Lạc thế chi nhân - Chương 640: Lời Mời Bất Đắc Dĩ: Chuyến Đi Đến Hang Ổ Hắc Sa
Tiếng gió bên ngoài vẫn rít gào, nhưng trong lòng mỗi người, một hạt mầm của hy vọng và quyết tâm đã bắt đầu nảy nở, dù còn mong manh. Họ nhìn Lâm Dịch, người đàn ông trẻ tuổi gầy gò nhưng lại toát ra một khí chất kiên định và tầm nhìn xa trông rộng. Liên minh này, dù còn nhiều nghi ngại, nhưng có lẽ, đó chính là con đường sống duy nhất cho vùng biên cương đang chìm trong khói lửa này. Một trang sử mới, đầy gian nan và thử thách, đang chờ đợi họ.
***
Lâm Dịch đứng trên đỉnh đồi cao, nơi gió biên thùy thổi qua những lùm cây khô cằn, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều tà. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực cả một góc trời, vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên nền mây xám, tựa như một vết thương lớn đang rỉ máu. Dưới chân đồi, Thôn Làng Sơn Cước hiện lên với những mái nhà tranh, tường đất giản dị, nép mình vào lòng núi như một đứa trẻ co ro trong vòng tay mẹ. Tiếng trẻ con nô đùa í ới vọng lên, hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt và tiếng chó sủa xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống bình dị. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà mới nhóm lửa, cùng với mùi đất ẩm và cỏ dại sau một ngày nắng, lẩn quẩn trong không khí, mang theo một sự ấm áp đến lạ.
Nhưng trong lòng Lâm Dịch, sự ấm áp ấy chỉ tồn tại mong manh, bị vây bọc bởi một nỗi lo lắng và căng thẳng không ngừng. Hắn nhìn xuống ngôi làng, nơi những người dân mà hắn đã thề sẽ bảo vệ đang ngày đêm vật lộn để sinh tồn. Kế hoạch về một ‘Liên Minh Biên Cương’ đã được đưa ra, và dù có sự đồng thuận ban đầu, hắn biết đây chỉ là bước khởi đầu. Vấn đề lớn nhất hiện giờ là Bang Hắc Sa, một thế lực giang hồ khét tiếng, hung hãn và khó lường.
"Liên minh với lũ giang hồ..." Lâm Dịch thì thầm, giọng khẽ khàng hòa vào tiếng gió, "đây là điều ta chưa từng nghĩ tới, chưa từng mong muốn. Nhưng thời loạn, không có bạn bè vĩnh viễn, không có kẻ thù tuyệt đối, chỉ có lợi ích chung và sự sống còn mà thôi." Hắn nhắm mắt lại, một chút mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt vốn đã gầy gò, xanh xao vì thiếu ăn và lao động vất vả. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại mang thêm một tầng trầm tư, suy tính. Hắn vẫn là Lâm Dịch của hiện đại, một người đàn ông của tư duy logic và lý trí, nhưng lại bị ném vào một thế giới mà luật pháp và đạo đức đôi khi chỉ là những khái niệm xa xỉ.
Cái giá phải trả cho sự sống còn đôi khi quá đắt, đến mức hắn phải gạt bỏ những nguyên tắc, những giới hạn đạo đức mà hắn từng coi trọng. Nhưng nhìn những gương mặt thân thuộc của Lâm phụ, Lâm mẫu, của Bạch Vân Nhi, của những người dân làng đã tin tưởng hắn, hắn không thể lùi bước. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, một câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn kể từ khi xuyên không. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng dũng cảm và khả năng thích nghi mới là thứ giữ ta sống sót." Việc phải bắt tay với một thế lực như Bang Hắc Sa chính là một bài kiểm tra cho khả năng thích nghi đó. Hắn biết, trong mắt triều đình, hành động này có thể bị coi là thông đồng với phản tặc, là mưu phản. Nhưng triều đình đã làm được gì để bảo vệ biên cương này ngoài việc phái những quan lại mục ruỗng như Thẩm Đại Nhân đến bóc lột? Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã khiến những ranh giới truyền thống giữa chính nghĩa và tà đạo trở nên mờ nhạt, thậm chí bị xóa nhòa.
Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn. Hắn cần một người đáng tin cậy, đủ khéo léo để tiếp cận Bang Hắc Sa, nhưng cũng đủ dũng cảm để đối mặt với sự hiểm nguy. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của Trần Nhị Cẩu. Chàng thanh niên này, từ một kẻ nhút nhát ban đầu, đã dần trưởng thành, trở thành một cánh tay đắc lực, trung thành và nhanh nhẹn. Nhị Cẩu không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có sự nhạy bén và tinh thần kiên cường, cùng với khả năng hòa nhập vào các tầng lớp xã hội khác nhau.
Lâm Dịch quay người, bước xuống đồi, tìm Trần Nhị Cẩu. Hắn tìm thấy Nhị Cẩu đang kiểm tra lại hệ thống bẫy rập quanh làng, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời.
"Nhị Cẩu," Lâm Dịch gọi, giọng trầm ổn.
Trần Nhị Cẩu giật mình, vội vàng quay lại, thấy Lâm Dịch thì nụ cười lập tức nở trên môi. "Đại ca! Đại ca tìm Nhị Cẩu có việc gì ạ?"
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Nhị Cẩu, không giấu giếm vẻ nghiêm trọng. "Ta cần ngươi đi một chuyến quan trọng. Nguy hiểm, nhưng chỉ ngươi ta mới tin tưởng được."
Nhị Cẩu đứng thẳng người, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên. "Đại ca cứ dặn, dù là núi đao biển lửa, Nhị Cẩu cũng không từ nan! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói quen thuộc, nhưng lần này lại mang một sự kiên quyết rõ rệt hơn bao giờ hết. Hắn đã không còn là Nhị Cẩu hay lo sợ, rụt rè ngày trước.
Lâm Dịch gật đầu, một tia ấm áp lướt qua trong lòng. "Tốt. Ngươi cần đi đến địa bàn của Bang Hắc Sa, mang theo lời nhắn của ta đến Thủ Lĩnh của bọn họ."
Nhị Cẩu hơi nhíu mày. Bang Hắc Sa là một cái tên không mấy xa lạ ở biên cương, gắn liền với những câu chuyện về sự tàn bạo và liều lĩnh. "Bang Hắc Sa ạ? Có... có cần thêm người đi cùng không ạ, Đại ca?" Nhị Cẩu hỏi, dù không muốn thừa nhận, trong lòng vẫn có chút e ngại.
"Không. Chuyến đi này càng ít người càng tốt, càng bí mật càng an toàn," Lâm Dịch đáp, giọng dứt khoát. Hắn lấy từ trong tay áo ra một tấm Hắc Mộc Lệnh nhỏ, chạm khắc hình một con mãnh thú hung tợn. "Đây là Hắc Mộc Lệnh. Ngươi mang nó theo. Khi đến nơi, ngươi chỉ cần nói rằng ngươi là người của ta, và có lời muốn gửi đến Thủ Lĩnh. Đưa tấm lệnh bài này ra, bọn chúng sẽ hiểu."
Nhị Cẩu thận trọng nhận lấy tấm lệnh bài, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ trên lòng bàn tay. "Nội dung lời nhắn là gì ạ, Đại ca?"
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. "Ngươi sẽ nói với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa rằng, ta muốn mời hắn đến Thôn Làng Sơn Cước để bàn bạc về một liên minh. Một liên minh để cùng đối phó với mối đe dọa chung từ quân địch và sự bất ổn của triều đình. Ngươi hãy nhấn mạnh rằng đây không phải là một sự hợp tác đơn thuần, mà là một sự gắn kết vì lợi ích sống còn của tất cả chúng ta ở vùng biên cương này. Kẻ thù không phân biệt giang hồ hay quân lính, chúng sẽ tàn phá tất cả. Nếu chúng ta không đoàn kết, sớm muộn gì cũng sẽ bị nuốt chửng."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Nhị Cẩu. "Ngươi hãy nói rằng Lâm Dịch ta, không sợ hãi bất kỳ ai, nhưng cũng không khinh thường bất kỳ thế lực nào. Ta đề cao sự chân thành và lợi ích chung. Liên minh này sẽ đảm bảo sự an toàn cho địa bàn của Bang Hắc Sa, đồng thời mở ra những cơ hội mới để phát triển. Ta sẽ cung cấp thông tin, hỗ trợ hậu cần, thậm chí là huấn luyện những phương pháp tác chiến hiệu quả hơn. Đổi lại, ta cần sự thiện chí, sự hợp tác và kinh nghiệm của Bang Hắc Sa trong việc đối phó với địa hình hiểm trở và những nhiệm vụ đặc biệt. Quan trọng nhất, ngươi phải truyền đạt được sự khẩn cấp của tình hình. Không còn nhiều thời gian nữa."
Lâm Dịch còn dặn dò thêm về lộ trình, những nơi cần tránh, những dấu hiệu nhận biết nguy hiểm. Hắn nhấn mạnh việc Nhị Cẩu phải hết sức cẩn trọng, không được manh động, và phải giữ kín mọi thông tin. "Chuyến đi này là thử thách lớn, Nhị Cẩu. An nguy của liên minh, và có thể là cả vùng biên cương này, đều nằm trong tay ngươi."
Trần Nhị Cẩu lắng nghe từng lời, ghi nhớ kỹ lưỡng. Nỗi lo lắng ban đầu đã được thay thế bằng một sự quyết tâm mạnh mẽ. "Nhị Cẩu đã rõ, Đại ca. Nhất định sẽ không phụ lòng tin của Đại ca!" Hắn cúi đầu chào Lâm Dịch, rồi quay người, nhanh nhẹn đi chuẩn bị hành trang. Hắn chỉ mang theo một ít lương khô, một con dao găm và tấm Hắc Mộc Lệnh giấu kín trong áo. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, bóng tối dần bao trùm lấy ngôi làng. Trần Nhị Cẩu biết, hắn phải lên đường ngay trong đêm.
***
Đêm khuya, sương mỏng giăng mắc khắp Con Đường Mòn Cổ, khiến mọi vật trở nên mờ ảo và huyền bí. Hơi lạnh se sắt thấm vào da thịt, nhưng Trần Nhị Cẩu không hề nao núng. Hắn bước đi thoăn thoắt trên con đường đất lạo xạo dưới chân, đôi khi nép mình vào bóng cây cổ thụ để tránh những cơn gió buốt giá. Tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm bí ẩn của rừng già, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản nhạc đơn điệu nhưng đầy ám ảnh. Mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch.
Đây là con đường mà Nhị Cẩu đã đi không biết bao nhiêu lần, từ khi còn là một đứa trẻ theo cha vào rừng kiếm củi. Nhưng đêm nay, mỗi bước chân đều mang một ý nghĩa khác, một trọng trách lớn lao. "Đại ca tin mình, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ!" Câu nói đó không ngừng vang vọng trong tâm trí hắn, tiếp thêm sức mạnh cho đôi chân mỏi mệt. Hắn biết, hành trình này đầy rẫy hiểm nguy. Biên cương vốn đã loạn lạc, giờ lại càng thêm phức tạp với sự hoành hành của các toán cướp vặt, những kẻ đào ngũ, và cả những tay sai của các thế lực khác.
Trần Nhị Cẩu không phải là người tu luyện, hắn không có nội công thâm hậu hay võ công cao cường. Nhưng hắn lớn lên ở biên cương, quen thuộc với từng ngọn cây, phiến đá. Hắn có sự nhanh nhẹn, khéo léo và một bản năng sinh tồn đã được mài giũa qua những tháng ngày khó khăn. Đôi mắt hắn liên tục quét ngang dọc, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất. Một tiếng cành khô gãy, một bóng đen thoảng qua, một tiếng động lạ từ bụi cây đều khiến hắn cảnh giác cao độ. Hắn di chuyển khéo léo, tránh xa những khu vực có vẻ khả nghi, lẩn mình vào bóng tối mỗi khi cảm nhận được sự hiện diện của kẻ khác.
Có lần, hắn nghe thấy tiếng chân ngựa và tiếng nói chuyện ồn ào từ phía trước. Nhị Cẩu lập tức dừng lại, nhanh chóng ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp bên đường. Hắn nín thở, lắng nghe. Đó là một toán cướp, chừng năm sáu tên, đang cưỡi ngựa tuần tiễu. Chúng nói chuyện tục tĩu, cười phá lên từng tràng, tay lăm lăm đao kiếm. Tim Nhị Cẩu đập mạnh trong lồng ngực. Nếu bị phát hiện, với tấm Hắc Mộc Lệnh và nhiệm vụ quan trọng trên người, hậu quả sẽ khôn lường. Hắn nằm im bất động, thậm chí không dám chớp mắt, cho đến khi tiếng vó ngựa xa dần và bóng dáng của bọn cướp hoàn toàn biến mất trong sương đêm. Lúc đó, hắn mới dám thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh chảy ròng trên lưng.
Sự kiện đó càng củng cố thêm quyết tâm của Nhị Cẩu. Hắn không chỉ mang theo lời nhắn, mà còn mang theo niềm tin của Lâm Dịch, mang theo hy vọng của cả Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không được phép thất bại. Lâm Dịch đã nói, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và hắn, Trần Nhị Cẩu, cũng không mong đợi sự công bằng từ những kẻ thù. Hắn chỉ mong làm tròn bổn phận, bảo vệ những gì mình trân trọng.
Càng đi sâu vào địa phận của Bang Hắc Sa, không khí càng trở nên căng thẳng. Những con đường mòn ít người qua lại hơn, thay vào đó là những lối đi bí mật, những dấu hiệu chỉ dẫn mà chỉ dân giang hồ mới hiểu. Nhị Cẩu đã được Lâm Dịch dặn dò kỹ lưỡng về cách nhận biết các địa điểm trọng yếu, về những mật hiệu sơ sài để tiếp cận. Hắn thầm cảm phục sự tinh tường và khả năng thu thập thông tin của Đại ca. Lâm Dịch không chỉ là một người có trí tuệ, mà còn là một nhà chiến lược tài ba, biết rõ từng ngóc ngách, từng thế lực nhỏ ở vùng biên cương này.
Khi bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh núi xa xa, Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng đến được ngoại vi căn cứ của Bang Hắc Sa. Nó không phải là một hang động bí mật hay một pháo đài kiên cố như hắn tưởng tượng, mà là một quán trọ lớn được cải trang, nằm ẩn mình trong một thung lũng hẻo lánh. Bên ngoài, nó trông có vẻ bình thường, nhưng những ánh mắt cảnh giác của những người gác cổng, những dấu hiệu khắc trên tường và không khí căng thẳng bao trùm đã tố cáo bản chất thực sự của nó.
Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Đã đến lúc đối mặt.
***
Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp chiếu rọi hết thung lũng, Trần Nhị Cẩu đã đứng trước cánh cổng chính của quán trọ được cải trang thành căn cứ của Bang Hắc Sa. Hắn đã đi bộ gần như suốt đêm, mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Không khí ở đây đặc quánh mùi rượu nồng, khói thuốc và mồ hôi, pha lẫn với mùi kim loại thoang thoảng của binh khí. Tiếng cười nói ồn ào từ bên trong vọng ra, nhưng không phải là kiểu cười nói vui vẻ, mà là tiếng cười của những kẻ đã trải qua nhiều trận mạc, mang theo vẻ bất cần và hung hãn. Tiếng chén rượu va vào nhau lanh canh, tiếng bước chân nặng nề đi lại, tất cả tạo nên một bầu không khí căng thẳng, nguy hiểm tiềm ẩn.
Nhị Cẩu thận trọng tiến đến gần. Hai tên lính gác đứng trước cổng, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen, tay lăm lăm trường đao. Ánh mắt chúng sắc như dao cạo, quét qua Nhị Cẩu với vẻ dò xét.
"Thằng nhóc này là ai? Có chuyện gì?" Một tên, chính là A Cường, gằn giọng hỏi, tiếng nói khàn khàn như tiếng đá mài sắt. Vết sẹo trên mặt hắn ta giật giật, khiến vẻ mặt càng thêm dữ tợn. Hắn ta nhìn Nhị Cẩu từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và nghi ngờ.
Trần Nhị Cẩu không hề nao núng, mặc dù trong lòng hắn có chút run sợ. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Ta là người của Lâm Dịch, có lời muốn gửi đến Thủ Lĩnh của các ngươi." Vừa nói, hắn vừa chậm rãi rút tấm Hắc Mộc Lệnh từ trong áo ra, giơ lên ngang tầm mắt của A Cường.
Ánh mắt A Cường lập tức thay đổi. Từ khinh miệt chuyển sang nghi ngờ và cảnh giác tột độ. Hắn ta liếc nhìn tấm lệnh bài, rồi lại nhìn chằm chằm vào Nhị Cẩu, như muốn xuyên thủng lớp da thịt để nhìn thấu tâm can hắn. "Lâm Dịch? Thằng nhóc kia... lại còn Hắc Mộc Lệnh?" Hắn ta lẩm bẩm, rồi quay sang tên lính gác bên cạnh, ra hiệu. Tên đó gật đầu, nhanh chóng chạy vào trong.
Một lát sau, tên lính gác quay ra, theo sau là một người đàn ông thân hình to lớn, vạm vỡ. Đó chính là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn ta có khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp, và một vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, khiến vẻ ngoài càng thêm đáng sợ. Hắn mặc một bộ áo giáp da đơn giản nhưng chắc chắn, tay không cầm binh khí nhưng khí chất uy áp tỏa ra khiến người ta phải dè chừng. Ánh mắt hắn ta quét qua Nhị Cẩu, dừng lại trên tấm Hắc Mộc Lệnh mà hắn đang cầm.
"Lâm Dịch?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, tiếng nói trầm đục như tiếng đá lăn. "Ngươi có gì muốn nói?" Giọng điệu của hắn ta đầy vẻ hăm dọa, như muốn thử thách sự gan dạ của Nhị Cẩu.
Trần Nhị Cẩu biết đây là lúc quan trọng nhất. Hắn không thể để lộ sự sợ hãi. Hắn đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Thủ Lĩnh, Lâm Dịch Đại ca của ta có lời muốn gửi đến ngài. Ngài ấy muốn mời ngài đến Thôn Làng Sơn Cước để bàn bạc về một liên minh. Một liên minh để cùng đối phó với mối đe dọa chung mà chúng ta đang phải đối mặt."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện lên trên khuôn mặt đầy sẹo. "Liên minh? Với cái thằng nhóc chăn gà ở Thôn Làng Sơn Cước ư? Ngươi nghĩ Bang Hắc Sa của ta thiếu gì người liên minh sao?" Hắn ta nói, giọng điệu đầy vẻ khinh thường và thách thức. A Cường và những tên tay sai khác đứng xung quanh cũng bật cười khúc khích, nhưng không dám cười quá lớn trước mặt thủ lĩnh.
"Thủ Lĩnh," Nhị Cẩu tiếp lời, không để ý đến những tiếng cười nhạo. "Mối đe dọa này không tầm thường. Quân địch ở biên giới đang ngày càng mạnh lên, và triều đình thì mục ruỗng, không còn đủ sức bảo vệ dân chúng. Những quy tắc cũ đã không còn phù hợp. Nếu chúng ta không đoàn kết, không sớm thì muộn, dù là Bang Hắc Sa hùng mạnh hay Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé, cũng sẽ bị nuốt chửng. Kẻ thù sẽ không bỏ qua bất kỳ ai, dù là quân lính, giang hồ, hay dân thường. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình bằng cách đứng lên cùng nhau."
Trần Nhị Cẩu lặp lại những lời mà Lâm Dịch đã dặn, cố gắng truyền tải trọn vẹn tinh thần và sự khẩn cấp trong từng câu chữ. "Lâm Dịch Đại ca của ta không sợ hãi bất kỳ ai, nhưng ngài ấy cũng không khinh thường bất kỳ thế lực nào. Ngài ấy đề cao sự chân thành và lợi ích chung. Liên minh này không phải là sự hợp tác tạm thời, mà là một sự gắn kết vì sự sống còn của tất cả chúng ta ở vùng biên cương này."
Hắn nhấn mạnh: "Lâm Dịch Đại ca có thể cung cấp thông tin quý giá về tình hình quân địch, hỗ trợ hậu cần, và thậm chí là huấn luyện những phương pháp tác chiến hiệu quả hơn mà ngài ấy đã học được từ 'Cẩm Nang Kế Sách' của mình. Đổi lại, ngài ấy cần sự thiện chí, sự hợp tác và kinh nghiệm của Bang Hắc Sa trong việc đối phó với địa hình hiểm trở và những nhiệm vụ đặc biệt. Ngài ấy tin rằng, với khả năng tác chiến linh hoạt và sự am hiểu địa bàn của Bang Hắc Sa, cùng với chiến lược của ngài ấy, chúng ta có thể tạo nên một lực lượng đủ mạnh để chống lại mọi kẻ thù."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa im lặng lắng nghe, ánh mắt dò xét. Nụ cười khẩy trên môi hắn ta đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt suy tư. Hắn ta liếc nhìn A Cường và những tên tay sai khác, nhưng không nói lời nào. Sự xuất hiện của Hắc Mộc Lệnh và những lời nói đầy lý lẽ của Trần Nhị Cẩu đã khiến hắn ta phải cân nhắc. Hắn là một kẻ giang hồ, nhưng không phải là một kẻ ngu ngốc. Hắn hiểu rõ tình hình biên cương đang ngày càng tồi tệ, và những lời Lâm Dịch thông qua Nhị Cẩu nói ra không phải là không có lý. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã đẩy tất cả vào thế chân tường, không còn chỗ cho những mâu thuẫn nhỏ nhặt.
"Cẩm Nang Kế Sách?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đột nhiên hỏi, giọng vẫn trầm đục nhưng ít vẻ hăm dọa hơn. "Thằng nhóc đó có cái gì gọi là 'Cẩm Nang Kế Sách'?"
Trần Nhị Cẩu trả lời: "Đó là tri thức mà Đại ca đã tích lũy được, là những kế sách có thể giúp chúng ta đối phó với mọi tình huống, từ xây dựng công sự cho đến cách thức chiến đấu. Đại ca đã dùng nó để củng cố Thôn Làng Sơn Cước, biến một nơi vốn yếu ớt thành một căn cứ vững chắc."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lại chìm vào im lặng. Ánh mắt hắn ta sắc bén, liên tục đánh giá Trần Nhị Cẩu, rồi lại nhìn về phía xa xăm, như đang suy tính điều gì đó. Hắn không nói đồng ý, cũng không nói từ chối. Sự khó lường của hắn ta khi���n Nhị Cẩu không thể đoán được suy nghĩ của hắn. Liên minh với một thế lực giang hồ như Bang Hắc Sa chắc chắn sẽ không dễ dàng, và có thể tiềm ẩn những mưu đồ riêng. Nhưng đây là con đường mà Lâm Dịch đã chọn, và Nhị Cẩu tin tưởng vào quyết định của Đại ca mình.
Một sự căng thẳng bao trùm căn phòng. Tiếng cười nói ồn ào bên ngoài dường như cũng nhỏ dần. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, chờ đợi quyết định của hắn. An nguy của liên minh, và có thể là cả cục diện của vùng biên cương này, sẽ được định đoạt bởi lời nói sắp tới của hắn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.