Lạc thế chi nhân - Chương 673: Chính Trị Phản Kích: Định Đoạt Lòng Người
Ánh chiều tà đã tắt hẳn, để lại bóng tối bao trùm căn phòng trong dinh thự Thẩm Đại Nhân, nơi Lâm Dịch vừa kết thúc cuộc đối đầu căng thẳng. Hắn đã dùng trí tuệ để bảo vệ những gì mình trân trọng, chứng minh rằng một người xuyên không có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mà không cần danh xưng vĩ đại. Cuộc chiến của mưu lược và ý chí, giờ đây đã bước sang một chương mới, và Lâm Dịch biết rõ, đây chỉ là khởi đầu.
Hắn rời khỏi dinh thự, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, bầu trời Thành Thiên Phong đã hoàn toàn chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng, rải rác như những đốm lửa cô độc trên đường phố, hắt bóng những hình dáng vội vã của người bộ hành. Không khí se lạnh của cuối thu bắt đầu thấm vào da thịt, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy trong lòng Lâm Dịch. Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt đầy lo lắng, đã đợi sẵn ở ngoài. Gương mặt sạm nắng của y giờ đây càng thêm hằn lên sự mệt mỏi và căng thẳng sau buổi họp đầy cạm bẫy. Vết sẹo trên má y như một minh chứng cho bao trận mạc đã qua, và giờ đây, cuộc chiến này không bằng máu xương, nhưng lại không kém phần khốc liệt.
“Đại nhân, chúng ta đến Quán Trọ Lạc Nguyệt thôi.” Binh trưởng Triệu nói, giọng y khẽ khàng, như sợ phá vỡ sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai người. Y nhìn Lâm Dịch với ánh mắt dò xét, đôi mắt sâu hoắm ẩn chứa sự kính phục và lo lắng. Kính phục vì Lâm Dịch đã xuất sắc thoát hiểm, và lo lắng vì y biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Hắn cần một nơi yên tĩnh hơn để sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Quán Trọ Lạc Nguyệt, một tòa nhà gỗ hai tầng được xây dựng khá chắc chắn ở khu vực trung tâm Thành Thiên Phong, hiện lên trước mắt hắn với ánh đèn lồng màu đỏ cam ấm áp hắt ra từ các khung cửa sổ. Bước vào bên trong, một làn hơi ấm, pha lẫn mùi thức ăn thơm lừng của các món thịt nướng, canh hầm và rượu gạo nồng nàn, xộc thẳng vào mũi, xua đi cái lạnh giá bên ngoài. Tiếng trò chuyện ồn ào của khách khứa, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa sảng khoái và cả tiếng đàn tỳ bà réo rắt từ góc quán tạo nên một không khí sôi động, náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với sự căng thẳng mà Lâm Dịch vừa trải qua. Hắn tìm một góc khuất gần cửa sổ ở tầng hai, nơi có thể quan sát được đường phố nhưng lại ít bị quấy rầy. Bàn ghế gỗ sồi chắc chắn, được lau chùi cẩn thận, mang lại cảm giác dễ chịu.
Binh trưởng Triệu gọi một vò rượu gạo và vài món ăn đơn giản. Lâm Dịch chỉ nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong đang chìm sâu vào bóng đêm. Phía xa, những ngọn núi ẩn hiện trong màn sương mờ ảo, trông như những bóng ma khổng lồ. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi len lỏi trong từng thớ thịt, không phải từ lao động chân tay, mà từ sự đấu trí căng thẳng. Gánh nặng trách nhiệm đè lên vai hắn ngày càng lớn, không chỉ là sinh tồn cho bản thân, cho gia đình, mà còn cho cả một cộng đồng, một vùng đất.
“Thẩm Đại Nhân thật thâm hiểm,” Binh trưởng Triệu lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, giọng y đầy căm phẫn. “Rõ ràng là muốn đẩy huynh vào chỗ chết, hoặc ít nhất là cô lập huynh, khiến chúng ta không còn đường sống.” Y nhấp một ngụm rượu mạnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Dịch. “Y muốn huynh mất quyền lực, mất đi sự ủng hộ của các quan lại khác, rồi từ đó dễ dàng thâu tóm mọi thứ.”
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, nụ cười ẩn chứa sự châm biếm nội tâm. "Hắn muốn mượn tay Trần Thị Gia Tộc để làm suy yếu biên cương, rồi lại mượn cớ đó để thâu tóm quyền lực và tài nguyên. Hắn tham lam, độc ác, nhưng lại không đủ tầm nhìn. Hắn nghĩ rằng việc Thôn Làng Sơn Cước suy yếu sẽ mang lại lợi ích cho hắn. Nhưng hắn đánh giá thấp sự đoàn kết của dân chúng và sự kiên cường của chúng ta." Hắn dừng lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sắc bén. "Hắn đã tính toán sai lầm. Hắn quên mất rằng, một khi bức bình phong biên cương sụp đổ, thì Thành Thiên Phong này cũng sẽ khó lòng giữ vững."
Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi. Trong tâm trí, Cẩm Nang Kế Sách của hắn đang hoạt động hết công suất. Hắn không thể phản công bằng vũ lực, đó là điều chắc chắn. Nhưng chính trị thì có thể. Thẩm Đại Nhân muốn buộc tội hắn, hắn sẽ dùng sự thật và kết quả để đáp trả. Hắn không cần phải chiến thắng Thẩm Đại Nhân bằng cách triệt hạ hắn, mà phải bằng cách chứng minh rằng hành động của hắn là đúng đắn, là cần thiết, và mang lại lợi ích cho tất cả.
"Cái hắn muốn là danh tiếng, là quyền lực, nhưng cái hắn sợ nhất là mất đi lợi ích," Lâm Dịch lẩm bẩm, gần như tự nói với chính mình. "Hắn sợ chiến tranh lan đến Thành Thiên Phong, sợ mất đi sự giàu có của mình. Đó chính là điểm yếu mà chúng ta có thể lợi dụng."
Binh trưởng Triệu gật đầu, y đã hiểu ý Lâm Dịch. “Vậy chúng ta phải làm gì, Đại nhân?”
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta sẽ không ngồi chờ hắn ra tay. Hắn muốn cô lập chúng ta? Chúng ta sẽ chứng minh rằng Thôn Làng Sơn Cước không những không bị cô lập mà còn đang phát triển mạnh mẽ. Hắn muốn cắt giảm tài nguyên? Chúng ta sẽ cho hắn thấy rằng chúng ta tự cung tự cấp, thậm chí còn có thể hỗ trợ ngược lại các vùng lân cận." Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm nhận cơn đau nhức nhẹ. "Cuộc chiến chính trị này không phải là một trận đấu kiếm, mà là một ván cờ vây. Chúng ta phải đi những nước cờ khéo léo, biến nguy thành cơ."
Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại toàn bộ cuộc họp. Thẩm Đại Nhân, với khuôn mặt dài, chòm râu bạc phơ giả tạo, những lời lẽ hoa mỹ che giấu sự mưu mô. Các quan lại khác, những gương mặt do dự, lo lắng, những đôi mắt dao động giữa quyền lực và nỗi sợ hãi. Lâm Dịch biết, hắn phải củng cố lòng tin của những người trung lập, những người có thể bị lung lay bởi Thẩm Đại Nhân. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ. "Và kết quả thực tế là bằng chứng không thể chối cãi."
"Chúng ta sẽ củng cố nội bộ, tăng cường sản xuất, phát triển kinh tế," Lâm Dịch nói, mở mắt ra, nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu. "Đồng thời, chúng ta cần phải lan tỏa thông tin. Không phải là những lời đồn thổi vô căn cứ, mà là những sự thật, những con số cụ thể về sự ổn định và phát triển của vùng đất. Các thương hội sẽ là cầu nối tốt nhất."
Binh trưởng Triệu gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ lo lắng dần chuyển sang kiên nghị. "Tiểu nhân đã hiểu. Chúng ta sẽ bắt đầu ngay khi về đến Thôn Làng Sơn Cước." Y tin tưởng vào Lâm Dịch, một niềm tin không phải vì chức tước, mà vì những gì Lâm Dịch đã làm, đã chứng minh. Y đã chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên gầy gò, xanh xao, trở thành một người lãnh đạo tài ba, không chỉ trên chiến trường mà còn trong việc điều hành cuộc sống của hàng ngàn con người.
Ánh đèn lồng leo lét trong quán trọ hắt lên gương mặt trầm tư của Lâm Dịch, tạo nên những bóng đổ kỳ ảo. Ngoài kia, màn đêm Thành Thiên Phong vẫn bao trùm, nhưng trong lòng hắn, một kế hoạch phản công chính trị đã bắt đầu hình thành. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta sẽ không để nó cướp đi những gì ta đã xây dựng, cũng như không để nó đánh lừa những kẻ vô tội." Hắn sẽ không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn sẽ bảo vệ cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát, bằng mọi giá. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang len lỏi qua làn sương mỏng, phủ lên Thôn Làng Sơn Cước một vẻ đẹp thanh bình nhưng cũng đầy sức sống, Lâm Dịch đã có mặt tại căn nhà của mình. Tiếng gà gáy sớm từ phía chuồng trại vang vọng, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, xen lẫn tiếng lạch cạch của cối xay và mùi khói gỗ thơm lừng từ những căn bếp đang đỏ lửa, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi đất ẩm và không khí trong lành của núi rừng phả vào lòng ngực, mang theo một cảm giác an yên hiếm có sau sự ồn ào và mưu tính của Thành Thiên Phong.
Trong căn phòng chính của nhà Lâm Dịch, nơi thường dùng để họp bàn những chuyện quan trọng, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt. Dù bên ngoài thanh bình, bên trong lại đang diễn ra một cuộc họp đầy tính toán và chiến lược. Lâm Dịch ngồi đầu bàn, thân hình gầy gò vẫn toát lên một vẻ kiên nghị lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt đang ngồi đối diện. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, đang đặt một chồng giấy tờ ngay ngắn trên bàn. Gương mặt trái xoan của nàng lộ rõ vẻ lo lắng cho Lâm Dịch, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo vẫn ánh lên sự tận tâm và tập trung cao độ. Trương Quản Sự, đại diện của thương hội, ngồi bên cạnh, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại tinh tường, quan sát mọi động thái của Lâm Dịch. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người đã theo Lâm Dịch từ những ngày đầu gian khó, cũng có mặt, lắng nghe chăm chú từng lời nói của hắn. Họ là những con người rắn rỏi, sạm nắng, đã quen với khói lửa chiến trường, nhưng giờ đây, họ đang học cách chiến đấu trên một m��t trận khác: mặt trận kinh tế và chính trị.
“Thẩm Đại Nhân muốn chúng ta tự sụp đổ vì thiếu thốn,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Hắn muốn Thành Thiên Phong cắt đứt mọi nguồn cung cấp, mọi sự hỗ trợ, để Thôn Làng Sơn Cước trở thành một pháo đài rỗng ruột, một cái bẫy chết người khi quân địch ở phía Bắc tràn xuống. Hắn nghĩ rằng, không có hắn, chúng ta không thể tồn tại.” Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người. “Vậy thì chúng ta sẽ cho hắn thấy, dù không có hắn, vùng đất này vẫn vững vàng và phát triển. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, Thôn Làng Sơn Cước có thể tự lực, tự cường, thậm chí còn mạnh hơn khi không bị kìm kẹp bởi những kẻ tham lam và ích kỷ.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng hiểu rõ ý Lâm Dịch. “Dữ liệu về sản lượng lúa, thuốc men, và số lượng dân quân được huấn luyện đã được tổng hợp, thưa Đại nhân.” Nàng bắt đầu trình bày, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. “Vụ mùa vừa qua đạt năng suất cao kỷ lục nhờ kỹ thuật canh tác mới. Kho lương thực đ�� dùng cho toàn bộ dân làng trong một năm, thậm chí còn có thể dự trữ thêm. Các xưởng rèn của chúng ta không chỉ sửa chữa khí giới mà còn bắt đầu sản xuất một số loại công cụ nông nghiệp mới, giúp tăng hiệu quả lao động. Số lượng dân quân đã được huấn luyện bài bản, có thể đối phó với bất kỳ cuộc tấn công quy mô nhỏ nào, và chúng ta cũng đang tích cực huấn luyện thêm.” Nàng lướt qua một trang giấy, đọc tiếp. “Thuốc men và vật tư y tế cũng đã được tích trữ đầy đủ. Các hoạt động giao thương với các thôn làng lân cận vẫn diễn ra thuận lợi, mang lại nguồn thu ổn định.”
Trương Quản Sự khẽ gật gù, bổ sung: “Đại nhân, đúng như Bạch cô nương nói. Các thương đội của chúng tôi khi đi qua Thôn Làng Sơn Cước đều cảm nhận được sự ổn định và phát triển vượt bậc. Dân chúng an cư lạc nghiệp, sản vật phong phú. Chúng tôi đã bắt đầu mở rộng tuyến đường vận chuyển, kết nối Thôn Làng Sơn Cước với các chợ lớn ở xa hơn, không chỉ quanh Thành Thiên Phong. Điều này không chỉ mang lại lợi nhuận cho thương hội mà còn giúp lan tỏa danh tiếng về một vùng đất thịnh vượng, an toàn.”
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, đôi mắt ánh lên sự hài lòng. Đây chính là những gì hắn cần. "Tuyệt vời. Vậy thì nhiệm vụ của chúng ta bây giờ là biến những con số này thành vũ khí. Bạch Vân Nhi, Trương Quản Sự, hai người hãy chuẩn bị một bản báo cáo chi tiết, thuyết phục nhất có thể. Không chỉ là con số, mà còn là những câu chuyện, những minh chứng cụ thể về cuộc sống no đủ, về sự an toàn, về tinh thần đoàn kết của Thôn Làng Sơn Cước. Hãy gửi bản báo cáo này đến tất cả các quan lại địa phương, đặc biệt là những người đã có mặt trong cuộc họp hôm qua. Chúng ta cần phải chứng minh rằng, hành động của ta không phải là vượt quyền, mà là bảo vệ sinh linh, và nó đã mang lại hiệu quả rõ rệt."
Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người đang lắng nghe với vẻ mặt nghiêm nghị. "Đại Trụ, Lý Hổ, hai người hãy tăng cường an ninh cho Thôn Làng Sơn Cước. Đảm bảo rằng mọi hoạt động sản xuất, giao thương đều diễn ra suôn sẻ và an toàn. Đồng thời, hãy lan tỏa thông tin tích cực trong dân chúng và các lực lượng đồng minh nhỏ. Chúng ta cần tạo ra một làn sóng dư luận mạnh mẽ, một niềm tin vững chắc vào sự lãnh đạo của chúng ta. Khi người dân tin tưởng, khi họ nhìn thấy cuộc sống của họ tốt đẹp hơn, thì mọi âm mưu chính trị đều sẽ trở nên vô nghĩa."
Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch. “Đại nhân cứ yên tâm. Huynh đã cho chúng tôi cuộc sống này, chúng tôi sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá. Chúng tôi sẽ khiến mọi kẻ muốn gây rối phải nếm mùi.” Lý Hổ cũng phụ họa, ánh mắt đầy kiên quyết.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương sớm đang dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng vàng rực rỡ. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm, nhưng cũng là sự tự hào khi nhìn thấy những gì mình đã xây dựng. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Những âm mưu của hắn ta sẽ còn tinh vi và thâm độc hơn nữa. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ trở thành một người lãnh đạo chính trị lão luyện, không chỉ là một nhà quân sự hay kinh doanh, để bảo vệ mảnh đất này và những người dân vô tội. Hắn đã dùng trí tuệ của mình để định đoạt lòng người, và đó mới chỉ là khởi đầu.
***
Vài ngày sau, buổi chiều tà, trong dinh thự nguy nga của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong, một bầu không khí căng thẳng bao trùm. Gió nhẹ luồn qua những tán cây cổ thụ trong vườn, mang theo hương thơm của hoa lài và tiếng chuông gió khẽ khàng, nhưng không thể xua đi sự u ám trong căn thư phòng của hắn. Thẩm Đại Nhân ngồi trên ghế, tay mân mê chén trà ngọc bích, gương mặt hắn vẫn giữ nụ cười khách sáo thường thấy, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ khó chịu, cùng với sự toan tính ngày càng sâu sắc. Tiếng lụa xào xạc của áo choàng và mùi hương trầm cao cấp thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ đánh bóng và nước hoa đắt tiền, tạo nên một không gian tinh tế, giàu có, nhưng ẩn chứa một thứ gì đó lạnh lẽo, như một cái lồng vàng giam giữ những âm mưu thâm độc.
Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khúm núm đứng trước bàn, giọng nói của lão ta nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời lại như một mũi dao đâm vào sự kiêu ngạo của Thẩm Đại Nhân. “Bẩm Đại Nhân, những lời đồn về ‘nghĩa cử’ của Lâm Dịch ở vùng biên đang lan rộng khắp Thành Thiên Phong và cả các thôn làng lân cận. Dân chúng ca ngợi hắn như một vị cứu tinh, một người lãnh đạo tài ba, đã mang lại sự bình yên và no đủ cho vùng đất vốn khốn khó.” Lão quản gia không ngừng, tiếp tục báo cáo. “Hơn nữa, Lâm Dịch còn gửi một bản báo cáo ‘tình hình biên cương’ đến tất cả các quan lại. Bản báo cáo này chi tiết đến đáng sợ, với những con số rõ ràng về sản lượng lương thực, số lượng dân quân, nguồn thu từ giao thương. Nó cho thấy vùng đất của hắn không hề suy yếu như chúng ta mong muốn, mà ngược lại, còn đang phát triển mạnh mẽ và tự chủ.”
Thẩm Đại Nhân nghe vậy, chén trà trong tay hắn khẽ va vào nhau, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh. Nụ cười trên môi hắn cứng lại, đôi mắt hắn híp lại, ẩn chứa một tia giận dữ khó nén. Hắn đã tính toán mọi chuyện, đã giăng ra một cái bẫy chính trị hoàn hảo, nhưng Lâm Dịch không những không mắc bẫy mà còn dùng chính những kết quả thực tế để phản đòn. Sự việc này không chỉ làm hắn mất mặt, mà còn làm lung lay uy tín của hắn trước các quan lại khác.
"Hừm, tên tiểu tử này không chỉ biết cầm kiếm," Thẩm Đại Nhân gằn giọng, đôi mắt hắn lạnh lẽo như băng. "Lại còn dám chơi trò chính trị. Hắn nghĩ hắn là ai? Một con cờ mất kiểm soát thì phải loại bỏ." Hắn biết, Lâm Dịch không còn là một thiếu niên biên ải ngây thơ nữa. Hắn ta đã trở thành một đối thủ đáng gờm, một chướng ngại vật cần phải dọn dẹp.
Lão quản gia khẽ cúi đầu. “Bẩm Đại Nhân, theo tin tức thu thập được, Quan Đại Nhân và một số quan lại khác đã bắt đầu thể hiện sự ủng hộ ngầm đối với Lâm Dịch. Họ bị thuyết phục bởi những con số và sự ổn định mà Lâm Dịch mang lại. Họ nói rằng, trong tình thế triều đình suy yếu, việc có một vùng biên cương vững mạnh như Thôn Làng Sơn Cước là điều đáng mừng, không nên tìm cách phá hoại.”
Lời của Lão quản gia như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Thẩm Đại Nhân. Uy quyền của hắn đang bị lung lay. Sự do dự của các quan lại trung lập giờ đây đã chuyển thành sự nghiêng ngả về phía Lâm Dịch. Điều này cho thấy quyền lực trung ương đang suy yếu nghiêm trọng, tạo điều kiện cho các thế lực địa phương trỗi dậy và tranh giành ảnh hưởng, và Lâm Dịch đang là một trong số đó.
Thẩm Đại Nhân vẫy tay ra hiệu Lão quản gia lui xuống. Sau khi căn phòng trở lại sự im lặng, hắn đứng dậy, đi lại trong thư phòng, bước chân nặng nề trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền. Ánh mắt hắn chứa đầy sự lạnh lẽo, toan tính. Hắn đã đánh giá thấp Lâm Dịch. Hắn nghĩ rằng chỉ cần dùng quyền lực và âm mưu là có thể dễ dàng đè bẹp một kẻ xuất thân nghèo hèn. Nhưng hắn đã nhầm. Lâm Dịch không chỉ có mưu lược, mà còn có khả năng hành động, khả năng biến những ý tưởng thành kết quả thực tế.
“Một con cờ mất kiểm soát… thì phải loại bỏ,” hắn lặp lại, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sát khí. Lần này, hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc cô lập. Hắn sẽ phải tìm một cách tri���t để hơn, tinh vi hơn để loại bỏ Lâm Dịch. Hắn biết, cuộc chiến biên giới lớn ở phía Bắc đang đến gần, và đó có thể là cơ hội để hắn ra tay. Thẩm Đại Nhân bắt đầu cân nhắc những kế sách mới, những thủ đoạn thâm độc hơn, quyết tâm không để Lâm Dịch trở thành một chướng ngại vật trên con đường quyền lực của hắn. Lâm Dịch có thể đã chuẩn bị cho cuộc chiến biên giới, nhưng hắn sẽ không ngờ được rằng, kẻ thù lớn nhất lại nằm ngay sau lưng hắn, trong chính Thành Thiên Phong này.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong, không còn một tia sáng nào từ mặt trời. Màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí Thẩm Đại Nhân, một cơn bão tố mới đang hình thành, chuẩn bị nuốt chửng bất kỳ ai dám cản đường hắn. Lâm Dịch đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã dùng trí tuệ để bảo vệ những gì mình trân trọng, và điều đó đã biến hắn thành một mối đe dọa không thể dung thứ trong mắt những kẻ như Thẩm Đại Nhân. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.