Lạc thế chi nhân - Chương 666: Bão Ngầm Lòng Dân: Lâm Dịch Phản Kích Tin Đồn
Gió đêm vẫn rít qua những khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá của biên thùy và dường như cả những lời thì thầm độc địa, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thôn Làng Sơn Cước. Trong căn phòng chật chội, ánh nến leo lét hắt bóng những gương mặt đầy ưu tư lên vách tường gỗ. Bạch Vân Nhi vẫn còn đó, ánh mắt nàng mờ đi vì thiếu ngủ, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy những lời than thầm về tình cảnh của làng. Vương Đại Trụ, với đôi tay siết chặt nắm đấm, vẫn còn nguyên vẻ tức giận nhưng đã được thay thế bằng sự bất lực. Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt ngây ngô thường ngày giờ đây lại mang một nét u sầu khó tả. Họ đã cùng nhau chứng kiến, và cảm nhận, cái cách mà những lời đồn thổi như nọc độc lan truyền, gặm nhấm niềm tin của dân làng, biến sự đoàn kết thành ngờ vực.
Và rồi, khi bầu trời phía Đông b���t đầu ửng hồng những vệt sáng đầu tiên, phá vỡ màn đêm u ám, một bóng người quen thuộc hiện ra ở cổng làng. Lâm Dịch trở về, cùng với Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Chuyến đi vào Linh Thú Sơn Mạch đã mang lại những thành quả ban đầu: vài túi thảo dược quý hiếm được tìm thấy ở những vách đá hiểm trở, cùng với một ít thịt thú rừng tươi rói, là bằng chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của họ giữa lúc khó khăn chồng chất. Thân hình anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao sau những ngày thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại vẫn sáng quắc, quét một lượt khắp không gian. Mái tóc đen bù xù, buộc đơn giản sau gáy, giờ đây lại càng thêm vẻ phong trần. Trang phục thô sơ, vá víu trên người anh thấm đẫm mùi ẩm mốc của rừng sâu và mùi khói bụi của chặng đường dài.
Bước chân anh đặt lên con đường đất quen thuộc của làng, nhưng cảm giác thân thuộc ấy lại không còn trọn vẹn. Một sự khác lạ bao trùm không khí. Tiếng trẻ con chơi đùa không còn rộn ràng như tr��ớc, thay vào đó là những tiếng cười nhỏ lẻ, ngập ngừng. Mùi khói gỗ từ các căn bếp vẫn phảng phất, nhưng không còn cái vẻ ấm cúng, an yên. Anh cảm nhận được những ánh mắt dò xét, không phải là sự chào đón nồng nhiệt hay sự kính trọng mà anh thường nhận được, mà là một thứ gì đó pha lẫn hoài nghi và cả sự sợ hãi. Họ nhìn anh, không phải như người cứu tinh, mà như một kẻ xa lạ, hoặc tệ hơn, là một kẻ có thể bỏ rơi họ bất cứ lúc nào. Lâm Dịch khẽ nhíu mày, cảm giác lạnh lẽo len lỏi không phải từ cơn gió buổi sớm, mà từ chính sự xa cách trong ánh mắt của những người dân anh đã nỗ lực bảo vệ.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ thầm trong đầu, nhưng lời nhắc nhở ấy cũng không làm dịu đi cái cảm giác hụt hẫng đang lớn dần trong lòng. Anh đã chấp nhận thực tế khắc nghiệt này từ lâu, nhưng khi đối diện với sự ngờ vực từ chính những người anh muốn bảo vệ, nó vẫn để lại một vết xước.
Bạch Vân Nhi, dường như đã đợi sẵn ở đầu làng, thấy bóng Lâm Dịch thì vội vàng lao đến. Nàng không còn giữ được vẻ thanh thoát, bình tĩnh thường ngày. Bước chân nàng vội vã, mái tóc xõa ra vài sợi, khuôn mặt trái xoan tiều tụy, đôi mắt thông minh, sắc sảo giờ đây ngập tràn vẻ lo âu và mệt mỏi. "Lâm ca! Cuối cùng huynh cũng về!" Giọng nàng khản đặc, như đã phải kiềm nén quá lâu. "Làng... làng đang hỗn loạn rồi!"
Lâm Dịch dừng bước, ánh mắt lướt qua vẻ mặt căng thẳng của nàng, rồi lại dừng lại ở những người dân đang lén lút nhìn anh từ xa, rồi lại vội vã quay đi khi anh bắt gặp ánh mắt họ. Anh đã thấy. Đôi mắt anh, vốn quen với việc quan sát và phân tích, không khó để nhận ra sự bất thường. "Ta đã thấy." Giọng anh trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén. "Nói ta nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, vừa đặt gánh nặng xuống, cũng lập tức nhận ra sự thay đổi trong không khí. Vương Đại Trụ nắm chặt tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ. "Lâm huynh, bọn họ... bọn họ dám..."
"Từ từ," Lâm Dịch ngắt lời, ánh mắt ra hiệu cho Vương Đại Trụ giữ bình tĩnh. Anh biết, trong tình huống này, sự tức giận chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ. Anh gật đầu về phía Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, chúng ta vào trong. Ngươi nói rõ mọi chuyện cho ta nghe."
Nàng gật đầu lia lịa, dẫn anh đi về phía căn nhà nhỏ được dùng làm văn phòng tạm thời. Trên đường đi, nàng không ngừng nhìn Lâm Dịch, như thể đang tìm kiếm một tia hy vọng, một sự trấn an. Mỗi bước chân của Lâm Dịch qua làng, anh đều cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong tâm lý dân làng. Một bà cụ già từng nở nụ cười hiền hậu mỗi khi thấy anh, giờ chỉ khẽ cúi đầu, ánh mắt tránh né. Một người cha từng tự hào kể về con mình được Lâm Dịch dạy chữ, giờ lại vội vàng kéo tay con vào trong nhà.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch suy nghĩ, "nhưng sinh tồn không chỉ là chiến đấu với kẻ thù bên ngoài. Nó còn là cuộc chiến với chính nỗi sợ hãi, sự hoài nghi bên trong mỗi con người, và những mũi tên độc được bắn ra từ những kẻ thù vô hình." Anh biết, đây không phải là lúc để thất vọng hay hụt hẫng. Đây là lúc phải tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh đã trải qua đủ thứ ở thế giới này để hiểu rằng, lòng người, đôi khi còn khó đoán và dễ thay đổi hơn cả thời tiết khắc nghiệt trên núi. Anh bước vào căn phòng quen thuộc, nơi những kế hoạch sinh tồn và chống trả từng được vạch ra. Căn phòng giờ đây, không còn mang vẻ khẩn trương của chiến trận, mà thay vào đó là sự nặng nề của một cuộc chiến không tiếng súng.
***
Đêm khuya, căn phòng gỗ được dùng làm văn phòng tạm thời của Lâm Dịch chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và ánh nến lung lay hắt bóng những gương mặt nghiêm trọng. Lâm Dịch ngồi giữa, các cộng sự của anh – Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và Lão Hồ – vây quanh. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm, và mùi thảo dược khô từ chuyến đi của Lâm Dịch vẫn còn vương vấn, nhưng không khí trong phòng lại nặng nề bởi một thứ mùi khác – mùi của sự lo âu và ngờ vực.
Bạch Vân Nhi, sau khi uống một ngụm trà nóng do Lão Hồ pha, bắt đầu kể lại mọi chuyện một cách chi tiết. Giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng đã lấy lại được sự mạch lạc. "Ngay sau khi huynh rời đi, những tin đồn bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chỉ là những lời thì thầm nhỏ, nhưng rồi chúng lan nhanh như cháy rừng." Nàng đưa cho Lâm Dịch một mảnh giấy, trên đó ghi chép cẩn thận những nội dung chính của các tin đồn. "Chúng nói rằng huynh đã bỏ làng đi, rằng huynh biết không thể chống lại Trần Thị Gia Tộc nên đã tìm cách tháo chạy. Rằng huynh chỉ lợi dụng dân làng để đạt được mục đích riêng, và giờ đây khi mọi thứ khó khăn, huynh sẽ không quay lại."
Vương Đại Trụ gằn giọng, "Có kẻ còn nói rằng huynh đã mang theo hết lương thực, thuốc men đi bán cho kẻ địch, để đổi lấy sự an toàn cho bản thân!" Đôi tay anh ta siết chặt, gân xanh nổi lên.
Trần Nhị Cẩu thêm vào, "Thậm chí còn có người nói... nói rằng huynh là gian tế của Trần Thị Gia Tộc, cố ý đẩy dân làng vào chỗ chết để chúng dễ dàng chiếm đoạt." Vẻ mặt của Nhị Cẩu hiện rõ sự phẫn nộ và đau lòng. "Lâm mẫu cũng bị ảnh hưởng. Con bé Tiểu Nguyệt hỏi mẹ nó Lâm Đại ca có bỏ nó đi không, bà ấy chỉ biết khóc thôi."
Nghe đến đó, Lâm Dịch khẽ nắm chặt bàn tay dưới gầm bàn. Những lời đồn này, chúng không chỉ nhắm vào anh, mà còn nhắm vào những người anh quan tâm nhất, những người anh đã nỗ lực bảo vệ. Cảm giác thất vọng dâng trào trong lòng anh, một sự thất vọng sâu sắc khi nhận ra sự mong manh của lòng người. Bao công sức, bao hy sinh anh đã bỏ ra, giờ đây chỉ vì vài lời nói dối mà có thể sụp đổ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, "nhưng nó cũng có thể bị bóp méo, bị lợi dụng để gieo rắc sự hủy diệt."
Anh hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo. "Những tin đồn này không đơn giản là sự hoang mang nhất thời." Giọng anh trầm xuống, sắc lạnh. "Có kẻ đứng sau, muốn chia rẽ chúng ta. Mục đích của chúng là gì? Ai sẽ được lợi?"
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi vuốt chòm râu. Đôi mắt tinh anh của lão nheo lại, quan sát Lâm Dịch. "Lão phu e rằng, đây là mưu kế từ Thành Thiên Phong... Có lẽ là Thẩm Đại Nhân."
Lâm Dịch gật đầu. "Ta cũng nghĩ v��y. Hắn không thể đánh bại chúng ta bằng vũ lực sau hai lần thất bại, nên hắn dùng cách này. Hắn muốn phá hoại lòng tin của dân làng vào ta, phá vỡ sự đoàn kết của chúng ta từ bên trong. Đây là một loại chiến tranh mới, một cuộc chiến tranh tâm lý."
Anh trải tấm bản đồ cũ kỹ lên bàn, nơi những vị trí phòng thủ và con đường mòn vào Linh Thú Sơn Mạch được đánh dấu cẩn thận. Ánh nến hắt lên bản đồ, tạo ra những bóng đen chập chờn. "Nói ta nghe, những tin đồn này bắt đầu từ đâu? Ai là người đầu tiên lan truyền chúng? Chúng tập trung ở những khu vực nào trong làng?"
Bạch Vân Nhi chỉ vào vài điểm trên bản đồ. "Theo điều tra của Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, chúng thường xuất hiện ở những khu vực tập trung đông người, như chợ, giếng nước, hoặc những nơi người dân thường tụ tập để trao đổi. Một số người lạ mặt, có vẻ không phải dân làng gốc, cũng được nhìn thấy ở những khu vực đó trước khi tin đồn bùng phát."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Đúng vậy, Đại ca Bạch đã đúng. Có vài kẻ lạ mặt, ăn mặc có vẻ bình thường như dân buôn, nhưng hành tung lại rất mờ ám. Chúng thường chỉ nói những câu bâng quơ, rồi bỏ đi, để lại người dân hoang mang."
Lâm Dịch đưa ngón tay lướt trên bản đồ, đôi mắt anh nheo lại, suy tư. Trong đầu anh, "Cẩm Nang Kế Sách" của người hiện đại đang hoạt động hết công suất. Đây là một chiến dịch truyền thông bẩn, một dạng "fake news" được dàn dựng có chủ đích. Mục tiêu không chỉ là làm suy yếu tinh thần dân làng, mà còn là cô lập anh, khiến anh mất đi nền tảng quyền lực phi chính thức của mình. Hắn muốn tạo ra sự hỗn loạn để dễ bề thao túng, hoặc để chuẩn bị cho một đợt tấn công mới khi nội bộ làng đã suy yếu.
"Chúng ta không thể dùng vũ lực để dập tắt những lời đồn đại này," Lâm Dịch nói, lặp lại chính lời Bạch Vân Nhi đã nói trước đó, "điều đó chỉ khiến chúng lan truyền nhanh hơn và khiến dân làng càng thêm nghi ngờ. Chúng ta cần một chiến lược."
Anh nhìn từng người một, ánh mắt kiên định. "Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, hai người sẽ chịu trách nhiệm chính cho 'Đội Tuần Tra Đặc Biệt'. Nhiệm vụ của các ngươi không chỉ là tuần tra an ninh, mà còn là 'tuần tra thông tin'. Lắng nghe mọi lời thì thầm, mọi lời đồn đại. Ghi nhớ rõ mặt những kẻ có hành tung đáng ngờ, những kẻ thường xuyên gieo rắc sự hoang mang. Đừng hành động hấp tấp, hãy báo cáo về đây."
"Nhị Cẩu sẽ làm theo lời Đại ca!" Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, ánh mắt sáng lên đầy quyết tâm. Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, vẻ tức giận đã được thay thế bằng sự tập trung.
"Bạch Vân Nhi," Lâm Dịch quay sang nàng, "ngươi sẽ cùng Lão Hồ giúp ta tổng hợp thông tin, phân tích cách thức lan truyền của tin đồn, và quan trọng nhất, chuẩn bị những 'thông điệp' rõ ràng, đơn giản để trấn an dân làng. Chúng ta cần phải truyền đạt sự thật một cách hiệu quả nhất, xua tan những nỗi sợ hãi vô căn cứ."
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt đã bớt đi vẻ tiều tụy, thay vào đó là sự tập trung. "Ta hiểu rồi, Lâm ca."
"Lão Hồ," Lâm Dịch nhìn lão già, "kinh nghiệm và sự hiểu biết về lòng người của lão sẽ rất quan trọng. Hãy giúp Vân Nhi soạn thảo những lời lẽ có sức thuyết phục, phù hợp với tâm lý dân làng. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lão hiểu điều này hơn ai hết."
Lão Hồ khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa sự thâm thúy. "Lão phu sẽ dốc hết sức."
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. Gió vẫn rít, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. "Thẩm Đại Nhân nghĩ rằng hắn có thể dùng cách này để đánh bại ta. Hắn đã lầm. Đây sẽ là một bài học đắt giá cho hắn về tầm quan trọng của việc quản lý thông tin và duy trì lòng tin trong thời loạn lạc." Anh quay lại nhìn những gương mặt đầy tin tưởng của cộng sự. "Chúng ta sẽ không chỉ dập tắt những lời đồn này. Chúng ta sẽ biến chúng thành cơ hội để củng cố niềm tin và sự đoàn kết của làng, khiến chúng ta mạnh mẽ hơn bao giờ hết." Sự kiên cường và khả năng phục hồi của cộng đồng dưới sự lãnh đạo của anh, dù dễ bị lung lay, sẽ là nền tảng vững chắc khi chiến tranh toàn diện bùng nổ.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng nhạt bắt đầu rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước, xua đi phần nào cái lạnh giá của đêm đông, một sự kiện bất thường đã xảy ra. Lâm Dịch, người thường chỉ xuất hiện để giải quyết những vấn đề cấp bách nhất, hôm nay lại đứng trên một bục gỗ cao ở quảng trường làng, đối diện với hàng trăm khuôn mặt đang nhìn anh với ánh mắt phức tạp – có hoài nghi, có sợ hãi, và cả một chút hy vọng mong manh. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những căn nhà, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi cỏ cây, tạo nên một không khí chân thực đến khắc nghiệt của cuộc sống biên thùy.
Lâm Dịch, trong bộ trang phục thô sơ vẫn còn vương mùi rừng, đưa ánh mắt quét qua từng người. Anh thấy Lâm mẫu, với vẻ mặt tiều tụy, nắm chặt tay con bé Tiểu Nguyệt đang đứng nép sau lưng mẹ. Anh thấy những người nông dân, với thân hình lam lũ, gầy gò, ánh mắt đầy mệt mỏi và lo lắng. Anh thấy những người lính tuần tra cũ, giờ đây là những thành viên của đội dân quân, với vẻ mặt hoang mang không kém. Anh hít một hơi sâu, và giọng nói của anh vang lên, trầm ấm và rõ ràng, nhưng không hề thiếu đi sự kiên định.
"Ta biết các ngươi sợ hãi. Ta cũng vậy." Lâm Dịch bắt đầu, bằng một sự thừa nhận chân thành, không hề che giấu. "Chiến tranh đã mang đến cho chúng ta quá nhiều mất mát, quá nhiều gian khổ. Lương thực cạn kiệt, thuốc men khan hiếm, và nỗi lo sợ về kẻ thù luôn thường trực. Nhưng điều đáng sợ nhất, không phải là gươm đao của kẻ địch, mà là sự chia rẽ trong lòng chúng ta. Là khi chúng ta không còn tin tưởng lẫn nhau."
Tiếng rì rầm bắt đầu lan truyền trong đám đông. Một vài người cúi đầu, một vài người khác ngẩng lên nhìn anh với ánh mắt dò xét.
"Trong những ngày qua, ta nghe thấy những lời đồn đại. Rằng ta bỏ rơi các ngươi. Rằng ta là kẻ phản bội. Rằng ta mang theo mọi thứ mà dân làng có để đổi lấy sự an toàn cho bản thân." Lâm Dịch nói, từng lời như cứa vào lòng người. "Ta không ở đây để biện minh cho bản thân. Ta ở đây để nói cho các ngươi biết sự thật."
Anh dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm vào lòng dân làng. "Chuyến đi vào Linh Thú Sơn Mạch của ta, là để tìm kiếm lương thực và thảo dược. Để tìm kiếm những thứ mà chúng ta đang thiếu thốn. Và ta đã mang chúng về đây, cho các ngươi." Anh đưa tay chỉ vào những túi thảo dược và thịt thú rừng đang được đặt gọn gàng cạnh bục gỗ.
"Nhưng quan trọng hơn, ta đã mang về đây một sự thật khác. Sự thật về những lời đồn đại này." Lâm Dịch nhìn thẳng vào đám đông, ánh mắt sắc bén. "Chúng không phải là sự thật. Chúng là nọc độc. Chúng là mũi tên được bắn ra từ kẻ thù của chúng ta, Thẩm Đại Nhân, để chia rẽ chúng ta từ bên trong, để phá hủy niềm tin mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng."
Đám đông xôn xao. Một vài người bắt đầu nhìn nhau, vẻ mặt hoang mang.
"Ta đã tổ chức các đội tuần tra đặc biệt. Không phải để canh gác kẻ địch từ bên ngoài, mà để bảo vệ chúng ta khỏi kẻ địch từ bên trong – những kẻ gieo rắc sự ngờ vực. Và chúng ta đã tìm thấy chúng."
Đúng lúc đó, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, d��n đầu đội tuần tra đặc biệt, xuất hiện. Họ không đi một mình. Phía sau họ là ba người đàn ông, hai kẻ ăn mặc có vẻ là dân buôn nhưng ánh mắt lấm lét, và một người dân làng quen thuộc, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Cả ba đều bị trói tay. Ánh mắt của dân làng lập tức đổ dồn vào những kẻ này.
"Những kẻ này," Vương Đại Trụ cất giọng sang sảng, "là những kẻ đã được Thẩm Đại Nhân mua chuộc, hoặc đã bị hắn lợi dụng. Chúng đã trà trộn vào làng, gieo rắc những lời nói dối, những sự nghi ngờ về Lâm Thiếu gia."
Trần Nhị Cẩu bước tới, chỉ vào một trong số những kẻ bị trói. "Kẻ này, tự xưng là khách thương từ Thành Thiên Phong, đã nói với bà Hai ở giếng nước rằng Lâm Đại ca đã bỏ chạy. Hắn còn đưa cho bà Hai một ít tiền để bà truyền bá câu chuyện này."
Kẻ bị chỉ mặt lập tức quỳ sụp xuống, lắp bắp. "Không... không phải ta... ta chỉ... chỉ nghe nói thôi..."
"Im miệng!" Vương Đại Trụ gằn giọng. "Ngươi đã nhận tiền của Thẩm Đại Nhân để làm việc này! Ngươi đã khai rõ ràng trong đêm qua rồi!"
Lâm Dịch không nói gì thêm, chỉ nhìn vào những kẻ bị bắt giữ và vào phản ứng của dân làng. Sự thật, đôi khi, không cần lời nói hoa mỹ. Những gì anh cần là bằng chứng cụ thể.
Lão Hồ, với giọng nói trầm tĩnh, bước tới bên Lâm Dịch. "Thưa dân làng, Thẩm Đại Nhân đã biết rằng không thể đánh bại chúng ta bằng sức mạnh vũ lực. Hắn đã lợi dụng nỗi sợ hãi của chúng ta, sự mệt mỏi của chúng ta sau những trận chiến. Hắn muốn chúng ta tự hủy diệt lẫn nhau. Nhưng chúng ta sẽ không để hắn đạt được mục đích đó."
Dân làng bắt đầu bàn tán xôn xao. Ánh mắt họ chuyển từ ngờ vực sang hiểu biết, rồi đến phẫn nộ khi nhìn những kẻ bị bắt giữ. Họ nhận ra mình đã bị lợi dụng, bị lừa dối.
Lâm Dịch đợi cho đến khi tiếng ồn lắng xuống. "Chúng ta là Thôn Làng Sơn Cước. Chúng ta đã cùng nhau chống lại Trần Thị Gia Tộc. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua đói khát. Chúng ta đã cùng nhau xây dựng nơi này." Giọng anh trở nên mạnh mẽ, đầy sức thuyết phục. "Chúng ta sẽ không để một kẻ ác tâm n��o phá hủy những gì chúng ta đã gây dựng. Ta biết các ngươi sợ hãi. Ta cũng vậy. Nhưng chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này! Chúng ta sẽ tiếp tục tin tưởng vào nhau, đoàn kết lại, và chống lại kẻ thù, dù là kẻ thù cầm gươm hay kẻ thù gieo rắc lời dối trá!"
Lời nói của Lâm Dịch như một luồng gió mát lành thổi tan đi những đám mây u ám trong lòng dân làng. Ánh mắt Lâm mẫu, giờ đây, đã không còn vẻ tiều tụy, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và tin tưởng. Những người nông dân gật đầu tán thành. Những người lính tuần tra cũ nắm chặt vũ khí, ánh mắt đầy quyết tâm.
"Kể từ bây giờ, Đội Tuần Tra Đặc Biệt sẽ không chỉ canh gác biên giới," Lâm Dịch tuyên bố, "mà còn canh gác những lời nói. Bất kỳ ai lan truyền tin đồn thất thiệt, bất kỳ ai cố tình gây hoang mang, sẽ bị xử lý nghiêm khắc. Nhưng chúng ta sẽ không chỉ trừng phạt. Chúng ta sẽ giáo dục. Chúng ta sẽ giúp đỡ những người yếu lòng, những người dễ bị lừa dối. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại niềm tin."
Anh nhìn Lão Hồ, rồi đến Bạch Vân Nhi. "Chúng ta sẽ tổ chức các buổi gặp mặt, nơi dân làng có thể nói ra những lo lắng của mình, nơi chúng ta có thể cùng nhau chia sẻ thông tin, để không một lời nói dối nào có thể len lỏi và phá hoại chúng ta nữa."
Khi Lâm Dịch kết thúc bài nói, một sự im lặng bao trùm quảng trường làng, không phải là sự im lặng của sự sợ hãi, mà là sự im lặng của sự thấu hiểu và quyết tâm. Không khí trong lành của buổi sáng dường như đã xua đi được phần nào sự nặng nề của những ngày qua. Dân làng, ban đầu hoang mang, nghi ngờ, sợ hãi, giờ đây dần lấy lại niềm tin. Họ biết rằng, dù khó khăn đến mấy, dù kẻ thù có xảo quyệt đến đâu, họ vẫn có Lâm Dịch, người lãnh đạo kiên cường và tài trí, người không bao giờ bỏ rơi họ.
Việc vạch trần các đặc vụ của Thẩm Đại Nhân không chỉ dập tắt tin đồn mà còn khiến mối quan hệ giữa Lâm Dịch và Thẩm Đại Nhân càng thêm căng thẳng, báo hiệu những hành động trực diện và thâm độc hơn từ phía Thẩm Đại Nhân trong tương lai. Nhưng lúc này, trong lòng Lâm Dịch, một sự nh��� nhõm hiếm hoi len lỏi. Anh đã bảo vệ được niềm tin của dân làng, dù chỉ là tạm thời. Anh hiểu rằng, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều, một cuộc chiến không chỉ bằng gươm đao mà còn bằng trí óc và lòng người. Và anh biết, bài học về tầm quan trọng của việc xây dựng một hệ thống tình báo và quản lý thông tin hiệu quả trong thời loạn lạc này sẽ còn theo anh mãi về sau. Dù Đại Hạ Vương Triều có suy yếu, dù các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, dù những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù và linh khí mỏng manh vẫn còn đó, thì Lâm Dịch vẫn sẽ kiên định với con đường của mình, bảo vệ những gì anh trân trọng, với tri thức và lòng kiên cường làm vũ khí.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.