Lạc thế chi nhân - Chương 642: Khế Ước Dưới Trăng Máu: Liên Minh Bất Đắc Dĩ
Trong căn phòng sâu hun hút của Bang Hắc Sa, bóng tối dường như không bao giờ tan biến hoàn toàn, dù ngọn đèn dầu leo lét trên bàn gỗ thô kệch đã được châm thêm dầu. Ánh lửa yếu ớt hắt ra những vệt sáng vàng vọt, nhảy múa trên vách đá ẩm ướt, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và u ám hơn. Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm mốc đặc trưng của nơi sâu dưới lòng đất, lẫn với một chút mùi kim loại nhẹ, gợi nhớ đến máu và những điều tăm tối. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá nào đó vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi tiếng động như một nhát búa gõ vào thần kinh, làm tăng thêm sự căng thẳng đến nghẹt thở.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã rời đi, để lại Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu chìm trong sự im lặng đáng sợ. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt thường ngày có chút ngây ngô, giờ đây không thể giấu nổi vẻ lo lắng đến tột độ. Hắn đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ hẹp, đôi mắt sáng nhưng đầy hoảng sợ liên tục đảo quanh, như thể đang tìm kiếm một lối thoát vô hình khỏi cái lồng bủa vây này. Mỗi tiếng bước chân của hắn đều tạo ra một âm thanh lạo xạo nhỏ trên nền đất đá, càng khiến không gian thêm phần ngột ngạt. Bàn tay hắn nắm chặt, mồ hôi túa ra thấm ướt lòng bàn tay. Hắn đã từng theo Lâm Dịch đối mặt với nhiều hiểm nguy, nhưng lần này, cảm giác sợ hãi lại khác hẳn. Nó không phải là nỗi sợ trước đao kiếm hay thú dữ, mà là nỗi sợ hãi trước một thế lực ngầm, một sự ẩn mình không thể đoán trước, và trên hết, là nỗi sợ hãi cho số phận của đại ca mình – người đã đặt niềm tin vào hắn.
Lâm Dịch, ngược lại, vẫn giữ một vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Anh ngồi trên một chiếc ghế đá thô sơ, thân hình gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, dường như đã hòa mình vào màu xám xịt của vách đá phía sau. Khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư của anh giờ đây càng thêm phần tĩnh lặng. Đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác, giờ đang khép hờ, như thể anh đang chìm vào giấc ngủ. Tuy nhiên, đó không phải là giấc ngủ, mà là sự tập trung cao độ, là một hành động nghiền ngẫm sâu sắc bên trong. Anh có thể cảm nhận được từng làn gió lạnh lướt qua da thịt, từng mùi hương ẩm mốc, và cả sự lo lắng tột độ đang lan tỏa từ Trần Nhị Cẩu.
"Đại ca, hắn... hắn sẽ không trở mặt chứ?" Trần Nhị Cẩu không kìm được nữa, giọng nói run rẩy phá vỡ sự im lặng. Hắn dừng lại trước mặt Lâm Dịch, ánh mắt cầu cứu. "Hắn đi rồi, không nói một lời. Có khi nào hắn... hắn đã thay đổi ý định, hay là... hắn muốn giam giữ chúng ta ở đây?"
Lâm Dịch từ từ mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng như mặt hồ sâu. Anh ngước nhìn Trần Nhị Cẩu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng không kém phần kiên định. "Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, Nhị Cẩu. Trong thế giới này, sự thay đổi là điều duy nhất không bao giờ thay đổi." Giọng anh trầm ổn, nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sức nặng khiến người nghe không thể không tin theo. "Tuy nhiên, hắn sẽ không ra tay khi chưa có lợi ích rõ ràng. Một kẻ như Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, hắn sẽ không làm điều gì mà không có sự tính toán kỹ lưỡng."
Anh nhắm mắt lại, như để tập trung hơn vào dòng suy nghĩ đang cuộn chảy trong đầu. *Cái giá của sự sống còn... Đôi khi phải 'làm bẩn' đôi tay mình.* Lời này không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là một sự chấp nhận sâu sắc về thực tế tàn khốc. Lâm Dịch đã từng tin vào những lý tưởng cao đẹp của một xã hội hiện đại, nơi luật pháp và đạo đức là nền tảng. Nhưng ở Đại Hạ vương triều này, đặc biệt là ở vùng biên thùy mục ruỗng, những khái niệm đó trở nên xa xỉ. Để bảo vệ những người anh yêu thương, để giữ vững Thôn Làng Sơn Cước, anh buộc phải dấn thân vào những vũng lầy mà trước đây anh không thể tưởng tượng nổi. Liên minh với một bang phái giang hồ chuyên cướp bóc, buôn lậu như Hắc Sa Bang là một thỏa hiệp đạo đức lớn, một vết nhơ mà anh biết mình sẽ phải mang theo.
Nỗi mệt mỏi không chỉ đến từ thể xác sau hành trình dài và cuộc đàm phán căng thẳng, mà còn từ tinh thần, từ gánh nặng trách nhiệm đang ngày một lớn dần. Anh không mơ mộng trở thành anh hùng, không khao khát quyền lực, nhưng số phận đã đẩy anh vào vị trí này, buộc anh phải trở thành một người lãnh đạo bất đắc dĩ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu* – đó là châm ngôn anh đã khắc cốt ghi tâm từ những ngày đầu đặt chân đến thế giới này. Và để sinh tồn, không chỉ cho bản thân mà cho cả một cộng đồng, anh phải chấp nhận những lựa chọn khó khăn nhất, kể cả việc liên minh với quỷ dữ.
Lâm Dịch nhớ lại ánh mắt đầy mưu toan của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, sự dao động giữa nghi kỵ và ham muốn lợi ích. Hắn là một kẻ săn mồi lão luyện, chỉ hành động khi thấy con mồi đủ béo bở. Những lời anh nói ra không chỉ là phân tích tình hình, mà còn là một lời mời gọi đầy cám dỗ, một lời hứa hẹn về một tương lai mà Bang Hắc Sa có thể hưởng lợi. Sự im lặng của Thủ Lĩnh trước khi rời đi không phải là sự từ chối, mà là sự cân nhắc cuối cùng, là lúc hắn ta so sánh giữa rủi ro và lợi ích. Lâm Dịch tin rằng, với một kẻ thực dụng như hắn, lợi ích luôn là yếu tố quyết định.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái mùi ẩm mốc và sự nặng nề trong lồng ngực. Anh biết, ván cờ này mới chỉ bắt đầu. Dù có được liên minh, con đường phía trước vẫn sẽ đầy chông gai, thậm chí còn phức tạp hơn. Một liên minh được xây dựng trên lợi ích chung có thể vững chắc trong một thời điểm, nhưng cũng có thể tan vỡ bất cứ lúc nào khi lợi ích không còn đồng nhất. Anh phải luôn cảnh giác, luôn chuẩn bị cho mọi tình huống. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và anh sẽ dùng nó để dẫn dắt con thuyền của mình qua cơn bão loạn lạc này, bất kể cái giá phải trả là gì.
Thời gian trôi qua chậm chạp như dòng nước ngầm. Mỗi tiếng nước nhỏ giọt đều đều như đếm ngược từng khắc của sự chờ đợi. Trần Nhị Cẩu đã mệt mỏi, ng���i thụp xuống một góc, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, nhưng vẫn không dám ngủ. Hắn biết, số phận của họ đang nằm trong tay một kẻ mà hắn không hề tin tưởng, một thế lực giang hồ đầy rẫy sự tàn nhẫn. Chỉ có Lâm Dịch, với vẻ ngoài điềm tĩnh đến đáng sợ, dường như mới có thể chịu đựng được áp lực khủng khiếp này. Anh vẫn ngồi đó, đôi mắt nhắm nghiền, như một pho tượng đá giữa hang động u tối, nhưng trong tâm trí anh, một cuộc chiến thầm lặng vẫn đang diễn ra, một cuộc chiến của lý trí và bản năng sinh tồn.
Bất chợt, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía hành lang tối tăm, phá vỡ sự im lặng gần như tuyệt đối. Tiếng bước chân đó không hề nhẹ nhàng, mà dứt khoát, mạnh mẽ, như muốn khẳng định sự hiện diện của một kẻ quyền lực. Trần Nhị Cẩu giật mình bật dậy, ánh mắt hoảng hốt nhìn về phía phát ra âm thanh. Lâm Dịch cũng mở mắt, ánh nhìn sắc bén và đầy cảnh giác. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa xuất hiện từ bóng tối, dáng người to lớn, vạm vỡ của hắn gần như choán hết lối đi. Khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp của hắn càng trở nên đáng sợ hơn dưới ánh đèn dầu leo lét. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm hắn như một bằng chứng cho vô số trận chiến và sự tàn bạo. Hắn mặc một chiếc áo giáp da dày cộp, trên vai vác một cây đại đao to bản, lưỡi đao ánh lên vẻ sắc lạnh chết chóc. Hắn không nói một lời, ánh mắt sắc như dao quét qua Lâm Dịch rồi dừng lại ở Trần Nhị Cẩu đang run rẩy trong góc. Một luồng khí lạnh lẽo, độc ác tỏa ra từ hắn, khiến không khí trong phòng như đông đặc lại.
Hắn tiến đến, ngồi phịch xuống chiếc ghế đá đối diện Lâm Dịch, khiến chiếc ghế kêu lên ken két. Tiếng động nhỏ đó cũng đủ làm Trần Nhị Cẩu giật thót. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đặt cây đại đao xuống đất, tạo ra một tiếng va chạm trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự dò xét và toan tính, nhưng cũng ẩn chứa một tia tán thưởng khó nhận ra.
"Ngươi đã nói đúng, Lâm Dịch." Giọng hắn trầm đục, khàn khàn, nhưng đ��y uy lực, như tiếng đá lăn dưới vực sâu. "Biên cương này, không ai có thể đứng ngoài. Ta chấp nhận liên minh."
Lời nói của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa như một lưỡi dao sắc bén, cắt đôi không khí căng thẳng. Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm, nhưng Lâm Dịch vẫn không hề giãn ra. Anh biết, đó mới chỉ là khởi đầu. Một kẻ như Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ không bao giờ cho đi mà không đòi lại.
"Nhưng có điều kiện." Thủ Lĩnh tiếp lời, giọng hắn bỗng trở nên gằn hơn, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch. "Bang Hắc Sa cần một phần ba số lương thực và thuốc men mà căn cứ của ngươi sản xuất. Ngươi đã nói ngươi có thể đảm bảo nguồn cung, vậy thì hãy chứng minh đi. Và các tuyến đường buôn lậu của ta phải được đảm bảo an toàn, không có sự can thiệp từ 'phía ngươi'. Bất cứ ai cản đường ta, đều là kẻ thù."
Hắn nhếch mép, để lộ hàm răng trắng bệch dưới bộ râu rậm. "Ngươi muốn ta làm tấm khiên cho ngươi, thì ngươi phải đảm bảo cái khiên đó không bị gỉ sét, và cái bụng của nó phải no đủ. Đây là giang hồ, Lâm Dịch. Máu và lợi ích, đó là hai thứ duy nhất có giá trị."
Lâm Dịch lắng nghe, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh. Anh không hề ngạc nhiên trước sự tham lam của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Đây là bản chất của giang hồ, bản chất của kẻ mạnh. Nếu không có điều kiện, hắn đã không phải là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Anh đã dự đoán trước những đòi hỏi này, và trong đầu anh đã có sẵn những đối sách.
"Lương thực và thuốc men có thể." Lâm Dịch đáp lại, giọng nói của anh vẫn giữ được sự kiên quyết, không hề nao núng trước áp lực. Anh nhìn thẳng vào mắt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, không một chút e dè. "Nhưng con số một phần ba là quá lớn, không thực tế. Thôn Làng Sơn Cước của ta cũng có hàng ngàn miệng ăn, hàng trăm binh sĩ cần được nuôi dưỡng. Ta có thể cung cấp một phần, nhưng phải dựa trên khả năng sản xuất thực tế và nhu cầu của cả hai bên. Chúng ta có thể thống nhất một tỷ lệ phù hợp hơn, hoặc một cơ chế trao đổi hàng hóa khác."
Anh tiếp tục, không cho đối phương cơ hội ngắt lời. "Về các tuyến đường buôn lậu của ngươi. Ta không thể hứa đảm bảo an toàn cho những hoạt động đó nếu chúng đi ngược lại lợi ích chung của biên cương, hoặc nếu chúng gây ảnh hưởng đến sự ổn định mà chúng ta đang cố gắng xây dựng. Các tuyến đường đó phải phục vụ cho mục đích chung của biên cương, không phải cho lợi ích riêng của Bang Hắc Sa. Chúng ta có thể sử dụng những con đường bí mật của các ngươi để vận chuyển quân lương, thuốc men, vũ khí phục vụ cho việc phòng thủ biên giới. Đó là sự hợp tác, Thủ Lĩnh, không phải sự bao che."
Lâm Dịch đưa tay chỉ vào tấm bản đồ trên bàn, nơi những đường nét mờ nhạt tượng trưng cho các con đường núi và hang động. "Và đổi lại, Bang Hắc Sa phải cam kết cung cấp một phần lực lượng tinh nhuệ của mình để phòng thủ những điểm yếu nhất định mà ta sẽ chỉ định. Đặc biệt là những cửa ải, những con đường mòn bí mật mà quân địch có thể lợi dụng. Lực lượng này phải hoạt động dưới sự chỉ huy thống nhất khi chiến sự bùng nổ, không thể hành động tùy tiện theo ý riêng. Ta cần sự tuân thủ kỷ luật, không phải những kẻ chỉ biết gây rối. Nếu chúng ta liên minh, thì phải liên minh thật sự, không thể mỗi người một hướng."
Trần Nhị Cẩu đứng nép mình trong góc, nín thở theo dõi cuộc đàm phán. Hắn chưa từng thấy ai có thể đối đáp thẳng thắn và kiên quyết như vậy với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một kẻ khét tiếng tàn bạo và khó lường. Hắn sợ hãi, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một niềm ngưỡng mộ sâu sắc dành cho Lâm Dịch. Đại ca của hắn, dù gầy gò, yếu ớt về thể chất, nhưng lại sở hữu một tinh thần thép và một trí tuệ sắc bén.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lắng nghe, ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, nhưng có chút thay đổi. Hắn không gằn giọng hay ngắt lời Lâm Dịch. Hắn xoa xoa bộ râu quai nón rậm rạp, ánh mắt dao động giữa Lâm Dịch và tấm bản đồ trên bàn. Hắn đang cân nhắc, đang tính toán. Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là sự phản bác, mà còn là một đề xuất hợp tác công bằng, một sự khẳng định về vai trò của từng bên trong liên minh này. Lâm Dịch không hề nhượng bộ hoàn toàn, nhưng cũng không hoàn toàn từ chối, thể hiện sự linh hoạt và mưu lược.
Một kẻ giang hồ như Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hiểu rõ giá trị của sức mạnh và sự khôn ngoan. Hắn đã sống đủ lâu trong thế giới tàn khốc này để biết rằng, đôi khi, sự nhượng bộ có tính toán sẽ mang lại lợi ích lớn hơn. Hắn không muốn một kẻ đồng minh yếu ớt, chỉ biết phục tùng. Hắn muốn một đối tác đủ mạnh để cùng hắn đối mặt với cơn đại loạn sắp tới. Và Lâm Dịch, với những gì đã thể hiện, rõ ràng là một đối tác như vậy.
Không khí trong phòng vẫn căng như dây đàn, nhưng sự căng thẳng đó không còn là sự đối đầu trực tiếp, mà là sự thận trọng, sự toan tính của hai bên. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đều, như gõ nhịp cho ván cờ cân não đang diễn ra. Mùi ẩm mốc và kim loại vẫn vương vấn, nhắc nhở về bản chất khắc nghiệt của nơi này. Lâm Dịch biết, đây không phải là một cuộc đàm phán thông thường. Đây là một cuộc đấu trí sinh tử, nơi mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều có thể quyết định số phận của hàng ngàn người.
Sau nhiều giờ đàm phán căng th��ng đến nghẹt thở, những lời qua tiếng lại đầy tính toán và sự giằng co về lợi ích, cuối cùng thì một thỏa thuận cũng đã được định hình. Ánh đèn dầu trong căn phòng bí mật đã yếu ớt hơn, dầu đã gần cạn, chỉ còn le lói những tia sáng lay động trên các vách đá xám xịt. Không khí lạnh lẽo vẫn bao trùm, nhưng sự căng thẳng đã dịu đi một chút, thay vào đó là một sự thận trọng, một sự toan tính ngấm ngầm giữa hai bên.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hít một hơi thật sâu, tiếng hơi thở nặng nề vang vọng trong căn phòng. Hắn ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng, dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt đối phương. Hắn đã sống đủ lâu trong giang hồ để biết rằng không có gì là chắc chắn, nhưng lời đề nghị của Lâm Dịch quá hấp dẫn, và tình thế biên cương quá cấp bách để hắn có thể bỏ qua.
"Tốt." Hắn ta gằn giọng, tiếng nói trầm đục vang lên, như một lời tuyên bố không thể chối cãi. "Từ giờ, biên cương này có thêm một kẻ bảo hộ. Ta sẽ chấp nhận điều kiện của ngươi, Lâm Dịch. Một phần năm số lư��ng thực và thuốc men, nếu căn cứ của ngươi có thể cung cấp đủ. Đổi lại, các tuyến đường bí mật của Bang Hắc Sa sẽ được mở ra để phục vụ cho việc vận chuyển quân lương và thuốc men, dưới sự kiểm soát chặt chẽ của ngươi. Và ta sẽ cử ra ba trăm tinh binh thiện chiến nhất của Bang, dưới sự chỉ huy của A Cường, để phòng thủ những điểm yếu mà ngươi đã chỉ định. Nhưng nhớ kỹ, Lâm Dịch," ánh mắt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa bỗng trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, như muốn đóng băng cả không gian, "Ngươi không được quên lời hứa của mình. Nếu ngươi dám phản bội, hoặc nếu căn cứ của ngươi không thể giữ vững lời hứa, Bang Hắc Sa sẽ không ngại ngần quay mũi đao về phía ngươi."
Lâm Dịch nghe vậy, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự trầm tĩnh. Anh hiểu rõ lời cảnh báo của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Một liên minh với giang hồ không bao giờ là dễ dàng, và sự tin tưởng là thứ xa xỉ nhất. Sự đe dọa đó không phải là lời nói suông, mà là bản chất của Hắc Sa Bang, của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Anh đã chấp nhận điều đó ngay từ khi quyết định đến đây.
"Và Bang Hắc Sa cũng không được quên trách nhiệm." Lâm Dịch đáp lại, giọng nói của anh trầm ổn, đầy uy lực, không hề kém cạnh khí thế của đối phương. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sẹo của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ánh mắt không hề nao núng. "Mạng sống của dân chúng biên cương, ta sẽ không dung thứ cho bất kỳ sự phản bội nào, hay bất kỳ hành vi nào gây hại đến sự bình yên của họ. Liên minh này được tạo ra để bảo vệ. Nếu có bất kỳ sự cố ý phá hoại nào từ phía Bang Hắc Sa, ta sẽ xem đó là lời tuyên chiến."
Không có cái bắt tay nào, không có lời thề thốt hoa mỹ. Chỉ có một cái gật đầu nhẹ từ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một ánh mắt đầy tính toán và một sự hiểu ngầm đã được thiết lập giữa hai người. Một thỏa thuận bất đắc dĩ, được xây dựng trên cơ sở lợi ích chung và mối đe dọa lớn hơn từ quân địch và sự suy yếu của triều đình Đại Hạ.
Trần Nhị Cẩu, đang đứng nép mình trong góc, thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã nghĩ rằng mình sẽ phải chứng kiến một cuộc đổ máu, nhưng cuối cùng, một liên minh đã được hình thành. A Cường, tay sai của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, vẫn đứng cạnh chủ mình, vẻ mặt hung tợn và cảnh giác, đôi tay vẫn nắm chặt chuôi đao. Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy hoài nghi, nhưng cũng có một chút phục tùng. Hắn đã chứng kiến cách Lâm Dịch đối đáp với chủ nhân của mình, một điều mà ít ai dám làm.
Lâm Dịch lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, qua A Cường, rồi dừng lại ở Trần Nhị Cẩu. Anh biết, đây là một liên minh được xây dựng trên cát, một sợi dây mong manh dễ đứt. Bang Hắc Sa sẽ là một con dao hai lưỡi, có thể giúp anh bảo vệ biên cương, nhưng cũng có thể đâm anh bất cứ lúc nào nếu lợi ích của họ thay đổi. *Một liên minh được xây dựng trên cát, nhưng ít nhất, nó là một liên minh.*
Nội tâm Lâm Dịch tràn ngập sự mệt mỏi. Anh đã phải 'làm bẩn' đôi tay mình, phải thỏa hiệp với những giá trị mà anh từng tin tưởng. Anh đã phải chấp nhận liên minh với một thế lực giang hồ, một điều mà trước đây anh không thể tưởng tượng nổi. Nhưng anh không hối hận. Bởi lẽ, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để bảo vệ những người anh trân trọng, anh sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết. Liên minh này là một bước đi cần thiết, một sự lựa chọn không hề dễ dàng, nhưng là con đường duy nhất để đối mặt với cơn đại loạn sắp tới. Anh biết rằng, sự chấp nhận liên minh này đã đẩy anh ngày càng sâu vào vòng xoáy quyền lực và chiến loạn, không còn có thể đứng ngoài cuộc. Cuộc chiến 1610 Đại Hạ sắp bùng nổ, và anh phải chuẩn bị cho mọi thứ.
Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua tán lá cây rậm rạp trên con đường mòn cổ, tạo thành những vệt sáng vàng cam trên nền đất ẩm ướt. Không khí buổi sáng trong lành và mát mẻ, mang theo mùi đất tươi, lá cây ẩm và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng, tiếng côn trùng kêu rả rích đêm qua đã dần nhường chỗ cho những âm thanh của một ngày mới.
Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu cưỡi ngựa trên con đường trở về Thôn Làng Sơn Cước. Những con ngựa bước đi lạo xạo trên nền sỏi đá, tiếng lục lạc treo trên yên ngựa vang lên đều đều, tạo thành một nhịp điệu nhẹ nhàng cho cuộc hành trình. Lâm Dịch đi trước, thân hình gầy gò của anh hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những ngọn núi trùng điệp vẫn còn chìm trong màn sương mỏng. Khuôn mặt anh vẫn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi ưu tư không thể nào diễn tả hết. Mặc dù đã đạt được mục tiêu, gánh nặng trên vai anh dường như không hề vơi đi, mà ngược lại, càng trở nên nặng nề hơn.
Trần Nhị Cẩu theo sau, vẻ mặt hắn hớn hở, không giấu nổi sự nhẹ nhõm. Hắn đã trải qua một đêm kinh hoàng, đối mặt với một kẻ giang hồ khét tiếng, nhưng cuối cùng, họ đã thành công. Hắc Sa Bang sẽ liên minh với họ! Điều đó đối với hắn là một chiến thắng lớn, một hy vọng mới. Hắn nghĩ rằng mọi khó khăn đã qua đi, và tương lai sẽ tươi sáng hơn.
"Đại ca, chúng ta... chúng ta đã làm được rồi!" Trần Nhị Cẩu không kìm được sự phấn khích, giọng nói của hắn vang lên đầy hân hoan, phá vỡ sự im lặng của buổi sớm. "Hắc Sa Bang sẽ giúp chúng ta! Với lực lượng của họ, chúng ta sẽ không còn phải lo lắng về quân địch nữa. Thôn Làng Sơn Cước sẽ an toàn!"
Lâm Dịch không quay đầu lại, anh chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi, nhưng nụ cười đó không mang theo niềm vui, mà là sự mệt mỏi và một chút chua chát. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man đang cuộn xoáy trong đầu.
"Đúng vậy, Nhị Cẩu." Giọng anh trầm ổn, mang theo một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. "Chúng ta đã làm được. Nhưng cái giá cũng không hề nhỏ. Liên minh với Bang Hắc Sa là một con dao hai lưỡi. Họ sẽ giúp chúng ta, nhưng chúng ta cũng phải trả giá, không chỉ bằng lương thực và thuốc men, mà còn bằng những thỏa hiệp, bằng sự cảnh giác không ngừng nghỉ."
Anh ngừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, từ giờ trở đi, biên cương sẽ không còn yên bình nữa. Mọi thứ sẽ thay đổi. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là cuộc chiến giữa quân đội Đại Hạ và quân địch, mà là cuộc chiến của tất cả mọi người, của tất cả các thế lực. Triều đình đang suy yếu, và những kẻ như Bang Hắc Sa sẽ không ngần ngại tận dụng cơ hội để vươn lên. Chúng ta phải luôn tỉnh táo, luôn chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất."
Lâm Dịch ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Anh biết, liên minh với Bang Hắc Sa chỉ là một giải pháp tạm thời, một sự kéo dài thời gian. Nó không phải là một sự đảm bảo cho hòa bình, mà là một bước đi cần thiết trong ván cờ sinh tử này. Gánh nặng của việc bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, của việc giữ vững những giá trị mà anh trân trọng, vẫn còn đó, thậm chí còn nặng nề hơn. Anh đã phải chấp nhận những thỏa hiệp đạo đức, phải 'làm bẩn' đôi tay mình để đạt được mục tiêu.
Anh nghĩ về những bí ẩn chưa được giải đáp về thế lực tu hành, về sự suy yếu ngày càng rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều, về những tin tức về các thế lực mới nổi trong loạn lạc. Tất cả đều báo hiệu một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sẽ bùng nổ sau khi vương triều sụp đổ. Anh, một người đàn ông đến từ thế giới hiện đại, không có thiên phú tu luyện hay bất kỳ 'bàn tay vàng' nào, đang phải đối mặt với một tương lai đầy bất trắc, nơi sinh tồn là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Nhị Cẩu," Lâm Dịch khẽ nói, giọng nói của anh hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc qua tán lá. "Nhưng chúng ta có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình bằng cách đứng lên cùng nhau. Tuy nhiên, điều đó đòi hỏi sự hy sinh, sự cảnh giác và một cái đầu lạnh. Chúng ta đã có được một 'thanh kiếm', nhưng thanh kiếm đó có thể quay lại đâm chúng ta bất cứ lúc nào nếu chúng ta không cẩn thận."
Trần Nhị Cẩu lắng nghe, vẻ hân hoan trên mặt hắn dần tắt hẳn, thay vào đó là sự lo lắng. Hắn nhìn Lâm Dịch, thấy được sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt anh. Hắn biết, đại ca của hắn đã phải gánh vác một trọng trách quá lớn, và con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy gian nan.
Ánh mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp con đường mòn. Những giọt sương đêm còn đọng lại trên lá cây lấp lánh như những viên ngọc. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một bóng tối vẫn bao trùm, một nỗi lo lắng không thể nào xua đi. Liên minh với Bang Hắc Sa là một chiến thắng tạm thời, nhưng nó cũng là khởi đầu cho những thách thức lớn hơn. Anh biết, mình không thể dừng lại. Anh phải tiếp tục chiến đấu, tiếp tục tính toán, để bảo vệ những gì anh trân trọng, cho đến khi tìm thấy một cuộc sống bình dị mà anh từng khao khát. Nhưng con đường đó, anh biết, sẽ còn xa vời vợi.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.