Lạc thế chi nhân - Chương 667: Tuyến Phòng Thủ Bùng Nổ: Lực Lượng Cuối Cùng
Sự im lặng trong lành của buổi sáng không kéo dài quá lâu. Dù Lâm Dịch đã thành công dập tắt ngọn lửa hoài nghi và đoàn kết lại lòng dân, nhưng ngoài kia, một ngọn lửa khác đang âm ỉ, lớn dần, và sẽ sớm bùng cháy dữ dội hơn. Anh biết, chiến thắng tâm lý vừa qua chỉ là một khoảnh khắc an ủi ngắn ngủi, một dấu hiệu cho thấy cuộc chiến đang chuyển mình, trở nên phức tạp và tàn khốc hơn bao giờ hết. Mối quan hệ với Thẩm Đại Nhân đã vượt qua ranh giới của sự đối đầu âm thầm, tiến vào một giai đoạn mà cả hai bên đều không thể lùi bước.
***
Đêm khuya, gió hú rít qua những khe đá của Đồn Gác Biên Giới, mang theo hơi lạnh buốt giá v�� một mùi ẩm mốc đặc trưng của đất hoang. Trong căn phòng chỉ huy tạm bợ, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng Lâm Dịch lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn gỗ thô. Khuôn mặt anh, vốn đã gầy gò, giờ đây càng thêm hốc hác dưới ánh sáng chập chờn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén như chim ưng, không ngừng quét qua từng mũi tên, từng ký hiệu đánh dấu vị trí quân địch và quân ta. Tiếng báo cáo dồn dập từ các tiền tiêu đổ về, mỗi lời đều mang theo tin dữ, như những nhát dao cứa vào sự bình yên mong manh.
Bạch Vân Nhi đứng cạnh, vóc dáng thon thả trong chiếc áo choàng dệt kim dày, khuôn mặt trái xoan căng như dây đàn. Nàng liên tục cập nhật thông tin, giọng nói cố giữ sự bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ vẻ lo lắng.
"Báo cáo! Tuyến X đã bị xuyên thủng một đoạn! Quân địch đang tràn vào! Ước tính số lượng... gấp đôi dự kiến!" Nàng vừa nói, tay vừa chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi những ký hiệu mũi tên đỏ đang lan tràn như dịch bệnh.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. "Gấp đôi?" Giọng anh trầm khàn, như tiếng đá tảng nghiền nát. Anh đã đoán được điều này. Những cuộc thăm dò trước đó, những âm mưu chia rẽ nội bộ, tất cả chỉ là màn dạo đầu. Đây không còn là những cuộc tấn công lẻ tẻ, không phải là những toán cướp bóc thông thường. "Chúng không chỉ muốn thăm dò. Chúng muốn phá vỡ." Anh lẩm bẩm, một sự lạnh lẽo khó tả bao trùm lấy nội tâm anh. Thẩm Đại Nhân, kẻ xảo quyệt đó, đã học được bài học từ thất bại ở Thôn Làng Sơn Cước. Hắn đã không còn đánh giá thấp Lâm Dịch. Và giờ đây, hắn đang tung ra một đòn quyết định.
Cái lạnh thấm vào xương tủy không chỉ vì gió đêm, mà còn vì gánh nặng của sinh mạng hàng trăm người đang đặt trên vai anh. Anh đã hứa sẽ bảo vệ họ, bảo vệ ngôi làng, bảo vệ những gì họ đã dày công xây dựng. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và anh biết rõ điều đó hơn ai hết. Sự sống còn là một cuộc đấu tranh không ngừng, một cuộc đua mà chỉ kẻ nào kiên cường nhất, khôn ngoan nhất mới có thể trụ lại.
"Triệu Binh trưởng, tuyến dự bị còn bao nhiêu người?" Lâm Dịch ngẩng đầu hỏi.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, bước tới. Giọng ông khàn đặc vì thức trắng nhiều đêm. "Chỉ còn ba trăm tinh nhuệ, và phần dân quân được trang bị tốt nhất. Đó là lực lượng cuối cùng, Lâm huynh." Ông nhấn mạnh hai chữ "cuối cùng" như một lời cảnh báo, một sự khẳng định về tình thế nguy hiểm hiện tại.
Ba trăm người. Một con số ít ỏi đến đáng sợ khi đối mặt với hàng ngàn quân địch đang cuồn cuộn đổ về. Mùi bụi bặm, mồ hôi và kim loại từ áo giáp của những người lính tuần tra thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ khô, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.
"Lâm Dịch, chúng ta... liệu có cầm cự được không?" Bạch Vân Nhi hỏi, lần đầu tiên trong đêm, giọng nàng lộ rõ sự run rẩy. Nàng tin tưởng anh tuyệt đối, nhưng nàng cũng nhìn thấy những con số, những bản đồ, và nhận ra sự chênh lệch lực lượng khủng khiếp. Nàng đã chứng kiến anh vượt qua bao nhiêu hiểm nguy, nhưng lần này, nàng cảm thấy một sự bất lực bao trùm.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Trong đầu anh, những phương án xoẹt qua như ánh chớp, mỗi phương án đều có cái giá phải trả. Anh tưởng tượng ra cảnh tượng hỗn loạn ở tuyến X, tiếng la hét của những người lính, ánh mắt tuyệt vọng của dân quân. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, ngay cả tri thức cũng không thể thay thế được số lượng và sức mạnh tuyệt đối.
Anh mở mắt, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không còn một chút dao động. "Chúng ta sẽ cầm cự." Giọng anh bình thản, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá. "Vân Nhi, hãy chuẩn bị thuốc men và lương khô cho đội dự bị. Triệu Binh trưởng, tập hợp họ ngay lập tức. Ta sẽ đi cùng các ngươi."
Không ai ngạc nhiên. Họ biết Lâm Dịch không bao giờ lùi bước. Anh khoác vội chiếc áo giáp nhẹ đã cũ, những vết vá trên đó kể câu chuyện về bao nhiêu trận chiến đã qua. Anh cầm lấy thanh kiếm, lưỡi thép lạnh lẽo phản chiếu ánh đèn dầu yếu ớt. Thanh kiếm này đã cùng anh trải qua nhiều gian nan, từ những cuộc săn bắn đơn độc trên núi đến những trận chiến khốc liệt với cướp bóc và quân địch. Mỗi vết xước trên nó đều là một ký ức về sự sống còn.
"Nhưng Lâm Dịch, nếu huynh ra tiền tuyến..." Bạch Vân Nhi bắt đầu, nhưng anh đã cắt lời nàng.
"Chính vì ta ở tiền tuyến, chúng ta mới có cơ hội." Lâm Dịch quay lại nhìn nàng, một thoáng dịu dàng hiếm hoi lướt qua đôi mắt sắc lạnh. "Bảo vệ sở chỉ huy. Mọi thông tin đều phải được truyền đạt chính xác. Huynh sẽ cần sự trợ giúp của nàng."
Nàng gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Nàng biết, lời nói của Lâm Dịch không phải là một lời an ủi, mà là một mệnh lệnh. Và nàng sẽ hoàn thành nó.
Binh trưởng Triệu gật đầu, không nói thêm lời nào. Ông đã quen với sự quyết đoán của Lâm Dịch. Đứng trước tình thế này, chỉ có một con đường duy nhất: tiến lên. Ông xoay người, vội vã rời đi để tập hợp lực lượng cuối cùng.
Khi Lâm Dịch bước ra khỏi căn phòng chỉ huy, tiếng gió hú bên ngoài dường như càng thêm dữ dội, như một lời tiên tri về trận chiến sắp tới. Anh nhìn về phía chân trời, nơi bóng đêm vẫn còn đặc quánh, nhưng một vệt sáng mỏng manh đã bắt đầu le lói, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Một ngày mới mà anh không chắc bao nhiêu người sẽ còn nhìn thấy ánh sáng của nó. Anh biết, đây sẽ là một trong những trận chiến khó khăn nhất mà anh từng đối mặt. Và anh phải thắng. Không chỉ vì bản thân, mà vì tất cả những người đang đặt niềm tin vào anh.
***
Rạng sáng, màn sương mù dày đặc giăng mắc khắp Cánh Đồng Bất Tận, biến khung cảnh hùng vĩ thành một bức tranh mờ ảo, bí ẩn. Gió lạnh vẫn thổi, mang theo hơi ẩm và mùi đất nồng. Lâm Dịch lao ra tiền tuyến, dẫn đầu ba trăm chiến binh dự bị cuối cùng. Tiếng la hét hỗn loạn, tiếng gươm đao va chạm loảng xoảng, tiếng trống trận dồn dập từ phía quân địch đã vang vọng từ xa, xuyên qua màn sương, chạm đến tận xương tủy.
Khi đến gần tuyến phòng thủ, cảnh tượng trước mắt Lâm Dịch là một biển người hỗn loạn. Dân quân, những người nông dân vừa cầm cuốc đã vội vã cầm gươm, đang chống cự tuyệt vọng trước làn sóng tấn công như vũ bão của quân địch. Những kẻ thù, với áo giáp thô sơ nhưng đông đảo, hung hãn như những con thú đói, đang chọc thủng hàng ngũ phòng thủ từng chút một. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi bùn đất và mồ hôi, tạo thành một thứ mùi kinh tởm của chiến tranh.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, đang chiến đấu như một con mãnh hổ giữa vòng vây. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ hung dữ, mồ hôi và máu trộn lẫn nhau. Thanh đại đao của hắn vung lên hạ xuống, mỗi nhát đều mang theo sức mạnh kinh người. Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng trung bình, nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn không ngừng đảo lia lịa, tìm kiếm sơ hở của địch. Hắn chiến đấu hăng hái, miệng không ngừng la hét, tiếng "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" dường như đã trở thành khẩu hiệu của hắn trong mỗi trận chiến. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đang cố thủ sườn phải, tay cầm hai cây đoản đao, vung lên như vũ bão. Hắn đã bị thương ở vai, máu thấm đẫm một mảng áo, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ ngang tàng và quyết liệt, không chịu lùi bước.
Nhưng lực lượng địch quá đông. Cứ một kẻ ngã xuống, lại có hai, ba kẻ khác xông lên. Tiếng la hét của dân quân bắt đầu xen lẫn tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng vũ khí rơi loảng xoảng. Sự tuyệt vọng đang dần len lỏi vào tâm trí họ.
Lâm Dịch rút kiếm. Lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bình minh. Ánh mắt anh lạnh lẽo quét qua chiến trường hỗn loạn, tìm kiếm điểm yếu trong hàng ngũ địch, tìm kiếm cơ hội. Anh không phải một dũng tướng đơn thuần, người chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Anh là một nhà chiến lược. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, ngay cả trong cuộc chiến cận kề cái chết này.
"Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, theo ta! Lý Hổ, cùng huynh đệ cố thủ sườn phải! Đẩy lùi chúng! Tuyệt đối không được lùi!" Giọng Lâm Dịch vang lên dứt khoát, xuyên qua tiếng ồn ào của chiến trường, như một tiếng sấm sét giữa trời quang. Sự xuất hiện của anh như một làn gió mới thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng trong lòng dân quân.
"Đã rõ! Theo Lâm huynh đệ!" Vương Đại Trụ gầm lên, sức mạnh trong hắn dường như tăng lên gấp bội. Hắn vung đao, mở đường máu, theo sát Lâm Dịch.
"Mấy thằng khốn này! Để xem ai mới là kẻ bỏ mạng!" Lý Hổ rít lên, mặc dù bị thương, hắn vẫn kiên cường giữ vững vị trí, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn và quyết tâm.
Lâm Dịch không chỉ trực tiếp tham chiến, mà còn là một bộ não di động trên chiến trường. Anh không ngừng quan sát, điều chỉnh, ra lệnh. Anh không lao vào giữa vòng vây địch mà giữ một vị trí chiến lược, sử dụng tốc độ và sự linh hoạt để lấp đầy những lỗ hổng, hỗ trợ những nơi yếu nhất. Anh điều động quân lính, chia nhỏ các nhóm để tấn công vào sườn địch, tạo ra sự hỗn loạn trong hàng ngũ đối phương. Anh biết rõ giới hạn của dân quân mình – họ dũng cảm, nhưng thiếu kinh nghiệm và tổ chức. Vì vậy, anh phải là ngọn hải đăng, là sợi dây liên kết tất cả.
Tiếng gươm đao va chạm, tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng trống trận dồn dập hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc. Màn sương mù dày đặc làm tăng thêm vẻ ma mị và tàn khốc của trận chiến. Thỉnh thoảng, một tiếng hú man rợ của quân địch vang lên, khiến dân quân rùng mình. Nhưng khi nhìn thấy Lâm Dịch, người lãnh đạo của họ, vẫn kiên cường chiến đấu, sĩ khí của họ lại được nâng lên.
Một tên địch cao lớn, tay cầm rìu, lao thẳng vào Lâm Dịch. Anh không né tránh, mà thay vào đó, anh đợi cho đến khi tên địch đến gần nhất, sau đó bất ngờ xoay người, lưỡi kiếm lướt qua cổ họng hắn một cách chính xác. Máu phun ra, ấm nóng. Anh không có thời gian để nghĩ về điều đó. Mỗi giây phút là một quyết định sinh tử.
"Bảo vệ sườn phải! Đừng để chúng bao vây!" Lâm Dịch hét lớn, tay chỉ về phía một nhóm địch đang cố gắng vượt qua Lý Hổ. Hắn không có năng lực tu luyện phi phàm, không có khí công trấn áp quần hùng, nhưng anh có sự nhạy bén của một người hiện đại, có khả năng phân tích tình hình chiến trường trong chớp mắt. Anh dùng mưu trí, dùng chiến thuật, dùng sự hiểu biết về tâm lý con người để xoay chuyển cục diện.
Dần dần, dưới sự chỉ huy của Lâm Dịch, sự hỗn loạn ban đầu bắt đầu có trật tự. Dân quân, dù mệt mỏi và sợ hãi, nhưng được tiếp thêm sức mạnh từ sự hiện diện của anh, bùng lên phản công dữ dội. Họ biết rằng đây là trận chiến cuối cùng để bảo vệ căn cứ, bảo vệ gia đình, bảo vệ sinh mạng của chính họ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và họ sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Cuộc chiến kéo dài hàng giờ đồng hồ. Sương mù dần tan, để lộ ra cảnh tượng tàn khốc của chiến trường. Thi thể rải rác khắp nơi, máu loang lổ trên nền đất ẩm ướt. Tiếng rên rỉ của những người bị thương vang lên thê lương. Quân địch, sau khi hứng chịu những đòn phản công quyết liệt, cuối cùng cũng phải rút lui, bỏ lại phía sau một chiến trường đầy xác chết và sự kiệt quệ.
Lâm Dịch đứng giữa chiến trường, thanh kiếm vẫn cầm chặt trong tay. Áo giáp của anh dính đầy máu và bùn, khuôn mặt phờ phạc, tóc đen bù xù bết vào trán. Nhưng đôi mắt anh vẫn sắc lạnh, không ngừng quét qua những kẻ địch đang bỏ chạy, và sau đó là những đồng đội đang kiệt sức. Anh biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời, một sự trì hoãn. Quy mô và sự tàn nhẫn của đợt tấn công này cho thấy quân địch không chỉ là một đội quân ô hợp mà có sự chỉ đạo tinh vi, báo hiệu một đối thủ đáng gờm hơn đứng sau. Thẩm Đại Nhân, hay thậm chí là một thế lực lớn hơn, đang dần lộ diện.
***
Sau nhiều giờ chiến đấu khốc liệt, tuyến phòng thủ đã được giữ vững. Quân địch rút lui, để lại vô số thi thể và tiếng rên rỉ của những người bị thương. Khi bình minh lên hoàn toàn, xua tan đi màn sương cuối cùng, cảnh tượng chiến trường hiện ra thật đáng sợ. Máu đỏ tươi nhuộm thẫm đất, xác chết nằm la liệt như những con rối bị vứt bỏ. Mùi máu tanh, mùi khói, mùi tử khí bốc lên nồng nặc, khiến người ta buồn nôn.
Lâm Dịch trở lại sở chỉ huy, áo giáp dính đầy máu và bùn, khuôn mặt phờ phạc nhưng ánh m��t vẫn sắc lạnh. Anh bước đi nặng nề, mỗi bước chân đều mang theo sự mệt mỏi tột độ, nhưng ý chí của anh vẫn kiên cường như thép. Thân hình gầy gò của anh dường như đang oằn mình dưới gánh nặng của trách nhiệm và sự sống còn.
Bạch Vân Nhi đã chờ sẵn. Nàng nhanh chóng chạy đến bên anh, khuôn mặt trái xoan trắng bệch vì lo lắng. Nàng đỡ lấy thanh kiếm từ tay anh, rồi vội vã đưa cho anh một bình nước và một tấm khăn sạch. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng nàng cố gắng kìm nén cảm xúc.
"Chúng ta... chúng ta đã giữ được." Giọng Bạch Vân Nhi nghẹn ngào, vừa là sự nhẹ nhõm, vừa là nỗi đau xót. "Nhưng thương vong... quá lớn." Nàng đưa cho anh một tờ giấy, trên đó ghi chép vội vàng những con số thương vong ban đầu. Mỗi con số đều là một mạng người, một gia đình tan vỡ.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi mùi máu tanh và hình ảnh của những chiến binh đã ngã xuống. Một sự mệt mỏi ê ẩm bao trùm khắp cơ thể anh, từ đỉnh đầu đến gót chân. Anh cảm thấy kiệt sức, cả về thể xác lẫn tinh thần. "Đây mới chỉ là khởi đầu." Anh thở dài, giọng nói khàn đặc. "Chiến thuật của chúng... có vẻ có sự tính toán. Không chỉ là đám ô hợp."
Anh mở mắt, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua bức tường đá, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, mang theo một ngày mới nhưng cũng đầy u ám. "Thẩm Đại Nhân... ngươi đã bắt đầu lộ diện rồi sao?" Anh lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi.
Anh đã nghi ngờ từ lâu. Những cuộc tấn công trước đây, dù đông đảo, nhưng vẫn mang tính chất cướp bóc, vô tổ chức. Nhưng trận chiến đêm qua thì khác. Sự phối hợp nhịp nhàng, số lượng quân áp đảo, và việc nhắm vào tuyến phòng thủ trọng yếu, tất cả đều cho thấy một bộ óc chiến lược đang đứng sau. Bộ óc đó, anh tin chắc, không ai khác ngoài Thẩm Đại Nhân. Kẻ đã thất bại trong cuộc chiến tâm lý, giờ đây đã chuyển sang cuộc chiến vũ lực trực diện, tàn nhẫn hơn.
"Bạch Vân Nhi, hãy ghi lại chi tiết thương vong, thống kê tài nguyên còn lại. Bao gồm cả số lượng vũ khí bị hỏng, lương thực tiêu hao, và thuốc men sử dụng." Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói trở lại vẻ bình tĩnh, lý trí. "Cử người đi thu thập tin tức từ các tiền tiêu, xác định hướng rút lui của quân địch và khả năng chúng sẽ quay lại."
Nàng gật đầu, vội vã lấy giấy bút. Nàng biết, ngay cả trong thời khắc này, Lâm Dịch vẫn không ngừng suy nghĩ, phân tích, lên kế hoạch. Đó là lý do vì sao anh vẫn có thể trụ vững.
Lâm Dịch ngồi xuống chiếc ghế gỗ, day day thái dương. Đầu óc anh quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ. Thương vong lớn và việc phải sử dụng lực lượng dự bị cuối cùng cho thấy tài nguyên của anh đang cạn kiệt. Mỗi chiến thắng đều phải trả giá, và cái giá này đang ngày càng đắt đỏ. Anh cần phải tìm ra cách bổ sung nguồn lực, phải củng cố lại tinh thần binh lính, và quan trọng nhất, phải đối phó với Thẩm Đại Nhân.
Hắn ta không chỉ là một quan lại tham lam, mà là một kẻ có mưu đồ lớn, không ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích. Việc hắn dám phát động một cuộc tấn công quy mô lớn như vậy vào Đồn Gác Biên Giới cho thấy hắn không còn sợ hãi những hậu quả chính trị, hay hắn đã có sự hậu thuẫn từ một thế lực lớn hơn.
"Lâm Dịch, huynh cần nghỉ ngơi." Bạch Vân Nhi nói, đặt một chén trà thảo mộc nóng hổi trước mặt anh. Mùi hương dịu nhẹ lan tỏa, xoa dịu phần nào sự căng thẳng.
Anh lắc đầu, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. "Không có thời gian. Ta cần phải nghĩ cách. Chiến tranh này sẽ còn kéo dài và tàn khốc hơn nhiều." Anh nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giống như vị đắng của thực tại.
Anh biết, Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt. Những tin tức về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không còn là lời đồn thổi. Những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù và mối liên hệ với "linh khí mỏng manh" vẫn còn đó, chờ được hé lộ. Nhưng hiện tại, tất cả những điều đó đều phải xếp sau. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và anh phải bảo vệ căn cứ này, bảo vệ những người đã tin tưởng anh.
Sự kiên cường của dân quân và liên minh giang hồ dưới sự chỉ huy của Lâm Dịch đã khẳng định anh là một lãnh đạo quân sự tài ba, củng cố vị thế của anh trong bối cảnh loạn lạc. Nhưng anh không phải hoàng đế, không phải tiên nhân, anh chỉ là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt ở một thế giới cổ đại, cố gắng sống sót và bảo vệ những gì anh trân trọng.
Thẩm Đại Nhân. Cái tên đó cứ vang vọng trong đầu anh. Cuộc đối đầu trực diện giữa hai người, anh cảm thấy, sẽ sớm xảy ra. Và khi đó, anh phải là người chiến thắng. Nếu không, tất cả những gì anh đã gây dựng sẽ sụp đổ, và những người anh yêu thương sẽ phải chịu đựng hậu quả. Anh không thể để điều đó xảy ra.
Anh đứng dậy, đi đến bên tấm bản đồ, ánh mắt lại tập trung vào những ký hiệu, những con số. Anh sẽ phải vạch ra một kế hoạch mới, một kế hoạch không chỉ để phòng thủ, mà còn để phản công. Một kế hoạch để sống còn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.