Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 668: Mưu Kế Đêm Tối: Liên Minh Bất Đắc Dĩ

Mùi vị của đêm sau trận chiến vẫn còn vương vấn trong không khí, một hỗn tạp của khói, máu và cái lạnh ẩm ướt của sương đêm. Trong sở chỉ huy tạm bợ tại Đồn Gác Biên Giới, ánh đèn dầu leo lét thắp sáng không gian chật hẹp, hắt lên những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên nghị. Lâm Dịch, với vẻ xanh xao đặc trưng của người thiếu ăn và thường xuyên thức đêm, ngồi đối diện với tấm bản đồ cũ kỹ trải trên bàn gỗ. Tấm bản đồ đã sờn rách, được đánh dấu chi chít bằng những nét mực khô và vết bẩn, phản ánh sự khốc liệt của chiến sự.

Bạch Vân Nhi, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng, đang ghi chép tỉ mỉ những con số thương vong và tài nguyên hao hụt. Nàng cúi đầu, mái tóc đen mượt rủ xuống, đôi khi liếc nhìn Lâm Dịch với ánh mắt chất chứa nỗi ưu tư. Bên cạnh nàng, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, ánh mắt luôn hướng về phía Lâm Dịch, như những pho tượng trung thành. Lý Hổ, với vẻ ngoài thô ráp của một thủ lĩnh giang hồ, dựa lưng vào tường, tay vẫn không rời khỏi chuôi kiếm.

Đối diện Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu ngồi thẳng tắp, nhưng vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo cũ trên má. Ánh mắt ông ta quét qua tấm bản đồ, rồi lại dừng trên Lâm Dịch, chất chứa sự nghi ngại và cả chút khó chịu. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng, đến mức tiếng gió rít qua khe cửa cũng nghe rõ mồn một.

Lâm Dịch hắng giọng, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Giọng anh trầm và khàn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự quyết đoán. "Tình hình không cho phép chúng ta phòng thủ bị động mãi được." Anh chỉ tay lên một điểm trên bản đồ, nơi có một con đường mòn nhỏ uốn lượn qua Cánh Đồng Bất Tận. "Quân địch đang củng cố, chúng ta phải ra đòn phủ đầu, đánh vào nơi chúng không ngờ nhất."

Binh trưởng Triệu lập tức đập tay xuống bàn, tiếng ‘rầm’ nhỏ nhưng đủ để khiến mọi người giật mình. "Phục kích? Ngươi nói dễ vậy sao?" Giọng ông ta bực dọc, vang lên trong căn phòng nhỏ. "Lực lượng ta đã hao tổn, binh sĩ mệt mỏi, mạo hiểm như vậy là tự sát! Ta không thể đưa binh lính của mình vào chỗ chết vô ích!" Ông ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt như muốn xuyên thủng. "Ngươi nghĩ đây là trò đùa sao? Chúng ta không có đủ người, không có đủ sức để làm những chuyện mạo hiểm như vậy!"

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt anh kiên định, không hề nao núng trước sự phản đối gay gắt của Binh trưởng Triệu. Anh nhìn thẳng vào mắt ông ta, như muốn truyền tải tất cả sự cấp bách và lý lẽ của mình. "Không phải tự sát, là phá vây." Anh nhấn mạnh từng chữ, giọng nói tuy khàn nhưng đầy uy lực. "Một đòn bất ngờ, đánh vào tuyến tiếp tế của chúng, nơi chúng ít phòng bị nhất. Ta sẽ dẫn đầu mũi nhọn nguy hiểm nhất." Anh dừng lại một chút, để cho những lời mình nói thấm vào tâm trí đối phương. "Nếu ta không làm, ngày mai chúng ta sẽ phải đối mặt với một cuộc tấn công còn khốc liệt hơn nhiều. Lúc đó, e rằng, cái giá phải trả sẽ không chỉ là một vài sinh mạng, mà là tất cả."

Bạch Vân Nhi nghe đến đây, không kìm được sự lo lắng. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây đầy vẻ bất an nhìn Lâm Dịch. "Nhưng thiếu gia, nguy hiểm quá!" Nàng thì thầm, dù biết rằng lời mình nói ra có thể không thay đổi được quyết định của anh. Nàng biết Lâm Dịch luôn đặt sự an toàn của mọi người lên hàng đầu, nhưng đôi khi, sự an toàn đó lại đòi hỏi những rủi ro cực lớn.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu với Bạch Vân Nhi, như muốn trấn an nàng, rồi lại quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, ông đã thấy trận chiến đêm qua. Quân địch không còn là đám ô hợp như trước. Chúng có tổ chức, có chiến thuật. Kẻ đứng sau chúng, ta tin chắc là Thẩm Đại Nhân." Anh nói, giọng điệu hạ thấp, nhưng từng lời đều chắc nịch. "Hắn ta sẽ không từ thủ đoạn nào. Nếu chúng ta chỉ chờ đợi, chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ dần bị bào mòn. Tương tự như một con thú bị dồn vào đường cùng, chúng ta cần phải cắn trả, và cắn thật đau."

Anh chỉ tay lên bản đồ một lần nữa, vạch ra các tuyến đường hành quân và vị trí phục kích tiềm năng. "Con đường mòn này là tuyến tiếp tế chính của chúng, nối từ các làng mạc nhỏ phía Đông về doanh trại tạm thời của chúng. Chúng sẽ vận chuyển lương thực, nước uống, có thể cả vũ khí và quân dự bị. Chúng ta sẽ mai phục tại đoạn đường này, nơi có Rừng Trúc Thanh Tịnh che chắn. Địa hình hiểm trở, tầm nhìn hạn chế, rất khó để chúng phát hiện ra chúng ta."

Binh trưởng Triệu gõ ngón tay xuống bàn, ánh mắt đăm chiêu. Ông ta là một người lính già dặn, hiểu rõ sự tàn khốc của chiến trường. Dù không ưa những phương pháp "phi truyền thống" của Lâm Dịch, nhưng ông cũng không thể phủ nhận sự bế tắc của tình hình hiện tại. Lực lượng của ông ta đã kiệt quệ, morale binh sĩ xuống dốc sau trận chiến ác liệt đêm qua. Chờ đợi một đợt tấn công mới, với lực lượng yếu kém, chẳng khác nào ngồi chờ chết.

"Một cuộc tấn công chớp nhoáng, gây thiệt hại nặng nề cho tuyến tiếp tế của chúng, đồng thời tạo ra sự hoang mang trong hàng ngũ địch." Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự tính toán. "Chúng ta không cần phải tiêu diệt toàn bộ. Chỉ cần gây ra đủ hỗn loạn và thiệt hại, buộc chúng phải phân tán lực lượng để bảo vệ các tuyến tiếp tế khác, hoặc ít nhất là trì hoãn kế hoạch tấn công tiếp theo của chúng."

Vương Đại Trụ, người vẫn luôn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, siết chặt nắm đấm. "Lâm huynh nói đúng! Chúng ta không thể cứ chịu trận! Cứ để chúng ta đi cùng Lâm huynh, Binh trưởng Triệu!" Giọng anh ta tuy chất phác nhưng đầy dũng khí. Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh sự nhiệt huyết. Lý Hổ chỉ hừ một tiếng, nhưng ánh mắt kiên định cho thấy anh ta cũng tán thành.

Binh trưởng Triệu thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao sự bất lực và lo toan. Ông ta nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn qua những người lính của mình, những khuôn mặt trẻ tuổi còn bỡ ngỡ, những chiến binh già dặn đã mệt mỏi. Ông ta biết rằng Lâm Dịch không phải là một người hám danh vọng hay quyền lực. Anh chỉ đơn thuần là muốn sống sót, và bảo vệ những người xung quanh. Trong thâm tâm, ông ta phải thừa nhận rằng, trong tình thế hiện tại, có lẽ đây là lựa chọn ít tồi tệ nhất. Một canh bạc mạo hiểm, nhưng c�� thể là canh bạc duy nhất.

"Ngươi... ngươi chắc chắn chứ?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng nói đã mềm mỏng hơn chút, nhưng vẫn còn chút nghi ngờ.

Lâm Dịch gật đầu. "Chắc chắn. Ta đã tính toán kỹ lưỡng. Chúng ta sẽ dùng mưu mẹo, dùng sự bất ngờ, chứ không dùng sức mạnh thuần túy." Anh nói, ánh mắt sắc bén như dao găm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Binh trưởng. Và ta sẽ dùng nó để chúng ta sống sót."

Binh trưởng Triệu lại thở dài, nặng nề hơn lần trước. Ông ta đứng dậy, đi vòng quanh bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản đồ. Cuối cùng, ông ta quay lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Được rồi. Ta sẽ điều một đội nhỏ, những người lính tinh nhuệ nhất, đi cùng ngươi. Nhưng nếu có bất kỳ sai sót nào..."

"Ta sẽ chịu trách nhiệm." Lâm Dịch cắt lời, giọng nói dứt khoát, không chút do dự. Anh biết, đây là một liên minh bất đắc dĩ, được hình thành từ sự tuyệt vọng và niềm tin mong manh. Nhưng trong thời chiến loạn, đôi khi, đó là tất cả những gì họ có.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, day day thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi đang vò xé cơ thể. Trong đầu anh, hàng ngàn mảnh ghép thông tin đang chạy đua, từ địa hình, thời tiết, thói quen của địch, đến tâm lý của từng binh sĩ. Anh biết, mỗi quyết định lúc này đều có thể đánh đổi bằng sinh mạng. Cái giá của sự sống trong thời loạn, quả thực quá đắt đỏ. Anh không hề khao khát quyền lực hay trở thành anh hùng, anh chỉ muốn những người anh yêu thương được an toàn. Và để làm được điều đó, anh buộc phải trở thành một kẻ cầm quân. Một kẻ cầm quân không có thiên phú tu luyện, chỉ có tri thức và mưu lược. Anh cảm thấy một sự cay đắng trào dâng trong lòng. Cái thế giới này, nó không nợ ai một sự công bằng nào cả.

Bạch Vân Nhi đưa cho anh một chén trà nóng, mùi thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa, xoa dịu phần nào sự căng thẳng. Anh nhấp một ngụm, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, như nhắc nhở anh về thực tại tàn khốc. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng sâu thẳm trong đó, anh biết, một ngày mới lại sắp bắt đầu, một ngày mới đầy máu và nước mắt.

***

Khoảng nửa đêm, khi sương bắt đầu giăng mắc và cái lạnh se sắt thấm vào da thịt, đội quân hỗn hợp của Lâm Dịch bắt đầu lặng lẽ rời khỏi Đồn Gác Biên Giới. Tiếng gió rít qua những khe đá, mang theo hơi ẩm của đất và cỏ, tạo thành một bản giao hưởng u ám. Mỗi người lính, từ dân quân của Vương Đại Trụ, các trinh sát nhanh nhẹn của Trần Nhị Cẩu, các tay giang hồ của Lý Hổ, đến đội nhỏ binh lính tinh nhuệ dưới quyền Binh trưởng Triệu, đều di chuyển như những cái bóng, bước chân nhẹ nhàng và đều đặn, hòa mình vào màn đêm.

Lâm Dịch đi ở giữa đội hình, ánh mắt anh sắc như dao găm, không ngừng quét qua mọi ngóc ngách của bóng tối. Anh cảm nhận được sự căng thẳng dâng lên trong từng thớ thịt, từng hơi thở của những người xung quanh. Mùi đất ẩm, cỏ dại và mùi tre tươi mát từ Rừng Trúc Thanh Tịnh gần đó phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mùi mồ hôi và kim loại từ vũ khí của họ. Không khí lạnh lẽo và trong lành của đêm bao trùm, nhưng bên trong mỗi người, một ngọn lửa lo lắng và quyết tâm đang bùng cháy.

"Nhắc nhở mọi người, không được phát ra tiếng động nào." Lâm Dịch thì thầm với Vương Đại Trụ, giọng nói nhẹ như gió thoảng qua, nhưng đủ để Vương Đại Trụ nghe rõ. "Mạng sống của chúng ta phụ thuộc vào sự im lặng và yếu tố bất ngờ." Anh biết, trong một cuộc phục kích, yếu tố bất ngờ là chìa khóa để lật ngược thế cờ khi đối diện với quân số áp đảo.

Vương Đại Trụ gật đầu, ra hiệu cho những dân quân phía sau. Họ là những người nông dân, thợ săn, quen thuộc với rừng núi, nhưng đây là lần đầu tiên họ tham gia vào một nhiệm vụ mạo hiểm đến vậy. Khuôn mặt chất phác của Vương Đại Trụ lộ rõ vẻ nghiêm trọng, anh tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, không chút nghi ngờ.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn, đi trước dò đường. Đôi mắt anh ta lấp lánh trong bóng tối, không ngừng quan sát những dấu vết nhỏ nhất, những thay đổi dù là tinh vi nhất của địa hình. Anh ta ra hiệu về phía một con đường mòn nhỏ ẩn khuất trong rừng cây, nơi những bụi cây rậm rạp và những lùm tre cao vút tạo th��nh một bức tường tự nhiên.

Đội quân bắt đầu phân tán, ẩn nấp kỹ lưỡng trong những bụi rậm và lùm tre. Tiếng bước chân dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc trên những tán lá tre, tiếng côn trùng đêm kêu rỉ rả, và nhịp tim đập mạnh của những người lính.

Một anh lính trẻ, dưới quyền Binh trưởng Triệu, người còn chưa quen với những trận chiến khốc liệt, run rẩy nhẹ. Anh ta thì thầm với người lính bên cạnh, giọng nói đầy vẻ sợ hãi và lo lắng. "Chúng ta... có làm được không, Lâm Đại Nhân? Địch quá đông..." Anh ta chỉ vừa đủ tuổi để cầm kiếm, và nỗi sợ hãi cái chết còn mới nguyên trong tâm trí non nớt.

Lý Hổ, người đang ẩn nấp cách đó không xa, nghe thấy lời thì thầm của anh lính trẻ. Anh ta gằn giọng, siết chặt vũ khí trong tay. "Cứ theo lời Lâm huynh, không đứa nào được phép chùn bước! Sống chết có số, nhưng phải chiến đấu hết mình!" Giọng anh ta tuy thô kệch nhưng lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ, khiến anh lính trẻ kia cũng phải nín thở, cố gắng nén lại nỗi sợ hãi. Lý Hổ là một người trọng lời hứa, và khi đã hứa sẽ theo Lâm Dịch, anh ta sẽ làm đến cùng.

Binh trưởng Triệu, đi cùng đội quân của mình, quan sát Lâm Dịch. Ông ta thấy được sự tập trung cao độ, sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của người đàn ông trẻ tuổi này. Lâm Dịch không hề ra lệnh bằng giọng điệu hống hách hay khoa trương, mà bằng sự điềm tĩnh và những chỉ dẫn rõ ràng. Ông ta tự hỏi, điều gì đã tạo nên một người như vậy? Một kẻ không có thiên phú tu luyện, không có xuất thân hiển hách, nhưng lại có thể khiến những người lính già dặn, những tay giang hồ bất cần phải tuân phục.

Trong bóng tối, Lâm Dịch cảm nhận được cái lạnh ẩm ướt của đất dưới chân, mùi sương đêm phả vào mặt. Anh nhớ lại những bài học về chiến tranh du kích từ thế giới cũ, những chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh, làm tan rã tinh thần đối phương. Anh không có quân đội hùng mạnh, không có vũ khí tối tân, nhưng anh có tri thức và khả năng thích nghi. Và trong thế giới này, đôi khi, đó lại là vũ khí mạnh nhất.

Anh nghĩ về Thẩm Đại Nhân, kẻ đã đẩy họ vào tình thế này. Hắn ta tự mãn, khinh thường những kẻ bé nhỏ như họ. Đó chính là sơ hở chết người mà Lâm Dịch sẽ lợi dụng. Anh biết, trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu về quân sự, mà còn là một cuộc đối đầu về trí tuệ, về khả năng nhìn xa trông rộng.

Thời gian trôi qua chậm chạp, từng phút giây như bị kéo dài ra vô tận. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả đều trở thành một phần của sự chờ đợi căng thẳng. Mỗi người lính đều nín thở, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất, từng chuyển động dù là mơ hồ nhất. Họ biết, số phận của họ, của cả Đồn Gác Biên Giới, đang nằm trong canh bạc đêm nay. Và Lâm Dịch, người đàn ông gầy gò với đôi mắt sâu thẳm, là người đang nắm giữ những quân bài quan trọng nhất.

Anh lính trẻ kia vẫn còn run rẩy nhẹ, nhưng khi nhìn thấy Lâm Dịch vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định không rời, một cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi trong lòng anh ta. Mặc dù sợ hãi, nhưng anh ta tin tưởng vào người lãnh đạo này. Niềm tin đó, dù mong manh, nhưng lại là sợi dây kết nối họ trong đêm đen. Lâm Dịch không phải là một vị tướng oai phong lẫm liệt, nhưng anh là một người khiến họ cảm thấy có thể sống sót. Và trong thời loạn lạc, đó là điều quan trọng nhất.

***

Sương đêm càng lúc càng dày đặc, phủ một lớp màn mờ ảo lên Cánh Đồng Bất Tận. Không khí lạnh lẽo đến thấu xương, và một vài đám mây trôi qua che khuất ánh trăng yếu ớt, khiến tầm nhìn càng thêm hạn chế. Lâm Dịch nằm phục trong một bụi cây rậm rạp, ánh mắt sắc như dao găm, xuyên qua màn sương mỏng, tập trung vào Con Đường Mòn Cổ phía trước. Cẩm Nang Kế Sách mà anh đã nghiên cứu kỹ lưỡng đã chỉ ra đây là điểm yếu nhất của địch, một con đường độc đạo ít được canh phòng, nơi chúng vận chuyển tiếp tế.

Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và những người lính tinh nhuệ của Binh trưởng Triệu cũng nằm rạp xung quanh, mỗi người một vị trí đã được Lâm Dịch tính toán kỹ lưỡng. Tim họ đập thình thịch, tiếng gió rít qua tai như tiếng thì thầm của số phận. Mùi đất ẩm và mùi cỏ dại trộn lẫn với mùi mồ hôi và kim loại của vũ khí, tạo nên một sự hỗn tạp khó tả.

Rồi, từ xa, một âm thanh quen thuộc bắt đầu vọng lại, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm. Tiếng bánh xe kẽo kẹt, tiếng vó ngựa dồn dập, và xa hơn nữa là tiếng người nói chuyện ồn ào, pha lẫn tiếng cười đùa bất cẩn. Đoàn quân tiếp tế của địch đã xuất hiện. Chúng di chuyển chậm chạp, lính tráng có vẻ mệt mỏi và lơ là cảnh giác, hoàn toàn không hề hay biết về cái bẫy chết người đang chờ đợi mình trong màn sương.

Lâm Dịch nín thở, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, cảm nhận sự thô ráp của kim loại lạnh ngắt. Trong đầu anh, mọi tính toán đều đã chạy xong. Đây là khoảnh khắc quyết định. Không phải để xưng bá, không phải để thể hiện bản thân, mà là để sống sót. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải trở thành một con sói trong đêm. Anh nhớ lại câu nói "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và trong khoảnh khắc này, sự tàn khốc của câu nói đó hiện rõ hơn bao giờ hết.

Đoàn qu��n địch tiến vào sâu hơn trong tầm phục kích. Chúng đông hơn những gì anh ước tính ban đầu, khoảng hai trăm người, mang theo mười mấy xe lương thực và vũ khí. Sự tự mãn và bất cẩn của chúng càng rõ ràng hơn khi một tên lính say xỉn bắt đầu hát nghêu ngao, tiếng cười của những kẻ khác vang lên phá tan sự yên tĩnh của đêm.

Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên một tia lạnh lẽo. Anh chờ đợi, chờ đợi thời cơ chín muồi nhất. Khi chiếc xe lương thực đầu tiên lọt vào giữa trung tâm của vòng vây, và tên chỉ huy địch, một gã tướng mạo hung tợn đang cưỡi ngựa phía trước, cũng đã nằm trong tầm bắn, Lâm Dịch hét lớn, dứt khoát, giọng nói vang vọng giữa màn đêm: "Tấn công! Không để một tên nào thoát!"

Như một hiệu lệnh được chờ đợi từ lâu, mũi tên được tẩm độc và đá được bắn ra như mưa từ hai bên đường. Tiếng "vút, vút" của những mũi tên xé gió, tiếng "rào rào" của những tảng đá nhỏ lăn xuống, theo sau là tiếng hò reo xung trận dũng mãnh của dân quân và binh lính. Tiếng la hét kinh hoàng của địch vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của đêm.

Đội quân của Lâm Dịch đánh úp vào điểm yếu nhất của địch, nơi những chiếc xe lương thực đang di chuyển chậm chạp và những tên lính đang lơ là. Sự hỗn loạn bùng nổ ngay lập tức. Những tên lính địch hoảng loạn, không biết đâu mà lần, chúng va vào nhau, ngã lăn ra đất. Một số tên bị trúng tên độc, giãy giụa thảm thiết.

Vương Đại Trụ dẫn đầu đội dân quân xông ra, tay cầm mã tấu vung lên chém xuống, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của sự căm phẫn và quyết tâm. Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn của mình, luồn lách giữa đội hình địch, dùng dao găm hạ gục những tên lính còn đang ngơ ngác. Lý Hổ và các tay giang hồ của anh ta, với bản năng chiến đấu của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, tạo thành một mũi nhọn sắc bén, đâm thẳng vào đội hình địch, nhắm vào những tên chỉ huy và những xe hàng quan trọng. Tiếng vũ khí va chạm chói tai, tiếng kêu cứu thảm thiết, tiếng gào thét phẫn nộ, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc.

Lâm Dịch không đứng ngoài cuộc. Anh là mũi nhọn của cuộc tấn công, dẫn đầu đội binh lính tinh nhuệ của Binh trưởng Triệu. Thanh kiếm trong tay anh vung lên gọn gàng, mỗi nhát chém đều chính xác và hiệu quả. Anh không quan tâm đến việc giết chóc, mà chỉ tập trung vào việc tạo ra sự hỗn loạn tối đa, phá hủy tinh thần chiến đấu của địch. Anh nhắm vào những tên lính cầm đuốc, khiến chúng đánh rơi, tạo ra những ngọn lửa nhỏ bùng cháy giữa đêm tối, làm tăng thêm sự hoảng loạn.

Anh lính trẻ của Binh trưởng Triệu, dù sợ hãi, nhưng cũng theo sát Lâm Dịch. Cảnh tượng hỗn loạn và máu me trước mắt khiến anh ta muốn nôn mửa, nhưng nhìn thấy bóng lưng kiên cường của Lâm Dịch, anh ta vẫn cắn răng chiến đấu.

Sau một đòn đánh chớp nhoáng, kéo dài không quá mười lăm phút, Lâm Dịch nhận ra mục tiêu đã đạt được. Hơn một nửa số xe lương thực bị phá hủy, một phần ba quân địch bị tiêu diệt hoặc bị thương nặng, và quan trọng hơn, tinh thần của chúng đã hoàn toàn tan rã. Một số tên đang cố gắng bỏ chạy tán loạn vào màn đêm.

"Rút lui!" Lâm Dịch hét lớn, giọng nói vang vọng nhưng dứt khoát. "Rút lui theo kế hoạch!"

Đội quân của anh, dù đang trong cơn hưng phấn chiến thắng, vẫn tuân thủ mệnh lệnh một cách kỷ luật đáng ngạc nhiên. Họ nhanh chóng thu thập vũ khí của địch, cướp lấy những gì có thể mang đi, rồi biến mất vào bóng đêm trước khi địch kịp phản ứng và tổ chức phản công. Tiếng bước chân của họ chìm dần vào màn sương, để lại phía sau là một cảnh tượng tan hoang, những ngọn lửa leo lét và tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương.

Lâm Dịch cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực ập đến, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một chút nhẹ nhõm. Họ đã làm được. Dù chỉ là một chiến thắng nhỏ, nhưng nó đã chứng minh rằng họ không phải là những con cừu để bị xẻ thịt. Nó đã tạm thời giảm bớt áp lực lên tiền tuyến, và quan trọng hơn, nó đã gửi một thông điệp rõ ràng đến Thẩm Đại Nhân: "Chúng ta sẽ không dễ dàng chịu thua."

Anh ngước nhìn bầu trời, ánh bình minh đã bắt đầu mờ ảo ở phía chân trời, nhuộm một vệt hồng nhạt lên những đám mây xám xịt. Một ngày mới, mang theo cả hy vọng và sự tàn khốc của chiến tranh, lại bắt đầu. Cuộc phục kích thành công này chắc chắn sẽ chọc giận Thẩm Đại Nhân và các thế lực đứng sau quân địch, báo hiệu những đòn trả đũa tàn khốc và quy mô lớn hơn trong tương lai gần. Mối quan hệ giữa Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu, từ sự miễn cưỡng hợp tác, giờ đây có lẽ sẽ chuyển sang một sự tôn trọng và tin tưởng lẫn nhau, tạo nền tảng cho những chiến dịch lớn hơn và sự gắn kết bền chặt hơn. Khả năng của Lâm Dịch trong việc chỉ huy và sử dụng nguồn lực hạn chế một cách hiệu quả sẽ được chú ý, không chỉ bởi đồng minh mà còn bởi kẻ thù, thu hút sự chú ý của các thế lực khác hoặc tạo ra thách thức mới. Việc quân địch bị bất ngờ bởi chiến thuật của Lâm Dịch cho thấy chúng đang đánh giá thấp đối thủ, điều này có thể thay đổi cục diện trong tương lai và khiến chúng phải thay đổi chiến thuật, tăng cường cảnh giác. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng ít nhất, đêm nay, họ đã sống sót. Và đó là đi��u quan trọng nhất.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free