Lạc thế chi nhân - Chương 641: Bàn Cờ Biên Cương: Lợi Ích Của Kẻ Săn Mồi
Sự căng thẳng bao trùm căn phòng. Tiếng cười nói ồn ào bên ngoài dường như cũng nhỏ dần. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, chờ đợi quyết định của hắn. An nguy của liên minh, và có thể là cả cục diện của vùng biên cương này, sẽ được định đoạt bởi lời nói sắp tới của hắn.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với vẻ mặt đầy sẹo và bộ râu quai nón rậm rạp, từ từ nhấc tay, đặt bức thư mời của Lâm Dịch xuống tấm bàn gỗ thô ráp. Ánh mắt hắn sắc lẹm như dao, chậm rãi lướt qua Trần Nhị Cẩu, từ mái tóc bù xù đến đôi chân dính đầy bùn đất. Nhị Cẩu đứng sững, hai tay siết chặt, cảm gi��c lạnh lẽo của đêm khuya dường như thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng không thấm vào ý chí. Căn phòng, vốn đã tăm tối, nay càng thêm u ám dưới ánh đèn dầu leo lét, hắt những cái bóng dài và méo mó lên bức tường đá ẩm mốc. Mùi khói củi lẫn với mùi mồ hôi chua và thứ thuốc lá thô nồng nặc, quện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh sự nguy hiểm.
"Cẩm Nang Kế Sách?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lặp lại, giọng trầm đục, như một tảng đá lăn xuống vực sâu. Hắn ta không trực tiếp hỏi Nhị Cẩu, mà như tự hỏi chính mình, hoặc hỏi cái bóng lầm lì của A Cường đang đứng ngay phía sau. "Thằng nhóc đó có cái gì gọi là 'Cẩm Nang Kế Sách'?"
Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, cố nén lại nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực. "Đó là tri thức mà Đại ca đã tích lũy được, là những kế sách có thể giúp chúng ta đối phó với mọi tình huống, từ xây dựng công sự cho đến cách thức chiến đấu. Đại ca đã dùng nó để củng cố Thôn Làng Sơn Cước, biến một nơi vốn yếu ớt thành một căn cứ vững chắc." Giọng cậu vang lên kiên quyết, dù từng thớ thịt trong người đang gồng lên vì sợ hãi. Cậu biết rằng, một lời sai có thể khiến cậu phải bỏ mạng nơi đây, nhưng cậu tin vào Lâm Dịch, tin vào những gì Đại ca đã dạy. "Hắn là người duy nhất có thể giúp các ngươi sống sót qua cơn đại loạn sắp tới!" Nhị Cẩu nói thêm, lời lẽ như được khắc sâu từ những bài học mà Lâm Dịch đã truyền đạt.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai. "Gan lớn đấy, nhóc con. Ngươi nghĩ ta sẽ gặp một kẻ buôn bán nông cạn như Lâm Dịch sao? Một thư sinh tay trói gà không chặt, chỉ biết tính toán sổ sách, lại dám mơ mộng liên minh với Bang Hắc Sa ta?" Hắn ta thô bạo vỗ tay xuống bàn, tiếng ‘rầm’ khô khốc vang vọng khắp gian phòng. "Ngươi nghĩ Bang Hắc Sa của ta thiếu gì người liên minh sao? Hay thiếu gì phương pháp để sống sót? Đừng có mà mơ tưởng."
Ánh mắt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa như xuyên thấu qua Nhị Cẩu, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu giả dối nào. Hắn ta đã sống đủ lâu trong giang hồ để nhận ra sự thật đằng sau những lời lẽ hoa m���. Nhưng những gì Nhị Cẩu nói lại không hề hoa mỹ, mà thẳng thắn, thậm chí có phần bỗ bã, giống như cách mà giang hồ vẫn dùng để nói chuyện với nhau. Chính điều đó lại khiến hắn ta phải cân nhắc. Hắn đã thấy sự khẩn trương trong lời nói của Nhị Cẩu, sự tin tưởng tuyệt đối vào cái tên Lâm Dịch.
"Thưa Thủ Lĩnh," Nhị Cẩu không hề nao núng, giọng nói vẫn vững vàng. "Đại ca của ta không phải kẻ buôn bán nông cạn. Hắn là người đã biến Thôn Làng Sơn Cước từ một nơi sắp lụi tàn thành một pháo đài. Hắn đã nuôi sống hàng trăm miệng ăn khi tất cả đều đói khổ. Hắn đã huấn luyện dân làng thành những người lính kiên cường. Tri thức không phải là thứ để buôn bán, mà là thứ để sinh tồn, để chiến thắng. Và trong thời loạn lạc này, tri thức là vũ khí mạnh nhất, mạnh hơn cả đao kiếm của ngài."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa im lặng, ánh mắt trở nên sâu hơn. Hắn ta đã nghe phong thanh về Thôn Làng Sơn Cước, về sự đổi khác của nó dưới tay một thiếu niên bí ẩn. Hắn ta không tin vào những lời đồn thổi, nhưng những gì Nhị Cẩu vừa nói lại không thể bỏ qua. Nếu những điều đó là sự thật, thì cái gọi là 'Cẩm Nang Kế Sách' của Lâm Dịch chắc chắn không phải là thứ tầm thường.
Hắn ta ngả người ra sau ghế, tiếng kẽo kẹt của chiếc ghế gỗ cũ kỹ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn A Cường bằng một cái liếc mắt ra hiệu. A Cường hiểu ý, tiến lại gần Nhị Cẩu, đôi mắt hung tợn quét qua người cậu từ trên xuống dưới, như muốn xé toạc lớp áo để nhìn thấu ruột gan. Nhị Cẩu vẫn đứng thẳng, dù cảm nhận được lưỡi dao vô hình đang kề vào cổ.
"Được rồi." Cuối cùng, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lên tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Cứ cho là thằng nhóc đó có cái gì đó đặc biệt đi. Nhưng tại sao ta phải bận tâm? Bang Hắc Sa của ta có địa bàn, có quy tắc riêng. Chúng ta không cần ai chỉ đường cho." Hắn ta thở hắt ra một hơi, rồi nhìn thẳng vào mắt Nhị Cẩu. "Nhưng... ta sẽ cho hắn một cơ hội. Ngươi về nói với Lâm Dịch đó, nếu hắn muốn gặp ta, hắn phải tự mình đến đây. Một mình. Và nếu hắn dám giở trò, thì dù hắn có 'Cẩm Nang Kế Sách' gì đi chăng nữa, cũng sẽ chẳng còn đường sống để mà đọc đâu."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn. "Ta muốn xem, cái 'tri thức' của hắn rốt cuộc có thể cứu hắn khỏi lưỡi đao của ta không. Ngươi về nói với hắn, ta đợi hắn ở đây, khi nào trời bắt đầu sáng. Nếu hắn không đến, coi như cuộc nói chuyện này chưa từng xảy ra. Và nếu hắn đến, ta sẽ có câu trả lời cho hắn."
A Cường đẩy Nhị Cẩu một cái thô bạo, ra hiệu cho cậu rời đi. Nhị Cẩu gật đầu, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả, xen lẫn sự lo lắng. Cậu biết, đây không phải là một sự đồng ý, mà là một lời thách thức, một cái bẫy tiềm ẩn. Nhưng ít nhất, Đại ca của cậu đã có cơ hội. Cậu cúi mình chào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa một lần cuối, rồi quay lưng bước đi, bóng lưng in trên bức tường đá ẩm ướt, dần khuất vào màn đêm lạnh giá. Tiếng gió rít qua khe cửa như một lời tiên tri về những biến cố sắp tới.
***
Đêm khuya, gió vẫn rít từng cơn, mang theo hơi lạnh buốt từ những ngọn núi xa xăm, đập vào vách đá của căn cứ Bang Hắc Sa. Ánh trăng đã lặn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh như những con mắt vô định trên nền trời đen thẫm. Trần Nhị Cẩu trở về với thông điệp đầy rủi ro. Lâm Dịch không hề tỏ ra ngạc nhiên hay sợ hãi. Trái lại, trong đôi mắt anh ánh lên một sự kiên định lạ thường. Anh biết, đây chính là cơ hội.
Lâm Dịch khoác lên mình chiếc áo vải thô đã sờn cũ, bên trong là lớp giáp da mỏng anh tự tay gia cố. Anh không mang theo vũ khí nào ngoài con dao găm nhỏ giấu kín trong ống tay áo – một vật tùy thân anh luôn giữ bên mình kể từ khi đặt chân đến thế giới này. Ngoại hình gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại – tất cả khiến anh trông như một thư sinh yếu ớt giữa đám giang hồ hung tợn. Nhưng chính sự bình thản đến khó tin ấy lại tạo nên một thứ khí chất đặc biệt, khiến người khác không thể xem thường.
"Đại ca, ngài không cần phải đi một mình đâu." Nhị Cẩu lo lắng nói, nắm chặt tay áo Lâm Dịch. "Lão Thủ Lĩnh đó... hắn ta không phải là hạng người dễ đối phó. Lỡ có chuyện gì..."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Không sao đâu Nhị Cẩu. Chính vì hắn là hạng người không dễ đối phó, nên ta mới phải tự mình đi. Chỉ có như vậy, hắn mới thấy được thành ý và sự quyết tâm của ta." Anh vỗ vai Nhị Cẩu. "Ngươi cứ ở lại đây, chuẩn bị sẵn sàng. Nếu trời sáng mà ta chưa quay về, thì hãy làm theo những gì ta đã dặn." Giọng nói anh trầm ấm, mang theo sự tin tưởng tuyệt đối, như một lời cam đoan chắc chắn.
Trần Nhị Cẩu gật đầu, dù trong lòng vẫn nặng trĩu. Cậu biết, Lâm Dịch đã tính toán mọi thứ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu đáp, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và trung thành.
Lâm Dịch bước đi trong đêm tối, xuyên qua những con đường mòn gồ ghề dẫn đến căn cứ của Bang Hắc Sa. Hơi lạnh buốt của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng anh không hề cảm thấy run rẩy. Anh đã quá quen với những điều kiện khắc nghiệt như thế này. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải chấp nhận những rủi ro lớn nhất.
Khi anh đến, cánh cổng gỗ khổng lồ của căn cứ Bang Hắc Sa đã hé mở một khe nhỏ, đủ để một người lách qua. Một tên A Cường với vẻ mặt hung tợn, tay lăm lăm cây đại đao, đứng đó đợi sẵn. Hắn quét ánh mắt cảnh giác lên người Lâm Dịch, rồi gật đầu ra hiệu đi vào.
Bước qua cánh cổng, Lâm Dịch cảm nhận được một luồng không khí khác hẳn. Mùi ẩm mốc, mùi máu khô và mùi của những thứ kim loại cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những nơi đầy rẫy hiểm nguy. Anh được dẫn qua một hành lang tối tăm, hai bên là những gian phòng xiêu vẹo, thỉnh thoảng vọng ra tiếng ngáy khò khè của những tên giang hồ đang say ngủ, hay tiếng loảng xoảng của vũ khí va chạm.
Cuối hành lang, một gian phòng rộng lớn hiện ra. Đó là một căn phòng được xây dựng khá kiên cố, với những bức tường đá dày và mái gỗ nặng nề. Chính giữa phòng, một chiếc bàn gỗ thô ráp, cũ kỹ, mặt bàn chi chít những vết sẹo do dao kiếm để lại. Trên bàn, những tấm bản đồ cũ kỹ được trải ra, bên cạnh là vài cây đao, kiếm, và cả một chiếc rìu chiến to lớn. Ánh đèn dầu hắt ra từ ngọn đèn treo giữa phòng, lung lay trong gió lùa, tạo nên những cái bóng nhảy múa kỳ quái.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngồi đó, trên một chiếc ghế bành lớn làm từ gỗ sến, với vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt dò xét. Hắn ta vẫn mặc chiếc áo giáp da quen thuộc, cây đại đao của hắn tựa vào thành ghế, sáng loáng dưới ánh đèn. A Cường và vài tên tay sai khác đứng thành hàng phía sau, ánh mắt cảnh giác và hung hăng như những con chó săn. Trần Nhị Cẩu đứng nép mình ở một góc, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Lâm Dịch.
Lâm Dịch quét nhanh qua căn phòng, ánh mắt dừng lại trên Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Anh không tỏ ra sợ hãi hay nao núng, mà điềm nhiên tiến đến. Từng bước chân anh vững chãi, không chút do dự. Đến gần chiếc bàn, anh dừng lại, đối diện với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, chỉ cách một khoảng vừa đủ để nhận ra sự áp bức từ thân hình to lớn của hắn ta.
"Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ���n, không nhanh không chậm, hoàn toàn không có vẻ gì là một kẻ yếu thế đang đứng trước hiểm nguy. "Ta đến đây không phải để buôn bán, mà để đàm phán về sự sống còn của cả hai chúng ta." Anh dùng cách xưng hô đầy đủ, thể hiện sự tôn trọng tối thiểu nhưng cũng ngầm khẳng định vị thế ngang bằng.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép, ánh mắt như muốn nuốt chửng Lâm Dịch. "Ngươi nói lớn tiếng quá, Lâm Dịch. Sự sống còn của Hắc Sa Bang không cần một thư sinh yếu ớt chỉ biết buôn bán lo lắng." Hắn ta gằn giọng, như muốn dùng uy lực để áp chế đối phương. "Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám nói về sự sống còn của ta? Hay ngươi lại muốn dùng cái 'Cẩm Nang Kế Sách' vớ vẩn kia để dọa dẫm?"
Lâm Dịch không hề biểu lộ cảm xúc. Anh biết, đây là cách Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thăm dò, là màn chào hỏi đầy tính giang hồ. "Nhưng lại cần một người biết nhìn thấy cục diện lớn, Thủ Lĩnh ạ." Anh đáp, giọng điệu vẫn bình thản. "Biên cương sắp chìm trong biển máu, và Bang Hắc Sa sẽ không thể đứng ngoài cuộc. Ngươi có thể tin hay không, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Những quy tắc cũ đã không còn phù hợp, và những mối đe dọa mới đang đến, chúng sẽ không bỏ qua bất kỳ ai, dù là giang hồ, hay dân thường, hay thậm chí là quan lại mục ruỗng."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt. Câu nói của Lâm Dịch chạm đúng vào một nỗi lo thầm kín mà hắn ta đã giấu kín bấy lâu. Hắn ta đã cảm nhận được sự thay đổi của thời cuộc, sự suy yếu của triều đình và sự trỗi dậy của những thế lực mới. Nhưng việc một thiếu niên thư sinh lại có thể nói ra những điều đó một cách thẳng thắn và tự tin như vậy, khiến hắn ta vừa khó chịu vừa tò mò.
***
Lâm Dịch không phí lời vào những cuộc tranh luận vô nghĩa. Anh biết thời gian là vàng bạc, và mỗi giây phút trôi qua đều là một canh bạc đặt cược vào vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước. Anh điềm tĩnh tiến đến chiếc bàn gỗ thô, nơi những tấm bản đồ cũ kỹ được trải ra. Với sự cho phép ngầm từ ánh mắt của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, anh nhặt lấy một cành củi khô đã cháy dở, dùng nó như một cây gậy chỉ dẫn. Mùi khói than cháy dở thoảng nhẹ trong không khí lạnh lẽo của gian phòng.
"Thủ Lĩnh," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, như đang giảng bài cho một học trò. "Tình hình biên cương hiện tại không chỉ là một cuộc chiến nhỏ lẻ giữa các thế lực. Đó là một cơn bão đang hình thành, và nó sẽ quét sạch tất cả những gì không đủ vững vàng."
Anh dùng que củi chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có ghi chú về Đồn Gác Biên Giới. "Đồn Gác Biên Giới, vốn là tấm lá chắn đầu tiên của Đại Hạ, nay đã suy yếu nghiêm trọng. Quân lính thưa thớt, trang bị lạc hậu, tinh thần chiến đấu sa sút. Mỗi ngày, ta đều nhận được tin tức về những cuộc càn quét nhỏ của quân địch từ bên kia biên giới. Chúng không chỉ cướp bóc, mà còn thăm dò, thử phản ứng của chúng ta."
Anh di chuyển que củi đến Cánh Đồng Bất Tận, nơi những trận chiến gần đây đã diễn ra. "Những trận chiến vừa qua, chúng ta đã thắng, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Quân địch đã hiểu rõ hơn về cách thức phòng thủ của chúng ta. Và quan trọng hơn, chúng không phải là một đám ô hợp. Chúng có tổ chức, có chiến lược, và chúng đang được hậu thuẫn bởi những thế lực mạnh mẽ hơn, mà ta tin rằng, không chỉ dừng lại ở biên giới này."
Lâm Dịch ngước mắt nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Ngươi có thể nghĩ rằng Bang Hắc Sa của ngươi ẩn mình trong núi rừng, tránh xa khói lửa chiến tranh. Nhưng ngươi đã lầm. Quân địch không chỉ muốn đất đai, họ muốn mọi thứ. Các tuyến đường buôn lậu, các hang ổ bí mật của các ngươi, tất cả sẽ bị càn quét. Khi chiến tranh bùng nổ toàn diện, không có nơi nào là an toàn tuyệt đối. Triều đình sẽ không bảo vệ ai ngoài bản thân họ. Ngươi có thấy Thẩm Đại Nhân không? Hắn ta chỉ quan tâm đến việc vét sạch của cải, không màng đến sinh mạng dân chúng. Quân địch sẽ không bỏ qua bất kỳ tài nguyên nào, dù đó là lương thực, thuốc men, hay thậm chí là những con người có thể bị biến thành nô lệ."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa im lặng lắng nghe, ánh mắt nheo lại. Từng lời của Lâm Dịch như những lưỡi dao sắc nhọn, cắt vào những suy nghĩ sâu kín nhất của hắn. Hắn ta đã thấy những dấu hiệu đó, đã cảm nhận được sự mục ruỗng của triều đình và sự hung hãn của quân địch. Nhưng hắn chưa bao giờ nhìn nhận chúng một cách hệ thống và lạnh lùng như Lâm Dịch đang trình bày.
"Ngươi nói những thứ đó nghe rất hay, nhưng ta thấy ngươi đang vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp cho một kẻ sắp chết đuối." Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, cố gắng che giấu sự lay động trong lòng.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Kẻ chết đuối biết vớ vào khúc gỗ, còn kẻ thông minh biết tạo ra con thuyền để vượt qua bão tố." Anh lại tiếp tục chỉ vào bản đồ, lần này là Thôn Làng Sơn Cước. "Đây là Thôn Làng Sơn Cước của ta. Một nơi nhỏ bé, nhưng ta đã biến nó thành một căn cứ vững chắc. Với những công sự được xây dựng theo cách thức mới, với những dân làng được huấn luyện để chiến đấu không kém gì lính chính quy."
"Bây giờ, hãy nói về những gì Bang Hắc Sa sẽ nhận được khi liên minh với chúng ta." Lâm Dịch hạ thấp giọng, nhưng sự uy lực trong lời nói không hề giảm s��t. "Đầu tiên là thông tin. Mạng lưới của ta, dù không lớn mạnh, nhưng lại có khả năng thu thập thông tin tình báo chính xác về động thái của quân địch, về những kế hoạch của Thẩm Đại Nhân, và cả những biến động trong nội bộ triều đình. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Thủ Lĩnh ạ. Và ta có thể cung cấp cho ngươi những thông tin đó, giúp ngươi tránh được những cạm bẫy, hoặc lợi dụng những cơ hội."
Anh chỉ vào một vùng núi hiểm trở trên bản đồ, nơi được cho là địa bàn chính của Bang Hắc Sa. "Ngươi có một địa bàn hiểm yếu, khó tiếp cận. Ta có thể giúp ngươi tăng cường khả năng phòng thủ cho những hang ổ bí mật đó, bằng những kỹ thuật xây dựng và bố trí mà ngươi chưa từng thấy. Ngươi có thể cung cấp cho ta sự am hiểu địa hình, những con đường bí mật, và ta sẽ giúp ngươi biến chúng thành những pháo đài bất khả xâm phạm."
Lâm Dịch nhấc que củi lên, rồi đặt xuống một điểm khác. "Thứ hai là nguồn cung cấp. Chiến tranh kéo dài sẽ dẫn đến đói kém và dịch bệnh. Thôn Làng Sơn Cước của ta đã chuẩn bị cho điều đó. Ta có thể đảm bảo nguồn cung cấp lương thực ổn định, thuốc men cần thiết, và thậm chí là những loại vũ khí được cải tiến để có thể đối phó hiệu quả hơn với quân địch. Không chỉ cho dân làng của ta, mà còn cho cả Bang Hắc Sa của ngươi. Chúng ta không thể chiến đấu khi cái bụng trống rỗng và binh lính đổ bệnh."
"Và điều quan trọng nhất," Lâm Dịch nhấn mạnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí đối phương. "Liên minh này không phải là sự phụ thuộc, mà là sự hợp tác. Các ngươi cần một 'tấm khiên' để bảo vệ tài sản, ta cần một 'thanh kiếm' để đánh đuổi kẻ thù. Căn cứ của ta, một khi được xây dựng vững chắc và được bảo vệ bởi sự hợp tác của Bang Hắc Sa, sẽ là một 'tấm khiên' vững chãi, che chở cho các hoạt động của Bang Hắc Sa khỏi quân địch và các thế lực khác. Nó sẽ mang lại cho ngươi một 'lãnh địa ngầm' an toàn hơn, một hậu phương vững chắc để ngươi có thể tự do phát triển lực lượng và thực hiện những kế hoạch của mình."
"Ngươi có lực lượng thiện chiến, am hiểu địa bàn, khả năng tác chiến linh hoạt. Ta có tri thức, chiến lược, khả năng tổ chức và nguồn lực hậu cần. Khi kết hợp lại, chúng ta sẽ tạo thành một lực lượng đủ mạnh để không chỉ phòng thủ, mà còn có thể phản công, đẩy lùi quân địch, và giành lại những gì đã mất. Không ai trong chúng ta có thể đơn độc sống sót qua cơn đại loạn này. Chỉ có đoàn kết, chúng ta mới có thể tìm thấy con đường sống. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình bằng cách đứng lên cùng nhau."
Lâm Dịch kết thúc bài trình bày của mình. Anh đặt que củi xuống bàn, rồi lùi lại một bước, ánh mắt vẫn tập trung vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Không gian lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài và tiếng đèn dầu lách tách.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn Lâm Dịch, ánh mắt hắn ta thay đổi liên tục, từ sự nghi kỵ ban đầu đến vẻ suy tư sâu sắc. Hắn ta đã sống trong giang hồ bao nhiêu năm, đã đối mặt với biết bao kẻ lọc lừa, nhưng chưa từng thấy một ai có thể trình bày mọi thứ một cách rõ ràng, logic và thuyết phục đến vậy. Từng lời của Lâm Dịch không hề có chút hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó cưỡng, bởi chúng đều là sự thật trần trụi về tình hình biên cương, và những lời hứa hẹn về lợi ích đều là những thứ mà Bang Hắc Sa đang rất cần.
Hắn ta đưa tay xoa xoa bộ râu quai nón rậm rạp, ánh mắt dao động giữa Lâm Dịch và tấm bản đồ trên bàn. Hắn là một kẻ giang hồ, nhưng không phải là một kẻ ngu ngốc. Hắn hiểu rõ tình hình biên cương đang ngày càng tồi tệ, và những lời Lâm Dịch nói ra không phải là không có lý. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã đẩy tất cả vào thế chân tường, không còn chỗ cho những mâu thuẫn nhỏ nhặt. Liên minh với một thư sinh yếu ớt, một kẻ mà hắn luôn khinh thường, là một điều không thể chấp nhận đối với một thủ lĩnh giang hồ như hắn. Nhưng những lợi ích mà Lâm Dịch đưa ra lại quá lớn, quá hấp dẫn, và quá thiết thực trong bối cảnh hiện tại.
Sự đấu tranh nội tâm diễn ra dữ dội trong tâm trí Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn ta không nói đồng ý, cũng không nói từ chối. Sự khó lường của hắn ta khiến Nhị Cẩu, đang đứng nép mình trong góc, cảm thấy căng thẳng tột độ. Lâm Dịch cũng biết, đây chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn, và mỗi nước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng. Liên minh với một thế lực giang hồ như Bang Hắc Sa chắc chắn sẽ không dễ dàng, và có thể tiềm ẩn những mưu đồ riêng. Nhưng đây là con đường mà anh đã chọn, con đường duy nhất để bảo vệ những người anh yêu thương, bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước. Anh sẽ không lùi bước.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.