Lạc thế chi nhân - Chương 648: Liên Minh Biên Cương: Đêm Phản Công Rực Lửa
"Trần Nhị Cẩu!" Lâm Dịch gọi, giọng anh vang lên giữa tiếng ồn ào của trận chiến, "Kích hoạt kế hoạch 'Tia Chớp'!"
Tiếng la hét, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, tiếng trống trận dồn dập cùng tiếng gió rít qua các khe hở của lớp phòng thủ tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng. Khói bụi mịt mù, lẫn với mùi khói gỗ cháy và mùi máu tanh, bắt đầu bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, che khuất ánh sáng lờ mờ của buổi sáng. Mặc dù màn đêm vẫn còn bao phủ, nhưng sự hỗn loạn đã đạt đến đỉnh điểm.
Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn, đã thoăn thoắt truyền lệnh. Hắn không chần chừ một giây, đôi mắt sáng rực sự trung thành và quyết tâm. "Rõ, đại ca!" Thanh âm của hắn tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết, lọt qua giữa cơn bão âm thanh của chiến trường. Hắn lao đi như một mũi tên, biến mất vào màn đêm đang dần tan loãng, mang theo mệnh lệnh tối quan trọng của Lâm Dịch.
Ngay lập tức, từ phía cánh trái của phòng tuyến, nơi ban đầu tưởng chừng yếu hơn, một tiếng hú dài vang lên, không phải tiếng kèn mà là tiếng sáo trúc đặc trưng của Bang Hắc Sa. Đây là tín hiệu! Dân quân ở đây, dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ, vốn đã kiên cường chống trả, giờ lại càng thêm vững chãi. Họ không chỉ là những người nông dân cầm vũ khí, mà đã trở thành những chiến binh thực thụ, được tôi luyện qua bao trận mạc.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì thiếu ngủ và áp lực, vẫn đứng vững trên vọng gác cao nhất, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của chiến trường. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ trầm tư, nhưng bên trong là một bộ óc đang hoạt động hết công suất. Anh quan sát những mũi tên lửa lóe sáng trên nền trời đen, những bóng người vật lộn trong cận chiến, tiếng gươm giáo va vào nhau chan chát. Kế hoạch 'Tia Chớp' không chỉ là một lệnh đơn thuần, nó là một chuỗi các hành động phối hợp phức tạp mà anh đã chuẩn bị từ lâu, dựa trên nh��ng phân tích tỉ mỉ về thói quen và chiến thuật của quân Trần Thị Gia Tộc.
Tiếng nổ lớn vang lên từ phía Đông trước đó là một chiêu nghi binh. Lão Cai, chỉ huy quân Trần Thị, đã dốc toàn lực tấn công vào điểm đó, tin rằng đó là nơi dễ phá vỡ nhất. Nhưng Lâm Dịch đã lường trước điều này. Anh đã ra lệnh cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ, mặc dù đang chịu áp lực lớn, phải giữ vững phòng tuyến, thậm chí còn cố tình để lộ ra một vài "điểm yếu" giả tạo để dụ địch.
"Cánh trái giữ vững, cánh phải vòng ra sau lưng địch!" Lệnh của Lâm Dịch được truyền đi qua các liên lạc viên, giọng anh vẫn bình tĩnh lạ thường dù tình thế cực kỳ căng thẳng. Dưới sự chỉ huy của Lý Hổ, một nhóm dân quân tinh nhuệ, trang bị cung nỏ và những chiếc rìu tự chế sắc bén, bắt đầu di chuyển qua những con đường mòn bí mật mà Lâm Dịch đã cho người xây dựng từ trước. Họ lẩn vào màn đêm, men theo sườn núi hiểm trở, tránh xa tầm mắt của quân Trần Thị đang say máu chiến đấu. Lý Hổ, mạnh mẽ và gan góc, dẫn đầu đội hình, ánh mắt hắn rực lửa. Hắn không quên lời dặn của Lâm Dịch: 'Tránh giao tranh trực diện cho đến khi có tín hiệu. Mục tiêu là hậu quân địch.'
Cảnh cận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Quân Trần Thị, đông hơn gấp bội, liên tục xông lên như thủy triều. Những gương mặt hung dữ, lấm lem bụi bẩn và máu, gào thét xung trận. Dân quân Thôn Làng Sơn Cước, tuy ít hơn nhưng được tiếp thêm sức mạnh bởi ý chí bảo vệ gia đình và quê hương, chống trả quyết liệt. Họ dùng khiên gỗ, giáo tre vót nhọn, thậm chí là cuốc xẻng, tạo thành một bức tường người vững chắc. Tiếng rên rỉ của những người bị thương, tiếng thét xung trận hòa vào nhau, tạo nên một âm thanh hỗn loạn đến tột cùng. Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của đêm khuya.
Lâm Dịch nhìn xuống, thấy Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, đang dùng cây búa lớn của mình cản phá một nhóm quân địch, gương mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ dữ tợn và quyết liệt. Hắn gầm lên, vung búa như vũ bão, mỗi cú vung đều hạ gục một tên lính. Bên cạnh hắn, những dân quân khác cũng chiến đấu như những con thú bị dồn vào đường cùng. Họ biết, đây là trận chiến sinh tử. Nếu thất thủ, tất cả sẽ mất.
Trong nội tâm Lâm Dịch, một sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đang gặm nhấm. Anh đã thức trắng nhiều đêm liền, đầu óc căng như dây đàn. Áp lực của hàng trăm sinh mạng đang đè nặng lên vai anh. Mỗi quyết định anh đưa ra đều có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, câu nói này đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của anh kể từ khi xuyên không đến đây. "Và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro lớn nhất." Anh tin vào tính toán của mình, nhưng chiến trường luôn ẩn chứa những yếu tố bất ngờ.
Đột nhiên, từ phía cánh phải, một loạt tiếng nổ nhỏ vang lên, kèm theo ánh sáng lập lòe của những quả pháo hiệu tự chế. Đây là tín hiệu từ Bang Hắc Sa.
"Bang Hắc Sa đã sẵn sàng chưa?" Lâm Dịch hỏi Trần Nhị Cẩu vừa quay về, giọng anh vẫn không một chút run rẩy.
Trần Nhị Cẩu, thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. "Dạ, đại ca! Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã cho người ém quân ở vị trí đã định. Chờ lệnh là xuất kích!"
Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Truyền lệnh: Bang Hắc Sa bắt đầu tấn công vào sườn trái của quân địch. Binh trưởng Triệu cũng sẽ hành động ngay!"
Tiếng kèn hiệu vang lên từ vọng gác, tín hiệu cho Bang Hắc Sa. Ngay lập tức, từ những lùm cây rậm rạp bên sườn núi, một đạo quân bóng đen đột ngột xông ra. Đó là các thành viên Bang Hắc Sa, những con người giang hồ quen thuộc với việc ẩn nấp và tấn công bất ngờ. Họ không ồn ào, không trống trận, chỉ có những tiếng kêu khẽ và sự nhanh nhẹn đến kinh ngạc. Họ như những bóng ma, lao vào đội hình quân Trần Thị từ phía sườn, nơi bọn chúng ít đề phòng nhất.
Quân Trần Thị đang dồn sức tấn công trực diện vào Thôn Làng Sơn Cước, hoàn toàn không ngờ tới đòn đánh bất ngờ này. Hàng ngũ của chúng bắt đầu rối loạn. Những tên lính đang hò hét xông lên bỗng chốc ngã xuống mà không hiểu chuyện gì xảy ra. Tiếng kêu la hoảng hốt bắt đầu xen lẫn tiếng gầm gừ giận dữ.
Lão Cai, chỉ huy quân Trần Thị, đang đứng giữa trận địa, gương mặt hung ác giờ đây lộ rõ vẻ bực bội. Hắn đã thấy sự kháng cự kiên cường của dân quân Lâm Dịch, nhưng hắn tin rằng với số lượng áp đảo, chỉ cần thêm một chút nữa là có thể phá vỡ phòng tuyến. Nhưng rồi, hắn thấy bóng đen vụt qua, nghe tiếng la thất thanh từ phía sườn trái. "Cái quái gì thế này?" Hắn gầm lên, cố gắng tập hợp lại đội hình đang hỗn loạn của mình. Hắn không thể tin được, một đám dân đen lại có thể bày ra những chiêu trò phức tạp như vậy.
Trong khi đó, Lâm Dịch trên vọng gác, dù mệt mỏi đến rã rời, vẫn giữ vững sự tập trung cao độ. Anh biết đây mới chỉ là khởi đầu. Kế hoạch 'Tia Chớp' không chỉ là một đòn đánh, mà là sự phối hợp của nhiều lực lượng. Anh nhìn xuống tấm da dê đã được vẽ chi chít kế hoạch, trong đó có cả những phương án dự phòng cho tình huống xấu nhất. Anh phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: Trần Thị Gia Tộc đã thích nghi, và các đối thủ trong tương lai của anh cũng sẽ không ngừng tiến hóa. Anh không được phép dừng lại, không được phép lơ là. Anh gánh trên vai trách nhiệm bảo vệ toàn bộ cộng đồng, đối mặt với khả năng thất bại hoặc hy sinh. Anh cảm thấy sự bất lực khi chứng kiến người thân và dân làng phải chịu đựng sự tàn khốc của chiến tranh, dù đã cố gắng hết sức. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. "Nhưng ta sẽ không để sự bất công này nuốt chửng những người ta yêu thương." Anh biết, cuộc tấn công này chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn nhiều, một cuộc chiến mà Đại Hạ Vương Triều đã suy yếu sẽ không thể chống đỡ nổi. Những quyết định anh đưa ra hôm nay sẽ không chỉ ảnh hưởng đến Thôn Làng Sơn Cước, mà còn định hình tương lai của chính anh, tôi luyện anh trở thành một nhà lãnh đạo quân sự thực thụ. Anh phải đưa ra những quyết định ngày càng khó khăn và tàn nhẫn hơn để bảo vệ cộng đồng. Sự kiên cường và đoàn kết của dân làng dưới sự lãnh đạo của anh sẽ là nền tảng vững chắc cho căn cứ của anh khi vương triều sụp đổ.
***
Trong khi Thôn L��ng Sơn Cước đang chìm trong khói lửa và tiếng gươm giáo, tại Cánh Đồng Bất Tận, một sự tĩnh lặng khác thường bao trùm. Sương sớm bắt đầu giăng nhẹ, tạo nên một màn mờ ảo, che khuất tầm nhìn. Bình minh vẫn còn lảng vảng đâu đó phía chân trời, chưa kịp xua tan bóng đêm u tối. Chỉ có tiếng gió xào xạc qua những đám cỏ khô và tiếng côn trùng vo ve thỉnh thoảng mới phá vỡ không gian tĩnh mịch. Mùi đất ẩm và cỏ dại lan tỏa trong không khí lạnh lẽo, xen lẫn với mùi kim loại từ vũ khí của những người đang ẩn mình.
Nhưng sự tĩnh lặng này chỉ là lớp vỏ bọc. Dưới màn sương mờ ảo ấy, một lực lượng đáng gờm đang chờ đợi.
Từ hai phía khác nhau của Cánh Đồng Bất Tận, lực lượng của Binh trưởng Triệu và một phần của Bang Hắc Sa đang ém quân. Họ đã di chuyển âm thầm suốt cả đêm, tránh xa những con đường chính và những ánh lửa bập bùng từ Thôn Làng Sơn Cước. Kế hoạch của Lâm Dịch không chỉ dựa vào sự kiên cường phòng thủ, mà còn dựa vào đòn đánh bất ngờ từ bên ngoài, một gọng kìm siết chặt đội quân Trần Thị Gia Tộc đang say máu.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má hiện rõ trong ánh sáng mờ ảo, đang dẫn đầu đội quân của mình. Ông mặc giáp trụ gọn gàng, tay nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt sắc bén quét qua từng người lính của mình. Quân của ông là những người lính thực thụ, được huấn luyện bài bản, khác hẳn với dân quân ở Thôn Làng Sơn Cước hay đám giang hồ Bang Hắc Sa. Họ giữ im lặng tuyệt đối, di chuyển có kỷ luật, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như những bóng ma. Ông đã nhận được tin nhắn bí mật từ Lâm Dịch, giải thích về âm mưu của Thẩm Đại Nhân và vạch rõ kế hoạch phản công. Lòng tin của ông vào Lâm Dịch đã được củng cố vững chắc sau những gì đã xảy ra, và giờ đây, ông hoàn toàn tin tưởng vào mưu lược của chàng trai trẻ.
"Chuẩn bị! Khi thấy pháo hiệu từ Thôn Làng Sơn Cước, tất cả đồng loạt tấn công vào hậu quân địch. Không để một tên nào thoát khỏi vòng vây của chúng ta!" Binh trưởng Triệu thì thầm ra lệnh, giọng ông trầm ấm nhưng đầy uy lực. Ông biết rõ tầm quan trọng của trận chiến này. Đây không chỉ là giúp Lâm Dịch, mà còn là bảo vệ vùng biên cương mà ông đã thề sẽ giữ vững. Tiếng kèn hiệu từ phía Thôn Làng Sơn Cước vang lên, một âm thanh chói tai cắt ngang sự tĩnh mịch của màn đêm. Đó là tín hiệu!
"Tiến lên! Không để một tên địch nào thoát!" Binh trưởng Triệu gầm lên, thanh kiếm của ông vung lên, lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo của bình minh đang dần hé lộ.
Đội quân của ông xông lên như một cơn lốc. Những cung thủ thiện xạ lập tức giương cung, hàng loạt mũi tên mang theo hỏa khí tự chế lao vút đi, ghim thẳng vào đội hình quân Trần Thị từ phía sau. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên khi những tên lính Trần Thị bị tấn công bất ngờ. Sau đó là đội hình giáo mác, lao vào cận chiến với sự phối hợp nhịp nhàng, tạo thành một bức tường thép không thể xuyên thủng. Họ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng kỷ luật và chiến thuật, từng bước đẩy lùi kẻ thù. Quân Trần Thị đang bị dồn ép từ phía trước bởi dân quân Lâm Dịch, giờ lại bị đánh úp từ phía sau, hoàn toàn trở tay không kịp. Sự hỗn loạn lan nhanh như cháy rừng.
Ở một hướng khác, một nhóm nhỏ hơn của Bang Hắc Sa, dưới sự chỉ huy của một phó thủ lĩnh, cũng đồng loạt xuất kích. Khác với sự bài bản của quân đội Binh trưởng Triệu, họ tấn công bằng sự nhanh nhẹn và tàn bạo đặc trưng của giang hồ. Họ là những chiến binh đường phố, quen với việc đánh lén, đánh úp, và tận dụng mọi sơ hở của đối phương. Họ không cần đội hình, mỗi người là một mũi nhọn, xuyên thủng hàng ngũ địch như những con dao găm sắc bén.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn và râu quai nón rậm rạp, đứng trên một gò đất cao, quan sát toàn bộ cục diện. Ông không trực tiếp tham chiến ở đây, nhưng ánh mắt ông sắc lạnh như chim ưng. Ông đã gửi những chiến binh tinh nhuệ nhất của mình vào trận chiến, tin tưởng vào khả năng của họ. "Giải quyết nhanh gọn, đừng để chúng có cơ hội phản ứng," ông lẩm bẩm, giọng gằn lên, đầy vẻ hăm dọa. Ông biết đây là cơ hội để chứng tỏ sức mạnh của Bang Hắc Sa, đồng thời củng cố mối quan hệ với Lâm Dịch – người mà ông tin rằng sẽ là nhân vật quan trọng trong tương lai hỗn loạn này. Ông cũng không quên lời hứa của mình. Một khi đã nhận lời Lâm Dịch, ông sẽ giữ lời đến cùng.
Tiếng va chạm của kim loại, tiếng la hét, tiếng rên rỉ, cùng tiếng vó ngựa dồn dập vang vọng khắp Cánh Đồng Bất Tận. Sương sớm dần tan đi, để lộ ra cảnh tượng hỗn loạn của chiến trường. Quân Trần Thị Gia Tộc, vốn đang hăng hái tấn công Thôn Làng Sơn Cước, giờ đây hoàn toàn bị bất ngờ và bị kẹt giữa hai gọng kìm. Họ không thể tiến lên, cũng không thể lùi về. Hàng ngũ của chúng tan rã nhanh chóng, binh lính bắt đầu hoảng loạn, cố gắng tháo chạy nhưng lại va vào nhau, tạo thành những khối người đông đúc dễ dàng bị tiêu diệt.
Lâm Dịch đã tính toán rất kỹ lưỡng. Anh biết rằng để đánh bại một lực lượng đông đảo như Trần Thị Gia Tộc, không thể chỉ dựa vào phòng thủ hay tấn công trực diện. Cần phải có sự phối hợp nhịp nhàng, tận dụng tối đa địa hình và yếu tố bất ngờ. Và anh ��ã thành công. Sự phối hợp giữa dân quân kiên cường của Thôn Làng Sơn Cước, những chiến binh nhanh nhẹn của Bang Hắc Sa, và quân đội có kỷ luật của Binh trưởng Triệu đã tạo nên một sức mạnh tổng hợp đáng kinh ngạc.
Cảm giác gió lạnh buổi sớm tạt vào mặt, trộn lẫn với mùi khói, máu và đất ẩm, Lâm Dịch trên vọng gác cảm nhận được sự thay đổi của cục diện. Anh không thể nhìn rõ từng chi tiết dưới làn sương mờ, nhưng tiếng la hét của quân địch đã chuyển từ hung hăng sang hoảng loạn, tiếng vũ khí va chạm không còn dồn dập mà trở nên rời rạc hơn. Anh biết, kế hoạch đang diễn ra đúng như dự kiến. Một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định thoáng hiện trên khóe môi anh. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ. "Trong thế giới này, đôi khi nó còn hiệu quả hơn cả đao kiếm hay tu vi."
Đây là một chiến thắng nhỏ, nhưng nó là minh chứng cho một sự thật: một liên minh đa dạng, dưới sự dẫn dắt của một bộ óc hiện đại, hoàn toàn có thể lật ngược thế cờ. Sự thành công của liên minh này (dân quân, giang hồ, quân đội chính quy) sẽ là hình mẫu cho Lâm Dịch trong các cuộc chiến lớn hơn sắp tới, đặc biệt là khi chiến tranh biên giới bùng nổ vào năm 1610, khi Đại Hạ Vương Triều đã suy yếu sẽ không thể chống đỡ nổi. Khả năng chỉ huy và ứng biến của Lâm Dịch trên chiến trường cho thấy tiềm năng trở thành một lãnh đạo quân sự tài ba, vượt xa vai trò nhà kinh doanh ban đầu.
***
Khi bình minh thực sự hửng sáng, sương mù buổi sáng vẫn còn giăng lối, tạo nên một khung cảnh mờ ảo như bức tranh thủy mặc. Tuy nhiên, sự yên bình đó bị phá vỡ bởi những tàn tích của một trận chiến ác liệt. Tiếng la hét, tiếng kim loại va chạm đã dần xa, chỉ còn lại tiếng thở dốc của những người lính mệt mỏi, tiếng khói lửa cháy lách tách từ những vật dụng bị đốt cháy, và tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương. Mùi khói, máu, mồ hôi và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một không khí nặng nề, ám ảnh.
Lâm Dịch, với đôi mắt thâm quầng vì thức trắng, bước xuống từ vọng gác. Dù thể xác mệt mỏi rã rời, tinh thần anh vẫn tỉnh táo đ��n kinh ngạc. Anh không vội vàng ăn mừng. Một trận chiến kết thúc không có nghĩa là chiến tranh đã chấm dứt. Vẻ mặt anh vẫn trầm tư, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người đã chứng kiến quá nhiều cái chết.
"Trần Nhị Cẩu!" Lâm Dịch gọi. "Ngươi tập hợp tất cả các đội trưởng lại đây. Ta muốn biết tình hình thương vong và thiệt hại ngay lập tức."
Trần Nhị Cẩu, dù đã thấm mệt nhưng vẫn nhanh nhẹn, lập tức thi hành mệnh lệnh. Hắn chạy đi, tiếng chân rầm rập trên nền đất còn dính máu. Không lâu sau, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, cùng vài chỉ huy dân quân khác, và cả một phó thủ lĩnh Bang Hắc Sa, tập trung trước mặt Lâm Dịch. Gương mặt ai nấy đều lấm lem bụi bẩn và máu, nhưng ánh mắt họ đều rực lên vẻ kiên cường và tự hào.
"Báo cáo! Cánh Đông đã giữ vững. Quân địch bị đánh úp từ phía sau nên đã tan rã. Chúng ta đã gây ra tổn thất lớn cho chúng!" Vương Đại Trụ nói, giọng hắn khản đặc nhưng đầy phấn khích. Hắn dùng tay áo quệt ngang trán, để lộ một vết xước dài trên má. "Nhưng chúng ta cũng có vài người bị thương nặng, và mấy người... đã hy sinh." Giọng hắn trầm xuống ở những lời cuối.
Lý Hổ cũng báo cáo tình hình tương tự. "Quân địch không ngờ chúng ta còn có thể phản công. Chúng hoảng loạn bỏ chạy. Chúng ta không truy kích sâu như lệnh của đại ca, nhưng đã tóm được vài tên lính Trần Thị."
Phó thủ lĩnh Bang Hắc Sa, một gã đàn ông vạm vỡ với vết sẹo trên mắt, khẽ gật đầu, khuôn mặt ít biểu cảm. "Chúng ta đã hoàn thành phần việc của mình. Đám Trần Thị đã không thể gượng dậy nổi. Chúng sẽ không dám bén mảng đến đây trong một thời gian nữa." Hắn nói, giọng khàn khàn nhưng chứa đầy sự tự tin.
Lâm Dịch lắng nghe tất cả, gương mặt không biểu lộ cảm xúc rõ ràng. "Không truy kích sâu. Củng cố phòng tuyến ngay lập tức. Cử người kiểm tra thương vong và thu dọn chiến trường." Anh ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát. "Các huynh đệ đã chiến đấu rất dũng cảm. Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc. Chúng ta phải chuẩn bị cho lần kế tiếp."
Anh quay sang Trần Nhị Cẩu. "Cử một vài người có kinh nghiệm đi theo Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa để hỗ trợ họ thu dọn hậu quả và đảm bảo an toàn trên đường rút lui. Hãy gửi lời cảm ơn của ta đến họ."
Trong khi đó, ở một nơi cách Thôn Làng Sơn Cước không xa, Lão Cai, chỉ huy quân Trần Thị, đang trong tình trạng hoảng loạn tột độ. Hắn đứng giữa một đám tàn quân rệu rã, quần áo rách nát, gương mặt biến sắc vì sợ hãi và tức giận. Hắn không thể tin vào mắt mình. Đội quân hùng hậu của hắn, vốn đang trên đà chiến thắng, lại bị đánh tan tác chỉ trong một đêm.
"Rút! Rút lui! Quân Lâm Dịch có viện binh!" Hắn gầm lên, giọng run rẩy, đầy sự tuyệt vọng. Hắn không thể hiểu được. Chỉ là một đám dân làng và vài tên thổ phỉ, làm sao có thể có được sự phối hợp như vậy? Rồi lại còn có quân đội chính quy xuất hiện từ đâu nữa? Hắn đã hoàn toàn bị bất ngờ. Sự tự tin ban đầu của hắn đã tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi và sự bẽ bàng.
Quân Trần Thị Gia Tộc, vốn đã mất hết tinh thần chiến đấu, lập tức vứt bỏ vũ khí, mạnh ai nấy chạy. Họ tháo chạy tán loạn về phía Thành Thiên Phong, không dám ngoảnh đầu nhìn lại. Cảnh tượng hỗn loạn của những kẻ bại trận, vắt chân lên cổ chạy thục mạng, giờ đây là một sự tương phản hoàn toàn với vẻ hung hăng ban đầu của chúng.
Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của kẻ thù đang tháo chạy. Anh biết, thất bại này của Trần Thị Gia Tộc sẽ khiến Thẩm Đại Nhân phải nhìn nhận lại anh. Hắn sẽ không còn coi anh là một đối thủ nhỏ bé, dễ dàng bị loại bỏ bằng những tin đồn hay âm mưu vụn vặt. Hắn sẽ phải chuẩn bị những thủ đoạn thâm độc và quy mô lớn hơn nhiều để đối phó. Đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một dấu chấm hỏi lớn đặt ra cho các thế lực đang mưu đồ.
Thế nhưng, Lâm Dịch cũng biết, anh không thể dừng lại. Cuộc chiến này đã tôi luyện anh trở thành một nhà lãnh đạo quân sự thực thụ, cần thiết cho các cuộc chiến lớn hơn sắp tới. Sự kiên cường và đoàn kết của dân làng dưới sự lãnh đạo của anh sẽ là nền tảng vững chắc cho căn cứ của anh khi vương triều sụp đổ.
Anh quay người lại, nhìn về phía Thôn Làng Sơn Cước đang dần hiện rõ trong ánh bình minh. Ngôi làng nhỏ bé, lấm lem khói bụi, nhưng vẫn đứng vững. Anh cảm nhận gió lạnh buổi sớm, mùi đất ẩm và sự mệt mỏi rã rời đang xâm chiếm cơ thể. Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa kiên cường vẫn bùng cháy. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhắc lại. "Và sự đoàn kết, đôi khi, còn mạnh hơn bất kỳ loại vũ khí nào."
Anh biết, trận chiến này đã định hình lại nhiều thứ. Nó không chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến tranh biên giới thực sự, mà còn là một bước ngoặt trong hành trình của chính anh. Các thế lực tu hành, những tin đồn về linh khí mỏng manh, và bí ẩn về Cổ Ngọc Phù, tất cả đang dần hé lộ, và anh biết, mình sẽ phải đối mặt với chúng. Nhưng trước mắt, anh cần phải xây dựng và củng cố căn cứ của mình, bảo vệ những người anh yêu thương. Và điều đó, sẽ đòi hỏi những quyết định ngày càng khó khăn và tàn nhẫn hơn.
"Đại Trụ, cho người đi kiểm tra lại toàn bộ hệ thống phòng thủ. Lý Hổ, mang những tên lính Trần Thị bị bắt về tra khảo. Ta muốn biết thêm về kế hoạch của chúng." Lâm Dịch ra lệnh, giọng anh vang lên rõ ràng giữa tiếng ồn ào của buổi sáng. Anh đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo.
Cuộc chiến vẫn còn rất dài.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.