Lạc thế chi nhân - Chương 656: Hành Động Tuyệt Vọng: Bức Thư Huyết Lệ
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày dài mệt mỏi. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho bóng tối bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, nơi những ngôi nhà gỗ đơn sơ tựa lưng vào nhau, mái tranh đã ngả màu theo năm tháng. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng biên ải, luồn lách qua từng kẽ lá, xào xạc trên những mái nhà. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó đã tắt hẳn, thay vào đó là tiếng gà gáy thưa thớt từ những chuồng trại xa xăm, xen lẫn tiếng lợn ụt ịt, tiếng chó sủa vu vơ, tạo nên một bản hòa ca quen thuộc của cuộc sống thôn dã. Mùi khói bếp từ những căn nhà đang chuẩn bị bữa tối quyện vào mùi đất ẩm, mùi phân chuồng, tạo nên một không khí vừa bình yên, vừa mộc mạc, nhưng cũng không kém phần gắn bó. Dù vậy, một sự cảnh giác vô hình vẫn lơ lửng trong không gian, như một thói quen cố hữu của những người dân nơi đây, những người đã quá quen với việc phải đối mặt với sự khắc nghiệt của tự nhiên và sự tàn bạo của con người.
Lâm Dịch ngồi lặng lẽ trên bậc thềm ngôi nhà của mình, tấm lưng gầy gò dựa vào cột gỗ đã bạc màu. Anh không bật đèn, chỉ để bóng đêm bao phủ lấy mình, như một tấm màn che giấu đi những suy tư đang cuộn xoáy trong tâm trí. Khuôn mặt anh, vốn đã thanh tú, giờ đây càng thêm hốc hác, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn đồi trùng điệp ẩn mình trong bóng tối, không ngừng khắc khoải. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên từng đường nét, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy. Bên cạnh anh, Binh trưởng Triệu ngồi thụp xuống, khuôn mặt sạm nắng đầy vẻ lo âu. Hắn cọ xát hai bàn tay thô ráp vào nhau, như muốn xua đi cái lạnh đang thấm vào xương tủy, nhưng rõ ràng, cái lạnh trong lòng hắn còn lớn hơn nhiều.
"Chúng ta không thể trông chờ vào Thẩm Đại Nhân." Lâm Dịch cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm đục, như tiếng đá lăn trên mặt đất khô cằn. Anh không nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn đêm thăm thẳm. "Hắn ta chỉ quan tâm đến tư lợi. Dân chúng... dân chúng sẽ không cầm cự được bao lâu nữa." Anh dừng lại, một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo sự nặng nề của trách nhiệm và nỗi bất lực. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh tự nhủ. *Và càng không nợ một kẻ xuyên không như mình một kết thúc có hậu.* Những người dân vô tội ấy, họ chẳng làm gì sai, nhưng lại phải gánh chịu hậu quả từ sự mục ruỗng của một vương triều, từ sự tham lam của những kẻ nắm quyền.
Binh trưởng Triệu gật đầu, đồng tình với lời của Lâm Dịch. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự lạnh lùng, tàn nhẫn của Thẩm Đại Nhân trong cuộc đối thoại vừa qua. "Đúng vậy, Lâm huynh. Hắn ta thà để dân chết đói còn hơn là động đến một hạt gạo trong kho của mình." Hắn ngừng lại, ánh mắt nhìn Lâm Dịch với vẻ bồn chồn. "Nhưng thưa Lâm huynh, can thiệp vào triều đình là vô cùng nguy hiểm. Thẩm Đại Nhân có gốc rễ sâu, thế lực hùng hậu. Nếu bại lộ, nếu thất bại... chúng ta sẽ không còn đường lui. Không chỉ chúng ta, mà cả thôn làng này cũng sẽ bị vạ lây." Giọng hắn đầy vẻ sợ hãi, không phải cho bản thân, mà cho những người dân chất phác đã đặt niềm tin vào Lâm Dịch. Hắn biết rõ quy tắc sinh tồn trong cái thế giới này: đối đầu với kẻ có quyền lực lớn hơn mình, đặc biệt là khi kẻ đó lại có chỗ dựa vững chắc trong triều đình, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười mệt mỏi, pha chút châm biếm thoáng qua trên gương mặt. "Không còn đường lui?" Anh lặp lại, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng sắc bén, như lưỡi dao vừa được mài dũa. "Không còn đường lui, vậy thì phải tạo ra một con đường khác. Chúng ta cần một áp lực từ bên trên, đủ lớn để hắn không dám làm càn nữa." Anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên định, không chút do dự. "Và tôi nghĩ, tôi biết phải tìm ai."
Binh trưởng Triệu rùng mình trước ánh mắt đó. Hắn đã quá quen với sự điềm tĩnh và những quyết định táo bạo của Lâm Dịch, nhưng lần này, hắn cảm thấy một sự liều lĩnh chưa từng có. "Ai... ai có thể giúp chúng ta, thưa Lâm huynh?" Hắn hỏi, giọng khẽ khàng, gần như thì thầm. Trong đầu hắn, những cái tên quan lại có thể giúp đỡ chỉ đếm trên đầu ngón tay, và tất cả đều ở xa xôi, khó tiếp cận.
"Người không cần phải giúp chúng ta vì lương tâm." Lâm Dịch đáp, giọng anh mang theo một sự lạnh lùng khó tả. "Chỉ cần họ thấy có lợi ích khi giúp chúng ta, hoặc ít nhất, thấy có hại khi không giúp chúng ta." Anh đứng dậy, bước ra giữa sân, ngước nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. *Tri thức là vũ kh�� mạnh nhất,* anh đã luôn tin vào điều đó. Trong một thế giới mà quyền lực và sức mạnh võ học chi phối, anh chỉ có trí óc của một người hiện đại. Và anh sẽ dùng nó để chống lại sự thối nát này.
Anh biết, việc "chọc gậy bánh xe" vào triều đình là một canh bạc cực kỳ nguy hiểm. Nếu thành công, có thể cứu vãn tình thế. Nếu thất bại, không chỉ anh, mà cả Thôn Làng Sơn Cước sẽ bị nghiền nát không còn một mảnh. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. *Cái giá của sự sống không thể đánh đổi bằng sự nô dịch.* Anh đã từ chối Thẩm Đại Nhân, từ chối biến dân làng thành nô lệ. Giờ đây, anh phải tìm một con đường để họ không phải chết đói. Đó là trách nhiệm của anh, trách nhiệm của một người đã được đặt vào vị trí lãnh đạo.
"Chúng ta sẽ liên lạc với Trương Quản Sự." Lâm Dịch nói, giọng anh dứt khoát. "Ông ấy có mạng lưới quan hệ rộng khắp ở Thành Thiên Phong, và quan trọng hơn, ông ấy là một người khôn ngoan, biết nhìn xa trông rộng." Anh quay lại nhìn Binh trưởng Triệu, nở một nụ cười nhẹ, trấn an. "Tôi biết, điều này nghe có vẻ điên rồ. Nhưng đôi khi, để phá vỡ bế tắc, chúng ta phải làm những điều mà người khác cho là không thể."
Binh trưởng Triệu im lặng một lúc, rồi cũng đứng dậy, bước đến bên Lâm Dịch. Hắn nhìn vào đôi mắt kiên định của Lâm Dịch, và thấy trong đó không chỉ là sự liều lĩnh, mà còn là niềm tin sắt đá. "Lâm huynh đã quyết, tiểu đệ xin theo." Hắn nói, giọng chắc nịch. "Dù có phải lên núi đao xuống biển lửa, cũng xin cùng Lâm huynh một phen." Dù trong lòng còn bộn bề lo lắng, nhưng hắn biết, Lâm Dịch không phải là người sẽ đưa họ vào chỗ chết vô ích. Hắn đã chứng kiến quá nhiều lần Lâm Dịch biến những điều không thể thành có thể.
Lâm Dịch gật đầu, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Sự tin tưởng của Binh trưởng Triệu là động lực lớn lao cho anh. "Được rồi, vậy thì chúng ta sẽ chuẩn bị." Anh nói, rồi bắt đầu vạch ra kế hoạch trong đầu. Việc đầu tiên là thu thập bằng chứng. Thẩm Đại Nhân đã quá ngạo mạn và bất cẩn, chắc chắn sẽ để lại dấu vết. "Ba ngày này, ta sẽ cần ngươi giúp ta một số việc." Lâm Dịch nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt anh lóe lên những tia sáng tính toán. "Chúng ta sẽ không chỉ tạo áp lực, mà còn sẽ tạo ra một cơn bão."
Anh biết, Thẩm Đại Nhân sớm muộn sẽ phát hiện ra rằng Lâm Dịch đã "chọc gậy bánh xe." Và sự trả đũa của hắn chắc chắn sẽ tàn khốc. Nhưng anh đã chuẩn bị cho điều đó. *Nếu đã phải đối mặt với một con rắn độc, thì tốt nhất là phải chặt đứt đầu nó trước khi nó kịp cắn mình.* Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu làn không khí lạnh. Kế hoạch này là một canh bạc, một hành động tuyệt vọng để phá vỡ thế bế tắc. Anh đang ngày càng dấn sâu vào vòng xoáy chính trị và quyền lực, dù anh không hề muốn xưng bá. Anh chỉ muốn bảo vệ những người anh quan tâm. Và đôi khi, để bảo vệ, anh buộc phải trở thành một con cáo già hơn cả những kẻ nắm quyền. Cơ hội để Lâm Dịch củng cố vị thế của mình sẽ rất lớn nếu kế hoạch thành công, hoặc nguy cơ bị nghiền nát nếu thất bại. Anh không còn lựa chọn nào khác.
***
Vài ngày sau, dưới ánh trăng mờ nhạt, một căn phòng riêng biệt tại Quán Trọ Lạc Nguyệt ở Thành Thiên Phong chìm trong không khí căng thẳng và bí mật. Bên ngoài, tiếng trò chuyện ồn ào từ sảnh dưới vọng lên, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói giòn giã của những lữ khách và thương nhân. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn, và mùi khói gỗ từ lò sưởi quyện vào nhau, tạo nên một sự tương phản gay gắt với sự yên tĩnh đáng sợ bên trong căn phòng. Căn phòng không quá lớn, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng, hai chiếc ghế tựa lưng vào tường. Ánh đèn lồng treo lơ lửng trên trần nhà, ánh sáng vàng vọt hắt xuống, khiến mọi vật trong phòng đều như được phủ một lớp sương mờ ảo.
Lâm Dịch ngồi đối diện Trương Quản Sự, hai tay đặt trên bàn, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào người đối diện. Anh vẫn giữ vẻ ngoài gầy gò, mái tóc đen bù xù, trang phục thô sơ, vá víu như mọi khi, nhưng khí chất toát ra từ anh lại khiến người khác không thể xem thường. Trên bàn, một tấm bản đồ địa lý được trải ra, cùng với một chồng tài liệu được sắp xếp gọn gàng, dù bên ngoài trông có vẻ cũ kỹ và đơn giản. Trương Quản Sự, với ngoại hình trung bình, ăn mặc gọn gàng nhưng không phô trương, đang nhấp một chén trà nóng. Vẻ mặt ông ta nghiêm trọng, đôi mắt nhỏ lấp lánh như đang tính toán điều gì đó. Ông ta đã nhận được tin nhắn khẩn của Lâm Dịch, và dù mang theo sự tò mò cùng chút lo lắng, ông ta vẫn có mặt đúng hẹn.
"Trương Quản Sự." Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn, không chút run rẩy. "Ta cần ngài giúp ta chuyển những thứ này đến tay một người có thể đưa nó đến tai Sứ giả hoàng gia. Kẻ đó phải là người thực sự có lương tri, hoặc ít nhất, đủ khôn ngoan để nhận ra lợi ích khi vạch trần Thẩm Đại Nhân." Anh đẩy tập tài liệu về phía Trương Quản Sự. Mùi mực mới và giấy cũ thoang thoảng bay lên, mang theo sự sắc lạnh của những con số và bằng chứng. Lâm Dịch đã dành cả ba ngày qua, không ngủ không nghỉ, để thu thập và sắp xếp những thông tin này. Anh đã dùng trí nhớ của mình về cách tổ chức tài liệu hiện đại, cùng với sự hỗ trợ của Binh trưởng Triệu và một vài người dân tin cậy, để tạo ra một "Cẩm Nang Kế Sách" hoàn chỉnh, vạch trần tội ác của Thẩm Đại Nhân.
Trương Quản Sự đặt chén trà xuống, tiếng men sứ chạm vào mặt bàn khô khốc. Ông ta đưa tay nhận lấy tập tài liệu, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó lường khi lướt qua những trang giấy. Ban đầu, là sự kinh ngạc, sau đó là sự cẩn trọng, và cuối cùng là một sự tính toán sâu xa. "Lâm huynh," ông ta nói, giọng khẽ khàng, như thể sợ rằng những bức tường cũng có tai. "Đây... đây là động vào gốc rễ của Thẩm Đại Nhân. Hắn không chỉ là một quan chức địa phương, mà còn có quan hệ chằng chịt trong triều. Nếu bại lộ, hậu quả sẽ khôn lường." Ông ta ngừng lại, ánh mắt nhìn Lâm Dịch, dò xét. "Nhưng nếu thành công..." Ông ta không nói hết câu, nhưng Lâm Dịch hiểu ý. Nếu thành công, đây không chỉ là một đòn giáng mạnh vào Thẩm Đại Nhân, mà còn là một cơ hội để những người đứng sau vụ việc này (như Trương Quản Sự) có thể tìm kiếm lợi ích cho riêng mình.
Lâm Dịch gật đầu, vẻ mặt không chút biến sắc. "Chúng ta không còn lựa chọn nào khác." Anh nói, giọng kiên định. "Dân chúng đang chết đói, chết bệnh. Hàng ngàn sinh mạng đang bị đe dọa bởi sự tham lam và thờ ơ của hắn. Ta tin vào khả năng của ngài, Trương Quản Sự. Ngài là người duy nhất ta có thể tin tưởng để giao phó nhiệm vụ này." Anh không trực tiếp hứa hẹn lợi ích, nhưng lời nói của anh hàm ý rằng đây là một cơ hội để Trương Quản Sự thể hiện giá trị của mình, và chắc chắn sẽ có sự đền đáp xứng đáng nếu mọi việc suôn sẻ.
Trương Quản Sự khẽ thở dài, ông ta biết Lâm Dịch không phải là kẻ nói suông. Ông ta đã chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên nghèo khó vươn lên thành một người có ảnh hưởng trong vùng. Mặc dù Lâm Dịch không có quyền lực chính thức, nhưng lời nói của anh lại có trọng lượng lớn trong lòng dân chúng và cả một số thế lực ngầm. Hơn nữa, những thông tin trong tập tài liệu này, nếu là thật, thì nó chính là một quả bom nổ chậm, có thể lay chuyển cả triều đình. "Lâm huynh, ngài đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng." Trương Qu��n Sự nói, ánh mắt ông ta lại nhìn vào tập tài liệu, một sự ngạc nhiên hiện rõ. "Những bằng chứng này... ngay cả một kẻ mù cũng không thể chối cãi. Từ số lượng lương thực bị biển thủ, các khoản chi tiêu không rõ ràng, cho đến việc cố tình phớt lờ các báo cáo về dịch bệnh và thiếu đói... tất cả đều được ghi chép chi tiết đến đáng sợ."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Trương Quản Sự. Ngài đã từng nói với tôi như vậy." Anh biết rằng, trong thế giới này, thông tin là vàng, và bằng chứng là sức mạnh. "Ta không muốn đẩy ngài vào chỗ hiểm. Nhưng nếu ngài có thể tìm được một con đường an toàn nhất để chuyển những thứ này, thì chắc chắn sẽ không phụ lòng tin của ta."
Trương Quản Sự im lặng một lúc, rồi ông ta gật đầu, vẻ mặt đã trở nên kiên quyết hơn. "Được rồi, Lâm huynh. Tiểu nhân sẽ nhận nhiệm vụ này." Ông ta siết chặt tập tài liệu trong tay. "Tiểu nhân sẽ tìm một người trung gian đáng tin cậy, một người có đủ can đảm và địa vị để đưa những bằng chứng này đến tai Sứ giả hoàng gia." Ông ta đứng dậy, cúi đầu chào Lâm Dịch. "Ngài hãy yên tâm, tiểu nhân sẽ làm hết sức mình."
Lâm Dịch cũng đứng dậy, nhìn theo bóng Trương Quản Sự khuất dần vào màn đêm. Anh biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đang được phơi bày qua từng hành động của Thẩm Đại Nhân và sự thờ ơ của triều đình. Các tin tức về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn, báo hiệu một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sau khi vương triều sụp đổ. Lâm Dịch đang ngày càng dấn sâu vào vòng xoáy chính trị và quyền lực, dù anh không muốn xưng bá. Anh chỉ muốn bảo vệ những người anh quan tâm. Và đôi khi, để bảo vệ, anh buộc phải trở thành một con cáo già hơn cả những kẻ nắm quyền.
***
Sáng hôm sau, ánh mặt trời vàng óng rải khắp Thành Thiên Phong, sưởi ấm những con phố lát đá xanh còn ẩm ướt hơi sương. Trong văn phòng của Quan Đại Nhân, không khí vẫn giữ một sự trang nghiêm và tĩnh mịch quen thuộc. Mùi mực, giấy cũ và gỗ đánh bóng quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của quyền lực. Tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng khi Quan Đại Nhân, một người đàn ông trung niên với gương mặt có phần nghiêm nghị, bộ râu dài được chải chuốt cẩn thận, đang cẩn trọng duyệt tấu chương. Ông ta mặc một bộ quan phục chỉnh tề, phong thái uy nghi, toát ra vẻ của một người đã quen với việc điều hành và ra quyết định. Tiếng bút viết loẹt xoẹt trên giấy là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng, xen kẽ với tiếng bước chân nhẹ nhàng của người hầu từ xa vọng lại, như thể họ cũng sợ làm phiền đến sự tập trung của chủ nhân.
Một lúc sau, một người hầu cúi đầu bước vào, giọng khẽ khàng báo cáo: "Bẩm Quan Đại Nhân, Trương Quản Sự muốn cầu kiến ạ."
Quan Đại Nhân khẽ nhíu mày. Ông ta biết Trương Quản Sự là một thương nhân khôn ngoan, có nhiều mối quan hệ, nhưng không phải là người thường xuyên lui tới phủ đường. Chắc hẳn phải có chuyện gì quan trọng. "Cho hắn vào." Ông ta ra lệnh, rồi đặt bút xuống, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.
Trương Quản Sự bước vào, cúi đầu hành lễ một cách cung kính nhưng không kém phần khéo léo. Ông ta vẫn giữ vẻ ngoài gọn gàng, nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự thận trọng đặc biệt. Sau vài lời xã giao ngắn ngủi, ông ta kín đáo rút ra một phong thư được niêm phong cẩn thận từ trong tay áo, đưa cho Quan Đại Nhân.
"Quan Đại Nhân," Trương Quản Sự nói, giọng ông ta vừa đủ nghe, đầy vẻ bí mật. "Đây là một số thông tin tối mật mà một người bạn cũ của tiểu nhân muốn nhờ ngài chuyển tới Sứ giả hoàng gia. Nó liên quan đến an nguy biên cương và sinh mạng bách tính." Ông ta không nói rõ "người bạn cũ" là ai, nhưng Quan Đại Nhân hiểu rằng đây chắc chắn không phải là một lá thư bình thường.
Quan Đại Nhân nhận phong thư, cảm giác nặng trĩu của nó khiến ông ta thoáng ngạc nhiên. Ánh mắt ông ta quét qua phong thư, rồi nhìn Trương Quản Sự một cách dò xét. Ông ta biết Trương Quản Sự không phải là người sẽ mạo hiểm tính mạng để làm việc nghĩa. Chắc chắn phía sau còn có ẩn tình. Tuy nhiên, cái mác "an nguy biên cương và sinh mạng bách tính" đã đủ để thu hút sự chú ý của ông ta. Ông ta ra hiệu cho Trương Quản Sự có thể lui, nói rằng sẽ xem xét kỹ lưỡng.
Ngay sau khi Trương Quản Sự rời đi, Quan Đại Nhân không chần chừ, cẩn thận xé phong thư. Mùi mực và giấy cũ đậm đặc hơn khi ông ta mở ra. Ánh mắt ông ta lướt qua từng dòng chữ, ban đầu là sự nghi ngờ, sau đó là kinh ngạc tột độ, và cuối cùng, là sự tính toán sâu xa hiện rõ trên gương mặt. Phong thư không chỉ là một lá thư, mà là một tập hợp các tài liệu, báo cáo chi tiết về số lượng lương thực, thuốc men bị Thẩm Đại Nhân biển thủ, những khoản chi tiêu mờ ám, và cả những báo cáo về tình hình dịch bệnh, đói kém ở biên cương bị hắn cố tình ém nhẹm. Những con số, những bằng chứng được sắp xếp một cách khoa học, rõ ràng đến mức không thể chối cãi, khiến Quan Đại Nhân, một người đã quá quen với những trò bòn rút của quan lại, cũng phải rùng mình.
*Thẩm Đại Nhân... hắn ta lại dám làm đến mức này sao?* Quan Đại Nhân thầm nghĩ. *Biển thủ quân lương, phớt lờ dân chúng trong thời chiến... đây không chỉ là tham ô thông thường, mà là tội phản quốc!* Ông ta nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Nếu những thông tin này bị lộ ra ngoài, không chỉ Thẩm Đại Nhân sẽ gặp họa, mà cả triều đình cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, uy tín sẽ suy giảm nghiêm trọng. Tuy nhiên, cùng với sự lo lắng, một tia sáng cơ hội cũng lóe lên trong đầu ông ta. Thẩm Đại Nhân là một đối thủ khó chịu, có gốc rễ sâu. Nếu hắn bị hạ bệ, đó sẽ là một cơ hội vàng để ông ta củng cố quyền lực, hoặc ít nhất, loại bỏ một cái gai trong mắt.
Quan Đại Nhân hít một hơi thật sâu, rồi ra lệnh cho người hầu chuẩn bị giấy bút. Ông ta đích thân tóm tắt lại những điểm chính trong tập tài liệu, viết thành một bản tấu chương khẩn cấp, nhấn mạnh mức độ nguy hiểm và tác động của những hành vi này đến tình hình biên cương và an nguy của Đại Hạ. Ông ta không quên thêm vào những lời lẽ khéo léo, nhấn mạnh rằng việc này cần phải được xử lý nhanh chóng và bí mật để tránh gây hoang mang trong dân chúng và ổn định triều cương.
Sau khi hoàn tất, ông ta gấp bản tấu chương lại, vẻ mặt trầm tư. Ông ta biết mình đang dấn thân vào một cuộc chơi nguy hiểm, nhưng cơ hội này quá lớn để bỏ qua. "Chuẩn bị kiệu!" Quan Đại Nhân ra lệnh, giọng ông ta đầy vẻ kiên quyết. "Ta sẽ đích thân đến phủ Sứ giả hoàng gia." Ông ta muốn tự mình trình bày, để đảm bảo rằng thông tin này sẽ được Sứ giả hoàng gia tiếp nhận một cách nghiêm túc nhất, và để ông ta có thể tự mình nắm bắt cơ hội này.
***
Trưa cùng ngày, ánh nắng gắt đổ xuống Thành Thiên Phong, tạo nên những cái bóng dài và sắc nét trên các con phố. Trong phủ Sứ giả hoàng gia, một không khí hoàn toàn khác biệt ngự trị. Tiếng lụa xào xạc khi những người hầu di chuyển, tiếng bước chân nhẹ nhàng đến đáng sợ, và một sự yên tĩnh gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng chim hót từ khu vườn bên ngoài. Mùi hương trầm cao cấp quyện với mùi nước hoa đắt tiền và mùi gỗ đánh bóng từ những đồ nội thất sang trọng, tạo nên một bầu không khí tinh tế, giàu có, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng của quyền lực.
Sứ giả hoàng gia, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt kiêu ngạo, đường nét quý tộc nhưng lạnh lùng, đang nhàn nhã ngồi thưởng trà trong một đình viện nhỏ. Ông ta mặc một bộ y phục bằng gấm lụa quý giá, tay cầm chén trà sứ trắng tinh, khẽ nhấp từng ngụm, ánh mắt mơ màng nhìn ra hồ sen. Dù đang ở biên giới, nhưng cuộc sống của ông ta vẫn không khác gì chốn kinh thành. Ông ta coi thường dân thường, xem họ như những con kiến bé nhỏ, không đáng để bận tâm.
Khi Quan Đại Nhân được người hầu dẫn vào, Sứ giả hoàng gia chỉ khẽ gật đầu, không buồn đứng dậy. "Quan Đại Nhân có việc gì mà lại đích thân đến đây?" Giọng ông ta đều đều, không chút cảm xúc, pha lẫn sự ngạo mạn cố hữu.
Quan Đại Nhân cúi mình hành lễ một cách cung kính, rồi cẩn trọng trình bày vấn đề. Ông ta đã đoán trước được thái độ của Sứ giả hoàng gia, nên đã chuẩn bị sẵn sàng. "Bẩm Sứ giả đại nhân, đây là thông tin khẩn cấp liên quan đến tình hình biên cương và hành vi của Thẩm Đại Nhân." Quan Đại Nhân đưa bản tóm tắt và phong thư của Lâm Dịch cho Sứ giả hoàng gia. Ông ta khéo léo nhấn mạnh: "Tiểu thần nghĩ, nó có thể ảnh hưởng lớn đến uy tín của triều đình và an nguy của dân chúng."
Sứ giả hoàng gia nhận lấy tài liệu với thái độ thờ ơ ban đầu, như thể đó chỉ là một bản tấu chương nhàm chán khác. Ông ta lật mở, khẽ nhíu mày khi mùi mực và giấy cũ phả vào mũi, đối lập hoàn toàn với hương trầm tinh tế mà ông ta đang hưởng thụ. Nhưng khi ánh mắt ông ta lướt qua những con số và những cáo buộc được liệt kê chi tiết trong bản tóm tắt, lông mày ông ta khẽ nhíu lại. Vẻ mặt kiêu ngạo ban đầu dần biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm nghị hiếm thấy.
Dù coi thường dân thường, nhưng Sứ giả hoàng gia là người của triều đình, và quan trọng hơn, là một kẻ thực dụng. Việc tham nhũng giữa thời loạn lạc, đặc biệt là khi nó ảnh hưởng đến quân lương và sự ổn định biên cương, lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Nó không chỉ đe dọa đến an nguy của Đại Hạ, mà còn có thể ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi của triều đình, và tệ hơn, đến cả địa vị và tài sản của chính ông ta. *Nếu biên cương mất ổn định, nếu dân chúng nổi loạn vì đói kém, thì ai sẽ chịu trách nhiệm? Và nếu Hoàng Thượng biết được sự việc này mà mình không hay biết, thì hậu quả sẽ thế nào?* Những suy nghĩ đó lướt nhanh trong đầu ông ta.
Sứ gi�� hoàng gia đặt chén trà xuống, một tiếng va chạm nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Thẩm Đại Nhân..." Ông ta lẩm bẩm, giọng nói mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ. "Hắn ta thật sự dám làm đến mức này sao?" Ông ta không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đọc tiếp. Mỗi con số, mỗi bằng chứng đều như một nhát dao đâm vào sự kiêu ngạo của ông ta, vào niềm tin của ông ta về một triều đình vẫn còn vững mạnh.
Sau một lúc lâu, Sứ giả hoàng gia ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn Quan Đại Nhân. "Ngươi đã làm rất tốt khi mang những thông tin này đến." Ông ta nói, giọng điệu đã không còn sự thờ ơ ban đầu, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng pha lẫn quyền uy. "Ta sẽ cho người điều tra bí mật. Ngươi hãy về đi, và giữ kín chuyện này." Ông ta không bày tỏ thái độ rõ ràng về việc sẽ xử lý Thẩm Đại Nhân như thế nào, nhưng cái gật đầu đó đủ để Quan Đại Nhân hiểu rằng, một cơn bão lớn đang nổi lên.
Quan Đại Nhân cúi đầu tạ ơn, rồi lặng lẽ rời đi. Mặc dù Sứ giả hoàng gia không nói nhiều, nhưng ánh mắt và thái độ của ông ta đã đủ để Quan Đại Nhân biết rằng, Thẩm Đại Nhân đã gặp rắc rối lớn. Và bản thân ông ta, Quan Đại Nhân, đã thành công trong việc tạo ra một bước ngoặt quan trọng trong cuộc chiến quyền lực này.
Trong khi đó, Sứ giả hoàng gia vẫn ngồi lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những tài liệu trên bàn. Mặc dù ông ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm, một sự bất an đã len lỏi. Cuộc đối đầu này là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều. Các quan lại cấp cao chỉ hành động khi thấy lợi ích hoặc bị đe dọa. Lâm Dịch đã thành công trong việc tạo ra một "quả bom hẹn giờ" chính trị, báo hiệu những rắc rối lớn hơn cho Thẩm Đại Nhân. Nhưng đồng thời, anh cũng đang đẩy mình vào một cuộc chơi mà anh không thể kiểm soát hoàn toàn. Mối nguy hiểm tiềm ẩn từ Thẩm Đại Nhân, từ triều đình, và từ những thế lực vô hình khác đang chờ đợi anh phía trước. Sứ giả hoàng gia thở dài, một mùi hương trầm lạnh lẽo bao trùm căn phòng. Dù không bày tỏ thái độ rõ ràng, nhưng trong đầu ông ta, kế hoạch xử lý Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu thành hình. Ông ta không quan tâm đến Lâm Dịch hay dân chúng, ông ta chỉ quan tâm đến sự ổn định của triều đình và quyền lợi của chính mình.
Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải dùng những mưu kế thâm hiểm nhất. Cuộc chiến cam go hơn cả chiến trường, cuộc chiến chống lại sự thối nát từ bên trong, đang dần chuyển mình sang một giai đoạn mới, đầy rẫy những âm mưu và toan tính. Lâm Dịch, dù không biết rõ, đã châm ngòi cho một trận chiến không tiếng súng, mà kết quả của nó sẽ định đoạt số phận của hàng ngàn người.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.