Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 665: Nọc Độc Thầm Thì: Mũi Tên Độc Từ Phủ Thẩm

Sáng sớm, Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn chìm trong màn sương mỏng tang, giăng mắc trên những mái nhà tranh xám xịt và những con đường đất ẩm ướt. Một vài ánh đèn dầu leo lét đã được thắp lên từ sớm trong các căn bếp, báo hiệu một ngày mới bắt đầu, dù cho sự mệt mỏi và lo âu vẫn in hằn trên từng khuôn mặt khắc khổ của dân làng. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa, tiếng trẻ con lách tách ho khù khụ sau lớp chăn mỏng, và mùi khói bếp cay nồng quyện lẫn với hơi sương lạnh lẽo, tất cả tạo nên một bức tranh quen thuộc đến não lòng. Nhưng hôm nay, có một điều gì đó khác lạ.

Thường ngày, khi mặt trời chưa kịp ló rạng, những người đàn ông khỏe mạnh đã lục tục ra đồng hoặc chuẩn bị lên núi kiếm củi. Phụ nữ lo bữa ăn sáng đạm bạc và dọn dẹp nhà cửa. Sự bận rộn ấy thường lấn át mọi lo toan. Thế nhưng, sáng nay, nhịp sống ấy chậm lại một cách rõ rệt. Dân làng tụ tập ở sân chung, nơi những nồi cháo loãng đang bốc khói nghi ngút, chờ đợi khẩu phần ăn ít ỏi của mình. Ánh mắt họ nhìn nhau không còn sự tin tưởng và sẻ chia vô điều kiện như những ngày đầu Lâm Dịch về làng. Thay vào đó là những cái nhìn dò xét, ẩn chứa sự nghi ngờ và lo sợ không tên.

"Lâm Đại ca... đi thật rồi sao?" Một giọng thì thầm vang lên từ một góc khuất, đủ để vài người gần đó nghe thấy. Người nói là một thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt nhưng đôi mắt đã hằn lên vẻ mệt mỏi. Anh ta không nói lớn, nhưng lời nói lại như một viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng nhỏ li ti trong đám đông đang chờ đợi.

Một bà lão lưng còng, tay run run cầm bát cháo, khẽ thở dài. "Nghe nói là vào tận Linh Thú Sơn Mạch cơ. Nơi đó thì... ngay cả thợ săn lão luyện cũng khó lòng sống sót trở về." Bà lão liếc nhìn xung quanh, hạ giọng. "Không biết có phải là... trốn đi rồi không. Cứ nói là đi tìm lương thảo, thuốc men, nhưng mà... biết đâu được."

Những lời thì thầm ấy nhanh chóng lan đi như một dịch bệnh vô hình. Từ nghi ngờ mơ hồ, chúng dần biến thành những câu hỏi trực diện, dù vẫn chỉ là những câu hỏi thầm kín trong tâm trí mỗi người. "Có phải Lâm Dịch không muốn ở lại đây nữa không?" "Chúng ta đã giúp hắn chống lại Trần Thị Gia Tộc, liệu hắn có còn quan tâm đến chúng ta nữa không?" "Hắn dù gì cũng là người ngoài, có gia đình riêng ở một nơi khác..."

Sự vắng mặt của Lâm Dịch, người thường ngày vẫn là chỗ dựa tinh thần vững chắc của cả làng, nay trở thành một khoảng trống mênh mông, đủ lớn để những hạt mầm nghi ngờ nảy nở. Đám trẻ con hồn nhiên chạy chơi xung quanh, tiếng cười đùa của chúng không đủ để xua đi bầu không khí nặng trĩu. Một cô bé nhỏ, quần áo vá víu, chạy đến bên một người phụ nữ đang ngồi xổm bên đống lửa. "Mẹ ơi, khi nào ca ca Lâm Dịch về ạ? Con muốn ăn thịt nướng ca ca làm."

Người phụ nữ xoa đầu con gái, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn sâu thẳm. "Ca ca Lâm Dịch bận việc, con gái ạ. Khi nào xong việc, ca ca sẽ về." Giọng nói của nàng không giấu được sự gượng gạo, và nàng biết, ngay cả bản thân nàng cũng không còn tin vào câu trả lời đó một cách tuyệt đối nữa. Những lời đồn, dù chỉ là thì thầm, đã bắt đầu gặm nhấm niềm tin trong lòng mỗi người.

Một nhóm người lạ mặt, mặc quần áo bình thường nhưng ánh mắt lại sắc lạnh và lén lút, thỉnh thoảng xuất hiện trong làng, lảng vảng quanh các nhóm dân làng. Họ không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng buông ra một câu hỏi bâng quơ, một lời bình luận đầy ẩn ý, đủ để khuấy động thêm những suy nghĩ tiêu cực. "Mấy hôm nay không thấy Lâm Đại nhân đâu nhỉ? Chắc là mệt mỏi lắm rồi." Hay "Nghe nói vùng đất kia giàu có lắm, nếu có thể thoát khỏi đây, chắc chắn sẽ có cuộc sống tốt hơn." Những lời nói đó, tưởng chừng vô thưởng vô phạt, lại như những mũi kim châm vào nỗi sợ hãi cố hữu của người dân: nỗi sợ bị bỏ rơi, nỗi sợ bị lợi dụng.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang đứng giám sát việc phân phát lương thực, cố gắng giữ cho mọi thứ diễn ra trật tự. Anh thấy rõ những ánh mắt ngờ vực, những cái thì thầm to nhỏ. Lòng anh nóng như lửa đốt. Anh biết Lâm Dịch đã đi đâu, biết anh ấy đang làm gì, nhưng anh không thể giải thích cho từng người, không thể xua tan đi từng nỗi sợ hãi đã gieo rắc. "Mọi người cứ việc ăn đi! Lâm Đại nhân sẽ sớm trở về thôi! Không có chuyện gì hết!" Anh cố gắng nói thật to, giọng nói vang vọng khắp sân, nhưng dường như nó không thể xuyên qua được bức tường nghi ngờ đang dần dựng lên trong lòng dân làng. Những cái đầu cúi gằm, những ánh mắt lảng tránh, những tiếng thở dài nặng nề là tất cả những gì anh nhận được.

Trần Nhị Cẩu, thường ngày lanh lợi, nay cũng trầm lặng hẳn. Hắn lén lút đi quanh các nhóm người, cố gắng nghe ngóng xem những lời đồn đại đã đi đến đâu. Hắn nhận ra, những lời lẽ ấy không hề ngẫu nhiên. Chúng được sắp đặt một cách có chủ đích, đánh thẳng vào những điểm yếu nhất của dân l��ng: sự thiếu thốn, sự hoang mang sau chiến tranh, và nỗi sợ hãi về một tương lai vô định. Hắn quay lại nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Đại ca Vương, không ổn rồi. Mấy lời này... cứ như là có người cố tình gieo rắc vậy."

Vương Đại Trụ gật đầu nặng nề. Anh cũng đã cảm nhận được điều đó. Nhưng biết làm sao được? Lâm Dịch không có ở đây. Và đây không phải là một kẻ địch có thể dùng dao kiếm để đối phó. Đây là một thứ độc dược vô hình, đang len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm trí dân làng. Cái lạnh của buổi sáng sớm dường như càng thêm cắt da cắt thịt, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, và sự gắn kết từng được xây dựng một cách khó khăn, nay đang đứng trước bờ vực tan vỡ.

Giữa buổi sáng, khi nắng đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi những tia vàng nhạt qua màn sương còn sót lại, tại giếng làng, nơi phụ nữ thường tụ tập lấy nước và trao đổi chuyện vặt, những lời đồn đại ấy lại bùng phát mạnh mẽ hơn. Tiếng gầu nước va vào thành giếng lạch cạch, tiếng trò chuyện râm ran, nhưng hôm nay, chủ đề của những câu chuyện không còn là vụ mùa hay chuyện gia đình nữa.

"Ôi chao, mấy ngày nay không thấy Lâm phu nhân ra giếng nhỉ?" Một người phụ nữ trung niên, khuôn mặt đầy vẻ tò mò, bắt đầu câu chuyện. Nàng ta vừa nói vừa liếc mắt sang một bên, nơi Lâm mẫu vẫn thường ra lấy nước vào giờ này.

"Chắc là lo lắng cho Lâm Đại nhân đó mà." Một người khác tiếp lời, giọng điệu có chút mỉa mai. "Nghe nói vào Linh Thú Sơn Mạch, không biết có trở về không đây... Lần này khác lần trước rồi."

Người phụ nữ lớn tuổi, có vẻ mặt hiền lành nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự tinh quái, Lão Trần thị, vốn là một người thợ thêu giỏi trong làng, nhưng gần đây lại thường xuyên ngồi lê đôi mách, khẽ thở dài, rồi nói như thể thương xót: "Thôi thì phận đàn bà, đâu dám mong ước gì nhiều. Chỉ mong chồng con được bình an. Nhưng mà... Lâm Đại nhân ấy, dù sao cũng là người ngoài. Anh ta có gia đình, có thế giới của riêng mình. Anh ta đâu phải người làng mình, sao có thể vì chúng ta mà liều mạng mãi được?"

Lời nói của Lão Trần thị như một mũi tên tẩm độc, cắm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của những người dân đang tập trung ở giếng làng. Họ nhìn nhau, ánh mắt từ ban đầu là sự ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang nghi ngờ, và cuối cùng là sự đồng tình.

"Đúng vậy, ta cũng nghĩ thế," một người phụ nữ khác, tay vẫn đang vò quần áo dưới nước, khẽ gật gù. "Lâm Đại nhân tài giỏi thật, nhưng hắn ta đâu phải thần thánh. Đánh nhau với Trần Thị Gia Tộc, rồi lại vào Linh Thú Sơn Mạch... Lỡ có mệnh hệ gì, chúng ta biết phải làm sao đây? Chẳng lẽ, hắn thật sự định bỏ chúng ta lại sao? Anh ta có gia đình, không phải người làng mình..."

Những lời nói ấy cứ thế vang vọng, lặp đi lặp lại, như một câu thần chú gieo rắc sự chia rẽ. Chúng không chỉ đơn thuần là tin đồn, mà là những suy đoán dựa trên nỗi sợ hãi có thật của dân làng: sợ hãi cái đói, cái chết, và sự cô độc.

Đứng cách đó không xa, Lâm mẫu, với gương mặt lam lũ và đôi mắt hằn rõ sự lo âu, đang tay run run xách gầu nước. Nàng vừa mới ra giếng, định bụng lấy chút nước sạch về nấu cơm cho Lâm Tiểu Nguyệt. Từng lời nói, từng câu thì thầm như những nhát dao đâm vào tim nàng. Gương mặt nàng trắng bệch, đôi môi mím chặt. Nàng muốn phản bác, muốn hét lên rằng con trai nàng không phải là kẻ như vậy, con trai nàng đang vì dân làng mà liều mình. Nhưng cổ họng nàng nghẹn lại, không thể thốt nên lời. Nàng biết, những lời đó có thể xuất phát từ sự sợ hãi, nhưng cũng có thể là sự thật. Dù sao thì Lâm Dịch cũng không phải ruột thịt của họ. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo dâng lên trong lòng, không chỉ vì con trai, mà còn vì tương lai của cả gia đình nàng và ngôi làng này. Nàng siết chặt gầu nước, những ngón tay khô ráp bấu víu vào thành gỗ mục. Nỗi lo lắng cho Lâm Dịch khi anh một mình dấn thân vào Linh Thú Sơn Mạch, giờ đây lại càng nặng trĩu hơn bởi những lời đồn đại ác ý này. Nàng không biết phải đối mặt với chúng như thế nào.

Bầu không khí tại giếng làng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ, và cả tiếng côn trùng vo ve cũng không thể che giấu được sự căng thẳng đang bao trùm. Những người phụ nữ khác, ban đầu có vẻ chỉ nghe cho vui, giờ đây cũng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ. Ánh mắt họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Lâm mẫu, mang theo sự ngờ vực. Niềm tin vào Lâm Dịch, từng được xây dựng bằng biết bao công sức và sự hy sinh, nay đang lung lay dữ dội chỉ vì vài lời nói thầm thì, vài suy đoán độc địa. Lão Hồ, với thân hình gầy gò và lưng còng, đang ngồi bên hiên nhà gần giếng, nheo đôi mắt tinh anh nhìn về phía đám đông. Ông khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người," ông lẩm bẩm một mình. Ông hiểu rõ bản chất của những lời đồn này, và ông biết, chúng nguy hiểm hơn bất kỳ mũi tên, ngọn giáo nào. Chúng có thể phá hủy một cộng đồng từ bên trong, mà không cần đến một binh lính nào của Trần Thị Gia Tộc.

Chiều tối, khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, rồi dần tắt hẳn, mang theo cái lạnh cắt da của gió heo may. Trời âm u, những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, báo hiệu một đêm không yên. Trong căn phòng làm việc tạm thời tại trụ sở của Lâm Dịch, ánh đèn dầu tù mù hắt lên những bóng hình lo lắng của Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Mùi khói ám khói của những bữa ăn tiết kiệm còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ cũ, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó tả.

Trần Nhị Cẩu, sau một ngày dài đi khắp làng nghe ngóng, vẻ mặt hắn đầy vẻ nôn nóng và lo lắng, hắn vừa bước vào đã không kìm được mà thốt lên: "Đại ca Bạch, không ổn rồi! Dân làng xôn xao lắm, họ nói... nói Lâm Đại ca bỏ trốn, không về nữa đâu. Mấy bà già ở giếng còn nói Lâm Đại ca lợi dụng chúng ta, rồi bỏ đi tìm cuộc sống mới. Thậm chí có người còn nói, Trần Thị Gia Tộc đã mua chuộc Lâm Đại ca để hắn bỏ rơi chúng ta!"

Vương Đại Trụ, người đang ngồi lau thanh đao của mình, nghe xong thì tức giận đập mạnh tay xuống bàn, khiến chiếc bàn gỗ rung lên bần bật. "Vô lý! Lâm huynh sao có thể làm vậy? Ai dám nói ra những lời đó? Ta sẽ đi tìm từng kẻ một để hỏi cho ra nhẽ!" Anh ta định đứng dậy, nhưng Bạch Vân Nhi đã kịp thời ngăn lại.

"Đại Trụ, bình tĩnh," Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng ôn hòa nhưng đầy kiên quyết. Nàng vẫn giữ vẻ thanh thoát, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lại ẩn chứa sự ưu tư sâu sắc. "Không phải một người, mà là nhiều người. Những lời đồn này được gieo rắc rất khéo léo, đánh vào nỗi sợ hãi của họ. Đây không phải là ngẫu nhiên, Nhị Cẩu nói đúng. Đây là thủ đoạn của Thẩm Đại Nhân."

Nàng đặt tay lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, nơi những vị trí phòng thủ và đường đi vào Linh Thú Sơn Mạch được đánh dấu cẩn thận. Ánh mắt nàng lướt qua từng chi tiết, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một hướng đi. "Hắn không thể đánh bại chúng ta bằng vũ lực, nên hắn dùng cách này. Hắn muốn phá hoại lòng tin của dân làng vào Lâm Thiếu gia, phá vỡ sự đoàn kết của chúng ta từ bên trong."

Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt bối rối. "Nhưng mà Đại ca Bạch, chúng ta phải làm sao đây? Mấy lời đó cứ lan truyền như dịch bệnh. Người dân bắt đầu nghi ngờ nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt khác. Ngay cả Lâm mẫu cũng bị ảnh hưởng. Con bé Tiểu Nguyệt hỏi mẹ nó Lâm Đại ca có bỏ nó đi không, bà ấy chỉ biết khóc thôi."

Nghe nhắc đến Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt, Bạch Vân Nhi cảm thấy lòng mình đau nhói. Nàng biết, Thẩm Đại Nhân đã đánh trúng vào điểm yếu nhất của họ. "Thẩm Đại Nhân đúng là một kẻ xảo quyệt. Hắn ta biết rõ Lâm Thiếu gia không có ở đây, và hắn dùng sự vắng mặt đó để gieo rắc sự hoang mang. Dân làng đã kiệt sức sau những trận chiến, lương thực lại thiếu thốn, tinh thần họ đang rất mong manh."

Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm. "Vậy chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên nhìn hắn ta phá hoại ư? Lâm huynh đã liều mình vì nơi này, giờ chúng ta lại để hắn bị sỉ nhục như vậy sao?"

Bạch Vân Nhi thở dài. "Chúng ta không thể ngồi yên. Nhưng chúng ta cũng không thể dùng vũ lực để dập tắt những lời đồn đại này. Việc đó chỉ khiến chúng lan truyền nhanh hơn, và khiến dân làng càng thêm nghi ngờ." Nàng nhắm mắt lại một thoáng, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời trong đầu. "Chúng ta phải tìm cách trấn an dân làng, phải củng cố niềm tin của họ vào Lâm Thiếu gia. Nhưng làm thế nào khi Lâm Thiếu gia không có ở đây?"

Gió bên ngoài cửa sổ bắt đầu hú lên từng hồi, mạnh mẽ hơn, như tiếng than khóc của một linh hồn vô hình. Căn phòng trở nên lạnh lẽo, và bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Cả ba người đều cảm thấy bất lực. Đây là một loại chiến tranh mới, không có tiếng gươm đao, không có máu đổ, nhưng lại nguy hiểm không kém. Nó nhắm vào trái tim và khối óc của con người, gặm nhấm niềm tin và sự đoàn kết, biến đồng minh thành kẻ thù, biến hy vọng thành tuyệt vọng.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Bạch Vân Nhi lẩm bẩm, nhớ lại lời Lâm Dịch từng nói. "Nhưng tri thức đó phải được sử dụng như thế nào để chống lại những lời nói dối, chống lại sự sợ hãi?" Nàng biết, đây sẽ là một bài học lớn cho tất cả họ, một thách thức mới cho sự lãnh đạo của nàng trong lúc Lâm Dịch vắng mặt. Thẩm Đại Nhân đã lộ rõ bản chất là một kẻ thù nguy hiểm không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng mưu hèn kế bẩn. Sự kiện này sẽ là một bài học lớn cho Lâm Dịch về tầm quan trọng của việc quản lý thông tin và duy trì lòng tin trong thời loạn, khi anh trở về.

Trong cái lạnh buốt của đêm đông, những lời đồn đại vẫn tiếp tục lan truyền, như những con rắn độc âm thầm siết chặt Thôn Làng Sơn Cước. Dân làng, vốn đã mệt mỏi và sợ hãi, đang dần bị cuốn vào vòng xoáy của sự ngờ vực. Niềm tin mong manh của họ vào Lâm Dịch, vào một tương lai tốt đẹp hơn, đang bị thử thách một cách tàn nhẫn. Và trong màn đêm đen kịt ấy, không ai biết được, liệu Lâm Dịch có thể trở về kịp thời để dập tắt ngọn lửa nghi ngờ đang bùng cháy, hay ngôi làng này sẽ sụp đổ từ chính bên trong, mà không cần đến một binh lính nào của Trần Thị Gia Tộc.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free