Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 649: Củng Cố Chiến Thắng: Mưu Lược Hậu Chiến

Ánh bình minh đầu tiên rọi xuống Cánh Đồng Bất Tận, khoác lên bãi chiến trường một tấm áo choàng màu vàng nhạt, xua đi màn đêm u ám nhưng lại phơi bày trần trụi cảnh tượng tan hoang sau trận chiến. Mùi khói thuốc súng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng và hơi đất ẩm ướt, tạo thành một bản giao hưởng ghê rợn mà chỉ những kẻ vừa trải qua sinh tử mới có thể cảm nhận sâu sắc. Xác binh lính Trần Thị Gia Tộc nằm rải rác trên nền cỏ dại, gương mặt vẫn còn in hằn vẻ kinh hoàng hay dữ tợn của khoảnh khắc cuối cùng. Vũ khí vương vãi khắp nơi, những mũi tên gãy nát, kiếm cong vênh, và những cây giáo nhuốm máu, tất cả đều kể lại câu chuyện về một đêm giao tranh ác liệt. Từ xa, khói vẫn còn bốc lên lờ mờ từ những vị trí giao tranh ác liệt nhất, nơi mà lửa đã từng bùng lên thiêu rụi mọi thứ.

Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao, nơi có thể bao quát toàn bộ chiến trường. Thân hình gầy gò của anh in rõ trên nền trời đang hửng sáng, mái tóc đen bù xù khẽ bay trong làn gió sớm mai se lạnh. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng góc cảnh, không bỏ sót một chi tiết nào. Vẻ mặt anh trầm tư, ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực của một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ thường, như ngọn lửa vẫn cháy sáng giữa đêm tối. Gánh nặng của trách nhiệm vẫn đè nặng lên đôi vai anh, một gánh nặng mà không chiến thắng nào có thể hoàn toàn xua tan. Anh biết, đây chỉ là một trận thắng nhỏ, nhưng cái giá phải trả là không hề rẻ. Tiếng rên rỉ khe khẽ của một vài thương binh còn sống sót, xen lẫn tiếng còi hiệu lệnh dọn dẹp đã bắt đầu vang lên từ xa, càng khắc sâu sự tàn khốc của chiến tranh vào tâm trí anh.

Bên cạnh anh, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu, và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đứng sừng sững, vẻ mặt của mỗi người đều mang một nét riêng. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, dù kiệt sức, vẫn ánh lên niềm hân hoan chiến thắng, ánh mắt tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Binh trưởng Triệu thì thận trọng hơn, ánh mắt quét nhanh qua chiến trường như một người lính dày dạn kinh nghiệm. Còn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, gã vạm vỡ với vết sẹo dữ tợn, thì lại mang vẻ nghiêm nghị, đánh giá cao Lâm Dịch nhưng đồng thời cũng tính toán lợi ích và rủi ro cho bang hội của mình.

"Thu dọn chiến trường, cứu chữa thương binh trước tiên. Không được bỏ sót bất kỳ ai, kể cả kẻ địch nếu còn có thể cứu được," Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát, vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng. Anh không cho phép sự thù hận lấn át nhân tính, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. "Hãy cử người có kinh nghiệm kiểm tra kỹ lưỡng, thu hồi tất cả vũ khí và quân tư trang còn dùng được. Phân loại và chôn cất cẩn thận những binh lính Trần Thị đã chết, dù chúng là kẻ thù, nhưng cũng là những sinh mạng đã ngã xuống vì mệnh lệnh của kẻ khác."

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. "Lâm công tử quả thực là kỳ tài. Trận này, nếu không có mưu lược của ngài, e rằng khó toàn thắng. Binh lính của ta cũng chỉ là một phần nhỏ bé, không thể làm nên chuyện nếu không có sự sắp đặt tinh tế của công tử." Giọng ông ta trầm ổn, chứa đựng sự tôn trọng chân thành. "Quân ta sẽ hỗ trợ hết sức trong việc thu dọn và cứu chữa."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, người vẫn còn hừng hực khí thế chiến đấu, khẽ gằn giọng. "Lâm công tử, chúng ta nên truy kích, thừa thắng xông lên! Đám Trần Thị đã mất hết tinh thần, đây là cơ hội tốt để diệt trừ hậu họa!" Hắn nói, giọng khàn khàn nhưng đầy vẻ hung hăng, ánh mắt rực lửa. Đối với một kẻ giang hồ như hắn, chiến thắng phải được tận dụng triệt để.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những bóng đen của quân Trần Thị vừa tháo chạy. "Không cần. Quân ta đã mệt mỏi sau một đêm chiến đấu, hơn nữa, quân địch rút lui có trật tự bất thường. E rằng có phục kích." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự suy tư sâu sắc. "Một đội quân hỗn loạn không thể rút lui nhanh chóng và đồng bộ đến vậy, trừ khi chúng đã có kế hoạch dự phòng, hoặc bị điều khiển bởi một kẻ có mưu đồ. Chúng ta không nên mạo hiểm. Bảo toàn lực lượng mới là điều quan trọng nhất lúc này."

Nội tâm Lâm Dịch thầm nhủ: *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và cũng không có kẻ thù nào ngu ngốc đến mức tự đưa đầu vào chỗ chết lần thứ hai mà không có mưu đồ. Cái cảm giác b���t an này không phải vô cớ. Rõ ràng, Lão Cai chỉ là một con tốt thí, và người đứng sau hắn, Thẩm Đại Nhân, chắc chắn đang âm thầm quan sát và tính toán. Hắn sẽ không chấp nhận thất bại một cách dễ dàng.*

Anh quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Đại Trụ, Lý Hổ, các anh dẫn dân quân phối hợp với binh lính của Binh trưởng Triệu. Ưu tiên hàng đầu là thương binh. Sau đó, thu gom vũ khí, giáp trụ. Kiểm tra lại toàn bộ khu vực xung quanh xem có dấu vết gì khả nghi không."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Rõ, đại ca! Anh em đã mệt nhưng vẫn còn sức để hoàn thành nhiệm vụ." Lý Hổ chỉ gật đầu, ánh mắt đầy sự kính trọng và tin tưởng.

Lâm Dịch cùng các chỉ huy khác chậm rãi đi vòng quanh chiến trường. Anh dừng lại bên một chiếc xe ngựa bị cháy rụi, khẽ chạm tay vào lớp tro tàn còn vương hơi ấm. Từng chi tiết nhỏ đều được anh ghi nhớ, từ cách bố trí phòng thủ của Trần Thị, đến loại vũ khí chúng sử dụng, và cả những sai lầm trong chiến thuật của chúng. Anh lắng nghe báo cáo sơ bộ từ các đội tuần tra, đánh giá thiệt hại của phe mình, số lượng thương vong và tài nguyên bị mất. Mùi đất ẩm và sự lạnh lẽo của tử khí vẫn bao trùm, nhưng Lâm Dịch biết, việc đối mặt với thực tế nghiệt ngã này là điều cần thiết để chuẩn bị cho tương lai.

Anh nhìn về phía Thôn Làng Sơn Cước đang dần hiện rõ hơn trong ánh bình minh, một ngôi làng nhỏ bé, lấm lem khói bụi, nhưng vẫn đứng vững. Trong lòng anh, một ngọn lửa kiên cường vẫn bùng cháy. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhắc lại. "Và sự đoàn kết, đôi khi, còn mạnh hơn bất kỳ loại vũ khí nào." Anh biết, trận chiến này đã định hình lại nhiều thứ. Nó không chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến tranh biên giới thực sự, mà còn là một bước ngoặt trong hành trình của chính anh. Các thế lực tu hành, những tin đồn về linh khí mỏng manh, và bí ẩn về Cổ Ngọc Phù, tất cả đang dần hé lộ, và anh biết, mình sẽ phải đối mặt với chúng. Nhưng trước mắt, anh cần phải xây dựng và củng cố căn cứ của mình, bảo vệ những người anh yêu thương. Và điều đó, sẽ đòi hỏi những quyết định ngày càng khó khăn và tàn nhẫn hơn.

***

Buổi sáng muộn, ánh nắng ấm áp đã rải đều trên những mái nhà gỗ đơn giản của Thôn Làng Sơn Cước. Dù vừa trải qua một đêm chiến đấu khốc liệt, ngôi làng vẫn mang một vẻ nhộn nhịp đến lạ thường. Trong một căn nhà lớn nhất, vốn là nhà trưởng thôn, giờ được trưng dụng làm sở chỉ huy tạm thời, Lâm Dịch ngồi trước tấm bản đồ quân sự được trải rộng trên chiếc bàn gỗ thô sơ. Ánh nắng xuyên qua khe cửa, rọi sáng từng đường nét trên bản đồ, nơi những ký hiệu quân sự đơn giản được vẽ vội bằng than củi. Mùi giấy cũ và mực, hòa lẫn với mùi gỗ mục và chút hơi thuốc bắc thoang thoảng từ khu vực y tế, tạo nên một bầu không khí vừa căng thẳng vừa quen thuộc.

Bên cạnh Lâm Dịch là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, ánh mắt đầy vẻ suy tư. Đối diện họ là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, vẻ mặt nghiêm nghị, râu quai nón rậm rạp, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt vuốt bộ râu của mình. Trần Nhị Cẩu đứng cạnh Lâm Dịch, tay cầm bút lông và cuộn giấy, sẵn sàng ghi chép mọi mệnh lệnh. Ngoài kia, tiếng dân làng nhộn nhịp lo việc hậu cần vang v���ng vào, tiếng Hồ Gia Gia hướng dẫn các y tá dân quân băng bó cho thương binh, tiếng Lâm phụ và Lâm mẫu bận rộn nấu cháo và nước ấm cho mọi người, tất cả tạo nên một bức tranh về sự kiên cường và đoàn kết.

"Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ không bỏ qua việc này," Binh trưởng Triệu phá vỡ sự im lặng, giọng trầm ngâm. "Hắn sẽ có động thái mới, tàn độc hơn. Sự thất bại của Trần Thị Gia Tộc lần này không chỉ là một đòn giáng vào binh lực, mà còn là một vết nhơ lớn vào danh dự của hắn, đặc biệt khi có sự xuất hiện của quân chính quy và cả giang hồ cùng phối hợp."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng. "Hừm! Tên Thẩm Đại Nhân đó cứ nghĩ mình là vương pháp. Lâm công tử có kế sách gì không? Bang Hắc Sa ta đã quyết định. Kể từ giờ, chúng ta sẽ liên minh với Thôn Làng Sơn Cước và quân Triệu. Chúng ta đã thấy rõ thực lực của Lâm công tử. Chỉ cần có lệnh, chúng ta sẵn sàng làm mọi thứ!" Hắn nói, ánh mắt kiên định, không còn vẻ hăm dọa thường thấy. Hắn đã nhìn thấy một tương lai sáng sủa hơn cho bang hội của mình dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên tấm bản đồ, ánh mắt vẫn tập trung vào các điểm phòng thủ. "Mục tiêu của chúng ta không phải là chiến thắng từng trận nhỏ, mà là bảo vệ vùng đất này lâu dài. Chúng ta cần củng cố liên minh này, biến nó thành một khối vững chắc." Anh ngước nhìn Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ánh mắt nghiêm túc. "Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở biên giới. Đại Hạ vương triều đang suy yếu rõ rệt. Loạn lạc sẽ bùng nổ khắp nơi. Nếu chúng ta không tự bảo vệ lấy mình, sẽ không ai bảo vệ chúng ta cả. Và chúng ta cần thêm thông tin về động thái của Thẩm Đại Nhân."

Nội tâm Lâm Dịch thầm nhủ: *Thẩm Đại Nhân không phải Lão Cai ngu xuẩn. Hắn sẽ không đơn thuần chỉ cử binh lính đến nữa. Lần này, hắn đã thua một ván cờ lớn, và một kẻ như hắn sẽ không bao giờ chấp nhận thua cuộc mà không có một đòn trả đũa tàn độc. Sẽ là một đòn hiểm độc hơn, không chỉ dừng lại ở việc dùng vũ lực. Hắn sẽ đánh vào chính những thứ ta trân trọng nhất.* Anh chợt nhớ đến những câu chuyện về các thế lực tu hành, những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù, và cả "linh khí mỏng manh" mà anh từng nghe loáng thoáng. *Phải chăng, Thẩm Đại Nhân cũng đang tìm kiếm một thứ gì đó lớn hơn những cuộc chiến tranh giành quyền lực tầm thường này?*

"Binh trưởng Triệu, tôi cần ông tăng cường các trạm gác tiền tiêu của quân đội, đặc biệt là những con đường dẫn đến Thành Thiên Phong. Không chỉ là trinh sát quân sự, mà còn là thu thập tin tức về các hoạt động chính trị, kinh tế trong thành. Bất kỳ sự dịch chuyển bất thường nào của quan lại, thương hội lớn, hay thậm chí là những lời đồn đại trong dân chúng, đều phải được báo cáo về đây." Lâm Dịch nói, giọng nói đầy trọng tâm. "Thẩm Đại Nhân sẽ không chỉ dùng binh nữa. Hắn sẽ dùng mưu. Hắn sẽ tìm cách cô lập chúng ta, cắt đứt nguồn cung, gieo rắc sự ngờ vực."

Binh trưởng Triệu gật đầu. "Công tử nói phải. Ta sẽ tăng cường. Nhưng về phía triều đình, ta e rằng không thể làm được nhiều. Sự mục ruỗng đã quá sâu."

"Đó là lý do chúng ta phải tự lực cánh sinh," Lâm Dịch đáp. "Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, tôi cần sự nhạy bén của các huynh đệ trong việc thu thập thông tin từ khắp nơi, đặc biệt là những nơi mà quan phủ không thể vươn tới. Các huynh đệ có thể len lỏi vào các ngóc ngách, tìm hiểu về những âm mưu ngầm, những tin tức lạ. Hãy chú ý đến những giao dịch bất thường, những cuộc gặp gỡ bí mật. Ta cần một mạng lưới thông tin vững chắc."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cười khẩy, lộ ra hàm răng trắng. "Chuyện đó thì Bang Hắc Sa ta là bậc thầy. Lâm công tử cứ yên tâm. Bất kỳ con chuột cống nào chui ra khỏi hang, ta sẽ nắm được đuôi chúng."

Lâm Dịch gật đầu. "Tuyệt vời. Ngoài ra, chúng ta cần củng cố phòng thủ Thôn Làng Sơn Cước. Không chỉ là tường hào, mà còn là các bẫy rập, các điểm ẩn nấp. Ta sẽ phác thảo một vài ý tưởng mới. Đồng thời, chúng ta cần bắt đầu tích trữ lương thực, thuốc men, và các vật liệu cần thiết. Cuộc chiến này sẽ còn rất dài."

Anh đưa ra phân tích sắc bén về tình hình hiện tại, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc duy trì liên minh và chuẩn bị cho các đòn trả đũa từ Thẩm Đại Nhân. Anh phác thảo các kế hoạch ngắn hạn để củng cố phòng thủ và dài hạn để phát triển nguồn lực. Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu tán thành. Họ đã nhìn thấy ở Lâm Dịch không chỉ là một nhà lãnh đạo quân sự tài ba, mà còn là một chiến lược gia có tầm nhìn xa trông rộng.

"Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều là không thể tránh khỏi," Lâm Dịch tiếp tục. "Các thế lực địa phương sẽ nổi dậy. Các thế lực tu hành cũng sẽ không đứng ngoài cuộc. Chúng ta phải chuẩn bị cho một tương lai mà không có sự che chở của triều đình. Liên minh của chúng ta, dân quân, quân đội, và giang hồ, phải trở thành một khối vững chắc, không thể bị chia cắt."

Cả Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đều bày tỏ sự đồng tình, đồng ý hợp tác sâu rộng hơn. Họ biết rằng, dưới sự chỉ huy của Lâm Dịch, họ có cơ hội sống sót và thậm chí là phát triển trong thời loạn. Lâm Dịch nhìn họ, gánh nặng trên vai anh không hề giảm bớt, nhưng anh cảm thấy một tia hy vọng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh nhắc nhở mình. *Và để sinh tồn trong thế giới này, ta cần không chỉ trí tuệ mà còn là những người bạn đồng hành đáng tin cậy. Liên minh này chính là nền tảng.*

***

Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại Thành Thiên Phong, ánh nắng gắt của buổi trưa chiếu thẳng vào thư phòng xa hoa trong dinh thự của Thẩm Đại Nhân. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ và tiếng quạt giấy phành phạch một cách chậm rãi, đều đặn của lão quản gia đứng im lặng bên cạnh. Thẩm Đại Nhân, thân hình gầy gò, khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ, đang đứng trước cửa sổ, ánh mắt nhìn ra khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ. Bất chợt, hắn quay phắt lại, ném mạnh một chồng báo cáo xuống bàn. Tiếng giấy va đập vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh khô khốc, xé tan bầu không khí tĩnh mịch. Đôi mắt híp lại của hắn ánh lên vẻ căm phẫn tột độ, hai hàm răng nghiến ken két.

"Lâm Dịch! Thằng nhóc đó... đã dám cả gan phá hỏng kế hoạch của ta!" Hắn gằn giọng, giọng nói vốn ôn hòa giờ đây đã nhuốm màu giận dữ. "Trần Thị Gia Tộc đúng là một lũ vô dụng! Hàng ngàn binh lính, lại bị đánh tan tác bởi một đám dân làng, vài tên thổ phỉ và một tiểu đội quân biên cương mục nát! Thật là sỉ nhục!"

Lão quản gia trung thành, khuôn mặt khắc khổ, cúi đầu thấp hơn một chút. "Thưa Đại Nhân, e rằng Lâm công tử này không đơn giản. Hắn đã liên minh được cả binh lính chính quy lẫn giang hồ, và dường như đã lường trước được động thái của chúng ta. Các báo cáo cho thấy hắn đã sử dụng những chiến thuật vô cùng tinh vi, lợi dụng địa hình và cả sự thiếu cảnh giác của Lão Cai."

Thẩm Đại Nhân hừ lạnh một tiếng, hai tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Liên minh sao? Hừm! Liên minh của lũ tạp nham! Ta sẽ cho hắn biết thế nào là quyền lực thực sự của một thế gia lâu đời, của một quan lại triều đình! Ta sẽ không để hắn tiếp tục giẫm đạp lên uy danh của ta!" Hắn tiến đến bàn, cầm lấy một cây bút lông, đôi mắt lóe lên sự mưu mô, tính toán. "Lần này, ta sẽ không đánh vào bên ngoài, mà sẽ đánh vào tận gốc rễ của hắn! Ta sẽ không dùng binh lực nữa. Chuyện đó quá tốn kém và dễ bị lộ."

Lão quản gia ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt đầy sự lo lắng. "Đại Nhân muốn...?"

"Ta muốn hắn phải thân bại danh liệt, bị cô lập, bị mọi người xung quanh quay lưng lại!" Thẩm Đại Nhân nói, giọng nói đầy vẻ âm hiểm. "Ngươi hãy triệu tập các tâm phúc của ta. Những kẻ chuyên về tin đồn, những kẻ có thể thao túng thị trường, những kẻ có thể gieo rắc sự bất hòa. Ta muốn một kế hoạch toàn diện, không chỉ là một đòn đánh, mà là một chuỗi các đòn đánh liên tiếp, từ chính trị, kinh tế, cho đến danh dự cá nhân."

Hắn bước đi lại trong thư phòng, bàn tay vung vẩy, phác thảo những mưu đồ tàn độc trong đầu. "Lâm Dịch đã cho thấy hắn có khả năng lãnh đạo một đám ô hợp. Nhưng hắn có thể chống lại một triều đình đã mục ruỗng nhưng vẫn còn uy quyền không? Hắn có thể chống lại những lời xì xào trong dân chúng, những tin đồn độc địa làm lung lay lòng tin không? Hắn có thể chống lại những đòn kinh tế làm cạn kiệt nguồn lực của hắn không? Ta sẽ cắt đứt mọi mối liên hệ của hắn, biến hắn thành một kẻ bị ruồng bỏ."

Lão quản gia cúi đầu sâu hơn. "Rõ, Đại Nhân. Lão nô sẽ lập tức thực hiện."

Thẩm Đại Nhân quay lại cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi Thôn Làng Sơn Cước ẩn mình sau những dãy núi. Một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ đắc ý và thâm độc, hiện rõ trên khuôn mặt hắn. "Lâm Dịch, ngươi đã gây ra sự khó chịu cho ta. Ngươi sẽ phải trả giá đắt. Ta sẽ cho ngươi biết rằng, trong cái thế giới này, quyền lực không chỉ đến từ vũ lực, mà còn đến từ những ngón tay vô hình có thể bóp nghẹt mọi thứ mà ngươi trân trọng." Hắn khẽ thở dài một tiếng, như thể đang giải tỏa bớt cơn tức giận, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt vẫn là sự lạnh lẽo đến rợn người. Kế hoạch mới của hắn đã bắt đầu hình thành, một kế hoạch không đổ máu nhưng lại tàn độc hơn gấp bội.

***

Trở lại Thôn Làng Sơn Cước, ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp ngôi làng nhỏ bé. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ của sở chỉ huy tạm thời, nhìn ra bên ngoài. Dân làng vẫn đang hăng say làm việc, tiếng cười nói, tiếng động cụ vang lên khắp nơi. Mùi cháo nóng hổi từ bếp Lâm mẫu thoang thoảng bay vào, mang theo sự ấm áp của tình người. Hồ Gia Gia vẫn đang miệt mài với các thương binh, g��ơng mặt nhễ nhại mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn đầy sự tận tâm.

Lâm Dịch biết, họ đã chiến thắng một trận. Nhưng chiến thắng này không mang lại sự bình yên. Nó chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn hơn. Gánh nặng của chiến thắng đè nặng lên vai anh: sự mệt mỏi thể chất và tinh thần vẫn còn đó, nỗi lo lắng về những trận chiến sắp tới, sự cân nhắc giữa việc giữ vững nguyên tắc và đưa ra những quyết định tàn khốc hơn để bảo vệ cộng đồng. Anh nhận ra rằng mỗi chiến thắng đều đi kèm với cái giá phải trả và trách nhiệm ngày càng lớn.

Anh khẽ chạm tay vào Cẩm Nang Kế Sách giấu trong áo. Đây là thứ anh đã tích lũy từ kiếp trước, những tri thức, kinh nghiệm mà anh đã phải dùng đến từng chút một để sinh tồn và xây dựng mọi thứ ở đây. *Thẩm Đại Nhân sẽ không đơn giản từ bỏ. Hắn sẽ tìm cách đánh vào điểm yếu của ta, của những người ta yêu thương.* Anh nghĩ bụng. *Nhưng ta cũng không phải là kẻ ngồi yên chờ chết. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, ta phải mạnh hơn, khôn ngoan hơn, và tàn nhẫn hơn khi cần thiết.*

Lâm Dịch nhìn về phía Cánh Đồng Bất Tận, nơi một đội dân quân đang tập hợp, bắt đầu luyện tập những kỹ năng mới mà anh đã dạy họ. Liên minh với Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa mới chỉ là bước khởi đầu. Anh cần biến Thôn Làng Sơn Cước thành một căn cứ vững chắc, không chỉ về quân sự mà còn về kinh tế và tinh thần. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều là một cơ hội, nhưng cũng là một thách thức lớn. Các tin tức về các thế lực tu hành, về linh khí mỏng manh, và bí ẩn về Cổ Ngọc Phù dần trở nên rõ ràng hơn, không còn là những lời đồn thổi vô căn cứ. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách sắp tới sẽ còn khắc nghiệt hơn rất nhiều.

"Dù sao đi nữa," Lâm Dịch thì thầm, "chúng ta sẽ không gục ngã. Ta sẽ không để bất kỳ ai phải chịu đau khổ vì những toan tính của kẻ khác." Ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm, một tia sáng kiên cường trong đôi mắt sâu thẳm. "Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu."

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free