Lạc thế chi nhân - Chương 660: Hội Nghị Sinh Tử: Quyết Định Pháo Đài Cuối Cùng
Mưa phùn vẫn rơi, làm ướt đẫm mái tóc bù xù của Lâm Dịch. Anh đưa tay lên cổ, vuốt ve miếng Cổ Ngọc Phù lạnh lẽo. Vật phẩm bí ẩn này, như một chứng nhân câm lặng, cùng anh trải qua những khoảnh khắc sinh tử. Nó không mang lại phép màu, nhưng nó luôn ở đó, gợi nhắc về một điều gì đó lớn lao hơn, huyền bí hơn. Có lẽ, nó đang chờ đợi một thời khắc nào đó. Anh không biết. Nhưng anh sẽ chiến đấu, chiến đấu đến cùng, để bảo vệ những gì anh trân trọng. Tiếng trống trận từ xa đã bắt đầu nhỏ lại, nhưng tiếng khóc than và tiếng than thở của dân làng lại trở nên rõ ràng hơn, hòa vào tiếng mưa và tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của thời loạn.
Bình minh hé rạng, nhưng không khí chẳng mang chút tươi mới nào. Thay vào đó, một màu đỏ cam rực rỡ đến đau đớn nhuộm lấy đường chân trời phía đông, không phải từ ánh nắng đầu ngày, mà từ những ngọn lửa hung tàn đang nuốt chửng từng mái nhà, từng cánh đồng. Khói đen cuộn lên ngùn ngụt, như những cột trụ khổng lồ nâng đỡ vòm trời xám xịt. Mùi khói khét lẹt, mùi tro bụi và mùi đất ẩm hòa quyện, tạo thành một thứ hương vị cay xè, nghẹn ứ nơi cuống họng.
Trên Cánh Đồng Bất Tận, nơi từng là biểu tượng của sự trù phú và yên bình, giờ đây là một cảnh tượng hỗn loạn đến xé lòng. Dân làng và quân lính từ các khu vực ngoại vi Thôn Làng Sơn Cước đang tháo chạy trong tuyệt vọng. Họ vứt bỏ mọi thứ, chỉ giữ lại những gì có thể mang theo, hoặc đôi khi, chỉ là sự sống mong manh của bản thân. Tiếng kêu gọi rút lui khẩn cấp vang lên đứt quãng: “Nhanh lên! Tất cả về căn cứ chính!”; “Đừng quay đầu lại! Cứu lấy mạng sống!” xen lẫn với tiếng khóc than của phụ nữ và trẻ em: “Nhà tôi… tất cả mất rồi!”; “Cha ơi, mẹ ơi!” Một vài người đàn ông cố gắng vác theo những bao tải lương thực cuối cùng, lưng còng rạp dưới gánh nặng của cả vật chất lẫn nỗi tuyệt vọng. Ánh mắt họ trống rỗng, chứa đầy sự sợ hãi và mất mát. Những con vật nuôi hoảng loạn chạy tứ tán, tiếng kêu la thảm thiết của chúng càng làm tăng thêm sự hỗn loạn.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem khói bụi và mồ hôi, cố gắng duy trì trật tự. Hắn chạy đi chạy lại, giọng khàn đặc vì la hét: “Các vị cứ theo hướng này! Đừng hoảng loạn! Có quân ta bảo vệ phía sau!” Dù trong lòng cũng chất chứa nỗi lo lắng khôn nguôi, nhưng hắn biết mình phải giữ vững tinh thần. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại hiện rõ sự mỏi mệt, dùng sức lực cuối cùng để đẩy những chiếc xe bò chất đầy người già và trẻ nhỏ, cùng lúc lớn tiếng động viên: “Cố lên bà con! Thôn làng vẫn còn! Chúng ta sẽ xây dựng lại!” Giọng hắn lạc đi, chứa đựng sự đau xót khi nhìn những mảnh đất mà bao đời nay người thân hắn đã đổ mồ hôi công sức, giờ phút chốc hóa thành tro tàn. Một vết sẹo nhỏ trên má hắn co giật theo từng nhịp thở, như một dấu hiệu của sự giằng xé nội tâm.
Lâm Dịch đứng trên đỉnh dốc cao nhất, nơi làn gió lạnh buốt táp vào mặt, mang theo mùi khét lẹt từ xa. Anh không ra lệnh, chỉ im lặng quan sát. Thân hình gầy gò của anh như hòa vào bức tranh ảm đạm của bình minh, chiếc áo vải thô sơ dính đầy bùn đất. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng khuôn mặt hoảng loạn, từng ngọn lửa đang bập bùng. Trái tim anh đau thắt, nhưng lý trí vẫn lạnh lùng phân tích tình hình. Anh nhìn thấy sự hỗn loạn, nhưng cũng nhìn thấy những người lính dân quân cố gắng giữ đội hình, bảo vệ tuyến đường rút lui. Anh thấy những người mẹ ôm chặt con nhỏ, những người cha cố gắng che chắn cho gia đình.
“Bỏ vỏ giữ ruột.” Câu nói đó vang vọng trong đầu anh, khô khốc và tàn nhẫn. Đây là lựa chọn duy nhất. Anh đã từng nói, “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.” Và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận mất mát. Lâm Dịch hiểu rõ hơn ai hết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Đặc biệt là trong thời loạn lạc này, không có chỗ cho sự yếu mềm hay những ảo vọng hão huyền. Nếu anh cố chấp giữ những khu vực ngoại vi, binh lính của anh sẽ tan tác, dân làng sẽ trở thành bia đỡ đạn, và cuối cùng, Thôn Làng Sơn Cước sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cả anh và những người anh muốn bảo vệ sẽ không còn.
Anh vuốt nhẹ Cổ Ngọc Phù đang ẩn mình dưới lớp áo. Vật phẩm này, đã từng là một biểu tượng của sự bí ẩn, giờ đây như một lời nhắc nhở về bản chất tàn khốc của thế giới này. Nó không cho anh một ‘bàn tay vàng’ để thay đổi số phận, mà chỉ là một vật tùy thân, chứng kiến từng bước chân anh trên con đường sinh tồn đầy chông gai. Anh phải mạnh mẽ. Anh phải tàn nhẫn với chính mình và với những người khác, nếu muốn họ có cơ hội sống sót. Sự kiên cường của con người được thể hiện không phải qua việc tránh né đau khổ, mà là qua việc chấp nhận và vượt qua nó. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, để mùi khói và cái lạnh tràn ngập buồng phổi, như thể muốn hít thở cả nỗi đau và sự quyết tâm vào trong mình. Anh biết, ngày hôm nay sẽ còn nhiều thử thách hơn nữa, và anh phải đối mặt với chúng bằng một trái tim thép và một cái đầu lạnh. Anh không thể gục ngã. Không phải bây giờ.
***
Sáng sớm, không khí trong căn nhà lớn nhất của Thôn Làng Sơn Cước đặc quánh sự căng thẳng. Ánh nến leo lét trên bàn, cố gắng xua đi cái lạnh và bóng tối bao trùm, nhưng chỉ đủ để chiếu sáng những khuôn mặt đầy lo âu và mệt mỏi. Đây là nơi hội họp khẩn cấp, nơi mà số phận của cả Thôn Làng Sơn Cước sẽ được định đoạt. Mùi gỗ cũ, mùi ẩm mốc và mùi mồ hôi xen lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Lâm Dịch đứng giữa phòng, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt kiên định. Anh không nói nhiều, chỉ để ánh mắt sắc bén của mình quét qua từng người đang có mặt: Binh trưởng Triệu, gương mặt sạm nắng và vết sẹo trên má nổi rõ trong ánh nến, ngồi thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm nghị; Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng phía sau Lâm Dịch, ánh mắt họ vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và đau xót từ cuộc rút lui vừa rồi, nhưng vẫn giữ một vẻ trung thành tuyệt đối. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và lưng còng, trầm ngâm ngồi một góc, đôi mắt tinh anh nheo lại, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc trước nỗi đau mà Lâm Dịch đang phải gánh chịu.
Một vài đại diện dân làng cũng có mặt, họ là những người vừa mất đi nhà cửa, ruộng vườn, khuôn mặt khắc khổ hằn lên nỗi lo âu và sự tức giận bị dồn nén. Họ im lặng, nhưng ánh mắt họ như những ngọn lửa âm ỉ, sẵn sàng bùng lên.
“Tình hình hiện tại không cho phép chúng ta giữ mọi thứ.” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, không một chút biểu cảm thừa thãi. “Chúng ta phải từ bỏ một phần để bảo vệ toàn cục.”
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại như đổ thêm dầu vào lửa. Một người đàn ông trung niên, với khuôn mặt đen sạm vì khói và nước mắt, đột ngột đứng phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn.
“Từ bỏ? Vậy nhà cửa, ruộng vườn của chúng tôi thì sao? Anh nói bỏ là bỏ sao?!” Ông ta gào lên, giọng nói khàn đặc vì phẫn nộ. “Cả đời chúng tôi cắm mặt vào đất, bây giờ chỉ trong một đêm, tất cả biến thành tro tàn! Anh bảo chúng tôi từ bỏ cái gì nữa? Từ bỏ mạng sống này sao?!”
Những tiếng xì xào, phản đối bắt đầu nổi lên. Một vài người khác cũng bắt đầu lên tiếng, dù không gay gắt như vậy, nhưng sự tuyệt vọng và hoang mang hiện rõ trong từng câu chữ.
“Lâm Dịch à, chúng tôi biết cậu làm vậy là vì cái chung,” một người phụ nữ lớn tuổi rụt rè nói, “nhưng con cái chúng tôi, chúng biết đi đâu về đâu? Cả nhà chỉ còn mỗi cái mạng, mà giờ đến cái nhà cũng không còn…”
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không hề nao núng trước những lời chất vấn và sự phẫn nộ. Anh kiên nhẫn đợi cho đến khi tiếng ồn ào dần lắng xuống, rồi mới cất giọng, chậm rãi và rõ ràng: “Ta hiểu nỗi đau của các người. Ta đã tận mắt chứng kiến những ngọn lửa đó, và trái tim ta cũng quặn thắt. Nhưng xin các người hãy nghe ta nói, việc chúng ta từ bỏ các khu vực ngoại vi không phải là sự đầu hàng, mà là một chiến lược.”
Anh nhìn thẳng vào từng ánh mắt, dù là ánh mắt tức giận hay tuyệt vọng. “Quân địch quá đông, chúng ta không thể dàn trải lực lượng để bảo vệ từng tấc đất. Nếu chúng ta làm vậy, chúng ta sẽ bị chúng đánh bại từng điểm một, và cuối cùng, tất cả sẽ mất đi.”
Lâm Dịch bước đến bên một tấm bản đồ thô sơ trải trên bàn, chỉ vào khu vực Thôn Làng Sơn Cước. “Chúng ta phải tập trung tất cả lực lượng, tất cả tài nguyên vào đây, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Chúng ta đã đốt cháy những gì không thể mang đi, để kẻ địch không thể lợi dụng. Chúng ta đã rút tất cả dân làng về đây, để bảo vệ họ tốt nhất có thể.”
“Pháo đài?” Người đàn ông trung niên ban nãy lại khịt mũi. “Một thôn làng nhỏ bé như vậy, liệu có chống cự nổi quân địch đông đảo kia sao? Chúng nó có hàng ngàn người, có vũ khí sắc bén, còn chúng ta thì sao? Chỉ có mấy chục tay súng thô sơ, một đám dân quân chưa qua huấn luyện bài bản!”
“Chúng ta có những gì chúng ta có.” Lâm Dịch đáp, giọng anh vẫn kiên định. “Chúng ta có ý chí sinh tồn, có tình yêu thương dành cho gia đình, và chúng ta có một địa hình có lợi. Quan trọng hơn, chúng ta có một ý chí đồng lòng. Nếu chúng ta chia rẽ, chúng ta sẽ thất bại. Nhưng nếu chúng ta đoàn kết, chúng ta sẽ có cơ hội.”
Anh quay sang Binh trưởng Triệu. “Binh trưởng Triệu đã từng nói với ta rằng, trong chiến tranh, không có sự hoàn hảo, chỉ có sự lựa chọn ít tồi tệ nhất. Quyết định này, dù tàn khốc, là lựa chọn ít tồi tệ nhất của chúng ta lúc này.”
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch chứa đầy sự ủng hộ. “Đúng vậy. Quân địch đông đảo, hung hãn. Nếu chúng ta không tập trung lực lượng, chúng ta sẽ không có bất kỳ cơ hội nào.”
Lâm Dịch lại nhìn về phía đám đông. “Ta không hứa với các người một cuộc chiến dễ dàng. Ta không hứa sẽ không có mất mát. Nhưng ta hứa rằng, ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ những người còn lại. Ta hứa rằng, nếu chúng ta vượt qua kiếp nạn này, ta sẽ cùng các người xây dựng lại, không chỉ những ngôi nhà, mà còn là một cuộc sống tốt đẹp hơn, an toàn hơn.”
Anh ngừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào tâm trí mọi người. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất.” Anh nói, thầm nhắc nhở bản thân về những gì đã giúp anh tồn tại đến giờ. “Và tri thức cho ta biết, trong hoàn cảnh này, đây là con đường duy nhất. Hãy tin ta. Hãy cho ta cơ hội để chứng minh rằng sự hy sinh của ngày hôm nay sẽ không vô nghĩa.”
Những lời nói của Lâm Dịch, dù vẫn mang tính thực tế và tàn nhẫn, nhưng đã dần xoa dịu được sự phẫn nộ và hoang mang. Một vài người dân làng cúi đầu, suy nghĩ. Họ nhìn anh, người đàn ông trẻ tuổi với ánh mắt trầm tư nhưng kiên định, người đã dẫn dắt họ vượt qua bao khó khăn. Họ đã từng chứng kiến anh giải quyết những vấn đề tưởng chừng như không thể, đã từng tin tưởng vào sự lãnh đạo của anh. Niềm tin đó, dù bị lung lay bởi nỗi đau mất mát, nhưng vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Lão Hồ khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh của ông ánh lên vẻ tán đồng. Ông biết, Lâm Dịch đang làm điều đúng đắn, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.
“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu đột ngột lên tiếng, giọng hắn vang vọng trong căn phòng. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện rồi! Lần này cũng vậy!”
Vương Đại Trụ, sau một khoảnh khắc giằng xé nội tâm, cũng nắm chặt tay. “Tôi tin Lâm Dịch! Dù nhà cửa tôi có mất, nhưng nếu còn mạng sống, tôi sẽ cùng mọi người chiến đấu!”
Lời khẳng định của hai cánh tay phải của Lâm Dịch như một cú hích. Dân làng bắt đầu nhìn nhau, sự tuyệt vọng dần nhường chỗ cho một tia hy vọng mong manh, một niềm tin vào người lãnh đạo của họ, vào chính bản thân họ. Họ biết, không có lựa chọn nào hoàn hảo, nhưng ít nhất, Lâm Dịch đã cho họ một con đường, một cơ hội để chiến đấu. Sự rạn nứt trong lòng tin của một bộ phận dân làng vẫn còn đó, là một vết thương âm ỉ có thể bị kẻ thù lợi dụng trong tương lai. Nhưng lúc này, sự kiên cường và lòng trung thành của đa số đã chiến thắng.
***
Buổi chiều cùng ngày, trời vẫn âm u, gió nhẹ thổi qua những tán cây khẳng khiu, mang theo chút hơi lạnh của mùa đông đang đến gần. Thôn Làng Sơn Cước, nơi từng là một cộng đồng nhỏ bé yên bình, giờ đây đã biến thành một công trường khổng lồ. Tiếng búa đập, tiếng cuốc xẻng va vào đất đá, tiếng hô hào của những người lính dân quân và tiếng nói chuyện rì rầm của dân làng hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự quyết tâm và nỗ lực.
Dân quân, binh lính, và ngay cả những người dân thường, từ những thanh niên trai tráng đến những người phụ nữ khỏe mạnh, đều đang hối hả tham gia củng cố phòng tuyến cuối cùng. Hào lũy quanh thôn được đào sâu hơn, rộng hơn, với những cọc nhọn được cắm dày đặc, tua tủa như răng nanh của một con mãnh thú. Những chướng ngại vật bằng gỗ, đá và bùn đất được dựng lên, che chắn những lối vào chính, biến mỗi con đường nhỏ thành một cái bẫy chết người. Mùi đất mới đào, mùi gỗ tươi và mùi mồ hôi của con người trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự nỗ lực.
Lâm Dịch cùng Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ đi vòng quanh kiểm tra, chỉ đạo từng công việc. Anh không ngừng nghỉ, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi chi tiết, từ độ sâu của hào đến sự vững chắc của từng cọc nhọn.
“Khu vực này cần thêm người để gia cố, Chỉ huy Lâm,” Binh trưởng Triệu báo cáo, tay chỉ vào một góc tường rào còn có vẻ yếu ớt. Khuôn mặt ông vẫn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tin tưởng.
Lâm Dịch gật đầu. “Cho thêm mười người nữa, và đảm bảo chúng ta có đủ đá tảng để chèn thêm vào chân tường. Mạng sống của chúng ta phụ thuộc vào nó!” Giọng anh tuy nhỏ nhưng đầy uy lực.
Vương Đại Trụ, với đôi tay chai sạn, đang tự mình vác một tảng đá lớn, đặt vào vị trí. Hắn quay sang Lâm Dịch, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt kiên định. “Đừng lo, Lâm Dịch. Anh em chúng tôi sẽ làm thật chắc chắn. Không để bọn giặc lọt vào đâu.”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy khích lệ. “Tốt lắm, mọi người. Cố gắng hết sức. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Anh biết, sự kiên cường và lòng trung thành của những người này chính là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ pháo đài nào.
Anh đi ngang qua một nhóm phụ nữ đang hì hụi khuân vác những bao cát, khuôn mặt họ mệt mỏi nhưng không ai than vãn. Bên cạnh đó, những đứa trẻ lớn hơn thì giúp chuyển đá, hay mang nước uống cho những người đang làm việc. Ngay cả Lão Hồ cũng đang ngồi một góc, hướng dẫn một vài người già khác đan những chiếc rọ tre, chuẩn bị cho việc phòng thủ. Lâm Dịch nhìn thấy những gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm. Họ đã mất mát, họ đã đau khổ, nhưng họ vẫn không bỏ cuộc. Họ đã chấp nhận sự thật tàn khốc, và đang chiến đấu cho sự sống còn của chính mình.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi đi ngang qua một gốc cây cổ thụ, Lâm Dịch vô thức đưa tay vào túi áo, chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù. Miếng ngọc lạnh lẽo dưới đầu ngón tay anh, như một lời nhắc nhở về những gì đang chờ đợi phía trước, về những bí ẩn chưa được giải đáp của thế giới này. Nó không phải là một bùa hộ mệnh, không phải một vũ khí, nhưng nó luôn ở đó, một vật tùy thân, một chứng nhân câm lặng của hành trình sinh tồn. Anh không biết liệu nó có ý nghĩa gì đặc biệt trong trận chiến sắp tới hay không, hay chỉ đơn thuần là một vật phẩm vô tri. Nhưng vào lúc này, trong bầu không khí căng thẳng và đầy thử thách, sự hiện diện của nó mang lại cho anh một cảm giác kỳ lạ, như một sợi dây liên kết vô hình với một điều gì đó lớn lao hơn, vượt ra ngoài thế giới cổ đại khắc nghiệt này.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi gỗ, mùi mồ hôi và cả mùi hy vọng mong manh trong không khí. Thôn Làng Sơn Cước đã biến thành một "pháo đài" kiên cố, nhưng cũng là một cái bẫy. Trận chiến quyết định đang đến gần. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã đẩy anh vào tình thế này. Các tin tức về các thế lực tu hành, về linh khí mỏng manh, về những biến động lớn lao của thế giới đang dần trở nên rõ ràng hơn, không còn chỉ là lời đồn thổi. Anh biết, dù vượt qua được trận chiến này, thì những thử thách lớn hơn, phức tạp hơn vẫn đang chờ đợi. Nhưng bây giờ, anh chỉ có thể tập trung vào hiện tại.
Lâm Dịch rút tay khỏi túi, ánh mắt anh lại trở nên sắc lạnh và kiên định. Anh không phải là một anh hùng, không phải một người muốn thay đổi thế giới. Anh chỉ là một người đàn ông hiện đại, cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người anh trân trọng. Và để làm điều đó, anh phải chiến đấu.
Tiếng còi hiệu tập hợp vang lên, báo hiệu hoàng hôn sắp buông. Mọi người bắt đầu dừng tay, chuẩn bị bữa ăn tạm bợ cuối cùng trước khi màn đêm và có thể là cả quân địch ập đến. Lâm Dịch nhìn về phía đông, nơi những cột khói đen vẫn còn vương vấn trên nền trời xám xịt. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Nhưng Thôn Làng Sơn Cước, pháo đài cuối cùng của họ, đã sẵn sàng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.