Lạc thế chi nhân - Chương 650: Phòng Tuyến Nguy Cấp: Phản Kích Quyết Định
Ánh nắng bình minh yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trên Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm một màu xám bạc lên những mái nhà tranh, những lũy tre xanh và cả những gương mặt hốc hác, mệt mỏi sau đêm dài chiến đấu. Mùi khét lẹt của lửa và thuốc súng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi máu tanh nồng. Khung cảnh ấy lẽ ra phải là một bức tranh tĩnh lặng của sự hồi phục, nhưng những gì đang diễn ra ở phía Đông phòng tuyến lại hoàn toàn trái ngược.
Đồn Gác Biên Giới, vốn là một công trình kiên cố được xây dựng vội vã, giờ đây đang oằn mình hứng chịu một đợt tấn công cảm tử. Quân Trần Thị Gia Tộc, dưới sự chỉ huy của Lão Cai, đã dốc toàn lực vào khu vực này, biến nó thành một lò lửa thực sự. Chúng không chỉ dùng thang, dây thừng mà còn liều lĩnh dùng hỏa công, ném những bó đuốc tẩm dầu vào các chướng ngại vật bằng gỗ, khiến lửa bùng lên dữ dội. Những cột khói đen kịt cuộn lên trời, hòa vào lớp sương mù, tạo thành một màn che mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ hỗn loạn và đáng sợ của chiến trường. Tiếng la hét hỗn loạn của binh lính, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng gỗ cháy nổ lách tách và tiếng gió rít qua những khe hở của phòng tuyến tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây phủ đầy bụi bẩn và vết máu khô, vẫn đứng vững như một ngọn núi ở tuyến đầu. Khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng. Hắn vung cây đại đao sứt mẻ của mình, chặn đứng từng đợt tấn công như thác lũ của quân địch. Phía sau hắn, những người dân quân và một vài binh sĩ của Binh trưởng Triệu đang cố gắng chống cự, nhưng dường như sức lực của họ đã cạn kiệt. Mỗi nhát chém, mỗi cú đâm của họ đều mang theo sự tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa ý chí sắt đá không cho phép mình lùi bước. Tiếng gầm của Vương Đại Trụ vang vọng, khản đặc đến đáng sợ: "Không được lùi! Không ai được lùi! Giữ vững! Giữ vững! Lâm Dịch đại ca... phía Đông không giữ nổi nữa!" Giọng hắn run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ và bất lực khi chứng kiến phòng tuyến bị đe dọa nghiêm trọng.
Cách đó không xa, Lý Hổ, với vết sẹo nhỏ trên lông mày giờ đây càng nổi bật trên gương mặt lấm lem, cũng đang chiến đấu như một con mãnh thú. Hắn liên tục ra lệnh cho những người lính của mình, cố gắng vá víu những lỗ hổng đang dần xuất hiện trên phòng tuyến. Hắn hiểu rõ tầm quan trọng của vị trí này, nếu nó sụp đổ, toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước sẽ bị uy hiếp. Một người truyền tin của hắn, với vẻ mặt tái mét, vừa tránh được một mũi tên sượt qua tai, vội vã chạy đến bên Lý Hổ, giọng gấp gáp không ra hơi: "Báo... báo cáo! Đội hình địch quá đông... chúng dùng hỏa công... Phòng tuyến... sắp vỡ rồi!" Lý Hổ nhìn về phía lỗ hổng lớn đang dần xuất hiện khi một bức tường chắn bằng gỗ bị hỏa công thiêu rụi và đổ sập xuống, tạo ra một lối đi trống hoác, đủ để vài tên địch cùng lúc xông vào. Hắn nghiến răng, biết rằng đây là khoảnh khắc quyết định, và mọi thứ giờ đây đều phụ thuộc vào mệnh lệnh từ Lâm Dịch.
Những kẻ lính tráng hung hãn của Trần Thị Gia Tộc, dưới sự khích lệ của Lão Cai, đang reo hò ầm ĩ khi chúng thấy phòng tuyến dần lung lay. Chúng dùng thang, dùng dây thừng, đạp lên xác đồng đội mà leo lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ khát máu. Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí, hòa quyện với mùi mồ hôi và mùi khói khét lẹt, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, khó thở. Dân quân, những người nông dân chất phác, giờ đây khoác lên mình những chiếc áo giáp tạm bợ, đang vật lộn với những tên địch cao lớn, thiện chiến hơn. Họ bị đẩy lùi từng bước, nhưng vẫn không từ bỏ. Ánh mắt họ hướng về phía sau, về phía trung tâm làng, nơi có gia đình, có những người thân yêu mà họ đang cố gắng bảo vệ.
***
Trong khi đó, trên đài quan sát tạm bợ được dựng trên một mỏm đất cao, chỉ cách chiến trường không xa, Lâm Dịch vẫn đứng đó, dáng người gầy gò, hơi xanh xao nhưng lại toát lên một vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Lớp sương mù dày đặc vẫn bao phủ xung quanh, cản trở tầm nhìn, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn sắc bén quét qua chiến trường mờ mịt bên dưới. Từ nơi anh đứng, tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm nghe rõ mồn một, như một bản hùng ca của sự sống còn. Mùi khét của hỏa công và mùi máu tanh nồng vẫn luẩn quẩn trong không khí, nhưng dường như không thể lay chuyển được sự tập trung cao độ của anh.
Trong đầu Lâm Dịch, những phân tích về tình hình chiến sự đang diễn ra với tốc độ chóng mặt. Những thông tin từ Vương Đại Trụ và Lý Hổ liên tục được truyền về, phác họa một bức tranh nguy cấp nhưng không nằm ngoài dự liệu của anh. *Thẩm Đại Nhân... hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.* Lâm Dịch thầm nghĩ, nắm chặt nắm đấm. *Hắn sẽ tìm mọi cách để phá vỡ thế trận của ta, và tấn công vào điểm yếu giả tạo là một trong những thủ đoạn kinh điển nhất.* Anh nhớ lại những kiến thức từ "Cẩm Nang Kế Sách", không phải là những bí kíp võ công hay phép thuật, mà là những tri thức về chiến lược, tâm lý chiến tranh, và cách vận hành một bộ máy hậu cần trong thời loạn lạc. Anh đã dành hàng đêm để nghiên cứu, phân tích tính cách của Lão Cai, tên tiểu nhân hung hãn chỉ biết dùng sức mạnh và sự liều lĩnh, và cả Thẩm Đại Nhân, kẻ thâm độc, xảo quyệt. Anh đã dự đoán rằng Lão Cai sẽ tung đòn hiểm vào khu vực phòng tuyến phía Đông, nơi anh cố tình dàn quân có vẻ yếu kém để nhử địch.
"Kế hoạch Phản Kích Số Ba," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng trầm khẽ, như thể đang nói với chính mình. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung toàn bộ chiến trường như một bàn cờ, mỗi người lính là một quân cờ, mỗi ngọn núi, con sông là một chướng ngại vật. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã trở nên lạnh lẽo và dứt khoát. "Nhị Cẩu," anh gọi, giọng nói vang lên rõ ràng giữa tiếng ồn ào của trận chiến, "dẫn toàn bộ đội hình từ hẻm núi phía Bắc, đánh thẳng vào sườn trái của mũi nhọn địch. Tập trung vào những kẻ cầm đầu, gây hỗn loạn hàng ngũ của chúng."
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời, đang đứng cạnh Lâm Dịch. Nghe lệnh, ánh mắt hắn lập tức lóe lên sự quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn hô vang, lập tức quay người, tập hợp nhóm binh lính tinh nhuệ mà Lâm Dịch đã bí mật huấn luyện. Đó là những người dân quân nhanh nhẹn, được trang bị tốt hơn, cùng với một số thành viên của Bang Hắc Sa đã được Lâm Dịch 'mượn tạm' để tạo thành một đội hình đột kích bất ngờ. Họ đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu, ẩn mình trong các hẻm núi và khe đá, tránh xa tầm mắt của quân địch.
"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh không hề đổi, "tiếp tục giữ vững cánh phải, nhưng điều một đội nghi binh nhỏ gây áp lực vào phía sau đội hình chính của địch. Không cần tấn công trực diện, chỉ cần tạo ra đủ sự chú ý để chúng không thể dồn toàn lực vào mũi nhọn." Anh chỉ tay trên bản đồ đơn giản được vẽ vội vã trên một tấm da. "Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa," anh nói, hướng về phía một người truyền tin khác, "chặn đường rút lui của chúng ở phía Nam! Ta không muốn bất kỳ kẻ nào thoát khỏi."
Mỗi mệnh lệnh đều dứt khoát, từng chữ rõ ràng, không một chút do dự. Lâm Dịch biết rõ sức nặng của những lời này, mỗi quyết định đều có thể là sinh tử của hàng trăm con người. Nỗi sợ hãi mất đi những người thân yêu, mất đi những gì anh đã dày công xây dựng, luôn luẩn quẩn trong tâm trí anh. Nhưng anh không cho phép mình gục ngã. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh tự nhủ, *và để sinh tồn, ta phải mạnh hơn, khôn ngoan hơn, và tàn nhẫn hơn khi cần thiết.* Tri thức từ thế giới cũ, được gói gọn trong "Cẩm Nang K�� Sách" vô hình trong tâm trí, chính là vũ khí mạnh nhất của anh trong cái thế giới tàn khốc này. Anh đã nhìn thấu ý đồ của Thẩm Đại Nhân, đã đoán được chiêu bài của Lão Cai, và giờ là lúc để phản đòn. Không phải chỉ là đẩy lùi, mà là phải đánh cho chúng tan nát, cho Thẩm Đại Nhân phải hiểu rằng, Lâm Dịch không phải là kẻ dễ bị bắt nạt.
***
Khi quân Trần Thị Gia Tộc đang hăng hái công phá, tưởng chừng đã thắng lợi, tiếng reo hò của chúng bỗng chốc biến thành tiếng kêu la hoảng loạn. Mũi nhọn tấn công của chúng, đang dồn ép phòng tuyến phía Đông đến bước đường cùng, đột nhiên bị đánh úp từ sườn. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ hung dữ, dẫn đầu đội quân của mình xông ra từ hẻm núi phía Bắc như một cơn lốc. "Đánh! Không tha một tên! Lâm Dịch đại ca có lệnh, tiêu diệt toàn bộ!" Hắn gầm lên, vung cây đại đao trong tay, chém bay đầu một tên lính địch đang còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
Đòn phản công bất ngờ, hiểm hóc và được tính toán kỹ lưỡng này khiến quân địch trở tay không kịp. Chúng đang mải mê tấn công trực diện, không hề ngờ rằng mình đã lọt vào một cái bẫy chết người. Đội hình đang hăng máu xông lên của chúng ngay lập tức tan rã, biến thành một mớ hỗn độn. Tiếng la hét của Trần Nhị Cẩu và quân lính của hắn hòa lẫn với tiếng kêu thảm thiết của quân địch. Sương mù vẫn còn vương vấn, nhưng đã dần tan đi, hé lộ cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng. Những tên lính Trần Thị Gia Tộc, ban nãy còn đầy vẻ hung hãn, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, cố gắng tìm đường tháo chạy.
Lão Cai, đang hăng máu chỉ huy ở tuyến đầu, mắt thấy đội quân của mình bị kẹp giữa hai gọng kìm, hoàn toàn hoảng loạn. Hắn không thể tin vào mắt mình. Vừa nãy còn là một chiến thắng hiển hách, giờ đây đã biến thành một thảm bại không thể cứu vãn. "Rút! Rút lui! Quân Lâm Dịch có phục binh! Chúng ta trúng kế!" Hắn gào thét, giọng run rẩy, vứt bỏ vũ khí, quay đầu bỏ chạy thục mạng, không còn chút hình ảnh của một kẻ chỉ huy hung hãn nào. Sự hoảng sợ đã lên đến đỉnh điểm, và bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn mọi mệnh lệnh.
Từ trên đài quan sát, Lâm Dịch nhìn xuống chiến trường. Ánh mắt anh lạnh lùng quan sát từng diễn biến. Tiếng reo hò chiến thắng bắt đầu vang lên từ phía dân quân và quân của Binh trưởng Triệu khi họ nhận ra đợt phản công đã thành công. Binh trưởng Triệu, sau khi nhận được lệnh, đã điều động một đội nghi binh nhỏ gây áp lực vào phía sau đội hình địch, khiến chúng càng thêm rối loạn. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với vẻ mặt dữ tợn và râu quai nón rậm rạp, dẫn theo đám thuộc hạ của mình, đã án ngữ ở phía Nam, chặn đứng mọi đường rút lui của quân Trần Thị Gia Tộc, biến chúng thành những con thú bị dồn vào đường cùng. Tiếng gầm gừ đầy vẻ tàn bạo của hắn hòa cùng tiếng la hét của đám thuộc hạ, tạo nên một không khí rợn người.
Quân Trần Thị Gia Tộc vỡ trận hoàn toàn. Chúng bỏ chạy tán loạn, giẫm đạp lên nhau, không còn chút trật tự hay kỷ luật nào. Cánh Đồng Bất Tận giờ đây trở thành một bãi chiến trường đẫm máu, nơi những xác chết nằm la liệt, và những kẻ sống sót thì đang cố gắng thoát thân một cách vô vọng. Mùi khét của hỏa công vẫn còn, nhưng giờ đây đã bị lấn át bởi mùi máu tanh và mùi sợ hãi. Lâm Dịch giơ tay lên, ra hiệu cho quân lính không truy kích quá xa. Anh biết rõ, truy kích quá đà có thể rơi vào bẫy hoặc làm hao tổn binh lực không cần thiết. Mục tiêu của anh là tiêu diệt mũi nhọn tấn công chính, củng cố phòng tuyến và cho kẻ thù một bài học nhớ đời.
Chiến thắng đã đến, nhưng ánh mắt Lâm Dịch vẫn không hề giãn ra. Anh biết, đây chỉ là một trận chiến nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn sắp tới. Sự thất bại hoàn toàn và nhục nhã của Lão Cai và Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ khiến Thẩm Đại Nhân nổi giận tột độ. Hắn sẽ không chấp nhận thất bại này. Những âm mưu thâm độc và quy mô lớn hơn, không chỉ dừng lại ở biên cương mà có thể liên quan đến chính trị, kinh tế hoặc ám sát, chắc chắn sẽ được hắn triển khai. Nhưng ít nhất, với chiến thắng này, liên minh giữa dân quân, quân của Binh trưởng Triệu và Bang Hắc Sa đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết. Họ đã chứng kiến khả năng lãnh đạo, mưu lược của anh. Họ đã tin tưởng anh.
Lâm Dịch khẽ thở dài, cảm giác mệt mỏi thể chất và tinh thần ập đến, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh nghĩ bụng. Triều đình Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt, những tin tức về các thế lực tu hành, về linh khí mỏng manh, và bí ẩn về nguồn gốc của Cổ Ngọc Phù dần trở nên rõ ràng hơn, không còn là những lời đồn thổi vô căn cứ. Những thế lực mới nổi trong loạn lạc đang bắt đầu trỗi dậy, báo hiệu một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sau khi vương triều sụp đổ. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng ít nhất, hôm nay, Thôn Làng Sơn Cước vẫn đứng vững. Và anh, Lâm Dịch, vẫn còn ở đây, để bảo vệ những người anh trân trọng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.