Lạc thế chi nhân - Chương 669: Điểm Yếu Chết Người
Ánh bình minh mờ ảo, không còn là vệt hồng nhạt như lúc Lâm Dịch ra lệnh rút lui, giờ đã vươn lên cao hơn một chút, nhuộm vàng cả một góc chân trời phía đông. Nhưng tại Đồn Gác Biên Giới, cái sắc vàng đó không mang lại chút hơi ấm nào, chỉ càng làm nổi bật thêm vẻ ảm đạm, xám xịt của tường đá cổ kính, của những mái ngói loang lổ và những gương mặt mệt mỏi hằn sâu dưới lớp bụi chiến trường. Tiếng gió rít qua những khe tường, mang theo mùi khói còn vương vấn từ trận phục kích đêm qua, lẫn với mùi tanh nồng của máu và mồ hôi. Dù đã qua một đêm dài, không khí vẫn căng như dây đàn, tiếng lính tuần tra đều đặn trên vọng gác, tiếng vũ khí va chạm lanh canh khi binh lính kiểm tra trang bị, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự cảnh giác và kỷ luật thép.
Lâm Dịch đứng trên vọng gác cao nhất, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía Cánh Đồng Bất Tận, nơi màn sương đêm vẫn chưa tan hết, lẩn khuất những vệt khói xám xịt từ những chiếc xe lương thực bị đốt cháy. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong tầm nhìn của hắn, những chấm đen nhỏ li ti đang di chuyển, đó là quân địch, chúng đang cố gắng sắp xếp lại đội hình, dọn dẹp chiến trường lộn xộn mà hắn đã tạo ra. Hắn biết, đòn đánh bất ngờ đêm qua dù hiệu quả, nhưng cũng chỉ là một vết gãi ngứa trên tấm da dày của Thẩm Đại Nhân. Kẻ địch mạnh mẽ và đông đảo, lại được một kẻ thủ đoạn như Thẩm Đại Nhân đứng sau lưng, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Sự mệt mỏi dâng lên trong từng thớ thịt, nhưng tâm trí Lâm Dịch vẫn tỉnh táo đến lạ lùng, như một cỗ máy đã được tôi luyện qua vô vàn áp lực, chỉ biết vận hành không ngừng nghỉ.
Một bóng người thanh thoát tiến đến bên cạnh hắn, không cần quay đầu, Lâm Dịch cũng biết đó là Bạch Vân Nhi. Mùi hương thảo dược thoang thoảng từ nàng xua đi phần nào mùi bụi bặm và kim loại. Gương mặt nàng, vốn đã mang vẻ thông minh sắc sảo, giờ hằn lên rõ nét sự lo lắng và mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên định quen thuộc. Nàng không vội lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng đó, cùng hắn đón những tia n���ng đầu tiên của một ngày mới đầy thử thách.
"Tình hình thế nào, Vân Nhi?" Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn khàn khàn, trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió. "Địch phản ứng ra sao sau đòn vừa rồi?"
Bạch Vân Nhi thở dài khe khẽ, ánh mắt nàng cũng hướng về phía xa xăm. "Chúng có vẻ hỗn loạn thật, nhưng vẫn duy trì áp lực. Các thám tử báo về rằng, dù bị thiệt hại nặng nề về lương thực và binh lính, chúng vẫn đang tập trung lực lượng ở rìa Cánh Đồng Bất Tận, có vẻ như muốn tổ chức một đợt tấn công lớn hơn nữa. Thẩm Đại Nhân chắc chắn đã nổi trận lôi đình." Nàng dừng một chút, nuốt khan, rồi tiếp tục, giọng nàng mang theo chút đau xót khó che giấu: "Thương vong của ta... cũng không nhỏ. Dù đã rút lui kịp thời, nhưng có vài huynh đệ đã vĩnh viễn nằm lại nơi đó. Vài người bị thương nặng, cần phải cấp cứu ngay lập tức."
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn: những gương mặt hăng hái trước khi xuất phát, và những đôi mắt vô hồn khi được khiêng về. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng nghĩ vậy. Nhưng trên chiến trường này, mạng người lại trở thành cái giá phải trả cho mỗi lần vận dụng tri thức đó. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, một câu nói quen thuộc từ thế giới cũ, giờ đây lại càng đúng hơn bao giờ hết. Hắn mở mắt ra, ánh mắt còn sắc bén hơn trước. "Vân Nhi, mang tất cả các báo cáo về tình hình địch, số lượng quân, vị trí đóng quân, các tuyến tiếp tế, các đợt tấn công trước đây... tất cả những gì chúng ta có được, đều mang đến phòng bản đồ. Ta cần xem xét lại toàn bộ."
Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không thêm vài giây, như đang cố gắng nhìn xuyên qua lớp sương mù và thời gian để thấu hiểu đối thủ. Rồi hắn quay lại, bước xuống khỏi vọng gác, từng bước chân nặng trĩu nhưng lại đầy kiên quyết. Tâm trí hắn đã bắt đầu chạy đua với hàng ngàn giả thuyết, hàng vạn khả năng. Đòn phủ đầu đêm qua chỉ là một chiến thuật tạm thời, một vết sẹo nhỏ trên da thịt kẻ địch. Điều hắn cần làm bây giờ là tìm ra một vết thương chí mạng, một điểm yếu cốt tử có thể thay đổi toàn bộ cục diện chiến trường. Và hắn tin, điểm yếu đó không nằm ở sức mạnh vật chất, mà nằm ở chính tư duy, ở thói quen và sự tự mãn của kẻ địch. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải làm những điều mà người khác không dám nghĩ tới.
***
Căn phòng nhỏ, ẩm thấp bên trong Đồn Gác Biên Giới, vốn là một kho chứa cũ, giờ tạm thời biến thành phòng bản đồ. Ánh sáng mờ nhạt từ một ngọn đèn dầu treo trên tường lay lắt, tạo ra những bóng đổ kỳ dị trên những tấm bản đồ cũ kỹ trải rộng trên chiếc bàn gỗ nặng nề. Mùi ẩm mốc của đá và đất pha lẫn mùi giấy cũ, cùng với mùi khói nhẹ từ ngọn đèn, tạo nên một không khí ngột ngạt nhưng đầy tập trung. Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít qua khe cửa, tiếng lính tuần tra đều đặn vang lên, nhắc nhở về sự nguy hiểm luôn rình rập.
Lâm Dịch cúi mình trên bản đồ, mái tóc đen bù xù của hắn rũ xuống, che khuất một phần khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao vì thiếu ngủ. Đôi mắt hắn vẫn sáng rực, như hai ngọn lửa nhỏ trong đêm tối, dò xét từng chi tiết, từng ký hiệu. Hắn đã dành cả buổi sáng để phân loại, đối chiếu các báo cáo, không bỏ qua bất kỳ thông tin nào, dù là nhỏ nhặt nhất. Hắn dùng một cây bút lông nhỏ, cẩn thận đánh dấu các điểm tấn công của địch, các tuyến đường tiếp tế mà chúng sử dụng, vị trí tập kết quân, thậm chí cả những con đường mòn ít người biết đến mà các thám tử đã phát hiện. Mỗi mũi tên, mỗi khoanh tròn trên bản đồ đều đại diện cho một trận giao tranh, một đợt phục kích, một âm mưu nhỏ lẻ của địch qua hàng chục ngày chiến sự.
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, nàng không hề rời mắt khỏi Lâm Dịch. Đôi tay thon thả của nàng thoăn thoắt ghi chép, sắp xếp các chồng giấy tờ dày cộp, cung cấp số liệu và thông tin theo yêu cầu của hắn. Nàng đã quen với những phiên làm việc căng thẳng như thế này của Lâm Dịch, một khi hắn đã chìm đắm vào việc phân tích, mọi thứ xung quanh dường như đều biến mất. Nàng có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của hắn, nhưng cũng cảm nhận được ngọn lửa kiên cường không bao giờ tắt trong con người này. Nàng tin tưởng hắn, tin tưởng vào khả năng tư duy sắc bén mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác.
Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng hắn nhỏ đến mức chỉ có Bạch Vân Nhi ngồi gần mới có thể nghe thấy: "Đây... đây là lần thứ ba chúng dùng đội hình này ở vị trí đó... và luôn bỏ qua... đúng, luôn bỏ qua con đường mòn này." Hắn dùng đầu bút lông chạm nhẹ vào một vệt mờ trên bản đồ, đó là một con đường mòn nhỏ nằm khuất sau một dãy đồi thấp, một vị trí mà theo lẽ thường tình, bất kỳ chỉ huy nào cũng phải bố trí canh gác hoặc ít nhất là trinh sát. Nhưng quân địch, dưới sự chỉ huy của Thẩm Đại Nhân, lại liên tục phớt lờ nó.
Bạch Vân Nhi nghiêng đầu, đôi mắt thông minh của nàng lóe lên vẻ tò mò. "Ngài nhận ra điều gì sao, Lâm Dịch?"
Lâm Dịch không trả lời ngay, hắn vẫn tiếp tục dò xét bản đồ, ánh mắt hắn di chuyển từ con đường mòn đó, đến các tuyến phòng thủ của địch, rồi lại đến những điểm chúng thường tập kết. Một mảnh ghép nhỏ xíu, tưởng chừng vô nghĩa, giờ đây đã khớp vào bức tranh lớn, hé lộ một lỗ hổng chết người trong chiến thuật của kẻ địch. Hắn cười nhạt, một nụ cười vừa mệt mỏi vừa sắc lạnh. "Một thói quen, Vân Nhi. Và thói quen là điểm yếu chết người trên chiến trường. Đặc biệt là những thói quen được hình thành từ sự tự mãn và khinh địch."
Hắn đứng thẳng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. Sự mệt mỏi dù rất lớn, nhưng niềm vui khi khám phá ra điều này lại xua tan đi phần nào cảm giác kiệt sức. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, đôi mắt hắn ánh lên vẻ sắc bén như dao cạo. "Thẩm Đại Nhân, hắn quá tự tin vào số lượng quân lính và sức mạnh áp đảo của mình. Hắn nghĩ chúng ta chỉ biết phòng thủ bị động, co cụm lại như một con rùa rụt cổ. Hắn không ngờ rằng chúng ta dám chủ động tấn công, càng không ngờ rằng chúng ta có thể nhìn thấu được những sơ hở trong 'chiến thuật' của hắn."
Lâm Dịch quay lại bàn, khoanh tròn một điểm trên bản đồ bằng mực đỏ, chính là con đường mòn bị bỏ qua kia. Rồi hắn nhanh chóng lật sang một m��nh giấy trắng khác, bắt đầu phác thảo những mũi tên, những đường di chuyển, những ký hiệu khó hiểu mà chỉ hắn mới có thể hiểu được. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, đều đặn và dứt khoát. Trong đầu hắn, một kế hoạch táo bạo đang hình thành, không chỉ là một đợt phục kích nhỏ lẻ như đêm qua, mà là một đòn đánh phủ đầu có thể thay đổi toàn bộ cục diện.
"Thẩm Đại Nhân có lẽ đã nghĩ rằng, sau những tổn thất và áp lực liên tục, chúng ta đã cạn kiệt. Hắn đang chờ đợi cơ hội để giáng đòn cuối cùng. Hắn sẽ không ngờ rằng, trong khi hắn đang chuẩn bị tấn công, chúng ta lại đang chuẩn bị một màn chào đón đặc biệt dành cho hắn." Lâm Dịch nói, giọng hắn đầy vẻ kiên định. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Vân Nhi. Và giờ đây, ta đã có một vũ khí có thể xuyên thủng lớp giáp tự mãn của Thẩm Đại Nhân."
Hắn biết, kế hoạch này vô cùng mạo hiểm. Nó đòi hỏi sự phối hợp tuyệt đối, sự dũng cảm phi thường và một chút may mắn. Nhưng hắn cũng biết, đây là cơ hội duy nhất của họ. Nếu cứ tiếp tục phòng thủ thụ động, họ sẽ bị nghiền nát từng chút một. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro lớn nhất. Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên vẻ quyết đoán, hắn đã sẵn sàng đánh cược tất cả.
***
Chiều tối, không khí tại Đồn Gác Biên Giới trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Gió vẫn rít mạnh qua những khe đá, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Những ngọn đuốc được thắp sáng dọc theo tường thành, hắt những vệt sáng vàng cam lên những gương mặt binh lính đang tuần tra, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo của cuộc chiến. Trong căn phòng bản đồ nhỏ bé, ngọn đèn dầu vẫn lay lắt, nhưng giờ đây nó không còn chiếu sáng riêng cho Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi nữa.
Trước mặt Lâm Dịch là những gương mặt quen thuộc, những người đã cùng hắn trải qua bao trận mạc sinh tử. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, đứng nghiêm nghị, đôi mắt hẹp dài ánh lên vẻ cẩn trọng và pha chút nghi ngờ. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hai chỉ huy dân quân trung thành, thân hình vạm vỡ và gương mặt chất phác của họ hằn rõ sự mệt mỏi nhưng vẫn đầy kiên cường. Lý Hổ, thủ lĩnh liên minh giang hồ, đứng tựa vào tường, vẻ mặt hung dữ nhưng đôi mắt lại đầy vẻ háo hức chiến đấu. Và bên cạnh Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi vẫn đứng đó, đôi mắt thông minh dõi theo từng cử chỉ của hắn, sẵn sàng hỗ trợ.
Lâm Dịch đứng trước bản đồ, nơi đã được đánh dấu chi chít những ký hiệu phức tạp. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng một cây gậy nhỏ chỉ vào những điểm quan trọng trên bản đồ, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, như một dòng nước ngầm cuộn chảy, mang theo sức mạnh không thể lay chuyển. Hắn trình bày kế hoạch phản công táo bạo của mình, từng bước, từng chi tiết, không bỏ sót một điểm nào. Hắn phân tích điểm yếu của địch, giải thích tại sao chúng lại bỏ qua con đường mòn bí mật kia, và làm thế nào để biến nó thành con dao đâm thẳng vào tử huyệt của chúng.
"Chúng ta sẽ không phòng thủ nữa," Lâm Dịch tuyên bố, giọng hắn vang vọng trong căn phòng nhỏ, như một tiếng sấm sét giữa trời quang. "Chúng ta sẽ tấn công vào tử huyệt của chúng. Thẩm Đại Nhân quá tự tin vào sự áp đảo của mình, hắn đã tạo ra một lỗ hổng chết người trong phòng tuyến. Chúng ta sẽ lợi dụng chính sự tự mãn đó để giáng cho hắn một đòn chí mạng."
Binh trưởng Triệu cau mày thật chặt, khuôn mặt hằn rõ những vết sẹo cũ. Hắn là một người lính thực tế, được tôi luyện qua bao năm tháng chinh chiến, và hắn biết rõ cái giá của sự mạo hiểm. "Ngài Lâm," hắn lên tiếng, giọng nói có phần cứng nhắc, "đó là một kế hoạch quá mạo hiểm! Chưa từng có tiền lệ! Nếu thất bại, chúng ta sẽ mất tất cả, Đồn Gác Biên Giới này sẽ thất thủ!"
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt họ. Dù tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, nhưng sự mạo hiểm của kế hoạch này vẫn khiến họ rùng mình. Lý Hổ thì lại khác, ánh mắt hắn sáng lên, một nụ cười nửa miệng hiện trên khuôn mặt. "Ngài Lâm, ta thích kế hoạch này! Đánh úp địch, gây bất ngờ, đúng kiểu giang hồ ta!"
Lâm Dịch quay sang nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. "Chính vì chưa có tiền lệ, Binh trưởng Triệu, chúng mới không ngờ tới. Nếu chúng ta cứ tiếp tục phòng thủ theo cách cũ, chúng ta sẽ bị bào mòn dần dần cho đến khi không còn gì. Chúng ta không có đủ quân lực, không có đủ lương thảo để đối đầu trực diện với số lượng áp đảo của Thẩm Đại Nhân. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta để không bị nghiền nát, để lật ngược thế cờ."
Hắn dừng lại, quét mắt qua từng gương mặt đang nhìn mình. "Ta biết, kế hoạch này đầy rủi ro. Nhưng chúng ta đã đến bước đường cùng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải dám chấp nhận rủi ro. Chúng ta phải hành động một cách quyết đoán, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng." Hắn chỉ thẳng vào một vị trí trên bản đồ, nơi con đường mòn bí mật dẫn thẳng đến hậu phương của địch. "Chúng ta sẽ tập trung một lực lượng tinh nhuệ, luồn qua con đường này, tấn công vào kho lương, trại ngựa, và các điểm chỉ huy trọng yếu của chúng. Một đòn đánh bất ngờ, chớp nhoáng, gây hỗn loạn tối đa và buộc địch phải thay đổi chiến thuật."
Binh trưởng Triệu vẫn im lặng, ánh mắt hắn dò xét Lâm Dịch, như đang cố gắng nhìn thấu xem đằng sau vẻ bình tĩnh đó là sự liều lĩnh điên rồ hay một thiên tài quân sự. Hắn nhớ lại cuộc phục kích đêm qua, một kế hoạch cũng đầy mạo hiểm, nhưng đã thành công ngoài mong đợi. Mối quan hệ giữa hắn và Lâm Dịch đã chuyển từ sự miễn cưỡng hợp tác sang một chút tôn trọng, và giờ đây, sự tôn trọng đó đang được thử thách. Hắn biết, lời của Lâm Dịch không phải là lời nói suông. Nếu hắn dám hứa, hắn sẽ dám làm.
"Ngài Lâm," Binh trưởng Triệu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn không còn cứng nhắc như trước, mà mang theo một chút trầm tư. "Ngài đã tính toán kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất chưa? Ngài có dám đảm bảo rằng, chúng ta sẽ không rơi vào bẫy của Thẩm Đại Nhân?"
Lâm Dịch gật đầu chậm rãi, ánh mắt kiên định không hề dao động. "Ta không thể đảm bảo không có thương vong, Binh trưởng Triệu. Chiến trường không nợ ai m���t sự công bằng. Nhưng ta có thể đảm bảo rằng, ta đã suy tính mọi khả năng, mọi rủi ro có thể xảy ra. Và ta sẽ là người đi đầu, sẽ là người chịu trách nhiệm cao nhất cho kế hoạch này."
Sự quyết đoán của Lâm Dịch, cùng với thái độ sẵn sàng gánh vác mọi trách nhiệm, cuối cùng đã lay động được Binh trưởng Triệu. Hắn biết, trong tình thế hiện tại, một kế hoạch táo bạo như thế này, dù mạo hiểm đến đâu, cũng là hy vọng duy nhất của họ. "Được thôi, Ngài Lâm," Binh trưởng Triệu nói, giọng hắn vang lên dứt khoát. "Tôi tin ngài. Nhưng ngài phải nhớ, mạng sống của binh lính không phải là trò đùa."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đồng loạt gật đầu, ánh mắt họ tràn đầy tin tưởng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu hồ hởi nói, vẻ nhiệt huyết của hắn xua tan đi phần nào không khí căng thẳng. Lý Hổ cười khẩy, hắn nắm chặt thanh kiếm bên hông. "Đã vậy, liên minh giang hồ chúng ta sẽ đi cùng Ngài Lâm. Cứ coi như là trả cái ân tình đêm qua!"
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn thoáng qua một tia nhẹ nhõm, rồi lại nhanh chóng trở nên sắc bén. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Kế hoạch này, nếu thành công, sẽ là một đòn đánh lớn vào Thẩm Đại Nhân, buộc hắn phải lộ diện những thế lực đứng sau. Nếu thất bại, tất cả sẽ tan tành. Nhưng ít nhất, giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có những đồng minh tin tưởng, dù còn nghi ngại, dù còn sợ hãi, nhưng họ đã chọn đứng về phía hắn.
Ánh sáng mờ của ngọn đèn dầu vẫn lay lắt, hắt lên bản đồ những bóng đổ kỳ dị. Lâm Dịch dùng gậy chỉ thẳng vào một vị trí trên bản đồ, ánh mắt hắn kiên định. Những người khác nhìn nhau, rồi nhìn Lâm Dịch, trong lòng vừa lo sợ vừa cảm thấy một ngọn lửa hy vọng bùng lên. Họ biết, một trận chiến lớn sắp sửa diễn ra, một trận chiến có thể quyết định vận mệnh của Đồn Gác Biên Giới, và có thể là cả tương lai của họ. Kế hoạch phản công táo bạo của Lâm Dịch sẽ dẫn đến một trận chiến quy mô lớn và đầy kịch tính, có thể quyết định vận mệnh của Đồn Gác Biên Giới. Việc Lâm Dịch tìm ra điểm yếu trong chiến thuật c��a quân địch cho thấy chúng không phải là hoàn hảo, và có thể có một thế lực tinh vi hơn đang chỉ đạo chúng. Sự miễn cưỡng ban đầu của Binh trưởng Triệu nhưng cuối cùng bị thuyết phục bởi Lâm Dịch đã củng cố mối quan hệ đồng minh, nhưng cũng báo hiệu những xung đột về chiến thuật có thể xảy ra trong tương lai. Giờ đây, tất cả đều đã được đặt lên bàn cược.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.