Lạc thế chi nhân - Chương 661: Bão Lửa Biên Cương: Đợt Sóng Đầu Tiên
Bóng đêm cuối cùng cũng buông xuống, nuốt chửng những cột khói đen còn vương vất trên nền trời xám xịt. Thôn Làng Sơn Cước, giờ đây là một pháo đài bằng gỗ, đá và bùn đất, sừng sững trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm, mùi gỗ tươi và mùi mồ hôi của hàng trăm con người đã đổ sức vào công trình phòng thủ cuối cùng này. Lâm Dịch đứng trên vọng gác cao nhất, nơi gió lạnh thổi từng đợt, rít qua vành tai, mang theo cả hơi nóng của những đám cháy xa xăm. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi vị của sự sống còn, một mùi hương cay đắng và cũng đầy quyết liệt. Thôn Làng Sơn Cước đã sẵn sàng, nhưng liệu sự sẵn sàng ấy có đủ để chống chọi lại cơn hồng thủy sắp tới? Câu hỏi này cứ lảng vảng trong tâm trí anh, nặng nề như chính tảng đá đang chèn giữ chân tường. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố g��ng xé toạc màn sương mờ đục, từ vọng gác cao nhất của Thôn Làng Sơn Cước, cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu. Ánh sáng yếu ớt của bình minh nhuộm một màu cam máu lên những đám khói đen khổng lồ đang bốc lên ngùn ngụt từ các khu vực ngoại vi. Những ngôi nhà, những cánh đồng, những khu rừng mà họ đã phải bỏ lại, giờ đây đang cháy rụi, biến thành những đốm lửa lập lòe trong màn khói dày đặc. Mùi khói cháy khét lẹt, mùi tro bụi sộc thẳng vào mũi, như một lời nhắc nhở tàn khốc về cái giá của sự sống còn.
"Chúng đến rồi, đông hơn dự kiến," Binh trưởng Triệu thì thầm, giọng ông trầm đục, khô khốc. Đôi mắt ông nheo lại, in hằn những vết chân chim, cố gắng xuyên qua màn sương và khói để nhìn rõ hơn. Dáng người rắn rỏi của ông, mặc dù đã trải qua một đêm không ngủ, vẫn đứng thẳng tắp, nhưng vẻ lo lắng hằn rõ trên khuôn mặt sạm nắng, đặc biệt là vết sẹo trên má ông dường như càng thêm đỏ thẫm dưới ánh sáng mờ ảo. Ông đã từng chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng cảnh tượng n��y vẫn khiến ông rợn người.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ chăm chú nhìn qua ống nhòm tự chế của mình. Chiếc ống nhòm, được làm từ những thấu kính mài dũa thô sơ và ống tre, là một trong những sản phẩm của "tri thức là vũ khí mạnh nhất" mà anh đã áp dụng vào thế giới này. Qua lăng kính nhỏ bé, anh thấy rõ từng chi tiết của binh đoàn địch đang tràn vào. Không phải là một đội quân ô hợp, mà là một lực lượng khổng lồ, ước chừng phải đến hàng vạn người. Họ di chuyển có trật tự, với những đội hình chỉnh tề, dù vẫn mang vẻ hỗn loạn của chiến tranh. Những lá cờ của Trần Thị Gia Tộc, với hình con sư tử đang gầm thét, bay phấp phới trong gió, như những điềm báo tử thần.
Tiếng trống trận dồn dập bắt đầu vang vọng khắp thung lũng, ban đầu còn xa xôi, mờ nhạt, nhưng càng lúc càng gần, càng lúc càng hùng tráng, như tiếng gầm của dã thú sắp nuốt chửng con mồi. Tiếng hò reo của hàng vạn binh lính địch hòa lẫn vào tiếng trống, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, khiến cả mặt đất như rung chuyển. Lâm Dịch cảm th��y một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức rõ ràng về quy mô của thảm họa.
*Thực tế luôn tàn khốc hơn những gì mình hình dung,* anh nghĩ thầm. *Họ đã không chỉ cử một đội quân, mà là toàn bộ lực lượng có thể huy động, có lẽ còn được bổ sung từ Thẩm Đại Nhân.* Ánh mắt anh sắc lạnh, không rời chiến trường. Khuôn mặt thanh tú của anh, vốn đã hơi xanh xao vì thiếu ăn và lo toan, giờ đây càng thêm căng thẳng, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa một sự bình tĩnh đến đáng sợ. "Báo cho các tuyến phòng thủ, giữ vững vị trí. Tuyệt đối không được lùi một bước!" Giọng anh vang lên, nhỏ nhưng dứt khoát, xuyên qua tiếng gió và tiếng trống trận.
Anh nhanh chóng ra hiệu lệnh bằng cờ hiệu, những tín hiệu đã được huấn luyện kỹ lưỡng cho các trinh sát và người truyền tin. Hai người lính trẻ, với khuôn mặt còn bỡ ngỡ và ánh mắt đầy hoảng sợ, lập tức nhận lệnh và lao xuống cầu thang, biến mất trong bóng tối của vọng gác. Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từng động thái của quân địch. Họ đang chia thành nhiều mũi, một phần tiến thẳng vào các khu vực ngoại vi đã cháy rụi, dập tắt những đám lửa còn sót lại, một phần khác bắt đầu bao vây Thôn Làng Sơn Cước, từ từ thắt chặt vòng vây.
*Chúng sẽ không vội tấn công ngay lập tức,* Lâm Dịch suy tính. *Chúng muốn thăm dò, muốn gây áp lực tâm lý, và quan trọng hơn, chúng muốn đốt cháy mọi thứ xung quanh để cắt đứt mọi đường lui, mọi nguồn tiếp tế.* Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung toàn bộ bản đồ chiến trường trong đầu. Mọi ngóc ngách, mọi cái bẫy, mọi tuyến phòng thủ đều được anh khắc sâu vào ký ức.
Cảm giác lạnh lẽo của Cổ Ngọc Phù trong túi áo lại hiện về, như một lời nhắc nhở thầm lặng. *Nó sẽ giúp ích gì đây? Hay chỉ là một vật phẩm vô tri, một chứng nhân cho sự diệt vong?* Anh lắc đầu nhẹ. Hiện tại, anh không có thời gian cho những suy nghĩ xa vời. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Câu châm ngôn ấy lại vang vọng trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng anh, mà là cuộc chiến của tất cả những người đã đặt niềm tin vào anh, những người anh đã thề sẽ bảo vệ.
Một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nghĩ về gia đình, về Lâm phụ, Lâm mẫu, về Bạch Vân Nhi. Họ đang ở đâu đó dưới kia, trong những căn nhà kiên cố nhất, hoặc đang ở hậu tuyến hỗ trợ. Trách nhiệm đặt lên vai anh nặng tựa ngàn cân. Anh không thể thất bại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ. Và giờ là lúc để sử dụng nó, không phải trên bàn giấy hay trong những cuộc đàm phán, mà giữa làn tên mũi đạn, giữa tiếng gào thét của chiến tranh.
Anh lại đưa ống nhòm lên mắt. Gió mạnh dần lên, cuốn theo những đám bụi và tro tàn, khiến tầm nhìn càng trở nên khó khăn. Tuy nhiên, anh vẫn có thể nhìn thấy những đội quân tiên phong của địch đang tiến sát đến những chướng ngại vật đầu tiên mà họ đã bố trí. Đó là những cọc nhọn tẩm dầu, những hố chông ngụy trang cẩn thận, những rào cản đơn giản nhưng có thể gây ra thương vong đáng kể nếu đối phương không cảnh giác.
"Binh trưởng Triệu, hãy chuẩn bị cho đợt tấn công đầu tiên," Lâm Dịch nói, giọng anh kiên định như đá tảng. "Chúng sẽ không thể chần chừ mãi. Khi mặt trời lên cao hơn, chúng sẽ bắt đầu thăm dò sức mạnh của chúng ta."
Binh trưởng Triệu gật đầu, rút thanh kiếm dài của mình ra, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh bình minh mờ nhạt. "Rõ, Chỉ huy Lâm. Chúng tôi đã sẵn sàng. Dù có phải đổ máu, cũng sẽ không để chúng vượt qua."
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dịch cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ với người binh trưởng già này. Cả hai đều là những người đã trải qua nhiều thăng trầm, và đều hiểu rõ cái giá của sự sinh tồn. Họ không phải là những anh hùng trong truyền thuyết, mà là những con người bình thường, đang cố gắng hết sức để bảo vệ những gì mình trân quý trong một thế giới tàn khốc.
***
Đúng như dự đoán của Lâm Dịch, không lâu sau khi mặt trời lên cao, đợt tấn công đầu tiên ập đến tuyến phòng thủ chính như một cơn sóng thần dữ dội. Mũi tên như mưa, dày đặc đến nỗi dường như che khuất cả ánh mặt trời, bay vút qua không khí, găm vào những bức tường gỗ, những tấm khiên da, và cả da thịt của những người lính phòng thủ. Tiếng "vù vù" của hàng ngàn mũi tên xé gió, tiếng "thịch thịch" khi chúng găm vào mục tiêu, và tiếng la hét đau đớn của những người không may mắn đã tạo nên một bản hòa âm hỗn loạn và khủng khiếp.
Đá tảng lớn, được bắn từ những máy bắn đá thô sơ của địch, bay vèo vèo qua đầu, mang theo sức mạnh hủy diệt, va vào các bức tường phòng thủ, làm rung chuyển cả mặt đất, bụi đất và mảnh vỡ bắn tung tóe. Cả Thôn Làng Sơn Cước như chìm trong một trận động đất nhỏ.
Trên tuyến phòng thủ chính, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và cao lớn hơn Lâm Dịch, đang đứng sừng sững như một ngọn núi. Gương mặt hắn lấm lem bùn đất và mồ hôi, nhưng ánh mắt kiên định, rực lửa. Hắn dùng chiếc khiên gỗ lớn che chắn cho những người lính phía sau, tiếng "cốp, cốp" khi mũi tên và mảnh đá vụn va vào khiên vang lên chói tai. "Giữ vững! Không được lùi! Vì gia đình chúng ta!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực, át cả tiếng ồn ào của chiến trường. Hắn vung thanh đại đao của mình, chém bay một mũi tên đang lao thẳng vào một người lính trẻ đang hoảng sợ. Sẹo nhỏ trên má hắn, vết tích của một tai nạn hồi nhỏ, dường như cũng đang co giật trong cơn giận dữ và quyết tâm.
Lý Hổ, một trong những tay cung thủ giỏi nhất của dân quân, cũng đang chiến đấu bên cạnh Vương Đại Trụ. Hắn không nói nhiều, chỉ liên tục kéo căng dây cung, mũi tên bay ra như chớp giật, găm thẳng vào những tên địch đang cố gắng vượt qua chướng ngại vật. Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn hơn, vóc dáng trung bình, nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn không bỏ sót bất kỳ một động thái nào của địch. Hắn vừa bắn tên, vừa liên tục di chuyển, truyền đạt mệnh lệnh từ trên vọng gác xuống.
"Đại ca, cánh phải đang bị ép mạnh! Cần chi viện!" Trần Nhị Cẩu hét lớn, giọng hắn đứt quãng vì mệt mỏi và khói bụi. Hắn vừa bắn một mũi tên trúng vào cổ một tên địch, khiến hắn ngã gục xuống hố chông, vừa quay lại báo cáo với Vương Đại Trụ. Mặc dù lo lắng, nhưng ánh mắt hắn ánh lên sự quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói quen thuộc của hắn, giờ đây, không chỉ là sự trung thành, mà còn là một lời thề sống chết.
Lâm Dịch từ vọng gác cao, nhìn xuống toàn bộ chiến trường. Anh có thể thấy rõ sự chênh lệch về số lượng là quá lớn. Quân địch đông như kiến cỏ, lớp lớp trùng trùng, không ngừng lao lên. Nhưng tinh thần phòng thủ của người dân Sơn Cước cũng không hề yếu kém. Dù nhiều người ngã xuống, tiếng rên la, tiếng thét đau đớn vang lên không ngớt, nhưng những người khác ngay lập tức lấp vào vị trí, dùng thân mình che chắn cho đồng đội, dùng tất cả những gì có thể để chống trả.
Anh liên tục điều động lực lượng, cử người mang lệnh xuống. "Trần Nhị Cẩu, bảo Vương Đại Trụ tập trung hỏa lực vào điểm yếu ở phía tây bắc, nơi có ba cái máy bắn đá của địch. Chúng ta phải phá hủy chúng trước khi chúng gây thêm thiệt hại!" Lệnh của Lâm Dịch được truyền đi nhanh chóng.
Anh cũng chỉ đạo sử dụng các bẫy rập và chướng ngại vật đã bố trí từ trước. Những sợi dây bẫy được giăng mắc cẩn thận, những hố chông ẩn mình dưới lớp lá khô, những khúc gỗ lớn được chuẩn bị sẵn để lăn xuống. Khi quân địch sơ ý đạp phải bẫy, tiếng kêu la thất thanh vang lên, hàng chục tên địch ngã nhào, bị thương hoặc chết tại chỗ. Những khúc gỗ lớn được dân quân đẩy xuống, tạo thành một cơn lốc hủy diệt, cuốn theo hàng chục tên địch khác. Mùi máu tanh nồng bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi khói, mùi đất và mùi mồ hôi.
Lâm Dịch cảm thấy trái tim mình thắt lại mỗi khi nhìn thấy một người lính dân quân ngã xuống. Anh biết, mỗi người đó đều là một người dân, một người cha, người chồng, người con của Thôn Làng Sơn Cước. Nỗi đau ấy giằng xé anh giữa lý trí và cảm xúc. Nhưng anh không được phép chùn bước. Trách nhiệm của một người lãnh đạo phải quyết định sinh tử cho hàng ngàn người là một gánh nặng khủng khiếp. Anh phải giữ vững sự bình tĩnh, phải đưa ra những quyết định lạnh lùng nhất để bảo toàn lực lượng.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh tự nhủ. *Và càng không có chỗ cho sự yếu mềm.* Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mệt mỏi đang bắt đầu xâm chiếm cơ thể, nhưng tinh thần anh vẫn tỉnh táo đến lạnh người. Anh không phải là một anh hùng, nhưng anh phải hành động như một người có thể cứu vãn tình thế.
Tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên không ngừng. Những người lính dân quân, với trang bị thô sơ, chỉ có kiếm, giáo, cung tên và những tấm khiên gỗ, đang chiến đấu một cách tuyệt vọng. Họ không có kinh nghiệm chiến trường như quân chính quy, nhưng họ có một thứ: ý chí bảo vệ gia đình, bảo vệ mái nhà của mình. Ánh mắt họ, dù kiệt sức và sợ hãi, vẫn ánh lên sự kiên cường đến khó tin.
Một tên lính địch, to lớn và hung tợn, đã vượt qua được tuyến chướng ngại vật đầu tiên, vung thanh đại đao chém về phía Vương Đại Trụ. Vương Đại Trụ gầm lên, dùng khiên đỡ gạt một cách thô bạo, sau đó dùng đại đao của mình bổ thẳng vào đầu tên địch. Tiếng "rầm" vang lên, tên địch ngã gục, máu bắn tung tóe. Hắn thở hổn hển, nhưng không hề lùi bước.
Trần Nh��� Cẩu, sau khi nhận được lệnh, liền hét lớn truyền xuống cho Vương Đại Trụ. Hắn vẫn nhanh nhẹn di chuyển, vừa bắn tên, vừa giúp đỡ những người lính bị thương, kéo họ về phía sau. Vẻ mặt hắn có chút ngây ngô, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng sự nghiêm nghị và quyết tâm.
Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, không có dấu hiệu dừng lại. Những đợt tấn công của địch càng lúc càng dồn dập, càng lúc càng hung hãn. Tuyến phòng thủ của Thôn Làng Sơn Cước, dù kiên cố, cũng đang phải chịu đựng áp lực khủng khiếp. Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Trong khi tiền tuyến đang đối mặt với cái chết, hậu tuyến cũng không kém phần căng thẳng. Trong căn nhà lớn nhất của Thôn Làng Sơn Cước, giờ đây biến thành khu vực y tế tạm thời, không khí đặc quánh mùi máu tanh nồng, mùi thuốc thảo dược đắng ngắt, và tiếng rên la xé lòng của những người bị thương. Nền nhà đã nhuộm đỏ bởi máu, những miếng vải trắng dùng để băng bó đã chuyển sang màu đỏ sẫm.
Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả nhưng cử chỉ thanh thoát và nhanh nhẹn, đang chỉ huy mọi người một cách bình tĩnh và hiệu quả. Khuôn mặt trái xoan của nàng giờ đây không còn vẻ sắc sảo của một thương nhân, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và đôi mắt thông minh ánh lên vẻ lo lắng. Nàng liên tục di chuyển giữa những người bị thương, tay thoăn thoắt băng bó, bốc thuốc, giọng nói khẩn trương nhưng vẫn giữ được sự ôn hòa. "Nhanh lên, cầm máu cho anh ấy! Ai còn tỉnh táo thì giúp đỡ!" Nàng ra lệnh, tay không ngừng ép chặt một miếng vải vào vết thương đang chảy máu xối xả của một người lính trẻ.
Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và ánh mắt luôn chất chứa nỗi lo âu cho con trai, giờ đây cũng đang kiên cường hỗ trợ Bạch Vân Nhi. Bà không ngần ngại vấy bẩn tay mình vào máu, liên tục băng bó vết thương cho những người lính. "Cố lên con, không sao đâu, sẽ ổn thôi," bà thì thầm, vừa an ủi một người lính bị thương nặng, vừa lau những giọt mồ hôi trên trán mình. Nỗi sợ hãi trong bà là tột độ, nhưng tình mẫu tử và lòng trắc ẩn đã biến thành sức mạnh phi thường.
Lâm phụ, lão nông chất phác với đôi tay thô ráp và khuôn mặt khắc khổ, đang cùng Lão Hồ cố gắng giữ trật tự và động viên những người còn lại. Ông không tham gia trực tiếp vào việc cứu chữa, mà tập trung vào việc đảm bảo lương thực và nước uống được vận chuyển đến tiền tuyến một cách liên tục. "Nước đây! Ai khát thì uống đi!" Ông nói, giọng trầm ấm, đưa một gáo nước cho một người lính vừa được băng bó. Ánh mắt ông hiền lành, nhưng giờ đây ánh lên sự lo lắng sâu sắc.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang ngồi ở một góc, đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, quan sát mọi thứ. Ông không trực tiếp làm gì nhiều, nhưng lời nói của ông lại có sức nặng. Ông thì thầm những câu an ủi, những lời khuyên cho những người đang hoảng loạn, giữ cho tinh thần mọi người không bị sụp đổ. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người," ông nói với một người phụ nữ trẻ đang khóc nức nở vì chồng mình bị thương. Câu nói ấy, trong hoàn cảnh này, như một lời nhắc nhở về sự kiên cường và khả năng vượt qua nghịch cảnh của con người.
Một anh lính trẻ, vừa được đưa vào, khuôn mặt bầm dập, trang bị sơ sài, đôi mắt tràn đầy vẻ bỡ ngỡ và hoảng sợ. "Chúng... chúng đông quá," hắn thều thào, giọng nói lạc đi vì đau đớn và sợ hãi. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương ở chân khiến hắn ngã vật xuống.
Bạch Vân Nhi quỳ xuống bên cạnh hắn, kiểm tra vết thương. "Cậu đừng cố cử động. Vết thương không quá sâu, nhưng cần được băng bó cẩn thận." Nàng nói, bàn tay thoăn thoắt cắt bỏ những mảnh quần áo rách nát.
Một người lính khác, nằm bất động trên một tấm chiếu, quần áo rách nát, băng bó vết thương ở ngực, vẻ mặt thất thần. Hắn nhìn chằm chằm lên trần nhà, đôi mắt vô hồn, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác. "Chúng ta... chúng ta có giữ được không?" Hắn hỏi, giọng yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
Lâm mẫu nghe thấy câu hỏi đó, trái tim bà nhói lên. Bà tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên trán hắn. "Đừng lo, con trai. Lâm Dịch sẽ bảo vệ chúng ta. Cứ tin tưởng vào nó." Giọng bà run run, nhưng ánh mắt kiên định.
Bạch Vân Nhi nhìn quanh căn phòng, nhìn những gương mặt đau đớn, những ánh mắt tuyệt vọng, nhưng cũng không thiếu những tia hy vọng mong manh. Nàng biết, áp lực ở đây cũng không kém gì tiền tuyến. Nếu hậu tuyến sụp đổ, tinh thần chiến đấu của tiền tuyến cũng sẽ tan rã. Nàng phải giữ vững, phải là chỗ dựa cho những người yếu đuối hơn.
Mùi khói và mùi máu vẫn tiếp tục sộc vào mũi, nhưng nàng đã học cách lờ đi. Tiếng trống trận và tiếng hò reo từ tiền tuyến vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở không ngừng về cuộc chiến đang diễn ra. Mỗi giây phút trôi qua, lại có thêm người bị thương được đưa vào, mỗi giây phút, lại có thêm những sinh mạng bị đe dọa.
Sự tàn khốc của đợt tấn công đầu tiên báo hiệu một trận chiến dài hơi và vô cùng khó khăn. Lâm Dịch có thể sẽ phải sử dụng những chiến thuật đột phá hoặc vũ khí đặc biệt hơn để xoay chuyển tình thế, khi các phương ph��p phòng thủ truyền thống không đủ. Thẩm Đại Nhân, đứng sau cuộc tấn công này, có thể sẽ xuất hiện hoặc có động thái mới nếu đợt tấn công đầu tiên không đạt được hiệu quả mong muốn. Tinh thần đoàn kết và sự hy sinh của người dân sẽ là nền tảng vững chắc cho Thôn Làng Sơn Cước, nhưng cũng có thể tạo ra những vết rạn nứt sâu sắc nếu tổn thất quá lớn.
Trong căn phòng đầy máu và nước mắt đó, Bạch Vân Nhi cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm, nhưng nàng không cho phép mình gục ngã. Nàng biết, họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu đến cùng.
***
Quân địch vẫn không ngừng tấn công, như một dòng thác lũ không có điểm dừng. Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi gay gắt lên chiến trường, phơi bày rõ ràng sự khốc liệt của cuộc chiến. Mùi máu tanh và mùi khói khét lẹt giờ đây đã trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, quyện vào nhau tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, khó thở.
Từ vọng gác, Lâm Dịch chứng kiến cảnh tượng bi tráng. Một trong những chiếc máy bắn đá của địch, sau khi bị dân quân của Vương Đại Trụ tập trung hỏa lực phá hủy, đã bốc cháy ngùn ngụt, tạo ra một cột khói đen mới. Đó là một thành công nhỏ, nhưng nó đã phải đổi bằng quá nhiều máu và nước mắt. Anh thấy Vương Đại Trụ đang gồng mình chiến đấu, toàn thân lấm lem bùn đất và máu khô, nhưng vẫn đứng vững như một bức tường thành. Trần Nhị Cẩu thì vẫn nhanh nhẹn như sóc, vừa bắn tên, vừa liên tục truyền lệnh, gương mặt tái mét vì kiệt sức nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc.
Lâm Dịch cảm thấy cổ họng mình khô rát, không phải vì khát, mà vì sự căng thẳng tột độ. Anh nhìn thấy những người lính trẻ, những người mà chỉ vài tháng trước còn là những nông dân chất phác, giờ đây đang chiến đấu như những con thú bị dồn vào đường cùng. Ánh mắt họ vừa có sự sợ hãi tột độ, vừa có sự kiên cường đến khó tin. Họ không phải là những chiến binh chuyên nghiệp, nhưng họ đang chiến đấu cho điều quý giá nhất: sự sống của gia đình và cộng đồng.
Một mũi tên lạc bay vút qua ngay sát đầu Lâm Dịch, găm vào bức tường gỗ phía sau anh với một tiếng "phập" khô khốc. Binh trưởng Triệu lập tức kéo anh lùi lại một chút, che chắn bằng thân mình. "Cẩn thận, Chỉ huy Lâm!" ông nói, giọng trầm đục.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi chiến trường. *Chiến tranh thật sự là một thứ kinh khủng,* anh nghĩ. *Không có vinh quang, chỉ có máu, nước mắt và sự sống còn.* Những gì anh học được từ lịch sử hiện đại, từ những bộ phim tài liệu, giờ đây hiện hữu sống động và tàn khốc hơn gấp vạn lần. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu châm ngôn ấy lại hiện về, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thực tại.
Anh lại đưa tay vào túi áo, chạm vào Cổ Ngọc Phù. Miếng ngọc lạnh lẽo ấy, trong khoảnh khắc này, không mang lại cảm giác an ủi hay hy vọng, mà chỉ như một vật tùy thân vô tri, một chứng nhân câm lặng cho sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Anh tự hỏi, liệu nó có ẩn chứa một sức mạnh nào đó có thể giúp anh vượt qua được cơn bão lửa này không? Hay nó chỉ là một biểu tượng của những bí ẩn chưa được giải đáp, của một thế giới mà anh vẫn chưa thực sự hiểu rõ? Những tin tức về các thế lực tu hành, về linh khí mỏng manh, về những biến động lớn lao của thế giới vẫn lởn vởn trong tâm trí anh, nhưng giờ đây, chúng dường như quá xa vời.
"Chỉ huy Lâm, địch đang tập trung lực lượng ở phía nam! Chúng có vẻ như muốn mở một đợt tấn công tổng lực vào cửa chính!" Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng ông đầy vẻ lo lắng.
Lâm Dịch nhìn về phía nam, nơi hàng ngàn binh lính địch đang tụ tập, chuẩn bị cho một đợt xung phong mới. Anh biết, đây sẽ là thời khắc quyết định. Nếu cửa chính bị phá vỡ, mọi nỗ lực của họ sẽ tan thành mây khói.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi gỗ, mùi mồ hôi và cả mùi tử khí đang bao trùm lấy Thôn Làng Sơn Cước. Anh không phải là một anh hùng, không phải một người muốn thay đổi thế giới. Anh chỉ là một người đàn ông hiện đại, cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người anh trân trọng. Và để làm điều đó, anh phải tiếp tục chiến đấu.
Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh và kiên định hơn bao giờ hết. "Truyền lệnh! Toàn bộ lực lượng dự bị, chuẩn bị chi viện cho cửa chính! Sử dụng tất cả bẫy rập còn lại! Không được để chúng vượt qua!" Giọng anh vang lên, dứt khoát và đầy uy lực, như một tiếng gầm giữa cuồng phong.
Tiếng trống trận của địch lại vang lên dồn dập hơn, báo hiệu một đợt tấn công mới, dữ dội hơn sắp bắt đầu. Thôn Làng Sơn Cước, pháo đài cuối cùng của họ, đang phải đối mặt với thử thách sinh tử. Trận chiến quyết định vẫn còn ở phía trước, và Lâm Dịch biết, nó sẽ còn khốc liệt hơn nhiều. Anh nắm chặt tay, nhìn về phía nam, nơi quân địch đang cuồn cuộn tiến tới, như những con sóng khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ. Liệu pháo đài này có thể đứng vững? Câu trả lời vẫn còn nằm trong làn khói lửa đang bao trùm lấy biên cương.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.