Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 652: Vực Thẳm Kiệt Quệ: Thống Kê Sinh Tử

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời yếu ớt đang dần cao hơn, mang theo cái lạnh cắt da của buổi sớm. Anh biết, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Anh phải đối mặt với tất cả, dù cho điều đó có nghĩa là anh phải đánh đổi bằng cả sinh mạng của mình. Một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy trong đôi mắt mệt mỏi. Anh sẽ không để ai phải chết vô ích. Anh sẽ không để Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ.

***

Bình minh hé rạng, xuyên qua những khe hở trên vách gỗ của căn nhà kho tạm bợ, vẽ lên sàn đất những vệt sáng vàng nhạt và lạnh lẽo. Không khí trong phòng đặc quánh mùi đất ẩm, mùi khói gỗ còn vương lại từ bếp lửa đêm qua, và cả mùi mồ hôi, mùi lo lắng của những người đã thức trắng đêm. Gió lạnh từ bên ngoài lùa vào qua những khe cửa hẹp, khiến không gian vốn đã ảm đạm lại càng thêm phần buốt giá. Dù bầu trời bên ngoài quang mây tạnh, hứa hẹn một ngày tàn khốc, nhưng trong căn phòng này, tất cả đều cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén lên lồng ngực.

Lâm Dịch đứng trước tấm bản đồ thô sơ của căn cứ Thôn Làng Sơn Cước, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng chi tiết, từng vị trí phòng thủ, từng con đường mòn. Thân hình anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao do những ngày thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng lúc này, anh toát ra một vẻ kiên định đến đáng sợ. Khuôn mặt thanh tú thường ngày giờ đây lại mang vẻ trầm tư, khắc khoải, từng đường nét như được khắc sâu thêm bởi sự căng thẳng tột độ. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán, nhưng anh chẳng bận tâm. Ánh mắt anh sắc bén, cố gắng xuyên thấu từng con số, từng báo cáo mà các thủ hạ của mình đang trình bày. Xung quanh anh, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đều đứng nghiêm trang, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị. Không khí im lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng gió rít nhẹ bên ngoài và tiếng bút sột soạt của Lâm Dịch khi anh ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ. Anh cảm thấy cái lạnh không chỉ đến từ làn gió, mà còn từ những con số khô khan đang dần hiện rõ bức tranh ảm đạm của họ.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng khuôn mặt chất phác giờ đây hằn rõ vẻ lo lắng, bước lên một bước. Giọng nói của y to và rõ ràng, nhưng lại mang một nỗi buồn không thể che giấu. "Đại ca, lương thực... tình hình rất tệ. Sau trận chiến vừa rồi, chúng ta đã phải dùng hết số dự trữ khẩn cấp. Giờ đây, chỉ còn đủ dùng trong ba ngày nếu giữ nguyên mức ăn hiện tại của toàn bộ dân làng và binh sĩ. Nếu phải tăng khẩu phần cho những người bị thương nặng, con số này có thể còn ít hơn." Y nói, tay chỉ vào một đống bao tải lúa mì vơi đi trông thấy, và một vài vại gạo gần như cạn đáy. Mùi của ngũ cốc cũ kỹ vẫn còn thoang thoảng trong không khí, nhưng nó chẳng làm ai thấy no lòng.

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, ngón tay anh gạch một đường trên cuốn sổ. *Ba ngày... Ba ngày. Thậm chí còn ít hơn nếu không tính toán kỹ lưỡng.* Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng cứng. Anh đã dự liệu được điều này, nhưng khi những con số được nói ra, sự thật vẫn nghiệt ngã đến mức khó chấp nhận. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng làm sao để sinh tồn khi cái đói đã chực chờ ngay trước cửa?

Tiếp theo là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt vẫn còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn giờ đây đầy vẻ căng thẳng. "Đại ca," y nói, giọng có chút run rẩy. "Vũ khí... hao tổn quá nhiều. Cung tên gần như đã hết, chúng ta chỉ còn đủ cung cấp cho một nửa số binh sĩ nếu địch tấn công tiếp. Mũi tên dự trữ cũng chỉ còn một số ít. Giáp trụ rách nát, không có vật liệu để sửa chữa. Hỏa dược cũng chỉ còn một lượng nhỏ, không đủ để chế tạo thêm bẫy hay công cụ phòng thủ." Y chỉ vào đống vũ khí nằm ngổn ngang một góc, hầu hết đều đã sứt mẻ, gãy nát, hoặc han gỉ. Mùi sắt gỉ và bụi bặm lẫn vào không khí, gợi lên hình ảnh của sự tàn phá.

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng hình dung ra viễn cảnh Thôn Làng Sơn Cước sẽ chống đỡ một đợt tấn công nữa với những gì còn lại. *Vũ khí thô sơ, nhưng lại là thứ duy nhất bảo vệ họ.* Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức không thể biến đá thành thép, không thể biến cành cây thành cung cứng.

Bạch Vân Nhi, dù gương mặt kiệt sức, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, vẫn giữ được vẻ sắc sảo và thanh thoát thường thấy. Nàng bước tới, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi. "Lâm công tử, tình hình tài chính cũng không khả quan hơn. Tiền bạc dự trữ của Thôn Làng Sơn Cước đã chạm đáy. Các thương đoàn lớn đều đang án binh bất động vì chiến sự. Những thương nhân nhỏ lẻ cũng không dám mạo hiểm tới đây. Chúng ta không còn gì để mua sắm thêm lương thực, thuốc men hay vật tư. Hàng hóa từ bên ngoài cũng đã bị chặn lại phần lớn. E rằng, chúng ta đã bị phong tỏa." Nàng nói, tay cầm một tập giấy da ghi chép chi chít những con số, nhưng lúc này, những con số ấy chỉ mang ý nghĩa của sự trống rỗng. Mùi mực tàu và giấy cũ không thể che lấp đi sự tuyệt vọng.

Lâm Dịch xoa trán. Sự mệt mỏi tột độ đang gặm nhấm từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể anh. Anh đã thức trắng nhiều đêm, suy nghĩ, tính toán, và chỉ huy. Đôi khi, anh cảm thấy mình chỉ muốn gục xuống và ngủ một giấc thật dài, không màng đến thế sự. Nhưng anh không thể. Anh không được phép gục ngã. *Sự cạn kiệt tài nguyên tột độ sẽ buộc mình phải tìm kiếm nguồn cung cấp mới bằng mọi giá.* Anh nghĩ bụng. *Có thể là thông qua các con đường mạo hiểm, hoặc liên hệ với các thế lực không mong muốn.* Ý nghĩ này khiến anh rùng mình. Anh không muốn mạo hiểm, nhưng tình thế không cho phép anh lựa chọn. *Thẩm Đại Nhân... hắn chắc chắn đang cười thầm.*

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, bước tới, giọng nói trầm và nặng nề. "Về quân số, Lâm đại nhân, chúng ta đã mất đi một phần ba binh sĩ. Những người còn lại đều kiệt sức, nhiều người bị thương nhẹ không thể chiến đấu hiệu quả. Tinh thần có lẽ cũng không còn được như trước. Để duy trì khả năng phòng thủ như hiện tại, chúng ta cần ít nhất gấp đôi số người và vật tư." Ánh mắt y quét qua những gương mặt mệt mỏi của các binh sĩ đang canh gác bên ngoài, những người thỉnh thoảng lại ho khan trong cái lạnh.

Cuối cùng, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn và vẻ mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp, cũng lên tiếng. Giọng y to, gằn, nhưng không còn vẻ hung hăng như trước, thay vào đó là sự nghiêm trọng và thận trọng. "Bang Hắc Sa của ta cũng không khá hơn. Anh em bị thương quá nửa, thuốc men không đủ. Vũ khí cũng là đồ cũ nát, kiếm sứt mẻ, đao cùn. Đống củi khô dự trữ cho mùa đông cũng đã đốt gần hết để giữ ấm cho thương binh. Nếu địch tấn công nữa, e rằng... chúng ta không thể giữ được lâu." Y liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng, nhưng cũng có một chút gì đó thách thức, như muốn hỏi: *Ngươi, một thư sinh, có thể làm gì trong tình cảnh này?* Mùi tanh của máu khô vẫn còn vương vấn trên áo giáp da của y, nhắc nhở về cái giá của chiến thắng.

Lâm Dịch lắng nghe từng báo cáo, nét mặt trầm tư, thỉnh thoảng ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Anh đưa tay xoa trán, cảm nhận sự mệt mỏi tột độ nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. Mỗi con số, mỗi lời nói đều như một tảng đá đè nặng lên vai anh. Anh đã thắng trận chiến, nhưng cái giá phải trả quá đắt, khiến họ kiệt quệ về mọi mặt. *Giá của chiến thắng cay đắng,* anh thầm nhủ. Anh nhìn những gương mặt quen thuộc xung quanh, những người đã tin tưởng anh, đã chiến đấu cùng anh. Nỗi sợ hãi thất bại, sợ mất đi những người thân yêu và cộng đồng đã dày công xây dựng, đang bóp nghẹt trái tim anh. Nhưng anh không thể để lộ điều đó. Một người lãnh đạo không được phép tỏ ra yếu đuối. Anh phải tìm ra cách.

***

Lâm Dịch ngồi xuống, đặt cuốn sổ tay lên bàn, tiếng giấy chạm gỗ khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ánh sáng mặt trời giờ đã lên cao hơn một chút, chiếu thẳng vào căn phòng, phơi bày rõ hơn những vết tích của sự thiếu thốn và kiệt quệ. Bụi trong không khí lấp lánh như những hạt vàng li ti, nhưng chúng chẳng thể mang lại hy vọng. Không khí trở nên nặng nề, dường như mọi người đều nín thở chờ đợi lời phán quyết của Lâm Dịch. Sự lo lắng và tuyệt vọng đang lan tỏa trong căn phòng, một mùi vị đắng chát xộc lên mũi.

Lâm Dịch nhìn từng người trong phòng, ánh mắt anh dừng lại lâu hơn một chút vào Bạch Vân Nhi, rồi sang Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Ai nấy đều cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh nhìn sắc lạnh của anh. Họ đã nỗ lực hết sức, nhưng sức người có hạn, và nguồn lực của họ đã cạn kiệt. *Áp lực từ tình hình hiện tại đang đẩy mình đến giới hạn,* anh cảm nhận rõ. *Mình phải tìm ra một lối thoát, một tia hy vọng trong tình cảnh tuyệt vọng này.*

"Chúng ta đều thấy rõ tình hình," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm tĩnh đến lạ thường, như thể mọi cảm xúc đã bị anh nén chặt vào sâu thẳm. "Không thể che giấu. Thiếu đói và bệnh tật sẽ còn nguy hiểm hơn cả quân địch. Một đội quân đói khát, bệnh tật thì không thể chiến đấu. Một ngôi làng không còn sức sống thì không thể phòng thủ. Ai có đề xuất?" Câu hỏi của anh không phải là một câu hỏi cầu cứu, mà là một lời khẳng định về thực tế nghiệt ngã, buộc mọi người phải đối mặt với sự thật, không thể trốn tránh.

Căn phòng lại chìm vào im lặng. Mọi người nhìn nhau, rồi lại nhìn xuống đất. Họ biết, câu trả lời nằm ở Lâm Dịch, nhưng chính họ cũng không biết phải làm gì. Nỗi sợ hãi thất bại và sự bất lực hiện rõ trên từng khuôn mặt.

Binh trưởng Triệu hắng giọng, phá vỡ sự im lặng. "Lâm đại nhân, tình hình này... không thể giữ được lâu. Chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng không có lương thực, không có thuốc men, không có vũ khí... quân sĩ sẽ không còn tinh thần chiến đấu nữa. Chúng ta phải rút lui, ít nhất là tạm thời. Rút về phía Nam, về một vùng đất an toàn hơn, rồi tìm cách tái tổ chức." Giọng y vang lên đầy sự thực tế, pha lẫn chút cay đắng của một người lính đã quá quen với việc phải đưa ra những quyết định khó khăn. Y biết rằng việc từ bỏ Thôn Làng Sơn Cước sẽ là một sự sỉ nhục lớn, nhưng sinh mạng binh sĩ quan trọng hơn danh dự.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm gừ, vỗ mạnh tay xuống bàn, tiếng "bốp" khô khốc làm cả phòng giật mình. "Rút lui? Rút đi đâu? Chẳng lẽ để cả làng này bị bỏ đói, bị tàn sát? Để những người già, trẻ nhỏ không có khả năng đi lại bị bỏ lại phía sau? Ngươi nghĩ Thẩm Đại Nhân sẽ để chúng ta rút lui an toàn sao? Hắn sẽ tát nước theo mưa, đuổi giết chúng ta đến cùng! Hơn nữa, Thôn Làng Sơn Cước này là nhà của nhiều người. Rút lui nghĩa là bỏ tất cả!" Giọng y thô tục, bỗ bã, nhưng lại chạm đúng vào nỗi lo lắng sâu kín của mọi người. Mùi thuốc súng và máu tanh vẫn còn vương vấn trên áo y, như một lời nhắc nhở rằng chiến tranh không có chỗ cho sự yếu mềm.

Lý Hổ, người thường ít nói, giờ đây cũng lên tiếng, giọng trầm và kiên định. Vóc dáng vạm vỡ của y tựa như một bức tường vững chắc. "Chúng ta có thể thử đột phá vòng vây để tìm lương thảo... theo con đường mòn phía Tây. Có thể có một vài thương đoàn nhỏ vẫn dám mạo hiểm qua đó. Nhưng rất nguy hiểm. Địch có thể đã đặt phục kích." Y nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ sẵn sàng chiến đấu, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng về nguy cơ.

Lâm Dịch đứng dậy, đi lại quanh bàn, suy tư. Anh nhớ lại những kiến thức từ "Cẩm Nang Kế Sách" mà anh đã đọc được, những bài học về chiến tranh du kích, về quản lý nguồn lực trong thời chiến. Nhưng tất cả những lý thuyết đó đều cần có tài nguyên để triển khai. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh chợt nghĩ. Nó chỉ nợ những người yếu kém sự tàn khốc. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng nhạt đang chiếu lên những con đường đất của Thôn Làng Sơn Cước. Những người dân làng đang cố gắng dọn dẹp hậu quả trận chiến, khuôn mặt họ đầy mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười yếu ớt khi nhìn thấy nhau. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, xa xăm và yếu ớt, như một lời nhắc nhở về sự sống mong manh mà anh đang cố gắng bảo vệ. Mùi khói bếp thoảng qua, nhưng anh biết, không phải nhà nào cũng còn đủ củi để nhóm lửa, đủ gạo để nấu cơm.

*Sự im lặng bất thường từ Thẩm Đại Nhân sau 'đợt tấn công thứ hai' này... chắc chắn là một âm mưu lớn hơn.* Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra bộ mặt xảo quyệt của Thẩm Đại Nhân. Hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. Hắn sẽ chờ đợi, chờ cho Thôn Làng Sơn Cước kiệt quệ hoàn toàn, chờ cho sĩ khí xuống đến mức thấp nhất, rồi mới tung ra đòn chí mạng. Một chiến lược 'tát nước theo mưa' để tiêu diệt anh khi anh yếu nhất. Hắn có thể đã phong tỏa mọi đường tiếp tế, hoặc thậm chí là tung tin đồn gây hoang mang để phá vỡ tinh thần đoàn kết.

Lâm Dịch cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió, mà vì sự tàn nhẫn của Thẩm Đại Nhân và sự thật nghiệt ngã của thế giới này. *Áp lực này có thể kích hoạt những tiềm năng hoặc quyết định chưa từng có, thậm chí là vi phạm một số nguyên tắc của bản thân,* anh tự nhủ. Anh không phải là một vị thánh, nhưng anh cũng không muốn trở thành một kẻ tàn nhẫn. Tuy nhiên, để sinh tồn, đôi khi người ta phải làm những điều không muốn. Anh đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của Đại Hạ vương triều đang suy yếu, của những thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện như những bóng ma, của những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù và linh khí mỏng manh đang dần được hé lộ. Thôn Làng Sơn Cước chỉ là một con tốt thí trong cuộc cờ lớn này.

Vị đắng trong miệng Lâm Dịch càng lúc càng rõ rệt. Nó không phải là vị của thức ăn, mà là vị của trách nhiệm, của sự lo lắng, của những sinh mạng đã mất và của những sinh mạng đang đặt cược vào anh. Anh mở mắt ra, ánh nhìn quyết liệt hơn bao giờ hết. Anh biết, anh phải tìm ra một giải pháp "phi truyền thống", một cách mà không ai ngờ tới, sử dụng tri thức hiện đại và "Cẩm Nang Kế Sách" của mình.

***

Buổi chiều tà buông xuống, ánh sáng hoàng hôn yếu ớt nhuộm đỏ rặng cây phía Tây, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo và không khí u ám bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh cắt da, len lỏi qua từng căn nhà, từng con người. Lâm Dịch bước vào trạm y tế tạm thời, một căn lều lớn dựng vội bằng vải bạt và gỗ mục, nằm khuất sau những căn nhà. Ngay khi bước qua tấm màn che, một mùi hương khó chịu xộc thẳng vào mũi anh: mùi máu tanh, mùi mồ hôi, mùi thảo dược ít ỏi và cả mùi mục rữa nhẹ của những vết thương không được chăm sóc kịp thời. Âm thanh trong lều là một bản giao hưởng đau đớn: tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng ho khù khụ, tiếng thì thầm an ủi tuyệt vọng.

Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim Lâm Dịch thắt lại. Hàng chục thương binh nằm la liệt trên những tấm chiếu rách nát, khuôn mặt xanh xao, tái nhợt. Nhiều người sốt cao, mê man. Những người bị thương nhẹ hơn thì ôm vết thương, cắn răng chịu đựng, ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn. Hồ Gia Gia, với râu tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang cúi mình bên một thương binh, tay chân ông run rẩy khi cố gắng băng bó một vết thương nhiễm trùng nặng. Bên cạnh ông là Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn của bà dường như đã oằn xuống vì mệt mỏi và lo lắng. Khuôn mặt bà hằn rõ dấu vết thời gian, ánh mắt đầy lo âu nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, tận tình lau mồ hôi cho một bệnh nhân. Bà là biểu tượng của sự kiên cường, tần tảo, nhưng giờ đây, ngay cả bà cũng không giấu được vẻ tuyệt vọng.

"Hồ Gia Gia... Mẫu thân..." Lâm Dịch bước tới, giọng anh khản đặc. Cái lạnh bên ngoài không còn là gì so với sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong lồng ngực anh.

Hồ Gia Gia ngẩng đầu lên, đôi mắt từ bi nhưng giờ đây lại đục ngầu vì mệt mỏi và bất lực. "Lâm Dịch à... thuốc đã hết. Ta... ta không biết phải làm sao nữa." Ông chỉ vào cái bàn nhỏ bên cạnh, nơi chỉ còn lèo tèo vài lọ thuốc đã gần cạn, vài nắm lá cây dại được giã nát. Vải băng gạc đã hết từ lâu, họ phải dùng những mảnh vải cũ, rách rưới để cầm máu và băng bó. "Nhiều người sốt cao lắm, nhưng không có thuốc hạ sốt. Vết thương của họ bắt đầu mưng mủ rồi. Nếu không có thuốc, e rằng..." Ông không nói hết câu, nhưng Lâm Dịch hiểu. Cái chết đang rình rập, không phải từ mũi tên của quân địch, mà từ bệnh tật và sự thiếu thốn.

Lâm mẫu quay lại nhìn anh, ánh mắt bà tràn ngập nỗi đau. "Con trai, nhiều người sốt cao lắm, không có thuốc hạ sốt. Nhìn họ mà lòng ta đau như cắt. Thằng bé Trí nhà bên, vết thương ở chân của nó đã sưng tấy lên rồi. Ta sợ..." Giọng bà nghẹn lại, không thể nói thêm. Bà đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn những tiếng nức nở. Mùi mồ hôi và máu tươi ám vào quần áo bà, thấm vào từng thớ vải.

Lâm Dịch quỳ xuống bên một thương binh, một người lính trẻ tuổi chỉ hơn anh vài tuổi, khuôn mặt tái nhợt, đôi môi khô nứt. Anh nhẹ nhàng vén tấm vải che vết thương ở bả vai của người lính. Vết thương đã sưng đỏ, có dấu hiệu nhiễm trùng nghiêm trọng. Anh cảm nhận được nhiệt độ cao từ cơ thể người lính, cảm nhận được cái lạnh run rẩy của cậu ta. *Tình trạng này không thể kéo dài,* anh nghĩ bụng. *Mình phải tìm ra cách. Bằng mọi giá.* Nỗi sợ hãi mất mát lại dâng trào, nhưng lần này, nó không khiến anh run sợ, mà càng khiến anh thêm quyết tâm.

Anh đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lâm mẫu, cố gắng an ủi. Bàn tay bà lạnh toát, run rẩy. "Mẫu thân, người đừng lo lắng quá. Con sẽ tìm cách. Con sẽ không để ai phải chết vô ích." Giọng anh trầm ổn, nhưng nội tâm anh đang gào thét. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng làm sao để sinh tồn khi cái chết cận kề từng khoảnh khắc?* Anh cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, cảm giác tội lỗi khi không thể đảm bảo đủ sự sống cho tất cả mọi người, và sự giằng xé giữa lý trí lạnh lùng của một chiến lược gia và lòng trắc ẩn của một con người.

Ánh mắt anh quét qua những gương mặt đau đớn, những ánh mắt tuyệt vọng đang nhìn anh như một tia hy vọng cuối cùng. Anh nhớ lại "Thần Nông Bách Thảo Phổ", cuốn sách về các loại thảo dược mà anh đã đọc, nhưng nó chỉ là lý thuyết. Anh cần nguyên liệu, cần công cụ, cần thời gian, và quan trọng nhất là cần nguồn cung cấp. Anh biết, Thẩm Đại Nhân có lẽ đang chờ đợi chính khoảnh khắc này, chờ đợi sự suy yếu đến tột cùng của Thôn Làng Sơn Cước để tung ra đòn kết liễu. Hắn sẽ không buông tha.

Lâm Dịch đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa lều, nơi hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, để lại một màn đêm đen kịt. Cái lạnh buốt thấu xương. Anh biết, không còn thời gian để do dự. Anh phải hành động. Anh phải tìm kiếm nguồn cung cấp mới bằng mọi giá, có thể là thông qua các con đường mạo hiểm, đột phá vòng vây, hoặc giao dịch với các thế lực không mong muốn. Áp lực từ tình hình hiện tại đã đẩy anh đến giới hạn, và anh biết rằng mình có thể phải kích hoạt những tiềm năng hoặc đưa ra những quyết định chưa từng có, thậm chí là vi phạm một số nguyên tắc của bản thân để cứu lấy những người này.

Trong màn đêm lạnh giá, một ngọn lửa quyết tâm cháy rực trong đôi mắt mệt mỏi của Lâm Dịch. Anh sẽ không để Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ. Anh sẽ không để ai phải chết vô ích.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free