Lạc thế chi nhân - Chương 646: Chân Tướng Sau Bức Màn: Phá Giải Âm Mưu Thẩm Đại Nhân
Ánh nến trên bàn đã tắt từ lâu, chỉ còn lại sợi bấc cháy dở cuộn mình trong vũng sáp khô cứng. Phía ngoài khung cửa sổ nhỏ, những vệt sáng ban mai đầu tiên yếu ớt hắt qua, vẽ nên những vệt vàng nhạt lên nền đất ẩm ướt của căn phòng. Lâm Dịch ngồi đó, lặng lẽ tựa vào vách gỗ đã cũ mòn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một linh hồn không thuộc về thời đại này. Anh vẫn giữ nguyên tư thế từ lúc nửa đêm, khi những suy nghĩ về diễn biến sắp tới của Đại Hạ vương triều và vị trí mong manh của mình trong đó cứ luẩn quẩn không dứt.
Không gian bên ngoài, Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn chìm trong giấc ngủ say. Chỉ có tiếng gà gáy rải rác từ xa vọng lại, điểm xuyết vào sự tĩnh mịch của bình minh. Mùi khói bếp đã bắt đầu thoang thoảng đâu đó, quyện lẫn với mùi đất ẩm sau sương đêm và mùi cỏ dại mọc hoang quanh nhà. Đó là một mùi hương của cuộc s��ng bình dị, của sự tồn tại bền bỉ, thứ mà Lâm Dịch đã phải vật lộn biết bao để giữ gìn cho những người anh yêu thương. Nhưng giờ đây, ngay cả cái sự bình dị đó cũng đang bị đe dọa bởi những âm mưu thâm độc và những cuộc chiến không tiếng súng.
Đôi mắt Lâm Dịch lướt qua những tấm bản đồ cũ kỹ được trải ra trên chiếc bàn gỗ thô sơ, nơi anh đã đánh dấu những vị trí phòng thủ, những con đường mòn, và cả những điểm yếu tiềm tàng. Bên cạnh đó là những ghi chép vội vàng, những tính toán về lương thực, vũ khí, và cả những thông tin tình báo rời rạc mà anh đã thu thập được. Trong đầu anh, những mảnh ghép từ cuộc gặp gỡ bí mật với đại diện của Binh trưởng Triệu, những báo cáo về sự bất ổn ở Thành Thiên Phong, và cả bản chất xảo quyệt của Thẩm Đại Nhân, đang dần kết nối với nhau.
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa, theo sau là tiếng gõ cửa dè dặt. "Đại ca, ta vào được không?" Giọng Trần Nhị Cẩu mang theo chút lo lắng, quen thuộc như tiếng gió vẫn thổi qua những ngọn đồi này.
"Vào đi, Nhị Cẩu." Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm tĩnh, không lộ chút mệt mỏi nào dù anh đã thức trắng đêm.
Trần Nhị Cẩu bước vào, mang theo hơi lạnh của buổi sớm và một vẻ mặt căng thẳng hiếm thấy. Ngoại hình của hắn vẫn vậy, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn như thể đã nhìn thấy điều gì đó bất thường. Ánh sáng ban mai hắt vào, làm nổi bật những đường nét lo lắng trên khuôn mặt hắn. "Đại ca, có mấy tin đồn lạ lắm... Chúng đã bắt đầu lan ra từ mấy ngày nay, và càng lúc càng có vẻ nghiêm trọng."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu cho Nhị Cẩu tiếp tục. Anh đã dự cảm được điều này. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ sẽ dễ dàng chấp nhận việc Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu bắt tay nhau. Hắn sẽ hành động, và hành động một cách thâm độc nhất.
"Họ nói rằng... Binh trưởng Triệu đã bị Lâm gia mình mua chuộc," Nhị Cẩu hạ giọng, đôi mắt liếc nhìn quanh như sợ có ai đó nghe thấy. "Còn nói là quân binh viện trợ mà Binh trưởng Triệu gửi đến đây l�� đồ bỏ đi, là những kẻ bị triều đình ruồng bỏ, chỉ giỏi ăn hại mà thôi. Rồi họ còn nói... còn nói Lâm gia mình đã lén lút móc nối với thổ phỉ, với những bang phái giang hồ, nên mới có thể chống cự được quân địch lâu như vậy."
Mỗi lời Nhị Cẩu nói ra, Lâm Dịch lại cảm thấy một cỗ khí lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải vì sợ hãi, mà vì sự chính xác đến ghê người của những tin đồn này. Thẩm Đại Nhân đã đánh đúng vào những điểm yếu chí mạng: sự nghi kỵ của triều đình đối với các quan lại địa phương, sự khinh miệt của dân chúng đối với quân lính yếu kém, và nỗi sợ hãi cố hữu về những thế lực giang hồ bất hảo. "Họ" ở đây không phải là những kẻ phàm phu tục tử tự nghĩ ra, mà là những kẻ được chỉ đạo, được cấp vốn để gieo rắc sự ngờ vực.
"Những tin đồn này xuất phát từ đâu?" Lâm Dịch hỏi, giọng vẫn bình thản nhưng ánh mắt anh đã trở nên sắc bén như lưỡi dao. Anh không cần hỏi nhiều, chỉ cần một vài manh mối là đủ để anh xâu chuỗi mọi chuyện lại. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và khả năng phân tích của một người hiện đại đã được rèn giũa qua bao nhiêu năm tháng đối mặt với thông tin giả, với tin tức xấu, với những âm mưu chính trị trên mạng xã hội, giờ đây lại phát huy tác dụng.
Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt càng thêm bối rối. "Thì... ban đầu là từ mấy người lái buôn qua lại Thành Thiên Phong, rồi lan sang các làng lân cận. Bây giờ thì ngay cả ở Đồn Gác Biên Giới, một số binh lính cũng bắt đầu xì xào rồi. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy, nên ta đã cố gắng hỏi han dò la, nhưng những kẻ tung tin đều rất kín đáo, không ai biết rõ nguồn gốc."
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. "Không cần biết rõ nguồn gốc," anh nói, giọng khẽ khàng, "Ta đã biết là ai đứng sau rồi." Thẩm Đại Nhân. Đúng như dự đoán. Hắn không thể tấn công trực diện, vì vậy hắn chọn cách tấn công từ bên trong, gặm nhấm niềm tin, phá hoại liên minh. Một đòn đánh mềm mại nhưng hiểm ác, đủ để khiến Binh trưởng Triệu lâm vào thế khó, và khiến Lâm Dịch trở nên cô độc. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, "và để sinh tồn trong thế giới này, đôi khi phải chiến đấu với những thứ vô hình như tin đồn, như sự nghi kỵ."
Anh mở mắt, ánh mắt đã trở lại vẻ kiên định. "Nhị Cẩu, ngươi làm tốt lắm. Ngươi hãy tiếp tục theo dõi sát sao, xem những tin đồn đó lan truyền đến đâu, và ai là những kẻ tích cực khuấy động. Tuyệt đối không được hành động manh động, chỉ cần ghi nhớ và báo cáo lại cho ta."
"Vâng, Đại ca!" Nhị Cẩu đáp ngay lập tức, sự lo lắng trên mặt đã được thay thế bằng ý chí phục tùng tuyệt đối. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
"Và này," Lâm Dịch gọi với theo khi Nhị Cẩu định rời đi. "Hãy cẩn thận. Những kẻ đứng sau không đơn giản đâu. Chúng có thể sẽ tìm cách lợi dụng sự lo lắng của dân làng, của binh lính để gieo rắc thêm mầm mống bất ổn. Hãy giữ cho dân làng bình tĩnh, và đừng để họ bị cuốn vào những lời đồn thổi vô căn cứ."
Nhị Cẩu gật đầu, rồi nhanh chóng rời đi, để lại Lâm Dịch một mình với những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Thẩm Đại Nhân đã b���t đầu gieo hạt giống ngờ vực. Bây giờ là lúc anh phải hành động để ngăn chặn chúng nảy mầm và phá hủy tất cả. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và Lâm Dịch biết rõ điều đó. Anh phải tự tạo ra công bằng cho mình, bằng trí tuệ và sự quyết đoán.
***
Cùng lúc đó, tại Đồn Gác Biên Giới, không khí căng thẳng bao trùm lên mọi ngóc ngách của doanh trại. Tiếng lính tuần tra đều đặn bước đi trên những bức tường đá, tiếng vũ khí va chạm lanh canh trong các buổi tập luyện buổi sáng, và tiếng gió rít qua những khe hở của tháp canh tạo nên một bản giao hưởng của sự cảnh giác. Nắng trưa gay gắt đổ xuống, làm bụi đất bốc lên mù mịt mỗi khi một đội kỵ binh phi qua, quyện với mùi mồ hôi, mùi kim loại và mùi khói lửa nấu ăn.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo cũ trên má, đang đứng trên tháp canh cao nhất, đôi mắt tinh tường quét một vòng qua Cánh Đồng Bất Tận. Hắn mặc một bộ giáp trụ gọn gàng, dù đã cũ nhưng vẫn được lau chùi sáng bóng, thể hiện sự kỷ luật thép của một người lính. Hắn không tin vào những lời đồn thổi vô căn cứ, nhưng sự thật là những tin tức tiêu cực đang bắt đầu lan truyền trong doanh trại, khiến lòng quân có phần xao động.
"Báo cáo Binh trưởng!" Một người lính trẻ chạy lên, tay cầm một bức thư được bọc cẩn thận trong một lớp vải dầu. "Người đưa tin từ Thôn Làng Sơn Cước vừa đến. Họ nói đây là thư khẩn cấp."
Binh trưởng Triệu nhận lấy, vẻ mặt không chút biểu cảm. Hắn luôn đề cao sự cẩn trọng, đặc biệt là trong thời điểm nhạy cảm này. Hắn mở lớp vải dầu, bên trong là một lá thư được viết bằng chữ thảo rất đẹp, nhưng không có dấu ấn chính thức nào. Đó là phong cách riêng của Lâm Dịch, một sự kết hợp giữa sự kín đáo và hiệu quả.
Hắn đọc lá thư, từng dòng chữ như khắc sâu vào tâm trí hắn. Lâm Dịch đã không vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề. Anh đã phân tích tường tận về những tin đồn đang lan truyền, chỉ ra nguồn gốc có thể là Thẩm Đại Nhân, và cảnh báo về những bước đi tiếp theo của hắn ta. Đặc biệt, Lâm D��ch đã giải thích rõ ràng về mục đích của việc hợp tác, về sự cần thiết của việc đoàn kết trong thời loạn, và khẳng định rằng những binh lính được chi viện không phải là đồ bỏ đi, mà là những con người đang chiến đấu vì sự sống còn của biên cương. Lá thư còn kèm theo một vài bằng chứng nhỏ, những mảnh ghép thông tin về các hoạt động khả nghi của những kẻ lạ mặt được nhìn thấy gần Thành Thiên Phong, phù hợp với mô tả về cách Thẩm Đại Nhân thường hành động.
Sắc mặt Binh trưởng Triệu dần trở nên nghiêm trọng. Ban đầu là sự bán tín bán nghi, nhưng khi đọc đến những phân tích sâu sắc của Lâm Dịch, hắn đã nhận ra sự thật đằng sau. "Thẩm Đại Nhân... đúng là cáo già!" Hắn lẩm bẩm, giọng nói xen lẫn sự tức giận và khinh bỉ. "Hắn dám gieo rắc ly gián ngay lúc này, khi biên cương đang trong lúc nguy cấp nhất! Hắn muốn chúng ta tự suy yếu, tự giết lẫn nhau trước khi kẻ địch kịp đến sao?!"
Binh trưởng Triệu biết rõ bản chất của Thẩm Đại Nhân. Kẻ đó chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân, đến quyền lực và sự giàu có. Hắn ta không quan tâm đến sinh mạng của binh lính, của dân thường, hay vận mệnh của Đại Hạ vương triều. Việc Thẩm Đại Nhân lợi dụng sự hợp tác giữa hắn và Lâm Dịch để gieo rắc tin đồn, nhằm làm suy yếu quyền lực của hắn và cô lập Lâm Dịch, hoàn toàn nằm trong dự đoán. Lâm Dịch đã nhìn thấu được bản chất của cuộc đấu đá chính trị này, và anh đã cảnh báo hắn trước.
"Truyền lệnh!" Binh trưởng Triệu quay sang người lính trẻ, giọng nói vang vọng và dứt khoát. "Tất cả binh lính trong doanh trại, không được tin vào những lời đồn thổi vô căn cứ! Ai có ý định khuấy động lòng quân, lập tức bắt giữ và tra hỏi nghiêm khắc! Ta sẽ đích thân xử lý!"
"Rõ, Binh trưởng!" Người lính trẻ lập tức chạy đi truyền lệnh.
"Và nữa!" Binh trưởng Triệu gọi lại. "Cử một đội thám báo tinh nhuệ, bí mật điều tra những kẻ lạ mặt hoạt động quanh Thành Thiên Phong và các làng lân cận. Đặc biệt chú ý đến những người có biểu hiện khác thường, những kẻ đột nhiên có tiền hoặc có những hành vi đáng ngờ. Báo cáo trực tiếp cho ta! Đừng để một mưu đồ nào của Thẩm Đại Nhân thoát khỏi tầm mắt chúng ta!"
Hắn biết rằng, việc giải quyết triệt để vấn đề này không chỉ nằm ở việc trấn an binh lính hay bắt giữ vài kẻ tung tin đồn. Quan trọng hơn là phải giữ vững lòng tin của mình vào Lâm Dịch, và củng cố liên minh này. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã cho phép những kẻ như Thẩm Đại Nhân công khai phá hoại lẫn nhau trong thời loạn, ưu tiên lợi ích cá nhân hơn an nguy đất nước. Binh trưởng Triệu hiểu rằng, nếu không có sự hợp tác với Lâm Dịch, nếu không có sự đoàn kết của những người thực sự muốn bảo vệ biên cương, thì dù có bao nhiêu binh lính cũng không đủ để chống lại kẻ thù bên ngoài và kẻ thù bên trong.
Hắn nhìn về phía Thôn Làng Sơn Cước, nơi những mái nhà tranh ẩn hiện dưới ánh nắng chói chang. "Lâm Dịch," hắn lẩm bẩm, "ngươi không chỉ có mưu trí, mà còn có tầm nhìn xa. Ngươi đúng là một kẻ kỳ lạ, nhưng trong thời loạn lạc này, chính những kẻ kỳ lạ như ngươi lại là hy vọng duy nhất." Hắn quyết định. Hắn sẽ không để Thẩm Đại Nhân phá hoại liên minh này. Hắn sẽ giữ vững lời hứa của mình.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy u hoài. Gió dịu mát thổi qua Thôn Làng Sơn Cước, mang theo mùi hương của bữa tối đang được chuẩn bị và tiếng cười nói rộn ràng của trẻ con sau một ngày dài. Dân làng, dù vẫn phải đối mặt với nỗi lo về chiến tranh, vẫn cố gắng duy trì một cuộc sống bình yên, mộc mạc.
Lâm Dịch ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt anh. Anh đã nhận được tin phản hồi từ Binh trưởng Triệu thông qua người đưa tin của mình. Một lá thư ngắn gọn, nhưng đủ để anh hiểu rằng Binh trưởng Triệu đã hoàn toàn tin tưởng vào những cảnh báo của anh, và đã bắt đầu hành động.
Anh thở phào nhẹ nhõm, một phần gánh nặng trong lòng được trút bỏ. Âm mưu của Thẩm Đại Nhân đã không hoàn toàn thành công. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại, liên minh giữa anh và Binh trưởng Triệu vẫn đứng vững. Điều này cho thấy, khả năng quan sát và thích nghi vượt trội của anh, cùng với sự tin tưởng mà anh đã gây dựng được, đã phát huy tác dụng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và việc nắm bắt thông tin, phân tích tâm lý đối phương là chìa khóa để phá giải những âm mưu thâm độc nhất.
Nhưng anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ sẽ dễ dàng bỏ cuộc. "Thẩm Đại Nhân, ngươi muốn chơi trò mèo vờn chuột sao?" Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết. "Được thôi, ta sẽ chơi cùng ngươi. Nhưng ngươi sẽ phải trả giá đắt cho mỗi bước đi của mình." Đó là một lời nói nội tâm, một lời hứa với chính mình.
Lâm Dịch trải một tấm da dê mới lên bàn, bắt đầu phác thảo những kế hoạch đối phó dài hạn. Anh biết rằng, Thẩm Đại Nhân sẽ tiếp tục giăng bẫy và sử dụng các thủ đoạn thâm độc hơn. Hắn ta sẽ không từ thủ đoạn nào để phá hoại liên minh này, để làm suy yếu anh và Binh trưởng Triệu. Do đó, anh cần phải xây dựng một mạng lưới tình báo và đối phó chính trị mạnh m�� hơn, không chỉ để chống lại Thẩm Đại Nhân mà còn để đối phó với những thế lực thù địch khác có thể xuất hiện trong tương lai.
Anh ghi chép cẩn thận, liệt kê những bước cần làm:
1. **Củng cố nội bộ:** Tăng cường tuyên truyền trong Thôn Làng Sơn Cước và giữa các binh lính được chi viện, giải thích rõ ràng về tình hình, mục đích hợp tác. Xây dựng lòng tin và tinh thần đoàn kết.
2. **Mạng lưới tình báo:** Cử thêm người đáng tin cậy len lỏi vào Thành Thiên Phong và các vùng lân cận để thu thập thông tin, đặc biệt là về hoạt động của Thẩm Đại Nhân và các tay sai của hắn.
3. **Đối phó phản công:** Chuẩn bị những tin tức có lợi cho mình để tung ra khi cần thiết, làm mất uy tín của Thẩm Đại Nhân. Không phải là tin đồn vô căn cứ, mà là những sự thật có thể được kiểm chứng, dù chỉ là một phần.
4. **Hỗ trợ Binh trưởng Triệu:** Tìm cách cung cấp thêm thông tin và bằng chứng cho Binh trưởng Triệu để hắn có thể vững vàng hơn khi đối mặt với những cáo buộc từ triều đình.
Lâm Dịch biết rằng, trong thời loạn lạc này, "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" không chỉ có nghĩa là chống lại kẻ địch trên chiến trường, mà còn là đối phó với những cuộc chiến không tiếng súng, những âm mưu thâm độc. Anh không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng' như những nhân vật trong tiểu thuyết anh từng đọc. Anh chỉ có trí tuệ, khả năng quan sát, và một tinh thần thép. Anh phải dùng chính những thứ đó để bảo vệ những gì anh trân trọng.
Mùi khói gỗ thoang thoảng từ bếp lửa nhà bên, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và cả mùi mực viết trên giấy da dê quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng biên. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Thẩm Đại Nhân chỉ là một trong số rất nhiều chướng ngại vật mà anh sẽ phải vượt qua. Nhưng anh không đơn độc. Anh có Trần Nhị Cẩu trung thành, có Binh trưởng Triệu đã bắt đầu tin tưởng, và quan trọng hơn, anh có một cộng đồng đang đặt niềm tin vào anh.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thì thầm, "Nhưng ta sẽ tự tạo ra công bằng cho mình, và cho những người đi theo ta." Anh tiếp tục viết, nét bút sắc sảo và dứt khoát trên tấm da dê. Kế hoạch đã được vạch ra. Giờ là lúc để thực hiện. Lâm Dịch sẽ không để bất kỳ kẻ nào phá hủy những gì anh đã xây dựng. Đây mới chỉ là một trận chiến nhỏ trong cuộc chiến tranh lớn, và anh đã sẵn sàng cho những gì sắp tới.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.