Lạc thế chi nhân - Chương 676: Bão Lửa Biên Thùy: Cuộc Thử Thách Sinh Tử
Thế giới đã chìm sâu vào một vực thẳm hỗn mang. Từ đỉnh Đồi Canh Gác, Lâm Dịch chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra phía dưới, nơi Cánh Đồng Bất Tận trải dài như một tấm vải đen khổng lồ. Màn đêm vốn tĩnh mịch giờ đây bị xé toạc bởi hàng ngàn ngọn đuốc bập bùng, những đốm lửa ma trơi ấy không còn là những ánh sáng xa xăm mà đã biến thành những con rắn lửa khổng lồ, uốn lượn, nuốt chửng bóng tối khi chúng tràn về phía căn cứ. Tiếng kèn hiệu chiến tranh vang vọng từ quân địch, khô khốc và rợn người, hòa cùng tiếng trống trận dồn dập, đều đặn như nhịp đập của tử thần. Xa xa, tiếng la hét xung trận đã bắt đầu vọng lại, tựa hồ như tiếng gầm của dã thú đói khát.
Gió lạnh rít qua tai, mang theo mùi đất ẩm và cỏ khô đặc trưng của đêm biên thùy, nhưng giờ đây, một mùi hương khác bắt đầu len lỏi vào không khí – mùi khói, và một chút gì đó tanh nồng, báo hiệu cho những điều tồi tệ sắp xảy đến. Bầu trời bị mây đen che phủ, không một ánh sao, không một vầng trăng, càng làm tăng thêm sự u ám và nặng nề cho khung cảnh.
Lâm Dịch đứng sừng sững trên đỉnh đồi, thân hình gầy gò của hắn in đậm trong bóng tối, nhưng ánh mắt hắn lại sắc bén lạ thường, xuyên qua màn đêm như chim ưng săn mồi. Hắn không nói một lời, chỉ chăm chú quan sát qua chiếc ống nhòm thô sơ nhưng hiệu quả, từng cử động nhỏ nhất của quân địch đều không thoát khỏi tầm mắt hắn. Kế hoạch "Tráo Đổi Khuyết Điểm" mà hắn đã dày công sắp đặt giờ phút này đang được thử thách bằng máu và lửa. Mỗi giây phút trôi qua đều là một canh bạc sinh tử. Trong sâu thẳm tâm trí, hắn tự hỏi liệu mình có bỏ sót điều gì không, liệu có một biến số nào mà tri thức hiện đại của hắn chưa thể lường trước được trong cái thế giới cổ đại đầy rẫy những điều bất ngờ này. Gánh nặng của hàng ngàn sinh mạng đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn biết, sự hoang mang không phải là một lựa chọn.
Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi nắm chặt vạt áo, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu ánh lửa bập bùng từ phía quân địch. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nhịp thở của nàng đã không còn đều đặn như thường lệ. Nàng biết, dù Lâm Dịch đã có kế sách chu toàn, nhưng đối mặt với một đội quân đông đảo như vậy, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Sự sống còn của cả Thôn Làng Sơn Cước, của hàng ngàn sinh mạng, đều đang đặt trên vai người đàn ông trẻ tuổi này. Nàng tin tưởng hắn, nhưng bản năng mách bảo nàng đây sẽ là một đêm khó khăn nhất mà họ từng trải qua.
Binh trưởng Triệu đứng phía sau, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng căng thẳng đến tột độ. Y là một người lính dày dạn kinh nghiệm, đã nếm trải không ít trận mạc, nhưng quy mô của cuộc tấn công này vẫn khiến y cảm thấy áp lực đè nặng. Y tin tưởng vào Lâm Dịch, nhưng bản năng của một chiến binh cho y biết đây sẽ là một đêm dài và đầy máu lửa. Y siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng cho bất cứ mệnh lệnh nào sắp được ban ra.
Đột nhiên, Lâm Dịch hạ ống nhòm, quay sang Binh trưởng Triệu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, không một chút run rẩy: "Báo cáo tình hình! Các điểm A, B, C đã bắt đầu giao chiến chưa?" Dù chiến trường đang hỗn loạn, hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ, như một tảng đá giữa dòng nước xiết, một điểm tựa vững chắc cho những người xung quanh.
Binh trưởng Triệu lập tức đáp: "Đại nhân, địch quân đã tràn vào điểm A! Chúng đang vướng vào trận địa chông như chúng ta đã dự liệu! Tiếng kêu la rất lớn, có vẻ tổn thất ban đầu của chúng không nhỏ!" Giọng y pha lẫn sự căng thẳng và một chút hưng phấn khi kế hoạch bước đầu thành công, xen lẫn sự kinh ngạc trước sự chính xác trong dự đoán của Lâm Dịch.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. "Tốt. Giữ vững liên lạc. Có bất kỳ dấu hiệu nào của việc chúng thay đổi đội hình hay hướng tấn công không?" Hắn biết rõ, quân địch sẽ không dễ dàng mắc bẫy mãi. Chúng có thể đông đảo, nhưng không có nghĩa là ngu ngốc. Đặc biệt, với sự hậu thuẫn của kẻ đứng sau như Thẩm Đại Nhân, hắn không thể chủ quan. Sự xảo quyệt của Thẩm Đại Nhân là điều mà hắn luôn phải đề phòng, hắn biết kẻ thù thực sự không chỉ nằm ở tiền tuyến.
Bạch Vân Nhi tiến lên một bước, cầm theo cuộn bản đồ đã được đánh dấu tỉ mỉ. Nàng chỉ vào các điểm trên bản đồ với ngón tay thon dài. "Phía tây bắc, điểm B, có vẻ địch đang di chuyển chậm hơn, chúng đang dò xét. Còn điểm C, vẫn chưa có động tĩnh lớn, nhưng đội tiền phong của chúng đã đến gần." Nàng nói rõ ràng, dứt khoát, giọng điệu mang sự chuyên nghiệp của một cố vấn chiến lược, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng.
Lâm Dịch nhìn vào bản đồ trong tay Bạch Vân Nhi, ngón tay hắn lướt nhẹ qua các khu vực được đánh dấu. "Đúng như dự đoán. Chúng đang cố gắng thăm dò phản ứng của chúng ta. Binh trưởng Triệu, truyền lệnh đến các đội dân quân ở điểm B và C: chưa có lệnh không được lộ diện hoàn toàn, chỉ được phép phản công cầm chừng, tạo ảo giác về sự yếu kém." Hắn dừng lại một chút, như đang lắng nghe một âm thanh vô hình nào đó, rồi tiếp tục: "Và hãy đảm bảo rằng tín hiệu đèn của chúng ta được truyền đi một cách rõ ràng. Chúng ta cần sự phối hợp hoàn hảo. Bất kỳ sai sót nào cũng có thể phải trả giá bằng máu."
"Rõ, thưa đại nhân!" Binh trưởng Triệu gật đầu dứt khoát, lập tức quay sang một người lính liên lạc đang chờ sẵn, truyền đạt mệnh lệnh bằng một loạt hiệu lệnh đèn và cờ tay phức tạp. Người lính nhanh chóng làm theo, những ánh sáng chớp tắt trên Đồi Canh Gác bắt đầu truyền đi thông điệp giữa màn đêm, như những đốm đom đóm trong đêm tối.
Lâm Dịch lại đưa ống nhòm lên, nhìn về phía Cánh Đồng Bất Tận. Hắn thầm nghĩ, *Hàng vạn người... đây không chỉ là một cuộc tấn công đơn thuần. Đây là một nỗ lực để quét sạch chúng ta, để xóa sổ Thôn Làng Sơn Cước khỏi bản đồ. Thẩm Đại Nhân, ngươi muốn gì đây? Một vùng biên thùy yếu ớt để dễ bề thao túng sao? Hay chỉ đơn giản là muốn loại bỏ một cái gai trong mắt?* Ký ức về những lời thì thầm của Bạch Vân Nhi về Thẩm Đại Nhân lại hiện về, như một lời nhắc nhở về kẻ thù thực sự đứng sau mọi chuyện, kẻ mang danh đồng bào nhưng lại mưu tính thâm độc hơn bất kỳ quân xâm lược nào. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn tự nhủ, *và ta đã dùng nó để biến điểm yếu thành lợi thế. Giờ là lúc để xem nó hiệu quả đến đâu.*
Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ đất dưới chân, tiếng súng đá bắt đầu vang lên từ phía quân địch, những viên đá tẩm lửa vẽ nên những vệt sáng đỏ rực trong bóng tối, lao về phía căn cứ. Tiếp theo là tiếng va chạm mạnh khi chúng trúng vào các bức tường đá, tạo ra những tiếng nổ nhỏ và những tia lửa tóe lên. Bụi đá và khói bắt đầu bốc lên, hòa vào mùi khói lạnh, mang theo một mùi hôi hám khó chịu của lưu huỳnh và đất đá bị nung cháy.
"Cảnh giác với tên lửa và súng đá!" Binh trưởng Triệu hét lớn, ra hiệu cho các binh sĩ trên đồi cúi mình xuống, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.
Lâm Dịch vẫn đứng thẳng, ánh mắt không rời chiến trường. Hắn biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Cuộc chiến thực sự còn chưa bắt đầu. Sự kiên cường của hắn không chỉ là vẻ bề ngoài, mà là một ý chí thép được rèn giũa qua bao khó khăn. Hắn không mơ mộng về danh vọng, hắn chỉ muốn bảo vệ những người hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành một bức tường không thể bị phá vỡ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ, *và ta sẽ tự mình giành lấy sự sống còn, không phải cho bản thân, mà cho tất cả những người đang đứng sau lưng ta.*
***
Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng chông cắm vào da thịt xen lẫn tiếng rên rỉ đau đớn tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của chiến trường. Tại điểm A, nơi được Lâm Dịch 'chủ động phơi bày' như một điểm yếu, cảnh tượng hỗn loạn và khốc liệt đến tột độ. Quân địch tràn vào như một dòng lũ dữ, hàng vạn người, với những ánh mắt hung tợn và tiếng gầm gừ man rợ, lao về phía Thôn Làng Sơn Cước. Những ngọn đuốc trên tay chúng chao đảo, vẽ ra những vệt sáng quỷ dị trong đêm tối. Mùi máu tươi, đất bùn, khói và mồ hôi trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ kh��ng khí đặc quánh, ngột ngạt, ám ảnh, khiến cổ họng khô rát và dạ dày muốn cuộn lên.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác lấm lem bùn đất, đang chiến đấu như một con mãnh hổ giữa vòng vây quân địch. Trường thương trong tay hắn vung lên, tạo thành những vòng cung sắc bén, hạ gục từng tên lính. Hắn hô lớn, giọng khản đặc giữa tiếng gầm rú của chiến trường: "Giữ vững! Đừng lùi! Chúng ta có địa lợi!" Nước bọt bắn ra từ khóe miệng, ánh mắt hắn rực lửa quyết tâm, không một chút sợ hãi. Hắn biết mình đang chiến đấu vì ai, vì cái gì.
Quả thực, quân địch đã rơi vào cái bẫy mà Lâm Dịch đã giăng sẵn. Khi đội quân tiên phong của chúng vừa chạm đến ranh giới được đánh dấu, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội. Hàng loạt cọc gỗ nhọn hoắt, được ngụy trang tinh vi dưới lớp đất và cỏ khô, đột ngột bật lên, đâm xuyên qua chân, bụng, thậm chí cả ngực của hàng trăm tên lính. Tiếp theo đó, những tấm lưới khổng lồ văng lên từ các hố sâu, quấn chặt lấy chúng, khiến chúng ngã dúi dụi, giẫm đạp lên nhau trong sự hoảng loạn tột độ. Tiếng kêu la thảm thiết, tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng địa ngục trần gian, nhuốm màu máu và tuyệt vọng. Nhiều tên lính địch, không kịp phản ứng, bị chính đồng đội của mình giẫm đạp đến chết.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn như sóc, cùng với đội dân quân của mình, nấp mình trong các công sự được đào sâu dưới lòng đất, chỉ để lộ ra những lỗ châu mai nhỏ. Hắn hét lên: "Bẫy số ba đã kích hoạt! Lui về vị trí hai!" Hắn giơ tay ra hiệu, và ngay lập tức, một nhóm dân quân khác từ các hầm hào bí mật khác bắn ra hàng loạt mũi tên tẩm độc về phía quân địch đang hoảng loạn, không phân biệt bạn thù, chỉ để tạo thêm sự hỗn loạn và gieo rắc kinh hoàng. Tiếng 'phập phập' của tên cắm vào da thịt, và tiếng rên rỉ của những kẻ trúng độc, khiến quân địch càng thêm kinh hãi, nhiều tên lính ngã gục, co giật trong đau đớn.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, chỉ huy một toán dân quân khác, ném những tảng đá lớn từ trên cao xuống. Những tảng đá này được gắn những mảnh kim loại sắc bén, khi rơi xuống tạo ra những tiếng 'rầm rầm' vang dội, nghiền nát bất cứ thứ gì trên đường đi của chúng. "Tiếp tục ném! Không ngừng nghỉ!" Lý Hổ gầm lên, giọng nói khàn đặc, nhưng đầy uy lực. Hắn không quên lời hứa với Lâm Dịch, sẽ bảo vệ mảnh đất này bằng mọi giá. Lòng trung thành của hắn đối với Lâm Dịch và Thôn Làng Sơn Cước là bất di bất dịch, không chút lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự rung động của đất khi những viên đá lớn chạm đất, và sự thỏa mãn khi nghe thấy tiếng la hét của kẻ thù.
Quân địch, dù đông đảo, nhưng lại tỏ ra lúng túng trước địa hình hiểm trở và những cạm bẫy bất ngờ. Các chỉ huy của chúng cố gắng tập hợp lại đội hình, dùng roi quất vào những tên lính đang hoảng sợ, ra lệnh chúng phải tiếp tục tiến lên. Nhưng mỗi bước chân của chúng đều phải trả giá bằng máu. Những công sự ngụy trang khéo léo của dân quân, cùng với các ụ đất cao, biến khu vực này thành một mê cung chết người. Từng tên lính ngã xuống, để lại phía sau một vũng máu tanh tưởi, hòa lẫn vào bùn đất.
Vương Đại Trụ nhìn thấy một nhóm lính địch đang cố gắng vượt qua một hố chông lớn. Hắn không ngần ngại, lao thẳng vào, trường thương trong tay như một con mãng xà, đâm xuyên qua ngực tên lính dẫn đầu. "Không ai được qua đây!" Hắn gầm lên, m��u nóng bắn tung tóe lên mặt, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn nhớ lời Lâm Dịch, rằng đây là cơ hội duy nhất để họ tự bảo vệ mình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ làm mọi cách để đảm bảo sự sinh tồn của người dân Thôn Làng Sơn Cước. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể mình căng cứng, adrenaline chảy rần rật trong huyết quản, đẩy hắn vượt qua giới hạn của sự mệt mỏi.
Trần Nhị Cẩu, sau khi kích hoạt thành công bẫy số ba, nhanh chóng rút lui về vị trí an toàn hơn, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng quan sát. Hắn thấy một toán địch đang cố gắng đốt cháy các công sự bằng đuốc tẩm dầu. "Lùi lại! Lùi lại! Chúng đang đốt!" Hắn hét lên, ra hiệu cho các đồng đội rút lui theo đường hầm bí mật đã được chuẩn bị trước. Mùi khói và lửa bắt đầu lan tỏa, hòa vào mùi máu và bùn đất, tạo thành một làn sương mù cay xè, khó chịu. Hắn thầm cảm ơn Lâm Dịch đã cho đào những đường hầm này, nếu không, họ đã bị thiêu sống.
Lâm Dịch đã tính toán kỹ lưỡng, không chỉ về các bẫy, mà còn về cách các đ���i dân quân sẽ rút lui và phản công. Các hầm hào ngầm được đào sẵn, cho phép họ di chuyển linh hoạt, tránh khỏi tầm bắn của địch và bất ngờ tấn công từ những vị trí không ngờ tới. Đây là một chiến thuật du kích hiệu quả, đặc biệt khi đối mặt với một đội quân đông đảo nhưng thiếu sự hiểu biết về địa hình. Sự thông minh của người hiện đại, áp dụng vào bối cảnh cổ đại, đã tạo nên một lợi thế không ngờ.
Lý Hổ và đội của hắn tiếp tục ném đá, tạo ra một bức tường lửa và đá chặn đứng bước tiến của quân địch. Tiếng la hét của những kẻ bị trúng đạn, tiếng kêu gào đau đớn của những kẻ bị thương, hòa lẫn vào tiếng trống trận dồn dập, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn đến mức khó tin. Máu nhuộm đỏ một phần Cánh Đồng Bất Tận, nơi những xác chết chồng chất lên nhau, minh chứng cho sự khốc liệt của cuộc chiến. Hắn cảm thấy cổ họng mình khô rát vì gào thét, cánh tay mỏi nhừ vì liên tục ném đá, nhưng hắn không ngừng lại.
Quân địch, sau một thời gian dài dồn dập tấn công mà không ��ạt được kết quả, bắt đầu có dấu hiệu chùn bước. Những chỉ huy của chúng liên tục ra lệnh, nhưng sự hoảng loạn đã bắt đầu lan truyền trong hàng ngũ. Chúng nhận ra, những "điểm yếu" mà chúng được cung cấp thông tin, không hề yếu chút nào, mà lại là những cái bẫy chết người. Sự tự tin ban đầu của chúng đã bị thay thế bằng sự nghi ngờ và sợ hãi. Chúng bắt đầu rên rỉ và la hét, gọi tên mẹ, tên vợ, hay chỉ đơn giản là khóc lóc trong tuyệt vọng.
Vương Đại Trụ, sau khi hạ gục thêm vài tên lính, lùi lại một chút, thở hổn hển. Cơ thể hắn mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần vẫn quật cường. Hắn nhìn sang Trần Nhị Cẩu, gật đầu ra hiệu. "Chúng ta đã cầm chân được chúng một thời gian rồi. Đã đến lúc rút về vị trí hai, chuẩn bị cho đợt phản công tiếp theo!" Mồ hôi nhỏ giọt xuống cằm, mắt hắn cay xè vì khói và bụi.
Trần Nhị Cẩu đáp lại bằng một nụ cười toe toét, dù khuôn mặt hắn lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, và có vài vết xước nhỏ trên má. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nhanh chóng tập hợp đội của mình, dẫn họ rút lui một cách có trật tự qua các đường hầm ngầm, để lại phía sau một chiến trường đầy xác chết và sự hỗn loạn. Cảnh tượng này, dù kinh hoàng, nhưng lại là minh chứng cho sự thành công bước đầu của kế hoạch "Tráo Đổi Khuyết Điểm".
***
Trong khi Cánh Đồng Bất Tận chìm trong bão lửa và máu, tại phòng tác chiến của Thôn Làng Sơn Cước, bầu không khí lại cô đọng và căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn dầu treo trên tường chiếu rọi lên tấm bản đồ lớn được trải giữa phòng, nơi Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu đang tập trung cao độ. Tiếng bước chân vội vã, tiếng người đưa tin hổn hển, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, và tiếng bản đồ được trải ra liên tục phá vỡ sự im lặng. Mùi mực, giấy, mồ hôi, và khói từ đèn dầu hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự khẩn trương và áp lực, khiến không gian trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Lâm Dịch đứng đó, một tay chống lên bàn, tay kia cầm một cây bút lông, đôi mắt sâu thẳm của hắn không rời khỏi tấm bản đồ. Hắn lắng nghe từng báo cáo, từng tiếng động vọng lại từ chiến trường, phân tích chúng với tốc độ kinh ngạc. Mỗi báo cáo từ tiền tuyến, dù chỉ là vài câu ngắn ngủi, đều được hắn xử lý, biến thành một phần của bức tranh toàn cảnh, giúp hắn đưa ra những quyết định điều quân chính xác và kịp thời. Tâm trí hắn hoạt động như một cỗ máy tinh vi, phân tích dữ liệu và dự đoán các khả năng, bỏ qua mọi cảm xúc cá nhân.
"Báo cáo! Điểm A đã đẩy lùi được đợt tấn công đầu tiên của địch, tổn thất của chúng ước chừng gần một ngàn quân! Vương Đại Trụ và Lý Hổ đang tổ chức rút lui có trật tự về vị trí phòng thủ thứ hai!" Một người đưa tin trẻ tuổi, thở dốc, giọng nói hổn hển, lao vào phòng và báo cáo. Mồ hôi lấm tấm trên trán, khuôn mặt cậu tái mét vì mệt mỏi và sợ hãi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự trung thành.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. "Tốt. Truyền lệnh cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ, duy trì áp lực, không để chúng có thời gian củng cố đội hình. Trần Nhị Cẩu, dẫn đội của mình từ phía bắc đột kích vào sườn đội hình địch đang tiến về điểm A. Tạo thêm sự hỗn loạn." Hắn nói, giọng điệu vẫn bình tĩnh đến khó tin, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự cương quyết và sắc bén. Ngón tay hắn vạch một đường trên bản đồ, chỉ thị hướng di chuyển cho Trần Nhị Cẩu, như thể hắn đang điều khiển những quân cờ trên một bàn cờ sinh tử.
Binh trưởng Triệu lập tức chắp tay nhận lệnh, rồi quay sang một người lính liên lạc khác, viết nhanh một đạo lệnh và giao phó. Người lính kia lập tức phóng đi như bay, mang theo mệnh lệnh sinh tử, không một chút chậm trễ.
"Báo cáo từ điểm B, thưa đại nhân!" Một người đưa tin khác lại lao vào, "Địch quân đã nhận ra sự cẩn trọng của chúng ta, chúng đang bắt đầu điều chỉnh đội hình. Có vẻ chúng đang cố gắng dùng một lượng nhỏ quân lính để tiếp tục thăm dò, trong khi đại quân đang tìm đường vòng qua các bẫy!" Giọng người đưa tin có vẻ lo lắng hơn, báo hiệu một sự thay đổi chiến thuật bất ngờ.
Lâm Dịch cau mày. *Quả nhiên, chúng không hề ngu ngốc.* Hắn đã dự liệu được điều này, nhưng tốc độ phản ứng của quân địch vẫn khiến hắn hơi bất ngờ. Điều này càng củng cố suy đoán của hắn về một chỉ huy có năng lực vượt trội hoặc một "bàn tay đen" nào đó đang đứng sau, chỉ đạo chúng. *Thẩm Đại Nhân, ngươi đang ở đâu trong mớ hỗn độn này? Ngươi đã dạy cho chúng những bài học gì?* Sự cảnh giác của hắn tăng lên gấp bội.
Bạch Vân Nhi, người đứng cạnh Lâm Dịch, đang ghi chép tỉ mỉ mọi báo cáo và mệnh lệnh vào một cuốn sổ tay nhỏ. Nàng nhanh chóng kiểm tra lại danh sách tài nguyên và lực lượng dự trữ trên một tấm thẻ tre. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt thông minh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Nếu chúng tìm cách vòng qua các bẫy, chúng sẽ tiến sâu hơn vào khu vực ngoại vi. Chúng ta cần chuẩn bị lực lượng dự bị để chặn đứng chúng. Nếu không, hậu quả sẽ khôn lường."
Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi, rồi quay lại bản đồ. Hắn vạch một đường trên đó. "Binh trưởng Triệu, điều ba đội dân quân từ khu vực hậu cần phía tây, bí mật di chuyển đến vị trí X, chuẩn bị chặn đánh bất ngờ nếu địch tìm cách đột phá. Hãy đảm bảo chúng di chuyển âm thầm, không để lộ tung tích." Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một con đường mòn nhỏ ít người biết đến, đã được chuẩn bị sẵn sàng cho những tình huống như thế này. Hắn đã tính toán đến mọi khả năng, mọi ngóc ngách của địa hình, như một kỳ thủ nhìn trước hàng chục nước cờ.
Mọi thứ dường như đang diễn ra đúng như kế hoạch của Lâm Dịch, dù có những điều chỉnh nhỏ. Hắn cảm thấy một sự hài lòng ngầm, xen lẫn với sự căng thẳng tột độ. Mỗi quyết định của hắn đều ảnh hưởng đến sinh mạng của hàng trăm người, và gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Nỗi sợ hãi thất bại và mất mát luôn thường trực, như một con thú rình rập trong bóng tối tâm trí hắn, nhưng hắn phải gạt bỏ nó sang một bên, giữ vững lý trí và sự bình tĩnh. *Không có chỗ cho sự yếu đuối ở đây,* hắn tự nhủ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, không chỉ của riêng ta, mà của cả cộng đồng này.*
Đúng lúc đó, một người đưa tin khác, vẻ mặt hốt hoảng hơn bất cứ ai trước đó, lao vào phòng. Cậu ta không đợi được lệnh, lập tức hổn hển báo cáo, giọng nói run rẩy vì sợ hãi và mệt mỏi: "Báo cáo khẩn cấp! Điểm D! Quân địch đã tấn công Điểm D!"
Cả Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu đều sững sờ. Điểm D không nằm trong kế hoạch "Tráo Đổi Khuyết Điểm". Nó là một vị trí phòng thủ thứ yếu, nơi họ cất giữ một số vật tư quan trọng, nhưng không phải là một điểm yếu giả định. Điều này nằm ngoài mọi dự đoán của Lâm Dịch.
Lâm Dịch cau chặt mày, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, nhìn chằm chằm vào bản đồ, cố gắng định hình lại tình thế. "Điểm D? Chuyển hướng lực lượng từ điểm B đến D ngay lập tức! Vương Đại Trụ, giữ chân địch ở đó ít nhất một khắc!" Hắn vạch một đường trên bản đồ, chỉ thị một sự điều động quân sự táo bạo và đầy rủi ro. Rút quân từ một chiến trường đang giằng co để chi viện cho một điểm khác là một quyết định khó khăn, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Máu trong người hắn như sôi lên, sự tức giận trỗi dậy khi nhận ra có kẻ đã đánh vào điểm yếu thực sự của họ.
Bạch Vân Nhi nhanh chóng nhìn vào bản đồ, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng, thậm chí là sợ hãi. "Có vẻ chúng đã nhận ra mưu kế của chúng ta, hoặc có thông tin mới. Điểm D là nơi chúng ta cất giữ... thuốc men thật." Giọng nàng trầm xuống, chứa đựng sự nghiêm trọng và một chút tuyệt vọng. Sự thật này như một gáo nước lạnh tạt vào sự tự tin của mọi người. Nếu Điểm D thất thủ, Thôn Làng Sơn Cước sẽ mất đi nguồn thuốc men quý giá, một đòn chí tử cho khả năng cầm cự lâu dài của họ, đặc biệt là trong một cuộc chiến khốc liệt như thế này.
Lời của Bạch Vân Nhi vang lên như một tiếng chuông cảnh báo. Lâm Dịch hiểu rõ hậu quả. Việc quân địch có thể nhanh chóng điều chỉnh chiến thuật và tấn công vào một điểm trọng yếu không nằm trong kế hoạch lừa đảo cho thấy chỉ huy địch có năng lực vượt trội, hoặc nhận được thông tin bổ sung một cách chính xác. *Chắc chắn là Thẩm Đại Nhân,* hắn nghĩ. *Kẻ đó không chỉ muốn chiến thắng, hắn muốn hủy diệt chúng ta từ bên trong, khiến chúng ta không còn khả năng tự vệ. Hắn đã lợi dụng lòng tin, đã lợi dụng chính sự mưu trí của ta để quay lại phản bội.* Sự xuất hiện gián tiếp của Thẩm Đại Nhân, kẻ đã cung cấp thông tin cho địch, tạo thêm tầng xung đột chính trị và quyền lực, khiến cuộc chiến này không chỉ là trận chiến sinh tử, mà còn là cuộc đối đầu của trí tuệ và mưu lược, một cuộc chơi mà Thẩm Đại Nhân đang cố gắng thao túng.
Binh trưởng Triệu, dù bất ngờ, vẫn lập tức viết lệnh và giao cho người đưa tin. "Nhanh lên! Mệnh lệnh khẩn cấp! Phải đến đó trong thời gian nhanh nhất! Bằng mọi giá!" Giọng y vang lên đầy uy lực, xua tan một phần sự hoảng loạn.
Lâm Dịch đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên. Hắn cảm nhận sự căng thẳng tột độ trong không khí, tiếng trống trận dồn dập từ xa vọng lại, tiếng la hét và tiếng vũ khí va chạm dường như lớn hơn bao giờ hết, như tiếng gầm của một con quái vật đang nuốt chửng mọi thứ. Cuộc chiến này sẽ khắc nghiệt hơn hắn nghĩ, nó đã vượt ra ngoài những gì hắn có thể dự liệu. Sự căng thẳng và thương vong trong trận chiến này chắc chắn sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến tinh thần dân quân và cộng đồng, cũng như đòi hỏi Lâm Dịch phải đưa ra những quyết định khó khăn hơn trong tương lai, những quyết định có thể phải đánh đổi bằng máu và nước mắt. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn nhìn vào tấm Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn, một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên môi, không phải vì vui vẻ, mà vì sự chấp nhận định mệnh. *Kế hoạch có thể thay đổi, nhưng mục tiêu thì không. Và ta sẽ không bao giờ để những kẻ ta bảo vệ phải gục ngã.*
"Truyền lệnh cho tất cả các đơn vị," Lâm Dịch nói, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sức nặng không thể chối cãi, "Giữ vững! Không được lùi bước! Bất kể giá nào, chúng ta cũng phải bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước! Đây là nhà của chúng ta! Là cuộc sống của chúng ta!" Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên cường và quyết tâm sắt đá, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, sẵn sàng thiêu rụi mọi kẻ thù.
Bên ngoài, tiếng trống trận của quân địch càng lúc càng dồn dập, như tiếng gọi của tử thần, báo hiệu một đêm dài đầy máu và nước mắt. Nhưng bên trong căn cứ, một ý chí thép đã được dựng nên, sẵn sàng đối mặt với bão lửa biên thùy, một cuộc thử thách sinh tử mà Lâm Dịch và những người dân của hắn buộc phải vượt qua. Cuộc chiến đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, và số phận của Thôn Làng Sơn Cước đang nằm trong tay những con người kiên cường này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.