Lạc thế chi nhân - Chương 671: Vết Sẹo Của Chiến Thắng: Chiến Lược Dài Hơi
Màn đêm buông xuống, bao trùm lên Đồi Canh Gác một tấm màn đen đặc quánh, nhưng khi những tia sáng đầu tiên của bình minh hé rạng phía chân trời, sự tàn khốc của trận chiến đêm qua lại hiện rõ mồn một. Không khí buổi sớm se lạnh, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi tanh nồng của máu, mùi thuốc súng khét lẹt, cùng mùi đất ẩm sau một đêm giao tranh dữ dội. Lâm Dịch, tấm áo giáp thô sơ còn lấm lem bụi đất và những vệt máu đã khô cứng, đứng lặng trên đỉnh đồi, ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy kiên định quét qua cảnh tượng hoang tàn dưới chân. Tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương, tiếng gió rít qua những tán cây trụi lá, và tiếng bước chân nặng nề của binh lính đang thu dọn chiến trường hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ai oán.
Xác binh lính Trần Thị Gia Tộc nằm la li���t, xen lẫn là những thi thể của chính phe hắn. Không có kẻ thắng người thua nào thực sự trong cái cảnh tượng này, chỉ có những mảnh đời bị xé toạc, những hy vọng vụn vỡ. Lâm Dịch chậm rãi bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn cúi xuống bên cạnh một anh lính trẻ, người mà hắn đã thấy gục ngã trong trận chiến ác liệt đêm qua. Cậu lính nằm bất động, gương mặt non choẹt vẫn còn vương nét kinh hoàng, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên bầu trời xanh biếc, như muốn níu kéo lấy những tia nắng đầu ngày. Một vết thương chí mạng hằn sâu trên ngực, máu đã ngưng kết lại thành màu nâu sẫm trên bộ giáp vải thô sơ. Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng. Hắn đã cố gắng hết sức, đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả... cái giá của chiến thắng luôn là máu và nước mắt.
Binh trưởng Triệu tiến đến, dáng người rắn rỏi của hắn giờ đây cũng gầy rộc đi vì mệt mỏi. Khuôn mặt sạm nắng càng hằn rõ những nếp nhăn, và vết sẹo trên má dường như cũng đậm màu hơn. "Lâm công tử," hắn cất tiếng, gi��ng khàn đặc, "Tổn thất thế nào?"
Lâm Dịch không lập tức trả lời, hắn vẫn nhìn xuống thi thể người lính trẻ. "Tổn thất thế nào, Triệu Binh trưởng?" Lâm Dịch lặp lại, giọng trầm và đầy lo âu, "Tôi e rằng đó là câu hỏi tôi muốn hỏi ngài." Hắn quay lại đối mặt với Binh trưởng Triệu, ánh mắt đầy những ưu tư.
Binh trưởng Triệu thở dài, một làn khói trắng mỏng manh thoát ra từ miệng trong cái lạnh của buổi sáng. "Không hề nhỏ, Lâm công tử. Nhiều anh em đã ngã xuống. Chúng ta có ba mươi sáu người tử trận, và hơn bảy mươi người bị thương, trong đó có mười mấy người bị thương nặng, e rằng khó lòng qua khỏi." Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân đồi, nơi những người lính đang cố gắng vác từng thi thể đồng đội. "Nhưng... chúng ta đã giữ được đồi. Mục tiêu đã đạt được." Giọng hắn chứa đựng một sự tự hào lẫn đau xót khó tả.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng kiệt quệ, bước đến gần, khuôn mặt chất phác hằn lên sự lo lắng. Áo giáp của anh ta rách toạc một mảng lớn ở vai, lộ ra một vết thương đã được băng bó sơ sài. "Quân địch rút lui rồi, nhưng chúng đông quá... Liệu chúng có quay lại không?" Giọng anh ta thô ráp, chứa đựng sự sợ hãi mà anh ta cố gắng kìm nén. Anh ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng và chờ đợi một câu trả lời trấn an.
Lâm Dịch không trấn an, bởi vì hắn biết rõ câu trả lời. "Chúng sẽ quay lại, Đại Trụ," hắn nói, giọng chậm rãi và chắc chắn. "Chúng sẽ quay lại, và lần này sẽ còn dữ dội hơn." Hắn nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt giao nhau. "Triệu Binh trưởng, ra lệnh thu quân. Cứu chữa thương binh ngay lập tức, ưu tiên những người bị thương nặng. Thiết lập phòng tuyến tạm thời, tăng cường cảnh giới. Tuyệt đối không truy đuổi quá xa."
Binh trưởng Triệu gật đầu mạnh mẽ. "Rõ!" Hắn hô lớn, tiếng của hắn vang vọng khắp chiến trường, mang theo một chút uy nghiêm cố hữu của người chỉ huy. Hắn lập tức quay đi, bắt đầu phân công nhiệm vụ cho các binh sĩ còn lại.
Lâm Dịch quay lại nhìn Vương Đại Trụ, vỗ nhẹ lên vai anh ta. "Đại Trụ, anh và Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ hãy hỗ tr�� Binh trưởng Triệu. Cố gắng hết sức mình. Dân làng của chúng ta đang trông cậy vào chúng ta."
Vương Đại Trụ gật đầu, sự mệt mỏi dường như tan biến đi phần nào, thay vào đó là ý chí kiên cường. "Lâm công tử cứ yên tâm. Dù có phải đổ máu, chúng tôi cũng sẽ không để chúng bước qua đây."
Khi Vương Đại Trụ cũng đi theo Binh trưởng Triệu, Bạch Vân Nhi xuất hiện bên cạnh Lâm Dịch. Nàng vẫn mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, nhưng giờ đây nó đã dính đầy bụi bẩn và có vài vết rách. Gương mặt trái xoan của nàng xanh xao, đôi mắt thông minh thường ngày giờ ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng khẽ đỡ lấy cánh tay Lâm Dịch. "Ngài ổn chứ, Lâm Dịch?" Giọng nàng dịu dàng, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ nàng.
Hắn gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt. "Ta ổn. Chỉ là... mệt mỏi chút thôi." Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn vương chút máu khô. "Mỗi chiến thắng đều có cái giá của nó, Vân Nhi. Và cái giá này... thật quá đắt."
Hắn quay đầu nhìn lại Đồi Canh Gác, nơi mặt trời đã bắt đầu nhô cao hơn một chút, chiếu rọi những tia nắng vàng nhạt xuống những thi thể, những vũng máu, những tàn tích của một đêm kinh hoàng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ một lần nữa, lời nói gần như thì thầm trong gió. "Nhưng chúng ta sẽ chiến đấu để giành lấy nó. Không phải cho riêng mình, mà cho những người đã ngã xuống, và cho những người còn sống sót." Cảm giác lạnh lẽo của không khí buổi sáng sớm thấm vào tận xương tủy, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên cường như thép. Hắn biết, trận chiến vừa qua chỉ là một vết sẹo nhỏ trên thân thể rách nát của vùng biên thùy này. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến dài hơi hơn, vẫn còn ở phía trước.
***
Trong một căn hầm tối tăm, ẩm ướt của Đồn Gác Biên Giới, giờ tạm thời được dùng làm hầm chỉ huy, không khí đặc quánh sự căng thẳng và mệt mỏi. Ánh sáng từ vài ngọn đèn dầu le lói, chập chờn trên những gương mặt hốc hác của những người đang ngồi quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trên bàn trải ra một tấm bản đồ lớn vẽ tay, chi chít những ký hiệu và đường nét nguệch ngoạc. Mùi đất ẩm mốc, mùi thuốc bắc thoang thoảng từ những vết thương đang được xử lý, hòa lẫn với mùi mồ hôi và khói đèn dầu, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí trung tâm, lưng thẳng tắp dù sự mệt mỏi đã ăn sâu vào từng thớ thịt. Gương mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt đang hiện diện: Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Tất cả đều hằn lên vẻ kiệt quệ sau trận chiến đêm qua, nhưng ánh mắt của họ vẫn rực cháy ý chí chiến đấu. Trần Nhị Cẩu, dù nhanh nhẹn thường ngày, giờ cũng ngồi gục đầu, chỉ chốc chốc lại ngước mắt nhìn Lâm Dịch. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường thấy, giờ cũng không giấu được sự uể oải, chỉ có vết sẹo nhỏ trên lông mày là vẫn nổi bật.
Bạch Vân Nhi, sau khi điều chỉnh lại vị trí của vài quân cờ trên bản đồ, lên tiếng, giọng nói của nàng vẫn giữ được sự rõ ràng và dứt khoát, nhưng có chút khàn đi vì thức đêm. "Báo cáo từ các trinh sát cho thấy, quân Trần Thị Gia Tộc chỉ rút lui có trật tự, không phải tháo chạy tán loạn." Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Chúng rút về tập kết tại các vị trí này, cách Đồi Canh Gác khoảng nửa ngày đường. Dù chịu tổn thất nặng nề về quân số và tinh thần, nhưng lực lượng chủ lực của chúng vẫn còn nguyên vẹn. Chúng ta đã gây thiệt hại lớn, nhưng chưa đủ để đánh gục chúng."
Binh trưởng Triệu gõ nhẹ ngón tay lên bản đồ, vẻ mặt nghiêm nghị. "Điều đó có nghĩa là chúng sẽ quay lại. Chắc chắn là như vậy." Hắn thở dài. "Chúng ta đã chạm vào gót chân của chúng, khiến chúng phải trả giá đắt. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua mối nhục này. Lần này, chúng có thể sẽ còn dữ dội hơn, với lực lượng đông đảo hơn và chiến thuật bài bản hơn."
Vương Đại Trụ gật đầu đồng tình, nắm chặt tay. "Binh trưởng nói đúng. Bọn chó má đó sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta phải chuẩn bị cho một trận chiến còn lớn hơn."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu bỗng ngẩng đầu lên, mặc dù mệt mỏi nhưng đôi mắt v��n sáng lên vẻ hăng hái. "Cứ lệnh, Đại ca, chúng ta sẽ nghênh chiến đến cùng!"
Lý Hổ cũng hừ lạnh một tiếng. "Bọn chúng muốn đánh, chúng ta sẽ đánh. Cùng lắm là chết một trận!" Giọng hắn vẫn cứng đầu như thường lệ, nhưng ẩn chứa sự kiên cường đáng nể.
Lâm Dịch lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn không rời khỏi tấm bản đồ. Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ vào các vị trí trọng yếu, tâm trí hắn như một cỗ máy đang vận hành hết công suất, phân tích từng khả năng, từng phương án. "Nếu cứ tiếp tục đánh đổi từng trận như thế này," hắn nói, giọng trầm và chậm rãi, "chúng ta sẽ kiệt sức trước. Lực lượng của chúng ta không thể so sánh với Trần Thị Gia Tộc về số lượng. Mỗi trận chiến, dù thắng lợi, cũng là một lần chúng ta mất đi những người anh em, mất đi nguồn lực quý giá." Hắn ngước lên, nhìn thẳng vào từng người. "Chúng ta cần một kế hoạch dài hơi hơn. Một kế hoạch không chỉ để phòng thủ, mà còn để chủ động, để xoay chuyển cục diện."
Một sự im lặng bao trùm căn hầm. Mọi ánh mắt đều đổ dồn v�� Lâm Dịch, chờ đợi. Họ biết, trong những lúc nguy nan nhất, hắn luôn là người tìm ra con đường. Bạch Vân Nhi ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ nhỏ, dù nàng đã biết trước ý định của Lâm Dịch.
Lâm Dịch tiếp tục. "Chiến thắng đêm qua đã cho chúng ta một chút thời gian quý giá. Nhưng thời gian đó không nhiều. Chúng ta phải tận dụng nó để củng cố phòng tuyến, cứu chữa thương binh, nhưng quan trọng hơn cả, là phải vạch ra một chiến lược mới." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua bản đồ một lần nữa. "Trần Thị Gia Tộc có lợi thế về quân số, về hậu cần. Nhưng chúng có một điểm yếu chết người, đó là sự tự mãn và chiến thuật rập khuôn. Chúng ta đã khai thác điểm yếu đó một lần, và chúng sẽ cảnh giác hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể tìm ra những điểm yếu khác."
Hắn đứng dậy, bước đến gần hơn tấm bản đồ. "Thẩm Đại Nhân sẽ không đứng ngoài cuộc quá lâu. Hắn chắc chắn sẽ lợi dụng tình hình này để thôn tính, để giành lấy quyền kiểm soát vùng biên thùy này. Hắn sẽ không quan tâm đ��n việc Trần Thị Gia Tộc có thắng hay thua, chỉ cần hắn đạt được mục đích của mình." Giọng Lâm Dịch trở nên trầm hơn, đầy vẻ suy tư. "Cuộc chiến này không chỉ là giữa chúng ta và Trần Thị Gia Tộc, mà còn là một ván cờ lớn hơn nhiều. Chúng ta cần một nước cờ táo bạo, một nước cờ có thể khiến cả Thẩm Đại Nhân cũng phải dè chừng."
Binh trưởng Triệu cau mày. "Ý Lâm công tử là... chúng ta không chỉ phòng thủ, mà còn phải tấn công sao?"
Lâm Dịch nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt đầy quyết đoán. "Phòng thủ bị động sẽ chỉ dẫn đến thất bại. Chúng ta phải chủ động. Nhưng không phải là những cuộc tấn công liều lĩnh. Đó phải là những đòn đánh có tính toán, có mục tiêu chiến lược rõ ràng." Hắn nhìn vào những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy hy vọng trước mặt. "Chúng ta sẽ không chỉ thắng một trận chiến. Chúng ta sẽ thắng cả cuộc chiến này."
Lời nói của Lâm Dịch vang vọng trong căn hầm ẩm thấp, mang theo một sức nặng khó tả. Dù tất cả đều kiệt sức, nhưng từ sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm lại bùng cháy. Họ biết, con đường phía trước còn rất gian nan, nhưng với Lâm Dịch dẫn dắt, họ tin rằng mình có thể vượt qua.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây Đồn Gác Biên Giới, tô điểm cho khung cảnh hoang tàn sau trận chiến bằng một vẻ đẹp bi tráng. Không khí lúc này đã dịu mát hơn, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ dại. Trong khi bên ngoài, công tác cứu chữa thương binh và củng cố phòng tuyến vẫn đang diễn ra khẩn trương, thì bên trong Thôn Làng Sơn Cước, một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối bao trùm căn phòng binh thư của Lâm Dịch.
Căn phòng vốn dĩ đơn sơ, giờ đây càng trở nên gọn gàng hơn, với một chiếc bàn đọc sách lớn đặt chính giữa, phía trên là giá sách chất đầy những cuộn tre và sách vở cổ kim. Ánh sáng le lói từ một ngọn đèn dầu đặt trên bàn hắt xuống, chiếu rọi lên gương mặt Lâm Dịch. Hắn ngồi đó, một mình, tấm áo giáp đã được cởi bỏ, thay bằng bộ y phục vải thô đơn giản. Sự mệt mỏi tột độ vẫn hằn rõ trên từng đường nét khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi m��t sâu thẳm của hắn lại sáng lên một tia quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Hắn đã chỉ đạo sơ bộ các công tác hậu cần và phòng thủ, phân công nhiệm vụ cho Binh trưởng Triệu và các chỉ huy khác, đảm bảo mọi thứ được vận hành trơn tru nhất có thể. Giờ đây, hắn cần thời gian cho riêng mình, thời gian để suy nghĩ, để hoạch định.
Trên bàn, tấm bản đồ vùng biên thùy được trải rộng, những điểm đánh dấu, những đường mũi tên chỉ hướng vẫn còn đó, ghi lại dấu vết của những trận chiến đã qua. Bên cạnh là cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" cũ kỹ, bìa sách đã sờn rách, trang giấy ngả vàng. Hắn lật giở từng trang, đôi khi dừng lại suy tư, đôi khi lại vẽ nguệch ngoạc lên một mảnh giấy bên cạnh những ký hiệu mà chỉ mình hắn hiểu. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ thoang thoảng trong căn phòng, tạo nên một không khí cổ điển, đầy tri thức.
"Chiến thắng này là của chúng ta, nhưng cái giá phải trả..." Lâm Dịch tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm của hắn trầm lắng, mang theo chút hoài niệm và cả sự châm biếm. "Và đối thủ v���n còn quá mạnh. Trần Thị Gia Tộc, dù bị đánh bại một trận, vẫn là một con hổ bị thương. Một con hổ bị thương sẽ càng nguy hiểm hơn." Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa trong miệng, giống như cảm giác chua xót trong lòng hắn. "Không thể cứ đánh đổi mạng người như thế này mãi được. Chúng ta không có đủ người, không có đủ nguồn lực để chịu đựng một cuộc chiến tiêu hao kéo dài."
Hắn nghĩ về những người lính đã ngã xuống, về anh lính trẻ với đôi mắt mở trừng trừng nhìn bầu trời. Mỗi người lính là một mạng sống, một gia đình, một hy vọng. Hắn không muốn họ phải hy sinh vô ích. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nhắc nhở mình, "nhưng sinh tồn không có nghĩa là chấp nhận số phận. Sinh tồn là phải chiến đấu, phải tìm ra con đường tốt nhất để bảo vệ những người xung quanh."
Nỗi lo về Thẩm Đại Nhân bắt đầu hiện rõ trong suy nghĩ hắn. "Thẩm Đại Nhân sẽ không ngồi yên. Hắn chắc chắn sẽ tìm cách lợi dụng tình hình này để thôn tính. Hắn sẽ không bỏ qua cơ hội để làm suy yếu cả Trần Thị Gia Tộc lẫn chúng ta, để rồi thâu tóm tất cả." Hắn nhớ lại những thông tin ít ỏi về tên quan lại tham lam, độc ác đó. "Chúng ta cần một chiến lược không chỉ phòng thủ, mà còn phải chủ động, phải thông minh hơn. Một chiến lược có thể đánh vào gốc rễ, chứ không chỉ là ngọn."
Lâm Dịch biết, việc tìm ra một phương án toàn diện, không chỉ để thắng một trận, mà để bảo vệ vùng đất này khỏi 'cuộc bao vây dai dẳng' sắp tới, là một thách thức cực kỳ lớn. Hắn lướt mắt qua những dòng chữ cổ trong Cẩm Nang Kế Sách. Những tri thức của người xưa, những mưu lược đã được đúc kết qua hàng ngàn năm chiến tranh, đang chờ đợi hắn khám phá. Hắn tin rằng, sự kết hợp giữa tư duy logic hiện đại và những bài học từ quá khứ có thể tạo ra một đột phá. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Hắn phải dùng trí tuệ của mình để bù đắp cho sự thiếu hụt về sức mạnh và quân số.
Hắn vẽ thêm vài ký hiệu trên mảnh giấy, phác thảo một vài ý tưởng sơ bộ. Một kế hoạch táo bạo đang dần hình thành trong tâm trí h��n, một kế hoạch đòi hỏi sự kiên nhẫn, mưu lược và cả một chút liều lĩnh. Kế hoạch đó không chỉ nhắm vào Trần Thị Gia Tộc, mà còn phải tính đến những động thái của Thẩm Đại Nhân, thậm chí cả những thế lực tu hành bí ẩn đang dần hé lộ. "Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài," hắn nghĩ. "Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc xung đột tiêu hao, nhưng đồng thời cũng phải tìm cách tạo ra những cơ hội để lật ngược thế cờ."
Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, thay thế bằng màn đêm tĩnh mịch, ẩn chứa vô vàn thách thức và nguy hiểm. Một vài vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen kịt. Lâm Dịch thở ra một hơi dài, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời của cơ thể. Nhưng trong trái tim hắn, một ngọn lửa kiên cường vẫn cháy sáng. Hắn không phải là hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại này, và hắn sẽ làm mọi cách để sinh tồn, để bảo vệ những người mà hắn yêu thương.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lặp lại câu nói quen thuộc. "Nhưng ta sẽ không để nó cướp đi những gì ta đã xây dựng." Hắn nhắm mắt lại, rồi mở ra. Trong bóng tối, đôi mắt hắn trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của mưu lược và ý chí, giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.