Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 663: Mưu Lược Giữa Biển Lửa: Rồng Cuộn Hổ Phục

Tiếng trống trận của địch, dù vẫn còn xa xăm, nhưng đã không ngừng vang vọng, dồn dập hơn, như một lời nhắc nhở tàn khốc về định mệnh đang chờ đợi Thôn Làng Sơn Cước. Bình minh đã ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng khung cảnh hoang tàn sau một đêm giao tranh ác liệt. Căn phòng họp tạm bợ vẫn còn phảng phất mùi khói, mùi mồ hôi và sự căng thẳng ngưng đọng. Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt anh nhìn về phía cửa, nơi ánh sáng ban mai đang dần chiếu rọi, mang theo cả hy vọng lẫn mối đe dọa khôn lường.

Anh bước ra ngoài, leo lên vọng gác cao nhất của tuyến phòng thủ. Từ độ cao này, toàn cảnh chiến trường mở ra trước mắt anh như một bức tranh nhuốm màu máu và bụi bặm. Phía xa, những chấm đen nhỏ li ti đang dần lớn hơn, biến thành một biển người và vũ khí đang cuồn cuộn tiến về phía họ. Đó là đợt tấn công thứ hai của Trần Thị Gia Tộc, lớn hơn, hung hãn hơn, và chắc chắn là tàn bạo hơn. Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi kim loại gỉ sét và cả một chút mùi khét lẹt còn vương vấn từ những đám lửa đêm qua. Lâm Dịch khẽ chạm tay vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lan tỏa trong lòng bàn tay, một sự tĩnh tâm kỳ lạ giữa bão tố. Anh tự hỏi, liệu nó có thật sự là một linh vật may mắn, hay chỉ là một vật phẩm vô tri mà tâm trí anh tự gán cho nó sức mạnh để tìm kiếm sự an ủi? Dù là gì, trong khoảnh khắc này, nó giúp anh giữ vững lý trí, giữ vững cái đầu lạnh giữa ngọn lửa của chiến tranh.

"Triệu huynh!" Lâm Dịch gọi, giọng anh trầm ổn, vang rõ giữa tiếng gió. Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, lập tức có mặt, ánh mắt đầy lo lắng pha lẫn sự tin tưởng tuyệt đối. "Lâm huynh có gì căn dặn?"

Lâm Dịch không trả lời ngay. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào đội hình quân địch đang di chuyển. Chúng không hề giảm tốc, thậm chí còn có vẻ hăng hái hơn sau khi đẩy lùi đợt phòng thủ đầu tiên của họ. Sự tự mãn, anh nghĩ. Đó sẽ là điểm yếu chí mạng của chúng. "Đúng như ta liệu, Triệu huynh," anh nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sắc bén của một con dao đã được mài giũa kỹ lưỡng. "Chúng đã dùng hết sức lực để tấn công đợt đầu, và giờ đây, chúng tin rằng chúng ta đã kiệt quệ, chỉ còn biết co cụm phòng thủ."

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ vẻ u ám. "Quả thật, binh sĩ của chúng ta đã rất mệt mỏi, tinh thần cũng... không còn như trước."

"Đúng vậy, nhưng đó cũng là cái lợi của chúng ta," Lâm Dịch đáp, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Anh chỉ tay về phía khu vực Cánh Đồng Bất Tận, nơi những bẫy rập đã được bố trí kín đáo. "Kích hoạt bẫy số 3 và số 5. Dồn chúng vào khe núi. Ta muốn chúng phải trả giá đắt cho sự khinh suất của mình." Anh quay lại nhìn Binh trưởng Triệu, khuôn mặt gầy gò nhưng kiên nghị. "Vương Đại Trụ, Lý Hổ, giữ vững tuyến đầu, đợi hiệu lệnh của ta. Tuyệt đối không được manh động trước. Phải để chúng tin rằng chúng ta đã suy yếu."

"Rõ!" Binh trưởng Triệu dứt khoát đáp. Ông ta vẫn còn chút ngần ngại, nhưng nhìn vào ánh mắt Lâm Dịch, mọi nghi hoặc đều tan biến. "Nhưng... chúng quá đông, Lâm huynh. Chúng cứ như một con lũ quét. Liệu có ổn không khi chỉ dùng bẫy rập và một lực lượng nhỏ để cầm chân?"

Lâm Dịch thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo gánh nặng của hàng ngàn sinh mạng. "Không có ổn hay không ổn, Triệu huynh. Đây là lúc chúng ta phải cho chúng thấy sự kiên cường của vùng đất này! Chúng ta không có quân số áp đảo, không có trang bị tối tân. Nhưng chúng ta có tri thức, có mưu lược, và quan trọng nhất, chúng ta có ý chí sinh tồn mãnh liệt. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Chúng ta sẽ dùng nó để biến vùng đất này thành mồ chôn của chúng."

Anh không nói những lời hoa mỹ, không vẽ ra một viễn cảnh chiến thắng huy hoàng. Thay vào đó, anh nói về sự sống còn, về cái giá của sự hy sinh và ý chí kiên cường. Binh trưởng Triệu hiểu. Ông ta đã từng thấy Lâm Dịch biến những điều không thể thành có thể. Ông ta quay người, ánh mắt kiên định, nhanh chóng truyền lệnh xuống cho các đơn vị. Tiếng chân binh sĩ chạy đi truyền tin, tiếng vũ khí va chạm nhẹ, tiếng đất đá được khẽ dịch chuyển để che giấu những cái bẫy cuối cùng. Dân quân và binh lính, dù kiệt sức sau đêm dài chiến đấu, vẫn cố gắng di chuyển theo chỉ dẫn của các chỉ huy, mỗi người một việc, trong một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của tường đá và tiếng trống trận của địch ngày càng gần. Họ tin Lâm Dịch. Sự tin tưởng ấy, dù mong manh, nhưng lại là sợi dây liên kết duy nhất giữ họ lại với nhau trong thời khắc sinh tử này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch thầm nhủ, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt lo lắng của binh sĩ. "Và ta sẽ làm mọi cách để đảm bảo các ngươi sống sót." Anh biết, cái giá phải trả sẽ rất đắt, nhưng không còn lựa chọn nào khác.

***

Quân địch, với số l��ợng áp đảo và sự tự tin có phần ngạo mạn sau đợt tấn công đầu tiên, hăm hở tràn vào 'Cánh Đồng Bất Tận'. Những tiếng hô hoán "Giết! Giết!" vang vọng cả một vùng, át đi tiếng gió và tiếng chim chóc còn sót lại. Chúng như một dòng lũ đen sì, ồ ạt xông lên, không hề có chút do dự nào. Bộ binh đi trước, cầm khiên và giáo, theo sau là những đội cung thủ và kỵ binh nhẹ, sẵn sàng xé nát bất kỳ tuyến phòng thủ nào cản đường. Mùi bùn đất ẩm ướt, mùi mồ hôi chua và mùi kim loại gỉ sét từ vũ khí của chúng tràn ngập không khí, mang theo cảm giác ngột ngạt, đè nặng lên từng binh sĩ phòng thủ của Thôn Làng Sơn Cước.

Từ trên vọng gác, Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từng bước tiến của chúng. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng bên trong, bộ não anh đang hoạt động hết công suất, phân tích từng động thái, từng biểu hiện nhỏ nhất của quân địch. "Quá tự tin, quá tham lam," anh thầm nhủ. Đó là tử huyệt của chúng. Anh đã dành cả đêm để bố trí lại các tuyến phòng thủ, không phải để chống đỡ trực diện, mà để dẫn dụ, để bi���n Cánh Đồng Bất Tận thành một nghĩa địa khổng lồ.

Khi những đơn vị tiên phong của địch bắt đầu tiến sâu vào khu vực đã được "dọn dẹp" kỹ lưỡng, chúng bắt đầu vấp phải những cái bẫy rập tinh vi mà Lâm Dịch đã bố trí. Đầu tiên là những hố chông ẩn mình dưới lớp cỏ khô và cành cây mục nát. Một tiếng la hét thất thanh vang lên, rồi một bóng người ngã sụp, thân thể bị những thanh tre nhọn hoắt xuyên thủng. Tiếp theo là một, rồi hai, rồi hàng chục tên lính khác cũng nối gót. Tiếng kêu gào đau đớn, tiếng chông đâm xuyên da thịt, tiếng đất đá vỡ vụn dưới sức nặng của những kẻ bất hạnh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của cái chết.

"Hừm, đúng như dự đoán," Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng thoáng qua trên môi. Anh vung tay ra hiệu. Lập tức, những sợi dây vướng được giăng ngang mặt đất, gần như vô hình trong làn khói bụi và ánh nắng ban mai chói chang, được kéo căng bởi những binh sĩ ẩn mình. Hàng loạt binh lính địch phía sau, đang mải mê tiến lên mà không để ý đến đồng đội phía trước, đột ngột vấp ngã. Đội hình chúng bắt đầu hỗn loạn. Tiếng la hét xen lẫn tiếng chửi rủa vang lên. Những kẻ vấp ngã bị giẫm đạp bởi những kẻ phía sau, tạo thành một mớ bòng bong chết chóc.

"Tiếp tục dồn chúng vào khe núi!" Lâm Dịch hạ lệnh, giọng anh vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán lạnh lùng. "Đừng để bất kỳ tên nào thoát khỏi vòng vây đó!"

Những bức tường chắn tạm bợ, được dựng lên từ gỗ mục, đá vụn và cả xác chết của đợt tấn công trước, đã hoàn thành vai trò của chúng. Chúng không quá cao, cũng không quá vững chắc, nhưng đủ để buộc quân địch phải dồn vào những khe núi chật hẹp, những con đường mòn quanh co mà Lâm Dịch đã "chuẩn bị" đặc biệt. Ở đó, những bao cát chứa đầy đá, những thùng dầu đã được tẩm hắc ín, và những "thứ" khác mà Lâm Dịch đã bí mật chế tạo, đang chờ đợi.

Từ trên vọng gác, Lâm Dịch liên tục điều chỉnh, ra lệnh cho cung thủ ẩn nấp trên sườn núi bắn tên như mưa vào những đám đông địch đang mắc kẹt. Những mũi tên vút qua không khí, mang theo tiếng rít lạnh lẽo, găm sâu vào da thịt quân địch. Những tảng đá lớn, được thả từ trên cao xuống, lăn lông lốc, nghiền nát bất cứ thứ gì trên đường đi của chúng. Tiếng la hét hỗn loạn, tiếng gào thét tuyệt vọng của quân địch vang vọng khắp Cánh Đồng Bất Tận. Mùi máu tươi tanh nồng, mùi khói và mùi bùn đất quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi kinh tởm, báo hiệu cho sự chết chóc đang diễn ra.

Dân quân và binh lính của Thôn Làng Sơn Cước, ban đầu còn hoảng sợ trước số lượng áp đảo của địch, giờ đây chứng kiến cảnh địch tan tác, chết chóc hàng loạt, bắt đầu lấy lại tinh thần. Ánh mắt họ từ sự lo lắng chuyển sang sự kinh ngạc, rồi là sự phấn khích tột độ.

"Đại ca quả là thần cơ diệu toán!" Vương Đại Trụ, người đang chỉ huy một đội dân quân bắn đá, hét lên, giọng ông ta đầy vẻ khâm phục. "Nhìn kìa, chúng như kiến bò trong chảo lửa! Thật là... chưa từng thấy!" Khuôn mặt chất phác của ông ta giờ đây rạng rỡ vẻ hưng phấn, quên đi cả sự mệt mỏi đã đeo bám cả đêm.

Lý Hổ, người đang cùng đội cung thủ của mình trút tên xuống đầu địch, cũng không kìm được tiếng reo hò. "Lâm huynh, ta nợ huynh một mạng này! Chưa bao giờ ta thấy quân địch thảm hại như vậy!" Lòng trung thành của họ, vốn đã được xây dựng từ những ngày đầu, giờ đây càng được củng cố vững chắc hơn. Họ đã đặt cược sinh mạng của mình vào Lâm Dịch, và anh đã không phụ lòng họ. Anh đã không chỉ cho họ hy vọng, mà còn cho họ thấy một con đường chiến thắng rõ ràng, dù là trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất.

Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhỏ bé và gương mặt có chút ngây ngô, đang tất bật tiếp tế tên cho cung thủ. Cậu ta lo sợ đến tái mét mặt mày, nhưng khi thấy cảnh địch ngã rạp hàng loạt, đôi mắt cậu ta sáng lên vẻ vui sướng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" cậu ta lẩm bẩm, cố gắng chạy nhanh hơn, tiếp thêm sức lực vào từng mũi tên, từng viên đá, như thể chính cậu ta đang trực tiếp tham gia vào cuộc tàn sát này.

Từ trên vọng gác, Lâm Dịch nhìn xuống. Quân địch vẫn còn rất đông, nhưng đội hình của chúng đã tan nát, tinh thần đã suy sụp nghiêm trọng. Tiếng la hét đã chuyển từ hung hãn sang hoảng loạn. Mùi khói và máu tanh càng lúc càng nồng nặc. Anh biết, đây chưa phải là kết thúc, nhưng là một khởi đầu tốt đẹp cho cuộc phản công của họ.

***

Dù đã chịu tổn thất kinh hoàng, quân địch vẫn còn rất đông. Một số đơn vị tinh nhuệ, những kẻ lì lợm và kinh nghiệm nhất, bằng cách nào đó đã tìm được đường vượt qua các bẫy rập hỗn loạn, cố gắng áp sát tuyến phòng thủ chính của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng trống trận của chúng giờ đây mang một nhịp điệu tuyệt vọng hơn, nhưng vẫn thúc giục những binh sĩ còn sống sót tiến lên. Chúng như những con thú bị thương, hung hãn và liều lĩnh hơn bao giờ hết, quyết tâm gặm nhấm dù chỉ là một phần nhỏ của con mồi trước khi gục ngã.

Tuyến phòng thủ chính, nơi những dân quân kiệt sức đang cố gắng giữ vững vị trí, bắt đầu có dấu hiệu lung lay. Tiếng vũ khí va chạm đinh tai nhức óc, tiếng thở dốc nặng nhọc của binh sĩ, tiếng rên rỉ của những người bị thương, tất cả hòa quyện v��o nhau tạo nên một bản hòa âm hỗn loạn của chiến tranh. Những bức tường gỗ tạm bợ, được gia cố bằng đất và đá, đã chịu đựng quá nhiều sức ép. Từng mảng gỗ vỡ vụn, từng lớp đất đá tróc ra, báo hiệu sự sụp đổ có thể đến bất cứ lúc nào. Khuôn mặt của dân quân hốc hác, đôi mắt họ đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng, bàn tay chai sạn nắm chặt lấy vũ khí thô sơ. Nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi, đe dọa nuốt chửng ý chí chiến đấu vừa mới được vực dậy.

Lâm Dịch, từ trên vọng gác, nhìn rõ sự tuyệt vọng đang lan rộng. Anh biết, đây là thời khắc mấu chốt, là ranh giới giữa chiến thắng và thất bại thảm hại. Một bước lùi lúc này, dù là nhỏ nhất, cũng sẽ dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn. Anh không hề nao núng. Ánh mắt anh vẫn kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển lửa. Cơ thể anh gầy gò, xanh xao, thể hiện rõ sự thiếu thốn và lao động vất vả từ khi anh đến thế giới này. Nhưng trong khoảnh khắc này, anh không chỉ là một thiếu niên 17 tuổi. Anh là chỉ huy, là hy vọng cuối cùng của những con người đang đ���ng sau lưng anh.

Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực gầy guộc phập phồng. Anh dùng hết sức bình sinh, đưa lên một lá cờ màu đỏ thẫm, được thêu hình một con chim ưng đang sải cánh, và phất mạnh nó lên cao. Đó là một hiệu lệnh đặc biệt mà anh đã thống nhất từ trước với các chỉ huy, một tín hiệu cho thấy đây là thời điểm quyết định để tung đòn cuối cùng.

Cùng lúc đó, giọng nói của anh vang vọng khắp chiến trường. Dẫu có chút khàn đặc vì mệt mỏi và khói bụi, nhưng nó lại mang một sức nặng khó tả, một sự quyết tâm thép, xuyên thấu vào tai từng người lính, từng dân quân đang chiến đấu: "Đồng bào! Chúng ta không lùi một bước! Không một bước nào cả! Đây là nhà của chúng ta! Là đất đai của cha ông chúng ta để lại! Là những người thân yêu đang ở phía sau bức tường này!"

Anh dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang ngước nhìn anh, từ Vương Đại Trụ chất phác, Lý Hổ hung dữ, đến Binh trưởng Triệu kiên định. "Chúng ta không phải những binh đoàn hùng mạnh của triều đình! Chúng ta không c�� áo giáp sáng chói, không có vũ khí sắc bén! Nhưng chúng ta có một thứ mà chúng không có: đó là ý chí bảo vệ gia đình, bảo vệ quê hương mình! Chúng ta đang chiến đấu vì sự sống còn! Vì những người mà chúng ta trân trọng! Vì những người đã ngã xuống! Đừng để sự hy sinh của họ trở nên vô nghĩa!"

Anh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay gầy guộc. "Chiến đấu! Chiến đấu đến hơi thở cuối cùng! Vì nhà, vì đất, vì người thân! Chiến đấu!"

Lời nói của Lâm Dịch không phải là một lời hứa hẹn về một chiến thắng dễ dàng, mà là một lời nhắc nhở về lý do họ phải chiến đấu, về cái giá của sự sinh tồn. Nó không bi lụy, không lạc quan thái quá, mà đầy tính thực tế và kiên cường. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ trong lòng. "Nhưng chúng ta sẽ tự tạo ra công bằng cho chính mình, bằng máu và ý chí."

Lời hiệu triệu của Lâm Dịch như một luồng điện xẹt qua, đánh thức những tinh thần đang mỏi mệt. Vương Đại Trụ, người đã chiến đấu không ngừng nghỉ từ đêm qua, chợt bừng tỉnh. Đôi mắt đỏ ngầu của ông ta bỗng lóe lên một tia sáng rực rỡ. "Nghe lệnh Lâm đại ca! Xông lên! Giết hết bọn chúng!" Ông ta gầm lên, vung cây búa đã sứt mẻ của mình, lao vào đám quân địch đang cố gắng leo tường, sức lực như bùng nổ gấp bội.

Lý Hổ cũng không kém cạnh. Khuôn mặt hung dữ của anh ta giờ đây tràn đầy sự quyết tâm. "Vì huynh đệ! Vì quê nhà! Giết!" Anh ta dẫn đầu một nhóm dân quân, dùng kiếm và giáo, đẩy lùi từng đợt tấn công của địch, tiếng gầm gừ của anh ta át đi tiếng vũ khí va chạm.

Binh trưởng Triệu, chứng kiến cảnh tượng đó, cũng bị ngọn lửa nhiệt huyết của Lâm Dịch và các binh sĩ truyền cảm hứng. Ông ta rút thanh trường kiếm ra khỏi vỏ, ánh mắt kiên định. "Theo ta! Bảo vệ Lâm huynh! Bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước!"

Sự kiên cường và ý chí bất khuất của Lâm Dịch đã tạo nên một phép màu. Những dân quân và binh lính đang mệt mỏi, hoảng sợ, bỗng chốc bùng lên một sức mạnh phi thường. Họ không còn chiến đấu một cách bị động nữa, mà là phản công dữ dội. Những mũi tên bay rít, những tảng đá được ném đi với sức mạnh kinh hoàng, những cây giáo, cây kiếm chém xuống không ngừng nghỉ. Mùi máu tươi tanh nồng, mùi khói khét lẹt, mùi mồ hôi chua chát, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí chiến tranh hỗn loạn nhưng đầy kịch tính.

Quân địch, vốn đã hoảng loạn vì những bẫy rập và thương vong nặng nề, không chống đỡ nổi sự phản công bất ngờ và mạnh mẽ này. Đội hình của chúng tan rã. Tiếng la hét của chúng giờ đây hoàn toàn là tiếng kêu gào hoảng sợ. Chúng bắt đầu tháo chạy, chen chúc nhau, giẫm đạp lên cả đồng đội để tìm đường thoát thân.

Tiếng hò reo "Chiến thắng!" bắt đầu vang lên yếu ớt từ một vài binh sĩ, rồi nhanh chóng lan rộng, mạnh mẽ hơn, như một làn sóng thủy triều dâng trào, quét sạch mọi nỗi sợ hãi và mệt mỏi. Những khuôn mặt hốc hác giờ đây rạng rỡ niềm vui và sự nhẹ nhõm. Họ đã làm được. Họ đã đẩy lùi được đợt tấn công thứ hai của địch.

Lâm Dịch đứng thẳng trên vọng gác, hình ảnh anh trở thành một ngọn hải đăng sừng sững giữa biển l���a tàn cuộc. Anh không reo hò, cũng không biểu lộ niềm vui quá mức. Đôi mắt anh vẫn trầm tĩnh, quét qua chiến trường, ghi nhận từng chi tiết của trận chiến vừa kết thúc. Anh biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng từ bỏ. Hậu quả của trận chiến này sẽ còn kéo dài, và những thử thách sắp tới sẽ còn khốc liệt hơn nhiều. Anh nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của Cổ Ngọc Phù trong túi áo, một lời nhắc nhở rằng con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy gian nan. Anh không trở thành anh hùng vĩ đại, cũng chẳng phải tiên nhân. Anh chỉ là một người, cố gắng sinh tồn, và bảo vệ những gì anh trân trọng, bằng mọi giá.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free