Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 664: Lương Thảo Cạn Kiệt: Bài Toán Sinh Tử Giữa Thời Loạn

Tiếng reo hò "Chiến thắng!" vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo của đêm tàn, nhưng đối với Lâm Dịch, nó chỉ là một lời an ủi thoáng qua, một khúc tạm ngưng trong bản giao hưởng khắc nghiệt của chiến tranh. Anh đã đẩy lùi được quân địch, đã bảo vệ được mảnh đất này thêm một lần nữa, nhưng cái giá phải trả thì nặng nề vô cùng. Cảm giác lạnh lẽo của Cổ Ngọc Phù trong túi áo là lời nhắc nhở thường trực về những gánh nặng không tên, về con đường chông gai mà anh buộc phải bước tiếp. Anh không phải một anh hùng vĩ đại trong truyền thuyết, cũng chẳng phải tiên nhân có thể hô mưa gọi gió. Anh chỉ là Lâm Dịch, một con người hiện đại bị ném vào dòng chảy lịch sử nghiệt ngã, đang cố gắng bằng mọi giá để sinh tồn và bảo vệ những người anh trân trọng.

Đêm dần buông, ánh bình minh le lói phía chân trời, nhuộm một màu xám xịt lên toàn cảnh Thôn Làng Sơn Cước. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm và cái lạnh cắt da thịt của những ngày cuối đông. Trong căn nhà lớn nhất của thôn, giờ đã trở thành sở chỉ huy tạm thời, một bầu không khí nặng nề bao trùm. Ngọn đèn dầu leo lét trên bàn, phả thứ ánh sáng vàng vọt lên tấm bản đồ cũ kỹ trải giữa bàn, nhưng ánh mắt của những người có mặt đều không dừng lại ở những con đường, những ký hiệu phòng thủ. Chúng hướng về những cuộn giấy báo cáo, những con số khô khan nhưng ẩn chứa một sự thật phũ phàng.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của anh như chìm hẳn vào bóng tối của góc phòng. Khuôn mặt thanh tú nhưng hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại mang thêm một tầng lo âu. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm nhận cơn đau nhức nhối đang âm ỉ phía sau trán. Suốt đêm qua, anh đã không chợp mắt. Mùi máu tanh nồng, mùi khói khét lẹt của chiến trường như vẫn còn bám víu đâu đây, len lỏi vào từng hơi thở. Xúc giác trên đầu ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác lạnh lẽo của Cổ Ngọc Phù, vật tùy thân anh luôn mang theo, như một nguồn trấn an vô hình.

Đối diện anh là Bạch Vân Nhi, nàng cũng không khá hơn. Vóc dáng thon thả của nàng dường như càng thêm mảnh mai trong bộ trang phục thương nhân đã sờn cũ. Đôi mắt thông minh, sắc sảo thường ngày giờ đây ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc, quầng thâm dưới mắt tố cáo những đêm dài không ngủ. Nàng kiên định nhìn Lâm Dịch, nhưng trong ánh mắt ấy lại có một sự mệt mỏi khó che giấu. Nàng là cánh tay phải đắc lực của anh, người hỗ trợ quản lý và phân tích mọi tình hình, và nàng cũng đang gánh vác một phần gánh nặng ấy.

Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo ngang má, ngồi cạnh Bạch Vân Nhi. Dáng người rắn rỏi của ông ta giờ đây cũng có vẻ hơi oằn xuống vì kiệt sức. Ông ta là đồng minh quân sự đáng tin cậy, người đã cùng Lâm Dịch trải qua bao trận mạc. Giọng nói của ông ta khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trịch: "Quân địch tuy rút lui, nhưng chúng ta cũng không tránh khỏi tổn thất. Quan trọng hơn, kho lương thảo... gần như đã cạn. Sau hai đợt giao tranh dữ dội, dân quân và lính gác đều đã kiệt sức. Lương thực dự trữ chỉ còn đủ cầm cự cho tất cả mọi người trong... ba ngày, nếu chúng ta tiếp tục duy trì khẩu phần như hiện tại." Ông ta nói, rồi ho khan một tiếng, đưa tay day day cổ họng.

Lâm Dịch nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Mùi ẩm mốc của kho lương, mùi đất của căn nhà và mùi mồ hôi chua chát của những người lính đã thấm sâu vào không khí, càng khiến anh cảm thấy bức bối. Anh biết, con số "ba ngày" ấy không phải là một phép tính đơn giản, mà là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết cho cả ngàn người.

Bạch Vân Nhi tiếp lời, giọng nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng, như một bản án: "Tình hình thuốc men còn tệ hơn. Hồ Gia Gia báo cáo chỉ đủ dùng cầm cự cho những người bị thương nặng nhất thêm ba ngày. Đối với những vết thương nhẹ hơn hoặc người bệnh thông thường, e rằng không còn gì để dùng. Còn lương thực... Với số người bị thương đang cần được bồi dưỡng, và số dân làng cần được chăm sóc, con số ba ngày ấy có thể còn rút ngắn hơn nữa." Nàng đưa tay lên che miệng ho nhẹ, rồi lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo âu. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Dịch đang phải gánh vác, và nàng cảm thấy bất lực khi không thể tìm ra giải pháp nào tốt hơn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," nàng thầm nhủ, "nhưng ngay cả tri thức cũng không thể tạo ra lương thực và thuốc men từ hư không."

Trần Nhị Cẩu, người hỗ trợ hậu cần và truyền đạt thông tin, ngồi cạnh Vương Đại Trụ, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây cũng mang vẻ lo lắng tột độ. Anh ta gật đầu lia lịa, xác nhận lời của Bạch Vân Nhi. "Đúng vậy, Lâm đại ca. Từ hôm qua đến giờ, dân làng đã bắt đầu than thở rồi. Có mấy đứa trẻ con bị thương nhẹ cũng không có thuốc xoa bóp, khóc ròng cả đêm."

Vương Đại Trụ, chỉ huy dân quân, thân hình vạm vỡ nhưng cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi, khuôn mặt chất phác của ông ta giờ hốc hác hơn. Ông ta nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. "Thiếu gia, dân làng đang hoang mang lắm. Chúng ta đã chiến thắng, nhưng cái đói thì cứ lởn vởn như một bóng ma." Ông ta nói, giọng khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. "Thiếu gia nói gì, chúng tôi sẽ làm theo. Chỉ sợ dân làng... sau trận chiến này, lòng người lại dao động."

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái mùi ẩm mốc và sự nặng nề trong không khí. "Ba ngày. Vậy là chúng ta chỉ còn ba ngày để tìm ra lối thoát." Giọng anh trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra lại như những tảng đá nặng trĩu. Anh ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng người, từ Bạch Vân Nhi kiên định đến Binh trưởng Triệu nghiêm nghị, từ Vương Đại Trụ trung thành đến Trần Nhị Cẩu tận tụy. Họ đều đang nhìn anh, chờ đợi một lời giải đáp, một hướng đi. "Chúng ta không thể để bất kỳ ai chết vì đói hoặc bệnh tật sau khi đã sống sót qua chiến trận. Đó sẽ là sự sỉ nhục lớn nhất. Phải có một kế hoạch mới. Một kế hoạch công bằng, và cần sự hợp tác của tất cả mọi người."

Anh đứng dậy, di chuyển đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Trời vẫn âm u, gió lạnh rít qua khe cửa, tiếng trẻ con khóc yếu ớt đâu đó vang vọng trong gió, càng làm lòng anh nặng trĩu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ. "Nhưng sinh tồn không chỉ là đẩy lùi quân địch. Sinh tồn còn là chiến thắng cái đói, cái bệnh. Đây là một cuộc chiến khác, và nó còn khó khăn hơn nhiều." Anh quay lại, ánh mắt kiên định, quyết đoán. "Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ tiến hành phân phối lương thực theo khẩu phần mới. Mỗi người, bất kể già trẻ, gái trai, đều sẽ nhận được một lượng như nhau. Binh trưởng Triệu, ông hãy cho người kiểm kê lại tất cả số lương thực và thuốc men còn lại. Bạch Vân Nhi, nàng hãy giúp ta lập một danh sách chi tiết về số người bị thương, người già, trẻ nhỏ và những đối tượng cần được ưu tiên chăm sóc."

Anh ngừng lại một chút, như để mọi người có thời gian tiêu hóa những mệnh lệnh này. Rồi anh nói tiếp, giọng nói vang và rõ, xua đi sự hoang mang đang bao trùm căn phòng. "Và điều quan trọng nhất: Chúng ta sẽ kêu g��i sự đóng góp từ dân làng. Ai còn chút lương thực, chút thảo dược nào, xin hãy mang ra đây. Chúng ta sẽ gom lại, phân phát công bằng cho tất cả. Đây không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời kêu gọi từ lương tâm, từ tình đồng bào. Chúng ta là một gia đình, và gia đình sẽ không bỏ rơi ai!"

Vương Đại Trụ định nói gì đó, nhưng rồi ông ta gật đầu mạnh mẽ. "Thiếu gia đã nói vậy, chúng tôi sẽ làm theo. Chúng tôi sẽ truyền đạt lời của thiếu gia đến từng nhà."

"Nhị Cẩu sẽ đi cùng Đại Trụ huynh!" Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu nói, ánh mắt sáng lên vẻ tận tụy. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Lâm Dịch gật đầu, đôi mắt anh đã không còn vẻ mệt mỏi nữa, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Anh biết, đây là một quyết định cứng rắn, thậm chí có thể gây ra bất mãn. Nhưng trong tình thế hiện tại, đó là lựa chọn duy nhất để kéo dài sự sống. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ, "nhưng chúng ta sẽ cố gắng tạo ra sự công bằng tối đa trong nghịch cảnh." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần n��a, nơi ánh sáng ban ngày vẫn còn yếu ớt, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của hy vọng.

***

Giữa trưa, khu vực trung tâm Thôn Làng Sơn Cước biến thành một điểm tập kết tạm thời. Trời vẫn âm u, có gió nhẹ, khiến những chiếc lá khô bay lả tả trên mặt đất. Một hàng dài người dân, từ già đến trẻ, với những khuôn mặt hốc hác, trang phục cũ kỹ, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên tia hy vọng, đang kiên nhẫn xếp hàng trước một quầy gỗ tạm bợ. Tiếng gió hú qua các mái nhà, tiếng trẻ con chơi đùa yếu ớt xen lẫn tiếng gà gáy xa xăm, tạo nên một bản hòa âm vừa quen thuộc vừa xa lạ, một sự bình yên giả tạo giữa nỗi lo lắng thường trực. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa, mùi đất ẩm ướt, và mùi mồ hôi chua chát hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí chân thực đến khắc nghiệt.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cùng vài dân quân đang cân đong, phân phát những phần lương thực ít ỏi theo khẩu phần mới. Mỗi người nhận được một nắm gạo nhỏ, vài củ khoai khô hoặc một ít đậu phộng. Vương Đại Trụ, với giọng nói khàn đặc nhưng cố gắng trấn an, nói: "Mỗi người một phần, không ai thiếu, không ai hơn. Mọi người chịu khó một chút. Chúng ta đã chiến thắng giặc ngoại xâm, giờ chúng ta phải cùng nhau chiến thắng cái đói." Mặc dù ông ta cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trong ánh mắt ông ta vẫn ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc cho dân làng.

Trần Nhị Cẩu thì cẩn thận hơn, anh ta dùng một cái thìa gỗ nhỏ để đong từng muỗng gạo, đảm bảo mọi người đều nhận được phần của mình. "Đại ca nói rồi, chúng ta là một nhà. Cùng nhau vượt qua khó khăn!"

Gần đó, Hồ Gia Gia, với râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang ngồi bên cạnh một đống thảo dược. Ông lão mặc một bộ quần áo cũ kỹ, trên người đeo một túi thuốc nhỏ. Đôi mắt tinh anh, từ bi của ông chăm chú phân loại từng loại cây thuốc, đôi lúc lại nheo lại để nhìn rõ hơn. Bên cạnh ông là Lâm Mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian. Ánh mắt bà lo âu nhưng cũng đầy kiên cường, bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai một bà l��o đang run rẩy, an ủi: "Đại Nương, cố gắng cầm cự. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Lâm Dịch nó sẽ không để chúng ta chịu đói đâu." Bà lấy ra một chiếc khăn tay cũ, lau đi mồ hôi trên trán bà lão.

Một dân làng, với giọng than thở và ánh mắt tuyệt vọng, nói: "Thế này thì làm sao mà sống qua nổi... Cứ đánh nhau thế này, chẳng mấy chốc mà chết đói mất. Lại còn không có thuốc thang gì chữa bệnh nữa chứ." Lời than vãn của người này như một giọt nước làm tràn ly, khiến những tiếng thì thầm lo lắng bắt đầu lan ra trong đám đông. Tiếng trẻ con khóc yếu ớt vang lên, càng làm tăng thêm không khí bi quan.

Lão Hồ, thấy tình hình có vẻ căng thẳng, khẽ thở dài. Ông lão ngẩng đầu lên, nhìn đám đông, giọng nói trầm ấm và vang đủ nghe cho những người xung quanh: "Chiến tranh là thế. Nó không chỉ cướp đi sinh mạng, mà còn cướp đi cả miếng ăn, giấc ngủ của chúng ta. Nhưng chúng ta có Lâm Dịch, có sự đoàn kết của chúng ta. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Ai còn gì, xin hãy sẻ chia. Đây không ph��i là lệnh, mà là lời kêu gọi từ lương tâm." Ông lão nói, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, cố gắng truyền đi sự bình tĩnh và niềm tin.

Trong lúc đó, Lâm Dịch xuất hiện. Anh bước đi giữa đám đông, thân hình gầy gò của anh như nổi bật giữa những người dân mệt mỏi. Trang phục thô sơ, vá víu, mang đậm dấu ấn của một thiếu niên nghèo khó, nhưng khí chất của anh thì không thể che giấu. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Anh nhìn thấy những gương mặt hốc hác, những ánh mắt tuyệt vọng, nhưng cũng thấy được những tia hy vọng mong manh đang nhen nhóm. Mùi ẩm mốc của kho lương, mùi thảo dược từ Hồ Gia Gia, và mùi mồ hôi của những người dân đang chen chúc tạo nên một bức tranh chân thực về sự khắc nghiệt của cuộc sống.

Khi anh đến gần khu vực phân phát, giọng nói của anh vang và rõ, xua đi sự hoang mang đang len lỏi trong đám đông. "Dân làng Sơn Cước!" Anh nói, giọng không quá lớn nhưng đủ sức thu hút sự chú ý của mọi người. "Tôi biết mọi người đang mệt mỏi, đang lo sợ. Nhưng chúng ta đã đẩy lùi quân địch. Chúng ta đã bảo vệ được nhà cửa, người thân. Chúng ta đã chứng minh rằng ý chí bảo vệ quê hương, bảo vệ gia đình mình mạnh mẽ hơn bất cứ đội quân nào!"

Anh dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, từ bà lão đang run rẩy đến những đứa trẻ đang bám váy mẹ. "Bây giờ, chúng ta phải bảo vệ nhau khỏi cái đói, cái bệnh. Chiến thắng ngoài chiến trường là chưa đủ. Chúng ta phải chiến thắng những kẻ thù vô hình này. Tôi biết mọi người đang thiếu thốn, đang khó khăn. Nhưng tôi tin tưởng vào sự đoàn kết của chúng ta."

Lâm Dịch giơ tay lên, làm một cử chỉ trấn an. "Ai còn chút lương thực, chút thảo dược nào, xin hãy mang ra đây. Chúng ta sẽ gom lại, phân phát công bằng cho tất cả. Chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ những gì mình có, để không ai bị bỏ lại phía sau. Chúng ta là một gia đình, và gia đình sẽ không bỏ rơi ai!"

Lời nói của Lâm Dịch không phải là một lời hứa hão huyền, mà là một lời kêu gọi thực tế, chân thành. Nó không mang vẻ anh hùng ca, mà là sự thừa nhận về tình cảnh khó khăn, cùng với một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của cộng đồng. Anh biết, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và anh cũng không mong chờ một phép màu. Anh chỉ mong chờ sự đoàn kết, sự sẻ chia từ những con người đang đứng trước bờ vực.

Ban đầu, có vài người còn do dự. Họ nhìn những món đồ cất giấu kỹ lưỡng của mình, những thứ còn sót lại sau bao ngày đói khổ. Nhưng rồi, dưới ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, dưới lời kêu gọi của Lão Hồ, và hành động gương mẫu của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, một bà lão run rẩy bước tới, đặt một túi khoai khô nhỏ lên bàn. Sau đó, một người đàn ông mang đến một ít gạo, rồi một người phụ nữ mang đến một bó thảo dược nhỏ. Sự sẻ chia bắt đầu lan tỏa, như một dòng nước ấm áp chảy qua những trái tim đang lạnh giá.

Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, trong lòng anh trào dâng một cảm xúc khó tả. Anh không nói gì, chỉ gật đầu với từng người dân, ánh mắt anh thay cho vạn lời cảm ơn. Anh biết, đây chỉ là một giải pháp tạm thời, một chiếc phao cứu sinh mong manh. Nhưng nó cũng là bằng chứng cho thấy, trong tận cùng của nghịch cảnh, con người vẫn có thể tìm thấy sự đoàn kết, tìm thấy hy vọng. Anh vẫn còn nghe tiếng gió hú, tiếng trẻ con khóc yếu ớt, nhưng giờ đây, xen lẫn vào đó là tiếng thì thầm động viên nhau, tiếng bước chân nặng nề của những người đang mang đồ đến sẻ chia. Anh biết, chặng đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy gian nan, nhưng ít nhất, họ đã cùng nhau bước được một bước.

***

Đêm khuya, sương xuống dày đặc, bao phủ Thôn Làng Sơn Cước trong một màn trắng xóa. Trăng bị mây che khuất hoàn toàn, khiến mọi thứ chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ vài ngọn đèn dầu còn sót lại trong thôn là le lói. Gió đêm lạnh buốt rít qua khe cửa, luồn qua lớp áo thô sơ của Lâm Dịch khi anh đứng một mình trên vọng gác cao nhất của Thôn Làng Sơn Cước. Từ đây, anh có thể nhìn thấy bóng đêm vô tận về phía đông, nơi Trần Thị Gia Tộc có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Mùi bụi, mồ hôi, và kim loại từ những vũ khí đã chiến đấu vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với cái lạnh của s��ơng đêm và tiếng côn trùng kêu rả rích.

Anh siết chặt tay vào lan can gỗ thô ráp, cảm nhận từng thớ gỗ lạnh lẽo dưới lòng bàn tay. Trong túi áo, Cổ Ngọc Phù vẫn nằm đó, lạnh lẽo và trấn an một cách kỳ lạ. Nó là một điểm tựa vô hình cho anh mỗi khi đối mặt với những quyết định khó khăn, những gánh nặng đè nén. Anh nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi của Linh Thú Sơn Mạch ẩn hiện trong màn sương, như những bóng ma khổng lồ đang ngủ yên. Anh biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Cái đói và bệnh tật vẫn đang rình rập, và Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Lâm Dịch không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Bạch Vân Nhi lặng lẽ bước đến bên cạnh anh, mang theo một chiếc áo khoác dày hơn. Nàng khoác nó lên vai anh, rồi đứng im lặng, cùng nhìn về phía bóng đêm dày đặc. Mùi hương thảo dược nhẹ nhàng từ người nàng hòa lẫn với mùi sương đêm, mang đến một chút dịu mát giữa không khí căng thẳng.

Sau một lúc im lặng, Bạch Vân Nhi lên tiếng, giọng nàng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm trong gió, nhưng đủ rõ để Lâm Dịch nghe thấy. "Thiếu gia, mọi người đã bắt đầu hiểu và sẻ chia. Tình hình có vẻ ổn định hơn một chút... Tối nay, không còn tiếng than thở, không còn tiếng trẻ con khóc vì đói nữa." Nàng thở dài một hơi, nhưng rồi nỗi lo lắng lại hiện rõ trong ánh mắt nàng khi nàng nhìn Lâm Dịch. "Nhưng liệu có đủ không? Để kéo dài cuộc chiến này, để sống sót qua những ngày tiếp theo? Kho lương thực và thuốc men, cho dù có được sẻ chia, vẫn sẽ cạn kiệt trong vài ngày nữa. Chúng ta không thể cứ chờ đợi mãi được."

Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh vẫn giữ ánh mắt nhìn về phía Linh Thú Sơn Mạch, nơi những bí ẩn và hiểm nguy vẫn đang chờ đợi. Anh siết chặt tay vào lan can gỗ một lần nữa, cảm nhận cái lạnh buốt xuyên qua lớp áo. "Không đủ, Vân Nhi," anh nói, giọng trầm và khan. "Chỉ là tạm thời. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Tri thức là vũ khí, nhưng nó không thể tạo ra thức ăn và thuốc men từ hư không. Chúng ta phải tìm cách khác để có thêm lương thực, thuốc men. Một con đường mà Trần Thị Gia Tộc không thể chặn được, hoặc không dám chặn."

Anh quay đầu lại, nhìn Bạch Vân Nhi. Ánh mắt anh kiên định, không một chút dao động. "Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã quá rõ ràng. Quân triều đình không thể chi viện kịp thời. Chúng ta đã tự lực cánh sinh từ rất lâu rồi, và giờ đây, chúng ta phải tự tìm lấy đường sống."

Bạch Vân Nhi gật đầu. Nàng hiểu rõ tình hình. Nàng đã chứng kiến sự mục ruỗng từ bên trong của triều đình, sự thờ ơ của các thế gia địa phương. "Thiếu gia đã nghĩ ra cách nào chưa? Một con đường nào có thể mang lại cho chúng ta hy vọng, vượt qua được vòng vây của Trần Thị Gia Tộc?" Nàng hỏi, giọng mang theo một tia hy vọng mong manh. Nàng tin tưởng vào Lâm Dịch, tin tưởng vào trí tuệ và sự quyết đoán của anh.

Lâm Dịch đưa tay vào túi áo, chạm vào Cổ Ngọc Phù. Cảm giác lạnh lẽo nhưng trấn an của nó lan tỏa khắp lòng bàn tay anh. Anh nhắm mắt lại một thoáng, những suy nghĩ hiện đại về việc tìm kiếm nguồn tài nguyên trong môi trường khắc nghiệt, về rủi ro và lợi ích, lướt qua tâm trí anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sương đêm ẩm ướt và cái lạnh cắt da.

"Có lẽ..." anh mở mắt ra, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía Linh Thú Sơn Mạch, ẩn hiện trong màn sương dày đặc, nơi những tin đồn về các thế lực tu hành và những linh thú kỳ dị vẫn thường xuyên được dân làng kể cho nhau nghe. "Đã đến lúc chúng ta phải đi sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch. Nơi đó tuy hiểm nguy, nhưng cũng là nơi duy nhất còn lại nguồn sống, nơi mà Trần Thị Gia Tộc chưa thể kiểm soát hoàn toàn."

Bạch Vân Nhi nhìn theo ánh mắt của anh. Nàng biết Linh Thú Sơn Mạch là một nơi đầy rẫy hiểm nguy, với những loài dã thú hung dữ và những khu vực chưa từng có người đặt chân đến. Nhưng nàng cũng biết, đó có thể là con đường sống duy nhất của họ. Ánh mắt họ giao nhau, cùng mang một nỗi lo nhưng cũng một quyết tâm sắt đá. Sự cạn kiệt nguồn lực cho thấy tính chất tàn khốc và lâu dài của cuộc xung đột này, và họ buộc phải tìm kiếm những giải pháp táo bạo nhất.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch thầm nhủ. "V�� đôi khi, để sinh tồn, người ta phải dấn thân vào những nơi đáng sợ nhất." Anh quay lại, nhìn Bạch Vân Nhi, gật đầu khẳng định quyết định của mình. Tiếng lính gác đổi ca vọng lại từ xa, tiếng côn trùng đêm vẫn kêu rả rích, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành, một kế hoạch mang theo cả hy vọng và hiểm nguy. Con đường phía trước vẫn còn rất dài, và đầy gian nan, nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tiếp tục chiến đấu, vì những người anh trân trọng, bằng mọi giá, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi anh trong Linh Thú Sơn Mạch.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free