Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 647: Trống Trận Vọng Lại: Khắc Nghiệt Đợt Tấn Công Thứ Hai

Lâm Dịch ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt anh. Anh đã nhận được tin phản hồi từ Binh trưởng Triệu thông qua người đưa tin của mình. Một lá thư ngắn gọn, nhưng đủ để anh hiểu rằng Binh trưởng Triệu đã hoàn toàn tin tưởng vào những cảnh báo của anh, và đã bắt đầu hành động.

Anh thở phào nhẹ nhõm, một phần gánh nặng trong lòng được trút bỏ. Âm mưu của Thẩm Đại Nhân đã không hoàn toàn thành công. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại, liên minh giữa anh và Binh trưởng Triệu vẫn đứng vững. Điều này cho thấy, khả năng quan sát và thích nghi vượt trội của anh, cùng với sự tin tưởng mà anh đã gây dựng được, đã phát huy tác dụng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và việc nắm bắt thông tin, phân tích tâm lý đối phương là chìa khóa để phá giải những âm mưu thâm độc nhất.

Nhưng anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ sẽ dễ dàng bỏ cuộc. "Thẩm Đại Nhân, ngươi muốn chơi trò mèo vờn chuột sao?" Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết. "Được thôi, ta sẽ chơi cùng ngươi. Nhưng ngươi sẽ phải trả giá đắt cho mỗi bước đi của mình." Đó là một lời nói nội tâm, một lời hứa với chính mình.

Lâm Dịch trải một tấm da dê mới lên bàn, bắt đầu phác thảo những kế hoạch đối phó dài hạn. Anh biết rằng, Thẩm Đại Nhân sẽ tiếp tục giăng bẫy và sử dụng các thủ đoạn thâm độc hơn. Hắn ta sẽ không từ thủ đoạn nào để phá hoại liên minh này, để làm suy yếu anh và Binh trưởng Triệu. Do đó, anh cần phải xây dựng một mạng lưới tình báo và đối phó chính trị mạnh mẽ hơn, không chỉ để chống lại Thẩm Đại Nhân mà còn để đối phó với những thế lực thù địch khác có thể xuất hiện trong tương lai.

Anh ghi chép cẩn thận, liệt kê những bước cần làm:

1. **Củng cố nội bộ:** Tăng cường tuyên truyền trong Thôn Làng Sơn Cước và giữa các binh lính được chi viện, giải thích rõ ràng về tình hình, mục đích hợp tác. Xây dựng lòng tin và tinh thần đoàn kết.

2. **Mạng lưới tình báo:** Cử thêm người đáng tin cậy len lỏi vào Thành Thiên Phong và các vùng lân cận để thu thập thông tin, đặc biệt là về hoạt động của Thẩm Đại Nhân và các tay sai của hắn.

3. **Đối phó phản công:** Chuẩn bị những tin tức có lợi cho mình để tung ra khi cần thiết, làm mất uy tín của Thẩm Đại Nhân. Không phải là tin đồn vô căn cứ, mà là những sự thật có thể được kiểm chứng, dù chỉ là một phần.

4. **Hỗ trợ Binh trưởng Triệu:** Tìm cách cung cấp thêm thông tin và bằng chứng cho Binh trưởng Triệu để hắn có thể vững vàng hơn khi đối mặt với những cáo buộc từ triều đình.

Lâm Dịch biết rằng, trong thời loạn lạc này, "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" không chỉ có nghĩa là chống lại kẻ địch trên chiến trường, mà còn là đối phó với những cuộc chiến không tiếng súng, những âm mưu thâm độc. Anh không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng' như những nhân vật trong tiểu thuyết anh từng đọc. Anh chỉ có trí tuệ, khả năng quan sát, và một tinh thần thép. Anh phải dùng chính những thứ đó để bảo vệ những gì anh trân trọng.

Mùi khói gỗ thoang thoảng từ bếp lửa nhà bên, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và cả mùi mực viết trên giấy da dê quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng biên. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Thẩm Đại Nhân chỉ là một trong số rất nhiều chướng ngại vật mà anh sẽ phải vượt qua. Nhưng anh không đơn độc. Anh có Trần Nhị Cẩu trung thành, có Binh trưởng Triệu đã bắt đầu tin tưởng, và quan trọng hơn, anh có một cộng đồng đang đặt niềm tin vào anh.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thì thầm, "Nhưng ta sẽ tự tạo ra công bằng cho mình, và cho những người đi theo ta." Anh tiếp tục viết, nét bút sắc sảo và dứt khoát trên tấm da dê. Kế hoạch đã được v��ch ra. Giờ là lúc để thực hiện. Lâm Dịch sẽ không để bất kỳ kẻ nào phá hủy những gì anh đã xây dựng. Đây mới chỉ là một trận chiến nhỏ trong cuộc chiến tranh lớn, và anh đã sẵn sàng cho những gì sắp tới.

***

Sáng sớm hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước vẫn chìm trong lớp sương mờ mịt của vùng biên. Tiếng trẻ con chơi đùa ở đầu làng, tiếng gà gáy lanh lảnh từ các chuồng trại, và mùi khói gỗ quen thuộc từ những bếp lửa mới nhóm, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên, mộc mạc đến nao lòng. Mây mù giăng kín, che khuất đỉnh núi phía xa, hứa hẹn một ngày âm u, ảm đạm. Nhưng sự bình yên đó chỉ tồn tại được trong chốc lát, trước khi một âm thanh quen thuộc, rợn người xé tan không khí.

*Boom... boom... boom!*

Tiếng trống trận vang lên, không phải tiếng trống dò la hay cảnh báo đơn thuần, mà là tiếng trống tổng tấn công, dồn dập và dữ dội hơn bất cứ lần nào trước đây. Nó mang theo sự cuồng nộ và quyết tâm, như tiếng sấm rền từ lòng đất. Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt sắc bén, đang đứng trên vọng gác cao nhất của thôn. Anh đã cảm nhận được điều này từ đêm qua, một dự cảm chẳng lành len lỏi trong từng thớ thịt. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ căng thẳng, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, quét qua chiến trường.

Phía trước, trên Cánh Đồng Bất Tận, quân Trần Thị Gia Tộc hiện ra như một làn sóng đen cuồn cuộn. Lần này, chúng đông hơn hẳn, ít nhất phải gấp đôi so với đợt tấn công trước. Đội hình chỉnh tề, di chuyển có kỷ luật, khác hẳn với sự hỗn loạn và khinh suất của lần đầu. Chúng không chỉ lao thẳng vào cổng chính, mà còn chia thành nhiều mũi, nhắm vào những vị trí mà Lâm Dịch cho là đã được gia cố vững chắc nhất. Một mũi nhọn khác, nhỏ hơn nhưng nhanh nhẹn hơn, đang cố gắng vòng qua con đường mòn hiểm yếu ở sườn đồi phía Tây, nơi có một khe núi hẹp. Đây là một chiến thuật mới, một dấu hiệu cho thấy Lão Cai đã rút kinh nghiệm từ thất bại trước.

"Bọn chúng đã học được bài học từ lần trước. Lão Cai này không ph���i là một tên ngốc hoàn toàn." Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Trong đầu anh, những mảnh ghép thông tin về địa hình, số lượng địch, và điểm mạnh yếu của phòng tuyến đang chạy đua, hình thành một bức tranh chiến thuật phức tạp. Hắn ta đã khai thác những lỗ hổng mà Lâm Dịch đã cố gắng che lấp sau trận chiến đầu tiên, đặc biệt là ở sườn đồi, nơi cây cối rậm rạp và địa hình hiểm trở có thể che giấu quân địch tiếp cận.

Anh quay người, ánh mắt tìm kiếm Trần Nhị Cẩu, người đang đứng ngay phía sau anh, vẻ mặt lo lắng không che giấu. Vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn của Nhị Cẩu ánh lên vẻ sợ hãi.

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch gọi, giọng anh vang lên dứt khoát nhưng không hề gấp gáp, "mau đi báo Vương Đại Trụ, lệnh hắn dẫn đội giữ vững tuyến phòng thủ phía Đông. Tuyệt đối không được để chúng phá vỡ tuyến này!"

"Vâng, đại ca!" Nhị Cẩu lập tức gật đầu, sự sợ hãi ban đầu dường như bị thay thế bởi sự quyết tâm. "Nhị Cẩu đi ngay!"

"Khoan đã," Lâm Dịch giữ hắn lại, ánh mắt trầm tư. "Nói với hắn, hãy cẩn thận với những kẻ đào hầm. Bọn chúng có thể sẽ dùng chiến thuật này để phá hoại tường thành ở những nơi ít được chú ý." Lâm Dịch đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ khắc trên mặt đất, một điểm yếu tiềm tàng mà anh đã phát hiện trong quá trình củng cố phòng thủ.

Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời. Lâm Dịch sau đó hướng ánh mắt về một góc khác của vọng gác, nơi Lý Hổ đang chuẩn bị đội hình cung thủ. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, luôn toát ra một sự dũng mãnh đầy nhiệt huyết.

"Lý Hổ!" Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp vọng gác, "Chuẩn bị đội hình yểm trợ, chờ hiệu lệnh của ta! Tập trung vào những kẻ cố gắng vượt qua con đường mòn phía Tây. Hãy chắc chắn rằng không một kẻ nào lọt qua được chỗ đó!"

Lý Hổ gầm lên một tiếng, thanh âm đầy khí thế: "Rõ! Đại ca cứ yên tâm! Bọn khốn nạn đó đừng hòng bước qua!"

Trần Nhị Cẩu, sau khi truyền lệnh xong, quay trở lại bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo âu nhìn xuống đám quân địch đang tiến đến gần. Hắn thì thầm, giọng run run: "Đại ca, chúng ta có đủ người để chống đỡ không? Bọn chúng đông quá!"

Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh siết chặt tay vào lan can gỗ, cảm nhận sự rung chuyển nhẹ nhàng từ những bước chân nặng nề dưới đất, và cả sự rung chuyển trong chính lồng ngực mình. Mùi khói và mùi đất ẩm bắt đầu quyện vào nhau, dự báo một trận chiến cam go. Mũi tên đầu tiên, một mũi tên lửa, vút qua không khí với tiếng rít chói tai, ghim vào một mái nhà tranh phía ngoài cùng của thôn, lập tức bốc cháy.

"Đủ hay không đủ, đều phải chiến đấu." Lâm Dịch cuối cùng cũng nói, giọng anh trầm ổn đến lạ, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng không hề nao núng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, nó không chỉ là của riêng ta nữa." Anh rút Cẩm Nang Kế Sách ra, mở ra một trang đã được đánh dấu, đôi mắt lướt nhanh qua những dòng chữ đã được viết sẵn từ đêm qua. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta phải dùng nó để bảo vệ những gì mình trân trọng."

Tiếng trống trận càng lúc càng gần, vang vọng như tiếng gọi từ địa ngục. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn ra phía xa, nơi đội quân của Lão Cai đang tiến đến. Anh biết, đây sẽ là một trận chiến khốc liệt, một phép thử thực sự cho sự kiên cường của Thôn Làng Sơn Cước. Dù trời âm u và gió lớn, nhưng anh cảm thấy một quyết tâm rực cháy trong lòng. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà còn là cuộc chiến tranh giành sự sống, danh dự và tương lai.

***

Tại tiền tuyến, Cánh Đồng Bất Tận đã biến thành một biển người và lửa. Gió lớn tạt vào mặt, mang theo mùi khói khét lẹt, mùi đất bị xới tung, và cả mùi máu tanh đã bắt đầu lan tỏa. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, với vết sẹo nhỏ trên má, đang đứng sừng sững ở tuyến phòng thủ phía Đông. Hắn cầm chắc cây búa lớn, đôi mắt đỏ ngầu, gầm lên ra lệnh cho đám dân quân đang chiến đấu bên cạnh.

"Giữ vững! Không được lùi bước! Cứu lấy anh em!" Giọng Vương ��ại Trụ khàn đặc, nhưng đầy uy lực. Hắn vung búa, đánh bật một tên lính Trần Thị Gia Tộc đang cố gắng leo lên thành lũy tạm bợ. Tên lính đó ngã xuống, đầu đập mạnh vào đá, máu tươi bắn tung tóe.

Bên cạnh Vương Đại Trụ là Lý Hổ. Hắn cũng vung thanh kiếm lớn của mình, chém bay ba tên lính địch liên tiếp. Vẻ mặt hung dữ của hắn càng trở nên đáng sợ hơn trong khói lửa. "Chết tiệt! Bọn khốn này đông quá! Lâm Dịch, ngươi có kế gì không?" Lý Hổ gầm lên, không phải để than vãn, mà là để tự động viên bản thân và những người xung quanh. Hắn biết Lâm Dịch đang theo dõi từ vọng gác, và hắn tin rằng Lâm Dịch sẽ có kế sách. Nhưng áp lực từ quân địch là quá lớn.

Quân Trần Thị Gia Tộc, do Lão Cai chỉ huy, không còn tấn công theo kiểu ồ ạt vô tổ chức như lần trước. Lão Cai, với dáng người thô kệch, vẻ mặt hung ác, và vết sẹo dài trên trán, đang đứng phía sau, đưa ra những mệnh lệnh sắc bén. Hắn đã phân chia quân lính thành từng đợt, mỗi đợt tấn công liên tục vào một điểm, tạo áp lực khủng khiếp lên tuyến phòng thủ của Thôn Làng Sơn Cước. Những tiếng hô xung phong vang dội, tiếng gươm giáo va chạm chan chát, và tiếng la hét đau đớn của cả hai bên tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

"Tiến lên! Giết sạch bọn chúng! Thằng Lâm Dịch kia sẽ phải quỳ gối dưới chân ta!" Lão Cai gầm lên, vẻ mặt hắn đầy tự mãn khi thấy tuyến phòng thủ của địch bắt đầu lung lay. Hắn đã dùng chiến thuật "biển người", liên tục tung quân vào những điểm yếu đã được trinh sát kỹ lưỡng, đặc biệt là ở những đoạn tường thành tạm bợ làm từ gỗ và đất.

Dân quân của Thôn Làng Sơn Cước, dù dũng cảm và kiên cường, bắt đầu lộ rõ sự mệt mỏi. Nhiều người đã bị thương, máu nhuộm đỏ y phục thô sơ của họ. Một số người đã hy sinh, ngã xuống ngay tại vị trí mình trấn giữ, đôi mắt vẫn mở to nhìn về phía trước. Cái lạnh của vũ khí kim loại khi chạm vào da thịt, sự rung chuyển liên hồi của mặt đất do tiếng bước chân và tiếng va chạm, tất cả đều đang bào mòn tinh thần và thể lực của họ.

Vương Đại Trụ chứng kiến một tên lính Trần Thị Gia Tộc cầm giáo lao tới, hắn nhanh chóng dùng búa đỡ. Tiếng "choang" lớn vang lên, cánh tay hắn tê rần. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, sớm muộn gì họ cũng không thể chống đỡ nổi. Những kẻ đào hầm mà Lâm Dịch đã cảnh báo quả nhiên xuất hiện. Một nhóm lính địch bắt đầu đào bới dưới chân tường thành ở một góc khuất, nơi những tảng đá lớn bị che khuất bởi bụi rậm. Vương Đại Trụ phát hiện ra, nhưng hắn không thể phân thân để ngăn cản.

"Phía Tây! Có kẻ đào hầm!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng hắn khản đặc. Lý Hổ nghe thấy, hắn lập tức điều động một nhóm cung thủ bắn về phía đó. Mấy tên lính địch bị trúng tên, ngã xuống, nhưng những tên khác vẫn tiếp tục công việc của mình. Chúng đã học được cách che chắn tốt hơn, không còn lộ liễu như trước.

Lão Cai cười khẩy khi thấy những nỗ lực phản kháng yếu ớt của dân quân. "Khốn kiếp! Chống cự vô ích!" Hắn giơ tay ra hiệu, và một đội quân dự bị lập tức tràn lên, tăng cường thêm áp lực. Hắn tin rằng, với chiến thuật này, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không thể trụ vững quá nửa ngày. Hắn muốn nghiền nát Lâm Dịch, nghiền nát cái "gia đình" nhỏ bé mà hắn đã dày công xây dựng.

Máu và bùn lấm lem trên khắp chiến trường. Những gương mặt căng thẳng, mồ hôi chua và bụi bẩn trộn lẫn, tạo nên một cảnh tượng khắc nghiệt. Dù tuyệt vọng, nhưng không ai lùi bước. Họ biết, phía sau họ là gia đình, là những đứa trẻ, là tất cả những gì họ có. Đây không chỉ là một cuộc chiến vì lãnh thổ, mà là một cuộc chiến vì sự sống còn.

***

Trong khi chiến trường bên ngoài Thôn Làng Sơn Cước đang rực lửa, hậu phương cũng không kém phần căng thẳng. Tại kho thuốc của Hồ Gia Gia, ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu chiếu lên những gương mặt lo âu, mệt mỏi. Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang tất bật cứu chữa những người bị thương. Mùi thảo dược nồng nặc quyện với mùi máu tanh và mồ hôi, tạo nên một không khí ngột ngạt.

"Cố gắng lên con, Hồ Gia Gia sẽ cứu con!" Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đang ôm một chàng trai trẻ bị thương ở chân. Đôi mắt bà lo âu, nhưng cũng đầy kiên cường, cố gắng xoa dịu nỗi đau cho người thanh niên. Bà dùng một miếng vải sạch lau đi mồ hôi trên trán hắn, động viên bằng những lời lẽ dịu dàng.

Hồ Gia Gia đặt một nắm thảo dược đã giã nát lên vết thương của một người lính khác, đôi tay run rẩy vì mệt mỏi nhưng vẫn rất cẩn trọng. "Thiếu thuốc rồi! Cần thêm thảo dược giảm đau khẩn cấp!" Ông lão thốt lên, giọng nói khàn đặc. "Những vết thương lần này nặng hơn nhiều. Chúng ta đã gần cạn kiệt dự trữ rồi."

Lâm phụ, lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp vì lao động, đang giúp Hồ Gia Gia chuẩn bị nước ấm và băng bó. Khuôn mặt khắc khổ của ông hiện rõ vẻ lo lắng, ánh mắt hiền lành đầy tình yêu thương gia đình. Ông thở dài thườn thượt, nhìn những người bị thương đang rên rỉ đau đớn. "Trời ơi... bao giờ thì chiến tranh mới chấm dứt đây?" Giọng ông đầy bất lực, nhưng ông vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, tiếp tục công việc của mình.

Những dân làng khác, những người không tham chiến, cũng có mặt ở đây. Họ giúp đỡ, mang nước, băng bó, hoặc đơn giản là nắm tay an ủi những người đang đau đớn. Có những người phụ nữ thì thầm cầu nguyện, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi lệ. Họ biết, nếu tuyến phòng thủ bị phá vỡ, số phận của họ sẽ còn bi thảm hơn nữa.

"Chúng ta phải giữ vững, phải tin tưởng Lâm Dịch." Một bà lão nói, giọng bà run rẩy. "Thằng bé sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu."

Lâm mẫu nghe vậy, bà siết chặt tay người thanh niên đang nằm trên đất, cố gắng truyền cho hắn chút hơi ấm và hy vọng. Bà cũng tin vào con trai mình, tin vào sự thông minh và mưu lược của Lâm Dịch. Nhưng nỗi lo lắng của một người mẹ vẫn không ngừng gặm nhấm trái tim bà. Bà biết Lâm Dịch đang ở tuyến đầu, đối mặt với hiểm nguy lớn nhất.

Trong kho thuốc, không chỉ có những vết thương thể xác, mà còn có cả những vết thương tinh thần. Tiếng rên rỉ, tiếng ho khan, và cả tiếng nức nở của những người thân đang chăm sóc người bị thương, tất cả quy���n vào nhau, tạo nên một không khí bi thương nhưng không hề bi lụy. Sự kiên cường và đoàn kết của dân làng hiện rõ trong từng hành động, từng ánh mắt. Họ có thể sợ hãi, có thể tuyệt vọng, nhưng họ không đầu hàng.

Hồ Gia Gia, sau khi băng bó xong cho một người lính, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm phụ. "Chúng ta cần thêm người đi hái thuốc. Ngay bây giờ!" Ông nói, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng vẫn đầy quyết đoán. "Nếu không có thuốc, nhiều người sẽ không qua khỏi đêm nay."

Lâm phụ gật đầu, ông biết điều đó là vô cùng nguy hiểm. Cánh Đồng Bất Tận đang là chiến trường, và việc ra ngoài hái thuốc không khác gì tự sát. Nhưng không có lựa chọn nào khác. Ông nhìn quanh, tìm kiếm những người tình nguyện. Đây không chỉ là cuộc chiến của những người cầm vũ khí, mà là cuộc chiến của tất cả mọi người trong thôn.

Bên ngoài, tiếng trống trận vẫn vang vọng, dồn dập và không ngừng nghỉ. Tiếng la hét và gươm giáo va chạm xen lẫn tiếng gió hú qua các khe hở phòng thủ, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng. Khói b���i mịt mù bắt đầu bao trùm cả Thôn Làng Sơn Cước, che khuất ánh sáng lờ mờ của buổi sáng. Lâm Dịch đứng trên vọng gác, ánh mắt anh vẫn kiên định, nhưng trong lòng anh, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Anh gánh trên vai trách nhiệm bảo vệ toàn bộ cộng đồng, đối mặt với khả năng thất bại hoặc hy sinh. Anh cảm thấy sự bất lực khi chứng kiến người thân và dân làng phải chịu đựng sự tàn khốc của chiến tranh, dù đã cố gắng hết sức.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. "Nhưng ta sẽ không để sự bất công này nuốt chửng những người ta yêu thương." Anh biết, cuộc tấn công này chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn nhiều, một cuộc chiến mà Đại Hạ Vương Triều đã suy yếu sẽ không thể chống đỡ nổi. Những quyết định anh đưa ra hôm nay sẽ không chỉ ảnh hưởng đến Thôn Làng Sơn Cước, mà còn định hình tương lai của chính anh, tôi luyện anh trở thành một nhà lãnh đạo quân sự thực thụ. Anh phải đưa ra những quyết định ngày càng khó khăn và tàn nhẫn hơn để bảo vệ cộng đồng. Sự kiên cường và đoàn kết của dân làng dưới sự lãnh đạo của anh sẽ là nền tảng vững chắc cho căn cứ của anh khi vương triều sụp đổ.

Lâm Dịch nhìn xuống tấm da dê đã được vẽ chi chít kế hoạch, trong đó có cả những phương án dự phòng cho tình huống xấu nhất. Anh phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: Trần Thị Gia Tộc đã thích nghi, và các đối thủ trong tương lai của anh cũng sẽ không ngừng tiến hóa. Anh không được phép dừng lại, không được phép lơ là.

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía Đông, kèm theo tiếng reo hò của quân địch. Có vẻ như tuyến phòng thủ của Vương Đại Trụ đang gặp rắc rối nghiêm trọng. Lâm Dịch siết chặt nắm đấm, ánh mắt anh lóe lên tia lửa lạnh.

"Trần Nhị Cẩu!" Lâm Dịch gọi, giọng anh vang lên giữa tiếng ồn ào của trận chiến, "Kích hoạt kế hoạch 'Tia Chớp'!"

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free