Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 653: Thẩm Đại Nhân: Kền Kền Giữa Loạn Lạc

Lâm Dịch bước đi trong màn đêm lạnh lẽo, từng bước chân anh nặng trĩu. Cảm giác bất lực và phẫn nộ vẫn còn đọng lại, dai dẳng như sương đêm bám víu lấy vạn vật. Cái chết đang lởn vởn khắp nơi, không phải từ lưỡi kiếm hay mũi tên của quân địch, mà từ sự thiếu thốn, từ những vết thương đang hoại tử, từ cơn sốt đang thiêu đốt những sinh mạng yếu ớt. Anh đã hứa với mẫu thân, hứa với Hồ Gia Gia, hứa với chính mình rằng sẽ không để ai phải chết vô ích. Nhưng lời hứa đó, giờ đây, giống như một gánh nặng khổng lồ đè nén lên vai anh, một gánh nặng của sinh mạng và niềm tin.

Đôi mắt anh quét qua những lều trại tạm bợ, nơi ánh lửa lập lòe không đủ xua đi cái lạnh lẽo và bóng tối. Anh nghe thấy tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt từ bên trong. Mùi thuốc lá dại và máu tươi quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn hợp khó chịu, nhắc nhở anh về hiện thực tàn khốc. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh tự nhủ, *nhưng làm sao để sinh tồn khi cái chết cận kề từng khoảnh khắc?* Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lời nguyền, như một thách thức không thể lẩn tránh. Anh cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, cảm giác tội lỗi khi không thể đảm bảo đủ sự sống cho tất cả mọi người, và sự giằng xé giữa lý trí lạnh lùng của một chiến lược gia và lòng trắc ẩn của một con người.

Anh biết Thẩm Đại Nhân có lẽ đang chờ đợi chính khoảnh khắc này, chờ đợi sự suy yếu đến tột cùng của Thôn Làng Sơn Cước để tung ra đòn kết liễu. Hắn sẽ không buông tha. Cái im lặng đáng sợ từ phía thành trấn Thiên Phong sau những đợt tấn công liên tiếp không phải là dấu hiệu của sự buông tha, mà là sự chờ đợi, sự toan tính. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi, giúp anh bình tâm lại đôi chút. Anh biết, không còn thời gian để do dự. Anh phải hành động. Anh phải tìm kiếm nguồn cung cấp mới bằng mọi giá, có thể là thông qua các con đường mạo hiểm, đột phá vòng vây, hoặc giao dịch với các thế lực không mong muốn. Áp lực từ tình hình hiện tại đã đẩy anh đến giới hạn, và anh biết rằng mình có thể phải kích hoạt những tiềm năng hoặc đưa ra những quyết định chưa từng có, thậm chí là vi phạm một số nguyên tắc của bản thân để cứu lấy những người này. Trong màn đêm lạnh giá, một ngọn lửa quyết tâm cháy rực trong đôi mắt mệt mỏi của Lâm Dịch. Anh sẽ không để Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ. Anh sẽ không để ai phải chết vô ích.

Sáng sớm hôm sau, trời vẫn âm u, gió lạnh rít qua những khe hở của căn lều chỉ huy tạm bợ, mang theo hơi ẩm của trận mưa đêm. Lâm Dịch ngồi giữa lều, đối diện với Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Bạch Vân Nhi. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến lay động trên bàn, hắt lên những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Trên chiếc bàn gỗ thô sơ đặt một tấm bản đồ sơ sài của vùng biên giới, cùng vài cuộn giấy ghi chép chi chít những con số về lương thực, thuốc men và binh lực. Không khí trong lều đặc quánh sự căng thẳng.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì những đêm không ngủ, nhưng đôi mắt anh vẫn sắc bén lạ thường. Chúng ẩn chứa sự từng trải và quyết đoán của một người đã nhìn thấy quá nhiều cái chết và sự tàn khốc. Anh đưa ngón tay gầy gò chỉ lên bản đồ, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực: "Tình hình không cho phép chúng ta chần chừ. Kho lương của chúng ta đã cạn kiệt. Thuốc men không còn. Nếu không có tiếp viện khẩn cấp, chúng ta sẽ không thể trụ vững qua mùa đông này. Bệnh tật và đói kém sẽ làm hại chúng ta hơn cả quân địch." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng người. "Kế hoạch này... tuy mạo hiểm, nhưng là con đường duy nhất."

Vương Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt chất phác, nắm chặt bàn tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. Sự phẫn nộ và lo lắng hằn rõ trên từng đường nét. "Đại ca cứ ra lệnh, huynh đệ dù có chết cũng phải hoàn thành!" Giọng nói anh ta vang dội, cố gắng xua tan đi sự nặng nề trong không khí. Bên cạnh, Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, gật đầu lia lịa, tay đặt trên chuôi dao, sẵn sàng cho bất cứ mệnh lệnh nào.

Bạch Vân Nhi, vẫn giữ vẻ thanh thoát và bình tĩnh, chăm chú lắng nghe, cây bút lông trên tay cô lướt nhanh trên giấy, ghi lại từng lời của Lâm Dịch. Dù cô không nói gì, ánh mắt thông minh của cô cũng lộ rõ sự lo lắng. Cô biết, "con đường duy nhất" mà Lâm Dịch nhắc đến chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, cau mày. Ông ta là người hiểu rõ nhất tình cảnh của binh sĩ. "Thôn Làng Sơn Cước đã kiệt sức. Các đợt tấn công liên tiếp đã khiến chúng ta tổn thất quá nhiều. Việc điều động lực lượng để tìm kiếm tiếp tế lúc này... sẽ rất nguy hiểm, và còn phải đối mặt với quân địch." Giọng ông trầm trầm, mang theo nỗi lo lắng sâu sắc cho sinh mạng của những người lính dưới quyền.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn và khuôn mặt dữ tợn, hừ lạnh một tiếng. "Nguy hiểm thì đã sao? Chết đói cũng là chết, bị bệnh tật giày vò cũng là chết. Chi bằng liều một phen! Ta đã chán ngấy cái cảnh co mình trong lũy tre này rồi." Hắn ta vỗ mạnh xuống bàn, khiến tấm bản đồ rung lên. Dù lời lẽ thô lỗ, nhưng ẩn chứa trong đó là một sự thật phũ phàng và một ý chí kiên cường không kém.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, hiểu được nỗi lòng của mọi người. "Kế hoạch của ta là chia quân làm hai ngả. Một phần nhỏ, tinh nhuệ, sẽ đột phá vòng vây để tìm kiếm nguồn cung cấp ở các thị trấn lân cận, hoặc thậm chí là liều lĩnh hơn, liên hệ với các thương hội lớn ở phía Nam. Phần còn lại sẽ ở lại đây, tăng cường phòng thủ, cố gắng cầm cự." Anh chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một con đường mòn nhỏ xuyên qua rừng sâu. "Con đường này ít được canh phòng, nhưng hiểm trở. Khó khăn lớn nhất không phải là quân địch, mà là sự cạn kiệt trên đường đi." Anh chưa kịp nói hết, thì một binh sĩ trẻ tuổi, mặt mày lấm lem bùn đất, hớt hải chạy vào lều.

"Báo... báo cáo đại nhân! Có quan quân đến!" Binh sĩ thở hổn hển, giọng run rẩy vì sợ hãi và kinh ngạc. "Đoàn người rất đông, cờ xí lộng lẫy, có cả kiệu lớn... hình như là... Thẩm Đại Nhân!"

Cả căn lều bỗng chìm vào một sự im lặng chết chóc. Thẩm Đại Nhân? Kẻ đã bỏ mặc họ sống chết, kẻ đã ngồi nhìn họ chiến đấu trong tuyệt vọng, giờ lại xuất hiện? Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua một tia lạnh lẽo. *Quả nhiên, kền kền đã đến.*

Mặt trời đã lên cao, nhưng những đám mây xám xịt vẫn giăng kín bầu trời, khiến cho quang cảnh Thôn Làng Sơn Cước càng thêm ảm đạm. Gió lùa lạnh buốt qua cổng làng, mang theo mùi ẩm của đất và mùi khói bếp. Một đoàn tùy tùng với cờ xí lộng lẫy, binh lính ăn vận chỉnh tề, áo giáp sáng loáng, đang tiến vào. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng xích sắt leng keng của vũ khí va vào nhau tạo nên một thứ âm thanh chói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có của thôn làng. Mùi hương liệu đắt tiền thoang thoảng từ phía đoàn người, đối lập gay gắt với mùi đất, mùi mồ hôi và mùi máu nhàn nhạt còn vương vấn trong không khí.

Thẩm Đại Nhân, như một con kền kền đợi chờ con mồi kiệt quệ, ngồi trên một chiếc kiệu lớn được bốn tên phu kiệu lực lưỡng khiêng. Hắn ta không thèm xuống đất, cứ thế mà được đưa đến ngay trước mặt Lâm Dịch và các đồng minh đang đứng đợi. Ngoại hình hắn gầy gò, khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ được tỉa tót cẩn thận, toát lên vẻ uyên bác giả tạo. Hắn khoác trên mình bộ quan phục tơ lụa chỉnh tề, không một nếp nhăn, nhưng ánh mắt hắn lại ẩn chứa sự mưu mô, tính toán, và một nụ cười khẩy nhàn nhạt trên môi.

Lâm Dịch đứng thẳng, thân hình gầy gò của anh đối l���p hoàn toàn với sự phô trương của Thẩm Đại Nhân. Anh mặc bộ y phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất trầm ổn, kiên định của anh lại khiến hắn không thể xem thường. Bên cạnh anh, Vương Đại Trụ và Lý Hổ nắm chặt vũ khí, cố gắng kiềm chế cơn giận đang sục sôi trong lòng. Binh trưởng Triệu cau mày, tay đặt lên chuôi kiếm, còn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thì hừ lạnh một tiếng, đôi mắt dữ tợn như muốn nuốt chửng kẻ đối diện. Bạch Vân Nhi đứng lùi lại một chút, ánh mắt thông minh sắc sảo quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm.

Lão quản gia, tay sai của Thẩm Đại Nhân, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt lại tinh ranh và đầy vẻ khinh khỉnh. Hắn ta hắng giọng, cố gắng tạo ra vẻ uy nghi, nhưng thực chất chỉ là khúm núm trước chủ. "Theo lệnh Thẩm Đại Nhân, vùng này nằm dưới sự bảo hộ của phủ nha. Giữa thời loạn, việc cống nạp là tất yếu để duy trì an ninh. Vậy nên, phủ nha yêu cầu các ngươi... phải nộp đủ số lương thực, quân lương, và vàng bạc đã quy định. Thêm vào đó, để bù đắp cho những tổn thất của phủ nha trong việc phái quân bảo vệ biên cương, các ngươi cần phải cống nạp gấp đôi số lượng đã định."

Lời nói của Lão quản gia như một gáo nước lạnh tạt vào mặt những người đang vật lộn với cái đói và bệnh tật. Vương Đại Trụ không nhịn được, định bước lên nói, nhưng một ánh mắt sắc lạnh của Lâm Dịch đã ngăn anh ta lại.

Lâm Dịch tiến lên một bước nhỏ, giọng anh bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén, từng lời nói đều có trọng tâm. "Thẩm Đại Nhân, ngài cũng biết sau trận chiến vừa rồi, chúng tôi đã kiệt quệ. Hơn hai đợt tấn công liên tiếp của quân địch đã khiến Thôn Làng Sơn Cước tổn thất nặng nề. Lương thực, thuốc men đều cạn. Bách tính đang đói rét, thương binh nằm la liệt. Chúng tôi cần viện trợ, không phải cống nạp." Anh không cầu xin, mà là trình bày sự thật, một sự thật hiển nhiên mà bất cứ ai có lương tri đều phải thấy. "Chúng tôi đã hy sinh máu xương để giữ vững mảnh đất này, để bảo vệ biên cương. Chúng tôi đã chiến đấu cho cả ngài, cho cả triều đình Đại Hạ."

Thẩm Đại Nhân nghe vậy, liền bật ra một tiếng cười khẩy lạnh lùng, giọng nói của hắn ta mang vẻ khách sáo nhưng đầy mỉa mai. "Khốn khó? Đó là việc của các ngươi. Kho dự trữ của ta là để dành cho những người biết giá trị của sự bảo hộ. Ngươi nghĩ rằng những hạt gạo, những thỏi bạc trong kho của ta là từ trên trời rơi xuống sao? Ta cũng phải bỏ công sức, phải dùng uy quyền của triều đình để tích trữ chúng. Và ta chỉ dùng chúng cho những kẻ có giá trị. Các ngươi, những kẻ biên thùy thấp kém, lại dám đòi hỏi sao?" Hắn ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua Lâm Dịch, rồi nhìn sang đám đông dân làng đang lấp ló phía sau, đầy vẻ khinh miệt. "Nếu không thể đáp ứng, vậy thì... đừng trách ta rút đi 'sự che chở' này. Đến lúc đó, khi quân địch tràn vào, thì các ngươi hãy tự trách mình đã không biết điều."

Hắn nói xong, không đợi Lâm Dịch phản ứng, chỉ khoát tay ra hiệu cho Lão quản gia và đoàn tùy tùng quay đi. Giữa trưa thanh thiên bạch nhật, Thẩm Đại Nhân không thèm bước xuống kiệu, không thèm nhìn thẳng vào những gương mặt tiều tụy, không thèm nghe một lời cầu xin nào nữa. Hắn ta đến như một cơn ác mộng, gieo rắc sự tuyệt vọng, rồi lại rời đi một cách lạnh lùng, để lại phía sau là một sự im lặng chết chóc và những ánh mắt căm phẫn. Tiếng vó ngựa và xích sắt dần xa, nhưng nỗi căm tức vẫn còn đọng lại, nặng nề hơn bao giờ hết.

Hoàng hôn buông xuống, mang theo một cơn gió mạnh và những đám mây đen kịt, hứa hẹn một đêm mưa lạnh lẽo. Trong căn lều chỉ huy, không khí đặc quánh sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Sau khi Thẩm Đại Nhân rời đi, mọi người quay trở lại với sự giận dữ bị dồn nén. Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến lay động, hắt lên những gương mặt cau có, chán chường.

Vương Đại Trụ không thể kiềm chế được nữa, anh ta đấm mạnh xuống bàn gỗ thô sơ, tạo ra một tiếng động khô khốc trong không gian im lặng. "Đồ súc sinh! Hắn ta thà để dân chết đói cũng không chịu nhả ra một hạt gạo! Cái loại quan tham như hắn, sao trời không giáng sét đánh chết đi!" Giọng anh ta gầm lên, đầy căm phẫn. Lý Hổ bên cạnh cũng nghiến răng ken két, bàn tay nắm chặt chuôi dao, sẵn sàng chiến đấu nếu được lệnh.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, vẻ mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp khẽ rung lên vì tức giận. "Hắn muốn chúng ta chết. Chết vì giặc, hoặc chết vì đói, để hắn dễ dàng thâu tóm mọi thứ. Ta đã từng gặp qua nhiều kẻ khốn nạn, nhưng chưa từng thấy kẻ nào khốn nạn đến thế!" Hắn ta gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu. Binh trưởng Triệu thở dài thườn thượt, sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt sạm nắng. Ông ta biết, những lời căm phẫn đó không thể thay đổi được gì.

Lâm Dịch ngồi lặng im, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy leo lét, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời trong ngọn lửa nhỏ bé đó. Nội tâm anh đang dậy sóng. Cơn giận dữ bùng lên mạnh mẽ, như một con thú bị dồn vào đường cùng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời nói đó lại vang vọng trong đầu anh, đầy cay đắng. Anh đã từng nghĩ, dù là thế giới cổ đại khắc nghiệt này, cũng vẫn có những giới hạn đạo đức nhất định. Nhưng Thẩm Đại Nhân, với sự tham lam và tàn nhẫn của mình, đã phá vỡ mọi giới hạn. Hắn không chỉ là một chướng ngại vật, hắn là một con ký sinh trùng, hút cạn sinh lực của người dân, để lại phía sau là xương trắng và sự tuyệt vọng.

Anh cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng thêm nặng nề. Không chỉ phải đối phó với quân địch bên ngoài, giờ đây anh còn phải đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm hơn, một kẻ thù ẩn mình trong lớp áo quan lại, lợi dụng uy quyền của triều đình để bóc lột chính những người mà hắn có nhiệm vụ bảo vệ. Sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều đã hiện rõ qua hành động của những kẻ như Thẩm Đại Nhân. Đây không còn là những tin đồn về sự suy yếu của triều đình, mà là hiện thực tàn khốc mà anh đang phải đối mặt.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cơn giận dữ không thể giúp anh giải quyết vấn đề. Anh cần sự lý trí, sự lạnh lùng của một chiến lược gia. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa lều, nhìn ra ngoài màn đêm đang buông xuống. Gió hú mạnh hơn, mây đen vần vũ như muốn nuốt chửng cả Thôn Làng Sơn Cước. Anh cảm nhận được cái lạnh buốt thấu xương, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa khác đang bùng lên, một ngọn lửa của quyết tâm và sự tàn nhẫn cần thiết.

Anh quay lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt lo lắng của các đồng minh. Giọng anh trầm tĩnh, nhưng sắc lạnh như lưỡi dao vừa mài. "Đúng vậy. Hắn muốn chúng ta chết. Vậy thì... chúng ta không thể để hắn toại nguyện. Kế hoạch ban đầu của chúng ta... sẽ cần thêm một vài điều chỉnh."

Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Bạch Vân Nhi nhìn anh, chờ đợi. Họ cảm nhận được một sự thay đổi trong Lâm Dịch, một sự kiên định lạnh lẽo hơn, một quyết tâm không lay chuyển.

Lâm Dịch đưa tay chỉ về phía bản đồ, nơi có chấm đỏ đánh dấu thành trấn Thiên Phong, nơi Thẩm Đại Nhân đang ngự trị. "Chúng ta không thể trông chờ vào bất cứ ai. Chúng ta phải tự cứu mình. Và để tự cứu mình, chúng ta không chỉ phải đột phá vòng vây của quân địch để tìm kiếm nguồn cung cấp, mà còn phải loại bỏ mối họa từ bên trong. Thẩm Đại Nhân... đã tự đặt mình vào vị trí kẻ thù của chúng ta." Anh dừng lại, ánh mắt anh sáng lên trong bóng tối, ẩn chứa một kế sách tàn bạo. "Kế hoạch sẽ là một mũi tên trúng hai đích. Chúng ta sẽ không chỉ tìm lương thảo, mà còn phải đảm bảo rằng Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ có cơ hội trục lợi trên xương máu của bách tính nữa."

Cả căn lều chìm vào im lặng. Mọi người đều hiểu ý Lâm Dịch. Kế hoạch của anh không còn chỉ là đột phá vòng vây để sinh tồn, mà đã trở thành một cuộc chiến hai mặt, một cuộc chiến chống lại quân địch bên ngoài và một cuộc chiến chống lại kẻ thù tàn nhẫn từ bên trong. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều, sự xuất hiện ngày càng nhiều của những kẻ trục lợi như Thẩm Đại Nhân, đã buộc Lâm Dịch phải lựa chọn một con đường tàn khốc hơn.

Trong ánh sáng yếu ớt của ngọn nến, Lâm Dịch nhìn ra ngoài, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thôn Làng Sơn Cước. Anh biết rằng, kể từ giờ phút này, mọi quyết định của anh sẽ còn táo bạo và rủi ro hơn nữa. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không thể để những người anh trân trọng phải chết, không thể để Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhủ. Và giờ đây, anh sẽ dùng tri thức đó, dùng mọi mưu lược của mình, để sống sót và bảo vệ những gì anh có, kể cả khi phải dẫm lên những nguyên tắc từng được anh tôn thờ. Một cuộc chiến mới, cam go hơn, đã chính thức bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free