Lạc thế chi nhân - Chương 662: Tàn Dư Chiến Trường: Gánh Nặng Máu Và Nước Mắt
Mùi máu tanh và khói khét lẹt vẫn còn vương vấn trong không khí, như một tấm màn vô hình bao phủ lấy Thôn Làng Sơn Cước, báo hiệu một đêm kinh hoàng vừa trôi qua. Ánh bình minh le lói phía chân trời, nhưng không mang theo chút ấm áp hay hy vọng nào, chỉ có những áng mây xám xịt nặng nề, như thể cả bầu trời cũng đang than khóc cho những mất mát. Gió lạnh luồn qua những khe hở của vọng gác, mang theo hơi ẩm của sương đêm và cả mùi tử khí, khiến Lâm Dịch bất giác rùng mình. Anh và Binh trưởng Triệu vẫn đứng đó, trên vọng gác cao nhất, nơi đã trở thành đôi mắt của pháo đài trong đêm qua.
Bên dưới, cảnh tượng tan hoang hiện ra rõ nét dưới ánh sáng mờ ảo của rạng đông. Từng tốp dân quân, với những khuôn mặt hốc hác, bám đầy bùn đất và vết máu đã khô, đang lặng lẽ di chuyển giữa các thi thể. Họ không nói một lời, chỉ cần mẫn thu gom những người đã ngã xuống, đưa họ về nơi an nghỉ tạm thời. Tiếng xẻng đào đất khô khốc vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, xen lẫn tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương chưa được đưa vào nhà cứu thương kịp thời. Những cỗ xe thô sơ, kéo bởi những con bò gầy guộc, chậm rãi vận chuyển xác người, mỗi chuyển động đều như một nhát dao cứa vào trái tim của những người còn sống.
Lâm Dịch nheo mắt nhìn xa xăm, ánh mắt quét qua từng khu vực, cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết. Anh thấy những chiếc bẫy rập bị phá hủy tan tành, những ụ đất phòng thủ bị san phẳng, và những mũi tên, ngọn giáo gãy nát vương vãi khắp nơi. Phía xa hơn, những cột khói đen vẫn còn bốc lên từ những khu vực ngoại vi đã bị bỏ lại, nơi những ngôi nhà gỗ, những cánh đồng mà họ đã gieo trồng giờ chỉ còn là tro bụi. Một sự mất mát không thể đong đếm được, không chỉ là tài sản, mà còn là mồ hôi, nước mắt và cả ký ức.
"Tổn thất thế nào rồi, Binh trưởng Triệu?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh khàn đặc, như thể đã nói quá nhiều trong đêm qua, hoặc có lẽ là do cổ họng anh khô rát vì sự căng thẳng tột độ. Anh không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng bên dưới, nơi những người mà anh có trách nhiệm bảo vệ đang phải gánh chịu hậu quả của một cuộc chiến không cân sức.
Binh trưởng Triệu thở dài thườn thượt, hơi thở phả ra làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh. Ông ta siết chặt tay vào lan can gỗ, những ngón tay gân guốc hằn rõ. "Nặng nề lắm, Lâm huynh. Chúng ta mất gần một phần ba lực lượng phòng thủ tuyến ngoài. Hơn hai trăm người đã ngã xuống, đa số là dân quân. Đạn dược, tên, đá... cũng hao hụt đáng kể. Ước chừng chỉ còn đủ cho một đợt chống trả dữ dội nữa thôi." Giọng Binh trưởng Triệu trầm đục, mang theo vẻ mệt mỏi cùng cực và nỗi lo lắng không thể che giấu. Ông ta đã trải qua nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một cuộc tấn công nào khốc liệt đến vậy, và chưa bao giờ cảm thấy gánh nặng trên vai mình lớn đến thế.
Lâm Dịch lặng lẽ lắng nghe, mỗi con số mà Binh trưởng Triệu thốt ra đều như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh. Hai trăm người. Không phải là những con số vô tri trên một báo cáo quân sự, mà là hai trăm sinh mạng, hai trăm gia đình, hai trăm câu chuyện đã bị chấm dứt một cách tàn nhẫn. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi hình ảnh những khuôn mặt thân quen đã nằm xuống. Anh không phải là một vị tướng lạnh lùng, và dù lý trí anh luôn cố gắng giữ vững sự tỉnh táo, trái tim anh vẫn không ngừng đau đớn.
*Chiến tranh thật sự là một thứ kinh khủng,* anh nghĩ lại câu châm ngôn quen thuộc trong đầu. *Không có vinh quang, chỉ có máu, nước mắt và sự sống còn.* Những gì anh học được từ lịch sử hiện đại, từ những bộ phim tài liệu, giờ đây hiện hữu sống động và tàn khốc hơn gấp vạn lần. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói ấy lại vang vọng, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thực tại, về sự vô nghĩa của mọi lý tưởng hào nhoáng khi đối mặt với lưỡi hái tử thần.
Anh đưa tay vào túi áo, chạm vào Cổ Ngọc Phù. Miếng ngọc lạnh lẽo ấy, trong khoảnh khắc này, không mang lại cảm giác an ủi hay hy vọng, mà chỉ như một vật tùy thân vô tri, một chứng nhân câm lặng cho sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Anh tự hỏi, liệu nó có ẩn chứa một sức mạnh nào đó có thể giúp anh vượt qua được cơn bão lửa này không? Hay nó chỉ là một biểu tượng của những bí ẩn chưa được giải đáp, của một thế giới mà anh vẫn chưa thực sự hiểu rõ? Những tin tức về các thế lực tu hành, về linh khí mỏng manh, về những biến động lớn lao của thế giới vẫn lởn vởn trong tâm trí anh, nhưng giờ đây, chúng dường như quá xa vời, quá phù phiếm. Sinh tồn mới là ưu tiên hàng đầu.
"Bao nhiêu người bị thương nặng?" Lâm Dịch lại hỏi, giọng anh đã trở nên kiên định hơn một chút, như thể đã tạm thời gạt bỏ đi những cảm xúc cá nhân để đối mặt với thực tế.
"Hơn ba trăm. Đa số cần được chăm sóc đặc biệt. Phải có ít nhất một trăm người là sẽ không thể quay lại chiến đấu được nữa." Binh trưởng Triệu đáp, giọng ông ta nghẹn lại. "Thôn làng chúng ta... không còn bao nhiêu người để chiến đấu nữa, Lâm huynh."
Cái "Lâm huynh" của Binh trưởng Triệu giờ đây không còn là sự tôn trọng đơn thuần, mà là một lời cầu cứu, một sự đặt niềm tin tuyệt đối vào người thanh niên gầy gò đang đứng cạnh ông ta. Lâm Dịch hiểu điều đó. Anh là hy vọng cuối cùng của họ. Gánh nặng trách nhiệm ấy đè nặng lên vai anh, khiến anh cảm thấy toàn thân rã rời. Mệt mỏi tột độ, đau đớn nội tâm, nhưng anh không thể gục ngã. Lý trí anh phải luôn tỉnh táo.
Anh nhìn xuống, nơi những người lính trẻ, những nông dân chất phác giờ đây đang là những người dọn dẹp chiến trường, với ánh mắt thất thần. Họ là những người đã chiến đấu hết mình, đã hy sinh những gì quý giá nhất. Từng gương mặt, từng dáng vóc, đều khắc sâu trong tâm trí Lâm Dịch. Anh biết tên của đa số họ, đã từng trò chuyện, đã từng cùng nhau lao động. Giờ đây, nhiều người trong số đó đã mãi mãi nằm lại nơi đất lạnh.
Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn theo những đám tro tàn còn sót lại, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo. Lâm Dịch siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. *Chúng ta không thể thất bại,* anh tự nhủ. *Không thể để những hy sinh này trở nên vô nghĩa.* Anh phải tìm cách. Phải tìm ra một con đường. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và anh phải dùng nó.
Anh quay sang Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên định. "Tôi sẽ đi xem xét tình hình tại nhà cứu thương. Sau đó, chúng ta sẽ họp. Triệu huynh, ông hãy kiểm tra lại toàn bộ kho vũ khí và lương thực. Tôi cần một báo cáo chi tiết về số lượng còn lại. Và cho người truyền lệnh, bất cứ ai còn sức, hãy thu thập tất cả những gì có thể tái sử dụng được trên chiến trường, dù là một mũi tên gãy hay một mảnh giáp vỡ. Chúng ta không thể lãng phí bất cứ thứ gì."
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ông ta nhìn Lâm Dịch như thể đang tìm kiếm một tia sáng trong đêm tối. "Rõ, Lâm huynh. Tôi sẽ đi ngay." Dù kiệt sức, nhưng ông ta vẫn giữ vững kỷ luật, vẫn tin tưởng vào khả năng lãnh đạo của Lâm Dịch. Với một cái vái chào đơn giản nhưng đầy kính trọng, Binh trưởng Triệu quay người, bước xuống những bậc thang gỗ ọp ẹp, hòa vào đám đông ��ang lặng lẽ làm công việc của mình. Lâm Dịch vẫn đứng đó, một mình trên vọng gác, nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang cố gắng xuyên qua lớp mây mù dày đặc, như một lời hứa hẹn mỏng manh về một ngày mới, một trận chiến mới.
**\* \* \***
Bước chân Lâm Dịch nặng trĩu trên con đường đất lầy lội dẫn vào nhà cứu thương, nơi mà giờ đây đã trở thành trung tâm của sự sống và cái chết trong Thôn Làng Sơn Cước. Không khí lạnh lẽo bên ngoài dường như bị nuốt chửng bởi sự ngột ngạt, hầm hập của một không gian khác biệt hoàn toàn. Ngay khi cánh cửa gỗ thô sơ được mở ra, một làn mùi hương nồng nặc xộc thẳng vào mũi anh. Đó là sự pha trộn kinh hoàng của mùi thuốc thảo dược ngai ngái, mùi máu tươi tanh tưởi, mùi mồ hôi chua loét và cả một thứ mùi khó tả của sự sợ hãi, tuyệt vọng. Âm thanh cũng khác biệt hẳn: tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương, tiếng lách cách của dụng cụ y tế va chạm, tiếng thở dốc nặng nhọc của những người đang làm việc, và cả tiếng nấc nghẹn ngào thỉnh thoảng vang lên, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn chung.
Nền nhà đất nện vốn dĩ đã khô cứng, giờ đây loang lổ những vết máu đỏ sẫm, một số đã khô lại thành mảng đen, số khác vẫn còn tươi rói. Những tấm vải băng trắng tinh giờ đã nhuốm màu đỏ bầm, vứt la liệt ở góc phòng, chất đống như những bông hoa héo tàn. Hàng chục người bị thương nằm chen chúc nhau trên những tấm chiếu rách, trên những bó rơm lót tạm, hoặc thậm chí là trực tiếp trên nền đất lạnh. Họ quằn quại, co giật, hoặc nằm bất động, đôi mắt nhìn trân trân lên mái nhà gỗ, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó xa xăm.
Lâm Dịch lướt mắt tìm kiếm Bạch Vân Nhi và Lâm mẫu. Anh thấy họ ở giữa đám đông, như hai ngọn đèn dầu leo lét giữa màn đêm. Bạch Vân Nhi, với khuôn mặt trái xoan vốn thanh tú giờ tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt thông minh thường ngày giờ hằn lên những quầng thâm và sự mệt mỏi tột độ. Mái tóc đen nhánh của cô lòa xòa, vài sợi bết dính vào trán ướt đẫm mồ hôi. Đôi tay thon thả, nhanh nhẹn của cô không ngừng nghỉ, thoăn tho���t băng bó vết thương cho một người lính. Từng cử chỉ của cô vẫn giữ được sự thanh thoát và chính xác, nhưng Lâm Dịch có thể thấy rõ, cô đang cố gắng gồng mình, gần như gục ngã vì kiệt sức.
Lâm mẫu cũng không khá hơn. Người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian giờ đây còn hằn sâu thêm những nếp nhăn của lo âu và mệt mỏi. Đôi tay bà run rẩy, dính đầy máu, đang nhẹ nhàng lau vết thương cho một binh sĩ trẻ tuổi, miệng lẩm bẩm những lời an ủi. Ánh mắt bà vừa có sự lo âu tột độ cho những người xung quanh, vừa có sự kiên cường đến lạ, như thể bà đã quen với những đau khổ này từ lâu. Bà nhìn thấy Lâm Dịch, ánh mắt thoáng qua một tia nhẹ nhõm, rồi lại nhanh chóng quay lại với công việc của mình.
Lâm Dịch bước đến gần Bạch Vân Nhi, đặt tay lên vai cô, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng dưới lớp áo mỏng. "Vân Nhi, con có sao không?" anh hỏi, giọng nói anh cố gắng giữ sự bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong sâu thẳm, anh cảm thấy một nỗi xót xa dâng lên. Cô gái này, vốn dĩ có thể sống một cuộc đời an nhàn, giờ đây lại phải đối mặt với những cảnh tượng tàn khốc như thế này.
Bạch Vân Nhi giật mình, quay đầu lại. Khi nhìn thấy Lâm Dịch, đôi mắt cô thoáng một tia yếu đuối, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại. "Lâm ca... Em không sao. Nhưng tình hình... tình hình rất tệ." Cô nói, giọng khàn đặc, đôi môi khô nứt nẻ. "Đã hơn hai mươi người không qua khỏi... Trong đó có cả Lý Tứ, người gác cổng phía Tây. Còn lại đều bị thương nặng. Thuốc men sắp cạn, băng gạc cũng không đủ dùng. Chúng ta cần thêm người hỗ trợ, và quan trọng nhất là, chúng ta cần thêm vật tư y tế."
Lý Tứ. Lâm Dịch nhớ rõ. Một ông lão vui tính, râu tóc bạc phơ, luôn miệng kể chuyện tiếu lâm cho lũ trẻ con. Giờ đây, ông đã đi rồi. Cảm giác đau đớn lại dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Anh siết chặt tay hơn một chút, cố gắng kìm nén cảm xúc. "Ta đã lệnh cho binh trưởng Triệu kiểm tra lại kho lương và vật tư. Ta sẽ tìm cách bổ sung."
Anh quay sang nhìn quanh, và ánh mắt anh dừng lại ở một góc phòng. Vương Đại Trụ đang nằm đó, lưng tựa vào vách tường, khuôn mặt chất phác thường ngày giờ trắng bệch, mồ hôi túa ra như tắm. Một vết thương khá nặng ở vai, băng bó sơ sài, máu vẫn còn rỉ ra thấm qua lớp vải. Dù đang đau đớn, nhưng Vương Đại Trụ vẫn cố gắng động viên những người xung quanh, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định: "Cố lên anh em! Chúng ta còn sống! Chúng ta sẽ sống! Đừng bỏ cuộc!"
Lâm Dịch tiến đến bên Vương Đại Trụ, quỳ xuống bên cạnh. "Đại Trụ, huynh sao rồi?"
Vương Đại Trụ mở mắt, nhìn thấy Lâm Dịch, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Lâm ca... Tôi không sao. Vết thương này... chỉ là muỗi đốt thôi. Tôi vẫn có thể chiến đấu!" Anh ta cố gắng ngồi thẳng dậy, nhưng một cơn đau dữ dội khiến anh ta khẽ rên lên.
"Đừng cố gắng," Lâm Dịch nói, ánh mắt đầy sự cảm thông. "Huynh đã làm rất tốt. Hãy nghỉ ngơi đi. Chúng ta còn cần huynh sau này." Anh biết Vương Đại Trụ đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng vết thương đó không hề nhẹ. Với thân hình vạm vỡ của Đại Trụ, một vết thương như vậy có thể khiến anh ta mất khả năng chiến đấu trong một thời gian dài. Đó là một mất mát lớn cho lực lượng dân quân.
Lâm Dịch đứng dậy, nhìn quanh một lần nữa. Anh nhìn thấy những người lính trẻ, những người dân quân mà anh đã huấn luyện, đã cùng ăn, cùng ngủ, cùng chiến đấu. Họ là những người đã tin tưởng anh, đã đặt cả sinh mạng mình vào tay anh. Giờ đây, họ đang gánh chịu những hậu quả nặng nề nhất. Nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi tinh thần, và cả sự tuyệt vọng đang gặm nhấm họ.
*Đây là chiến tranh,* anh tự nhủ. *Đây là cái giá của sự sinh tồn.* Anh không phải là một anh hùng, không phải một người muốn thay đổi thế giới. Anh chỉ là một người đàn ông hiện đại, cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người anh trân trọng. Và để làm điều đó, anh phải tiếp tục chiến đấu. Anh không thể để cảm xúc lấn át lý trí. Anh phải đưa ra những quyết định khó khăn, những quyết định mà có thể khiến nhiều người phải hy sinh, nhưng là để cứu lấy toàn cục.
Anh quay sang Bạch Vân Nhi, giọng nói anh trầm hơn, nhưng đầy uy lực. "Vân Nhi, con hãy lập danh sách chi tiết những gì chúng ta cần. Và hãy cố gắng sắp xếp lại những người bị thương. Những người có thể tự mình di chuyển, hãy đưa họ đến khu vực an toàn hơn để giảm tải cho nhà cứu thương. Chúng ta cần giữ cho nơi này đủ không gian cho những trường hợp khẩn cấp nhất."
Bạch Vân Nhi gật đầu, đôi mắt thông minh của cô ánh lên sự quyết tâm. "Vâng, Lâm ca. Em sẽ làm ngay."
Lâm Dịch lại nhìn Lâm mẫu, bà đang mỉm cười nhẹ nhõm với anh. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, thay cho ngàn vạn lời cảm ơn. Sự hiện diện của bà, sự tần tảo và kiên cường của bà, là một nguồn động viên vô hình cho tất cả mọi người. Trước khi rời đi, anh còn nghe thấy tiếng ai đó khẽ rên rỉ, và rồi một binh sĩ trẻ tuổi thều thào: "Nước... cho tôi xin một ngụm nước..." Tiếng gọi yếu ớt ấy vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự khốc liệt của chiến tranh và gánh nặng trên vai anh. Anh bước ra khỏi nhà cứu thương, để lại phía sau mùi thuốc men, máu tươi và những tiếng rên rỉ, nhưng mang theo trong mình một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết.
**\* \* \***
Không khí trong căn phòng họp tạm thời nặng nề như chì, mỗi hơi thở đều như bị nén lại. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn gỗ cũ kỹ, cố gắng xua đi bóng tối và cả sự u ám đang bao trùm lấy căn phòng, nhưng chỉ đủ sức làm cho những khuôn mặt mệt mỏi, hốc hác của những người có mặt càng thêm phần khắc khổ. Tiếng gió lạnh lùa qua khe cửa gỗ ọp ẹp, rít lên từng hồi, như một khúc bi ca cho những sinh linh đã ngã xuống. Bên ngoài, tiếng rì rầm lo lắng của người dân vẫn còn vọng vào, xen lẫn tiếng bước chân nặng nề của những đội dân quân đang làm công việc dọn dẹp sau trận chiến.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện với Binh trưởng Triệu, Lão Hồ và một vài chỉ huy dân quân chủ chốt. Trần Nhị Cẩu vừa quay về từ tuyến tiền duyên, quần áo rách nát, mặt mày lấm lem bùn đất và máu khô, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, dù ẩn chứa sự sợ hãi và kiệt sức. Anh ta đứng tựa vào tường, thở dốc.
"Tình hình tuyến phòng thủ thế n��o, Nhị Cẩu?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm thấp, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu.
Trần Nhị Cẩu cố gắng đứng thẳng người, hít một hơi sâu. "Đại ca... Dân quân đã chiến đấu kiệt sức. Nhiều người bắt đầu hoài nghi, sợ hãi... Có lẽ đợt sau, chúng ta sẽ khó giữ nổi. Đặc biệt là ở khu vực phía Tây Nam, tinh thần binh lính sa sút nghiêm trọng sau khi mất đi thủ lĩnh đội tuần tra." Giọng anh ta run run, không giấu được sự lo lắng. "Họ nói... chúng ta không thể thắng. Quân địch quá đông. Chúng ta chỉ là những nông dân, những người dân thường... làm sao chống lại được quân đội chính quy của Thẩm Đại Nhân?"
Những lời của Trần Nhị Cẩu như một gáo nước lạnh dội vào căn phòng. Binh trưởng Triệu siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đau đớn. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh thường ngày giờ nheo lại đầy vẻ lo âu. Ông ta nhìn Lâm Dịch, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự bất lực. "Lâm Dịch, chúng ta đã mất quá nhiều. Người chết, người bị thương, tinh thần suy sụp. Liệu có cách nào khác không? Chúng ta có nên... suy nghĩ lại về việc cố thủ đến cùng?"
Lâm Dịch lặng lẽ lắng nghe từng lời, đôi mắt anh nheo lại suy nghĩ. Từng câu nói, từng ánh mắt, từng biểu cảm của những người xung quanh đều như những mũi kim châm vào anh. Anh hiểu sự sợ hãi của họ. Anh hiểu nỗi tuyệt vọng của họ. Nhưng anh cũng hiểu, họ không còn đường lùi. Thôn Làng Sơn Cước là pháo đài cuối cùng của họ. Phía sau họ là gia đình, là những đứa trẻ, là tất cả những gì họ trân trọng.
*Không còn đường lùi,* anh tự nhủ. *Chúng ta chỉ có thể chiến đấu. Và phải chiến đấu đến cùng.*
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói còn vương vấn trong không khí, mùi gỗ cũ và cả mùi ẩm thấp của căn phòng. Anh đưa mắt quét qua từng khuôn mặt, từ Binh trưởng Triệu đầy kinh nghiệm nhưng mệt mỏi, đến Trần Nhị Cẩu còn non trẻ nhưng đầy nhiệt huyết, và Lão Hồ già dặn nhưng đang hoài nghi.
"Không có cách nào khác," Lâm Dịch nói, giọng anh vang lên dứt khoát, đầy uy lực, như một tiếng gầm giữa cuồng phong, xua tan đi sự ảm đạm trong căn phòng. "Chúng ta không thể lùi. Lùi là chết. Chúng ta đã từ bỏ quá nhiều để đến được đây. Những người đã ngã xuống, họ đã hy sinh để chúng ta có cơ hội sống sót. Chúng ta không thể để sự hy sinh của họ trở nên vô nghĩa."
Anh tạm dừng một chút, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh và kiên định hơn bao giờ hết. "Đúng, quân địch đông. Đúng, chúng ta là những nông dân. Nhưng chúng ta có tri thức. Chúng ta có mưu lược. Và quan trọng nhất, chúng ta có một điều mà chúng không có: đó là ý chí bảo vệ gia đình, bảo vệ quê hương mình. Chúng ta đang chiến đấu vì sự sống còn. Còn chúng, chỉ là những kẻ xâm lược, những kẻ chỉ biết nghe lệnh."
"Tinh thần sa sút?" Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh vẫn mạnh mẽ. "Đó là điều chúng ta phải khắc phục. Ta sẽ đích thân đi động viên binh sĩ. Ta sẽ nói cho họ biết, chúng ta đang chiến đấu vì điều gì. Và ta sẽ cho họ thấy, chúng ta không hề đơn độc."
"Nhưng chúng ta phải thay đổi chiến thuật," Lâm Dịch nói, quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng Triệu, ông nói đạn dược chỉ còn đủ cho một đợt chống trả. Vậy thì chúng ta sẽ dùng nó một cách hiệu quả nhất. Chúng ta sẽ rút gọn thêm một số tuyến phòng thủ không thiết yếu. Tập trung toàn bộ lực lượng vào những điểm then chốt nhất: cửa chính, và hai tháp canh cao nhất. Chúng ta sẽ biến những nơi đó thành những cái bẫy chết người cho địch."
Anh vươn tay ra, chỉ vào bản đồ phác thảo trên bàn, nơi những đường vẽ đơn giản mô phỏng Thôn Làng Sơn Cước. "Tuyến phòng thủ phía Bắc và phía Tây, hãy rút gọn chúng lại, chỉ giữ một lực lượng nhỏ để cầm chân và cảnh báo. Toàn bộ lực lượng còn lại, dồn về cửa chính và khu vực trung tâm. Những bức tường gỗ đã bị hư hại, hãy gia cố bằng mọi thứ chúng ta có: đá, đất, gỗ mục, thậm chí là xác chết của địch nếu cần thiết. Chúng ta phải biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài không thể xuyên thủng."
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ông ta dần lấy lại sự kiên định. "Rõ, Lâm huynh. Tôi sẽ cho người thực hiện ngay."
"Và một điều nữa," Lâm Dịch nói, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Những 'vũ khí đặc biệt' mà chúng ta đã chuẩn bị từ trước, đã đến lúc phải sử dụng chúng. Nhưng không phải là dùng bừa bãi. Chúng ta sẽ dùng chúng một cách có chọn lọc, đúng thời điểm, đúng mục tiêu. Chúng ta sẽ gây bất ngờ cho địch, khiến chúng không thể ngờ tới. Hãy chuẩn bị sẵn sàng những thùng dầu, những bao cát chứa đầy đá, và cả những thứ mà chúng ta đã bí mật chế tạo. Ta sẽ không để bất cứ ai chết vô ích."
Lời nói của Lâm Dịch vang vọng trong căn phòng, mang theo một sức nặng khó tả. "Hy sinh là không thể tránh khỏi, nhưng ta sẽ không để ai chết vô ích." Câu nói ấy như một lời thề, một lời hứa hẹn, đồng thời cũng là một lời cảnh báo. Anh đang nói rằng sẽ có những hy sinh, nhưng chúng sẽ có ý nghĩa, sẽ nằm trong kế hoạch của anh.
Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh của ông ta lóe lên. Ông ta đã chứng kiến nhiều người lãnh đạo trong đời, nhưng chưa bao giờ thấy ai có sự bình tĩnh và lý trí đến vậy trong thời khắc sinh tử. Ông ta tin vào Lâm Dịch.
"Binh trưởng Tri��u, Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch nói, đứng dậy, ánh mắt anh nhìn về phía cửa, nơi ánh bình minh đang dần chiếu rọi qua khe hở. "Hãy chuẩn bị. Đợt tấn công tiếp theo sẽ đến sớm thôi. Và lần này, chúng ta sẽ đón tiếp chúng theo một cách khác."
Tiếng trống trận của địch, dù vẫn còn xa, nhưng đã bắt đầu vang lên dồn dập hơn, như một lời nhắc nhở không ngừng về trận chiến sắp tới. Một trận chiến mà Lâm Dịch biết, sẽ còn khốc liệt hơn nhiều so với đêm qua. Anh nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Liệu nó có sức mạnh nào không? Hay đây chỉ là một cuộc chiến của tri thức, của ý chí, của sự sinh tồn? Anh không biết. Nhưng anh biết một điều: anh sẽ không gục ngã. Thôn Làng Sơn Cước, pháo đài cuối cùng của họ, sẽ không gục ngã. Và anh, Lâm Dịch, sẽ chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ những người mà anh trân trọng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.