Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 658: Bão Đen Kéo Đến: Lời Cảnh Báo Cuối Cùng

Lâm Dịch đặt chén trà xuống, một tiếng va chạm nhẹ vang lên trong đêm. Tiếng động nhỏ bé nhưng trong không khí tĩnh lặng của buổi hoàng hôn, nó lại mang một trọng lượng lạ lùng, như một dấu chấm hết cho quãng thời gian yên bình ngắn ngủi vừa qua. Trong đầu anh, những kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành, những bước đi cho tương lai đang dần được phác thảo. Cuộc chiến cam go hơn cả chiến trường, cuộc chiến chống lại sự thối nát từ bên trong, đang dần chuyển mình sang một giai đoạn mới, đầy rẫy những âm mưu và toan tính. Và anh, Lâm Dịch, một người lạc thế, sẽ là một phần không thể thiếu trong đó. Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận sự chai sạn trên lòng bàn tay mình, tự nhủ rằng đây không phải lúc để lùi bước.

Anh đang định đứng dậy để đi kiểm tra lại các vị trí phòng thủ đã được củng cố, kiểm đếm lại số lương thực ít ỏi vừa nhận được, thì đột nhiên, một bóng người hớt hải chạy đến. Đó là Binh trưởng Triệu. Dáng người rắn rỏi thường ngày của y giờ đây hơi khom xuống, khuôn mặt sạm nắng tái mét đi trông thấy, mồ hôi lấm tấm trên trán và thái dương, bất chấp cái gió se lạnh của buổi chiều tà. Y còn chưa kịp đặt chân vào sân đã thở dốc, hai tay vịn chặt vào khung cửa gỗ mục, bộ giáp trụ gọn gàng thường ngày giờ đây có vẻ xộc xệch, bụi bặm.

"Lâm huynh! Lâm huynh!" Giọng y khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như phải gắng sức lắm mới thoát khỏi lồng ngực. "Tin tức... khẩn cấp!"

Lâm Dịch lập tức nhận ra sự nghiêm trọng trong giọng nói và dáng vẻ của Binh trưởng Triệu. Anh biết rõ y là người từng trải, đã lăn lộn trên chiến trường nhiều năm, rất ít khi để lộ sự hoảng loạn đến mức này. Ánh mắt sâu thẳm của Lâm Dịch thoáng chốc trở nên sắc bén, mọi suy nghĩ lơ đễnh trong đầu anh lập tức tan biến, nhường chỗ cho sự tập trung cao độ. Anh quay người lại, đối mặt với Binh trưởng Triệu, ra hiệu cho y bình tĩnh lại.

"Bình trưởng Triệu, có chuyện gì mà huynh lại gấp gáp như vậy?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn, cố gắng giữ cho không gian không bị cuốn vào sự hoảng loạn. Anh rót một chén nước lạnh từ chiếc bình gốm đặt trên bàn, đưa cho y. "Uống chút nước đã."

Binh trưởng Triệu đón lấy chén nước, uống ừng ực. Nước lạnh dường như không làm dịu đi cái khô khốc trong cổ họng y, nhưng ít nhất cũng giúp y lấy lại hơi sức. "Lâm huynh... Trần Thị Gia Tộc... chúng đang dốc toàn lực! Có vẻ có bàn tay của Thẩm Đại Nhân phía sau, hắn muốn nhân cơ hội này nghiền nát chúng ta!" Y nói, từng lời như búa bổ vào tai Lâm Dịch, không khí trong căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên đặc quánh, ngột ngạt. Mùi đất ẩm và khói bếp lúc này dường như cũng biến mất, thay vào đó là mùi vị của sự sợ hãi và nguy hiểm đang rình rập.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi. "Quả nhiên," anh thầm nghĩ. "Hắn sẽ không bỏ qua dễ dàng. Cái gọi là 'hơi thở' mà ta cố giành lấy, chỉ như một liều thuốc độc chậm mà thôi. Hắn dùng cách này để trả đũa... vừa hợp pháp, vừa tàn độc." Trái tim anh chùng xuống, không phải vì sợ hãi, mà vì một gánh nặng trách nhiệm vô hình đang đè nén. Anh đã lường trước được sự trả đũa của Thẩm Đại Nhân, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh đến vậy, và tàn khốc đến mức này. Việc Trần Thị Gia Tộc dốc toàn lực tấn công, dưới sự xúi giục của Thẩm Đại Nhân, cho thấy hắn không chỉ muốn trừng phạt Lâm Dịch, mà còn muốn xóa sổ hoàn toàn cái gai trong mắt hắn, nghiền nát cả Thôn Làng Sơn Cước này thành bình địa.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, lúc này đang đứng gần đó, nghe được tin tức, lập tức tái mét mặt mày. Sự nhanh nhẹn thường ngày của cậu biến mất, thay vào đó là vẻ hoảng hốt tột độ. "Đại ca, vậy chúng ta phải làm sao? Lần này... chúng ta sao có thể chống đỡ? Trần Thị Gia Tộc có cả ngàn người, lại còn có những kẻ tu luyện trong đó..." Giọng cậu run rẩy, nhìn Lâm Dịch như một phao cứu sinh.

Lâm Dịch đặt tay lên chiếc Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn, vô thức vuốt ve lớp vải thô ráp. Anh cảm nhận được sức nặng của nó, không phải là sức nặng vật lý, mà là sức nặng của hàng ngàn sinh mạng, của những kỳ vọng và niềm tin. Đây chính là vũ khí duy nhất của anh trong cái thế giới đầy rẫy bạo lực và quyền lực này. "Bình tĩnh, Nhị Cẩu." Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn giữ được sự trầm ổn đáng ngạc nhiên. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta có nó. Huynh trưởng Triệu, hãy nói chi tiết hơn. Quy mô, hướng tấn công, thời gian dự kiến... mọi th��."

Binh trưởng Triệu gật đầu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, dù ánh mắt vẫn không giấu được vẻ lo lắng. "Theo tin tình báo mật từ một người của ta cài cắm trong Trần Thị Gia Tộc, chúng đã huy động toàn bộ binh lực, khoảng hai ngàn người, bao gồm cả lính đánh thuê và một số tu sĩ mà chúng ta chưa từng thấy mặt. Hướng tấn công chính sẽ là từ phía Tây Bắc, qua khe núi Hắc Long. Chúng dự định sẽ tiến công vào rạng sáng ngày kia, sau một đêm hành quân thần tốc. Mục tiêu của chúng không chỉ là chiếm đóng, mà là... tiêu diệt hoàn toàn." Y ngừng lại, nuốt khan. "Thẩm Đại Nhân đã hứa hẹn sẽ cung cấp vật tư và hậu thuẫn nếu chúng hoàn thành nhiệm vụ này. Hắn còn ngầm phái một đội quân nhỏ của mình canh giữ các ngả đường khác, đảm bảo chúng ta không thể rút lui. Hắn muốn biến nơi này thành một cái bẫy chết người."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ánh mắt không hề chớp. Trong đầu anh, một bản đồ chiến lược đang dần được phác thảo. Hai ngàn người, đó là một lực lượng áp đảo hoàn toàn so với vài trăm dân làng và dân quân ít ỏi của anh. Lại còn có tu sĩ... Điều này khiến cục diện trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Anh đã biết Thẩm Đại Nhân độc ác, nhưng không ngờ hắn lại tàn nhẫn đến mức muốn tận diệt một thôn làng vô tội chỉ vì mối thù cá nhân. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhắc nhở bản thân, "chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định đoạt."

"Binh trưởng Triệu, huynh đã làm rất tốt." Lâm Dịch nói, giọng khen ngợi chân thành. "Thông tin này vô cùng quý giá. Nhị Cẩu, mau đi thông báo cho Lão Hồ, Vương Đại Trụ, và tất cả các chỉ huy dân quân. Triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tại Nhà Cộng Đồng, ngay bây giờ. Nói là có chuyện sống chết."

Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn hoảng sợ, nhưng khi thấy sự bình tĩnh và quyết đoán của Lâm Dịch, cậu như được tiếp thêm sức mạnh. "Vâng, Đại ca! Em đi ngay!" Cậu vội vã chạy ra ngoài, tiếng chân dồn dập khuất dần trong màn đêm.

Lâm Dịch quay lại nhìn Binh trưởng Triệu. "Huynh trưởng Triệu, huynh hãy đi cùng Nhị Cẩu, đảm bảo mọi người đến đủ. Sau đó, huynh ở lại Nhà Cộng Đồng để cùng bàn bạc. Ta sẽ đến ngay."

Binh trưởng Triệu gật đầu, cúi chào Lâm Dịch rồi cũng nhanh chóng rời đi. Lâm Dịch đứng một mình trong căn phòng nhỏ, ánh hoàng hôn u ám đã hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm. Gió bên ngoài bắt đầu mạnh hơn, rít qua các khe hở, mang theo hơi lạnh buốt giá. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Mùi khói gỗ từ bếp lửa vẫn còn vương vất, nhưng giờ đây nó không còn mang lại cảm giác ấm áp nữa, mà chỉ càng làm tăng thêm sự cô đơn và gánh nặng. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Anh không thể lùi bước. Anh phải bảo vệ những người xung quanh anh, bằng mọi giá.

***

Đêm khuya, gió mạnh hơn, mây đen vần vũ như báo hiệu một cơn bão tố sắp đến. Tại Nhà Cộng Đồng, một không khí căng thẳng bao trùm. Ngọn lửa từ lò sưởi bập bùng, chiếu những cái bóng loang lổ lên vách gỗ, khiến khung cảnh vốn quen thuộc và bình yên nay trở nên ma mị và đầy ám ảnh. Mùi đất ẩm từ đôi giày bẩn của những người dân quân vừa trở về sau ca gác trộn lẫn với mùi mồ hôi, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự lo lắng và vất vả.

Lâm Dịch đứng giữa phòng, trước một tấm bản đồ thô sơ được vẽ bằng than trên một tấm ván gỗ lớn. Xung quanh anh là những gương mặt quen thuộc nhưng giờ đây nhuốm màu lo âu: Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, Lão Hồ gầy gò nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, Trần Nhị Cẩu với vẻ mặt căng thẳng, và các chỉ huy dân quân khác. Tiếng xì xào lo lắng ban đầu nhanh chóng lắng xuống khi Lâm Dịch cất lời.

"Mọi người." Giọng anh trầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Tin tức đã đến. Trần Thị Gia Tộc, dưới sự xúi giục của Thẩm Đại Nhân, sẽ tấn công Thôn Làng Sơn Cước của chúng ta vào rạng sáng ngày kia. Quy mô hai ngàn người, có cả tu sĩ." Anh không che giấu sự thật, bởi anh biết, trong thời khắc sinh tử này, sự thẳng thắn là điều cần thiết nhất để xây dựng niềm tin và sự đoàn kết. "Đây là trận chiến cuối cùng để bảo vệ nhà của chúng ta, người thân của chúng ta. Không có đường lùi. Chúng ta phải đánh đổi mọi thứ để sống sót!"

Lời nói của Lâm Dịch như một đòn đánh mạnh vào tâm lý của những người đang ngồi đó. Một số người thở dài, một số người nắm chặt tay, nhưng tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào anh, tìm kiếm sự chỉ dẫn, tìm kiếm một tia hy vọng. Họ đã quen với việc Lâm Dịch luôn có những mưu lược thần kỳ, nhưng lần này, đối thủ quá mạnh, quá hung hãn.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và dáng người hơi còng, thở dài một tiếng nặng nề. "Lâm tiểu tử," ông nói, giọng trầm đục, "ta tin vào mưu lược của con. Con đã nhiều lần dẫn dắt chúng ta vượt qua khó khăn. Nhưng lần này, địch mạnh gấp bội, lại có Thẩm Đại Nhân ngầm hậu thuẫn... Hai ngàn người, lại có cả tu sĩ, e rằng với vài trăm dân quân và dân làng chúng ta, khó lòng mà chống đỡ nổi." Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng cho tương lai của làng. Ông đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến, quá nhiều sự tàn phá, và ông biết rõ thế nào là tuyệt vọng.

Vương Đại Trụ, với khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên quyết, đập mạnh bàn tay vạm vỡ xuống mặt bàn gỗ, tạo ra một tiếng động khô khốc. "Lão Hồ nói vậy là sao chứ!" y quát, giọng nói to rõ, át đi tiếng gió rít bên ngoài. "Địch mạnh thì đã sao? Chẳng lẽ chúng ta cứ thế mà khoanh tay chịu chết? Đại ca cứ ra lệnh, huynh đệ sẽ dốc sức! Sống chết có nhau! Cứ cho chúng thấy dân làng Sơn Cước không phải là những con cừu để chúng dễ dàng xẻ thịt!" Lời nói của Vương Đại Trụ tuy cục cằn nhưng lại tiếp thêm tinh thần cho nhiều người. Y nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và sẵn sàng chiến đấu.

Một chỉ huy dân quân khác, một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón, cũng đứng dậy. "Đúng vậy! Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng! Thà chết vinh còn hơn sống nhục!" Lời hô hào của y được nhiều người khác hưởng ứng, dù trong sâu thẳm, sự lo lắng vẫn hiện rõ trên từng nét mặt.

Lâm Dịch đưa tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Anh biết, trong tình huống này, sự hoảng loạn là kẻ thù lớn nhất. "Ta biết rõ đối thủ mạnh hơn chúng ta rất nhiều. Ta cũng biết đây là một trận chiến sống còn. Nhưng chúng ta có lợi thế của riêng mình: chúng ta chiến đấu trên chính mảnh đất của mình, để bảo vệ gia đình mình. Và chúng ta có tri thức." Anh dùng một cành cây khô, bắt đầu vẽ sơ đồ phòng thủ trên tấm ván gỗ, chỉ ra các ��iểm yếu và mạnh của Thôn Làng Sơn Cước. "Đây là khe núi Hắc Long, con đường chính mà chúng sẽ tiến vào. Chúng ta không thể ngăn chặn chúng hoàn toàn ở đây, nhưng chúng ta có thể làm chậm bước tiến của chúng, gây tổn thất cho chúng."

Anh chỉ vào một vị trí trên bản đồ. "Vương Đại Trụ, huynh và đội của huynh sẽ phụ trách khu vực này. Các huynh có nhiệm vụ xây dựng các chướng ngại vật, tạo bẫy, và đặc biệt là chuẩn bị cung nỏ. Tập trung vào việc gây sát thương từ xa và làm rối loạn đội hình của chúng."

"Rõ!" Vương Đại Trụ đáp dứt khoát, ánh mắt rực lửa chiến đấu.

Lâm Dịch tiếp tục chỉ vào các vị trí khác, phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng nhóm, từng người. Anh nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phối hợp, của việc giữ vững tinh thần. "Chúng ta sẽ không giao chiến trực diện khi không cần thiết. Chúng ta sẽ dùng địa hình, dùng sự hiểu biết của mình về khu vực này, để biến mỗi tấc đất thành một cái bẫy chết người. Hồ Gia Gia," anh quay sang vị dược sư đang ngồi ở một góc, "ông hãy chuẩn bị thuốc men, băng bó, và sẵn sàng cho những người bị thương. Đây sẽ là một trận chiến khốc liệt."

Hồ Gia Gia gật đầu, râu tóc bạc phơ khẽ lay động. "Lâm tiểu tử cứ yên tâm. Lão già này sẽ làm hết sức mình."

Lâm Dịch nhìn một lượt những gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều chia sẻ một nỗi lo chung và một ý chí kiên cường. Anh biết, anh không chiến đấu một mình. Anh không chỉ là một người lạc thế cố gắng sinh tồn, mà anh đã trở thành một phần của cộng đồng này, một người lãnh đạo mà họ tin tưởng. Gánh nặng trên vai anh càng lớn, nhưng đồng thời, nó cũng tiếp thêm cho anh sức mạnh.

"Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ chiến đấu." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định quét qua từng người. "Bắt đầu từ bây giờ, mọi người hãy chuẩn bị. Đừng ngủ. Đêm nay, chúng ta sẽ làm việc. Sáng mai, chúng ta sẽ sẵn sàng đón chờ chúng."

Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ càng lúc càng mạnh, như một lời tiên đoán về cơn bão sắp ập đến. Nhưng trong Nhà Cộng Đồng, sau những phút giây hoảng loạn ban đầu, một ngọn lửa ý chí đã được thắp lên. Mọi người bắt đầu phân công nhiệm vụ, thảo luận các phương án, chuẩn bị tinh thần cho trận chiến sinh tử. Bầu không khí căng thẳng nhưng không còn tuyệt vọng, thay vào đó là sự kiên cường và đoàn kết.

***

Rạng sáng, màn đêm vẫn bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, tĩnh mịch đến đáng sợ. Gió lạnh se sắt thổi qua, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi đất nồng. Sau cuộc họp căng thẳng tại Nhà Cộng Đồng, Lâm Dịch không ngủ. Anh trở về nhà, căn nhà gỗ nhỏ bé, ấm cúng và quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang một cảm giác nặng nề của sự chờ đợi. Ánh lửa yếu ớt từ lò sưởi còn vương lại, tỏa ra mùi khói gỗ quen thuộc, trộn lẫn với mùi thức ăn nấu còn vương vất từ bữa tối, gợi lên một sự bình yên mong manh mà anh biết rằng có thể sẽ sớm bị phá vỡ.

Anh bước nhẹ nhàng vào gian phòng trong, nơi cha mẹ và em gái anh đang ngủ say. Lâm phụ nằm nghiêng, hơi thở đều đều, bàn tay thô ráp đặt hờ trên ngực. Lâm mẫu cuộn mình lại, khuôn mặt khắc khổ nhưng thanh thản trong giấc ngủ. Còn Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh, đang ôm chặt con búp bê vải rách, đôi môi chúm chím. Nhìn ba người thân yêu của mình, một nỗi xót xa dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Họ là tất cả những gì anh có, là lý do anh phải chiến đấu, phải tồn tại trong cái thế giới tàn khốc này. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai anh, nặng hơn bất cứ lúc nào.

"Một cuộc tấn công tổng lực... Thẩm Đại Nhân, ngươi thật độc ác khi dùng người của Trần Thị Gia Tộc để nghiền nát một thôn làng vô tội. Ngươi muốn biến nơi này thành một bãi tha ma chỉ để thỏa mãn lòng thù hận cá nhân. Nhưng ta sẽ không để ngươi đạt được mục đích, dù phải hy sinh bao nhiêu!" Lâm Dịch thầm tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết hơn bao giờ hết. Anh biết, trận chiến này không chỉ vì sinh tồn của anh, mà còn vì sinh mệnh của từng người dân nơi đây, vì những giá trị mà anh đã cố gắng xây dựng.

Anh ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Không một ánh sao, mây đen vẫn vần vũ, như một tấm màn che phủ lấy tất cả hy vọng. Không khí lạnh lẽo len lỏi qua khe cửa, khiến anh rùng mình. Anh đưa tay lên cổ, vô thức vuốt ve miếng Cổ Ngọc Phù lạnh lẽo. Vật phẩm bí ẩn này đã đồng hành cùng anh từ khi xuyên không, và dù anh vẫn chưa thể lý giải hết nguồn gốc hay công dụng của nó, nhưng trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất, nó dường như mang lại một chút bình an, một cảm giác kết nối với điều gì đó lớn lao hơn, huyền bí hơn. Có lẽ, nó sẽ đóng một vai trò nào đó trong trận chiến sắp tới? Anh không biết, nhưng anh vẫn giữ chặt nó, như một bùa hộ mệnh.

"Dịch nhi, con không ngủ sao?" Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, kéo Lâm Dịch thoát khỏi dòng suy nghĩ. Lâm mẫu đã thức giấc, bà ngồi dậy, ánh mắt lo lắng nhìn con trai. Bà đã nghe được tiếng chân người qua lại, những tiếng xì xào vọng đến từ Nhà Cộng Đồng. Một người mẹ, linh cảm của bà luôn nhạy bén hơn bất cứ ai.

Lâm Dịch quay lại nhìn mẹ, cố gắng nở một nụ cười trấn an. Anh biết mình không thể nói hết sự thật cho bà, không thể để bà phải lo lắng thêm. "Không sao đâu mẫu thân, con đang suy nghĩ vài chuyện. Mấy ngày nay trời lạnh, con lo đàn gia súc bị bệnh, nên tính toán xem có nên gia cố chuồng trại thêm không thôi." Anh nói dối, một lời nói dối nhỏ bé nhưng cần thiết để bảo vệ sự bình yên mong manh của bà. "Mọi thứ sẽ ổn thôi. Mẹ cứ ngủ đi."

Lâm mẫu nhìn con trai, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự lo âu, nhưng bà không hỏi thêm. Bà tin tưởng Lâm Dịch, tin tưởng vào sự mạnh mẽ và mưu lược của con mình. Bà khẽ gật đầu, rồi lại nằm xuống, cố gắng chìm vào giấc ngủ, dù trong lòng vẫn nặng trĩu.

Lâm Dịch quay lại cửa sổ, lại nhìn ra màn đêm. Anh khẽ vỗ vai cha, người vẫn đang ngủ say, rồi lại nhìn về phía em gái. "Ta sẽ bảo vệ các người," anh thầm hứa. Anh lấy Cẩm Nang Kế Sách ra, mở từng trang một. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu, anh nghiền ngẫm những chiến thuật cổ xưa, những lời khuyên về cách đối phó với quân địch áp đảo. Anh đã học được rất nhiều từ nó, và giờ đây, anh cần một chiến thuật đột phá, một ý tưởng phi thường để xoay chuyển cục diện tưởng chừng như đã định đoạt. Tri thức là vũ khí, và anh sẽ sử dụng nó đến tận cùng.

Mây đen bên ngoài vẫn vần vũ, gió vẫn rít lên những hồi dài. Bình minh sẽ đến, và cùng với nó là trận chiến định mệnh. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này sẽ khác với bất cứ điều gì anh từng đối mặt. Nó sẽ đòi hỏi anh phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất, những hy sinh lớn nhất. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã lựa chọn con đường này, và anh sẽ đi đến cùng, để bảo vệ những gì anh trân trọng. Một tia sáng yếu ớt bắt đầu hé rạng ở đường chân trời, xé toạc màn đêm. Cuộc chiến sắp sửa bắt đầu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free