Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 678: Âm Mưu Giữa Loạn Chiến: Dập Tắt Mầm Loạn

Hơi thở hổn hển của người đưa tin quyện vào tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo mùi khói và bụi chiến trường nồng nặc. Lời nói của Bạch Vân Nhi như một nhát dao đâm thẳng vào tâm trí Lâm Dịch, cắt đứt sợi dây căng thẳng vốn đã đến cực hạn. *Kỵ binh? Đánh vòng? Vào đúng Điểm B?* Hắn gần như không tin vào tai mình. Mọi tính toán, mọi giả định về đối thủ dường như đều bị phá vỡ trong khoảnh khắc này.

Thanh kiếm trong tay Lâm Dịch siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đứng giữa tiếng hò reo hỗn loạn của tiền tuyến và tiếng trống trận dồn dập từ xa vọng lại, cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi đang vò xé cơ thể. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua chiến trường đang chìm trong màn đêm lờ mờ, nơi ánh lửa từ những trận giao tranh nhỏ lẻ vẫn bùng lên, soi rõ những bóng người đổ gục. Hắn đã đẩy bản thân đến giới hạn, đã vận dụng mọi trí óc, mọi mưu kế để giữ vững nơi này, để bảo vệ những người dân vô tội. Nhưng giờ đây, một lựa chọn nghiệt ngã khác lại đặt ra trước mắt hắn, như một lời chế giễu cho mọi cố gắng của hắn.

*Giữ Điểm D... hay chặn kỵ binh? Cả hai đều là sinh tử.* Tâm trí Lâm Dịch quay cuồng. Điểm D là tuyến phòng thủ trọng yếu, nơi cất giữ 'thuốc men thật', là sợi dây sự sống mong manh của cả căn cứ. Nếu Điểm D thất thủ, không chỉ sinh mạng của những người lính đang chiến đấu ở đó bị đe dọa, mà hy vọng chữa trị cho những người bị thương cũng sẽ tan biến. Nhưng nếu đội kỵ binh kia thành công đánh vòng, cắt đứt con đường tiếp tế duy nhất từ phía sau, thì toàn bộ căn cứ sẽ bị cô lập, bị bóp nghẹt. Đó sẽ là một c��i chết chậm, đau đớn hơn.

Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt nàng đầy lo lắng và chờ đợi. Nàng hiểu gánh nặng trên vai hắn, hiểu rằng mỗi quyết định lúc này đều có thể thay đổi số phận của hàng ngàn người. Binh trưởng Triệu đứng cạnh, nét mặt sạm nắng căng như dây đàn, nhưng ánh mắt vẫn trung thành chờ lệnh. Những gương mặt mệt mỏi, lấm lem máu và bụi bẩn của binh sĩ dân quân hiện rõ trong tâm trí hắn. Họ đã chiến đấu anh dũng, đã tin tưởng hắn tuyệt đối. Hắn không thể phụ lòng họ.

*Thẩm Đại Nhân... ngươi đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức này sao? Hay có kẻ nào khác đứng sau giật dây?* Một tia lạnh lẽo lướt qua đáy mắt Lâm Dịch. Sự tinh ranh của đối thủ vượt quá dự liệu, không chỉ là những đòn tấn công trực diện mà còn là những mưu kế thâm độc, hiểm hóc. Hắn nhớ lại những thông tin thu thập được, những lời đồn đại về sự mục ruỗng của triều đình Đại Hạ, về các thế lực tu hành bắt đầu lộ diện. Phải chăng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều? H��n đã chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, nhưng giờ đây, nó đang dần biến thành một cuộc đấu trí sinh tử, nơi mọi quy tắc đều bị phá vỡ.

Bạch Vân Nhi siết chặt hai tay, giọng nói nàng đứt quãng vì lo lắng: "Chủ công, chúng ta không còn nhiều dự bị. Nếu chi viện kỵ binh, Điểm D sẽ... không thể giữ được bao lâu nữa." Nàng không dám nói ra lời "thất thủ", nhưng cả hai đều hiểu rõ ý nghĩa của nó. "Sức địch quá mạnh, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đã kiệt sức. Nếu không có chi viện..."

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi máu và thuốc súng như xé toạc buồng phổi hắn. Hắn không thể để Điểm D thất thủ. Đó là bộ mặt của sự kiên cường, là biểu tượng của hy vọng. Nhưng hắn cũng không thể để con đường phía sau bị cắt đứt. Đó là lưỡi dao găm vào yết hầu. Hắn nhắm mắt lại trong một tích tắc, lắng nghe tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực, lắng nghe tiếng gió gào thét như lời than khóc của số phận. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Đây không chỉ là một khẩu hiệu, mà là nguyên tắc sống còn mà hắn luôn tuân thủ. Để sống sót, đôi khi phải chấp nhận rủi ro, phải đưa ra những quyết định mà người khác cho là điên rồ.

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như băng, không còn chút do dự nào. "Binh trưởng Triệu," giọng hắn vang lên dứt khoát, mạnh mẽ, cắt ngang mọi tiếng ồn ào xung quanh, "ông dẫn một trăm tinh binh, lập tức chặn đội kỵ binh địch ở khe núi Tử Long. Cầm chân chúng càng lâu càng tốt. Không cần phải giao tranh trực diện, chỉ cần quấy rối, gây chậm trễ, buộc chúng phải thay đổi lộ trình. Mục tiêu là mua thời gian."

Binh trưởng Triệu không chút chần chừ. Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên quyết. "Rõ! Thuộc hạ tuân lệnh!" Hắn quay người, thân hình rắn rỏi lập tức lao đi, tập hợp những binh sĩ thiện chiến nhất. Lâm Dịch biết, Binh trưởng Triệu là người đáng tin cậy, là cánh tay phải đắc lực của hắn. Ông sẽ làm mọi cách để hoàn thành nhiệm vụ.

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn dịu đi một chút nhưng vẫn đầy căng thẳng. "Điểm D, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, cố thủ cho ta! Chờ đợi ta chi viện!" Hắn nói, kh��ng phải với Bạch Vân Nhi, mà như thể đang truyền mệnh lệnh xuyên không gian đến hai vị tướng quân đang kiệt sức ở tuyến đầu. Hắn biết, quyết định này cực kỳ mạo hiểm. Một trăm tinh binh không đủ để chống lại một đội kỵ binh lớn, đặc biệt là khi chúng đang ở thế chủ động tấn công vòng. Nhưng đó là cách duy nhất để mua thời gian. Thời gian, thứ quý giá nhất trên chiến trường này.

"Chủ công, người định đích thân..." Bạch Vân Nhi ngập ngừng, nàng biết Lâm Dịch đã kiệt sức đến mức nào. Nhưng nhìn vào ánh mắt quyết đoán của hắn, nàng không dám nói thêm. "Vâng, thuộc hạ đã rõ."

Lâm Dịch lại quay về phía bản đồ trải rộng trên bàn, ánh đèn dầu leo lắt chiếu sáng những ký hiệu quân sự. Hắn dùng ngón tay miết nhẹ lên Điểm D, rồi lần theo con đường mà đội kỵ binh địch có thể sẽ tấn công. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã hiểu rõ điều đó từ lâu. Sống sót trong thế giới này đòi hỏi sự tàn nhẫn, sự dứt khoát và đôi khi là cả sự hy sinh. Hắn không còn là một người đàn ông hiện đại mơ mộng về công lý, mà là một thủ lĩnh buộc phải đưa ra những quyết định sinh tử, gánh vác trách nhiệm trên vai. Tiếng trống trận lại dồn dập hơn, tiếng la hét từ xa như xé toạc màn đêm. Lâm Dịch siết chặt thanh kiếm, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc bén, ẩn chứa sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi.

***

Trong khi Lâm Dịch đang căng mình chỉ huy, một âm mưu đen tối khác đang âm thầm nảy nở ngay trong lòng Thôn Làng Sơn Cước. Tại khu vực kho vũ khí và lương thực, nơi ánh sáng đèn dầu yếu ớt hầu như không thể xua tan bóng tối mịt mùng, Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân đang lén lút tiếp cận một nhóm binh lính địa phương đang mệt mỏi, bất mãn. Hắn ta là một lão già gầy gò, lưng hơi còng, vẻ mặt khúm núm nhưng đôi mắt lại tinh ranh, láu lỉnh. Hắn ta không trực tiếp tham gia chiến trận, nhưng lại là một con chuột nhắt chuyên gặm nhấm niềm tin và ý chí của người khác.

Mùi bụi, mồ hôi và kim loại từ vũ khí hòa lẫn với mùi ẩm mốc của kho lương thực, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Tiếng gió rít qua những khe hở của bức tường gỗ cũ kỹ như tiếng thì thầm của quỷ dữ. Lão quản gia, với dáng vẻ khúm núm quen thuộc, khẽ khàng lách vào giữa những thùng lương thực chất cao, tiến đến gần nhóm binh lính đang ngồi co ro, dùng bữa lót dạ bằng những miếng bánh khô khan. Khuôn mặt của họ hằn rõ sự kiệt sức và nỗi chán chường. Đã nhiều ngày nay, họ phải chiến đấu không ngừng nghỉ, lương thực thì thiếu thốn, tiền thưởng thì chẳng thấy đâu.

"Này các huynh đệ," Lão quản gia thì thầm, giọng nói khàn khàn như tiếng rắn rết, "có vẻ như Lâm Đại ca của các ngươi đang đưa các ngươi vào chỗ chết rồi. Lương thực thì ít ỏi, đêm nào cũng phải chiến đấu. Nhìn xem, hắn còn không ở đây! Hắn chỉ lo cho cái mạng mình thôi!" Hắn ta liếc nhìn xung quanh, đôi mắt tinh ranh dò xét, như thể sợ hãi một tai mắt nào đó của Lâm Dịch.

Một binh lính có dáng người gầy gò, khuôn mặt hốc hác vì thiếu ngủ và lao lực, nhai miếng bánh khô khốc, giọng nói đầy bất mãn: "Lão quản gia nói cũng có lý. Đã mấy ngày rồi, chúng ta chỉ toàn ăn cháo loãng. Mạng sống này, chẳng biết giữ được bao lâu." Hắn ta khạc một tiếng, ánh mắt uất ức.

Lão quản gia thấy vậy, liền đẩy mạnh thêm: "Lâm Dịch kia chỉ biết đẩy chúng ta ra tiền tuyến chịu chết. Hắn hứa hẹn đủ điều, nhưng rốt cuộc thì sao? Ngoài những lời hô hào suông, chúng ta nhận được gì? Mệt mỏi, đói khát, và cái chết đang rình rập!" Hắn ta lại liếc nhìn xung quanh, đoạn rút từ trong tay áo ra một túi bạc nhỏ, nặng trịch. Tiếng kim loại va chạm leng keng trong túi bạc khiến ánh mắt của các binh lính đều dồn về phía hắn.

"Bây giờ là cơ hội," Lão quản gia tiếp tục thì thầm, giọng nói đầy dụ dỗ, "chỉ cần mở cửa sau, chúng ta sẽ có tất cả. Thẩm Đại Nhân của ta đã hứa, chỉ cần mở một con đường cho quân của ông ấy vào, mỗi người sẽ có mười lượng bạc. Mười lượng bạc đó, đủ để các ngươi về quê an cư lạc nghiệp, không cần phải chịu khổ ở cái nơi chết tiệt này nữa."

Một binh lính khác, với khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đã bắt đầu dao động vì sự cám dỗ của tiền bạc, do dự hỏi: "Nhưng... đó là phản bội." Hắn ta nhìn vào túi bạc trong tay Lão quản gia, lòng tham bắt đầu trỗi dậy. Hắn đã quá mệt mỏi với chiến tranh, với cái đói, với cái lạnh.

Lão quản gia cười khẩy, nụ cười méo mó xấu xí. "Phản bội? Hay là tự cứu lấy mình? Hắn có quan tâm đến sinh mạng các ngươi không? Hắn chỉ là một kẻ ngoại lai, hắn quan tâm gì đến sự sống chết của chúng ta? Hắn chỉ là một kẻ hứa lèo, một kẻ không có chút lòng trung thành với Đại Hạ Vương Triều!" Hắn ta nói, lời lẽ ngày càng kích động, đánh vào nỗi sợ hãi và sự bất mãn tiềm ẩn trong lòng những người lính.

Hắn chìa túi bạc ra. "Một mười lượng bạc cho mỗi người! Không cần phải đổ máu vô ích. Chỉ cần mở một con đường. Sau đó, các ngươi có thể đường hoàng rời đi, hoặc gia nhập quân đội của Thẩm Đại Nhân, được ăn ngon mặc ấm, không cần phải chịu cái cảnh sống lay lắt như thế này nữa."

Một binh lính lén lút nhận lấy túi bạc, ánh mắt lóe lên sự tham lam không thể che giấu. Tiếng leng keng của bạc trong túi như một ma lực, mê hoặc những con người đang ở bước đường cùng. Họ nhìn nhau, sự do dự ban đầu dần biến thành sự đồng tình. Trong bóng tối, một kế hoạch phản bội đang được hình thành, một mầm mống binh biến đang âm ỉ cháy, chờ đợi cơ hội bùng phát, đe dọa trực tiếp đến sự sống còn của Thôn Làng Sơn Cước.

***

Tiếng trống trận vẫn dồn dập, tiếng la hét và binh đao va chạm từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Trong trung tâm chỉ huy tạm thời tại Đồn Gác Biên Giới, ánh đèn dầu vẫn leo lắt, cố gắng xua đi màn đêm đang bao trùm. Lâm Dịch đang căng thẳng điều phối các đơn vị, ánh mắt hắn không rời khỏi tấm bản đồ, cố gắng dự đoán bước đi tiếp theo của địch sau khi đội kỵ binh đã bị chặn lại ở khe núi Tử Long. Hắn biết, Binh trưởng Triệu chỉ có thể cầm chân chúng trong một thời gian nhất định.

Đúng lúc đó, Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hốt hoảng, lao vào trung tâm chỉ huy. Hắn thở dốc, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, tóc tai bù xù, mồ hôi nhễ nhại. Hắn vừa kịp nghe loáng thoáng những lời kích động của Lão quản gia và nhận thấy sự bất thường. Trần Nhị Cẩu là một người nhanh nhẹn, mắt sáng, luôn trung thành với Lâm Dịch từ những ngày đầu. Cái vẻ mặt hốt hoảng của hắn lập tức thu hút sự chú ý của Lâm Dịch.

"Đại ca! Đại ca!" Trần Nhị Cẩu hổn hển, gần như không thể nói thành lời. "Không ổn rồi! Có kẻ đang kích động binh lính ở kho lương thực... nói rằng... nói rằng chúng ta bị bỏ rơi! Hắn ta còn phát bạc cho họ!"

Lời nói của Trần Nhị Cẩu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Lâm Dịch. Một tia lạnh lẽo, sắc bén lướt qua đáy mắt hắn. Hắn siết chặt tay, cảm nhận rõ rệt sự tức giận đang dâng lên trong lòng. *Thẩm Đại Nhân... cuối cùng cũng không nhịn được sao.* Hắn đã dự đoán trước rằng Thẩm Đại Nhân sẽ không cam tâm chịu thất bại, nhưng không ngờ hắn lại chọn đúng thời điểm này, giữa lúc nguy cấp nhất, để gieo rắc sự hỗn loạn từ bên trong.

"Binh biến?" Bạch Vân Nhi thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc và phẫn nộ. Nàng là người hiểu rõ nhất tình hình hiện tại. Một cuộc binh biến nội bộ vào lúc này sẽ là đòn chí mạng, còn nguy hiểm hơn cả quân địch bên ngoài. "Giữa lúc này? Hắn quá thâm độc!" Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng.

Lâm Dịch không nói một lời. Sự mệt mỏi và áp lực dường như tan biến hết, thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ. Hắn biết, lúc này không phải là lúc để tức giận hay hoảng loạn. Hắn phải lý trí, phải quyết đoán. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn đã hiểu rõ bản chất của con người trong thời loạn lạc: sự dao động, lòng tham, nỗi sợ hãi. Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng triệt để những điểm yếu đó.

Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. "Ngươi chắc chắn chứ?"

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi. "Chắc chắn, Đại ca! Hắn ta còn nói... nói chúng ta nên mở cổng sau cho quân của Thẩm Đại Nhân vào!"

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Dịch. Mở cổng sau? Điều đó có nghĩa là không chỉ là một cuộc binh biến nhỏ, mà là một âm mưu lớn hơn, một đòn chí mạng nhằm vào trái tim của căn cứ. Hắn nhớ lại những lời cảnh báo về sự thâm hiểm của Thẩm Đại Nhân, về khả năng thao túng lòng người của hắn. Hắn không chỉ là một kẻ đối đầu chính trị, mà còn là một con rắn độc có thể cắn trả bất cứ lúc nào.

Lâm Dịch siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. Hắn không thể cho phép mầm mống phản bội này bén rễ. Một khi nó bùng phát, mọi công sức của hắn, mọi hy sinh của binh sĩ sẽ trở thành vô nghĩa. Hắn đã xây dựng nên Thôn Làng Sơn Cước này bằng mồ hôi và máu, đã bảo vệ nó khỏi bao nhiêu hiểm nguy. Hắn sẽ không để nó bị phá hủy từ bên trong.

"Bạch Vân Nhi," giọng Lâm Dịch trầm thấp, nhưng đầy uy quyền, "nàng tập hợp ngay một đội dân quân tinh nhuệ nhất. Chọn những người trung thành, những người đã theo ta từ những ngày đầu. Không cần nhiều, nhưng phải là những người đáng tin cậy nhất."

Bạch Vân Nhi không chút chần chừ. Nàng hiểu sự nghiêm trọng của tình hình. "Vâng, chủ công!" Nàng lập tức quay người, nhanh chóng truyền lệnh.

Lâm Dịch rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh đèn dầu leo lắt, lạnh lẽo và sắc bén. Hắn nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên lưỡi kiếm, một khuôn mặt gầy gò, xanh xao, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết đoán. *Phải dứt khoát, phải nhanh gọn. Không được để nội bộ dao động.* Đây là lúc hắn phải thể hiện sự cứng rắn, sự tàn nhẫn cần thiết của một người lãnh đạo trong thời loạn. Hắn đã từng là một người đàn ông hiện đại, đề cao pháp luật và công lý. Nhưng ở thế giới này, đôi khi, công lý phải được thực thi bằng chính đôi tay của hắn, một cách tàn nhẫn nhất có thể.

Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt hắn có phần dịu đi một chút. "Nhị Cẩu, ngươi đi trước, chỉ đường cho ta. Cố gắng giữ bí mật, không được để bọn chúng phát hiện. Chúng ta sẽ hành động nhanh chóng."

Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng lòng trung thành của hắn với Lâm Dịch đã lấn át tất cả. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn kiên quyết nói, rồi nhanh chóng dẫn đường, len lỏi qua những con đường tối tăm của căn cứ. Lâm Dịch theo sau, bước chân vững chắc, thanh kiếm trong tay vẫn giữ nguyên tư thế sẵn sàng chiến đấu. Bầu không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng, ngột ngạt. Mùi khói và bụi từ chiến trường bên ngoài như hòa lẫn với mùi âm mưu thối rữa từ bên trong.

***

Bầu trời vẫn chìm trong màn đêm u tối, gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm của sương đêm. Khu vực kho vũ khí và lương thực, vốn đã u ám, giờ đây càng trở nên âm u, tĩnh mịch đến đáng sợ. Ánh sáng yếu ớt từ vài cây đèn lồng treo lơ lửng chỉ đủ để soi rõ những hình bóng lờ mờ của các thùng lương thực chất cao và những khẩu súng, kiếm, đao được cất giữ cẩn thận. Tiếng leng keng của những đồng bạc lẻ vẫn vang lên khe khẽ, như lời thì thầm của quỷ dữ đang dụ dỗ lòng người.

Lão quản gia, với vẻ mặt đắc thắng, đang thì thầm những lời cuối cùng vào tai nhóm binh lính đã bị hắn ta mua chuộc. Hắn ta tin rằng kế hoạch của mình đã thành công mỹ mãn. Lâm Dịch đang ở tiền tuyến, căng mình chống đỡ cuộc tấn công của địch. Ai có thể ngh�� đến việc nội bộ lại có thể bị phá hoại từ bên trong? Một vài binh lính đã bắt đầu lay hoay phá khóa kho lương thực, một số khác đang tiến về phía cổng sau, chuẩn bị mở toang nó ra để đón "quân cứu viện" của Thẩm Đại Nhân. Lòng tham và sự mệt mỏi đã khiến họ mờ mắt, quên đi lời thề trung thành và những gì Lâm Dịch đã làm cho họ.

Đúng lúc đó, một bóng người cao gầy xuất hiện như một bóng ma trong đêm tối, lặng lẽ đến mức không ai nhận ra. Lâm Dịch, cùng với Bạch Vân Nhi và một đội dân quân trung thành do nàng dẫn đầu, đã tiếp cận khu vực kho. Trần Nhị Cẩu đi trước, chỉ đường cho Lâm Dịch. Ánh mắt Lâm Dịch lạnh lẽo như băng, quét qua từng kẻ phản bội đang lén lút hành động. Hắn không nói một lời, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để khiến không khí trở nên đông cứng.

Tiếng động nhỏ của một thùng gỗ bị va chạm khiến Lão quản gia giật mình. Hắn ta quay phắt lại, khuôn mặt tái mét khi nhìn thấy Lâm Dịch đứng đó, thanh kiếm vẫn còn nằm trong vỏ nhưng ánh mắt đã đủ để khiến hắn ta run rẩy.

"Kẻ nào dám làm loạn giữa lúc nguy nan?" Giọng Lâm Dịch trầm thấp, nhưng vang vọng khắp không gian tĩnh mịch, mang theo một sức nặng khiến những kẻ đang hành động đều phải dừng lại, tim đập thình thịch. "Kẻ nào dám phản bội đồng đội, phản bội những người đang tin tưởng chúng ta?"

Lão quản gia lắp bắp, khuôn mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. "Lâm... Lâm Dịch? Ngươi... ngươi không ở tiền tuyến sao?" Hắn ta không thể tin vào mắt mình. Kế hoạch hoàn hảo của hắn ta đã bị Lâm Dịch phát hiện, và hắn ta đang đứng ngay trước mặt kẻ mà hắn ta vừa định phản bội.

Lâm Dịch cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo, đầy khinh miệt. "Ngươi nghĩ ta sẽ để một con chuột nhắt như ngươi lộng hành sao?" *Phải dứt khoát, phải nhanh gọn. Không được để nội bộ dao động.* Suy nghĩ này lóe lên trong đầu hắn. Hắn biết, một khi mầm mống phản loạn được gieo, nó sẽ lây lan nhanh hơn bất kỳ loại dịch bệnh nào. Hắn không có thời gian để tra hỏi hay thuyết phục. Hắn cần một hành động dứt khoát để dập tắt ngọn lửa này ngay t�� đầu.

Bạch Vân Nhi, đứng cạnh Lâm Dịch, cũng không chút nhân nhượng. Giọng nàng vang lên rõ ràng, dứt khoát, cắt ngang sự im lặng đầy căng thẳng. "Kẻ nào buông vũ khí sẽ được tha! Kẻ nào chống cự, giết không tha!" Lời cảnh báo của nàng như một lưỡi kiếm sắc bén, xuyên thẳng vào tâm trí những binh lính đang hoang mang.

Lão quản gia, với bản tính xảo quyệt và hèn nhát, thấy tình thế đã bại lộ, lập tức quay người bỏ chạy, cố gắng lẩn vào bóng tối của những thùng hàng. Nhưng Lâm Dịch đã nhanh hơn. Hắn không rút kiếm, mà chỉ tung một cước đá thẳng vào đầu gối Lão quản gia. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, tiếp theo là tiếng kêu thảm thiết của lão già. Lão quản gia ngã vật xuống đất, ôm lấy chân, khuôn mặt méo mó vì đau đớn.

Hành động nhanh gọn, tàn nhẫn của Lâm Dịch khiến những binh lính đang do dự phải kinh hãi. Đội dân quân trung thành do Bạch Vân Nhi chỉ huy lập tức hành động. Họ nhanh chóng tước vũ khí của những binh lính đang cầm cự, trấn áp những kẻ còn đang cố gắng chống đối. Một vài kẻ ngoan c�� giơ kiếm lên, nhưng ngay lập tức bị những dân quân trung thành hạ gục bằng những đòn đánh dứt khoát. Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm vang lên ngắn ngủi, sau đó là sự im lặng đáng sợ.

Sự kiện diễn ra chóng vánh, chỉ trong vài khắc, mầm mống binh biến đã bị dập tắt hoàn toàn trước khi nó có thể lan rộng. Lâm Dịch nhìn Lão quản gia đang quằn quại dưới đất, ánh mắt lạnh lẽo không một chút thương xót. "Giam giữ tất cả những kẻ liên quan," hắn ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Thẩm vấn kỹ lưỡng. Ta muốn biết ai đứng sau chuyện này, và còn bao nhiêu kẻ phản bội khác."

Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ còn là một chướng ngại vật lớn, không chỉ trong các trận chiến công khai mà còn thông qua các âm mưu ngầm. Sự kiện binh biến này cho thấy sự mong manh của lòng người trong thời loạn lạc, nhấn mạnh rằng Lâm Dịch không chỉ cần sức mạnh quân sự mà còn cần khả năng quản lý con người và củng cố lòng tin. Hắn đã phải trở nên quyết đoán và tàn nhẫn hơn khi cần thiết để bảo vệ những gì anh trân trọng, cho th��y sự trưởng thành trong vai trò lãnh đạo thời loạn.

Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng vẫn còn căng thẳng, nhưng ánh mắt đã dịu đi một chút khi nhìn thấy sự quyết đoán của Lâm Dịch. Nàng lập tức ra lệnh cho dân quân giải đi những kẻ phản bội. Mùi máu tươi và sự sợ hãi vẫn còn vương vấn trong không khí.

Lâm Dịch quay người, ánh mắt hắn hướng về phía cổng chính của căn cứ, nơi tiếng trống trận vẫn dồn dập, nơi cuộc chiến sinh tử vẫn đang tiếp diễn. *Việc 'quân địch' (phe Trần Thị Gia Tộc hoặc thế lực địa phương được Thẩm Đại Nhân hậu thuẫn) vẫn có thể gây ra những đòn hiểm hóc (kỵ binh vòng sau, vũ khí công thành mới) cho thấy quy mô và mức độ nguy hiểm của cuộc đối đầu đang tăng lên, ngay cả trước khi chiến tranh biên giới thực sự bùng nổ (1610).* Hắn biết, đây chỉ là một trong số rất nhiều thử thách mà hắn sẽ phải đối mặt. Nhưng ít nhất, mối hiểm họa từ bên trong đã được dập tắt. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của lưỡi kiếm trong tay, rồi bước ra khỏi kho lương thực, hướng về phía tiền tuyến, nơi Vương Đại Trụ và Lý Hổ đang chờ đợi sự chi viện của hắn. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free