Lạc thế chi nhân - Chương 655: Cái Giá Của Sinh Mệnh: Lời Từ Chối Kiên Quyết
Không khí lạnh buốt của Thành Thiên Phong càng thêm phần nặng nề khi Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ bước ra khỏi cánh cổng phủ Thẩm Đại Nhân. Những lời cuối của hắn vẫn còn văng vẳng bên tai, như một lời nguyền rủa, hay đúng hơn là một bản án. Năm mươi thùng quân nhu, hoặc năm ngàn lượng vàng trong vòng ba ngày. Một cái giá cắt cổ, một yêu sách vô lý đến tột cùng, nhưng lại treo lơ lửng trên sinh mạng của hàng ngàn người dân Thôn Làng Sơn Cước.
Vương Đại Trụ siết chặt nắm tay, vẻ mặt đầy căm tức. Hắn không thể kìm nén được sự phẫn uất. "Hắn... hắn thật quá đáng! Năm ngàn lượng vàng? Chúng ta đào đâu ra số đó, Đại ca?" Giọng hắn khản đặc, như thể bị một khối uất nghẹn chặn lại. Đôi mắt hắn hằn lên những tia máu, phản chiếu sự bất lực và tức giận tột độ. Hắn đã chứng kiến sự khốn khổ của dân chúng, đã cùng Lâm Dịch trải qua bao khó khăn để dựng xây căn cứ, giờ đây lại phải đối mặt với một kẻ hút máu đội lốt quan nhân.
Binh trưởng Triệu trầm ngâm. Vết sẹo trên má hắn như co giật theo từng nhịp thở dồn dập. "Đây là một cái bẫy, Lâm huynh. Hắn muốn chúng ta tự suy yếu, để hắn có thể dễ dàng nuốt chửng sau này." Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nặng trĩu vẻ lo âu. Hắn biết Lâm Dịch không phải là người dễ dàng khuất phục, nhưng lần này, đối thủ không chỉ là quân địch trên chiến trường, mà là một con rắn độc ẩn mình trong lớp áo quyền lực, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ.
Lâm Dịch không đáp lời. Anh ngước nhìn bầu trời xám xịt của Thành Thiên Phong, cảm thấy một gánh nặng mới đè nặng lên đôi vai gầy gò. Gió lạnh luồn qua những lớp áo thô sơ, mang theo hơi ẩm và mùi khói bếp hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những khu phố cũ. Anh biết, cuộc đối đầu này mới chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân đã cho anh một nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi, một 'cái giá' để cứu sống cộng đồng. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp hơn, táo bạo hơn đang dần hình thành. Anh sẽ không chỉ tìm cách xoay sở số vàng bạc hay quân nhu đó, mà còn phải tìm cách để Thẩm Đại Nhân phải trả giá cho sự tham lam của hắn.
*Sự 'nhượng bộ' của Thẩm Đại Nhân đi kèm với một cái giá đắt, một âm mưu ẩn giấu. Nhưng hắn không biết rằng, chính hành động này sẽ đẩy ta đến giới hạn, và khi con người bị đẩy đến giới hạn, họ sẽ làm những điều mà chính họ cũng không ngờ tới.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, ta sẽ dùng mọi tri thức, mọi mưu lược của mình, để vượt qua thử thách này, và để đảm bảo rằng Đại Hạ Vương Triều mục ruỗng này sẽ không còn sản sinh ra những con kền kền như Thẩm Đại Nhân nữa.*
Một cuộc chiến mới, cam go hơn, đã chính thức bắt đầu. Lâm Dịch bước đi, dáng vẻ kiên nghị, như một chiến binh chuẩn bị lao vào trận chiến sinh tử, không chỉ vì sự sống của bản thân và những người anh yêu thương, mà còn vì một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà anh tin rằng vẫn có thể được xây dựng, ngay cả trong đống đổ nát của một thế giới đang suy tàn.
Anh quay sang Vương Đại Trụ, vỗ nhẹ vai hắn. "Ngươi về trước đi, báo tin cho mọi người. Cứ nói là ta sẽ có cách. Đừng để họ hoảng loạn." Giọng Lâm Dịch trầm ổn, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Binh trưởng Triệu, chúng ta cần quay lại."
Vương Đại Trụ ngạc nhiên nhìn anh. "Quay lại? Nhưng... tại sao?"
"Có những điều không thể nói rõ ràng ở đây." Lâm Dịch nhìn về phía phủ Thẩm Đại Nhân, ánh mắt sắc như dao. "Hắn muốn chơi trò mèo vờn chuột, vậy thì ta sẽ cho hắn thấy chuột cũng có thể cắn lại."
Vương Đại Trụ dù vẫn còn nghi hoặc, nhưng tin tưởng vào Lâm Dịch. Hắn gật đầu, xoay người nhanh chóng hòa vào dòng người qua lại trên phố. Binh trưởng Triệu nhìn theo bóng Vương Đại Trụ rồi quay sang Lâm Dịch, vẻ mặt đầy kiên quyết. "Lâm huynh, ta luôn tin vào huynh."
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm. Anh biết rằng sự tin tưởng này là một gánh nặng, nhưng cũng là động lực lớn nhất. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng không thể mong chờ bất kỳ ai sẽ tự nguyện ban phát công bằng cho mình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, ta phải chiến đấu đến cùng.*
Họ quay trở lại phủ Thẩm Đại Nhân. Lão quản gia, người vừa tiễn họ ra về, không giấu được vẻ ngạc nhiên khi thấy hai người quay lại. Đôi mắt tinh ranh của lão nheo lại, đánh giá Lâm Dịch từ đầu đến chân. "Sao? Lâm công tử đã nghĩ kỹ rồi sao? Định giao nộp số vàng bạc đó?" Giọng lão quản gia có chút trêu chọc, mang theo vẻ tự mãn của kẻ bề trên.
Lâm Dịch không để tâm đến lời châm chọc đó. Anh chỉ lạnh lùng nói: "Ta muốn gặp Thẩm Đại Nhân. Ta muốn nghe rõ ràng 'cái giá' mà ngài ấy muốn chúng ta trả." Anh nhấn mạnh từ "cái giá", như muốn vạch trần bản chất tham lam ẩn sau những lời lẽ hoa mỹ của Thẩm Đại Nhân.
Lão quản gia thoáng chần chừ, nhưng rồi cũng gật đầu. Hắn biết Lâm Dịch không phải hạng người dễ xua đuổi. "Được thôi, theo ta."
Lần thứ hai bước vào phủ Thẩm Đại Nhân, cảm giác của Lâm Dịch hoàn toàn khác biệt. Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt đã dần ngả sang màu hổ phách, chiếu xiên qua những mái ngói cong vút, dát vàng lên những bức tường chạm trổ tinh xảo. Tiếng lụa xào xạc của những người hầu đi lại trong hành lang dài, tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ như hòa vào điệu nhạc êm ái của sự giàu sang. Tiếng cửa gỗ cọt kẹt khi họ bước qua từng gian phòng, mỗi tiếng động nhỏ đều được khuếch đại trong không gian tĩnh lặng, sang trọng đến ngột ngạt này. Mùi hương trầm cao cấp, thứ hương thơm mà Lâm Dịch từng ngửi thấy ở những phủ đệ giàu có khác, quyện lẫn với mùi nước hoa đắt tiền phảng phất từ những quý cô đi ngang qua, cùng với mùi gỗ đánh bóng, tạo nên một bầu không khí tinh tế, xa hoa nhưng cũng đầy giả tạo.
*Thật đáng kinh ngạc*, Lâm Dịch thầm nghĩ, *ngay cả trong thời buổi loạn lạc, khi dân chúng đói khổ, chết chóc, nơi này vẫn có thể duy trì được sự phô trương đến mức này. Sự xa hoa này không phải là dấu hiệu của sức mạnh, mà là triệu chứng của một căn bệnh nan y, một sự mục rữa từ bên trong.* Anh nhìn những bức tranh thủy mặc đắt giá treo trên tường, những bình gốm sứ đời nhà Đường được trưng bày trang trọng, tất cả đều là những bảo vật mà bất kỳ ai cũng phải thèm muốn. Nhưng đối với Lâm Dịch, chúng chỉ là những vật chứng cho sự ích kỷ và vô nhân đạo của kẻ cai trị. Sự đối lập gay gắt giữa vẻ ngoài lộng lẫy này và sự tàn tạ của dân chúng, của vùng biên cương đang chịu đựng, càng củng cố quyết tâm không nhượng bộ của anh.
Lão quản gia, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng bước đi lại nhanh nhẹn và dứt khoát, dẫn họ vào một sảnh tiếp khách rộng lớn. Sảnh đường này còn lớn hơn cả phòng họp chính của căn cứ Thôn Làng Sơn Cước. Trần nhà cao vút với những họa tiết mạ vàng cầu kỳ. Những chiếc đèn lồng làm từ lụa thượng hạng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp, khiến không gian càng thêm phần lung linh, huyền ảo.
Thẩm Đại Nhân đang ngồi ung dung trên một chiếc ghế chạm khắc hình rồng phượng, bên cạnh là một bàn trà nhỏ với bộ ấm chén bằng ngọc trắng tinh xảo. Hắn ta đang nhấm nháp một tách trà nóng, đôi mắt khép hờ, vẻ mặt bình thản như không hề có bất cứ sự lo toan nào trên đời. Chòm râu bạc phơ của hắn được chải chuốt cẩn thận, bộ quan phục chỉnh tề không một nếp nhăn, toát lên vẻ uyên bác giả tạo mà Lâm Dịch đã nhìn thấu. Nhìn thấy Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu, hắn chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
Lão quản gia khúm núm cúi đầu, báo cáo: "Thưa Đại Nhân, Lâm công tử và Binh trưởng Triệu lại đến cầu kiến." Giọng lão ta nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt tinh ranh vẫn không ngừng lướt qua Lâm Dịch, như muốn đọc vị xem anh đang toan tính điều gì.
Thẩm Đại Nhân chậm rãi mở mắt, ánh mắt hắn sắc bén như chim ưng, quét qua Lâm Dịch rồi dừng lại ở Binh trưởng Triệu. Hắn không mời, cũng không hỏi, chỉ đơn giản là ra hiệu bằng một cái vung tay nhẹ. "Ngồi đi." Giọng hắn đều đều, nhưng lại ẩn chứa một quyền uy không thể chối cãi.
Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu cúi chào theo phép tắc, rồi ngồi xuống hai chiếc ghế gỗ lim đối diện với Thẩm Đại Nhân. Binh trưởng Triệu có vẻ hơi căng thẳng, hắn siết chặt tay đặt trên đùi, đôi mắt cảnh giác không rời khỏi Thẩm Đại Nhân. Còn Lâm Dịch, anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, không một chút dao động. Anh biết, đây không phải là một cuộc đối thoại bình thường, mà là một trận đấu trí căng thẳng, nơi mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều có thể là một con dao hai lưỡi. Anh không có thiên phú tu luyện, không có sức mạnh bá đạo, nhưng anh có tri thức và mưu lược – những vũ khí mà anh tin rằng mạnh mẽ hơn bất kỳ loại phép thuật nào ở thế giới này.
Không gian trong sảnh tiếp khách trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, hay ít nhất là tiếng tim đập dồn dập của Binh trưởng Triệu. Giọng nói của Thẩm Đại Nhân vang vọng trong sảnh, không cần phải lớn tiếng nhưng lại mang một sức nặng áp bách. "Lâm công tử hẳn đã nghĩ kỹ rồi." Hắn đặt tách trà xuống bàn, phát ra một tiếng "cạch" nhỏ nhưng lại như một tiếng sét đánh ngang tai. "Bổn quan biết công tử là người thông tuệ, hiểu rõ thời thế. Trong cảnh binh đao loạn lạc này, sự sống chết chỉ cách nhau một sợi tóc. Bổn quan đã ban ân, nay chỉ mong công tử hiểu rõ trách nhiệm của mình."
Thẩm Đại Nhân mỉm cười, nụ cười đó không hề mang theo chút thiện ý nào, mà ngược lại, còn lạnh lẽo hơn cả gió đông. "Như đã nói, để duy trì 'sự bảo hộ' của bổn quan, để đảm bảo Thôn Làng Sơn Cước của công tử không bị vùi dập bởi chiến hỏa, cũng như để có đủ lương thực, thuốc men cho dân chúng của công tử... cái giá không hề nhỏ." Hắn ta khẽ nhấc tay, ra hiệu cho lão quản gia.
Lão quản gia lập tức khúm núm tiến lên, đặt một cuộn giấy da cừu lên bàn trước mặt Lâm Dịch. Cuộn giấy được buộc bằng một sợi dây lụa đỏ thẫm, tựa như một bản án tử hình được gói ghém cẩn thận. Lâm Dịch im lặng, ánh mắt anh lướt qua cuộn giấy, không chạm vào. Anh biết rõ, những gì viết trên đó chắc chắn sẽ không phải là tin tốt lành.
"Đây là những điều kiện chi tiết." Thẩm Đại Nhân tiếp tục, giọng điệu vẫn giữ vẻ ôn hòa nhưng hàm chứa sự tàn nhẫn. "Trước hết, về tài nguyên. Ngoài năm mươi thùng quân nhu hoặc năm ngàn lượng vàng đã nói, Thôn Làng Sơn Cước của công tử cần phải cung cấp một lượng ổn định lương thực, mỗi tháng hai mươi gánh gạo, năm con lợn lớn, cùng mười cân dược liệu quý. Điều này là để 'chia sẻ gánh nặng' với Thành Thiên Phong, nơi đang phải gồng mình chống đỡ chiến loạn."
Lâm Dịch hít sâu một hơi. Hai mươi gánh gạo, năm con lợn, mười cân dược liệu mỗi tháng? Đó là một phần không nhỏ nguồn cung cấp của Thôn Làng Sơn Cước, một nơi đang phải vật lộn với nạn đói và bệnh tật. Hắn đang muốn vắt kiệt họ, không phải để 'chia sẻ gánh nặng', mà là để làm giàu cho bản thân. *Hắn muốn biến ta thành con rối, biến dân làng thành nô lệ của hắn!* Lâm Dịch thầm nghiến răng. *Hắn không chỉ muốn tài nguyên, hắn muốn quyền kiểm soát hoàn toàn, biến chúng ta thành nguồn cung cấp không ngừng nghỉ cho sự xa hoa của hắn.*
"Thứ hai, về giao thương." Thẩm Đại Nhân nhấp một ngụm trà, vẻ mặt hắn trở nên đắc ý hơn. "Tất cả các hoạt động buôn bán của Thôn Làng Sơn Cước, đặc biệt là với các bang hội hoặc thương nhân từ bên ngoài, đều phải thông qua sự kiểm soát của bổn quan. Một phần ba lợi nhuận sẽ được trích ra để 'đóng góp vào công quỹ chống giặc ngoại xâm'. Bổn quan sẽ cử người đến giám sát, đảm bảo mọi thứ diễn ra minh bạch."
Một phần ba lợi nhuận! Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn tài nguyên, hắn muốn cướp đi cả dòng máu kinh tế của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch đã tốn bao công sức để xây dựng mạng lưới giao thương, để tạo ra nguồn thu nhập nuôi sống cộng đồng. Giờ đây, Thẩm Đại Nhân muốn ngồi không hưởng lợi, và hơn thế nữa, cử người đến 'giám sát' chẳng khác nào đặt tai mắt của hắn vào tận trong căn cứ, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một chi nhánh của phủ hắn.
"Cuối cùng," Thẩm Đại Nhân mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua Lâm Dịch với vẻ đầy ẩn ý, "về nhân lực. Trong thời buổi chiến tranh, việc phòng thủ là tối quan trọng. Bổn quan cần một số lượng lớn dân đinh từ Thôn Làng Sơn Cước để 'phục dịch' dưới trướng bổn quan, tham gia vào việc xây dựng công sự, vận chuyển quân lương, hoặc thậm chí là làm lính tráng cho Thành Thiên Phong. Số lượng ban đầu là một trăm người, mỗi tháng sẽ được luân phiên."
Nghe đến đây, Binh trưởng Triệu không thể kìm được nữa, hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, đôi mắt trừng lên nhìn Thẩm Đại Nhân. Một trăm người! Đó là một lực lượng đáng kể đối với Thôn Làng Sơn Cước, một nơi đã thiếu thốn nhân lực trầm trọng. Hắn không chỉ muốn tài nguyên, muốn tiền bạc, mà còn muốn cả sinh mạng và sức lao động của người dân. Đây không phải là 'phục dịch', đây là nô dịch! Hắn muốn biến người dân thành công cụ, thành bia đỡ đạn cho sự an toàn của hắn.
Lâm Dịch vẫn im lặng lắng nghe, vẻ mặt không đổi. Ngoại hình anh gầy gò, hơi xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ẩn chứa một ngọn lửa dữ dội. Anh biết, Thẩm Đại Nhân không hề 'ban ân', hắn ta đang giăng ra một cái bẫy hoàn hảo để biến Thôn Làng Sơn Cước thành miếng mồi ngon béo bở. Hắn dùng lời lẽ hoa mỹ, dùng danh nghĩa 'chống giặc ngoại xâm', 'bảo vệ dân chúng' để che đậy bản chất tham lam và vô nhân đạo của mình. *Đúng là một con kền kền giữa loạn lạc*, Lâm Dịch thầm nghĩ, *hắn không quan tâm đến việc ai sống ai chết, chỉ cần bản thân hắn được no đủ, được an toàn.*
Anh đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù, nhưng Thẩm Đại Nhân là loại kẻ thù khó chịu nhất. Hắn không dùng vũ lực trực tiếp, mà dùng quyền lực, dùng sự khéo léo trong lời nói để bóc lột, để hủy hoại từ từ. Lâm Dịch biết, nếu anh chấp nhận những điều kiện này, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không còn là Thôn Làng Sơn Cước nữa. Nó sẽ trở thành một phần của phủ Thẩm Đại Nhân, một nguồn cung cấp không ngừng nghỉ cho sự xa hoa và quyền lực của hắn.
Hoàng hôn đã buông xuống, ánh sáng trong sảnh tiếp khách dần trở nên mờ ảo, hắt những bóng đổ dài, xiêu vẹo lên tường. Gió bên ngoài bắt đầu mạnh hơn, rít qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh u uẩn, như tiếng ai oán của một linh hồn bị giam cầm. Bầu không khí trong phòng chuyển từ vẻ lịch thiệp giả tạo sang căng thẳng tột độ, áp lực ngột ngạt bao trùm cả không gian. Hương trầm vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây dường như đặc quánh lại, khiến người ta cảm thấy khó thở.
Thẩm Đại Nhân nhìn Lâm Dịch, nụ cười trên môi hắn vẫn không tắt, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên lạnh lùng hơn, đầy vẻ thách thức. "Thế nào, Lâm công tử? Những điều kiện này là tối thiểu để bổn quan có thể tiếp tục 'ban ân' cho Thôn Làng Sơn Cước. Ngươi nghĩ sao?" Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà, như muốn kéo dài sự chờ đợi, muốn nhìn thấy vẻ mặt khuất phục của Lâm Dịch.
Lâm Dịch đặt tay lên bàn, một cử chỉ dứt khoát nhưng không hề thô lỗ. Anh nhìn thẳng vào mắt Thẩm Đại Nhân, ánh mắt kiên định, không một chút sợ hãi hay nao núng. "Thẩm Đại Nhân," giọng anh trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "những điều kiện này không phải là 'giá', mà là sự hủy diệt." Anh nhấn mạnh từng chữ, như muốn khắc sâu vào tâm trí kẻ đối diện. "Một khi chấp nhận, không ai có thể sống sót, kể cả ngài."
Thẩm Đại Nhân nhíu mày. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại dám thẳng thừng như vậy. Lão quản gia đứng bên cạnh cũng thoáng rụt người lại, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng.
"Ngài nói muốn 'chia sẻ gánh nặng', nhưng thực chất là vắt kiệt sức lực của chúng tôi." Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu sắc bén như lưỡi dao. "Ngài nói muốn 'đóng góp công quỹ', nhưng lại muốn độc chiếm lợi nhuận. Ngài nói muốn 'phục dịch' nhân lực, nhưng lại muốn biến dân chúng thành nô lệ, thành bia đỡ đạn. Thôn Làng Sơn Cước của chúng tôi đã gầy dựng từ hai bàn tay trắng, đã đổ bao xương máu để bảo vệ mảnh đất này khỏi giặc ngoại xâm. Nếu chúng tôi chấp nhận những điều kiện này, chúng tôi sẽ mất đi tất cả."
Anh đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng toát lên một khí chất kiên cường bất khuất. "Một cộng đồng bị vắt kiệt, bị nô dịch, sẽ không còn ý chí chiến đấu. Khi đó, không cần quân địch tấn công, họ cũng sẽ tự sụp đổ. Và khi Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ, mảnh đất này sẽ trở thành một lỗ hổng lớn trên phòng tuyến biên cương. Lúc đó, Thành Thiên Phong của ngài, liệu có thể đứng vững được sao?"
Lâm Dịch không chỉ từ chối, anh còn phân tích rõ ràng hậu quả thảm khốc nếu chấp nhận, không chỉ cho cộng đồng của mình mà còn cho cả sự ổn định của toàn bộ vùng biên giới. Anh ngụ ý rằng sự bóc lột này sẽ chỉ nuôi dưỡng thêm bất mãn và loạn lạc, điều mà ngay cả Thẩm Đại Nhân cũng không muốn xảy ra. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, anh thầm nhắc nhở bản thân. *Và giờ là lúc sử dụng nó để vạch trần bộ mặt thật của hắn.*
Khuôn mặt Thẩm Đại Nhân biến sắc. Nụ cười trên môi hắn tắt hẳn, thay vào đó là vẻ giận dữ và bất ngờ. Hắn đã quen với việc mọi người cúi đầu, sợ hãi trước quyền lực của mình. Chưa từng có ai dám đối diện với hắn một cách kiên quyết và lý lẽ sắc bén như vậy.
"Ngươi đang dạy đời bổn quan sao?" Thẩm Đại Nhân đập mạnh tay xuống bàn, tiếng "rầm" vang vọng cả sảnh đường, khiến bộ ấm chén ngọc trắng cũng phải rung lên. Lão quản gia giật mình, vội vàng cúi thấp đầu hơn. "Ngươi nghĩ ngươi là ai? Một tên tiểu tử từ thôn làng hẻo lánh mà dám lên mặt với bổn quan? Đừng quên ai mới là người có quyền lực ở vùng này! Ngươi nghĩ rằng không có bổn quan, cái thôn làng rách nát của ngươi có thể tồn tại được bao lâu trong thời buổi loạn lạc này?"
Hắn đứng phắt dậy, đôi mắt hằn lên những tia máu, vẻ uyên bác giả tạo hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tàn nhẫn của một kẻ nắm quyền. "Nếu ngươi không biết điều, không hiểu được sự 'ban ân' của bổn quan, ta có thể khiến mảnh đất nhỏ bé của ngươi biến mất khỏi bản đồ! Ta có thể rút bỏ toàn bộ sự 'bảo hộ', để mặc cho quân địch tràn vào, để mặc cho dân chúng của ngươi chết đói, chết bệnh. Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì? Chống lại triều đình sao? Chống lại bổn quan sao?"
Thẩm Đại Nhân cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt và đe dọa. "Đừng quên, ta chỉ cần một câu nói, quân đội của Thành Thiên Phong có thể san bằng thôn làng của ngươi thành bình địa. Hoặc, ta có thể dễ dàng cắt đứt mọi con đường tiếp tế, để các ngươi chết dần chết mòn trong vòng vây của quân địch và đói khát. Ngươi có dám đánh cược tính mạng của hàng ngàn người dân của ngươi chỉ vì sự bướng bỉnh ngu ngốc này không?"
Lâm Dịch vẫn đứng đó, bất động như một tảng đá. Anh đã dự đoán được phản ứng này của Thẩm Đại Nhân. Anh biết, quyền lực là thứ vũ khí mạnh nhất của kẻ này. Nhưng anh cũng biết, mỗi lời đe dọa của Thẩm Đại Nhân đều là một lời thừa nhận cho sự yếu kém của hắn. Hắn không dám dùng vũ lực trực tiếp để giải quyết vấn đề, hắn vẫn phải dùng lời lẽ, dùng sự uy hiếp.
"Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch đáp lại, giọng anh vẫn bình tĩnh lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự gào thét của Thẩm Đại Nhân. "Nếu ngài thực sự muốn thấy Thôn Làng Sơn Cước biến mất, ngài đã không phí lời đến thế. Ngài cần chúng tôi, cần mảnh đất biên cương này làm lá chắn cho Thành Thiên Phong. Ngài cần nguồn lực từ chúng tôi để duy trì sự giàu sang của ngài. Và ngài cần sự 'ngoan ngoãn' của chúng tôi để ngài có thể dễ dàng bóc lột."
Anh bước thêm một bước về phía Thẩm Đại Nhân, ánh mắt sắc bén như có thể xuyên thấu tâm can đối phương. "Ta không dám đánh cược tính mạng của dân chúng. Nhưng ta cũng không thể chấp nhận biến họ thành nô lệ, thành công cụ cho sự tham lam của ngài. Nếu Thôn Làng Sơn Cước phải chết, thì chúng tôi sẽ chết trong danh dự, chứ không phải quỳ gối dưới chân một kẻ tham lam, đội lốt quan nhân như ngài."
"Ngài có quyền lực, đúng vậy." Lâm Dịch nói tiếp, giọng anh nhấn mạnh từng chữ. "Nhưng ngài không có lòng người. Một khi ngài mất đi lòng người, quyền lực của ngài sẽ trở nên vô nghĩa. Ngài có thể san bằng Thôn Làng Sơn Cước, nhưng ngài sẽ không bao giờ dập tắt được ngọn lửa căm phẫn trong lòng dân chúng. Và khi ngọn lửa đó bùng lên, nó sẽ thiêu rụi tất cả, kể cả cái vị trí 'đại nhân' mà ngài đang nắm giữ."
Binh trưởng Triệu đứng bên cạnh, hắn nín thở lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói. Hắn lo lắng đến tột độ, nhưng trong thâm tâm, hắn lại dâng lên một sự khâm phục vô hạn đối với Lâm Dịch. Sự kiên cường, lý lẽ sắc bén và khí phách bất khuất của Lâm Dịch khiến hắn cảm thấy tự hào khi được đứng chung chiến tuyến.
Thẩm Đại Nhân sững sờ. Hắn nhìn Lâm Dịch như nhìn một kẻ điên. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một thiếu niên gầy gò, không hề có chút thân phận hay tu vi nào, lại dám nói những lời đó trước mặt hắn, một quan lại cấp cao của triều đình Đại Hạ. Sự tự tin của Lâm Dịch, dù không có nguồn gốc từ sức mạnh thể chất, nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình, khiến Thẩm Đại Nhân cảm thấy bị đe dọa một cách lạ lùng. Hắn không biết phải đáp lại thế nào.
Cuộc đối đầu cuối cùng cũng kết thúc, nhưng không có sự nhượng bộ hoàn toàn nào từ Lâm Dịch. Anh đã từ chối thẳng thừng những yêu sách cốt lõi của Thẩm Đại Nhân, những điều khoản về việc bóc lột tài nguyên, kiểm soát giao thương và nô dịch dân đinh. Thẩm Đại Nhân, sau một hồi tức giận bùng nổ, cuối cùng cũng không thể ép buộc Lâm Dịch phải chấp nhận tất cả. Hắn chỉ có thể nghiến răng, hạ giọng, ra một tối hậu thư: Lâm Dịch phải mang về năm mươi thùng quân nhu hoặc năm ng��n lượng vàng trong ba ngày, nếu không, Thôn Làng Sơn Cước sẽ tự chịu mọi hậu quả. Đây là một sự rút lui miễn cưỡng của Thẩm Đại Nhân, một dấu hiệu cho thấy hắn vẫn còn e ngại điều gì đó từ Lâm Dịch, hoặc ít nhất là không muốn đẩy mọi thứ đến mức tuyệt đối.
Trời đã tối hẳn. Những ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp sáng dọc theo các con phố của Thành Thiên Phong, hắt ánh sáng vàng vọt lên những bức tường cũ kỹ. Gió lạnh thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm và mùi khói bếp từ các nhà dân đang chuẩn bị bữa tối, cùng với mùi bùn đất đặc trưng của một thành phố cổ. Âm thanh huyên náo của ban ngày đã lắng xuống, chỉ còn lại tiếng rao hàng xa xa của một vài người bán rong muộn, và tiếng gió thổi vù vù qua những mái nhà.
Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu bước đi trên con đường lát đá xanh, mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo hàng ngàn cân gánh nặng. Vương Đại Trụ, người đã đợi họ ở quán trọ gần đó, vội vàng chạy đến khi thấy hai người xuất hiện. Vẻ mặt hắn đầy vẻ lo lắng khi nhìn thấy sự căng thẳng hằn rõ trên khuôn mặt Lâm Dịch.
"Thế nào rồi, Đại ca?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng khẽ khàng, gần như thì thầm.
Binh trưởng Triệu thở dài, lắc đầu. "Không ổn lắm."
Lâm Dịch không nói gì, chỉ ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh sau màn mây mỏng. Anh biết mình đã bảo vệ được sự tự chủ cho cộng đồng, không để họ bị biến thành nô lệ cho Thẩm Đại Nhân. Nhưng cái giá phải trả là anh đã biến Thẩm Đại Nhân thành một kẻ thù không đội trời chung, một con rắn độc ẩn mình, chờ đợi cơ hội để cắn trả. Áp lực vô hình từ kẻ nắm quyền giờ đây đã chuyển hóa thành một mối đe dọa hữu hình hơn bao giờ hết.
"Lâm huynh, ngài... ngài đã quá cứng rắn rồi." Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng hắn đầy vẻ lo lắng. "Thẩm Đại Nhân sẽ không buông tha đâu. Hắn sẽ tìm cách trả đũa, hoặc ép buộc chúng ta vào một tình thế khó khăn hơn nữa." Hắn nói đúng. Sự từ chối của Lâm Dịch chắc chắn sẽ khiến Thẩm Đại Nhân tìm cách khác để trả đũa hoặc ép buộc, có thể đẩy Lâm Dịch vào một tình huống 'không còn đường lui' trong các chương tới.
Lâm Dịch thở dài, một làn hơi trắng thoát ra trong không khí lạnh. Anh quay sang Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên nghị. "Nếu đã không thể tránh khỏi, vậy thì không cần phải chùn bước." Anh biết rõ điều đó. *Cái giá của sự sống không thể đánh đổi bằng sự nô dịch.* Anh đã từng nghĩ về điều này rất nhiều lần. Để sinh tồn, có thể phải nhượng bộ, nhưng có những ranh giới không thể vượt qua. Mất đi sự tự do, mất đi phẩm giá, thì sự sinh tồn đó còn ý nghĩa gì?
Vương Đại Trụ nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt hắn không chỉ có sự lo lắng mà còn cả sự khâm phục sâu sắc. Lập trường kiên định của Lâm Dịch sẽ củng cố thêm vị thế lãnh đạo của anh trong lòng Binh trưởng Triệu và những người khác, những người dân Thôn Làng Sơn Cước. Họ sẽ thấy anh là một người lãnh đạo có khí phách, không chỉ biết bảo vệ họ mà còn bảo vệ cả danh dự, phẩm giá của họ. Nhưng đồng thời, điều đó cũng sẽ cô lập anh hơn trong mắt các thế lực quyền lực khác, những kẻ chỉ biết đến lợi ích cá nhân.
"Bất kể hắn làm gì," Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh mang theo một sự quyết tâm sắt đá, "chúng ta sẽ đối phó. Ba ngày để kiếm năm mươi thùng quân nhu hoặc năm ngàn lượng vàng. Đây là một nhiệm vụ bất khả thi, nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác." Anh siết chặt nắm tay, cảm giác lạnh buốt của gió đêm thấm sâu vào từng kẽ ngón tay. "Đã đến lúc thực hiện 'kế hoạch táo bạo' hơn cả ban đầu."
Anh nhìn về phía xa, nơi Thành Thiên Phong ẩn mình trong bóng đêm, những ngọn đèn lồng lấp lánh như những đốm lửa ma trơi. Cuộc đối đầu này là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều. Các quan lại như Thẩm Đại Nhân chỉ biết tư lợi, bóc lột dân chúng, phớt lờ trách nhiệm của mình. Điều này chỉ báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi của nó. Lâm Dịch cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc, nhưng cũng kèm theo một sự thôi thúc mạnh mẽ. Anh không thể thay đổi cả một vương triều mục nát, nhưng anh có thể bảo vệ những người anh quan tâm.
"Về thôi." Lâm Dịch quay người, bước đi về phía quán trọ, dáng vẻ kiên nghị, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vô vàn suy tư. Anh biết, ba ngày tới sẽ là một thử thách sống còn. Nhưng anh không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Anh là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị ném vào thế giới cổ đại khắc nghiệt này. Và dù cho thế giới có tàn khốc đến đâu, anh vẫn sẽ tìm cách sinh tồn, không chỉ cho bản thân, mà còn cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào anh. Cuộc chiến cam go hơn cả chiến trường, cuộc chiến chống lại sự thối nát từ bên trong, đã chính thức bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.