Lạc thế chi nhân - Chương 672: Cạm Bẫy Chính Trị: Dưới Ánh Mắt Thẩm Đại Nhân
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại màn đêm tĩnh mịch bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen kịt dường như không làm dịu đi sự nặng nề trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn vẫn ngồi trước tấm bản đồ trải rộng, cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" cũ kỹ nằm ngay bên cạnh. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ thoang thoảng trong căn phòng, tạo nên một không khí cổ điển, đầy tri thức, nhưng hôm nay, nó lại mang một chút gì đó của sự tĩnh lặng trước cơn bão. Hắn vừa kết thúc việc phác thảo những ý tưởng sơ bộ cho một kế hoạch táo bạo, một chiến lược không chỉ nhắm vào Trần Thị Gia Tộc mà còn phải tính đến những động thái của Thẩm Đại Nhân và các thế lực tu hành bí ẩn. Hắn biết, cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của mưu lược và ý chí, giờ đây mới chính thức bắt đầu, và hắn phải sẵn sàng đối mặt với nó, không chỉ bằng gươm đao mà còn bằng trí tuệ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta sẽ không để nó cướp đi những gì ta đã xây dựng." Đôi mắt hắn, trong bóng tối, trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết, chứa đựng quyết tâm sắt đá của một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại khắc nghiệt này, với một sứ mệnh duy nhất: sinh tồn và bảo vệ những người anh yêu thương.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải xuống Thôn Làng Sơn Cước một vẻ bình yên hiếm có. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa đâu đó trong làng, tạo nên một bản nhạc mộc mạc, chất phác. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm, mùi thức ăn đang được chuẩn bị thoang thoảng trong không khí, xen lẫn mùi đất ẩm sau sương đêm, mang đến một cảm giác ấm cúng, thân thuộc. Lâm Dịch, trong bộ y phục thô sơ đã sờn cũ, vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy. Thân hình hắn gầy gò, hơi xanh xao do những ngày dài thiếu ăn và lao đ��ng vất vả, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác. Hắn đang cùng Binh trưởng Triệu kiểm tra lại những hàng rào phòng thủ mới được củng cố xung quanh thôn. Những cọc gỗ được vót nhọn, những rãnh hào sâu hoắm, tất cả đều là thành quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ sau trận huyết chiến Đồi Canh Gác. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo quen thuộc trên má, đang tỉ mỉ hướng dẫn vài người lính trẻ cách gia cố thêm một điểm yếu trên tường rào. Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng, xen lẫn sự lo lắng mà hắn cố giấu đi.
"Ngài Lâm Dịch, những cọc gỗ này đã được ngâm nước vôi, sẽ khó mà bị mối mọt gặm nhấm trong một thời gian dài. Phía Đông Bắc, Vương Đại Trụ cũng đang đốc thúc binh lính đào thêm một con hào phụ. Chúng ta đã rút kinh nghiệm từ trận chiến vừa rồi, không thể lơ là bất cứ giây phút nào," Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn giữ sự cẩn trọng.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua từng chi tiết nhỏ. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một thanh gỗ thô ráp, cảm nhận sự vững chắc của nó. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những người lính đã ngã xuống, của anh lính trẻ với đôi mắt mở trừng trừng nhìn bầu trời vẫn còn ám ảnh. Hắn không thể để những hy sinh đó trở nên vô nghĩa. "Củng cố phòng thủ là cần thiết, Triệu huynh. Nhưng cũng phải đảm bảo sức lực cho binh lính. Một cuộc chiến kéo dài sẽ đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà còn cả sự bền bỉ." Hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. "Chúng ta không chỉ đối mặt với kẻ thù trên chiến trường, mà còn cả với sự khắc nghiệt của thời gian và thiếu thốn."
Đúng lúc đó, từ phía cổng làng, một bóng người nhỏ bé hớt hải chạy tới, mồ hôi nhễ nhại, thở hồng hộc. Đó là một người đưa tin trẻ tuổi, thường xuyên qua lại giữa Thôn Làng Sơn Cước và Thành Thiên Phong. Hắn ta vừa chạy vừa giơ cao một bức thư niêm phong cẩn thận. "Lâm công tử! Thư... thư khẩn cấp... từ Thành Thiên Phong!"
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn nhận lấy bức thư, lớp niêm phong bằng sáp đỏ vẫn còn nguyên vẹn, đóng dấu ấn của quan phủ. Binh trưởng Triệu đứng cạnh, vẻ mặt căng thẳng. "Thư khẩn cấp? Chắc là liên quan đến Trần Thị Gia Tộc chăng?"
Lâm Dịch không nói gì, hắn chậm rãi bóc lớp niêm phong. Mùi giấy cũ và mùi mực mới thoang thoảng bay vào mũi hắn. Ánh mắt hắn lướt nhanh qua những dòng chữ viết trên tấm lụa trắng. Nét chữ sắc sảo, câu từ trang trọng, nhưng nội dung lại khiến hắn phải trầm tư. Đó là một bức thư triệu tập, yêu cầu hắn có mặt tại Thành Thiên Phong để tham dự một cuộc họp khẩn cấp của các quan lại địa phương, dưới danh nghĩa 'Thẩm Đại Nhân'.
"Không ngờ Thẩm Đại Nhân lại nhanh đến vậy," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo chút châm biếm. "Vết thương của Trần Thị Gia Tộc còn chưa lành, mà hắn đã không kịp chờ đợi để ra tay." Hắn nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong sương sớm. "Xem ra, chiến trường không chỉ có khói lửa, mà còn cả những cuộc đấu đá ngầm không tiếng súng."
Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt sạm nắng. "Thẩm Đại Nhân? Hắn ta không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để trục lợi và củng cố quyền lực. Ngài Lâm Dịch, chúng ta nên làm gì? Đây rõ ràng là một cái bẫy, một mưu kế chính trị để đối phó với ngài sau chiến thắng Đồi Canh Gác."
Lâm Dịch khẽ thở dài, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời của cơ thể sau những ngày dài căng thẳng. Hắn biết, cuộc chiến quân sự chỉ là một phần, giờ đây, cuộc chiến chính trị mới thực sự bắt đầu. "Đúng vậy, Triệu huynh. Hắn sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta phát triển. Hắn sẽ tìm cách lợi dụng tình hình này để thôn tính, để làm suy yếu cả Trần Thị Gia Tộc lẫn chúng ta, rồi thâu tóm tất cả. Điều này ta đã lường trước." Hắn nhớ lại những dòng suy nghĩ của mình đêm qua, khi hắn lật giở cuốn "Cẩm Nang Kế Sách". Hắn từng nghĩ nó chỉ hữu ích cho mưu lược quân sự, nhưng giờ đây, hắn nhận ra nó còn có giá trị trong một lĩnh vực khác, lĩnh vực mà hắn không hề muốn dấn thân vào: chính trường.
"Đây là lúc để 'Cẩm Nang Kế Sách' phát huy tác dụng ở một lĩnh vực khác," Lâm Dịch thầm nhủ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta phải dùng nó để bù đắp cho sự thiếu hụt về quyền lực và địa vị trong cái thế giới này." Hắn biết, ở thế giới hiện đại, người ta dùng pháp luật, dư luận để đấu tranh. Nhưng ở đây, chỉ có quyền lực và mưu lược mới có thể quyết định số phận. Hắn không có quyền lực, nhưng hắn có trí tuệ. Hắn phải dùng trí tuệ của mình để đối phó với sự xảo trá của quan trường. Hắn không mơ mộng làm anh hùng, càng không muốn dấn thân vào những cuộc tranh giành quyền lực vô nghĩa. Mục tiêu duy nhất của hắn vẫn là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Nhưng để làm được điều đó, hắn buộc phải tham gia vào trò chơi quyền lực này, dù cho hắn có chán ghét nó đến đâu.
"Chúng ta sẽ đi," Lâm Dịch nói dứt khoát, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự kiên định không lay chuyển. "Không thể tránh né được. Trốn tránh chỉ khiến chúng ta yếu thế hơn. Phải đối mặt trực diện, dù biết là cạm bẫy." Hắn gấp lại b���c thư, cất vào trong tay áo. "Triệu huynh, huynh hãy ở lại đốc thúc việc phòng thủ. Ta sẽ đi cùng vài binh lính tin cậy. Dặn dò các chỉ huy khác, tiếp tục duy trì cảnh giác cao độ. Vùng biên này vẫn còn nhiều nguy hiểm tiềm tàng. Và hãy chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất."
Binh trưởng Triệu gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nhiều lo lắng. Hắn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, nhưng cũng e ngại quyền lực của Thẩm Đại Nhân. "Xin ngài Lâm Dịch hãy cẩn thận. Hắn ta là một con cáo già, mưu mô khó lường. Hãy nhớ rằng, ngài là trụ cột của Thôn Làng Sơn Cước này."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt trầm tư của hắn. "Ta biết. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và ta sẽ không để bất cứ ai cướp đi sinh mạng của ta hay của những người ta bảo vệ." Hắn quay người, ánh mắt nhìn về phía Thành Thiên Phong xa xăm, nơi một cuộc chiến khác, không có tiếng gươm đao nhưng không kém phần khốc liệt, đang chờ đợi hắn. Hắn dặn dò người đưa tin chuẩn bị ngựa và hành trang. Cuộc hành trình đến Thành Thiên Phong, một cuộc hành trình đầy rẫy những ẩn số và nguy hiểm, sắp bắt đầu.
***
Dưới cái nắng gắt buổi trưa, Thành Thiên Phong hiện ra với vẻ sầm uất, náo nhiệt thường thấy. Những tòa nhà gỗ hai tầng san sát nhau, mái ngói đỏ tươi phản chiếu ánh mặt trời chói chang. Trên những con phố lát đá, dòng người qua lại tấp nập, tiếng trò chuyện, tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng sống động của cuộc sống thị thành. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi rượu cay nồng từ các tửu lầu, xen lẫn mùi khói gỗ và mùi mồ hôi của đám đông, tất cả xộc vào mũi Lâm Dịch khi hắn cùng Binh trưởng Triệu (Lâm Dịch đã quyết định mang theo Binh trưởng Triệu thay vì những người lính khác, bởi hắn cần một đồng minh đáng tin cậy bên cạnh trong tình huống chính trị phức tạp này) bước vào cổng thành. Binh trưởng Triệu vẫn mặc giáp trụ gọn gàng, nhưng vẻ mặt lộ rõ sự cảnh giác.
"Thành Thiên Phong hôm nay có vẻ khác lạ, ngài Lâm Dịch," Binh trưởng Triệu khẽ nói, ánh mắt lướt nhanh qua những lính gác đứng nghiêm nghị hơn mọi khi.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn quan sát từng chi tiết nhỏ. Những ánh mắt dò xét từ các lính gác, những người lạ mặt đứng tựa vào tường với vẻ ngoài có vẻ bình thường nhưng lại mang theo một luồng khí khó tả. Một vài ánh mắt đó dừng lại lâu hơn trên người hắn, như thể đang đánh giá, dò xét. Lâm Dịch cảm nhận được sự bất ổn bên trong cái vẻ ngoài yên bình của thành phố, như một cơn bão sắp đến, ẩn mình dưới mặt nước tưởng chừng tĩnh lặng. "Sóng ngầm cuồn cuộn, đâu chỉ là mặt nước yên ả," hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo chút châm biếm về sự giả dối của thế giới này. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của mình về Thẩm Đại Nhân, và giờ đây, cảm giác đó càng trở nên rõ ràng hơn.
Khi đi ngang qua một sạp hàng bán tơ lụa, Lâm Dịch thoáng thấy một bóng người quen thuộc. Đó là Trương Quản Sự, người liên lạc của thương hội, với v�� mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt biết nhìn người. Trương Quản Sự đang nói chuyện với một người đàn ông khác, nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua Lâm Dịch, hắn khẽ gật đầu một cách kín đáo, rồi đưa một ánh mắt cảnh báo đầy ẩn ý, một cái nháy mắt nhanh như chớp trước khi quay đi, hòa vào đám đông và biến mất. Lâm Dịch hiểu ý. Trương Quản Sự là một người khôn ngoan, thực dụng, luôn quan sát tình hình và tìm kiếm cơ hội. Ánh mắt cảnh báo kia chính là lời khẳng định cho linh cảm của hắn: Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu hành động.
"Trương Quản Sự vừa cho ta một lời nhắc nhở," Lâm Dịch khẽ nói với Binh trưởng Triệu, giọng nói trầm tĩnh như không có chuyện gì xảy ra. "Hắn nói, 'Lâm công tử, cẩn thận. Gió đổi chiều rồi.'"
Binh trưởng Triệu siết chặt tay vào chuôi kiếm, vẻ mặt căng thẳng hơn. "Thẩm Đại Nhân đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc gặp mặt này. Hắn ta không đơn thuần là muốn triệu tập ngài đến để chất vấn."
"Đương nhiên rồi," Lâm Dịch đáp, ánh mắt vẫn lướt qua đám đông, ghi nhớ những gương mặt khả nghi. "Đây là một cuộc thao túng, một màn kịch được sắp đặt sẵn để cô lập ta. Hắn muốn dùng triều đình để hợp pháp hóa hành động của hắn, để biến ta thành kẻ chống đối, kẻ có ý đồ cát cứ. Nhưng hắn đã đánh giá thấp ta." Trong tâm trí hắn, hình ảnh cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" lại hiện lên, những mưu lược đã được đúc kết qua hàng ngàn năm chiến tranh và chính trường. Hắn không phải là kẻ ngây thơ, không biết gì về những âm mưu thâm độc này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nhắc nhở mình, "và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu bằng mưu trí chứ không phải sức mạnh. Đây là lúc tri thức trở thành vũ khí mạnh nhất."
Hai người tiếp tục di chuyển qua các con phố đông đúc. Tiếng vó ngựa vọng lại từ xa, tiếng người bán hàng rong rao vang, nhưng tất cả đều bị Lâm Dịch bỏ ngoài tai. Hắn tập trung vào việc quan sát, phân tích từng biểu hiện nhỏ nhất của những người xung quanh. Dù thành phố có vẻ bình thường, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, một sự căng thẳng tiềm ẩn đang len lỏi trong từng ngóc ngách. Hắn biết, hắn đang bước vào một hang cọp, nơi mà chỉ một bước đi sai lầm cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.
Cuối cùng, họ cũng đến trước dinh thự của Thẩm Đại Nhân. Một tòa nhà lớn, tráng lệ, với cổng gỗ sơn son thếp vàng và những cột trụ chạm khắc tinh xảo. Hai lính gác đứng sừng sững trước cổng, vẻ mặt nghiêm nghị. Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẻ mặt khúm núm nhưng đôi mắt tinh ranh, đã chờ sẵn ở đó. Hắn ta ăn mặc chỉnh tề, nhưng ánh mắt nhìn Lâm Dịch lại ẩn chứa một chút khinh thường khó giấu.
"Lâm công tử đã đến. Thẩm Đại Nhân đã chờ từ lâu," Lão quản gia nói, giọng điệu khách sáo nhưng lạnh nhạt. Hắn ta không thèm nhìn Binh trưởng Triệu, chỉ ra hiệu cho một người lính dẫn đường.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, không biểu lộ cảm xúc. Hắn biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Cuộc đối đầu thực sự sẽ diễn ra bên trong. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào cướp đi những gì ta đã xây dựng, cũng như không để họ thao túng số phận của những người mà ta có trách nhiệm bảo vệ." Bước chân hắn vẫn vững vàng, khí chất của một người lãnh đạo kiên định không hề bị lung lay bởi sự khinh thường hay áp lực. Hắn đã sẵn sàng cho ván cờ chính trị này.
***
Căn phòng họp trong dinh thự Thẩm Đại Nhân chìm trong một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ chạm khắc, nơi gió lùa qua khe hở tạo nên những tiếng rít khe khẽ, không đủ để xua đi sự u ám bao trùm. Hương trầm quý phái thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy cũ của các văn kiện và mùi trà thanh đạm, tạo nên một tổng thể mùi hương đặc trưng của chốn quan trường. Những tiếng ho khan khe khẽ của các quan lại, tiếng bút lông sột soạt trên giấy của một vài thư lại, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng căng thẳng, đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng trái tim mình đập.
Thẩm Đại Nhân, với thân hình gầy gò nhưng phong thái uy nghi, ngồi ở vị trí chủ tọa. Khuôn mặt dài của hắn với chòm râu bạc phơ, toát lên vẻ uyên bác giả tạo. Hắn ta mặc quan phục chỉnh tề, nhưng ánh mắt sắc lạnh và đầy tính toán lại phản bội vẻ đạo mạo bên ngoài. Hắn nhìn Lâm Dịch, người đang ngồi ở một vị trí khá khuất, với ánh mắt như thể đang quan sát một con mồi.
"Chư vị quan lại, hôm nay chúng ta tề tựu tại đây để bàn bạc về tình hình biên cương sau những biến động vừa qua," Thẩm Đại Nhân mở lời, giọng điệu ôn hòa, chậm rãi, nhưng ẩn chứa một sự uy hiếp vô hình. Hắn bắt đầu bằng những lời lẽ hoa mỹ về 'ổn định biên cương', 'trật tự vương triều', và 'phúc lợi của bách tính'. Hắn trích dẫn vài câu kinh điển về sự cần thiết của sự thống nhất và tuân thủ luật lệ. "Thắng lợi của chúng ta trước Trần Thị Gia Tộc, tuy đáng mừng, nhưng cũng đặt ra nhiều vấn đề. Trật tự đã bị phá vỡ, và chúng ta cần phải khôi phục nó một cách nhanh chóng và hiệu quả."
Ánh mắt hắn dừng lại trên Lâm Dịch. "Về việc Lâm công tử, người đã lãnh đạo dân binh Thôn Làng Sơn Cước trong cuộc đối đầu vừa qua, tuy có công lao trong việc bảo vệ vùng đất, nhưng hành động của công tử lại có phần vượt quyền, tự ý động binh, gây ra tiền lệ xấu. Liệu có phải Lâm công tử đang muốn tự mình xưng vương ở vùng biên này, lợi dụng loạn lạc để củng cố quyền lực riêng, bỏ qua phép tắc của triều đình và sự quản lý của các quan lại cấp trên?" Giọng điệu của Thẩm Đại Nhân vẫn ôn hòa, nhưng mỗi từ ngữ đều như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào Lâm Dịch. Hắn ta không trực tiếp kết tội, mà khéo léo đặt ra câu hỏi, để những người khác tự suy diễn.
Các quan lại khác, như Quan Đại Nhân, một người có gương mặt nghiêm nghị và râu dài, tỏ ra e ngại. Hắn ta liếc nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn Thẩm Đại Nhân, vẻ mặt do dự. Hắn sợ hãi quyền lực của Thẩm Đại Nhân, nhưng trong thâm tâm, hắn cũng nhận thấy những lợi ích mà Lâm Dịch đã mang lại cho vùng biên. Tuy nhiên, trong không khí căng thẳng này, không ai dám lên tiếng ủng hộ Lâm Dịch. Sự im lặng ngột ngạt bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng thở dài kín đáo của một vài người.
Binh trưởng Triệu, ngồi cạnh Lâm Dịch, bàn tay hắn nắm chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn. Hắn định lên tiếng phản bác, nhưng Lâm Dịch khẽ đưa tay ra hiệu, ngăn lại. Lâm Dịch vẫn giữ thái độ bình tĩnh, lắng nghe từng lời lẽ của Thẩm Đại Nhân, ánh mắt sắc bén ẩn chứa sự tính toán sâu xa. Hắn biết, đây là một màn kịch, và hắn phải đóng vai của mình một cách hoàn hảo. Trong tâm trí hắn, những suy nghĩ hiện đại về "thao túng dư luận", "chính trị bẩn" lướt qua. Hắn cảm thấy mệt mỏi với sự xảo trá của quan trường, nhưng hắn cũng hiểu rằng đây là con đường duy nhất để bảo vệ những người anh trân trọng.
"Thẩm Đại Nhân nói vậy thật oan cho tiểu nhân," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu bình thản, không có chút gì là sợ hãi hay tức giận. "Khi biên cương gặp nạn, quân triều đình không đến, dân chúng lầm than. Trần Thị Gia Tộc lộng hành, cướp bóc, giết chóc. Tiểu nhân chỉ làm điều cần làm để bảo vệ bách tính khỏi cường hào ác bá, bảo vệ vùng đất khỏi sự phá hoại. Chẳng lẽ bảo vệ dân chúng, giữ yên bờ cõi, cũng là tội? Nếu không có hành động của dân binh Thôn Làng Sơn Cước, e rằng Thành Thiên Phong này cũng đã bị Trần Thị Gia Tộc uy hiếp, chứ đừng nói đến việc ngồi đây bàn bạc về trật tự."
Lời phản biện của Lâm Dịch không hùng hồn, không hoa mỹ, nhưng lại sắc bén và đi thẳng vào vấn đề. Nó như một gáo nước lạnh tạt vào những lời lẽ giả tạo của Thẩm Đại Nhân. Quan Đại Nhân khẽ giật mình, trong lòng hắn tự nhủ: "Thẩm Đại Nhân ra tay rồi! Lâm Dịch lần này khó thoát... nhưng lời hắn nói cũng không sai." Những quan lại khác cũng bắt đầu xôn xao, ánh mắt họ dao động giữa Thẩm Đại Nhân và Lâm Dịch. Họ biết Lâm Dịch nói đúng, nhưng họ cũng không dám chống lại Thẩm Đại Nhân.
Thẩm Đại Nhân khẽ nhíu mày, có vẻ bất ngờ trước sự bình tĩnh và lập luận sắc bén của Lâm Dịch. Hắn ta đã dự đoán Lâm Dịch sẽ bối rối, sẽ thanh minh một cách yếu ớt. Nhưng Lâm Dịch không làm vậy. Hắn không chỉ tự bảo vệ mình mà còn khéo léo chỉ ra sự vô trách nhiệm của triều đình và của chính Thẩm Đại Nhân trong việc bảo vệ biên cương. Không khí trong phòng họp càng trở nên căng thẳng hơn.
***
Không khí trong phòng họp càng trở nên đặc quánh, nặng nề sau lời phản biện đanh thép của Lâm Dịch. Mùi hương trầm quý phái dường như không còn thanh tao mà trở nên ngột ngạt, trộn lẫn với sự căng thẳng và toan tính. Ánh mắt sắc lạnh của Thẩm Đại Nhân nhìn thẳng vào Lâm Dịch, hắn ta không ngờ rằng một thiếu niên xuất thân từ vùng biên thùy nghèo khó lại có thể giữ được sự bình tĩnh và lập luận sắc bén đến vậy trong tình huống bị dồn ép. Gã quan lại già nua với vẻ mặt uyên bác giả tạo khẽ vuốt chòm râu bạc, cố gắng che giấu sự khó chịu.
"Lâm công tử nói vậy có phần phiến diện," Thẩm Đại Nhân đáp lời, giọng điệu vẫn giữ vẻ ôn hòa nhưng ánh mắt đã ánh lên sự nguy hiểm. "Việc Lâm công tử tự ý quản lý quân lương, tự ý xây dựng phòng thủ, tự ý động binh, rõ ràng là muốn chiếm đoạt tài nguyên và tạo dựng thế lực riêng. Triều đình có quy củ, không thể để bất cứ ai lợi dụng tình hình loạn lạc mà vượt quyền, gây tổn hại đến sự thống nhất của Đại Hạ Vương Triều. Ta đề nghị, để răn đe và lập lại trật tự, cần phải cắt giảm nguồn cung lương thảo từ Thành Thiên Phong cho Thôn Làng Sơn Cước. Đồng thời, các hoạt động thương mại của Thôn Làng Sơn Cước với bên ngoài cũng cần được kiểm soát chặt chẽ hơn. Ta cũng kêu gọi các quan lại khác 'giữ khoảng cách' với Lâm công tử để tránh liên lụy, và không khuyến khích việc cung cấp bất kỳ sự hỗ trợ nào cho Thôn Làng Sơn Cước nếu không có lệnh của ta."
Thẩm Đại Nhân đưa ra một loạt các biện pháp cô lập, không chỉ nhằm cắt đứt nguồn lực của Lâm Dịch mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín và sự ủng hộ của anh trong giới quan lại. Hắn ta muốn Lâm Dịch phải chịu cảnh "cô lập tứ phía", không có ai dám đứng ra giúp đỡ. Các quan lại khác, bao gồm cả Quan Đại Nhân, đều cúi gằm mặt, không dám nhìn Lâm Dịch. Họ biết rằng nếu Thẩm Đại Nhân đã ra tay, việc chống đối sẽ đồng nghĩa với tự diệt. Tiếng ho khan khe khẽ và tiếng thở dài kín đáo lại vang lên trong căn phòng, thể hiện sự lo lắng và bất lực của họ.
Lâm Dịch, trong khi đó, vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ thường. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt trong phòng, ghi nhận sự sợ hãi và do dự của họ. Hắn cảm nhận được áp lực chính trị nặng nề đè lên vai mình, một cảm giác lạnh lẽo như chạm vào da thịt. Binh trưởng Triệu bên cạnh, bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, cả người hắn run lên vì căm phẫn. Nhưng Lâm Dịch đã chuẩn bị cho điều này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, và hắn sẽ dùng nó để phản công.
"Nếu Thẩm Đại Nhân lo ngại quyền hạn và việc vượt quy củ," Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén khiến mọi người phải chú ý, "vậy tiểu nhân xin hỏi, liệu triều đình có thể phái quân tiếp viện đủ mạnh trong ba tháng tới để đối phó với mối đe dọa từ quân địch ở phía Bắc, vốn đang chuẩn bị một cuộc tấn công lớn hơn cả Trần Thị Gia Tộc, và đã bắt đầu tập kết quân ở phía Tây Bắc biên giới?"
Lời nói của Lâm Dịch như một tiếng sấm giữa trời quang. Cả căn phòng đột ngột im bặt. Thẩm Đại Nhân khẽ giật mình, ánh mắt hắn ta hiện lên vẻ bất ngờ và hoài nghi. Hắn ta không ngờ Lâm Dịch lại có thể đưa ra một thông tin tình báo như vậy, và với một sự tự tin đến đáng sợ. Các quan lại khác cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc. Tin tức về mối đe dọa từ phía Bắc đã được đồn thổi, nhưng chưa có ai xác nhận được nó một cách rõ ràng như vậy.
"Quân địch ở phía Bắc? Ngươi dựa vào đâu mà nói như vậy?" Thẩm Đại Nhân gặng hỏi, giọng điệu đã mất đi vẻ ôn hòa thường thấy, thay vào đó là sự căng thẳng. "Đây là chuyện trọng đại, không thể nói bừa!"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự châm biếm nội tâm. "Tiểu nhân có tai mắt riêng ở vùng biên. Thông tin này đã được xác thực qua nhiều nguồn đáng tin cậy. Chúng không chỉ tập kết quân mà còn đang tích trữ lương thảo, chế tạo khí giới. Mức độ chuẩn bị của chúng vượt xa khả năng của Trần Thị Gia Tộc. Nếu cuộc bao vây dai dẳng mà Thẩm Đại Nhân vừa nhắc đến khiến Thôn Làng Sơn Cước suy yếu, và các chư vị quan lại ở đây cũng vì sợ liên lụy mà không hỗ trợ, vậy thì ai sẽ là người đứng vững ở tuyến đầu để chống đỡ?" Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang tái mét vì sợ hãi. "Khi Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ, cả vùng biên này sẽ không còn một bức bình phong nào. Khi đó, quân địch ở phía Bắc sẽ tràn xuống như thác lũ. Lúc đó, Thành Thiên Phong này, với sự giàu có và phồn thịnh của mình, liệu có còn được yên ổn? Có khác gì đẩy hàng vạn sinh linh vào chỗ chết, và để cả Thành Thiên Phong này rơi vào vòng nguy hiểm?"
Hắn không chỉ phản biện, mà còn đưa ra một viễn cảnh đáng sợ, một mối đe dọa lớn hơn nhiều so với việc "vượt quyền" hay "chiếm đoạt tài nguyên". Lâm Dịch đã khéo léo dùng chính nỗi sợ hãi của họ để phản đòn. Hắn không có quyền lực, nhưng hắn có tri thức và khả năng phân tích tình hình sắc bén của một người hiện đại. Hắn biết cách đánh vào điểm yếu của đối thủ.
Thẩm Đại Nhân im lặng, chòm râu bạc khẽ run lên. Ánh mắt hắn ta không còn vẻ tự mãn, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ. Hắn ta đã tính toán mọi thứ, nhưng không ngờ Lâm Dịch lại có thể đưa ra một thông tin như vậy, và lại có khả năng liên kết nó với chính sách cô lập của hắn ta một cách khéo léo. Các quan lại khác cũng bắt đầu xôn xao bàn tán. Sự do dự và chia rẽ trong hàng ngũ quan lại địa phương càng trở nên rõ rệt. Rõ ràng, quyền lực trung ương đang suy yếu nghiêm trọng, và những tin tức về chiến tranh hay loạn lạc có thể khiến họ lung lay bất cứ lúc nào.
Lâm Dịch biết, hắn đã thành công một phần. Thẩm Đại Nhân, vì lợi ích của chính mình và của Thành Thiên Phong, sẽ không thể hoàn toàn phớt lờ mối đe dọa này. Ít nhất là tạm thời, kế hoạch cô lập của hắn ta sẽ bị đình trệ. Hắn đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã dùng trí tuệ để bảo vệ những gì mình trân trọng, chứng minh rằng một người xuyên không có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mà không cần danh xưng vĩ đại.
Ánh chiều tà đã tắt hẳn, để lại bóng tối bao trùm căn phòng. Lâm Dịch cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng cũng là sự hài lòng len lỏi trong mình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta sẽ không để nó cướp đi những gì ta đã xây dựng." Cuộc chiến chính trị này mới chỉ bắt đầu, và hắn biết, sự tham lam và xảo quyệt của Thẩm Đại Nhân sẽ còn gây ra nhiều khó khăn hơn nữa trong tương lai. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ trở thành một người lãnh đạo chính trị lão luyện, không chỉ là một nhà quân sự hay kinh doanh, để bảo vệ mảnh đất này và những người dân vô tội.
Hắn nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân, đôi mắt sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Cuộc chiến của mưu lược và ý chí, giờ đây đã bước sang một chương mới.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.