Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 651: Kiệt Quệ: Giá Của Chiến Thắng Cay Đắng

Sương mù đã hoàn toàn tan biến theo ánh bình minh, để lộ ra khung cảnh tang thương của Cánh Đồng Bất Tận. Những vệt máu loang lổ trên nền đất ẩm ướt, xen lẫn bùn lầy và mảnh vỡ của vũ khí. Xác lính địch nằm la liệt, gương mặt méo mó vì kinh hoàng. Tiếng kêu đau đớn của thương binh, tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ hấp hối, và tiếng bước chân nặng nề của dân quân đang thu dọn chiến trường hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc mà Lâm Dịch đã quá quen thuộc.

Từ trên đài quan sát tạm bợ, được dựng vội bằng gỗ và đất nện, Lâm Dịch đứng đó, bất động như một bức tượng tạc. Chiếc áo vải thô dính đầy bụi và một vài vết máu khô, mái tóc đen bù xù rủ xuống trán, che đi một phần đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Khuôn mặt anh xanh xao, gầy gò, hằn lên vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng ánh nhìn vẫn sắc như dao cạo, quét qua từng góc của Thôn Làng Sơn Cước đang dần hiện rõ dưới ánh sáng ban mai yếu ớt.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời tự nhủ quen thuộc lại vang vọng trong đầu anh, nhưng lần này, nó mang theo một vị đắng chát. Chiến thắng có vẻ vang đến mấy, cái giá phải trả vẫn luôn nghiệt ngã. Những lớp phòng tuyến mà anh đã dày công xây dựng, những bức tường đất, những hàng cọc nhọn, giờ đây chỉ còn là những mảng đổ nát tan hoang. Khói từ những đám lửa chưa kịp tàn vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi máu tanh nồng và mùi thuốc súng khét lẹt. Một mùi hương đặc trưng của cái chết và sự hủy diệt. Gió sớm lạnh buốt thổi qua, mang theo hơi ẩm từ đất, luồn vào những kẽ hở của lớp áo mỏng, khiến anh khẽ rùng mình.

"Đại ca..." Một giọng nói khàn khàn vang lên sau lưng, phá vỡ sự tĩnh lặng của Lâm Dịch.

Anh không cần quay lại cũng biết đó là Trần Nhị Cẩu. Dù mệt mỏi, nhưng thằng bé vẫn luôn là cái bóng trung thành của anh. Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu cho Nhị Cẩu tiếp tục.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng và mệt mỏi, tiến lại gần, giọng nói run rẩy: "Đại ca, nhiều người bị thương nặng quá... Thuốc men thì sắp hết rồi. Hồ Gia Gia nói, nếu không có thêm thảo dược quý, sợ rằng nhiều huynh đệ sẽ không qua khỏi." Hắn dừng lại, nuốt khan, "Đạn dược cũng đã vơi đi rất nhiều sau trận này. Lương thực... dân làng cũng đã gom góp hết khả năng rồi."

Lâm Dịch vẫn im lặng, ánh mắt anh lướt qua những người dân làng đang hối hả di chuyển, khiêng vác những thương binh về trạm y tế tạm thời. Mỗi bước chân của họ đều nặng trĩu, mỗi gương mặt đều hằn lên sự kiệt sức và nỗi đau. Tiếng rên rỉ của những người bị thương vọng lên từ phía dưới, xuyên qua lớp sương mỏng còn sót lại, như những tiếng than khóc của linh hồn. Anh cảm nhận được gánh nặng của từng sinh mạng, từng ánh mắt kỳ vọng mà họ đặt lên vai anh.

"Ta biết rồi." Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm khàn, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một ngọn núi đá. "Cứ để Hồ Gia Gia lo liệu trước, ta sẽ tìm cách."

Anh vuốt mặt, cảm nhận sự thô ráp của làn da. Trong khoảnh khắc đó, anh ước mình có thể trở về cái thế giới cũ, nơi có những bệnh viện vô trùng, những loại thuốc giảm đau mạnh mẽ, những bác sĩ chuyên nghiệp. Nhưng đây là Đại Hạ, nơi sinh mạng con người mỏng manh như cánh bèo trôi giữa dòng nước lũ, và anh chỉ là một kẻ xuyên không không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức cũng cần tài nguyên để phát huy.

Vương Đại Trụ, phó tướng của anh, tiến đến, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng toát lên vẻ rệu rã. Khuôn mặt chất phác của hắn hằn lên những nếp nhăn lo âu, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm. "Sĩ khí xuống thấp lắm rồi, Đại ca. Mấy ngày nay liên tục chiến đấu, mọi người đều đã đến giới hạn. Nếu Thẩm Đại Nhân lại cho người tấn công nữa... chúng ta không thể chịu nổi một đợt tấn công thứ ba đâu." Giọng hắn trầm khàn, đầy vẻ bất lực.

Lâm Dịch nghe rõ từng lời, và anh cũng cảm nhận được điều đó. Mặc dù họ vừa giành chiến thắng, một chiến thắng áp đảo, nhưng niềm vui chiến thắng đã bị dập tắt bởi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi về tương lai. Mỗi người lính, mỗi dân làng đều đã kiệt sức đến tận cùng. Một vài người lính đang thu dọn thi thể đồng đội của họ, đôi vai rung lên bần bật. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào của một người phụ nữ mất chồng vang vọng đâu đó, khiến không khí càng thêm bi thương. Ánh sáng bình minh yếu ớt không đủ để xua đi bóng đêm u ám trong lòng người. Cảm giác lạnh lẽo của gió sớm luồn lách qua những mảnh vải vá víu, càng khiến cơ thể thêm run rẩy. Bùn đất dưới chân anh nặng trĩu, như gánh nặng của hàng trăm sinh mạng đang đè nặng lên đôi vai anh.

"Sẽ không có đợt tấn công thứ ba ngay đâu." Lâm Dịch nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. "Lão Cai đã bị đánh tan tác, Thẩm Đại Nhân sẽ cần thời gian để chuẩn bị cho một kế hoạch khác. Hắn sẽ không mạo hiểm tung quân ngay lập tức khi chúng ta đang cảnh giác cao độ." Anh nói vậy để trấn an Đại Trụ và Nhị Cẩu, nhưng trong lòng anh biết, sự im lặng của Thẩm Đại Nhân mới là điều đáng sợ nhất. Một kẻ thù thâm hiểm sẽ không bao giờ ra đòn một cách dễ đoán. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm giác đau buốt từ việc suy nghĩ quá độ.

*Cái giá này... quá đắt.* Anh lặp lại trong tâm trí. Cuộc sống bình yên mà anh từng khao khát ở Thôn Làng Sơn Cước đã trở thành một ký ức xa vời. Thay vào đó là những ngày tháng triền miên trong khói lửa, máu và nước mắt. Anh không phải là anh hùng, chỉ là một người bình thường cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người thân yêu. Nhưng giờ đây, định mệnh đã đẩy anh vào vị trí của một người lãnh đạo, một người phải đưa ra những quyết định sinh tử. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống vị đắng trong miệng. "Hãy để các huynh đệ nghỉ ngơi, củng cố lại phòng tuyến tạm thời. Đừng lơ là cảnh giác. Nhị Cẩu, ngươi đi cùng ta."

Trần Nhị Cẩu gật đầu răm rắp, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Dù mệt mỏi, ánh mắt hắn vẫn ánh lên sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Vương Đại Trụ cũng cúi đầu, rồi quay đi, bắt đầu truyền đạt mệnh lệnh. Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của họ, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một làn sóng ấm áp len lỏi qua sự lạnh lẽo và mệt mỏi. Anh không đơn độc. Họ tin tưởng anh. Và chính niềm tin đó là thứ giữ anh đứng vững. Mùi máu và thuốc sát trùng vẫn ám ảnh không khí, nhưng anh biết, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không gục ngã. Chưa phải bây giờ.

***

Bên trong một căn nhà gỗ lớn, vốn là nhà kho của thôn, giờ đây đã được trưng dụng thành trạm y tế tạm thời, không khí đặc quánh mùi thuốc nam nồng nặc, quyện với mùi máu tươi, mồ hôi và một thứ mùi chua nồng đặc trưng của bệnh tật. Ánh sáng bình minh yếu ớt xuyên qua những khe hở trên vách gỗ và một vài tấm vải che tạm bợ, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất. Tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh, tiếng ho khan, tiếng nấc nghẹn ngào xen lẫn tiếng dặn dò khàn đặc của Hồ Gia Gia và tiếng Lâm mẫu lau chùi vết thương, tạo nên một bản hòa tấu bi thương.

Hồ Gia Gia, với mái râu tóc bạc phơ rối bời và khuôn mặt nhăn nheo hằn rõ sự mệt mỏi, đang cúi rạp người bên một thanh niên trẻ bị thương ở chân. Đôi tay gầy guộc, run rẩy của ông đang cố gắng băng bó, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ bất lực. Túi thuốc bên hông ông giờ đây chỉ còn lèo tèo vài loại thảo dược cơ bản, khô héo và không đủ sức mạnh để chống lại những vết thương nặng.

"Lâm mẫu, nước ấm còn không?" Hồ Gia Gia thở dài một hơi, giọng nói yếu ớt, khàn đặc như thể ông đã nói liên tục hàng giờ liền. "Thuốc giảm đau chỉ còn đủ cho vài người nữa thôi. Những vết thương này... cần có linh dược mới mong lành lại được. Ta... ta hết cách rồi."

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và sự lo lắng, đang dùng một miếng vải ướt lau mồ hôi cho một người lính trẻ khác. Nghe lời Hồ Gia Gia, bà quay lại, ánh mắt rưng rưng. "Con đã đi khắp làng rồi, Hồ Gia Gia. Chỉ còn lại ngần này thôi. Nước ấm cũng đã dùng gần hết. Dân làng cũng không còn gì để đóng góp nữa. Chúng ta phải làm sao đây?" Giọng bà nghẹn lại, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Bà đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều nỗi đau trong những ngày qua. Mỗi tiếng rên rỉ của thương binh đều như nhát dao cứa vào lòng bà. Bà ôm lấy đứa con gái nhỏ của một người lính đã hy sinh, đứa bé vẫn đang say ngủ trong vòng tay bà, không hay biết rằng cha nó sẽ không bao giờ trở về nữa.

"Chúng ta phải làm gì đây? Con trai ta... nó đang chịu áp lực quá lớn." Lâm phụ, với gương mặt khắc khổ và đôi tay thô ráp, bước vào, mang theo một thùng nước ấm cuối cùng. Ông đặt nó xuống cạnh Hồ Gia Gia, ánh mắt đầy lo lắng nhìn quanh những thương binh đang nằm la liệt. Ông cũng đã thức trắng đêm, phụ giúp những công việc nặng nhọc nhất, nhưng giờ đây, ông cảm thấy mình bất lực trước cảnh tượng này. "Lâm Dịch... nó đã làm mọi thứ có thể rồi. Nhưng nếu không có thuốc, không có lương thực, chúng ta sẽ không thể trụ vững được nữa."

Hồ Gia Gia nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn xuống gò má nhăn nheo của ông. Ông đã hành y hơn nửa đời người, chứng kiến vô số sinh ly tử biệt, nhưng chưa bao giờ ông cảm thấy tuyệt vọng như lúc này. Các vết thương của những người lính không chỉ là vết thương thể xác, mà còn là vết thương của tâm hồn. Sự mệt mỏi, nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đang lan tỏa như một dịch bệnh. Ông dùng những chiếc khăn tẩm nước ấm, cẩn thận đắp lên vết thương hở của người lính trẻ, cố gắng giảm bớt cơn đau cho họ. Lâm mẫu quỳ xuống bên một người lính khác, vuốt ve mái tóc rối bù của anh ta, thì thầm những lời an ủi, dù bà biết, những lời nói đó không thể xoa dịu được vết thương đang rỉ máu.

Tiếng gió lạnh bên ngoài len lỏi vào qua những khe hở, mang theo mùi đất ẩm và cái lạnh buốt xương. Bầu không khí bên trong trạm y tế vừa ngột ngạt, vừa lạnh lẽo, một sự đối lập kỳ lạ. Mọi người đều làm việc không ngừng nghỉ, sự tận tâm và tình người vẫn hiện hữu giữa những đau đớn và tuyệt vọng. Nhưng ai cũng biết, họ đang vật lộn với những gì ít ỏi còn sót lại. Nguồn lực đã cạn kiệt, và mỗi ngày trôi qua, hy vọng càng trở nên mong manh.

Lâm phụ nhìn mẹ Lâm Dịch, thấy bà đang an ủi một người lính trẻ đang khóc nức nở vì cơn đau. Ông thở dài, tiến lại gần, đặt tay lên vai bà. "Bà ấy à, Dịch nó sẽ tìm ra cách thôi. Nó chưa bao giờ để chúng ta thất vọng cả." Dù nói vậy, ánh mắt ông vẫn đầy vẻ lo lắng. Ông biết, gánh nặng trên vai con trai ông nặng đến mức nào. Một người đàn ông hiện đại, không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', nhưng lại phải gánh vác số phận của cả một ngôi làng, của cả một liên minh. Ông nhìn Hồ Gia Gia đang cặm cụi với những vết thương, rồi lại nhìn những người thương binh nằm la liệt. Vị đắng trong miệng ông cũng không kém gì Lâm Dịch.

"Cha, mẹ." Tiếng Lâm Dịch vang lên từ c��a ra vào. Anh cùng Trần Nhị Cẩu bước vào. Khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong trạm y tế, đôi mắt anh khẽ nheo lại, một tia đau đớn thoáng qua. Mùi thuốc, máu và bệnh tật lập tức xộc vào mũi anh, khiến anh cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Anh đã từng trải qua nhiều cảnh tượng tương tự, nhưng mỗi lần đều là một nhát dao cứa vào tâm can.

"Dịch con." Lâm mẫu vội đứng dậy, giọng nói lo lắng. "Con xem, Hồ Gia Gia nói thuốc men không đủ rồi. Nhiều người... nhiều người e rằng không qua khỏi."

Lâm Dịch tiến đến, cúi đầu chào Hồ Gia Gia, rồi ánh mắt anh quét qua từng gương mặt thương binh. Anh nhìn thấy những người lính trẻ, những người cha, người chồng, những người đã dũng cảm chiến đấu để bảo vệ ngôi làng này. Anh nhìn thấy những vết thương khủng khiếp, những gương mặt tái mét vì mất máu. Anh biết, ở thế giới của anh, những vết thương này có thể được chữa trị. Nhưng ở đây, chúng có thể cướp đi sinh mạng bất cứ lúc nào.

"Con đã biết rồi, Hồ Gia Gia." Lâm Dịch nói, giọng anh trầm hẳn xuống. "Con sẽ tìm cách. Cha mẹ, hai người đã vất vả rồi. Hãy nghỉ ngơi một chút. Nhị Cẩu, ngươi ở lại phụ giúp Hồ Gia Gia và cha mẹ ta."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, vội vàng chạy đến phụ giúp Lâm phụ đưa nước cho thương binh. Lâm Dịch quay người bước ra ngoài, để lại phía sau một không khí nặng nề, nhưng cũng đầy sự kiên cường và hy vọng mong manh. Anh biết, quyết định tiếp theo của anh sẽ ảnh hưởng đến tất cả những sinh mạng này.

***

Trong căn phòng họp chiến lược tạm bợ, một không khí nặng nề bao trùm. Căn phòng vốn là một gian nhà ở tương đối rộng rãi, giờ đây được sử dụng làm nơi bàn bạc, không có chút gì gọi là trang trọng. Bàn gỗ thô sơ đặt giữa phòng, trên đó là một tấm bản đồ đơn giản được vẽ tay, đánh dấu các vị trí phòng thủ, các mũi tấn công của địch, và những vùng đất lân cận. Ánh sáng từ một ngọn đèn dầu leo lét đặt trên bàn, tỏa ra thứ mùi khói hăng nồng, quyện với mùi mồ hôi và không khí ngột ngạt từ những người đàn ông đang ngồi quanh bàn. Tiếng nói chuyện trầm thấp, tiếng thở dài, và tiếng ghế gỗ cọt kẹt khi ai đó thay đổi tư thế, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ, ẩn chứa sự tuyệt vọng.

Lâm Dịch ngồi trước tấm bản đồ, ngón tay anh lướt nhẹ qua các đường nét, các ký hiệu. Khuôn mặt anh vẫn xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sắc lạnh, dù ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực. Bên cạnh anh là Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Mỗi người đều mang một vẻ mặt khắc khổ, nặng trĩu suy tư.

Lý Hổ, chỉ huy đội dân quân, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng kiệt sức, lên tiếng trước. Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ bực dọc vì tình hình khó khăn. "Đại ca, dân quân của ta đã hy sinh gần một phần ba. Số còn lại thì bị thương hoặc đã kiệt sức đến nỗi không thể cầm nổi vũ khí nữa. Chúng ta cần thời gian để hồi phục, nhưng... chúng ta có bao nhiêu thời gian?"

Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, vẫn giữ dáng vẻ rắn rỏi nhưng giọng nói lại khàn khàn, lộ rõ sự lo lắng. "Số quân triều đình còn lại... chưa đến trăm người có thể cầm vũ khí một cách hiệu quả. Đạn dược cũng gần hết. Những cây cung, những mũi tên... chúng ta đã mất quá nhiều. Chúng ta không thể chống chọi thêm một đợt tấn công lớn nữa đâu." Ông nói, tay chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Phòng tuyến phía Đông đã bị phá hủy nặng nề, cần ít nhất năm ngày để gia cố lại nếu có đủ nhân lực và vật lực."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, râu quai nón rậm rạp và vẻ mặt dữ tợn thường ngày giờ đây cũng chìm trong sự u ám. Hắn đập mạnh nắm đấm xuống bàn, tạo ra một tiếng động trầm đục, khiến ngọn đèn dầu khẽ rung lên. "Bang Hắc Sa cũng không khá hơn là bao! Lần này chúng ta thiệt hại nặng nề. Mấy chục huynh đệ đã bỏ mạng, hơn trăm người bị thương. Lương thực... chỉ đủ cầm cự thêm ba ngày nữa là cùng." Hắn gằn giọng, ánh mắt quét qua từng người. "Ta đã hứa liên minh, ta đã giữ lời. Nhưng bang chúng ta cũng phải sống! Nếu không có lương thực, huynh đệ sẽ không còn sức mà chiến đấu nữa!" Giọng hắn đầy vẻ thực dụng và lo ngại cho nguồn lực của bang mình.

Vương Đại Trụ chỉ im lặng, ánh mắt lo lắng nhìn Lâm Dịch. Hắn biết, mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về người thanh niên trẻ tuổi này, chờ đợi một quyết định, một giải pháp.

Lâm Dịch vẫn giữ im lặng trong chốc lát, lắng nghe từng lời báo cáo, từng tiếng thở dài, từng hơi thở nặng nề của những người ngồi quanh bàn. Anh cảm nhận rõ áp lực đè nặng lên mình, như một khối đá khổng lồ. Anh là người duy nhất trong căn phòng này đã từng trải qua những trận chiến hiện đại, nơi mà việc tính toán nguồn lực, hậu cần là yếu tố sống còn. Và anh biết, tình hình hiện tại đã đến mức báo động đỏ. Họ đã thắng trận chiến, nhưng cái giá phải trả quá đắt, khiến họ kiệt quệ về mọi mặt.

*Sự cạn kiệt tài nguyên tột độ sẽ buộc mình phải tìm kiếm nguồn cung cấp mới bằng mọi giá.* Anh nghĩ bụng. *Có thể là thông qua các con đường mạo hiểm, hoặc liên hệ với các thế lực không mong muốn.* Anh không muốn mạo hiểm, nhưng tình thế không cho phép anh lựa chọn.

"Vậy thì..." Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh đến lạ thường, như thể mọi cảm xúc đã bị anh nén chặt vào sâu thẳm. Anh nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt sắc lạnh như băng. "Chúng ta phải làm gì đây?"

Câu hỏi của anh không phải là một câu hỏi cầu cứu, mà là một lời khẳng định về thực tế nghiệt ngã. Nó buộc mọi người phải đối mặt với sự thật, không thể trốn tránh. Tất cả đều im lặng, không ai dám trả lời. Họ biết, câu trả lời nằm ở Lâm Dịch.

*Áp lực từ tình hình hiện tại đang đẩy mình đến giới hạn.* Anh cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang gặm nhấm từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể. Anh đã thức trắng nhiều đêm, suy nghĩ, tính toán, và chỉ huy. Đôi khi, anh cảm thấy mình chỉ muốn gục xuống và ngủ một giấc thật dài, không màng đến thế sự. Nhưng anh không thể. Anh không được phép gục ngã.

Lâm Dịch chậm rãi đặt tay lên tấm bản đồ, ngón tay anh lướt qua các vị trí phòng thủ, các con đường mòn. Anh đang suy nghĩ đến cực hạn, cố gắng tìm ra một lối thoát, một tia hy vọng trong tình cảnh tuyệt vọng này. Anh nhớ lại những kiến thức từ "Cẩm Nang Kế Sách" mà anh đã đọc được, những bài học về chiến tranh du kích, về quản lý nguồn lực trong thời chiến. Nhưng tất cả những lý thuyết đó đều cần có tài nguyên để triển khai.

*Sự im lặng bất thường từ Thẩm Đại Nhân sau 'đợt tấn công thứ hai' này... chắc chắn là một âm mưu lớn hơn.* Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra bộ mặt xảo quyệt của Thẩm Đại Nhân. Hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. Hắn sẽ chờ đợi, chờ cho Thôn Làng Sơn Cước kiệt quệ hoàn toàn, chờ cho sĩ khí xuống đến mức thấp nhất, rồi mới tung ra đòn chí mạng. Một chiến lược 'tát nước theo mưa' để tiêu diệt anh khi anh yếu nhất.

Vị đắng trong miệng Lâm Dịch càng lúc càng rõ rệt. Nó không phải là vị của thức ăn, mà là vị của trách nhiệm, của sự lo lắng, của những sinh mạng đã mất và của những sinh mạng đang đặt cược vào anh. Anh mở mắt ra, ánh nhìn quyết liệt hơn bao giờ hết.

"Chúng ta sẽ không gục ngã." Lâm Dịch nói, giọng anh vang vọng trong căn phòng ngột ngạt, mang theo một sức mạnh kỳ lạ. "Chúng ta sẽ tìm ra cách. Dù phải trả giá đắt đến mấy, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không sụp đổ."

Anh không nói rõ cách nào, nhưng trong ánh mắt anh, mọi người đều nhìn thấy một ngọn lửa kiên cường, một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Họ đã chứng kiến anh tạo ra phép màu từ những điều không thể. Và lần này, họ vẫn tin tưởng anh. Nhưng niềm tin đó, anh biết, cũng có giới hạn của nó.

Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt, những tin tức về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn. Bí ẩn về nguồn gốc của Cổ Ngọc Phù và mối liên hệ với 'linh khí mỏng manh' được gợi mở, báo hiệu một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sau khi vương triều sụp đổ. Những thế lực mới nổi trong loạn lạc đang bắt đầu trỗi dậy, và Thôn Làng Sơn Cước, nhỏ bé giữa vùng biên cương, chỉ là một con tốt thí trong cuộc cờ lớn. Lâm Dịch biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, không chỉ là chiến tranh, mà còn là những hiểm nguy từ thế lực siêu nhiên mà anh vẫn chưa thể nắm bắt. Anh phải tìm cách để tồn tại, để bảo vệ những người anh trân trọng, không chỉ khỏi những tên lính phàm tục, mà còn khỏi những hiểm họa vô hình đang chực chờ.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời yếu ớt đang dần cao hơn, mang theo cái lạnh cắt da của buổi sớm. Anh biết, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Anh phải đối mặt với tất cả, dù cho điều đó có nghĩa là anh phải đánh đổi bằng cả sinh mạng của mình. Một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy trong đôi mắt mệt mỏi. Anh sẽ không để ai phải chết vô ích. Anh sẽ không để Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free