Lạc thế chi nhân - Chương 659: Quyết Định Đẫm Máu: Bỏ Vỏ Giữ Ruột
Một tia sáng yếu ớt bắt đầu hé rạng ở đường chân trời, xé toạc màn đêm. Cuộc chiến sắp sửa bắt đầu.
Nhưng bình minh ấy không mang theo hy vọng hay sự tĩnh lặng của một ngày mới. Thay vào đó, nó mang theo tiếng gầm thét dữ dội của chiến trận, những âm thanh khô khốc của vũ khí va chạm, và tiếng trống trận dồn dập, nặng nề, như nhịp đập của một trái tim đang thổn thức trong sợ hãi. Gió lạnh vẫn rít lên những hồi dài, nhưng giờ đây nó còn mang theo mùi bụi đất bị xới tung, mùi mồ hôi chua chát, và phảng phất một thứ mùi tanh nồng mà bất cứ ai từng trải qua chiến tranh đều biết rõ – mùi máu.
Tại Đồn Gác Biên Giới, một trong những tiền đồn xa nhất của Thôn Làng Sơn Cước, khung cảnh hỗn loạn và bi thảm đang diễn ra. Quân Trần Thị Gia Tộc, không hổ danh là đội quân được Thẩm Đại Nhân hậu thuẫn, tràn lên như một làn sóng đen cuồn cuộn. Chúng không phải là những kẻ ô hợp như các băng cướp trước đây mà Lâm Dịch từng đối phó. Đây là một đội quân được huấn luyện, có tổ chức, dù vẫn còn chút sơ sài, nhưng số lượng lại áp đảo đến kinh hoàng. Hàng trăm bóng người, cầm dao, kiếm, giáo mác, lao vào các chướng ngại vật thô sơ mà dân quân đã dựng lên. Tiếng la hét của chúng hòa cùng tiếng gào thét của những người lính biên phòng, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác giờ đây biến dạng vì căng thẳng và giận dữ, vung vẩy thanh đao nặng trịch, chém bật những kẻ dám xông lên. Mồ hôi vã ra như tắm trên khuôn mặt sạm nắng của hắn, hòa lẫn với bụi đất và có lẽ là cả máu của kẻ thù. Hắn gầm lên những tiếng động vật, cố gắng giữ vững tinh thần cho những người lính dân quân đang ngày càng kiệt sức. "Giữ vững! Đừng lùi! Chúng ta là tường thành của Lâm tổng quản!" Hắn hô vang, nhưng giọng nói đã khàn đặc, yếu ớt giữa tiếng ồn ào khủng khiếp. Dù vậy, hắn vẫn không ngừng chiến đấu, vết sẹo nhỏ trên má căng ra, ánh mắt đầy kiên cường nhưng cũng ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng ngày càng lớn.
Bên cạnh Vương Đại Trụ là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn như sóc, dùng cây thương dài của mình đâm chọc vào đội hình địch. Gương mặt ngây ngô thường ngày của hắn giờ đây cứng lại, đôi mắt sáng nay đã chuyển sang sắc đỏ vì thiếu ngủ và căng thẳng. Hắn liên tục liếc nhìn về phía sau, nơi có con đường dẫn về Thôn Làng Sơn Cước, nơi Lâm Dịch đang chờ đợi. Hắn biết, họ không thể giữ được lâu hơn nữa. Số lượng địch quá đông, quá mạnh. Từng người lính dân quân ngã xuống, từng tiếng kêu đau đớn vang lên, như những nhát dao cứa vào lòng hắn.
"Vương huynh! Không thể cầm cự được nữa! Số lượng chúng quá đông!" Trần Nhị Cẩu hét lên, giọng lạc đi vì gió và khói. Hắn vừa dứt lời, một tên lính Trần Thị Gia Tộc đã lao tới, thanh kiếm sáng loáng nhắm thẳng vào đầu hắn. Nhanh như cắt, Vương Đại Trụ vung đao đỡ gạt, đẩy lùi kẻ tấn công, cứu mạng Nhị Cẩu trong gang tấc.
"Báo cáo về đại ca! Cần viện binh khẩn cấp!" Trần Nhị Cẩu tiếp tục gào lên, nhưng hắn biết, viện binh khó lòng tới kịp. Họ đang chiến đấu ở tiền tuyến, và Thôn Làng Sơn Cước còn phải giữ quân để phòng thủ các hướng khác. Đây là một cuộc tấn công tổng lực, không phải là một cuộc quấy phá nhỏ lẻ.
Lính Trần Thị Gia Tộc, như những con thiêu thân, không ngừng xông lên. Chúng giẫm đạp lên xác đồng đội, trèo qua chướng ngại vật, đôi mắt đỏ ngầu vẻ cuồng tín và tàn bạo. Tiếng la hét xung trận, tiếng vũ khí va chạm liên tục vang lên, tạo thành một bức tường âm thanh ghê rợn. Những ngọn giáo, mũi tên bay vút trong không khí, ghim vào da thịt. Tiếng gào thét của những người bị thương vang vọng khắp nơi, bị lấn át bởi tiếng trống trận dồn dập, như tiếng gọi của quỷ sứ từ địa ngục.
Mùi bụi đất, mồ hôi, và kim loại hòa quyện với mùi máu tươi, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt. Bầu trời âm u, gió lạnh rít qua kẽ hở của tường đá, như muốn xé toạc linh hồn những người đang chiến đấu. Các tháp canh thô sơ bắt đầu lung lay, những bức tường đá đơn giản bị tấn công dữ dội. Dân quân, dù kiên cường và dũng cảm, nhưng rõ ràng không phải là đối thủ của một đội quân được tổ chức, dù có phần thiếu chuyên nghiệp. Họ bị đẩy lùi từng bước, từng tấc đất. Các điểm phòng thủ ngoại vi lần lượt thất thủ.
Vương Đại Trụ chứng kiến một người lính dân quân, người hàng xóm của hắn, bị một tên địch dùng giáo đâm xuyên qua ngực. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, vung đao chém phăng đầu tên địch, nhưng sự mất mát đã quá rõ ràng. Hắn biết, họ không thể giữ được nữa. Đây không phải là một cuộc chiến cân sức. Đây là một cuộc tàn sát. Ánh mắt hắn tràn đầy đau xót, nhưng không có thời gian để tiếc thương. Hắn phải sống sót, phải cố gắng kéo dài thời gian, để những người phía sau có thêm cơ hội.
Trần Nhị Cẩu cũng nhận ra điều đó. Hắn nhìn thấy một ngọn lửa bốc lên từ một túp lều ở phía xa, ngoài phạm vi phòng thủ. Đó là một trong những căn nhà đầu tiên của dân làng, nơi những người nghèo nhất sinh sống. Trái tim hắn thắt lại. Đây không chỉ là cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà là sự hủy diệt hoàn toàn. Hắn nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt giao nhau, hiểu ý. Thời gian đã hết.
"Rút! Rút về tuyến phòng thủ thứ nhất!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy đau khổ. Hắn biết, đây là một mệnh lệnh khó khăn, nhưng cần thiết. Lệnh rút lui được truyền đi, xen lẫn tiếng la hét của dân quân và tiếng truy đuổi của quân địch. Họ bỏ lại phía sau những người đã ngã xuống, những túp lều đang cháy, và một cảm giác thất bại nặng nề. Mây đen vẫn vần vũ trên bầu trời, như một lời tiên tri về một tương lai đầy u ám.
***
Trong căn nhà chỉ huy tạm thời ở trung tâm Thôn Làng Sơn Cước, không khí căng thẳng đến nghẹt thở, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn ở tiền tuyến, nhưng lại nặng nề gấp bội. Lâm Dịch ngồi trước tấm bản đồ vẽ tay cũ kỹ, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại mang một vẻ trầm tư đến khó tả. Tấm bản đồ được trải rộng trên mặt bàn gỗ thô sơ, thể hiện rõ từng con đường mòn, từng túp lều, từng con suối nhỏ xung quanh Thôn Làng Sơn Cước. Các điểm phòng thủ ngoại vi được đánh dấu bằng những viên đá nhỏ, giờ đây đã bị hất đổ một cách tàn nhẫn, báo hiệu sự thất thủ.
Binh trưởng Triệu đứng cạnh, dáng người rắn rỏi thường ngày nay có vẻ hơi khụy xuống, khuôn mặt sạm nắng của hắn tái nhợt đi trông thấy. Hắn liên tục nhận các báo cáo khẩn cấp từ lính đưa tin, rồi truyền đạt lại cho Lâm Dịch bằng giọng nói trầm và đầy đau xót. Từng con số thương vong, từng điểm phòng thủ bị phá vỡ như những nhát dao cứa vào trái tim Lâm Dịch.
"Bẩm Lâm tổng quản, điểm gác số ba đã thất thủ. Quân địch đang tràn vào cánh đồng phía Đông," Binh trưởng Triệu nói, giọng hắn nghẹn lại. "Chúng đã vượt qua tuyến chướng ngại vật thứ hai. Thương vong của dân quân... rất lớn."
Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Anh đưa ngón tay gầy gò của mình di chuyển trên bản đồ, theo dõi đường tiến của quân địch. Cánh đồng phía Đông, nơi những người dân làng đã đổ mồ hôi công sức để trồng trọt, nơi những hạt mầm hy vọng đã được gieo, giờ đây đang bị giày xéo bởi vó ngựa và bước chân tàn bạo của kẻ thù. Anh có thể hình dung rõ ràng cảnh tượng ấy: những bông lúa bị dẫm nát, những luống rau bị cày xới, và những ngọn lửa bốc lên từ các túp lều tranh. Mùi khói gỗ từ xa đã bắt đầu len lỏi vào không khí, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của đất và mùi mồ hôi của những người đang làm việc trong căn nhà.
"Điểm gác số một và hai cũng đang bị tấn công dữ dội, thưa tổng quản. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang cố gắng cầm cự, nhưng binh lực của chúng ta đã cạn kiệt. Chúng ta không đủ người và vật tư để giữ vững tất cả các tuyến phòng thủ ngoại vi." Binh trưởng Triệu tiếp tục, giọng hắn run run. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh: khuôn mặt hồn nhiên của Lâm Tiểu Nguyệt, nụ cười hiền lành của Lâm mẫu, và ánh mắt tin tưởng của những người dân làng. Họ đã đặt tất cả hy vọng vào anh, vào khả năng lãnh đạo của anh. Anh đã hứa sẽ bảo vệ họ. Nhưng giờ đây, anh phải đối mặt với một thực tế tàn khốc: anh không thể bảo vệ tất cả.
Anh sờ nhẹ lên Cẩm Nang Kế Sách đặt bên cạnh tấm bản đồ. Cuốn sách cũ kỹ, đã sờn rách nhiều chỗ, là kho tàng tri thức mà anh đã dựa vào bấy lâu nay. Trong những trang sách ấy, có vô vàn chiến thuật để đối phó với kẻ địch áp đảo, nhưng chiến thuật nào cũng đòi hỏi một sự đánh đổi, một sự hy sinh. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, nhưng ngay cả vũ khí mạnh nhất cũng không thể tạo ra phép màu khi đối mặt với sự chênh lệch quá lớn về lực lượng.
"Bỏ? Hay giữ? Giữ là mất tất cả. Bỏ... là hy sinh một phần... Nhưng đó là phần nào?" Lâm Dịch tự vấn nội tâm. Anh biết rõ cái giá của sự do dự trong chiến tranh. Mỗi giây phút trôi qua là thêm sinh mạng bị mất đi, thêm tài nguyên bị hủy hoại. Anh không phải là một vị thần, anh chỉ là một con người hiện đại, bị ném vào một thế giới cổ đại khắc nghiệt, buộc phải đưa ra những quyết định mà ở thời đại của anh, chỉ có những lãnh đạo cấp cao nhất mới phải đối mặt.
Anh mở mắt ra, ánh mắt trở nên lạnh lùng và kiên định. Trong sâu thẳm, anh hiểu rằng "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận những mất mát đau đớn nhất. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ, và giờ đây, anh phải tự tay tạo ra sự công bằng cho những người anh muốn bảo vệ, dù phải trả một cái giá đắt.
"Triệu huynh," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm và vững vàng, khiến Binh trưởng Triệu giật mình. "Rút hết quân về tuyến phòng thủ thứ nhất. Cho phép tiêu hủy mọi thứ không thể mang theo. Không để lại gì cho địch."
Mệnh lệnh vừa thốt ra, Binh trưởng Triệu thoáng chốc sững sờ. Tuyến phòng thủ thứ nhất là tuyến phòng thủ cuối cùng, bao quanh trực tiếp Thôn Làng Sơn Cước. Điều đó có nghĩa là tất cả các khu vực ngoại vi, bao gồm các cánh đồng, chuồng trại, và những căn nhà xa trung tâm, sẽ bị bỏ lại. Và không chỉ bỏ lại, mà còn phải tự tay phá hủy.
"Tổng quản... điều đó có nghĩa là... chúng ta sẽ mất tất cả các cánh đồng, tất cả các chuồng trại ngoại vi? Và những ngôi nhà của dân làng?" Binh trưởng Triệu hỏi lại, giọng nói đầy khó khăn, như không tin vào tai mình. Hắn biết, đó là một quyết định tàn khốc, nhưng hắn cũng hiểu ý nghĩa của nó. Đây là một cuộc hy sinh đau đớn để bảo toàn lực lượng cốt lõi, bảo toàn sinh mạng.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không hề dao động. "Đúng vậy. Dù đau đớn, nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta không thể phân tán lực lượng mỏng manh của mình để bảo vệ những thứ mà chúng ta không thể giữ được. Quân địch sẽ tràn vào, chúng sẽ cướp bóc và đốt phá. Thà rằng chúng ta tự tay tiêu hủy, không để lại gì cho chúng, còn hơn là để chúng sử dụng tài nguyên của chúng ta để chống lại chúng ta."
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn sương sớm đã tan dần, để lộ ra những ngọn lửa leo lét từ xa. Mùi khói giờ đây đã rõ ràng hơn, hòa quyện với mùi ẩm ướt của đất. "Hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến kéo dài. Chúng ta sẽ co cụm lại, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Chúng ta sẽ bảo vệ những người còn lại, và những gì chúng ta có thể bảo vệ."
Binh trưởng Triệu hít một hơi thật sâu, gật đầu nặng nề. Hắn hiểu. Đây không phải là một mệnh lệnh dễ dàng để đưa ra, cũng không phải là một mệnh lệnh dễ dàng để chấp hành. Nhưng dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, hắn tin tưởng vào quyết định này, dù nó có tàn khốc đến đâu. "Thuộc hạ tuân lệnh!" Hắn nói, giọng nói đã trở lại sự kiên quyết thường ngày, dù trong lòng vẫn nặng trĩu nỗi buồn.
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt quét qua tấm bản đồ một lần nữa. Anh biết, quyết định này sẽ gây ra tổn thất lớn về tinh thần và lòng tin của một bộ phận dân làng. Sẽ có sự bất mãn, sẽ có những lời than trách. Nhưng anh không có thời gian để lo lắng về điều đó lúc này. Anh phải bảo vệ số đông, dù phải hy sinh số ít. Đó là gánh nặng của một người lãnh đạo trong thời loạn lạc. Và anh đã sẵn sàng gánh vác nó.
***
Trời đã chuyển sang xám xịt, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu lất phất rơi, mang theo cái lạnh lẽo của buổi trưa muộn. Tại một mô đất cao ở trung tâm Thôn Làng Sơn Cước, nơi thường ngày là sân chơi của trẻ nhỏ, giờ đây tụ tập hàng trăm người dân làng. Khuôn mặt họ khắc khổ, ánh mắt đầy lo âu và sợ hãi. Họ đã nghe những tiếng trống trận dồn dập, những tiếng la hét từ xa, và chứng kiến những ngọn lửa bắt đầu bốc lên từ các khu vực ngoại vi. Một sự hỗn loạn ngấm ngầm đang lan tỏa trong đám đông.
Lâm Dịch đứng trên mô đất, thân hình gầy gò của anh dường như càng thêm cao lớn trong khoảnh khắc này, nhưng nội tâm anh lại đang giằng xé dữ dội. Anh không nói nhiều, chỉ ánh mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt sợ hãi, từng ánh nhìn tuyệt vọng. Anh thấy Lâm phụ đứng cạnh Lâm mẫu, tay nắm chặt tay bà, ánh mắt họ nhìn anh đầy tin tưởng, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng tột độ. Lâm Tiểu Nguyệt được Hồ Gia Gia bế, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn anh, dường như chưa hiểu hết sự nghiêm trọng của tình hình.
Binh trưởng Triệu bước lên trước, khuôn mặt hắn giờ đây đã nhuốm màu đau khổ, nhưng giọng nói vẫn cố giữ sự trang nghiêm và dứt khoát. "Hỡi các vị huynh đệ, tỷ muội và trưởng lão trong làng!" Giọng hắn vang vọng trong không khí ảm đạm, át đi những tiếng xì xào lo lắng. "Quân Trần Thị Gia Tộc, được Thẩm Đại Nhân hậu thuẫn, đã phát động một cuộc tấn công tổng lực vào chúng ta. Chúng đông đảo và tàn bạo. Lâm tổng quản của chúng ta, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng và vì sự sống còn của tất cả chúng ta, đã ra một mệnh lệnh..."
Hắn dừng lại một chút, hít một hơi sâu, như để lấy hết can đảm. "Tất cả dân làng ở các khu vực ngoại vi, bao gồm các cánh đồng phía Đông, phía Tây, các chuồng trại xa trung tâm, và những ngôi nhà ngoài tuyến phòng thủ thứ nhất, phải rút về trung tâm Thôn Làng Sơn Cước ngay lập tức!"
Một tiếng xì xào lớn hơn vang lên trong đám đông, sau đó là những tiếng than thở, rồi một vài tiếng khóc nức nở bắt đầu xuất hiện.
"Và đây là điều khó khăn nhất," Binh trưởng Triệu tiếp tục, giọng hắn run rẩy. "Mọi lương thực, tài sản không thể mang đi phải được tiêu hủy. Tiêu hủy hoàn toàn! Không được để lại bất cứ thứ gì cho kẻ địch. Đây là mệnh lệnh của Lâm tổng quản, vì sự sống còn của tất cả chúng ta!"
Lời nói của Binh trưởng Triệu vừa dứt, một sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ quảng trường. Không ai nói gì, chỉ có tiếng gió rít và tiếng mưa phùn lất phất. Rồi sau đó, một tiếng khóc vỡ òa của phụ nữ vang lên, kéo theo nhiều tiếng khóc khác. Những người đàn ông ban đầu im lặng, nhưng rồi cũng cúi đầu, vai run rẩy, những tiếng than thở nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Nhà cửa, ruộng vườn, gia súc – đó là cả cuộc đời, là mồ hôi nước mắt của họ, giờ đây phải tự tay phá hủy, bỏ lại phía sau.
"Không thể nào! Nhà cửa của chúng tôi! Ruộng vườn của chúng tôi!" Một người phụ nữ trung niên gào lên, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt khắc khổ. "Đó là tất cả những gì chúng tôi có! Làm sao chúng tôi có thể tự tay đốt bỏ nó được?"
Một vài người đàn ông khác cũng bắt đầu lên tiếng phản đối, giọng nói đầy uất ức và tuyệt vọng. "Tổng quản! Xin ngài hãy nghĩ lại! Chúng tôi đã đổ biết bao công sức vào đó!"
Lâm Dịch vẫn đứng yên, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào đám đông đang hỗn loạn. Anh biết, đây là phản ứng tự nhiên của con người khi đối mặt với sự mất mát tột cùng. Trái tim anh cũng đau nhói, nhưng lý trí mách bảo anh phải kiên cường. Anh siết chặt nắm đấm, cảm nhận Cổ Ngọc Phù lạnh buốt qua lớp áo, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm và gánh nặng mà anh đang mang. Anh đã đặt cược tất cả vào quyết định này, không chỉ là sinh mạng của anh, mà là sinh mạng của toàn bộ cộng đồng.
Vương Đại Trụ, người vừa rút lui từ tiền tuyến về, khuôn mặt lấm lem bụi đất và máu, tiến lên, ánh mắt đầy đau xót nhìn Lâm Dịch. "Tuân lệnh đại ca. Nhưng... chúng tôi sẽ nhớ." Hắn nói, giọng khàn đặc, có lẽ không phải là một lời hứa hẹn mà là một lời cảnh báo về sự khó khăn trong việc chấp nhận mệnh lệnh này của dân làng. Hắn cũng là một người dân làng, hắn hiểu nỗi đau này.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nhưng giờ đây lại đục ngầu vì nỗi buồn, khẽ thở dài. Ông tiến đến gần Lâm Dịch, vỗ nhẹ vào vai anh. "Thời loạn, xương cốt chất chồng. Quyết định này... sẽ cứu lấy nhiều người hơn." Giọng ông trầm và chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng của kinh nghiệm và sự thấu hiểu. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự cảm thông. Ông biết, một người lãnh đạo đôi khi phải đưa ra những quyết định tàn nhẫn nhất để bảo vệ toàn cục.
Lâm Dịch gật đầu với Lão Hồ, rồi lại quay sang đám đông. Anh giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người im lặng. Khi tiếng ồn ào dần lắng xuống, anh cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại có một sức nặng và sự kiên định lạ thường, xuyên thẳng vào tâm can mỗi người.
"Ta hiểu nỗi đau của các người. Mỗi tấc đất, mỗi ngôi nhà, mỗi hạt lương thực đều là mồ hôi và máu của các người. Ta cũng đau lòng khi phải ra lệnh này." Anh nói, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. "Nhưng các người hãy nhìn xem, quân địch đang đến. Chúng không chỉ muốn cướp bóc, mà chúng muốn hủy diệt. Nếu chúng ta cố gắng giữ tất cả, chúng ta sẽ mất tất cả, và quan trọng hơn, chúng ta sẽ mất đi sinh mạng của chính mình, của con cái chúng ta!"
"Chúng ta không đủ sức để đối đầu trực diện với số lượng quân địch khổng lồ ấy. Chúng ta phải tập trung lực lượng, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài. Chúng ta phải từ bỏ những thứ có thể mất đi, để bảo vệ những thứ không thể đánh mất: sinh mạng, gia đình, và tương lai của chúng ta!"
"Mất đi nhà cửa, ruộng vườn, chúng ta có thể xây dựng lại. Nhưng mất đi sinh mạng, tất cả sẽ chấm hết. Ta hứa với các người, nếu chúng ta cùng nhau vượt qua kiếp nạn này, ta sẽ cùng các người xây dựng lại, sẽ làm cho Thôn Làng Sơn Cước này trở nên tốt đẹp hơn bao giờ hết!"
Lời nói của Lâm Dịch, dù khắc nghiệt, nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. Dần dần, những tiếng khóc than lắng xuống. Sự tuyệt vọng vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một tia hy vọng mong manh, một niềm tin vào người lãnh đạo của họ. Họ nhìn anh, người đàn ông trẻ tuổi với ánh mắt trầm tư nhưng kiên định, người đã dẫn dắt họ vượt qua bao khó khăn.
"Hãy tin ta!" Lâm Dịch nói, giọng anh vang vọng trong không khí lạnh lẽo. "Đây là lựa chọn duy nhất để sinh tồn. Ta sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai trong các người. Hãy cùng ta, bảo vệ những gì còn lại!"
Một vài người dân làng bắt đầu gật đầu, dù ánh mắt vẫn còn đỏ hoe. Họ hiểu rằng, trong thời loạn lạc này, không có lựa chọn nào là hoàn hảo. Và Lâm Dịch, dù đã đưa ra một quyết định tàn khốc, nhưng lại là quyết định cần thiết nhất để họ có thể tiếp tục sống sót.
Binh trưởng Triệu ra hiệu cho các đội trưởng dân quân. Các mệnh lệnh bắt đầu được truyền đi. Những người dân làng, với trái tim nặng trĩu, bắt đầu di chuyển. Họ đi về phía những ngôi nhà, những cánh đồng của mình, không phải để thu hoạch, mà để hủy diệt. Những ngọn lửa sẽ sớm bùng lên, không phải do kẻ thù, mà do chính họ.
Lâm Dịch nhìn theo đám đông đang dần tản ra. Anh biết, quyết định "bỏ vỏ giữ ruột" này sẽ khắc sâu vào ký ức của mỗi người dân làng. Nó sẽ gây ra những vết sẹo không thể lành trong lòng họ, và có thể tạo ra mầm mống bất mãn trong tương lai. Thẩm Đại Nhân có lẽ sẽ cảm thấy hài lòng với những thiệt hại ban đầu mà anh phải chịu, nhưng rồi hắn cũng sẽ nhận ra sự kiên quyết và tàn nhẫn trong chiến thuật của Lâm Dịch.
Việc tập trung phòng thủ sẽ củng cố căn cứ trung tâm, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một "pháo đài" vững chắc hơn, nhưng cũng khiến Lâm Dịch và cộng đồng của anh bị cô lập hơn giữa một thế giới đang dần chìm vào chiến loạn. Anh biết, sự tàn khốc của chiến tranh sẽ ngày càng leo thang, và những quyết định khó khăn hơn nữa sẽ đến với anh. Nhưng lúc này, anh không còn lựa chọn nào khác.
Mưa phùn vẫn rơi, làm ướt đẫm mái tóc bù xù của Lâm Dịch. Anh đưa tay lên cổ, vuốt ve miếng Cổ Ngọc Phù lạnh lẽo. Vật phẩm bí ẩn này, như một chứng nhân câm lặng, cùng anh trải qua những khoảnh khắc sinh tử. Nó không mang lại phép màu, nhưng nó luôn ở đó, gợi nhắc về một điều gì đó lớn lao hơn, huyền bí hơn. Có lẽ, nó đang chờ đợi một thời khắc nào đó. Anh không biết. Nhưng anh sẽ chiến đấu, chiến đấu đến cùng, để bảo vệ những gì anh trân trọng. Tiếng trống trận từ xa đã bắt đầu nhỏ lại, nhưng tiếng khóc than và tiếng than thở của dân làng lại trở nên rõ ràng hơn, hòa vào tiếng mưa và tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của thời loạn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.