Lạc thế chi nhân - Chương 675: Tráo Đổi Khuyết Điểm: Mưu Kế Dụ Địch
Màn đêm tĩnh mịch đã qua, nhưng cơn bão tố vẫn đang chực chờ. Trong căn phòng nhỏ tồi tàn được trưng dụng làm sở chỉ huy tạm thời, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa và tiếng bút than sột soạt trên mặt giấy da mới vẽ. Ánh nến leo lét trên bàn, run rẩy trong làn gió, hắt những bóng hình chập chờn lên bức tường đất nện, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Lâm Dịch, với khuôn mặt gầy gò hơi xanh xao nhưng đôi mắt sắc như dao cau, vẫn đang cúi mình trên tấm bản đồ căn cứ Thôn Làng Sơn Cước. Tấm bản đồ, được vẽ tỉ mỉ bằng mực đen và đỏ, giờ đây chi chít những ký hiệu mới, những đường gạch chéo đầy ẩn ý. Mái tóc đen bù xù của hắn rủ xuống trán, che đi một phần sự mệt mỏi hằn sâu nơi khóe mắt, nhưng không thể che giấu được sự tập trung cao độ đến đáng sợ.
Đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ y phục thương nhân kín đáo, đôi mắt thông minh dõi theo từng đường nét trên bản đồ, từng chuyển động nhỏ của Lâm Dịch. Sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt nàng, nhưng nàng không hề thốt ra một lời, chỉ lặng lẽ nhấm nháp tách trà thảo dược đã nguội lạnh. Nàng hiểu, đây là thời khắc quan trọng nhất, khi mọi lời nói thừa thãi đều trở nên vô nghĩa. Kế bên nàng, Binh trưởng Triệu ngồi thẳng lưng, dáng người rắn rỏi như một pho tượng đá. Khuôn mặt sạm nắng của lão mang theo vẻ nghiêm nghị thường thấy, vết sẹo trên má như một chứng tích của vô số trận chiến. Ban đầu, lão có chút hoài nghi về những kế sách "kỳ lạ" của Lâm Dịch, nhưng qua thời gian, sự tin tưởng đã thay thế hoàn toàn. Lão đã chứng kiến không ít lần cái đầu "hiện đại" này biến điều không thể thành có thể. Giờ đây, lão chỉ chờ đợi mệnh lệnh, sẵn sàng biến mọi ý tưởng thành hành động.
Lâm Dịch đặt bút xuống, ngón tay hắn chậm rãi khoanh tròn ba điểm trên bản đồ. "Đây, đây và đây," hắn cất giọng trầm thấp, tiếng nói dường như hòa lẫn vào tiếng gió bên ngoài. "Kẻ địch đã biết rõ những vị trí này. Chúng nghĩ chúng ta đang yếu ở đây, rằng đây là những điểm sơ hở, những mắt xích yếu nhất trong hệ thống phòng thủ của chúng ta." Hắn ngước lên, ánh mắt quét qua Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu, như đang đọc suy nghĩ của họ. "Chúng biết về kho lương thực tạm bợ ở phía Đông, về con đường mòn bí mật dẫn vào phía Tây, và cả vị trí của một số hầm ngầm cũ kỹ ở phía Bắc."
Binh trưởng Triệu nhíu mày, giọng lão trầm đục. "Vậy chúng ta sẽ che giấu chúng sao? Hay củng cố thêm, Lâm ca? Dùng thêm binh lính, đào thêm hào sâu?" Đó là phản ứng bản năng của một người lính đã quen với chiến thuật phòng thủ truyền thống.
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt hiện lên trên khuôn mặt mệt mỏi. Nụ cười đó không hề mang vẻ vui vẻ, mà là sự tự tin pha lẫn chút châm biếm, như thể hắn đang nhìn thấu một trò đùa cũ rích của số phận. "Không," hắn đáp dứt khoát, "Chúng ta sẽ không che giấu, cũng không củng cố theo cách mà chúng nghĩ. Chúng ta sẽ biến chúng thành mồ chôn của chúng." Hắn nhấn mạnh từng chữ, giọng nói vang vọng trong căn phòng chật hẹp, đầy uy lực.
Bạch Vân Nhi đặt tách trà xuống, đôi mắt sắc sảo của nàng lóe lên một tia sáng hiểu biết. "Kế sách dụ địch sao?" nàng khẽ hỏi, giọng nói mang chút kinh ngạc nhưng cũng đầy hứng thú. Nàng đã quen với những ý tưởng táo bạo của Lâm Dịch, nhưng lần này, nó dường như còn liều lĩnh hơn cả. "Chúng ta sẽ dùng chính những thông tin bị rò rỉ làm mồi nhử?"
Lâm Dịch gật đầu, ngón tay hắn lại miết nhẹ lên tấm bản đồ. "Đúng vậy. Chúng ta không thể thay đổi hoàn toàn hệ thống phòng thủ chỉ trong vài ngày. Nhưng chúng ta có thể thay đổi nhận thức của kẻ địch về hệ thống đó. Thông tin là vũ khí mạnh nhất, Vân Nhi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong cuộc chiến này, ai kiểm soát được dòng chảy thông tin, kẻ đó sẽ nắm giữ phần thắng." Hắn nhớ lại những bài học về chiến tranh thông tin, về tâm lý chiến trong thế giới cũ, những khái niệm mà ở Đại Hạ vương triều này, còn quá xa lạ. "Kẻ thù sẽ hành động dựa trên những gì chúng cho là sự thật. Chúng ta sẽ cung cấp cho chúng 'sự thật' đó."
Binh trưởng Triệu vẫn còn mơ hồ. "Nhưng nếu chúng phát hiện ra thì sao, Lâm ca? Nếu chúng không mắc bẫy?"
"Chúng sẽ không phát hiện ra," Lâm Dịch bình tĩnh đáp, "vì chúng ta sẽ không làm gì khác biệt so với những gì chúng mong đợi. Chỉ là, những gì chúng mong đợi sẽ trở thành điểm yếu chết người của chúng." Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung lại toàn bộ căn cứ, từng con đường mòn, từng hàng rào cọc nhọn. "Kho lương thực phía Đông, nơi chúng tin là chứa đầy lương thảo và dễ tấn công, sẽ trở thành một hầm chứa thuốc nổ được ngụy trang khéo léo. Con đường mòn phía Tây, nơi chúng nghĩ có thể bí mật đột nhập, sẽ biến thành một trận địa phục kích với hàng trăm cung thủ và cạm bẫy." Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng lạnh lùng. "Còn các hầm ngầm cũ kỹ ở phía Bắc? Chúng ta sẽ mở rộng chúng, nhưng không phải để cất giấu gì, mà là để dụ chúng vào một mê cung chết người, nơi từng ngóc ngách đều có thể trở thành một cạm bẫy sập xuống."
Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, gật gù. Nàng đã bắt đầu hiểu được ý đồ của Lâm Dịch. Đó là một kế sách táo bạo, nhưng lại cực kỳ logic dựa trên tâm lý của kẻ tấn công. "Vậy những thông tin giả mà tôi chuẩn bị... chúng ta sẽ lan truyền chúng một cách tự nhiên nhất, phải không?" nàng hỏi, "Để chúng nghĩ rằng chúng đã tự mình thu thập được 'thông tin quý giá' đó?"
"Chính xác," Lâm Dịch xác nhận. "Trần Nhị Cẩu và mạng lưới của hắn sẽ là những người truyền tin không chính thức, biến những thông tin chúng ta muốn lan truyền thành 'tin đồn dân gian'. Kẻ địch sẽ tin tưởng vào những gì chúng nghe lỏm được từ dân chúng hơn là một báo cáo chính thức. Chúng ta sẽ gieo mầm sự tự tin thái quá vào lòng chúng, để chúng tin rằng chúng đã nắm rõ mọi thứ, rằng chúng đang chiếm thế thượng phong." Trong đầu hắn, những từ ngữ như "chiến tranh tâm lý", "nghi binh", "thông tin sai lệch" nhảy múa. "Thẩm Đại Nhân và quân đội của hắn đang tìm kiếm một chiến thắng dễ dàng, một cơ hội để chứng tỏ quyền uy. Chúng ta sẽ cho chúng thấy một cơ hội như vậy, nhưng là một cơ hội giả tạo, một ảo ảnh chết người."
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ngoài kia, trăng đã lên cao, soi sáng một phần Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Hắn biết, bình yên này sẽ sớm bị phá vỡ. "Để thành công, chúng ta cần sự đồng lòng của tất cả mọi người. Binh lính, dân quân, thậm chí là dân làng. Tất cả đều phải hiểu rõ tầm quan trọng của việc này, và giữ bí mật tuyệt đối." Hắn quay lại, nhìn thẳng vào mắt Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng Triệu, lão sẽ phụ trách việc chỉ đạo xây dựng các trận địa mai phục, các kho thuốc nổ ngụy trang. Cần phải làm thật kín đáo, không để lộ một chút dấu vết nào. Từng hầm ngầm, từng cạm bẫy phải được thiết kế sao cho hiệu quả nhất, nhưng cũng phải trông giống như một phần cũ kỹ, bỏ hoang của căn cứ."
Binh trưởng Triệu đứng dậy, thân hình lão to lớn nhưng nhanh nhẹn. "Tuân lệnh, Lâm ca! Lão sẽ đích thân giám sát. Từng cọng cỏ, từng viên đá đều phải đặt đúng chỗ. Chúng sẽ không thể ngờ được." Giọng lão đầy kiên quyết, sự hoài nghi ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là lòng tin tuyệt đối và sự hào hứng trước một chiến thuật mới mẻ.
"Và Bạch Vân Nhi," Lâm Dịch tiếp tục, "nàng sẽ chịu trách nhiệm về thông tin. Phân tích lời khai của gián điệp, xác định chính xác những gì chúng đã biết. Sau đó, xây dựng các kịch bản thông tin giả, sao cho chúng khớp với những gì kẻ địch đã biết, nhưng lại dẫn chúng vào đúng cái bẫy chúng ta đã giăng. Đồng thời, nàng cũng sẽ phải chuẩn bị hậu cần cho một cuộc chiến kéo dài. Lương thực, thuốc men, vũ khí... Chúng ta cần đủ mọi thứ." Hắn biết, gánh nặng trên vai nàng là không nhỏ, nhưng hắn tin tưởng vào khả năng của nàng.
Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu. "Tôi sẽ cố gắng hết sức. Tôi sẽ đảm bảo mọi bản tin tức giả đều thuyết phục đến mức kẻ địch sẽ không chút nghi ngờ." Nàng với tay nhặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách mà Lâm Dịch đã đặt trên b��n, lật giở vài trang. "Đây là một cuộc chiến của trí tuệ, và chúng ta phải là những người nhanh nhạy hơn."
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Màn đêm bao trùm những ngọn đồi nơi địch đang tiến đến. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân không chỉ là một kẻ mưu mô mà còn là một đối thủ đáng gờm, có lẽ còn nguy hiểm hơn cả quân địch bên ngoài. Kế sách "Tráo Đổi Khuyết Điểm" này, nếu thành công, không chỉ đánh bại quân địch mà còn là một đòn giáng mạnh vào lòng tự tôn của Thẩm Đại Nhân. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "và để sinh tồn, chúng ta phải tự tạo ra công bằng cho mình." Ánh nến chập chờn, khuôn mặt Lâm Dịch hiện rõ vẻ kiên cường, sẵn sàng đối mặt với cơn bão tố sắp ập đến.
***
Bình minh vừa ló dạng, sương sớm dày đặc bao phủ Thôn Làng Sơn Cước như một tấm màn mỏng. Nhưng tấm màn đó không thể che giấu được sự hối hả, sôi động đang bùng lên khắp căn cứ. Tiếng gà gáy đã không còn là âm thanh yên bình duy nhất. Thay vào đó, tiếng cuốc xẻng va vào đất đ�� lạch cạch, tiếng gỗ ken két khi các thanh cọc được di chuyển, tiếng hô hào của dân quân xen lẫn tiếng chân người chạy rầm rập, tất cả tạo nên một bản giao hưởng lao động khổng lồ. Toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước đã biến thành một công trường, một tổ ong vỡ tổ, nơi mỗi người đều là một phần của guồng máy chiến tranh đang vận hành hết công suất.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm tấm áo thô. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm nghị, vết sẹo nhỏ trên má căng ra dưới ánh nắng mờ nhạt. Hắn đang gào lên, giọng nói vang dội khắp khu vực kho lương thực phía Đông. "Đội kia! Nhanh tay lên! Đừng để lộ dấu vết! Cái hầm này phải trông như đã bỏ hoang từ bao đời rồi, nhưng bên trong thì phải là một cái bẫy tử thần!" Hắn đích thân vác một bao tải đất nặng trịch, đổ vào một góc hầm, rồi dùng chân san phẳng, cố gắng che đi những dấu vết mới đào. Ánh mắt hắn sắc lẹm, kiểm tra từng chi tiết nhỏ, đảm bảo không có bất kỳ điểm nào sơ hở có thể khiến kẻ địch nghi ngờ. Lòng trung thành của hắn với Lâm Dịch là tuyệt đối, và hắn sẽ làm mọi cách để hoàn thành nhiệm vụ được giao, dù trong lòng vẫn có chút lo lắng về sự mạo hiểm của kế hoạch.
Cách đó không xa, Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường thấy và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đang chỉ đạo một nhóm dân quân di chuyển những tảng đá lớn. "Nghiêm túc vào! Trận địa này phải được ngụy trang thật kỹ. Đây là mấu chốt của kế hoạch của Lâm ca! Từng cành cây khô, từng bụi rậm đều phải được đặt đúng chỗ, như thể tự nhiên mà có. Đừng để một ánh mắt tinh tường nào có thể nhìn thấu!" Lý Hổ vốn là một người trọng lời hứa, và hắn sẵn sàng chứng tỏ bản thân trong trận chiến sắp tới. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến đơn thuần, mà còn là một cuộc thử thách trí tuệ, và hắn tin tưởng vào sự tài tình của Lâm Dịch. Những tảng đá nặng nề được lăn qua lăn lại, tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên, che giấu những cạm bẫy sâu hun hút bên dưới. Mùi đất mới đào, mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào không khí se lạnh của buổi sớm, tạo nên một cảm giác vừa nặng nhọc vừa đầy quyết tâm.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, đang thoăn thoắt chạy đi chạy lại giữa các nhóm dân quân. Gương mặt có chút ngây ngô của hắn giờ đây tràn đầy nhiệt huyết. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ yên tâm! Chỗ này em sẽ ngụy trang cho ra vẻ hoang tàn, bụi bặm nhất! Kẻ nào dám bén mảng vào đây là chỉ có nước dâng xác cho cá ăn!" Hắn vừa nói vừa cười hì hì, nhưng tay thì không ngừng nghỉ, dùng những cành cây khô và lá rụng để phủ lên một cái hố sâu hoắm đã được đào sẵn. Mắt hắn sáng rực, hừng hực khí thế, vì hắn biết đây là cơ hội để chứng tỏ lòng trung thành và khả năng của mình.
Lâm Dịch đi bộ qua các công trường, đôi khi dừng lại quan sát, đôi khi khẽ gật đầu ra hiệu. Hắn không nói nhiều, chỉ để ánh mắt sắc bén của mình lướt qua từng chi tiết, từng khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng cảm nhận được tinh thần đoàn k���t mạnh mẽ đang bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Những người dân này, những người nông dân chất phác, những dân quân mới được huấn luyện, đang đặt cược sinh mạng của họ vào kế hoạch của hắn. Và hắn, Lâm Dịch, một người đàn ông đến từ thế giới khác, không có thiên phú tu luyện hay bất kỳ "bàn tay vàng" nào, đang mang trên vai trách nhiệm bảo vệ họ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, không chỉ cho riêng hắn mà còn cho cả cộng đồng này.
Hắn nhìn những kho lương thực giả được xây dựng nhanh chóng, những bức tường gỗ mỏng manh được cố tình làm cho xiêu vẹo, cũ kỹ. Hắn nghĩ về những gián điệp đã bị bắt, về thông tin mà chúng đã thu thập được. Kẻ địch sẽ tin rằng đây là những điểm yếu dễ dàng khai thác. Nhưng chúng không biết rằng, dưới lớp vỏ bọc sơ sài đó là những cái bẫy chết người, được thiết kế với sự tỉ mỉ của một cỗ máy chiến tranh hiện đại. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa mới nhóm, mùi đất mới đào, mùi mồ hôi của hàng trăm người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng của sự chuẩn bị cho chiến tranh.
"Mọi thứ phải được hoàn thành trước chiều tà," Lâm Dịch thầm nhủ. "Kẻ thù sẽ không chờ đợi. Và chúng ta cũng không thể lơ là." Hắn biết, rủi ro là rất lớn. Chỉ cần một sai sót nhỏ, một sơ hở dù là tinh vi nhất, cũng có thể khiến toàn bộ kế hoạch sụp đổ, và Thôn Làng Sơn Cước sẽ trở thành một đống đổ nát. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Trong cái thế giới khắc nghiệt này, không có chỗ cho sự yếu đuối hay do dự. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải kiên cường, phải quyết đoán, và đôi khi, phải tàn nhẫn. Những suy nghĩ ấy lướt qua tâm trí Lâm Dịch nhanh như chớp, nhưng không làm lung lay ý chí của hắn. Ngược lại, chúng càng củng cố thêm quyết tâm của hắn. Hắn sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài vững chắc, không chỉ bằng tường thành và binh lính, mà bằng cả trí tuệ và mưu lược.
***
Hoàng hôn đỏ rực nhuộm đỏ cả một khoảng trời, đổ những vệt màu cam và tím lên những ngọn đồi trùng điệp. Trên Đồi Canh Gác, nơi có thể bao quát toàn cảnh Th��n Làng Sơn Cước, Lâm Dịch đứng đó, bất động như một pho tượng. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động vạt áo thô sơ của hắn, mang theo mùi cỏ khô và không khí se lạnh của buổi chiều tà. Phía dưới, căn cứ đã hoàn tất những công đoạn cuối cùng. Những dấu vết của việc đào xới, di chuyển đã được ngụy trang khéo léo đến mức khó có thể nhận ra. Từ xa nhìn lại, Thôn Làng Sơn Cước vẫn yên bình như mọi ngày, chỉ có những lá cờ vải thô màu xám tro bay phất phới trên các tháp canh tạm bợ, nhắc nhở về sự chuẩn bị.
Từng chi tiết nhỏ đều được Lâm Dịch kiểm tra kỹ lưỡng trong tâm trí. Hắn hình dung lại từng con đường, từng cái bẫy, từng vị trí phục kích. Kế hoạch này là một canh bạc lớn, đánh cược vào sự tự mãn và thiếu cẩn trọng của kẻ địch. Nhưng hắn tin vào những tính toán của mình, tin vào khả năng phân tích tâm lý đối thủ của hắn.
Bạch Vân Nhi đến bên cạnh hắn, mang theo một tách trà nóng nghi ngút khói. Khuôn mặt trái xoan của nàng giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng, dù nàng cố gắng che giấu nó bằng sự điềm tĩnh th��ờng ngày. "Mọi thứ đã sẵn sàng, Lâm Dịch," nàng khẽ nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy trĩu nặng. Nàng đặt tách trà vào tay hắn, hơi ấm từ chiếc tách dường như lan tỏa vào lòng hắn, xua đi phần nào sự lạnh lẽo trong không khí. "Nhưng em vẫn lo lắng... Kẻ địch không hề đơn giản. Chúng ta đã nghe tin về đội quân tiên phong của chúng, những kẻ hung hãn và tàn bạo."
Lâm Dịch nhận lấy tách trà, hơi ấm lan vào lòng bàn tay hắn, mang theo một chút an ủi. Hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. "Đúng vậy, nhưng chúng ta cũng không phải là những con cừu, Vân Nhi," hắn đáp, giọng nói trầm tĩnh, đầy kiên định. "Hãy tin vào kế hoạch. Và hãy tin vào những người dân này. Họ đã đổ mồ hôi, thậm chí máu, để xây dựng nên Thôn Làng Sơn Cước này. Họ sẽ không dễ dàng buông xuôi." Hắn biết, sự lo lắng của Bạch Vân Nhi là hoàn toàn có cơ sở. Cuộc chiến này sẽ khốc liệt hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí se lạnh, mùi đất và cỏ khô. Trong đầu hắn, những lời thì thầm của Bạch Vân Nhi về Thẩm Đại Nhân lại vang vọng. "Trong tình thế triều đình suy yếu, việc có một vùng biên cương vững mạnh như Thôn Làng Sơn Cước là điều đáng mừng, không nên tìm cách phá hoại." Nhưng Thẩm Đại Nhân lại làm điều ngược lại. Điều này càng củng cố niềm tin của Lâm Dịch: kẻ thù lớn nhất đôi khi không phải là quân địch bên ngoài, mà là những kẻ mưu đồ từ bên trong, những kẻ mang danh là đồng bào. Hắn đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã dùng trí tuệ để bảo vệ những gì mình trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn buộc phải trở thành một chiến lược gia, một nhà lãnh đạo kiên cường, và đôi khi, một kẻ sẵn sàng làm những điều tàn nhẫn nhất để đảm bảo sự sống còn cho cộng đồng của mình.
Đột nhiên, một tiếng động mạnh phá tan sự tĩnh lặng. Từ phía dưới Đồi Canh Gác, một người đưa tin hối hả chạy tới, thân hình nhỏ bé nhưng tốc độ kinh người. Hắn thở dốc, khuôn mặt lấm lem bụi đất, quần áo xộc xệch. "Báo cáo! Báo cáo!" người đưa tin gào lên, tiếng nói đứt quãng vì mệt.
Lâm Dịch quay người lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào người đưa tin. Bạch Vân Nhi nắm chặt lấy vạt áo mình, trái tim nàng đập loạn xạ.
"Quân địch... quân địch đã bắt đầu hành quân!" người đưa tin cố gắng điều hòa hơi thở, "Hướng về phía chúng ta, đúng như dự đoán! Tiền quân của chúng đã vượt qua Đồn Gác Biên Giới, ước chừng... ước chừng có đến vài ngàn người! Những ngọn đuốc của chúng... đã nhìn thấy từ xa rồi!" Giọng nói của hắn vang lên trong màn đêm, như một tiếng kèn hiệu chiến tranh vang vọng từ xa, xé toạc sự yên bình cuối cùng.
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, rồi mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự mệt mỏi hay lo lắng, mà thay vào đó là sự bình tĩnh đến đáng sợ và quyết đoán tuyệt đối. "Được rồi," hắn đáp, giọng nói vang lên dứt khoát, "Cứ theo kế hoạch. Kích hoạt toàn bộ hệ thống phòng thủ. Các đội dân quân vào vị trí. Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu, hãy đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng như đã định. Không một sai sót nào được phép xảy ra." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, khẽ gật đầu. Nàng hiểu ý, xoay người nhanh chóng, bắt đầu phân phát những mệnh lệnh cuối cùng.
Những ngọn đuốc bập bùng của quân địch đã bắt đầu hiện rõ ở đường chân trời, như những đốm lửa ma trơi đang tiến lại gần. Chúng giống như những con thiêu thân đang lao vào một ngọn lửa khổng lồ mà chúng tin là điểm yếu, nhưng thực chất lại là một cái bẫy chết người đã được Lâm Dịch giăng sẵn. Kế sách "Tráo Đổi Khuyết Điểm" của Lâm Dịch sẽ là chìa khóa quyết định thắng bại trong trận chiến sắp tới, đồng thời khẳng định tài năng quân sự phi thường của anh. Cuộc tấn công sắp tới của quân địch sẽ là một trận chiến quy mô lớn, khốc liệt, đúng với tính chất cao trào của Arc 4. Sự chính xác của thông tin gián điệp và việc quân địch hành động theo đúng dự đoán củng cố suy luận về một "bàn tay đen" (Thẩm Đại Nhân) đứng sau, báo hiệu cuộc đối đầu trực diện với hắn sắp đến gần hơn. Lâm Dịch đang dần hoàn thiện vai trò lãnh đạo quân sự và chính trị, tạo tiền đề cho việc anh trở thành một thế lực đáng gờm sau chiến tranh.
Hắn đứng đó, trên đỉnh Đồi Canh Gác, nhìn về phía những ngọn đuốc đang ngày một lớn dần, cảm nhận gió lạnh thổi qua. Cuộc chiến đã bắt đầu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.