Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 645: Mưu Kế Thâm Độc: Thẩm Đại Nhân Phá Hoại Liên Minh

Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong tựa như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng mọi âm thanh ồn ã của ban ngày, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những mái ngói cong vút và đôi khi là tiếng chó sủa vọng từ xa. Trong thư phòng xa hoa của phủ Thẩm Đại Nhân, ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ vài nét trên khuôn mặt gầy gò, dài với chòm râu bạc phơ của vị quan lớn. Lúc này, khuôn mặt vốn dĩ luôn giữ vẻ uyên bác giả tạo ấy lại đang vặn vẹo trong một nỗi tức giận không thể kìm nén. Hắn nghiến răng kèn kẹt, những nếp nhăn sâu hoắm trên trán hiện rõ mồn một khi ánh mắt hắn dán chặt vào tờ mật báo nhàu nát trên bàn. Mùi hương trầm cao cấp vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng nó chẳng thể xoa dịu được ngọn lửa phẫn nộ đang bốc cháy trong lòng hắn.

Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đứng nép mình một bên, vẻ mặt khúm núm thường thấy vẫn hiện hữu, nhưng đôi mắt tinh ranh của hắn lại không ngừng quan sát từng biến đổi nhỏ nhất trên nét mặt chủ nhân. Phía dưới chân bàn, Người đưa tin quỳ rạp dưới đất, thân mình run rẩy như cọng cỏ lau trước gió. Hắn biết rõ tính khí của Thẩm Đại Nhân, và những tin tức hắn mang đến đêm nay chắc chắn sẽ châm ngòi cho một cơn thịnh nộ kinh hoàng.

Một sự im lặng ngột ngạt bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên những âm thanh rít nhẹ. Rồi, Thẩm Đại Nhân đột ngột đứng phắt dậy, đôi mắt ti hí tóe lửa, gân xanh nổi đầy trên thái dương. Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, rồi rít qua kẽ răng, giọng nói tuy cố giữ vẻ trầm tĩnh nhưng lại ẩn chứa sự phẫn nộ bùng nổ: "Cái gì?! Binh trưởng Triệu... dám làm trái ý bổn quan? Hắn dám tiếp tay cho cái tên Lâm Dịch thấp hèn đó ư?" Hắn không thể tin được vào tai mình, vào những gì tờ mật báo đang kể. Lòng tự tôn của hắn bị chà đạp, quyền uy của hắn bị thách thức bởi một kẻ mà hắn coi là cỏ rác. Một tên thư sinh trôi dạt từ nơi nào đó đến, không gốc gác, không địa vị, lại dám khiến một quan chức triều đình phải xiêu lòng? Điều đó không chỉ là sự sỉ nhục, mà còn là mối đe dọa thực sự.

Người đưa tin cúi rạp đầu hơn nữa, giọng nói lí nhí, run rẩy: "Bẩm... bẩm Đại Nhân, quả đúng là như vậy. Tin tức mật báo từ nội ứng của chúng ta tại Đồn Gác Biên Giới xác nhận. Binh trưởng Triệu đã bí mật phái một đội binh sĩ, tuy số lượng không nhiều, kèm theo một xe quân nhu nhỏ, hướng về Thôn Làng Sơn Cước. Hắn còn phái thuộc hạ thân tín đến tận nơi để bàn giao, và có vẻ như đã có một cuộc gặp gỡ bí mật giữa Binh trưởng Triệu và Lâm Dịch trước đó." Hắn càng nói, giọng càng nhỏ dần, sợ hãi trước cơn bão sắp ập đến. Hắn có thể cảm nhận được sự nóng bức từ cơn giận của Thẩm Đại Nhân đang lan tỏa khắp căn phòng, dù ngoài trời gió lạnh đang từng đợt thốc vào.

"Hừ! Binh trưởng Triệu đó... hắn ta nghĩ hắn là ai chứ?" Thẩm Đại Nhân gầm gừ, vung tay đá đổ một chiếc ghế gấm chạm khắc tinh xảo gần đó. Tiếng "rầm" vang lên chói tai trong sự tĩnh mịch của đêm khuya, khiến Người đưa tin giật mình thon thót, cúi đầu sát đ��t hơn nữa. Chiếc ghế lăn lóc trên nền gạch bóng loáng, tựa như sự hỗn loạn đang khuấy đảo trong tâm trí hắn. Hắn bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, nắm chặt hai bàn tay, mỗi bước chân đều nặng trịch, như muốn dẫm nát thứ gì đó vô hình. Ánh mắt hắn đảo qua lại, đầy vẻ thù hận và căm tức.

"Cái tên Lâm Dịch đó, hắn rốt cuộc có ma lực gì mà lại có thể khiến một quan quân chính quy phải cúi đầu? Ta đã cho hắn cơ hội, đã đưa tay ra giúp đỡ, nhưng hắn lại dám từ chối, lại dám chống đối ta. Giờ thì hắn lại đi câu kết với binh trưởng Triệu, dùng những thủ đoạn bẩn thỉu nào đó để lung lay ý chí của kẻ trung thành với triều đình!" Thẩm Đại Nhân lẩm bẩm, giọng nói xen lẫn sự căm phẫn và một chút sợ hãi khó tả. Hắn sợ hãi, bởi lẽ Lâm Dịch, một kẻ không có chút căn cơ, lại đang dần thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn, thậm chí còn gây dựng được thế lực riêng. Mọi động thái của Lâm Dịch đều giống như một cái tát vào mặt hắn, một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Quyền lực của hắn, danh vọng của hắn, t���t cả đều đang bị đe dọa bởi cái gai bé nhỏ này.

Lão quản gia lúc này mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, không chút biểu cảm, tựa như một dòng nước lạnh dội vào ngọn lửa đang bùng cháy của chủ nhân: "Bẩm Đại Nhân, xem ra Lâm Dịch này đã không còn là con cá nhỏ trong ao nữa rồi. Hắn đã bắt đầu giăng lưới, kéo cả quan quân vào cuộc. Mặc dù số lượng binh sĩ mà Binh trưởng Triệu điều đi không đáng kể, nhưng ý nghĩa của hành động này lại vô cùng sâu xa. Đây không phải là điều có lợi cho chúng ta, thưa Đại Nhân." Hắn cúi đầu, nhưng đôi mắt tinh anh vẫn không ngừng dò xét biểu cảm của Thẩm Đại Nhân. Hắn biết, lúc này không thể chỉ dùng lời lẽ xu nịnh, mà phải phân tích rõ ràng tình hình để chủ nhân có thể tỉnh táo lại, dù chỉ một chút.

Thẩm Đại Nhân dừng lại, quay ngoắt về phía Lão quản gia, đôi mắt đỏ ngầu. "Không có lợi? Ngươi còn cần phải nói sao? Hắn ta đang công khai thách thức quyền uy của bổn quan! Hắn đang muốn biến Thôn Làng Sơn Cước kia thành một cứ điểm kiên cố, một cái gai nhọn chọc vào mắt ta! Hắn muốn tạo ra một thế lực riêng, một 'vương quốc' nhỏ bé ngay dưới mũi bổn quan!" Hắn gằn giọng, khuôn mặt co giật. Đối với Thẩm Đại Nhân, việc Lâm Dịch được Binh trưởng Triệu hỗ trợ không chỉ đơn thuần là vấn đề quân sự, mà còn là sự đe dọa trực tiếp đến quyền lực chính trị mà hắn đã dày công xây dựng ở vùng biên này. Đại Hạ vương triều đã suy yếu, quyền lực trung ương không còn đủ sức kiểm soát chặt chẽ các vùng đất xa xôi. Điều này cho phép những quan lại như Thẩm Đại Nhân lộng hành, biến vùng đất mình quản lý thành 'phong địa' riêng. Và Lâm Dịch đang là kẻ phá hoại trật tự đó.

"Đại Nhân nói rất chí lý." Lão quản gia khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không. "Lâm Dịch là một kẻ mưu mẹo, không tu luyện nhưng lại có khả năng xoay chuyển cục diện bằng tri thức và mưu lược. Hắn ta không giống bất kỳ kẻ thù nào mà chúng ta từng đối mặt. Hắn không tham lam tiền bạc một cách lộ liễu, không khao khát quyền lực vương bá, nhưng hắn lại có một sự kiên trì đáng sợ và một khả năng tập hợp lòng người phi thường. Hắn ưu tiên sinh tồn, nhưng sinh tồn của hắn lại gắn liền với sự phát triển của Thôn Làng Sơn Cước. Và giờ đây, hắn đã khiến một quan quân chính quy phải thay đổi lập trường, điều đó chứng tỏ những lập luận của hắn đã chạm đến nỗi lo sợ sâu thẳm nhất của Binh trưởng Triệu – nỗi sợ hãi về sự sụp đổ của vùng biên, và có lẽ, của cả vương triều Đại Hạ." Lão quản gia nói một cách chậm rãi, từng câu từng chữ đều sắc bén, lột tả bản chất của vấn đề mà Thẩm Đại Nhân đang đối mặt.

Thẩm Đại Nhân nghe vậy, cơn giận tuy vẫn chưa nguôi, nhưng ánh mắt hắn đã bắt đầu lộ rõ vẻ trầm tư. "Sự suy yếu của Đại Hạ..." Hắn lẩm bẩm, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Hắn biết rõ triều đình đang mục ruỗng từ bên trong, các thế lực tu hành ẩn mình đã lâu nay cũng đang rục rịch. Việc Binh trưởng Triệu, một quan chức vốn dĩ phải trung thành tuyệt đối với triều đình, lại chấp nhận mạo hiểm để liên minh với một kẻ dân đen như Lâm Dịch, chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự mục ruỗng đó. Các quan chức địa phương đang phải tự tìm cách sinh tồn, và trong bối cảnh đó, một liên minh phi chính thức như của Lâm Dịch lại trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Điều này khiến Thẩm Đại Nhân càng thêm lo lắng cho vị thế của chính mình.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Thẩm Đại Nhân thở dài, mang theo một chút cay đắng. "Bổn quan đã hiểu. Lâm Dịch không chỉ là một cái gai, mà hắn ta đang dần trở thành một tảng đá ngáng đường. Một tảng đá mà nếu không nhổ bỏ kịp thời, sẽ cản trở mọi mưu đồ của bổn quan." Hắn nhìn Lão quản gia, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn. "Vậy ngươi có kế sách gì không? Không thể để tình trạng này tiếp diễn. Phải nhổ tận gốc trước khi nó đâm sâu và bành trướng!" Giọng điệu của hắn đã bớt đi sự phẫn nộ bộc phát, thay vào đó là sự lạnh lẽo của một kẻ mưu mô đang tính toán. Mùi mực mới từ tờ mật báo hòa lẫn với mùi trầm, tạo nên một không khí nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở. Hắn không chỉ muốn trừng phạt Lâm Dịch vì dám chống đối, mà còn mu��n tiêu diệt bất kỳ mầm mống nào có thể đe dọa đến quyền lực tuyệt đối của hắn ở vùng biên này.

Lão quản gia cúi đầu sâu hơn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra, ẩn chứa sự xảo quyệt. "Bẩm Đại Nhân, đã có kế hoạch."

***

Rạng sáng hôm sau, Thành Thiên Phong chìm trong một bầu không khí âm u, nặng nề. Mây xám giăng kín bầu trời, không một tia nắng nào xuyên qua được, khiến không gian trở nên lạnh lẽo, ảm đạm. Trong một căn phòng bí mật nằm sâu dưới lòng đất của phủ Thẩm Đại Nhân, nơi chỉ những bản đồ quan trọng và các mật thư cơ mật mới được cất giữ, Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia đang ngồi đối diện nhau. Ánh nến leo lét trên chiếc bàn gỗ sẫm màu, hắt những cái bóng ma quái lên tường, soi rõ những đường nét phức tạp trên tấm bản đồ cũ kỹ trải rộng. Mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi ít người lui tới hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một cảm giác u ám, bí ẩn.

Thẩm Đại Nhân không còn vẻ mặt vặn vẹo vì giận dữ như đêm qua. Thay vào đó, hắn mang một vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ti hí vẫn ẩn chứa sự thù hận và tính toán. Hắn đưa ngón tay gầy gò chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi Thôn Làng Sơn Cước tọa lạc, rồi lại di chuyển đến Đồn Gác Biên Giới. "Lâm Dịch, một thằng nhóc không có gốc gác, không có thiên phú tu luyện, lại dám khiến Binh trưởng Triệu phải lung lay. Hắn ta đang trở thành cái gai trong mắt bổn quan. Hắn đã chạm đến giới hạn của sự dung thứ." Giọng hắn đều đều, không còn gằn gọc, nhưng lại mang một sự lạnh lẽo đến rợn người. "Phải nhổ tận gốc trước khi nó đâm sâu! Ngươi có kế sách gì không? Phải làm sao để chia rẽ bọn chúng, để Thôn Làng Sơn Cước lại trở thành một nơi cô lập, yếu ớt như ban đầu?"

Lão quản gia vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Hắn vuốt chòm râu bạc phơ của mình, đôi mắt tinh ranh lóe lên một tia sáng mưu mẹo. "Bẩm Đại Nhân, Binh trưởng Triệu là người trọng sự nghiệp, đặt lợi ích của vùng biên lên trên hết. Hắn nể Lâm Dịch không phải vì Lâm Dịch có quyền thế hay tiền bạc, mà vì những lợi ích thực tế mà Lâm Dịch mang lại cho việc phòng thủ. Hắn nhìn thấy ở Lâm Dịch một kẻ có tầm nhìn và khả năng hành động, điều mà triều đình hiện tại không thể cung cấp. Hắn chỉ đơn thuần là một quân nhân muốn bảo vệ lãnh thổ của mình, không hơn không kém." Lão quản gia phân tích một cách rành mạch, không chút cảm xúc. "Chúng ta không thể tấn công trực diện vào mối quan hệ này một cách vội vàng, vì điều đó có thể khiến Binh trưởng Triệu nổi giận và quay sang chống đối chúng ta. Thay vào đó, chúng ta cần gieo rắc sự nghi ngờ, từ từ phá vỡ niềm tin."

Thẩm Đại Nhân gật gù, ánh mắt chăm chú lắng nghe. Hắn tin tưởng Lão quản gia, bởi lẽ tên quản gia này luôn là kẻ đưa ra những mưu kế hiểm độc và hiệu quả nhất. "Tiếp tục đi. Chi tiết."

"Vâng, Đại Nhân." Lão quản gia khẽ cúi đầu. "Chúng ta có thể tung tin đồn rằng Lâm Dịch đang dùng tiền tài, vật chất để mua chuộc quân tâm. Rằng hắn ta đã hối lộ Binh trưởng Triệu một khoản lớn để nhận được sự chi viện này. Tin đồn này sẽ khiến các quan lại khác ở Thành Thiên Phong, những kẻ vốn đã ghen ghét Binh trưởng Triệu vì sự cương trực của hắn, có cớ để công kích. Đồng thời, nó cũng sẽ khiến binh lính dưới quyền Binh trưởng Triệu nghi ngờ về sự minh bạch của cấp trên." Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của Thẩm Đại Nhân, rồi tiếp tục: "Không chỉ vậy, chúng ta có thể thêm thắt rằng Lâm Dịch, vì muốn củng cố vị thế, không từ thủ đoạn. Hắn ta thậm chí còn câu kết với giặc cỏ, tạo ra những cuộc tấn công giả ở biên giới để phô trương sức mạnh của mình, hòng trục lợi từ triều đình và gây áp lực lên các quan lại khác phải hợp tác. Đây là một mũi tên trúng hai đích: vừa làm mất uy tín của Lâm Dịch, vừa khiến Binh trưởng Triệu bị nghi ngờ là đồng lõa, hoặc ít nhất là bị lừa gạt."

Thẩm Đại Nhân nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ. "Mua chuộc và câu kết với giặc cỏ... hai lời đồn này tuy có thể khiến Lâm Dịch bị mang tiếng xấu, nhưng liệu có đủ sức lung lay Binh trưởng Triệu không? Hắn là một kẻ ngoan cố, không dễ bị lời ong tiếng ve tác động."

"Chưa đủ, thưa Đại Nhân." Lão quản gia đáp lời, giọng điệu đầy tự tin. "Phải đánh vào niềm tin, vào uy tín của Binh trưởng Triệu. Hắn đã 'bất trung' với triều đình khi giúp đỡ một kẻ dân đen mà không có lệnh chính thức. Chúng ta có thể phái người bí mật gửi mật báo đến triều đình, tố cáo Binh trưởng Triệu đã tự ý điều động binh lính và quân nhu, vi phạm quy định quân sự nghiêm ngặt trong thời chiến. Đặc biệt nhấn mạnh rằng hắn đã làm điều đó để hỗ trợ một thế lực dân quân tự phát, không được triều đình công nhận, mà lại còn có dấu hiệu móc nối với thổ phỉ. Điều này sẽ khiến triều đình phải điều tra, và dù không có bằng chứng rõ ràng, sự điều tra đó thôi cũng đủ làm suy yếu quyền lực của Binh trưởng Triệu, khiến hắn phải phân tâm đối phó với các cáo buộc từ phía trên."

Thẩm Đại Nhân nghe đến đây, đôi mắt lóe lên vẻ hài lòng. Hắn đưa tay chỉ mạnh vào điểm Thôn Làng Sơn Cước trên bản đồ. "Tốt! Kế hoạch này không chỉ nhắm vào Lâm Dịch mà còn đánh trực diện vào Binh trưởng Triệu. Hắn phải hiểu rằng, cái giá c���a việc đi ngược lại bổn quan là rất đắt. Hắn sẽ phải nếm trải cảm giác bị nghi ngờ, bị cô lập, bị triều đình chất vấn. Hắn sẽ phải mất đi sự tin tưởng của binh lính, và quan trọng hơn, sẽ mất đi sự ủng hộ của các quan lại khác. Khi đó, Lâm Dịch sẽ lại trở thành một kẻ cô độc, dễ dàng bị dập tắt."

Lão quản gia gật đầu, khuôn mặt không chút biến sắc, nhưng đôi mắt hắn lại lóe lên sự xảo quyệt khi hắn bắt đầu phác thảo chi tiết kế hoạch: "Chúng ta sẽ dùng những tay sai thân tín nhất, len lỏi vào các ngóc ngách của Thành Thiên Phong và Đồn Gác Biên Giới để gieo rắc những tin đồn này. Chúng ta sẽ mua chuộc một vài binh lính bất mãn để họ đứng ra làm chứng giả, khẳng định việc Lâm Dịch hối lộ và Binh trưởng Triệu nhận tiền. Đồng thời, chúng ta sẽ viết những lá thư nặc danh, gửi tới các quan lại cấp cao ở kinh thành, trình bày 'sự thật' về việc Binh trưởng Triệu 'tự tiện lập quân, gây rối biên cương'. Dù chỉ là tin đồn, nhưng trong thời loạn, sự nghi ngờ có thể giết chết một vị quan còn nhanh hơn cả một lưỡi kiếm."

Thẩm Đại Nhân đứng dậy, đi đến bên cửa sổ ngầm. Gió lạnh từ khe hở lùa vào, khiến không khí trong căn phòng bí mật càng thêm se sắt. Hắn nhìn ra ngoài, nơi bầu trời vẫn âm u, không một vì sao, tựa như chính vận mệnh của Đại Hạ vương triều. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều được nhấn mạnh qua việc một quan lớn như hắn có thể tùy tiện gây hại cho một Binh trưởng chính quy mà không sợ bị trừng phạt nghiêm khắc. Hắn biết, triều đình đã quá bận bịu với những cuộc tranh giành quyền lực ở kinh thành, và những vùng biên xa xôi này đã bị bỏ mặc. Điều này cho phép hắn, với quyền lực và mưu mẹo của mình, thao túng mọi thứ theo ý muốn.

"Tốt lắm." Hắn quay lại, ánh mắt lạnh lẽo như băng. "Hãy bắt đầu ngay. Ta muốn thấy Lâm Dịch phải trả giá, và Binh trưởng Triệu phải hiểu ai mới là kẻ có quyền lực thực sự ở vùng biên này." Hắn vung tay, ra hiệu cho Lão quản gia thực hiện.

Lão quản gia cúi mình, gương mặt vẫn bình thản nhưng trong lòng đã hiện rõ một nụ cười đắc ý. Hắn biết, một cuộc đấu đá chính trị và mưu mẹo thâm độc sẽ diễn ra song song với cuộc chiến tranh biên giới, khiến Lâm Dịch phải đối mặt với nhiều kẻ thù cùng lúc. Sự mong manh của các liên minh trong thời loạn lạc, khi lòng người dễ bị lung lay bởi tin đồn và lợi ích, sẽ là công cụ hoàn hảo để Thẩm Đại Nhân đạt được mục đích của mình. Thẩm Đại Nhân sẽ trở thành một chướng ngại vật lớn và dai dẳng, không chỉ là một đối thủ kinh doanh mà còn là một kẻ thù chính trị tàn nhẫn, luôn tìm cách bóp nghẹt mọi hy vọng của Lâm Dịch.

Lão quản gia rời khỏi căn phòng bí mật, để lại Thẩm Đại Nhân đứng một mình. Thẩm Đại Nhân chậm rãi bước đến chiếc bàn, nhìn chằm chằm vào bản đồ, nơi hai chấm nhỏ tượng trưng cho Thôn Làng Sơn Cước và Đồn Gác Biên Giới dường như đang xích lại gần nhau. Một nụ cười tàn độc nở trên môi hắn. Hắn sẽ không để điều đó xảy ra. Hắn sẽ xé toạc mối liên kết đó, dù phải dùng đến thủ đoạn hèn hạ nhất. Kế hoạch đã được vạch ra, và giờ là lúc để gieo rắc những hạt giống ngờ vực, để chúng nảy mầm và phá hủy tất cả.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free