Lạc thế chi nhân - Chương 637: Mưu Đồ Chống Đối: Thẩm Tham Quan Nuốt Hận
Màn sương đêm dày đặc cuối cùng cũng chịu tan đi dưới những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh. Cái lạnh giá vẫn còn vương vấn trong không khí, len lỏi qua từng kẽ hở của những căn lều vải tạm bợ và những bức tường đá đổ nát của Đồn Gác Biên Giới. Mùi khói còn sót lại từ trận chiến ác liệt mấy ngày trước vẫn lảng vảng, hòa lẫn với mùi đất ẩm, mùi gỗ mới và một chút tanh nồng của máu khô. Dù vậy, tiếng búa đập, tiếng rìu đẽo gỗ, tiếng người hô hoán di chuyển vật liệu đã bắt đầu vang lên từ sáng sớm, phá tan sự tĩnh mịch, tạo nên một bản giao hưởng của sự tái thiết. Binh lính và dân quân, dù cơ thể vẫn còn rã rời vì mệt mỏi và thiếu ngủ, vẫn miệt mài làm việc dưới sự giám sát của Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu. Họ biết rằng, thời gian là vàng bạc, và kẻ địch có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Trong căn lều chỉ huy tạm bợ, được dựng lên từ những tấm vải bạt cũ kỹ và vài thanh gỗ còn nguyên vẹn, không khí lại càng thêm nặng nề. Ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn chỉ đủ soi rõ khuôn mặt căng thẳng của những người có mặt. Lâm Dịch ngồi phía trong, đối diện với cửa lều, tựa lưng vào một bao cát, vẻ mặt thanh tú nhưng hằn sâu sự trầm tư. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải của một linh hồn hiện đại bị lạc vào thời đại cổ xưa này. Hắn vẫn mặc bộ đồ vải thô sơ, nay đã sờn rách và dính đầy bụi bẩn, nhưng thần thái lại toát lên một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng.
Ngồi đối diện hắn, trên một chiếc ghế gỗ được đẽo thô, là Thẩm Đại Nhân. Vị quan này vẫn giữ vẻ bệ vệ, mặc bộ quan phục chỉnh tề, dù có chút nhàu nát sau chuyến đi dài. Khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ của hắn ta vẫn cố giữ vẻ uyên bác, nhưng đôi mắt nhỏ hẹp lại lộ rõ sự mưu mô, tính toán. Bên cạnh Thẩm Đại Nhân là Lão quản gia, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẻ mặt khúm núm nhưng đôi mắt lại tinh ranh, luôn dáo dác quan sát mọi động thái xung quanh.
Binh trưởng Triệu đứng ngay phía sau Lâm Dịch, thân hình rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng in hằn vẻ lo lắng. Hắn ta siết chặt tay vào chuôi kiếm, đôi mắt nghiêm nghị không rời khỏi Thẩm Đại Nhân. Bên cạnh Triệu là Vương Đại Trụ và Lý Hổ, hai người đàn ông vạm vỡ. Vương Đại Trụ, với khuôn mặt chất phác và vết sẹo nhỏ trên má, nắm chặt tay thành quyền, gân xanh nổi lên. Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, ánh mắt tràn đầy sự khó chịu và sẵn sàng hành động nếu có bất kỳ dấu hiệu gây hấn nào. Cả ba người đều đứng yên lặng, như những bức tượng hộ vệ, nhưng sự căng thẳng trong từng thớ thịt của họ có thể cảm nhận rõ ràng.
Thẩm Đại Nhân hắng giọng, cố nặn ra một nụ cười khách sáo, nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt và đầy uy hiếp. "Lâm Tổng quản, bổn quan biết ngươi đã vất vả. Nhưng quân lệnh như sơn, triều đình đã ban lệnh, quân lương và vật tư phải được cung cấp đầy đủ. Tình hình khó khăn là việc của các ngươi, nhưng quân lương triều đình không thể thiếu. Mức cống nạp đã định, Lâm Tổng quản không thể trì hoãn." Hắn ta nhấn mạnh từ "trì hoãn", như một lời cảnh cáo. "Làm quan là phải biết hy sinh cái nhỏ để giữ cái lớn. Bổn quan tin Lâm Tổng quản là người hiểu chuyện."
Lâm Dịch nhẹ nhàng đặt chén trà đã nguội xuống bàn, không vội vàng đáp lời. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc và mồ hôi trong căn lều. Hắn biết, đây là một cuộc đấu trí, không phải một cuộc đối thoại bình thường. Thẩm Đại Nhân đang cố dùng cái mác "quan triều đình" để ép buộc hắn, để hợp thức hóa hành vi vơ vét trắng trợn của mình. Nhưng Lâm Dịch không phải là một thiếu niên biên thùy dễ dàng bị dọa nạt. Trong tâm trí hắn, những bài học về tâm lý học, về chiến lược đàm phán, về nghệ thuật lãnh đạo từ thế giới cũ đang cuộn trào. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. "Và giờ là lúc để sử dụng nó."
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh đối diện với Thẩm Đại Nhân. "Thẩm Đại Nhân nói phải. Quân lệnh như sơn, chức tr��ch của triều đình là bảo vệ bách tính. Nhưng ngài có nhìn thấy Đồn Gác Biên Giới này không?" Lâm Dịch khẽ phất tay, ý chỉ ra bên ngoài lều, nơi tiếng búa đập vẫn vang vọng. "Sau trận chiến, binh sĩ kiệt sức, lương thực cạn kiệt, thuốc men không đủ. Bách tính quanh đây, những người đã cống hiến hết mình cho biên cương, đã phải chịu cảnh nhà cửa hóa tro tàn, người thân ly tán. Họ đã không còn gì để cống hiến nữa, Thẩm Đại Nhân ạ. Ngay cả những thứ nhỏ nhất, họ cũng đã dâng hiến cho cuộc chiến này."
Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút oán than hay cầu xin, mà chỉ đơn thuần là trình bày sự thật hiển nhiên. "Nếu ngài cứ ép buộc, e rằng dân chúng sẽ không còn niềm tin vào triều đình nữa. Lòng dân vốn đã bất an bởi chiến tranh, nay lại bị bóc lột đến tận xương tủy, thì thử hỏi, liệu họ có còn muốn đứng ra bảo vệ cái vương triều này nữa hay không?" Lâm Dịch không trực tiếp đe dọa, mà chỉ vạch ra một viễn cảnh có thể xảy ra, một hệ quả logic mà bất cứ ai có chút đầu óc cũng phải nhận ra. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu của bất kỳ ai, Thẩm Đại Nhân. Và khi sự sinh tồn bị đe dọa, họ sẽ làm mọi cách để bảo vệ nó."
Thẩm Đại Nhân nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi. Nụ cười giả tạo trên môi hắn đông cứng, thay vào đó là vẻ tức giận và kinh ngạc. "Ngươi... ngươi dám dùng dân chúng ra uy hiếp bổn quan?" Hắn ta vỗ mạnh bàn, khiến chén trà nhỏ trên bàn khẽ rung lên. Lão quản gia đứng sau Thẩm Đại Nhân lập tức tiến lên một bước, ánh mắt sắc lẻm nhìn Lâm Dịch.
Lâm Dịch vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, thậm chí còn nhếch mép cười nhạt. "Không dám." Hắn nhấn mạnh từng chữ. "Chỉ là, dân chúng là gốc rễ của quốc gia. Gốc rễ đã lung lay, cành lá sao có thể xanh tốt? Nếu sự bất mãn bùng phát, e rằng sẽ khó mà kiểm soát được. Ai sẽ chịu trách nhiệm đây, Thẩm Đại Nhân? Khi hàng vạn người dân nổi dậy, ai sẽ gánh vác hậu quả? Triều đình xa xôi, nhưng ngài lại là người đại diện cho triều đình tại đây. Liệu một Thẩm Đại Nhân uyên bác, thấu hiểu kinh sử như ngài, có muốn chứng kiến cảnh tượng ấy xảy ra ngay dưới trướng mình không?"
Mỗi lời Lâm Dịch nói ra không phải là sự đe dọa trực tiếp, mà là một phép suy luận logic, một cái bẫy ngôn ngữ mà Thẩm Đại Nhân không thể phản bác. Hắn không nói "tôi sẽ khiến dân nổi dậy", mà nói "dân sẽ bất mãn", và "sự bất mãn đó sẽ khó kiểm soát". Hắn không nói "ngài sẽ phải chịu trách nhiệm", mà nói "ai sẽ chịu trách nhiệm đây, Thẩm Đại Nhân?", khéo léo đẩy gánh nặng lên vai đối phương. Thẩm Đại Nhân dù tham lam và kiêu ngạo, nhưng hắn cũng sợ rước họa vào thân, sợ bị triều đình khiển trách nếu tình hình biên cương trở nên rối ren vượt quá tầm kiểm soát của hắn. Hắn không muốn một vụ bạo loạn dân chúng xảy ra dưới quyền quản lý của mình, bởi điều đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến con đường thăng tiến và lợi ích của hắn.
Vương Đại Trụ siết chặt tay, suýt nữa thì không nhịn được mà xông lên khi thấy Thẩm Đại Nhân vỗ bàn. Nhưng Lý Hổ đã kịp thời đặt tay lên vai hắn, ra hiệu bình tĩnh. Binh trưởng Triệu thì nhắm mắt lại, khẽ thở dài, trong lòng thầm thán phục mưu lược của Lâm Dịch. Hắn ta biết, lời Lâm Dịch nói không sai. Tình cảnh của dân chúng bây giờ đúng là như vậy. Nếu bị ép thêm, một cuộc nổi loạn nhỏ có thể bùng phát bất cứ lúc nào, và biên cương đã kiệt quệ này sẽ không thể chống đỡ nổi.
Thẩm Đại Nhân nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, ánh mắt hắn ta như muốn xuyên thủng tâm can người đối diện. Hắn tìm kiếm một tia sợ hãi, một sự dao động trong ánh mắt Lâm Dịch, nhưng hắn chỉ thấy sự kiên định và điềm tĩnh đến đáng sợ. Hắn biết, hắn không thể làm gì được. Hắn không thể trực tiếp ra lệnh trấn áp, vì điều đó sẽ chỉ càng châm ngòi cho ngọn lửa bất mãn. Hắn cũng không thể lấy lý lẽ ra đè ép, bởi Lâm Dịch đã dùng chính những lời lẽ của hắn để phản bác lại. Hắn là một con cáo già, và hắn hiểu rằng, đôi khi, lùi một bước để tiến hai bước là một chiến lược khôn ngoan hơn. Nhưng sự tức giận và hằn học trong lòng hắn thì không thể che giấu. Khuôn mặt hắn đỏ gay, chòm râu bạc khẽ run lên.
"Hừ!" Thẩm Đại Nhân hừ lạnh một tiếng, rồi chậm rãi đứng dậy. Lão quản gia cũng nhanh chóng lùi lại. "Được lắm, Lâm Tổng quản. Ngươi nói có lý. Bổn quan sẽ xem xét lại tình hình. Nhưng ngươi cũng nên nhớ, triều đình là trên hết. Đừng để bổn quan phải thất vọng." Giọng hắn ta đầy vẻ đe dọa ngầm, nhưng đã không còn sự ép buộc trắng trợn như ban đầu. Hắn biết, hôm nay hắn đã thất bại trong việc vơ vét như ý muốn. Lâm Dịch đã khéo léo dùng chính cái cớ "lợi ích triều đình" để chống lại hắn, biến hắn thành kẻ phải suy nghĩ cho sự ổn định.
Lâm Dịch đứng dậy, khẽ cúi đầu, vẻ mặt không hề nao núng. "Đa tạ Thẩm Đại Nhân đã thấu hiểu." Câu nói của hắn nghe có vẻ cung kính, nhưng thực chất lại mang ý châm chọc, ngầm chỉ rằng Thẩm Đại Nhân cuối cùng cũng đã "thấu hiểu" được sự thật hiển nhiên.
Thẩm Đại Nhân không nói thêm lời nào, chỉ trừng mắt nhìn Lâm Dịch thêm một cái, rồi quay người, bước nhanh ra khỏi căn lều. Lão quản gia vội vàng theo sau, ánh mắt cảnh giác liếc nhìn Lâm Dịch và những người lính xung quanh. Cánh cửa lều lật phật theo gió, để lại Lâm Dịch và các đồng minh trong không khí căng thẳng nhưng cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
***
Bên ngoài căn lều chỉ huy, ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu rọi xuống Đồn Gác Biên Giới, khiến khung cảnh tan hoang hiện rõ hơn bao giờ hết. Mùi khói và bụi từ trận chiến vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã có những nỗ lực dọn dẹp đáng kể. Tiếng búa đập côm cốp, tiếng gọt gỗ roèn roẹt, tiếng người hô hoán xây dựng lại công sự vang lên không ngừng. Dưới ánh nắng vàng nhạt, những binh sĩ và dân quân mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên cường và quyết tâm. Mùi đất ẩm, gỗ mới và khói than hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của công trường đang tái thiết.
Thẩm Đại Nhân bước ra khỏi lều, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận. Hắn ta không thèm che giấu sự bực tức của mình nữa. Hắn liếc nhìn Đồn Gác Biên Giới tan hoang, ánh mắt không hề có chút xót xa hay đồng cảm, mà chỉ là sự khó chịu vì những gì hắn nhìn thấy không đáp ứng được yêu cầu vơ vét của hắn.
"Hừ! Một tên tiểu tử biên thùy mà dám cãi lý với bổn quan! Hắn cho rằng hắn là ai chứ?" Thẩm Đại Nhân lầm bầm, giọng nói tràn đầy sự hằn học, vừa đi vừa quất roi ngựa xuống đất. Con ngựa hí nhẹ, lùi lại một bước vì giật mình. Lão quản gia, với dáng người gầy gò, khúm núm theo sát phía sau, cố gắng xoa dịu chủ nhân.
"Đại nhân bớt giận. Hắn cũng chỉ là chó cùng rứt giậu thôi ạ. Biên cương nghèo khó, lại vừa trải qua trận chiến ác liệt, hắn không có cái gì để dâng lên ngài cũng là lẽ thường tình. Chuyện này, chúng ta sẽ từ từ tính sổ. Bây giờ chưa phải lúc." Lão quản gia khéo léo nói, cố gắng lái suy nghĩ của Thẩm Đại Nhân sang một hướng khác, một hướng có lợi cho hắn ta hơn là đối đầu trực tiếp. "Thẩm Đại Nhân cao kiến, việc gì cũng có thể làm được. Một tiểu tử như hắn, sớm muộn gì cũng phải quỳ gối dưới chân ngài thôi."
Thẩm Đại Nhân nghe vậy, cơn giận trong lòng cũng dịu đi phần nào, thay vào đó là ánh mắt mưu mô quen thuộc. Hắn liếc nhìn lại căn lều, nơi Lâm Dịch đang đứng ở cửa, ánh m���t sâu thẳm nhìn về phía hắn. Hắn trừng mắt một lần nữa, như muốn khắc ghi hình ảnh kẻ đã dám chống đối hắn vào tâm trí, rồi quất mạnh roi ngựa. "Đi! Về thành Thiên Phong! Bổn quan còn nhiều việc phải làm." Đoàn người của Thẩm Đại Nhân nhanh chóng khuất dạng sau những bức tường đá đổ nát, tiếng vó ngựa dần xa trong không khí buổi trưa.
Lâm Dịch đứng nhìn theo bóng lưng của Thẩm Đại Nhân cho đến khi hoàn toàn khuất hẳn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói và bụi còn vương vấn trong không khí. "Con hồ ly già đó sẽ không buông tha," hắn thầm nhủ. "Chỉ là hắn chưa tìm được cách thôi. Sự tham lam của hắn không có giới hạn, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục đích."
Hắn quay người lại, đối mặt với Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người đã tiến lại gần. Vẻ mặt họ vẫn còn lo lắng, nhưng cũng hiện rõ sự nhẹ nhõm khi Thẩm Đại Nhân đã rời đi.
"Đại ca, hắn ta đi rồi." Vương Đại Trụ thở phào, hai vai thả lỏng. "Ngài thật tài tình, suýt nữa ta đã không nhịn được mà xông lên. Hắn nói chuyện thật đáng ghét!" Hắn xoa xoa nắm đấm, vẻ mặt vẫn còn hằn học. Lý Hổ gật đầu phụ họa, ánh mắt hung dữ nhìn về hướng Thẩm Đại Nhân vừa đi.
Binh trưởng Triệu gật đầu đồng tình, vẻ mặt nghiêm nghị. "Lâm Tổng quản quả là có mưu lược. Ngài đã dùng chính lời lẽ của hắn để khiến hắn không thể phản bác. Nhưng e rằng Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu. Hắn là một kẻ thù dai, thù vặt."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Đương nhiên. Con hồ ly già đó sẽ không buông tha. Hắn là một con buôn chính trị, hắn sẽ hiểu ngôn ngữ của lợi ích. Nhưng hắn cũng là một kẻ thù hằn, hắn sẽ tìm cách khác để đạt được thứ hắn muốn, hoặc để trả đũa. Hắn là một mối nguy hiểm không kém gì quân địch bên ngoài." Hắn nhìn xa xăm, ánh mắt lướt qua những công trình đang được xây dựng lại, nơi những người lính và dân quân vẫn đang miệt mài làm việc. "Việc trước mắt là củng cố phòng tuyến, đảm bảo đủ lương thực, thuốc men cho binh sĩ và dân chúng. Chúng ta đã mua được một ít thời gian, nhưng không nhiều."
Hắn nhíu mày, suy nghĩ sâu xa. "Sau đó, chúng ta phải chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo của hắn. Thẩm Đại Nhân không chỉ là một vấn đề nhỏ, hắn là một biểu hiện của sự mục ruỗng từ bên trong Đại Hạ Vương Triều. Việc đối phó với các thế lực nội bộ thối nát như hắn cũng khó khăn và quan trọng không kém việc chống lại kẻ thù bên ngoài. Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, một thử thách lớn trong hành trình trở thành lãnh đạo của chúng ta."
Lâm Dịch đưa tay vuốt nhẹ Cẩm Nang Kế Sách đang giắt bên hông, như một thói quen. "Chúng ta không thể chống đối hắn một cách công khai, nhưng cũng không thể để hắn tiếp tục bóc lột. Chúng ta cần phải cho hắn thấy rằng, lợi ích của hắn gắn liền với sự tồn vong của căn cứ này. Phải để hắn hiểu rằng, nếu căn cứ này không còn, con đường làm ăn của hắn cũng sẽ bị cắt đứt. Chúng ta sẽ phải tìm cách tạo ra 'bằng chứng' hoặc 'tin đồn' có lợi cho mình, hoặc tìm kiếm một thế lực khác để đối trọng với Thẩm. Hắn không thể trở thành một gánh nặng vĩnh viễn, làm suy yếu khả năng phòng thủ của chúng ta."
Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ lắng nghe, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng. Họ hiểu rằng, những lời Lâm Dịch nói không phải là sự than thở, mà là một kế hoạch rõ ràng. "Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo, Lâm Tổng quản?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng điệu đầy sự tin tưởng.
Lâm Dịch quay lại nhìn họ, ánh mắt kiên định. "Trước hết, tiếp tục giám sát công tác củng cố phòng tuyến, tăng cường tuần tra. Đồng thời, Triệu huynh hãy phái người đi thăm dò tin tức về Thẩm Đại Nhân, xem hắn ta có mối quan hệ sâu rộng đến đâu, và hắn ta đang nhắm vào những lợi ích gì ở biên cương này. Càng hiểu rõ đối thủ, chúng ta càng có nhiều cách để đối phó." Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm, "Còn về Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi hãy tiếp tục động viên dân chúng, đảm bảo họ có đủ chỗ ở tạm và lương thực tối thiểu. Lòng dân là thứ quan trọng nhất. Nếu chúng ta giữ được lòng dân, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua."
"Rõ!" Cả ba người đồng thanh đáp lời, vẻ mặt tràn đầy quyết tâm.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt lại hướng về phía chân trời, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ. Hắn biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Thẩm Đại Nhân sẽ quay lại, và có thể sẽ mang theo những âm mưu thâm độc hơn. Nhưng Lâm Dịch không sợ hãi. Hắn đã sống sót qua quá nhiều nghịch cảnh, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ dùng tất cả trí tuệ và kinh nghiệm của mình để bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào hắn, để xây dựng một cuộc sống bình yên mà hắn hằng khao khát. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Nhưng ta sẽ tự mình tạo ra sự công bằng cho những người ta trân trọng."
Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương vị của đất đai, của khói lửa và của hy vọng. Lâm Dịch hít thở thật sâu, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm trên vai. Ngoài kia, một ngày mới đầy bất trắc đang chờ đợi, nhưng hắn, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, từ kẻ thù bên ngoài cho đến những con sâu mục ruỗng từ bên trong, để đến được bến bờ của sự bình yên.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.