, mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng tinh thần thép của h���n lại lan tỏa ra khắp binh sĩ. Hắn ra lệnh, điều phối từng đội nhỏ, cố gắng đẩy lùi quân địch khỏi lỗ hổng đã bị phá vỡ. Mặc dù không phải là một chiến binh mạnh mẽ về thể chất, nhưng khả năng quan sát và đọc trận địa của Lâm Dịch lại vô cùng nhạy bén, giúp hắn đưa ra những chỉ thị chính xác, tận dụng mọi lợi thế dù là nhỏ nhất.

"Không được lùi! Chúng ta là tuyến phòng thủ cuối cùng! Vì gia đình! Vì làng!" Lâm Dịch gầm lên, giọng nói khản đặc, nhưng mỗi từ đều như một ngọn lửa, thổi bùng ý chí chiến đấu của những người xung quanh. Hắn biết, đây không chỉ là một trận chiến thông thường. Đây là trận chiến vì sự sống còn của những người hắn yêu thương, của ngôi làng mà hắn đã dày công xây dựng. *Thẩm Đại Nhân, ngươi muốn ta gục ngã? Không dễ vậy đâu!* hắn thầm nghĩ, một ngọn lửa căm hờn bùng lên trong lòng, tiếp thêm sức mạnh cho hắn.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ, dù đã kiệt sức và bị thương nặng, vẫn kề vai sát cánh cùng Lâm Dịch. Vương Đại Trụ, với vai áo rách toạc để lộ vết thương đang rỉ máu, vẫn vung cây búa lớn, thân hình vạm vỡ của hắn như một bức tường thép. Lý Hổ, với vết sẹo trên lông mày đã khô máu, vẫn cắn chặt răng, cầm đại đao chém giết không ngừng. Họ là những người trung thành nhất, là những người đã cùng Lâm Dịch trải qua bao nhiêu gian khổ, và giờ đây, họ sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ hắn và ngôi làng.

Tuy nhiên, sức địch quá mạnh. Quân địch không ngừng đổ bộ, dường như chúng có vô tận binh lực, còn các binh sĩ của Thôn Làng Sơn Cước thì đang dần kiệt sức. Từng người lính ngã xuống, từng tiếng rên rỉ vang lên, khiến tinh thần chiến đấu của những người còn lại càng thêm nặng nề. Lâm Dịch cảm nhận được sự tuyệt vọng đang len lỏi, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn liên tục di chuyển, vừa chiến đấu vừa động viên, vừa điều phối. Ánh mắt hắn quét qua chiến trường, tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào của địch, bất kỳ cơ hội nào để lật ngược thế cờ.

Bạch Vân Nhi, đứng cách đó không xa, với Binh trưởng Triệu bảo vệ, cũng đang căng thẳng theo dõi t���ng động thái của Lâm Dịch. Nàng không thể tham gia chiến đấu trực tiếp, nhưng đôi mắt nàng vẫn sắc sảo, liên tục quan sát và ghi nhớ mọi diễn biến. Nàng là bộ não phụ trợ, luôn sẵn sàng truyền đạt thông tin hoặc đưa ra lời khuyên nếu cần thiết.

Đúng lúc đó, một người đưa tin hốt hoảng chạy đến bên Bạch Vân Nhi, hơi thở dồn dập, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. "Bẩm... bẩm Bạch cô nương! Trinh sát phát hiện... phát hiện một đội kỵ binh địch đang vòng qua sườn núi, có vẻ nhắm vào khu vực Điểm B, nơi chúng ta vừa rút quân chi viện!"

Lời nói của người đưa tin như một tiếng sét đánh ngang tai Bạch Vân Nhi. Nàng lập tức quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng chứa đựng sự kinh hoàng. "Lâm Đại ca! Trinh sát báo cáo, một đội kỵ binh địch đang vòng qua sườn núi, có vẻ nhắm vào khu vực Điểm B, nơi chúng ta vừa rút quân chi viện!" Giọng nàng bị át đi một phần bởi tiếng ồn ào của chiến trường, nhưng Lâm Dịch vẫn nghe rõ từng lời.

Lâm Dịch quay đầu lại, đôi mắt hắn lóe lên một tia giận dữ và bất ngờ. *Kỵ binh? ��ánh vòng? Không thể nào!* Hắn đã tính toán mọi khả năng, nhưng việc địch có thể nhanh chóng điều chỉnh chiến thuật, lại còn cử kỵ binh đánh vòng vào đúng điểm yếu mà hắn vừa tạo ra, điều này cho thấy sự tinh ranh của chỉ huy địch đã vượt quá dự đoán của hắn. *Thẩm Đại Nhân... ngươi đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức này sao? Hay có kẻ nào khác đứng sau giật dây?*

Hắn nhìn về phía sườn núi xa xa, nơi khói bụi vẫn còn mịt mù. Một đội kỵ binh, tốc độ của chúng sẽ nhanh hơn bất kỳ đội quân bộ binh nào. Nếu chúng thực sự tấn công Điểm B, nơi chỉ còn lại một lực lượng phòng thủ mỏng manh, thì không chỉ tuyến phòng thủ đó sẽ sụp đổ, mà con đường phía sau căn cứ cũng sẽ bị uy hiếp trực tiếp. Toàn bộ kế hoạch phòng thủ của hắn sẽ bị phá sản hoàn toàn.

Lâm Dịch cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, sự mệt mỏi và áp lực dường như muốn nuốt chửng hắn. Hắn đã đổ quá nhiều công sức, quá nhiều máu và nước mắt vào Thôn Làng Sơn Cước này. Hắn đã tin rằng mình có thể bảo vệ được tất cả. Nh��ng giờ đây, một lựa chọn nghiệt ngã lại đặt ra trước mắt hắn: tiếp tục giữ Điểm D với nguy cơ mất Điểm B và con đường phía sau, hay phân tán lực lượng để đối phó với mối đe dọa mới, nhưng lại đẩy Điểm D vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Một tiếng gầm gừ vang lên từ phía quân địch, chúng lại dồn dập tấn công, đẩy mạnh thế công vào lỗ hổng. Lâm Dịch siết chặt thanh kiếm trong tay. Hắn biết, thời gian không còn nhiều. Một quyết định sai lầm lúc này sẽ phải trả giá bằng máu của hàng trăm người. Hắn phải làm gì đây? Hắn nhìn vào những khuôn mặt lấm lem máu và bụi bẩn của binh sĩ, nhìn vào ánh mắt kiên cường của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, rồi nhìn về phía sườn núi xa xăm, nơi một hiểm họa mới đang rình rập. Cuộc chiến này, cứ ngỡ đã đến đỉnh điểm, lại tiếp tục đẩy hắn vào những lựa chọn sinh tử không ngừng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free