Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 644: Phá Vỡ Rào Cản: Nước Cờ Chiến Lược Của Binh Trưởng Triệu

Khi chiều tối buông xuống, hoàng hôn đỏ rực nhuộm thắm cả bầu trời phía Tây, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu rời khỏi Đồn Gác Biên Giới. Tiếng gió rít qua cổng thành, mang theo hơi lạnh của đêm sắp về, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề của lính gác tuần tra. Mùi bụi khô vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với mùi cỏ cháy từ những bếp lửa của doanh trại, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng biên giới. Bầu không khí vẫn còn nặng nề của cuộc chiến sắp đến, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một tia hy vọng mờ nhạt vừa được gieo đã nhen nhóm. Binh trưởng Triệu không tiễn họ xa. Ông ta chỉ đứng nhìn từ cổng, dáng người rắn rỏi in bóng trên nền trời đỏ rực. Ánh mắt ông ta đăm chiêu, nhìn theo bóng hai người đang cưỡi ngựa xa dần trên con đường mòn. Lâm Dịch biết rằng mình đã gieo được hạt giống của sự hợp tác, dù chưa có cam kết nào được đưa ra. Ông ta sẽ suy nghĩ, và đó là tất cả những gì anh có thể hy vọng vào lúc này. Trần Nhị Cẩu, vẫn còn vẻ mặt băn khoăn, quay sang Lâm Dịch khi họ đã đi được một đoạn. "Đại ca, liệu Binh trưởng Triệu có đồng ý không? Ông ta trông nghiêm khắc quá." Hắn có vẻ lo lắng rằng mọi nỗ lực của Lâm Dịch sẽ đổ sông đổ biển. Lâm Dịch khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Ông ta là một quân nhân thực thụ, Nhị Cẩu. Ông ta sẽ hiểu đâu là điều đúng đắn cho binh lính của mình và cho vùng đất này. Mọi thứ cần thời gian để nảy mầm." Anh ngước nhìn bầu trời, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh giữa nền trời còn vương chút ánh hoàng hôn. *Và thời gian là thứ chúng ta không có nhiều,* Lâm Dịch thầm nghĩ, một nỗi lo lắng vô hình lại trỗi dậy trong lòng anh. Anh đã nhấn mạnh sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều, đã vẽ ra viễn cảnh một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sẽ bùng nổ sau khi vương triều sụp đổ. Binh trưởng Triệu buộc phải cân nhắc hợp tác với một lực lượng phi chính quy như dân quân của Lâm Dịch, đó là dấu hiệu rõ ràng nhất cho sự sụp đổ của trật tự cũ và sự cần thiết của các liên minh bất đắc dĩ trong thời loạn. Tầm quan trọng chiến lược của Thôn Làng Sơn Cước và căn cứ của Lâm Dịch đã được khẳng định, không chỉ trước mắt Binh trưởng Triệu mà còn trong tâm trí chính Lâm Dịch. Anh biết, nơi đây sẽ trở thành một điểm nóng, một chiến trường quan trọng trong cuộc chiến sắp tới. Anh đang ngày càng dấn sâu vào vòng xoáy chính trị và quân sự, trở thành một người lãnh đạo không chính thức cho toàn khu vực biên giới. Đó là một gánh nặng mà anh chưa từng lường trước khi xuyên không đến thế giới này. Anh nghĩ về những thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ còn là lời đồn, về bí ẩn của Cổ Ngọc Phù và mối liên hệ với 'linh khí mỏng manh' mà anh đôi khi cảm nhận được. Tất cả những điều đó như những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn, đang dần hé lộ. Lâm Dịch quay đầu nhìn lại đồn gác một lần cuối, ánh mắt kiên định, rồi cùng Trần Nhị Cẩu cưỡi ngựa trở về, bóng họ in dài trên con đường mòn, dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch của vùng biên. Cuộc chiến không phải lúc nào cũng là tiếng gươm đao. Đôi khi, nó là cuộc chiến của lời nói, của lý lẽ, của sự kiên nhẫn. Và Lâm Dịch biết, anh vẫn còn rất nhiều trận chiến như thế phải đối mặt.

***

Đã ba đêm trôi qua kể từ khi Lâm Dịch rời Đồn Gác Biên Giới. Ba đêm ấy, Binh trưởng Triệu không sao chợp mắt yên giấc. Ánh đèn dầu leo lét trong lều chỉ huy của ông ta, như một đốm lửa cô độc trong màn đêm thăm thẳm của vùng biên, đổ bóng dáng rắn rỏi của ông lên tấm vải bạt thô ráp. Ngoài kia, tiếng gió rít qua khe lều, mang theo cái lạnh cắt da thịt và mùi bụi đất đặc trưng của nơi biên thùy hoang dã. Thỉnh thoảng, tiếng chân lính gác tuần tra nặng nề lại vọng đến, rồi lại chìm vào sự tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng va chạm khe khẽ của những vũ khí được tôi luyện kỹ càng, đôi khi là tiếng ngựa hí trong trại hay tiếng gió lùa qua những ngọn tháp canh cao vút.

Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, phủ đầy những bản đồ đã sờn rách và chồng báo cáo khẩn cấp, Binh trưởng Triệu vẫn ngồi đó, áo giáp trên người, khuôn mặt sạm nắng và hằn sâu những vết sẹo chiến trường, giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi và lo âu rõ rệt. Những vết chân chim nơi khóe mắt ông in hằn hơn dưới ánh sáng yếu ớt của đèn dầu. Triệu Binh trưởng cầm một tờ báo cáo mới nhất, những nét chữ nguệch ngoạc nhưng đầy tính thời sự, mô tả chi tiết một cuộc cướp phá táo tợn của Bang Hắc Sa vào một làng nhỏ cách đây không xa, và đáng sợ hơn là dấu vết của những kẻ mặc giáp sắt lạ, không thuộc bất kỳ đội quân chính quy nào mà ông từng biết. Lời của Lâm Dịch, về một liên minh bất đắc dĩ với giang hồ, chợt hiện lên trong tâm trí ông. Liệu đó có phải là lý do mà Bang Hắc Sa lại trở nên "táo tợn" hơn, hay là họ đã thực sự thay đổi?

Ông đặt báo cáo xuống, thở dài một tiếng nặng nề. Triều đình đã mục ruỗng đến tận xương tủy. Những mệnh lệnh từ kinh đô đến đây thường chậm trễ vài tháng, hoặc tệ hơn là hoàn toàn sai lệch với tình hình thực tế. Nguồn cung cấp lương thảo, quân nhu thì thiếu thốn trầm trọng. Binh lính của ông, những người đã đổ máu bảo vệ mảnh đất này qua bao năm, giờ đây phải đối mặt với nguy cơ thiếu đói và thiếu vũ khí ngay tại chính đồn gác của mình. *Ta vẫn là quan binh Đại Hạ,* ông tự nhủ, *lòng trung thành của ta đã khắc sâu vào xương tủy. Nhưng nếu ta cứ cố chấp giữ lấy cái danh phận hư ảo này, thì ai sẽ bảo vệ những người lính của ta? Ai sẽ bảo vệ vùng đất này?*

Ông nhìn bản đồ trải rộng trên bàn, ngón tay thô ráp lần theo những con đường mòn, những con sông, những ngọn núi. Thôn Làng Sơn Cước, cái tên mà trước đây ông chỉ xem là một điểm nhỏ, giờ đây lại hiện lên với một tầm quan trọng khác. Nơi đó, dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, đã trở thành một pháo đài nhỏ, một lá chắn tiền tiêu chống lại những mối đe dọa từ bên ngoài. Lâm Dịch đã nói đúng. Nếu Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ, thì Đồn Gác Biên Giới này sẽ mất đi một lớp đệm quan trọng, và những hiểm nguy sẽ ập đến trực tiếp hơn, dữ dội hơn.

Binh trưởng Triệu nhớ lại ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, cái cách mà chàng trai trẻ tuổi đó phân tích tình hình một cách sắc bén, không hề che giấu sự thật trần trụi về triều đình. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* Lâm Dịch đã nói. *Và trong thời buổi loạn lạc này, đôi khi chúng ta phải làm những điều đi ngược lại với lẽ thường để giữ vững mạng sống và những gì chúng ta trân trọng.* Những lời đó cứ văng vẳng bên tai ông, như một lời cảnh tỉnh, một lời thức tỉnh. Ông đã từng tin vào hệ thống, tin vào trật tự, nhưng giờ đây, trật tự ấy đang sụp đổ ngay trước mắt ông.

Ông đứng dậy, bước đến bên cửa lều, vén tấm bạt nhìn ra ngoài. Màn đêm dày đặc bao phủ, chỉ có những đốm lửa trại xa xa le lói. Không khí lạnh lẽo phả vào mặt, mang theo mùi kim loại gỉ sét và mùi cỏ khô cháy. Ông nhìn thấy những người lính của mình, những khuôn mặt trẻ tuổi vẫn còn vương vẻ ngây thơ, nhưng cũng có những người lính già dặn, đôi mắt đầy vẻ mỏi mệt. Họ đã tin tưởng ông, và ông không thể phụ lòng họ.

Hợp tác với một lực lượng dân quân, và tệ hơn, là một lực lượng có liên kết với giang hồ, là một điều mà Binh trưởng Triệu chưa từng nghĩ tới trong suốt cuộc đời binh nghiệp của mình. Điều đó đi ngược lại mọi nguyên tắc, mọi luật lệ mà ông đã tuân thủ bấy lâu. Nếu bị phát hiện, ông có thể bị cách chức, thậm chí bị xử tử vì tội "cấu kết với phản tặc" hoặc "không tuân thủ quân lệnh". Nhưng nếu không làm gì, thì cái giá phải trả sẽ là sinh mạng của hàng trăm người lính, là sự sụp đổ của vùng biên này. *Triều đình không quan tâm đến vùng biên này nữa,* ông chợt nghĩ, *vậy thì ta phải tự mình hành động.*

Lâm Dịch không cầu xin, không van nài. Cậu ta trình bày sự việc một cách logic, như một người nắm rõ tình hình hơn cả những quan lại trong triều. Cậu ta đã gieo vào lòng Binh trưởng Triệu một hạt giống của sự nghi ngờ về cái gọi là "trật tự" và "luật lệ", và giờ đây, hạt giống ấy đã nảy mầm. Ông ta không thể đứng ngoài cuộc, không thể làm ngơ trước lời cảnh báo ấy. Đây không phải là sự giúp đỡ cho riêng Lâm Dịch, mà là cho chính vùng biên này, cho những người lính của ông.

Ông quay trở lại bàn, ánh mắt đã trở nên kiên quyết hơn. Ông vớ lấy một cuộn giấy da, nhúng bút vào nghiên mực, rồi viết một bức thư ngắn gọn. Lời lẽ trong thư vẫn giữ sự trang trọng của quan binh, nhưng ẩn chứa một quyết định táo bạo. Sau đó, ông niêm phong cẩn thận. Ông không thể chi viện công khai, đó sẽ là một hành động tự sát. Nhưng ông có thể làm điều đó một cách bí mật.

Binh trưởng Triệu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt từ không khí tràn vào lồng ngực. Ông triệu tập một thuộc hạ thân tín, một người lính già dặn đã theo ông qua nhiều trận mạc, khuôn mặt in hằn vẻ trung thành và tin cậy.

"Triệu Hổ," Binh trưởng Triệu nói, giọng trầm và dứt khoát, "Ngươi hãy tập hợp một đội tinh binh, khoảng hai mươi người. Toàn bộ phải là những người đã theo ta lâu năm, trung thành và có kinh nghiệm chiến đấu. Chuẩn bị một ít lương thảo và vũ khí dự phòng. Ta sẽ giao cho ngươi một nhiệm vụ quan trọng."

Triệu Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị, không hỏi thêm lời nào. Hắn biết, khi Binh trưởng Triệu đã ra lệnh như vậy, thì đó là một việc tuyệt mật và vô cùng nguy hiểm. "Thuộc hạ tuân lệnh, Binh trưởng!"

"Và ngươi," Binh trưởng Triệu nói thêm, trao bức thư niêm phong cho hắn, "hãy cử một người đưa tin nhanh nhất, gửi bức thư này đến Thôn Làng Sơn Cước. Cẩn trọng, đừng để bất kỳ ai khác biết về việc này."

Ánh mắt Triệu Hổ thoáng vẻ ngạc nhiên khi nghe đến Thôn Làng Sơn Cước, nơi mà trước đây Binh trưởng Triệu vẫn luôn dè chừng. Nhưng hắn nhanh chóng che giấu nó đi. "Rõ, Binh trưởng!"

Triệu Hổ quay người rời đi, bóng dáng hắn nhanh chóng khuất vào màn đêm. Binh trưởng Triệu nhìn theo, lòng ông nặng trĩu. Ông biết, quyết định này có thể thay đổi số phận của ông, của binh lính ông, và của cả vùng biên này. *Triều đình đã suy yếu trầm trọng,* ông lại thầm nghĩ, *và ta không thể ngồi yên nhìn nó sụp đổ mà không làm gì để bảo vệ những gì còn sót lại.* Sự hợp tác này, dù là bất đắc dĩ, là một nước cờ chiến lược, một sự đặt cược vào một tương lai không chắc chắn. Ông hy vọng, Lâm Dịch sẽ không làm ông thất vọng.

***

Sáng hôm sau, ánh bình minh len lỏi qua những rặng núi đá, chiếu rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trong làng đã trở nên nhộn nhịp từ sớm. Tiếng trẻ con cười đùa ríu rít từ phía sân chơi, lẫn vào tiếng gà gáy cục tác và tiếng lợn ụt ịt từ các chuồng trại. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm, mùi thức ăn nấu từ những nồi cháo ngô, khoai bốc lên thơm lừng, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi động vật trang trại quen thuộc. Thôn Làng Sơn Cước, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, giờ đây không chỉ là một ngôi làng nhỏ bé mà đã trở thành một căn cứ phòng thủ vững chắc, một biểu tượng của sự kiên cường giữa vùng biên ải đầy hiểm nguy.

Lâm Dịch, với dáng người vẫn gầy gò nhưng ánh mắt sắc bén, đang cùng Vư��ng Đại Trụ và Lý Hổ kiểm tra những công sự mới được xây dựng. Các bức tường đá được gia cố, những cọc gỗ nhọn hoắt được dựng lên, và những hầm trú ẩn mới được đào sâu hơn. Mặc dù Lâm Dịch không có thiên phú tu luyện hay sức mạnh vượt trội, nhưng tư duy logic và khả năng tổ chức của anh đã biến một ngôi làng lạc hậu thành một pháo đài nhỏ kiên cố. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang chỉ đạo một nhóm dân làng vận chuyển những tảng đá lớn. Lý Hổ, nhanh nhẹn và dứt khoát, đang kiểm tra các bẫy ngầm xung quanh làng. Không khí làm việc khẩn trương nhưng có trật tự, mọi người đều hiểu rằng họ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

"Đại Trụ, các rãnh thoát nước ở đây phải đào sâu hơn một chút," Lâm Dịch nói, tay chỉ vào một đoạn công sự. Giọng anh trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều mang trọng lượng. "Nếu mưa lớn, bùn đất sẽ làm giảm khả năng phòng thủ của chúng ta."

Vương Đại Trụ gật đầu, "Rõ, Lâm công tử. Ta sẽ cho người đào ngay." Hắn nhìn Lâm Dịch với sự kính trọng không che giấu. Từ một thiếu niên nghèo khó, Lâm Dịch đã trở thành trụ cột của cả làng, là người mà mọi người tin tưởng tuyệt đối.

Lý Hổ tiến đến, báo cáo, "Lâm công tử, các bẫy chông đã được ngụy trang hoàn hảo. Ngay cả những thợ săn lành nghề cũng khó mà phát hiện được."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh lướt qua những gương mặt hăng say lao động. Anh biết, sự ổn định và an toàn mà họ đang có được là nhờ vào nỗ lực không ngừng nghỉ của chính họ, và cả những thỏa hiệp mà anh phải chấp nhận. Liên minh với Bang Hắc Sa, việc thuyết phục Binh trưởng Triệu, tất cả đều là những nước đi đầy rủi ro, nhưng anh tin rằng đó là con đường duy nhất để bảo vệ những gì anh trân trọng.

Đúng lúc đó, một tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía con đường mòn dẫn vào làng, phá vỡ bầu không khí làm việc. Một bóng người phi nhanh như bay, bụi đất tung mù mịt phía sau. Một người lính trẻ tuổi, mặc quân phục của Đồn Gác Biên Giới, khuôn mặt lấm lem mồ hôi và bụi bặm, ghì cương ngựa dừng phắt lại ngay trước cổng làng. Con ngựa hí vang, mồ hôi nhễ nhại.

Lâm Dịch nheo mắt nhìn, trong lòng dấy lên một dự cảm. *Chẳng lẽ Binh trưởng Triệu đã có quyết định? Hoặc có chuyện gì khẩn cấp xảy ra ở biên giới?*

Người đưa tin nhảy xuống ngựa, chân vẫn còn run rẩy vì hành trình vội vã. Hắn nhanh nhẹn tiến đến trước mặt Lâm Dịch, dáng vẻ nghiêm túc và có phần căng thẳng. "Bẩm Lâm công tử," hắn nói, giọng hổn hển, nhưng cố gắng giữ sự trang trọng. "Binh trưởng Triệu có lời mời... à không, là triệu tập, xin ngài đến điểm hẹn đã định vào tối nay." Người đưa tin đưa ra một bức thư niêm phong cẩn thận.

Lâm Dịch nhận lấy bức thư, cảm nhận chất giấy thô ráp nhưng được niêm phong kỹ lưỡng. Ánh mắt anh dừng lại ở con dấu của Đồn Gác Biên Giới. Anh không vội mở ra mà nhìn thẳng vào người đưa tin. "Triệu Binh trưởng... Có vẻ đã có quyết định rồi." Anh nói, giọng điệu bình thản như không có gì đáng nói, nhưng nội tâm anh lại đang xoay chuyển nhanh chóng. *Đúng như mình dự đoán. Ông ta đã cân nhắc kỹ lưỡng.*

Trần Nhị Cẩu, vừa lúc đó chạy đến, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên và lo lắng. Hắn nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn người đưa tin. "Đại ca, có chuyện gì vậy? Binh trưởng Triệu... ông ta muốn gặp huynh?"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, mở phong thư ra. Đôi mắt anh lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay của Binh trưởng Triệu. Nội dung ngắn gọn, không một lời hoa mỹ, chỉ là một lời hẹn gặp tại một trạm tiếp tế nhỏ nằm giữa Đồn Gác Biên Giới và Thôn Làng Sơn Cước vào tối nay. Không có cam kết rõ ràng, nhưng việc triệu tập một cách bí mật như vậy đã đủ để Lâm Dịch hiểu ý nghĩa của nó. Đây là một bước đi thận trọng, nhưng cũng là một sự chấp thuận ngầm.

"Người lính này đã vất vả rồi," Lâm Dịch nói với Trần Nhị Cẩu, "Hãy đưa hắn vào nghỉ ngơi, cho ngựa uống nước và ăn cỏ. Hắn đã có một hành trình dài."

Trần Nhị Cẩu vội vàng tuân lệnh, dẫn người đưa tin vào bên trong làng. Lâm Dịch quay lại nhìn Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Các ngươi tiếp tục công việc. Ta sẽ đi một chuyến."

Vương Đại Trụ gật đầu, "Lâm công tử cứ yên tâm. Nơi đây sẽ không có chuyện gì đâu." Hắn biết, mọi quyết định của Lâm Dịch đều vì sự an toàn của làng.

Lâm Dịch gấp bức thư lại, ánh mắt trầm tư nhìn về phía xa. *Binh trưởng Triệu đã chịu phá vỡ rào cản rồi,* anh thầm nghĩ. *Một quan chức chính quy, dám đi ngược lại quy tắc của triều đình để hợp tác với một lực lượng dân quân không chính thức, thậm chí có liên kết với giang hồ, điều này cho thấy sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã đến mức nào.* Đây là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy trật tự cũ đang lung lay, và những liên minh bất đắc dĩ sẽ trở thành xu thế trong thời loạn.

Anh cũng hiểu rằng, sự kiện này sẽ là một tiền lệ. Nếu Binh trưởng Triệu thành công trong việc hợp tác, các quan chức địa phương khác cũng sẽ phải nhìn nhận lại tình hình và có thể sẽ mở ra khả năng hợp tác phi chính thức với các thế lực khác. Đây là một bước ngoặt quan trọng, không chỉ cho Thôn Làng Sơn Cước mà còn cho toàn bộ khu vực biên giới.

Nhưng đ���ng thời, Lâm Dịch cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. *Sự hỗ trợ này sẽ là con dao hai lưỡi.* Nếu anh không sử dụng nó một cách khôn ngoan, không chỉ Thôn Làng Sơn Cước mà cả Binh trưởng Triệu cũng sẽ gặp họa. Đặc biệt là Thẩm Đại Nhân, người vẫn luôn tìm cách gây khó dễ cho anh, chắc chắn sẽ không bỏ qua bất kỳ sơ hở nào. *Hắn sẽ sớm biết về động thái này và có thể sẽ tìm cách phá hoại hoặc lợi dụng tình hình, tạo ra một cuộc đấu đá chính trị mới.* Lâm Dịch đã lường trước điều đó.

Anh quay về phòng, bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi. Trần Nhị Cẩu nhanh chóng quay lại, vẻ mặt vẫn còn lo lắng. "Đại ca, huynh định đi một mình sao?"

Lâm Dịch nhìn hắn, khẽ cười. "Tất nhiên là có ngươi đi cùng rồi, Nhị Cẩu. Chuyến này không chỉ là gặp gỡ, mà còn là thăm dò. Chúng ta cần phải cẩn trọng."

Trong lúc chuẩn bị, Lâm Dịch không ngừng suy nghĩ về những mảnh ghép lớn hơn của bức tranh. Sự xuất hiện ngày càng rõ ràng của các thế lực tu hành, bí ẩn về nguồn gốc của Cổ Ngọc Phù và mối liên h��� với 'linh khí mỏng manh' mà anh đôi khi cảm nhận được. Tất cả dường như đang hội tụ vào một điểm, một cuộc đại chiến sắp tới mà Đại Hạ Vương Triều sẽ không thể chống đỡ. Sự kiện hôm nay chỉ là một mắt xích nhỏ trong chuỗi sự kiện lớn lao đó, nhưng nó lại mang một ý nghĩa biểu tượng vô cùng to lớn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh nhắc nhở bản thân, *và để sinh tồn, đôi khi phải liên minh với cả kẻ thù, hoặc những người mà ta chưa từng nghĩ sẽ hợp tác.*

***

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn. Gió lạnh luồn qua những khe núi, mang theo hơi ẩm và mùi đất hoang dã. Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu cưỡi ngựa, men theo con đường mòn quen thuộc, hướng về phía trạm tiếp tế nhỏ nằm giữa Đồn Gác Biên Giới và Thôn Làng Sơn Cước. Đây là một trạm nhỏ, thường được dùng làm nơi nghỉ chân cho các lính tuần tra hoặc thương nhân nhỏ lẻ, giờ đây lại trở thành nơi diễn ra một cuộc gặp gỡ mang tính bước ngoặt.

Khi đến nơi, bóng tối đã bao phủ gần như hoàn toàn. Trạm tiếp tế chỉ là một căn nhà gỗ thô sơ, cũ kỹ, với một chuồng ngựa nhỏ bên cạnh. Ánh đèn lồng leo lét treo trước cửa, hắt ra một vầng sáng yếu ớt, đủ để soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí và tấm bảng hiệu đã cũ mèm kêu kẽo kẹt theo từng cơn gió. Mùi bụi, mùi rơm từ chuồng ngựa, và mùi nấu ăn thoang thoảng từ bếp lửa bên trong hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí xa xôi, tĩnh mịch.

Binh trưởng Triệu đã chờ sẵn. Ông ta đứng dưới mái hiên, dáng người rắn rỏi, mặc một bộ giáp trụ gọn gàng, khuôn mặt sạm nắng và nghiêm nghị. Đôi mắt ông ta vẫn sắc bén như diều hâu, nhưng ẩn chứa một chút mỏi mệt và sự giằng xé nội tâm. Bên cạnh ông là Triệu Hổ và một toán binh lính nhỏ, khoảng hai mươi người, tất cả đều mặc giáp phục chỉnh tề, đứng im lặng như những pho tượng. Phía sau họ, vài chiếc xe thồ được che bạt kín mít, đậu khuất trong bóng tối, chỉ để lộ ra những đường nét thô kệch của vật tư bên trong.

Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu ghì cương ngựa. Lâm Dịch xuống ngựa, bước đến trư���c mặt Binh trưởng Triệu, cúi đầu chào một cách trang trọng. "Triệu Binh trưởng, Lâm Dịch đã đến theo lời hẹn." Giọng anh trầm ổn, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc.

Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ông ta dò xét, như muốn đọc thấu suy nghĩ của chàng trai trẻ. "Lâm công tử," ông ta đáp, giọng trầm, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. "Ngươi đúng là người trọng lời hứa."

Không một lời xã giao thừa thãi, không một chút khách sáo. Cuộc gặp diễn ra nhanh chóng và trang trọng, nhưng đầy ẩn ý. Lâm Dịch biết, đây là cách Binh trưởng Triệu thể hiện sự tin tưởng, và cũng là cách để giữ bí mật tuyệt đối.

"Những gì ngài nói hôm trước... đã được xác thực," Binh trưởng Triệu tiếp lời, ánh mắt ông ta nhìn thẳng vào Lâm Dịch, không chút dao động. "Tình hình biên giới ngày càng xấu đi, và triều đình... đã không còn đủ sức lực để bảo vệ chúng ta. Ta không thể ngồi yên nhìn binh sĩ của mình hy sinh vô ích, và ta cũng không thể nhìn vùng đất này rơi vào tay giặc cướp hoặc quân địch."

Ông ta hít một hơi thật sâu, như đang đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn. "Đây là một vài người anh em của ta, những người lính đã theo ta qua bao nhiêu trận mạc, trung thành và thiện chiến. Và đây là một ít vật tư, lương thảo cùng vũ khí dự phòng mà ta có thể xoay sở được." Binh trưởng Triệu ra hiệu về phía toán binh lính và những chiếc xe thồ. "Tuy không nhiều, nhưng hy vọng có thể giúp ích cho Thôn Làng Sơn Cước của ngươi trong lúc này."

Lâm Dịch nhìn toán lính, rồi nhìn những chiếc xe thồ. Dù số lượng không lớn, nhưng đây là một sự hỗ trợ vô cùng quý giá, không chỉ về vật chất mà còn về ý nghĩa tinh thần. Đó là sự công nhận, là sự tin tưởng mà một quan chức chính quy dành cho một lực lượng phi chính quy.

"Đa tạ Triệu Binh trưởng," Lâm Dịch đáp, cúi đầu một lần nữa, ánh mắt đầy vẻ biết ơn. "Lâm Dịch hiểu sự khó xử của ngài và sẽ không bao giờ quên ơn này. Chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của Binh trưởng, và sẽ sử dụng sự hỗ trợ này một cách hiệu quả nhất để bảo vệ vùng biên này."

"Triệu Hổ sẽ cùng họ đến Thôn Làng Sơn Cước," Binh trưởng Triệu nói, chỉ vào người thuộc hạ của mình. "Hắn sẽ giúp ngươi trong việc huấn luyện và chỉ huy. Những người lính này đều là những tay thiện xạ và có kinh nghiệm chiến đấu. Họ sẽ là một lực lượng đáng tin cậy."

Triệu Hổ bước đến, cúi đầu chào Lâm Dịch. "Thuộc hạ Triệu Hổ, xin tuân lệnh Lâm công tử." Giọng hắn trầm và dứt khoát, ánh mắt không hề có vẻ khinh thường hay nghi ngờ, mà chỉ có sự trung thành và tinh thần sẵn sàng chiến đấu.

Lâm Dịch gật đầu. "Hoan nghênh các vị đến với Thôn Làng Sơn Cước. Mong rằng chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ vùng đất này."

Sau một vài lời dặn dò ngắn gọn, Binh trưởng Triệu không nán lại lâu. Ông ta trao đổi ánh mắt cuối cùng với Lâm Dịch, một ánh mắt chất chứa cả hy vọng lẫn sự lo lắng, rồi quay người, cùng vài người lính còn lại trở về Đồn Gác Biên Giới, bóng dáng họ nhanh chóng hòa vào màn đêm.

Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu ở lại cùng Triệu Hổ và toán lính. Trần Nhị Cẩu nhanh chóng bắt đầu tiếp quản việc bàn giao các binh sĩ và vật tư. Hắn kiểm tra kỹ lưỡng các xe thồ, bên trong là những bao lương thực, một ít thuốc men, và đặc biệt là những chiếc nỏ, mũi tên, cùng một số thanh kiếm sắc bén. Dù không phải là số lượng lớn, nhưng với tình hình thiếu thốn hiện tại của Thôn Làng Sơn Cước, đây thực sự là một kho báu.

"Đại ca, số binh lính này trông rất tinh nhuệ," Trần Nhị Cẩu thì thầm, ánh mắt sáng rỡ. "Và những thứ này... thật sự quá quý giá!"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh vẫn trầm tư. "Không phải là số lượng, Nhị Cẩu. Mà là ý nghĩa. Đây là một sự khởi đầu, một sự công nhận. Chúng ta phải sử dụng họ một cách khôn ngoan, không chỉ để chiến đấu mà còn để xây dựng niềm tin."

Anh biết, Binh trưởng Triệu đã đặt cược rất lớn vào anh, vào Thôn Làng Sơn Cước. Đây là một bước ngoặt quan trọng, một sự phá vỡ rào cản giữa lực lượng chính quy và dân quân. Nó báo hiệu sự suy yếu nghiêm trọng của quyền lực trung ương Đại Hạ Vương Triều, khi các quan chức phải tự tìm cách sinh tồn và liên kết với các thế lực phi chính thức. Điều này cũng đồng nghĩa với việc Lâm Dịch đang dần trở thành một nhân vật không thể thiếu trong hệ thống phòng thủ biên giới, dù anh không có danh phận chính thức.

Trần Nhị Cẩu cùng Triệu Hổ nhanh chóng sắp xếp lại đội hình, chuẩn bị quay về làng. Lâm Dịch nhìn về phía Đồn Gác Biên Giới đang mờ dần trong bóng đêm. *Con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng,* anh nghĩ. *Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ sớm biết về động thái này và có thể sẽ tìm cách phá hoại hoặc lợi dụng tình hình, tạo ra một cuộc đấu đá chính trị mới.* Nhưng dù sao, đây cũng là một khởi đầu, một tia hy vọng mới trong bối cảnh loạn lạc.

***

Đêm đã khuya, Thôn Làng Sơn Cước chìm vào giấc ngủ yên bình, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió đêm khe khẽ lùa qua những mái nhà gỗ. Trong phòng làm việc của Lâm Dịch, ánh nến leo lét trên bàn, đổ bóng dài lên tường, tạo nên một không khí trầm tư và tĩnh mịch. Mùi mực mới, mùi giấy và khói nến thoang thoảng trong căn phòng, xen lẫn với mùi đất ẩm và gỗ cũ.

Lâm Dịch ngồi trước bàn, trải rộng một tấm bản đồ thô sơ của vùng biên giới. Anh đang phác thảo những vị trí phòng thủ mới, những điểm trọng yếu cần được gia cố. Bên cạnh anh, Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, ánh mắt sáng quắc, chăm chú lắng nghe từng lời của Lâm Dịch. Triệu Hổ, vị chỉ huy mới đến, đứng ở một góc phòng, dáng người uy nghiêm, thỉnh thoảng lại gật đầu đồng tình với những phân tích của Lâm Dịch.

"Chúng ta sẽ bố trí hai mươi người lính này thành ba đội," Lâm Dịch nói, ngón tay chỉ vào bản đồ. "Một đội sẽ gia cố các tháp canh ở phía Bắc, nơi địa hình hiểm trở nhưng cũng dễ bị đột kích bất ngờ. Họ sẽ là những tay bắn cung chủ lực. Đội thứ hai sẽ tuần tra và thiết lập các bẫy phụ trợ ở phía Tây, nơi có rừng rậm. Và đội cuối cùng sẽ là lực lượng dự bị, sẵn sàng chi viện cho bất kỳ hướng nào khi cần thiết."

Trần Nhị Cẩu ghi chép cẩn thận. "Đại ca, ý của huynh là những người lính này sẽ không chỉ phòng thủ thụ động mà còn chủ động tấn công nếu có cơ hội?"

"Chính xác," L��m Dịch đáp. "Họ là những binh sĩ tinh nhuệ, không thể chỉ dùng để giữ cổng. Chúng ta cần tận dụng kinh nghiệm và kỹ năng của họ. Triệu Hổ, ngươi nghĩ sao?"

Triệu Hổ bước đến gần bản đồ, ánh mắt sắc bén lướt qua những ký hiệu Lâm Dịch vừa vẽ. "Lâm công tử đã phân tích rất hợp lý. Những người anh em của ta đều là những kẻ gan dạ, quen với chiến đấu du kích. Nếu được sử dụng đúng cách, họ sẽ là một mũi nhọn sắc bén."

Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy phối hợp với Triệu Hổ để huấn luyện lại dân quân của chúng ta, đặc biệt là về kỹ năng sử dụng nỏ và tác chiến nhóm. Chúng ta cần tích hợp những binh sĩ này vào hệ thống phòng thủ hiện có một cách liền mạch nhất."

Trần Nhị Cẩu nghiêm túc đáp lời, "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ làm hết sức mình."

Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao trùm. *Triệu Binh trưởng đã đặt cược.* Anh thầm nghĩ. *Không phải vào ta, mà là vào sự sinh tồn của vùng biên này. Đây là một bước ngo��t lớn, một sự công nhận không chính thức. Nhưng cũng là một con dao hai lưỡi.*

Anh hình dung ra những phản ứng có thể xảy ra. Thẩm Đại Nhân, kẻ luôn coi Lâm Dịch là cái gai trong mắt, sẽ không bao giờ để yên. Hắn chắc chắn sẽ tìm cách điều tra, tìm cách gài bẫy Binh trưởng Triệu, hoặc thậm chí là trực tiếp gây khó dễ cho Thôn Làng Sơn Cước. Cuộc đấu đá chính trị ngầm sẽ càng trở nên gay gắt hơn. Nhưng đây cũng là một cơ hội. Sự hợp tác giữa Binh trưởng Triệu và Lâm Dịch sẽ trở thành một tiền lệ, khuyến khích các quan chức địa phương khác có cái nhìn thực tế hơn về tình hình và mở ra khả năng hợp tác phi chính thức.

Lâm Dịch biết, việc Binh trưởng Triệu chấp nhận rủi ro chính trị để chi viện cho anh báo hiệu sự suy yếu nghiêm trọng của quyền lực trung ương Đại Hạ Vương Triều, khi các quan chức phải tự tìm cách sinh tồn. Đại Hạ đang mục ruỗng từ bên trong, và cuộc tổng tấn công lớn của quân địch vào năm 1610 Đại Hạ, mà anh đã lờ mờ dự đoán được, sẽ là đòn chí mạng cuối cùng.

*Sự hỗ trợ này sẽ là nền tảng quan trọng giúp Lâm Dịch củng cố hệ thống phòng thủ của mình, chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công lớn sắp tới,* anh tự nhủ. Anh không khao khát quyền lực hay danh vọng, nhưng gánh nặng trách nhiệm đang ngày càng đè nặng lên vai anh. Anh đang dần trở thành một nhân vật không thể thiếu trong hệ thống phòng thủ biên giới, dù anh không có danh phận chính thức. Anh là người lãnh đạo "không chính thức" cho toàn khu vực, một vai trò mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ đảm nhận khi xuyên không đến thế giới này.

Anh cũng nghĩ về những thế lực tu hành, những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù và 'linh khí mỏng manh' mà anh đôi khi cảm nhận được. Những mảnh ghép đó vẫn còn rời rạc, nhưng chúng đang dần hiện rõ hơn, như một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn về bản chất của thế giới này. Có lẽ, trong cuộc chiến sắp tới, những yếu tố siêu nhiên đó cũng sẽ đóng một vai trò quan trọng.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng gió khẽ lay động khung cửa, tất cả đều trở thành một phần của bản giao hưởng trầm lắng về trách nhiệm và chiến lược. Anh phác thảo thêm vài đường nét trên bản đồ, đánh dấu những khu vực cần cảnh giác đặc biệt. Cuộc chiến không chỉ là trên chiến trường, mà còn là trên bàn giấy, trong những toan tính và những quyết định khó khăn. Và Lâm Dịch biết, anh vẫn còn rất nhiều việc phải làm.

"Trước mắt, chúng ta phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho những người lính mới đến," Lâm Dịch nói, phá vỡ sự im lặng. "Và quan trọng hơn, không một ai bên ngoài được biết về sự chi viện này. Đây là bí mật của chúng ta."

Trần Nhị Cẩu và Triệu Hổ đồng loạt gật đầu, ánh mắt kiên định. Họ hiểu rõ tầm quan trọng của lời dặn dò này. Lâm Dịch nhìn họ, rồi lại nhìn bản đồ. Anh biết rằng, với sự hỗ trợ này, dù nhỏ bé, nhưng Thôn Làng Sơn Cước đã có thêm một cơ hội để sinh tồn, một cơ hội để đối mặt với những hiểm nguy đang rình rập phía trước.

Anh tắt nến, căn phòng chìm vào bóng tối. Chỉ còn lại ánh trăng yếu ớt hắt qua cửa sổ, soi rõ bóng dáng trầm tư của Lâm Dịch. Anh đứng đó, như một người lính canh gác cho một tương lai đầy bất trắc, một mình đối mặt với gánh nặng của vùng biên, của một vương triều đang suy tàn, và của những bí ẩn đang dần hé lộ. Đây là một bước đi đầu tiên, nhưng nó đã mở ra một con đường mới, một con đường mà anh phải tự mình đi, không có sự lựa chọn nào khác.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free