Lạc thế chi nhân - Chương 654: Không Thể Nhượng Bộ: Trực Diện Thẩm Đại Nhân
Màn đêm đã hoàn toàn buông bỏ Thôn Làng Sơn Cước, nhường chỗ cho một bình minh u ám. Trời nhiều mây, những dải sương mù mỏng manh vương vấn trên những mái nhà tranh, phủ lên cây cối một lớp áo trắng đục, khiến cảnh vật thêm phần tiêu điều. Cái lạnh se sắt của buổi sớm len lỏi qua từng khe hở của những căn nhà gỗ tạm bợ, thấm vào da thịt, nhưng không thể lạnh bằng nỗi lo lắng đang bao trùm lên toàn bộ căn cứ. Từ phía trạm y tế tạm thời, tiếng ho khan yếu ớt của những thương binh và trẻ nhỏ thỉnh thoảng lại vọng đến, như một lời nhắc nhở đau đớn về tình trạng kiệt quệ của họ. Mùi ẩm mốc của những tấm chăn cũ và mùi thuốc men dân dã thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với làn khói bếp yếu ớt vừa mới bốc lên từ vài ba căn nhà còn sót lại chút củi lửa.
Trong một căn lều gỗ nhỏ, ánh sáng leo lét của một ngọn đèn dầu soi rõ ba bóng người đang ngồi quây quần. Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì những đêm mất ngủ và gánh nặng trách nhiệm, đang trải tấm bản đồ cũ kỹ lên chiếc bàn gỗ sờn. Đôi mắt anh sâu thẳm, ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng rực lên một ngọn lửa kiên định. Tóc đen bù xù của anh nay càng thêm rối bời. Đối diện anh là Binh trưởng Triệu, khuôn mặt sạm nắng đầy vẻ lo âu, bàn tay ông ta nắm chặt chuôi kiếm bên hông, một thói quen cố hữu của người lính. Bên cạnh là Vương Đại Trụ, vóc người vạm vỡ, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ căng thẳng, nhưng ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
"Chúng ta không thể ngồi yên nhìn người dân chết đói, chết bệnh trong khi kho lương của Thẩm Đại Nhân chất đầy. Hắn có, và hắn phải nhả ra." Giọng Lâm Dịch trầm khàn, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Anh lướt ngón tay trên bản đồ, dừng lại ở chấm đỏ đánh dấu thành Thiên Phong. "Tình hình không cho phép chúng ta chần chừ. Con số thống kê từ Hồ Gia Gia cho thấy, nếu cứ thế này, trong vòng mười ngày, chúng ta sẽ không còn gì để duy trì sự sống. Bệnh dịch đã bắt đầu bùng phát ở khu vực thương binh, và nếu không có thuốc men, nó sẽ lan rộng như cháy rừng."
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, tiếng khớp xương kêu răng rắc. "Cái lão già Thẩm đó, hắn đúng là đồ súc sinh! Hắn ngồi trên đống vàng bạc, lương thực chất cao như núi, mà lại để bách tính chết đói. Đại ca, chúng ta cứ thế này mà đi, hắn có chịu nghe không? Có khi lại còn kiếm cớ làm khó dễ thêm."
Binh trưởng Triệu thở dài, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch đầy phức tạp. "Thẩm Đại Nhân là một con cáo già, Lâm huynh phải cẩn trọng. Hắn sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn không chỉ tham lam, mà còn xảo quyệt. Hắn luôn tìm cách lợi dụng mọi tình thế để trục lợi cho bản thân. Việc hắn từ chối viện trợ đêm qua đã đủ chứng minh. Hắn muốn chúng ta suy yếu, hắn muốn chúng ta quỳ gối cầu xin."
"Quỳ gối?" Lâm Dịch nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt. "Ta chưa từng biết quỳ gối. Và lần này cũng vậy." Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua hai người đồng đội. "Chúng ta sẽ không cầu xin. Chúng ta sẽ đòi hỏi. Thẩm Đại Nhân là quan Phủ doãn, hắn có trách nhiệm duy trì sự ổn định của vùng này, bảo vệ bách tính. Việc hắn tích trữ lương thực trong khi dân chúng chết đói là tội lớn, đủ để triều đình hạ bệ hắn, nếu triều đình còn có thể quản được việc này."
Trong đầu Lâm Dịch, những kiến thức về luật pháp, về quyền hạn và trách nhiệm của quan chức trong một xã hội hiện đại đang sôi sục. Dù Đại Hạ Vương Triều đã mục ruỗng đến tận xương tủy, nhưng những quy tắc cơ bản về chính quyền vẫn tồn tại trên danh nghĩa. Hắn sẽ dùng chính những quy tắc đó để ép Thẩm Đại Nhân. "Chúng ta sẽ đi với tư cách là những người đại diện cho dân chúng, không phải là kẻ ăn mày. Chúng ta sẽ trình bày sự thật, những con số khô khan về cái chết, về bệnh tật, về sự tuyệt vọng. Hắn không thể phủ nhận hoàn toàn."
"Nhưng nếu hắn vẫn khăng khăng không chịu, hoặc đưa ra những điều kiện quá đáng thì sao?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng ông đầy hoài nghi. "Hắn có binh lính, có quyền thế. Chúng ta đi như vậy, chẳng khác nào tự dâng mình vào miệng cọp."
Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay anh gõ nhẹ lên bản đồ. "Đó là lý do chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Kế hoạch ban đầu của ta là đột phá vòng vây để tìm kiếm nguồn cung cấp. Nhưng giờ đây, mối họa từ bên trong còn cấp bách hơn. Chúng ta không thể vừa đối phó với quân địch bên ngoài, vừa lo sợ bị một con kền kền rỉa thịt từ phía sau." Anh ngẩng đầu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ. "Thẩm Đại Nhân đã tự đặt mình vào vị trí kẻ thù của chúng ta. Và với kẻ thù, chúng ta không thể mềm lòng."
"Đại ca nói gì, Đại Trụ theo đó! Cùng lắm là liều mạng một phen!" Vương Đại Trụ vỗ ngực, dù khuôn mặt anh vẫn còn hiện rõ vẻ lo lắng, nhưng ý chí chiến đấu đã bùng lên trong mắt. Anh hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Dịch.
"Không phải liều mạng một cách mù quáng, Đại Trụ." Lâm Dịch lắc đầu. "Chúng ta sẽ dùng lý lẽ, dùng áp lực. Hắn là một quan chức, hắn vẫn còn quan tâm đến danh tiếng và vị trí của mình. Hắn sợ tai tiếng, hắn sợ bị những thế lực khác lợi dụng tình thế để hạ bệ. Hắn cũng sợ sự phẫn nộ của dân chúng, dù hắn luôn tỏ ra coi thường." Anh đứng dậy, vươn vai. "Ta đã chuẩn bị một số 'lý lẽ' đặc biệt cho Thẩm Đại Nhân. Hãy tin ta, hắn sẽ phải cân nhắc."
Anh dặn dò kỹ lưỡng các đồng minh về những hành động cần thiết. "Nếu ta không quay về trong vòng một ngày, hoặc nếu có bất kỳ tin tức xấu nào, Binh trưởng Triệu, ông hãy chuẩn bị lực lượng. Đại Trụ, ngươi phải ở lại bảo vệ Thôn Làng. Tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ. Ta sẽ cố gắng hết sức để giải quyết mọi chuyện một cách ôn hòa, nhưng chúng ta phải có phương án dự phòng cho tình huống xấu nhất."
Binh trưởng Triệu gật đầu nặng nề, vẻ mặt ông trở nên nghiêm trọng. "Lâm huynh, ông hãy cẩn trọng. Nếu cần, chúng tôi sẽ xông vào thành Thiên Phong để đón ông."
"Không cần đến mức đó." Lâm Dịch mỉm cười trấn an. "Hãy tin vào sự tính toán của ta. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* và ta sẽ dùng nó để đối phó với lão cáo già đó. Hắn sẽ phải hiểu rằng, trong thời loạn lạc này, kẻ mạnh không phải là kẻ có nhiều quyền lực hay tiền bạc, mà là kẻ có thể tập hợp được lòng người."
Hừng đông dần rõ, những tia nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua lớp mây dày, chiếu xuống Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch mặc bộ quần áo thô sơ nhất, cố gắng che giấu thân phận thật sự của mình, chỉ mang theo một chiếc túi vải nhỏ đựng vài thứ cần thiết. Cùng với Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ, ba người họ lặng lẽ rời khỏi căn cứ, hướng về phía thành Thiên Phong, nơi phủ Thẩm Đại Nhân đang đợi, một cuộc đối đầu không tiếng súng nhưng đầy kịch tính sắp diễn ra. Họ không biết rằng, đây không chỉ là một chuyến đi tìm kiếm lương thực, mà là bước đi đầu tiên trong một ván cờ lớn hơn, một ván cờ mà số phận của cả một vùng đất đang bị đặt lên bàn cân.
***
Thành Thiên Phong hiện ra lờ mờ sau làn sương sớm. Dù bên ngoài thành là sự tàn phá và loạn lạc của chiến tranh, nhưng bên trong, phủ Thẩm Đại Nhân vẫn giữ nguyên vẻ xa hoa, lộng lẫy của một thế gia quyền quý. Ba người Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ được dẫn vào sảnh đường chính, nơi không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng lụa xào xạc rất khẽ khi người hầu di chuyển, cùng tiếng chim hót lảnh lót từ chiếc lồng vàng treo cạnh cửa sổ. Mùi hương trầm cao cấp thoang thoảng, hòa quyện với mùi nước hoa đắt tiền của Thẩm Đại Nhân, tạo nên một sự tương phản gay gắt với mùi ẩm mốc và khói thuốc ở Thôn Làng Sơn Cước. Sàn gỗ đánh bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt xuyên qua những khung cửa chạm khắc tinh xảo.
Thẩm Đại Nhân xuất hiện, dáng vẻ ung dung, chậm rãi bước ra từ bức màn lụa thêu rồng phượng. Hắn mặc quan phục chỉnh tề, chòm râu bạc phơ được vuốt ve cẩn thận, khuôn mặt dài với nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt tinh ranh ẩn chứa sự mưu mô. Bên cạnh hắn là Lão quản gia, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt nhỏ lại ánh lên vẻ xảo quyệt, khinh khỉnh khi nhìn ba người Lâm Dịch. Sự xa hoa và thái độ coi thường của Thẩm Đại Nhân như một cái tát vào mặt những người vừa trải qua địa ngục chiến tranh và đói khổ.
"Ồ, xem ai đã đến đây?" Thẩm Đại Nhân cất giọng trầm bổng, mang theo chút mỉa mai. "Hóa ra là Lâm Dịch công tử. Lần trước vừa mới rời đi, sao hôm nay lại vội vã đến thế? Chẳng lẽ đã thay đổi chủ ý, muốn dâng hiến chút 'tâm ý' cho triều đình rồi sao?" Hắn không ngồi xuống ghế chủ vị ngay, mà đứng đó, tạo ra một áp lực vô hình.
Lâm Dịch không khách sáo, anh bước thẳng tới giữa sảnh đường, ánh mắt kiên định đối diện với Thẩm Đại Nhân. "Thẩm Đại Nhân, ngài có biết ngoài kia đang thế nào không? Dân chúng đang chết dần chết mòn! Ngài có trách nhiệm phải hành động, không phải ngồi yên nhìn họ chịu khổ!" Giọng anh không cao, nhưng đầy sức nặng, mỗi từ như một nhát dao găm thẳng vào sự thờ ơ của đối phương. Anh không muốn lãng phí thời gian vào những lời lẽ hoa mỹ vô nghĩa.
Lão quản gia lập tức xen vào, giọng khinh khỉnh. "Hỗn xược! Ngươi là hạng mục dân đen, dám nói chuyện với Phủ doãn đại nhân như vậy? Không biết lễ nghi sao?"
"Lễ nghi?" Lâm Dịch liếc nhìn Lão quản gia, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm. "Khi dân chúng chết đói, chết bệnh, lễ nghi chỉ là thứ xa xỉ. Sinh mạng con người mới là quan trọng nhất." Anh quay lại nhìn Thẩm Đại Nhân, không cho đối phương cơ hội trốn tránh. "Thẩm Đại Nhân, ngài có quyền lực, ngài có kho lương chất đầy. Ngài có biết, chỉ trong ba ngày qua, đã có bao nhiêu người chết vì đói và bệnh tật ở Thôn Làng Sơn Cước không? Con số không ngừng tăng lên. Trạm y tế của chúng tôi không còn thuốc, lương thực cạn kiệt. Nếu ngài không hành động, không chỉ Thôn Làng Sơn Cước, mà toàn bộ vùng này sẽ sụp đổ. Lúc đó, ai sẽ bảo vệ thành Thiên Phong của ngài?"
Thẩm Đại Nhân cuối cùng cũng ngồi xuống ghế, thái độ ung dung như thể đang nghe một câu chuyện phiếm. Hắn phẩy tay áo, nhẹ nhàng vuốt chòm râu. "Lâm Dịch, ngươi thật ngây thơ. Việc dân chúng sống chết là mệnh trời, không phải trách nhiệm của một mình bổn quan. Bổn quan đã cố gắng hết sức để duy trì trật tự nơi đây, bảo vệ thành Thiên Phong. Hay ngươi muốn dùng lời lẽ uy hiếp để cướp bóc kho lương của ta?" Hắn cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự chế giễu và coi thường. "Quân địch đang hoành hành, đó là lý do duy nhất khiến bách tính phải chịu khổ. Ngươi nên lo mà đánh giặc, thay vì đến đây trách móc bổn quan."
"Mệnh trời?" Lâm Dịch lặp lại, giọng anh lạnh lùng đến đáng sợ. "Hay là lòng tham của ngài? Kho lương của ngài có thể nuôi sống cả vạn người trong nhiều tháng, nhưng ngài lại để họ chết đói. Đó không phải mệnh trời, đó là sự tàn nhẫn của con người!" Anh bước thêm một bước, áp lực vô hình lan tỏa. "Ngài nói bổn phận của ngài là bảo vệ thành Thiên Phong? Vậy nếu dân chúng chết hết, ai sẽ là người bảo vệ thành? Ai sẽ cung cấp binh lính, lương thảo cho ngài? Ngài nghĩ ngài có thể ngồi yên trên núi vàng bạc của mình khi bên ngoài là biển lửa và xác chết sao?"
Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ đứng phía sau Lâm Dịch, căng thẳng đến mức nín thở. Ánh mắt Binh trưởng Triệu như muốn cảnh báo Lâm Dịch, nhưng anh vẫn giữ vững lập trường.
"Nếu ngài không hành động," Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh trầm xuống, nhưng uy lực hơn bao giờ hết, "ngài sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của dân chúng. Và đó sẽ là một cơn bão lớn hơn bất kỳ cuộc chiến nào. Khi hàng ngàn người đói khát và tuyệt vọng nổi dậy, thành Thiên Phong sẽ không còn yên ổn. Lúc đó, chính ngài cũng khó mà yên ổn! Ngài nghĩ quân địch sẽ bỏ qua một thành trì đang bị chính bách tính của mình bao vây sao? Ngài sẽ trở thành kẻ phản quốc, bị triều đình xét xử vì tội bỏ mặc dân chúng, hay bị dân chúng xé xác. Cả hai con đường đều không thể tránh khỏi!"
Thẩm Đại Nhân nghe đến đây, nụ cười trên môi hắn dần cứng lại. Đôi mắt tinh ranh của hắn thoáng hiện lên một tia khó chịu, một chút toan tính. Lão quản gia cũng im bặt, không dám xen vào nữa. Lâm Dịch đã chạm đúng vào nỗi sợ hãi của hắn: sự sụp đổ của quyền lực và danh tiếng, cùng với nguy cơ bị bách tính phản kháng. Hắn là một kẻ cơ hội, hắn sợ rủi ro.
"Lâm Dịch, ngươi thật sự... biết cách nói chuyện." Thẩm Đại Nhân lên tiếng, giọng hắn không còn vẻ ung dung như trước, mà mang theo một chút lạnh lẽo, một sự tức giận bị kìm nén. "Ngươi dám uy hiếp bổn quan?"
"Ta chỉ nói sự thật." Lâm Dịch đáp, ánh mắt anh sắc bén như chim ưng. "Sự thật đôi khi khó nghe, nhưng nó là điều cần thiết để tồn tại. Ngài là một quan chức, ngài phải có tầm nhìn xa trông rộng. Ngài có thể tích trữ vàng bạc, nhưng ngài không thể tích trữ sinh mạng con người. Mà không có con người, vàng bạc của ngài cũng chỉ là gánh nặng vô ích." Anh biết Thẩm Đại Nhân là kẻ tham lam, nhưng đồng thời cũng là kẻ sợ chết và sợ mất quyền lực. Anh đang đánh vào tử huyệt của hắn.
***
Không khí trong sảnh đường trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng hơi thở nặng nề của ba người Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ và tiếng gió nhẹ lùa qua cửa sổ. Mùi hương trầm vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó xen lẫn với mùi căng thẳng và sự gay gắt của cuộc đối đầu. Thẩm Đại Nhân ngồi yên vị trên ghế, đôi mắt hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch như một con rắn độc đang cân nhắc con mồi. Hắn đang suy tính. Lâm Dịch đã không cầu xin, mà là đặt hắn vào một ván cờ chính trị, nơi hắn buộc phải lựa chọn.
Trong nội tâm Lâm Dịch, một cuộc chiến khác cũng đang diễn ra. Anh phẫn nộ tột cùng trước sự vô nhân đạo của Thẩm Đại Nhân, trước thái độ coi thường sinh mạng con người của hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh tự nhủ, nhưng sự bất công này lại đang giết chết những người vô tội. Anh buộc phải giữ bình tĩnh, phải lý trí, phải dùng mọi mưu lược để đạt được mục tiêu. Anh biết, để cứu sống hàng ngàn người, anh có thể phải chấp nhận một cái giá đắt, một sự thỏa hiệp mà có thể làm tổn hại đến những nguyên tắc anh từng theo đuổi. Đây là xung đột giữa đạo đức và sự sống còn, một lựa chọn mà anh chưa bao giờ muốn đối mặt.
Cuối cùng, Thẩm Đại Nhân hít một hơi thật sâu, như thể đang đưa ra một quyết định trọng đại. Hắn chậm rãi vỗ tay một tiếng. "Được thôi, Lâm Dịch. Nếu ngươi đã kiên quyết như vậy... Bổn quan có thể 'giúp đỡ' ngươi." Giọng hắn kéo dài, đầy vẻ miễn cưỡng và ẩn ý. "Nhưng cái gì cũng có giá của nó."
Lão quản gia lập tức đưa một cuộn giấy da cừu đến tay Thẩm Đại Nhân. Hắn lướt mắt qua, rồi nở một nụ cười khó hiểu. "Để đổi lấy một lượng lương thực và thuốc men đủ dùng cho Thôn Làng Sơn Cước của ngươi trong mười ngày, ngươi phải giao nộp năm mươi thùng quân nhu hoặc năm ngàn lượng vàng trong vòng ba ngày. Nếu không, đừng trách bổn quan vô tình."
Năm mươi thùng quân nhu, hoặc năm ngàn lượng vàng! Đó là một con số khổng lồ, một cái giá trên trời đối với một căn cứ đang kiệt quệ như Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch biết rõ đây là một cái bẫy, một cuộc đổi chác không công bằng, một hành động bóc lột trắng trợn. Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn trục lợi, hắn còn muốn làm suy yếu Thôn Làng Sơn Cước đến mức không thể tự vệ, biến nơi đây thành một con mồi dễ dàng hơn cho hắn hoặc cho quân địch. Hắn đang biến tình thế của Lâm Dịch thành một canh bạc sinh tử.
Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ tái mặt. Năm ngàn lượng vàng? Đó là số tiền mà một gia đình bình thường không thể kiếm được trong cả đời, huống chi là một căn cứ quân sự nhỏ bé đang bị bao vây.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một thoáng đau đớn lướt qua trong lòng. Nội tâm anh gào thét. *Một cái giá đắt không tưởng, một sự ép buộc trắng trợn. Nhưng đây là cơ hội duy nhất để cứu sống hàng ngàn người. Mình phải tìm cách xoay sở!* Anh biết, nếu từ chối, Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ nhượng bộ nữa, và Thôn Làng Sơn Cước sẽ chết dần chết mòn trong vòng mười ngày tới. Anh không có lựa chọn.
Anh mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh, sâu thẳm nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân. "Năm mươi thùng quân nhu? Ngài nghĩ ta là ai? Ngài muốn biến chúng ta thành mồi cho quân địch sao?" Giọng anh trầm xuống, nhưng đầy quyết đoán. "Ta sẽ tìm cách. Nhưng nếu ngài không giữ lời, nếu ngài dám làm bất cứ điều gì để cản trở chúng tôi hoặc ăn chặn số lương thực, thuốc men đã hứa, thì hậu quả sẽ không đơn giản là binh đao." Anh dừng lại, gằn từng chữ, "Hậu quả sẽ là sự sụp đổ của tất cả những gì ngài đang nắm giữ."
Thẩm Đại Nhân nhếch môi, ánh mắt hắn hiện lên vẻ đắc thắng. Hắn tin rằng mình đã ép được Lâm Dịch vào đường cùng. "Tùy ngươi. Bổn quan chỉ nhìn thấy kết quả. Ba ngày. Đúng ba ngày sau, ta muốn thấy quân nhu hoặc vàng bạc của ngươi. Nếu không có... thì đừng trách bổn quan sẽ không còn 'tâm từ' như bây giờ."
Lâm Dịch cúi đầu một cách gượng ép, một cái cúi đầu đầy sự căm phẫn và tính toán. Anh không nói thêm một lời nào nữa. Anh xoay người, cùng Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ bước ra khỏi sảnh đường lộng lẫy, để lại phía sau sự xa hoa và vẻ mặt đắc thắng của Thẩm Đại Nhân.
Khi cánh cổng phủ Thẩm Đại Nhân khép lại sau lưng, không khí lạnh buốt của Thành Thiên Phong ập vào mặt ba người. Vương Đại Trụ siết chặt nắm tay, vẻ mặt đầy căm tức. "Hắn... hắn thật quá đáng! Năm ngàn lượng vàng? Chúng ta đào đâu ra số đó, Đại ca?"
Binh trưởng Triệu trầm ngâm. "Đây là một cái bẫy, Lâm huynh. Hắn muốn chúng ta tự suy yếu, để hắn có thể dễ dàng nuốt chửng sau này."
Lâm Dịch không đáp lời. Anh ngước nhìn bầu trời xám xịt, cảm thấy một gánh nặng mới đè nặng lên vai. Anh biết, cuộc đối đầu này mới chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân đã cho anh một nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi, một 'cái giá' để cứu sống cộng đồng. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp hơn, táo bạo hơn đang dần hình thành. Anh sẽ không chỉ tìm cách xoay sở số vàng bạc hay quân nhu đó, mà còn phải tìm cách để Thẩm Đại Nhân phải trả giá cho sự tham lam của hắn.
*Sự 'nhượng bộ' của Thẩm Đại Nhân đi kèm với một cái giá đắt, một âm mưu ẩn giấu. Nhưng hắn không biết rằng, chính hành động này sẽ đẩy ta đến giới hạn, và khi con người bị đẩy đến giới hạn, họ sẽ làm những điều mà chính họ cũng không ngờ tới.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, ta sẽ dùng mọi tri thức, mọi mưu lược của mình, để vượt qua thử thách này, và để đảm bảo rằng Đại Hạ Vương Triều mục ruỗng này sẽ không còn sản sinh ra những con kền kền như Thẩm Đại Nhân nữa.*
Một cuộc chiến mới, cam go hơn, đã chính thức bắt đầu. Lâm Dịch bước đi, dáng vẻ kiên nghị, như một chiến binh chuẩn bị lao vào trận chiến sinh tử, không chỉ vì sự sống của bản thân và những người anh yêu thương, mà còn vì một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà anh tin rằng vẫn có thể được xây dựng, ngay cả trong đống đổ nát của một thế giới đang suy tàn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.