Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 657: Hồi Ứng Từ Trung Ương: Một Hơi Thở Cầm Hơi

Mấy ngày sau cái đêm căng thẳng ở Thành Thiên Phong, bầu không khí tại Thôn Làng Sơn Cước vẫn nặng trĩu một nỗi lo âu vô hình. Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải những vệt vàng nhạt lên mái nhà tranh, Lâm Dịch lại đứng trên công sự phòng thủ mới xây, ánh mắt lướt qua từng góc làng. Thân hình anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao vì những tháng ngày thiếu ăn và lao động cật lực nơi biên thùy khắc nghiệt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự sắc bén đến lạ, một sự từng trải không thể tìm thấy ở bất kỳ thiếu niên 17 tuổi nào. Anh mặc bộ quần áo thô sơ, vá víu, tóc đen bù xù được buộc đơn giản, hòa mình vào khung cảnh mộc mạc, bình dị của thôn làng nhưng tâm trí lại không ngừng vận động.

Anh lắng nghe tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa gần bờ suối, tiếng gà gáy vang vọng từ những khu vườn, mùi khói gỗ lẫn mùi thức ăn nấu buổi sớm phảng phất trong không khí. Những âm thanh và mùi hương quen thuộc ấy đáng lẽ phải mang lại sự yên bình, nhưng trong tai Lâm Dịch, chúng lại như một lời nhắc nhở về gánh nặng đang đè lên vai anh. Mỗi sinh mệnh trong thôn làng này đều phụ thuộc vào những quyết định của anh, vào mưu lược và khả năng thích nghi của một kẻ lạc thế. Kế hoạch mạo hiểm mà anh đã thực hiện – gửi thư tố cáo Thẩm Đại Nhân lên Sứ giả hoàng gia – vẫn còn là một con dao hai lưỡi. Nó có thể cứu vãn tình thế, nhưng cũng có thể đẩy họ vào một vực thẳm sâu hơn.

“Lâm huynh!”

Một giọng nói quen thuộc vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Dịch. Anh quay đầu lại, thấy Binh trưởng Triệu đang vội vã bước tới, dáng người rắn rỏi của y sạm nắng, khuôn mặt có một vết sẹo mờ trên má, nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự hưng phấn khó tả. Y mặc bộ giáp trụ gọn gàng, dù có vẻ đã chạy một quãng đường dài.

Trần Nhị Cẩu, người cận vệ trung thành với dáng người trung bình, gương mặt đôi khi có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang đứng cách đó không xa. Hắn lập tức cảnh giác, ánh mắt đảo quanh, đưa tay đặt lên chuôi đao bên hông, sẵn sàng ứng phó nếu có bất kỳ động tĩnh khác thường nào.

“Có chuyện gì mà Triệu huynh lại vội vàng đến vậy?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, không một chút biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng anh, một sự căng thẳng vô hình đang dâng lên.

Binh trưởng Triệu đến gần, cúi đầu chào, rồi hạ giọng, vẻ mặt không giấu được sự kinh ngạc: “Lâm huynh, tin tức từ Thành Thiên Phong… Sứ giả hoàng gia đã động thủ!”

Tai Lâm Dịch ù đi một chút. “Động thủ?” Anh lặp lại, đôi mắt nheo lại, cái từ này trong thời loạn lạc có thể mang rất nhiều ý nghĩa. “Kết quả thế nào?”

Binh trưởng Triệu gật đầu liên tục, lấy tay áo lau mồ hôi trên trán. “Thẩm Đại Nhân bị triệu kiến, bị khiển trách nặng nề trước mặt nhiều quan lại. Nghe nói, Sứ giả hoàng gia đã mắng hắn không tiếc lời, còn ra lệnh hắn phải lập tức giải quyết vấn đề quân lương và vật tư cho vùng biên, không được chậm trễ thêm một ngày nào nữa!”

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Thành công rồi ư? Cái ván bài mạo hiểm này, anh đã thắng một nửa. Anh đã dùng tri thức, mưu lược và khả năng phân tích tâm lý của một người hiện đại để đánh cược vào sự thực dụng và lòng tự tôn của Sứ giả hoàng gia. Một quan chức cấp cao dù có tham lam đến đâu, cũng không thể để hình ảnh triều đình bị bôi nhọ, đặc biệt là trong thời buổi loạn lạc, khi sự ổn định biên cương là ưu tiên hàng đầu. Hơn nữa, việc để một kẻ thuộc hạ như Thẩm Đại Nhân tự tung tự tác đến mức ảnh hưởng đến an nguy quốc gia cũng là một sự sỉ nhục đối với quyền uy của Sứ giả.

“Thẩm Đại Nhân có phản ứng gì?” Lâm Dịch hỏi tiếp, giọng vẫn điềm đạm, nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia tính toán. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

“Hắn… hắn tức giận đến tím mặt, Lâm huynh!” Binh trưởng Triệu kể lại, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi khi hình dung ra cảnh tượng đó. “Người đưa tin của ta kể lại, Thẩm Đại Nhân lúc đó chỉ biết cúi đầu nghe mắng, không dám hé răng nửa lời. Sau đó hắn đóng cửa phủ, không tiếp kiến ai. Nhưng chỉ vài canh giờ sau, công văn điều động vật tư đã được phát đi, dù chỉ là một phần nhỏ so với lời hứa ban đầu, nhưng ít nhất cũng có!”

Một phần nhỏ. Lâm Dịch nhẩm lại. Đúng như anh dự đoán. Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ cam tâm tình nguyện làm theo. Hắn sẽ chỉ làm đủ để không bị khiển trách thêm, đủ để giữ thể diện và quyền lực của mình. Nhưng chừng đó cũng đủ để Thôn Làng Sơn Cước có thêm một hơi thở. Một hơi thở quý giá giữa vòng xoáy chiến tranh.

“Trần Nhị Cẩu,” Lâm Dịch gọi. Trần Nhị Cẩu lập tức tiến lên một bước. “Ngươi đi thông báo cho các trưởng thôn, chuẩn bị người và xe để nhận hàng. Nhắc nhở họ, dù có ít cũng phải trân trọng, và không được lơ là cảnh giác. Đây không phải là sự bố thí, mà là thứ chúng ta đã tranh giành được.”

“Rõ, đại ca!” Trần Nhị Cẩu đáp dứt khoát, rồi nhanh chóng rời đi.

Lâm Dịch quay lại nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy suy tư. “Triệu huynh, huynh nghĩ Thẩm Đại Nhân sẽ làm gì tiếp theo?”

Binh trưởng Triệu lắc đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng. “Hắn là một con rắn độc, Lâm huynh. Bị ép buộc nhượng bộ thế này, hắn sẽ không bao giờ bỏ qua. Hắn sẽ nuôi mối thù này, và tìm cách trả đũa chúng ta, có lẽ còn tàn độc hơn trước.”

Lâm Dịch gật đầu. “Ta cũng nghĩ vậy. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và Thẩm Đại Nhân càng không phải là kẻ sẽ chấp nhận thất bại dễ dàng. Hắn sẽ coi đây là một sự sỉ nhục, một vết nhơ trong sự nghiệp quan trường của hắn, và tất cả sẽ đổ lên đầu chúng ta.”

Trong thâm tâm Lâm Dịch, một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi lo lắng mới. Anh biết, mình đã chọc vào ổ kiến lửa. Dù đã đạt được mục đích trước mắt, nhưng cái giá phải trả có thể còn lớn hơn rất nhiều. Sứ giả hoàng gia chỉ quan tâm đến lợi ích của triều đình và quyền uy của bản thân, chứ không hề quan tâm đến số phận của Lâm Dịch hay dân làng. Một khi Thẩm Đại Nhân đã chịu nhượng bộ bề ngoài, Sứ giả sẽ không can thiệp sâu hơn. Điều đó có nghĩa là, Lâm Dịch và Thôn Làng Sơn Cước sẽ phải tự mình đối phó với sự trả đũa của Thẩm Đại Nhân.

Nhưng dù sao đi nữa, một hơi thở đã được ban tặng. Một khoảng thời gian quý giá để củng cố phòng thủ, để chuẩn bị tinh thần và vật chất cho những thử thách sắp tới. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của mưu lược và quyền lực, mà Lâm Dịch, một người hiện đại lạc bước về quá khứ, đang phải vật lộn để sinh tồn và bảo vệ những người anh yêu quý. Anh đã sử dụng tri thức làm vũ khí mạnh nhất, và lần này, nó đã phát huy tác dụng. Nhưng nó cũng đặt anh vào một vị trí nguy hiểm hơn, khi anh ngày càng dấn sâu vào vòng xoáy chính trị mục nát của Đại Hạ Vương Triều.

Lâm Dịch nhìn xa xăm về phía Thành Thiên Phong, nơi mặt trời đang bắt đầu lên cao, nhuộm vàng những mái ngói của phủ quan. Anh biết, ở đó, một cơn giận dữ đang bùng cháy dữ dội.

***

Cùng lúc đó, trong một gian phòng lộng lẫy tại phủ Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong, một cơn bão thực sự đang hoành hành. Thẩm Đại Nhân, thân hình gầy gò, khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ thường ngày toát lên vẻ uyên bác giả tạo, giờ đây tím tái vì giận dữ. Mấy sợi râu run rẩy theo từng nhịp thở hổn hển của hắn. Hắn vừa nhận được một cuộn chỉ dụ, một mệnh lệnh nghiêm khắc từ cấp trên, được truyền đạt không chút nhân nhượng qua một vị quan lại trung gian, với nội dung không gì khác hơn là một lời cảnh cáo và yêu cầu hắn phải lập tức giải quyết tình hình quân lương và vật tư ở vùng biên.

“Cái lũ chó săn đó!” Hắn gằn giọng, giọng nói khàn đặc vì uất hận. Hắn ném mạnh cuộn chỉ dụ xuống bàn gỗ lim bóng loáng, tạo ra một tiếng “cộp” khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Tiếng động ấy như một nhát dao xuyên qua sự yên bình giả tạo của căn phòng, nơi thường ngày chỉ có mùi hương trầm cao cấp và tiếng lá cây xào xạc bên ngoài cửa sổ. “Dám can thiệp vào chuyện của bản quan! Dám dùng cái thứ rác rưởi kia để hạch tội ta sao?”

Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đứng khúm núm bên cạnh, không dám thở mạnh. Vẻ mặt hắn khúm núm nhưng đôi mắt tinh ranh vẫn kịp liếc nhìn cuộn chỉ dụ trên bàn. Hắn biết, chủ nhân của mình đang ở trong cơn thịnh nộ tột cùng. Thẩm Đại Nhân, từ khi bước chân vào quan trường, chưa bao giờ phải chịu sự sỉ nhục công khai như thế này. Hắn luôn tự cho mình là người khôn ngoan, biết cách luồn lách và kiếm chác mà không để lại dấu vết. Nhưng lần này, một kẻ nào đó đã vượt mặt hắn, đã trực tiếp tố cáo hắn lên tận Sứ giả hoàng gia.

“Đại nhân bớt giận, đây là lúc cần kiềm chế,” Lão quản gia khẽ khàng lên tiếng, cố gắng xoa dịu cơn giận của Thẩm Đại Nhân. Giọng nói của hắn nhỏ nhẹ, tự nhiên như hơi thở, nhưng chứa đựng sự thận trọng và lo sợ. Hắn biết rõ tính khí của chủ. Thẩm Đại Nhân lúc này như một con thú bị dồn vào đường cùng, có thể cắn trả bất cứ lúc nào.

Thẩm Đại Nhân không thèm nghe. Hắn đi đi lại lại trong phòng, tiếng bước chân nặng nề trên nền gạch hoa văn. Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, sự tức giận và nhục nhã hiện rõ mồn một trên khuôn mặt. “Cái thứ tạp chủng Lâm Dịch! Hóa ra là hắn! Hắn dám… hắn dám chơi trò này với ta! Một thằng ranh con từ xó xỉnh nào lại dám chọc gậy bánh xe của bản quan!”

Hắn nhớ lại ánh mắt kiên định của Lâm Dịch trong lần gặp mặt trước, sự từ chối thẳng thừng những yêu sách của hắn. Cái vẻ bình tĩnh đến đáng ghét đó, giờ đây lại như một ngọn lửa đốt cháy lòng hắn. Hắn đã đánh giá thấp thằng nhóc đó. Hắn đã nghĩ rằng, chỉ cần dùng quyền lực và sự uy hiếp, Lâm Dịch sẽ phải khuất phục. Nhưng không, thằng nhóc đó không những không khuất phục, mà còn tìm cách trả đũa, và trả đũa một cách thâm độc nhất – lợi dụng chính những quy tắc của triều đình để tạo áp lực lên hắn.

“Sứ giả hoàng gia… hắn cũng là đồ ngu ngốc!” Thẩm Đại Nhân chửi thầm, nhưng không dám nói lớn. Hắn biết, Sứ giả không phải là kẻ dễ đối phó. Việc Sứ giả can thiệp vào chuyện này chứng tỏ mức độ nghiêm trọng của những bằng chứng mà Lâm Dịch đã thu thập được. “Hắn không quan tâm đến vùng biên thùy, không quan tâm đến dân chúng, chỉ quan tâm đến cái mặt mũi của triều đình! Một lũ quan lại thối nát!”

Sự nhục nhã không chỉ đến từ việc bị khiển trách, mà còn đến từ việc hắn phải nhượng bộ. Thẩm Đại Nhân là kẻ tham lam, mỗi đồng tiền, mỗi hạt thóc hắn vơ vét được đều là mồ hôi nước mắt của dân chúng, nhưng lại là xương máu của hắn. Giờ đây, hắn phải nôn ra một phần, chỉ vì một thằng nhóc không có gia thế, không có quyền lực. Điều đó càng khiến hắn căm ghét Lâm Dịch đến tận xương tủy.

“Lão quản gia,” Thẩm Đại Nhân dừng lại đột ngột, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào quản gia. “Ngươi lập tức chuẩn bị công văn. Điều động một nửa số vật tư đã hứa. Chỉ một nửa! Và phải là loại kém chất lượng nhất có thể.” Hắn nghiến răng ken két. “Chúng ta sẽ gửi cho chúng cái thứ mà chúng đáng nhận. Nhưng nhớ kỹ, phải làm cho ra vẻ là chúng ta đã hết lòng hỗ trợ. Không được để lộ bất kỳ sơ hở nào. Ta không muốn Sứ giả hoàng gia có thêm bất kỳ cớ nào để tìm lỗi của ta.”

Lão quản gia cúi đầu đáp: “Vâng, đại nhân. Tiểu nhân sẽ làm theo lời ngài dặn.” Hắn biết, dù chủ nhân có tức giận đến đâu, hắn vẫn phải tuân lệnh. Đây là một sự nhượng bộ bắt buộc, một sự thỏa hiệp tạm thời để tránh một cơn bão lớn hơn. Nhưng hắn cũng hiểu, điều này chỉ càng châm ngòi cho một cuộc báo thù tàn khốc hơn.

Thẩm Đại Nhân thở hắt ra một hơi, cảm giác bị dồn nén đến khó chịu. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng buổi trưa chói chang, nhưng trong lòng hắn lại lạnh như băng. Hắn không thể để yên cho thằng nhóc Lâm Dịch đó. Hắn sẽ tìm cách, sẽ kiên nhẫn chờ đợi, và khi thời cơ đến, hắn sẽ nghiền nát nó, nghiền nát tất cả những kẻ đã dám đối đầu với hắn. Mối thù này, sẽ không bao giờ được quên.

Trong giây phút đó, một kế hoạch trả đũa tàn độc đã bắt đầu hình thành trong tâm trí hắn. Hắn sẽ không chỉ trả lại bằng vật chất, mà còn bằng tinh thần, bằng sự hủy diệt từng chút một. Hắn sẽ khiến Lâm Dịch phải hối hận vì đã dám chọc giận một quan lại như hắn. Hắn sẽ cho Lâm Dịch biết thế nào là quyền lực thực sự của Đại Hạ Vương Triều, cái quyền lực mà Lâm Dịch và những người dân biên thùy bé nhỏ kia không thể nào chống lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào cuộn chỉ dụ trên bàn, ánh mắt đầy căm hận. Nó không chỉ là một tờ giấy, mà là một lời tuyên chiến.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây Thôn Làng Sơn Cước. Những tia nắng cuối cùng trải dài trên những mái nhà tranh, tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa bắt đầu bốc lên, hòa quyện với mùi thức ăn đang được nấu nướng, tạo thành một bản giao hưởng của cuộc sống. Tiếng trẻ con chơi đùa đã thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên, và tiếng dân làng trò chuyện râm ran sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Lâm Dịch đứng trên vọng gác cao nhất của thôn làng, đôi mắt sâu thẳm dõi theo từng luồng khói bốc lên từ những mái nhà. Anh vẫn mặc bộ trang phục thô sơ, mái tóc đen bù xù khẽ bay trong làn gió mát. Cảm giác căng thẳng trong lòng anh đã dịu đi phần nào sau khi nhận được tin tức từ Binh trưởng Triệu, nhưng sự cảnh giác thì chưa bao giờ mất đi. Anh biết, một cơn giận dữ đang âm ỉ cháy trong phủ Thẩm Đại Nhân, và sớm muộn gì nó cũng sẽ bùng phát thành ngọn lửa thiêu rụi tất cả.

Binh trưởng Triệu bước đến bên cạnh, mang theo một bản danh sách. “Lâm huynh, số vật tư từ Thành Thiên Phong đã được đưa đến. Đúng như huynh dự đoán, chỉ là một nửa số lượng đã hứa, và chất lượng cũng không được tốt lắm. Hầu hết là lương thực đã cũ, và vài cuộn vải thô đã sờn.” Giọng y pha chút thất vọng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thán phục. Kế hoạch của Lâm Dịch đã thành công, dù chỉ là một phần, nhưng nó đã mang lại sự sống cho họ.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. “Số lượng không nhiều, nhưng đủ để chúng ta cầm cự thêm một thời gian.” Anh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu mùi hương của đất đai và khói bếp, cố gắng cảm nhận sự bình yên mong manh này. Đây là hơi thở mà anh đã liều mạng tranh giành, và nó quý giá hơn bất cứ vàng bạc nào.

“Nhưng Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này.” Binh trưởng Triệu nói, giọng điệu đầy lo lắng. “Hắn là một kẻ thù dai, Lâm huynh. Hắn sẽ tìm cách trả đũa chúng ta.”

“Ta biết.” Lâm Dịch khẽ thở dài, đôi mắt mở ra, nhìn về phía chân trời xa xăm. “Nhưng ít nhất, chúng ta có thêm chút thời gian. Thời gian để củng cố phòng thủ, thời gian để chuẩn bị cho những điều tồi tệ hơn sẽ đến. Một cuộc chiến không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp, nó cần mưu lược, cần sự kiên nhẫn, và cần khả năng nhìn xa trông rộng.”

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, lúc này đã mang đến một ấm trà nóng, đặt xuống bên cạnh Lâm Dịch. Mùi trà thơm dịu lan tỏa trong không khí se lạnh của buổi hoàng hôn, mang lại một chút ấm áp cho không gian xung quanh.

“Đại ca uống trà đi.” Nhị Cẩu nói, giọng điệu trung thành và đầy quan tâm.

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, cảm giác ấm áp lan tỏa trong cơ thể. Cái ấm trà thô sơ, làn nước trà đơn giản, nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại mang một ý nghĩa đặc biệt. Nó là biểu tượng cho sự sống, cho sự kiên cường của những con người nơi đây.

Anh đã thành công trong việc châm ngòi cho một "quả bom hẹn giờ" chính trị, buộc Thẩm Đại Nhân phải nhượng bộ. Điều này chứng tỏ mạng lưới thông tin và khả năng tạo áp lực từ xa của anh đang dần mở rộng, không chỉ gói gọn trong Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé này. Nhưng đồng thời, nó cũng đẩy anh vào một cuộc chơi mà anh không thể kiểm soát hoàn toàn, một cuộc chơi với những con cá lớn hơn, tàn độc hơn.

Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều là rõ ràng. Một quan chức cấp cao như Sứ giả hoàng gia phải đích thân can thiệp vào một tranh chấp nhỏ ở biên thùy, chỉ để giữ thể diện triều đình, cho thấy sự thiếu hiệu quả trong quản lý và kiểm soát địa phương. Các quan lại chỉ hành động khi thấy lợi ích hoặc bị đe dọa, chứ không phải vì lòng dân hay sự ổn định quốc gia. Điều này báo hiệu một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn đang chờ đợi sau khi vương triều này sụp đổ.

Lâm Dịch biết, khoảng "hơi thở" này chỉ là tạm thời. Thẩm Đại Nhân sẽ nuôi dưỡng mối thù sâu sắc với anh và tìm mọi cách trả đũa, có thể bằng những thủ đoạn bẩn thỉu hơn, tinh vi hơn. Cuộc chiến giành giật tài nguyên và sự sống còn vẫn tiếp diễn, chỉ là tạm thời có một khoảng lặng. Anh phải tận dụng từng khoảnh khắc này để củng cố căn cứ, để huấn luyện dân làng, và quan trọng nhất, để vạch ra những bước đi tiếp theo.

Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía những ngọn núi mờ ảo nơi biên giới. Nơi đó, không chỉ có mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân, mà còn có những thế lực tu hành bí ẩn đang dần hé lộ, những câu chuyện về linh khí mỏng manh và Cổ Ngọc Phù mà anh vẫn chưa thể lý giải. Mọi thứ đang dần trở nên phức tạp hơn, nguy hiểm hơn.

Nhưng Lâm Dịch không hề nao núng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và anh sẽ làm mọi cách để bảo vệ những gì anh trân trọng. Anh đặt chén trà xuống, một tiếng va chạm nhẹ vang lên trong đêm. Trong đầu anh, những kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành, những bước đi cho tương lai đang dần được phác thảo. Cuộc chiến cam go hơn cả chiến trường, cuộc chiến chống lại sự thối nát từ bên trong, đang dần chuyển mình sang một giai đoạn mới, đầy rẫy những âm mưu và toan tính. Và anh, Lâm Dịch, một người lạc thế, sẽ là một phần không thể thiếu trong đó.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free