Lạc thế chi nhân - Chương 674: Bóng Đêm Trong Căn Cứ: Mạng Lưới Gián Điệp
Bóng tối đã nuốt chửng Thành Thiên Phong, nhưng trong tâm trí Thẩm Đại Nhân, một cơn bão tố mới đang hình thành, chuẩn bị nuốt chửng bất kỳ ai dám cản đường hắn. Hắn đã tính toán, đã giăng bẫy, nhưng Lâm Dịch không những không mắc bẫy mà còn dùng chính những kết quả thực tế để phản đòn, khiến hắn phải nhìn nhận lại đối thủ này. Hắn không còn là một thiếu niên biên ải ngây thơ, mà đã trở thành một chướng ngại vật cần phải dọn dẹp, bằng mọi giá, bằng những thủ đoạn thâm độc nhất. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.
***
Đêm khuya, gần rạng sáng, khi sương đêm còn giăng mắc trên những mái tranh, những con đường đất của Thôn Làng Sơn Cước chìm trong tĩnh mịch. Chỉ có tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa những căn nhà gỗ đơn giản, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gà gáy thê lương từ xa và tiếng động vật cựa quậy trong chuồng. Một mùi hương đặc trưng của khói gỗ, của đất ẩm và mùi phân động vật thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Tuy nhiên, sự bình yên ấy lại ẩn chứa một bầu không khí cảnh giác cao độ, đặc biệt là vào những giờ khắc giao thoa giữa bóng tối và ánh sáng như thế này.
Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, đang rảo bước cùng đội tuần tra của Vương Đại Trụ. Hắn mặc bộ trang phục lao động quen thuộc, nhưng giờ đây có thêm một thanh đoản đao giắt bên hông, ánh thép lấp lánh dưới ánh sao mờ nhạt. Gương mặt hắn có chút ngây ngô thường ngày đã được thay thế bằng vẻ căng thẳng, cảnh giác. Họ đang thực hiện ca tuần tra định kỳ quanh khu vực kho vũ khí tạm thời – một dãy nhà kho được xây dựng vội vã bằng gỗ và đá, chứa đựng những vật tư quan trọng cho sự tồn vong của thôn làng. Tiếng bước chân của họ nhẹ bẫng trên nền đất, như những bóng ma lướt qua trong đêm. Mùi đất ẩm và cỏ dại xen lẫn mùi thuốc súng thoang thoảng từ trong kho bay ra, kích thích khứu giác vốn đã nhạy bén của Trần Nhị Cẩu.
Bỗng, một bóng đen xẹt qua tầm nhìn của Trần Nhị Cẩu, lẩn khuất giữa những thùng gỗ xếp chồng lên nhau phía sau kho số hai. Hắn lập tức nín thở, đôi mắt mở to, cố gắng xác định. Một, hai, rồi ba bóng đen khác nối tiếp nhau, di chuyển một cách rón rén, chuyên nghiệp. Không thể nhầm lẫn được, đó không phải là dân làng. Dân làng không bao giờ đi lại trong khu vực này vào giờ này, càng không hành động lén lút như vậy. Tim Trần Nhị Cẩu đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn lập tức dùng ám hiệu đã được huấn luyện, một tiếng chim cú mèo lặp lại ba lần, truyền đến tai Vương Đại Trụ.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác thường ngày cũng trở nên nghiêm nghị. Hắn hiểu ngay tín hiệu của Trần Nhị Cẩu. Ba tiếng cú mèo nghĩa là "phát hiện kẻ lạ, số lượng ba". Hắn không nói một lời, chỉ đưa tay ra hiệu cho đội tuần tra dừng lại, sau đó dùng ám hiệu tay khác ra lệnh cho hai thành viên khác trong đội vòng ra phía sau kho số hai, tạo thế bao vây. Hắn biết, Lâm ca đã dặn dò rất kỹ: "Bất kỳ hành động khả nghi nào, ưu tiên số một là bắt sống. Kẻ thù không đơn thuần chỉ muốn phá hoại, chúng muốn lấy thông tin."
Vương Đại Trụ nhanh chóng gửi một người chạy nhanh nhất đến điểm tập kết truyền tin, nơi có một người đưa tin chuyên trách túc trực. Thông tin lập tức được truyền về trụ sở của Lâm Dịch. Không lâu sau, một tín hiệu phản hồi được truyền đến Vương Đại Trụ thông qua hệ thống ám hiệu đặc biệt mà Lâm Dịch đã thiết lập. Đó là một chuỗi tiếng gõ nhẹ vào một thanh tre rỗng, vang vọng trong đêm tối. Vương Đại Trụ lắng nghe kỹ, ánh mắt sắc bén. Nội dung ám hiệu rất rõ ràng: "Vây chặt, không để lọt một ai. Bắt sống là ưu tiên hàng đầu." Giọng nói của Lâm Dịch không trực tiếp truyền đến tai họ, nhưng những mệnh lệnh dứt khoát ấy vẫn văng vẳng trong đầu Vương Đại Trụ, rõ ràng và trầm tĩnh đến lạ. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào khả năng chỉ huy của Lâm Dịch. Dù không biết Lâm Dịch đã làm thế nào để thiết lập một hệ thống truyền tin nhanh đến vậy trong cái thôn làng hẻo lánh này, nhưng Vương Đại Trụ biết, Lâm ca luôn có những cách riêng của mình.
Trần Nhị Cẩu nấp sau một đống củi khô, nhìn chằm chằm vào những bóng đen đang lén lút tiếp cận cửa kho vũ khí. Hắn cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của không khí buổi đêm thấm vào da thịt, nhưng sự cảnh giác đã xua tan đi mọi cảm giác khó chịu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn thầm nhủ. Đó là niềm tin sắt đá mà hắn và những người khác dành cho Lâm Dịch. Hắn siết chặt thanh đoản đao trong tay, sẵn sàng hành động. Ba bóng đen kia, hình như đang cố gắng mở khóa cửa kho. Một người trong số chúng cúi xuống, lẩm bẩm gì đó rồi cẩn thận gỡ một chốt khóa.
Chỉ chờ có thế, Vương Đại Trụ ra hiệu lệnh tấn công. Tiếng hú vang lên trong đêm, hai thành viên đội tuần tra từ phía sau kho lao tới như cắt, chặn đứng đường thoát. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cùng những người còn lại xông ra từ phía trước. Ba tên gián điệp địch bị bất ngờ, chúng lập tức rút dao găm ra, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng sợ pha lẫn sự liều lĩnh. Nhưng chúng không phải là đối thủ của đ��i tuần tra đã được Lâm Dịch huấn luyện bài bản. Vương Đại Trụ vạm vỡ như một bức tường thành, lao vào khống chế một tên. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn như sóc, dùng đoản đao khóa tay một tên khác. Chỉ trong chớp mắt, ba tên gián điệp đã bị tóm gọn, trói chặt. Một tên cố gắng cắn lưỡi tự sát nhưng bị Trần Nhị Cẩu nhanh tay dùng vải nhét vào miệng, ngăn cản hành động tuyệt vọng.
"Báo cáo Lâm ca, mục tiêu đã bị bắt sống!" Vương Đại Trụ thì thầm vào một ống tre nhỏ, đặt lên miệng một người đưa tin. Người đưa tin gật đầu, biến mất vào màn đêm. Không khí bình yên của Thôn Làng Sơn Cước dường như chưa bao giờ bị phá vỡ, nhưng trong sâu thẳm, một mối nguy hiểm đã được ngăn chặn kịp thời. Sự hiệu quả và tốc độ của đội tuần tra, cùng với sự chỉ đạo sắc bén từ xa của Lâm Dịch, đã giúp họ thành công. Lâm Dịch có thể gầy gò, xanh xao, nhưng trong mắt Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hắn là một vị tướng thực sự, một người lãnh đạo có khả năng nhìn thấu mọi chuyện.
Lâm Dịch, đang ngồi trong thư phòng của mình, ánh đèn dầu leo lét trên bàn, vừa hoàn thành việc đọc một cuốn sách cổ về binh pháp. Mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa sự sắc bén quen thuộc. Tin tức về việc bắt giữ gián điệp đã được truyền đến hắn chỉ vài khắc trước. Hắn không ngạc nhiên, bởi hắn đã lường trước được điều này. Sau màn đấu trí với Thẩm Đại Nhân, hắn biết kẻ kia sẽ không ngồi yên. Hắn chỉ không ngờ, bọn chúng lại hành động nhanh đến vậy, và lại dám xâm nhập vào sâu bên trong căn cứ như thế.
Hắn đứng dậy, vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi của cả ngày dài xử lý công việc hành chính và quân sự. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, không thể lơ là bất cứ mối đe dọa nào, dù là nhỏ nhất." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao phủ, nhưng một vệt sáng mờ nhạt đã bắt đầu xuất hiện ở phía đông, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Một ngày mới, và một cuộc chiến mới, đã chờ đợi hắn.
***
Sáng sớm, ánh nắng còn e ấp bên ngoài, nhưng trong hầm ngục tối tăm của Thôn Làng Sơn Cước, bầu không khí đã đặc quánh sự áp bức, lạnh lẽo và tuyệt vọng. Mùi nấm mốc, đất ẩm, và một chút mùi máu tanh thoảng qua mũi, gợi lên sự mục nát và sợ hãi. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá vang vọng trong không gian tĩnh mịch, đôi khi xen lẫn tiếng rên rỉ yếu ớt từ một xà lim nào đó, và tiếng xiềng xích loảng xoảng khi một ai đó cựa mình. Ánh sáng le lói từ vài ngọn đèn dầu treo trên tường đá chỉ đủ để soi rõ những song sắt nặng nề, những bức tường ẩm ướt và khuôn mặt tái nhợt của những kẻ bị giam giữ.
Trong một xà lim riêng biệt, ba tên gián điệp bị bắt giữ đang quỳ gối, bị xiềng xích vào tường. Ánh mắt chúng đầy hoảng sợ, nhưng ẩn sâu trong đó là một tia gian xảo, cố gắng che giấu thân phận. Quần áo của chúng đã bị xé rách một phần trong lúc giằng co, lộ ra những vết bẩn và dấu hiệu của một hành trình dài, cho thấy chúng không phải là dân thường địa phương.
Lâm Dịch bước vào, theo sau là Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu. Dáng người gầy gò của Lâm Dịch vẫn toát lên một vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn khoác một chiếc áo choàng màu xám đơn giản, che đi trang phục thô sơ bên trong, nhưng đôi mắt hắn thì sắc lạnh như băng, quét qua từng tên gián điệp. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, đứng nghiêm nghị phía sau Lâm Dịch, ánh mắt đầy kinh nghiệm và cẩn trọng. Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, ánh mắt thông minh và sắc sảo, trên tay cầm một cuộn giấy da.
Lâm Dịch dừng lại trước tên gián điệp có vẻ là thủ lĩnh, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi dao, chọc thẳng vào tận đáy lòng đối phương. Hắn chậm rãi cất lời, giọng nói trầm thấp, đều đều, nhưng mỗi từ lại nặng trĩu áp lực: "Ngươi nghĩ chúng ta không biết gì sao? Ngươi nghĩ có thể lừa dối chúng ta bằng sự im lặng này?" Hắn gõ nhẹ ngón tay lên song sắt, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang dội trong không gian hầm ngục. "Nói, ai phái các ngươi đến? Mục đích là gì? Thông tin các ngươi đã thu thập được là gì?"
Tên gián đi���p run rẩy, cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt của Lâm Dịch quá sắc bén, quá đáng sợ. Hắn lắp bắp: "Ta... ta không biết gì hết! Ta chỉ là một người dân qua đường, bị bắt nhầm..." Lời nói yếu ớt, đầy sự giả dối. Mùi sợ hãi của hắn lan tỏa trong không khí ẩm ướt.
Bạch Vân Nhi tiến lên một bước, mở cuộn giấy da trên tay. Đó là một bản đồ phác thảo sơ sài, nhưng lại chi tiết đến kinh ngạc, với những ký hiệu đánh dấu các vị trí quan trọng trong Thôn Làng Sơn Cước. "Cái này là gì?" Nàng chỉ vào một ký hiệu khoanh tròn trên bản đồ. "Kho lương thực số mấy? Tuyến đường vận chuyển nào? Đây là bản đồ của ai? Đừng chối cãi, chúng ta đã có đủ bằng chứng." Giọng nói của Bạch Vân Nhi ôn hòa nhưng đầy uy quyền, mỗi câu hỏi đều như một đòn giáng mạnh vào tâm lý tên gián điệp. "Những ký hiệu này, chúng ta đã phát hiện trong túi áo của ngươi. Ngươi giải thích thế nào về nó?"
Tên gián điệp đổ mồ hôi lạnh, đôi mắt đảo liên tục, tìm cách thoát khỏi những câu hỏi dồn dập. Hắn biết, mọi chuyện đã bại lộ.
Binh trưởng Triệu lúc này bước đến, thân hình vạm vỡ chắn ngang ánh sáng le lói, tạo ra một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy tên gián điệp. Hắn đập mạnh lòng bàn tay xuống song sắt, tạo ra tiếng động chát chúa, khiến cả hầm ngục rung lên. "Nói ra, còn có đường sống! Không thì, ngươi biết hậu quả rồi đấy!" Giọng nói của Binh trưởng Triệu vang dội, thô ráp, mang theo sự đe dọa không thể che giấu. Hắn không cần dùng lời lẽ hoa mỹ, chỉ cần sự uy hiếp đơn thuần đã đủ khiến kẻ địch kinh sợ. "Chúng ta không có thời gian chơi trò mèo vờn chuột với ngươi. Khai ra hết, hoặc là chịu đựng mọi thứ cho đến khi ngươi không còn gì để giữ kín."
Lâm Dịch quan sát phản ứng của tên gián điệp. Hắn thấy ánh mắt của tên này bắt đầu dao động, sự sợ hãi vượt lên trên vẻ gian xảo. Hắn biết, kẻ này sắp vỡ. Hắn rút ra một cuốn sổ nhỏ từ trong áo, chính là Cẩm Nang Kế Sách, một cuốn sổ ghi chép những ý tưởng, những kế hoạch, và cả những thông tin mật mà hắn đã thu thập được từ khi đến thế giới này. Cuốn sổ này, nặng trịch trong tay hắn, là minh chứng cho những gì hắn đã trải qua, cho những trí tuệ hắn đã tích lũy. Hắn không cần mở nó ra, chỉ cần sự hiện diện của nó đã nhắc nhở hắn về trách nhiệm và sự tàn khốc của thế giới này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đang dùng nó để bóc trần sự thật.
"Ngươi có thể im lặng," Lâm Dịch nói tiếp, giọng hắn nhẹ nhàng hơn, nhưng lại càng khiến tên gián điệp rùng mình. "Nhưng đồng bọn của ngươi thì không. Chúng ta sẽ tra hỏi từng người một. Và tin ta đi, kẻ nào khai trước, sẽ có cơ hội sống sót cao hơn." Hắn biết, tâm lý con người trong cảnh tuyệt vọng sẽ tìm cách bấu víu vào bất cứ hy vọng nào, dù là nhỏ nhoi nhất.
Lời nói của Lâm Dịch như một đòn chí mạng. Tên gián điệp nhìn sang hai đồng bọn đang run rẩy ở xà lim bên cạnh, thấy sự tuyệt vọng trong mắt chúng. Hắn biết Lâm Dịch không nói đùa. Hắn không thể chịu đựng thêm nữa. Nỗi sợ hãi cái chết và sự tra tấn đã đè bẹp ý chí kiên cường giả tạo của hắn. Một tiếng thở dốc thoát ra, và hắn bắt đầu khai.
"Ta... ta nói! Xin tha mạng!" Giọng hắn run rẩy, lắp bắp. "Chúng ta... chúng ta được phái đến từ Thành Thiên Phong... bởi một người tên là Triệu... Triệu Quản Sự... Hắn nói là theo lệnh của Thẩm Đại Nhân..."
Thông tin này không nằm ngoài dự đoán của Lâm Dịch, nhưng nó vẫn khiến hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Thẩm Đại Nhân, đúng là hắn. Hắn không chỉ muốn cô lập mà còn muốn phá hoại từ bên trong. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã tạo điều kiện cho những kẻ như Thẩm Đại Nhân lộng hành, tranh giành ảnh hưởng, không từ thủ đoạn.
Bạch Vân Nhi ghi chép lại từng lời khai một cách cẩn thận. Nàng gật đầu với Lâm Dịch, ánh mắt nàng cũng hiện lên vẻ nghiêm trọng. Binh trưởng Triệu siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy căm phẫn. Một tên gián điệp đã khai ra toàn bộ mạng lưới, mục đích là thu thập thông tin về phòng thủ, kho lương thực, tuyến đường vận tải, và thậm chí là sơ đồ các chốt canh gác của Thôn Làng Sơn Cước. Chúng còn được lệnh tạo ra sự hỗn loạn, phá hoại nhỏ để gây suy y��u tinh thần và làm bộc lộ những điểm yếu của căn cứ.
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. "Cảm ơn ngươi đã hợp tác," hắn nói, nhưng không có một chút ấm áp nào trong giọng điệu. "Ta sẽ xem xét lời khai của ngươi." Hắn quay lưng đi, nhưng trong đầu hắn, một kế hoạch phức tạp đã bắt đầu hình thành. Đây không chỉ là một vụ gián điệp đơn thuần, mà là một đòn tấn công tổng lực vào niềm tin và sự đoàn kết của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn phải đáp trả, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả trí tuệ và sự tàn nhẫn cần thiết. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không thể cho kẻ thù một sự khoan hồng.
***
Ánh nắng ban mai đã tràn ngập Thôn Làng Sơn Cước, xua tan đi màn sương đêm và những bóng ma còn sót lại. Tuy nhiên, trong trụ sở chỉ huy tạm thời của Lâm Dịch, bầu không khí vẫn đặc quánh sự nghiêm trọng và tập trung cao độ. Đó là một căn nhà gỗ rộng rãi, được bài trí đơn giản nhưng hiệu quả, với một chiếc bàn lớn đặt ở giữa, trải đầy bản đồ và giấy tờ. Tiếng bút sột so��t trên giấy, tiếng bản đồ trải ra xào xạc, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng bước chân vội vã bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng. Mùi giấy mới, mực và gỗ sồi thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với hương thơm trong lành của buổi sáng, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng nề bao trùm.
Lâm Dịch ngồi ở đầu bàn, vẻ mặt trầm tư. Dù bên ngoài trời quang mây tạnh, nắng nhẹ, nhưng trong lòng hắn, một cơn bão tố đang hình thành. Hắn vừa nghe báo cáo chi tiết từ Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu về lời khai của tên gián điệp. "Thông tin đã rò rỉ là rất nghiêm trọng," hắn mở lời, giọng nói đều đều nhưng đầy uy lực. "Kẻ địch đã nắm được sơ đồ phòng thủ, tuyến đường vận tải, và cả những điểm yếu mà chúng ta chưa kịp khắc phục. Thậm chí cả vị trí kho lương thực, kho vũ khí, và các điểm canh gác trọng yếu cũng bị lộ."
Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. Nàng dựa người vào thành ghế, đôi mắt thông minh quét qua các bản đồ. "Dựa trên lời khai của tên gián điệp và những phân tích của tôi, có vẻ mạng lưới này đã được cài cắm từ rất lâu. Hơn nữa, việc chúng có thể tiếp cận những thông tin chi tiết và chính xác đến vậy, không chỉ cho thấy quy mô của mạng lưới tình báo địch rất lớn, mà còn ngụ ý rằng có sự hỗ trợ mạnh mẽ từ một thế lực có quyền lực. Tôi tin rằng, rất có thể đây là một phần trong kế hoạch của Thẩm Đại Nhân để gây suy yếu chúng ta từ bên trong, sau đó lợi dụng quân địch tấn công, hoặc thậm chí là tạo cớ để hắn tự mình ra tay."
Lời của Bạch Vân Nhi như một mũi tên trúng đích, xác nhận những gì Lâm Dịch đã nghi ngờ. Hắn cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Không phải vì Thẩm Đại Nhân đã làm vậy, mà vì hắn đã đánh giá thấp sự thâm độc của kẻ kia. Cảm giác bị phản bội, bị tấn công từ bên trong, khiến hắn cảm thấy mệt mỏi. Nhưng hắn không thể gục ngã. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và lòng người thì hiểm ác. Không thể tin tưởng bất cứ ai một cách mù quáng."
Binh trưởng Triệu đập tay xuống bàn, vẻ mặt đầy phẫn nộ. "Vậy thì chúng ta cần thay đổi toàn bộ hệ thống mật mã và đường tuần tra ngay lập tức! Cần có một đội phản gián chuyên biệt để truy tìm những kẻ còn lại!" Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy kiên quyết. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người vừa được triệu tập đến, cũng đồng tình. Vương Đại Trụ với vẻ mặt chất phác nhưng kiên định, Trần Nhị Cẩu với ánh mắt nhanh nhẹn, sẵn sàng làm bất cứ điều gì Lâm Dịch yêu cầu.
"Đúng vậy," Lâm Dịch đáp, giọng nói đã trở lại vẻ dứt khoát, quyết đoán. "Ngoài ra, chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ chủ động phản công." Hắn nhặt một cây bút lông, chấm vào nghiên mực, rồi vẽ thêm vài ký hiệu lên bản đồ. "Chúng ta sẽ chuẩn bị tin tức giả, đánh lừa chúng. Kẻ địch muốn thông tin? Chúng ta sẽ cho chúng thông tin, nhưng là thông tin mà chúng ta muốn chúng biết."
Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng người. "Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ phát động chiến dịch 'thanh lọc' nội bộ. Không chỉ những kẻ đã bị bắt, mà còn tất cả những kẻ có liên quan, dù là nhỏ nhất. Đây là cuộc chiến của niềm tin, không ai được phép phản bội." Giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ. Lâm Dịch hiểu rằng, để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn phải sẵn sàng đưa ra những quyết định cứng rắn, thậm chí tàn nhẫn. Sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh là vô hạn, nhưng cũng có giới hạn của nó. Hắn không thể để một vết nứt nhỏ làm sụp đổ cả một tòa thành.
Lâm Dịch bắt đầu phân công nhiệm vụ. "Bạch Vân Nhi, nàng phụ trách việc phân tích sâu hơn lời khai, xác định quy mô chính xác của mạng lưới gián điệp, và quan trọng nhất, chuẩn bị các bản tin tức giả. Chúng ta cần những thông tin đủ thuyết phục, nhưng lại dẫn dụ kẻ địch vào bẫy của chúng ta."
Bạch Vân Nhi gật đầu, "Tôi sẽ cố gắng hết sức."
"Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ," Lâm Dịch tiếp tục, "hai người chịu trách nhiệm tăng cường tuần tra, thiết lập các chốt kiểm soát mới tại tất cả các tuyến đường ra vào Thôn Làng Sơn Cước. Đồng thời, hai người sẽ tiến hành rà soát nội bộ một cách kín đáo, bắt đầu từ những người có liên quan đến việc xây dựng các kho vũ khí, lương thực. Tuyệt đối không để lộ động thái."
Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ đứng dậy, nghiêm giọng đáp, "Tuân lệnh Lâm ca!"
Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, người đang háo hức chờ đợi. "Trần Nhị Cẩu, ngươi có một đôi mắt nhanh nhẹn và khả năng giao tiếp tốt với dân làng. Ta muốn ngươi xây dựng một mạng lưới tin tức đối phó. Hãy lắng nghe những lời đồn thổi, những câu chuyện lạ, bất cứ điều gì có thể liên quan đến các hoạt động gián điệp. Đồng thời, hãy khéo léo lan truyền những tin tức giả mà Bạch Vân Nhi đã chuẩn bị, biến chúng thành 'tin đồn dân gian' để kẻ địch dễ dàng tin tưởng."
Trần Nhị Cẩu reo lên, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Ánh mắt hắn sáng rực, đầy nhiệt huyết.
Lâm Dịch nhìn từng người. Trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra rằng việc đối phó với Thẩm Đại Nhân và quân địch không chỉ là một cuộc chiến quân sự hay chính trị, mà còn là một cu���c chiến về thông tin và lòng tin. Việc các gián điệp có được thông tin chi tiết cho thấy mạng lưới tình báo địch rất lớn, hoặc có sự hỗ trợ mạnh mẽ từ Thẩm Đại Nhân. Quyết định phát động chiến dịch 'thanh lọc' nội bộ và xây dựng mạng lưới phản gián cho thấy Lâm Dịch đang dần xây dựng một hệ thống an ninh phức tạp, vượt xa một ngôi làng bình thường, chuẩn bị cho vai trò lãnh đạo lớn hơn trong bối cảnh loạn lạc sắp tới. Hắn đang biến Thôn Làng Sơn Cước thành một căn cứ vững chắc, không chỉ về phòng thủ vật chất mà còn về khả năng phản gián.
Hắn khép cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, đặt nó lên bàn. "Chúng ta không có nhiều thời gian. Cuộc chiến biên giới lớn ở phía Bắc đang đến gần, và Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ buông tha chúng ta. Kẻ thù sẽ tấn công, và chúng ta phải sẵn sàng." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh yên bình của thôn làng đang bừng tỉnh. Bình yên ấy mong manh như sương sớm, có thể tan biến bất cứ lúc nào. Nhưng hắn sẽ bảo vệ nó, bằng mọi giá.
Trong đầu hắn, một câu nói của Bạch Vân Nhi vang vọng: "Trong tình thế triều đình suy yếu, việc có một vùng biên cương vững mạnh như Thôn Làng Sơn Cước là điều đáng mừng, không nên tìm cách phá hoại." Tuy nhiên, Thẩm Đại Nhân lại làm ngược lại. Điều này càng củng cố niềm tin của Lâm Dịch: kẻ thù lớn nhất đôi khi không phải là quân địch bên ngoài, mà là những kẻ mưu đồ từ bên trong, những kẻ mang danh là đồng bào.
Lâm Dịch đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã dùng trí tuệ để bảo vệ những gì mình trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn buộc phải trở thành một chiến lược gia, một nhà lãnh đạo kiên cường, và đôi khi, một kẻ sẵn sàng làm những điều tàn nhẫn nhất để đảm bảo sự sống còn cho cộng đồng của mình. Màn đêm tĩnh mịch đã qua, nhưng cơn bão tố vẫn đang chực chờ.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.