Lạc thế chi nhân - Chương 636: Hổ Vừa Đi, Lang Lại Đến: Thẩm Tham Quan Xuất Hiện
Màn đêm buông xuống Đồn Gác Biên Giới như một tấm màn nặng nề, che phủ đi những vết sẹo mới của một trận chiến vừa qua. Hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt màu tím than cuối cùng nơi chân trời phía Tây, nhường chỗ cho sự lạnh lẽo của đêm đen. Gió từ ngoài biên ải thổi về mang theo hơi lạnh cắt da, cuốn theo mùi bụi đất ẩm, mùi mồ hôi chua chát và một chút mùi khói thuốc súng còn vương vất từ cuộc giao tranh. Tiếng lính tuần tra trên tường thành vọng lại đều đặn, tiếng vũ khí va chạm lanh canh khi những người lính miệt mài sửa chữa các chướng ngại vật, tạo nên một bản giao hưởng khô khốc của sự cảnh giác và kiên trì.
Lâm Dịch đứng trên đống đổ nát của một tháp canh bị phá hủy một phần, ánh mắt hắn lướt qua khung cảnh hoang tàn trước mặt. Từng mảng tường đá sứt mẻ, những vết cháy đen loang lổ trên mặt đất, và những lều tạm dựng vội vàng nơi Hồ Gia Gia cùng dân làng đang tận tình chăm sóc thương binh. Từ những lều vải trắng toát đó, thi thoảng lại vọng ra tiếng rên rỉ yếu ớt, những âm thanh đau đớn như cứa vào lòng người nghe, nhắc nhở về cái giá khủng khiếp của chiến thắng. Lâm Dịch cảm thấy một nỗi mệt mỏi vô biên đang len lỏi khắp từng thớ thịt, từng khớp xương, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn chạm tay vào một phiến đá lạnh buốt, cảm nhận sự chai sạn và cứng rắn của vật liệu, cũng như sự kiên cường của những con người đã dùng chúng để dựng nên nơi trú ẩn này.
"Thiệt hại không nhỏ, chủ yếu là quân lương và thuốc men, Lâm Dịch," Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng hắn khản đặc vì mệt mỏi, khuôn mặt sạm nắng càng thêm khắc khổ dưới ánh sáng leo lét của ngọn đuốc. Hắn chỉ vào một khu vực kho bãi bị cháy rụi. "Sức người cũng có hạn. E rằng đợt sau nếu địch tấn công trở lại, chúng ta sẽ khó chống đỡ."
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây phủ đầy bụi đất và vết bẩn, siết chặt nắm đấm. Ánh mắt hắn đầy phẫn nộ và căm tức. "Chết tiệt, bao nhiêu huynh đệ đã ngã xuống! Vậy mà... chúng ta lại thiếu thốn đến thế này!" Lý Hổ đứng cạnh, khuôn mặt hung dữ cũng không giấu nổi vẻ u ám. Trần Nhị Cẩu, dù thường ngày bốc đồng nhưng giờ đây cũng chỉ biết cúi đầu, đôi mắt sáng nay đã không còn vẻ tinh nhanh thường thấy, thay vào đó là sự lo lắng.
Lâm Dịch quay lại nhìn những người cộng sự của mình, ánh mắt hắn trầm tĩnh nhưng kiên quyết, như một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy giữa đêm tối. "Mọi người đã làm rất tốt. Hãy cố gắng củng cố nhanh nhất có thể. Chúng ta không có nhiều thời gian." Hắn biết, lời nói của mình không thể xoa dịu đi nỗi đau hay sự kiệt quệ mà họ đang phải gánh chịu, nhưng nó là lời khẳng định về mục tiêu chung, là động lực để họ tiếp tục đứng vững.
Hắn lại đi dọc theo bức tường thành, lắng nghe tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng cọc nhọn được đóng xuống đất, tiếng những người lính hì hục khiêng đá. Mỗi âm thanh đều là một mảnh ghép của bức tranh sinh tồn khốc liệt này. Hắn nhớ lại những lời mình đã nói ở chương trước, rằng đây không chỉ là một đồn gác, mà là nhà, là nơi trú ẩn của những người thân yêu. Và để bảo vệ nó, hắn buộc phải tính toán, buộc phải mưu lược.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, bàn tay vô thức siết chặt Cẩm Nang Kế Sách giấu trong người. Những kiến thức từ thế giới hiện đại của hắn, những chiến thuật phòng thủ, tổ chức, quản lý mà hắn đã học được, giờ đây trở thành tài sản quý giá nhất. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn không phải là một chiến binh vĩ đại, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có một bộ óc biết tư duy logic, biết phân tích tình hình và thích nghi vượt trội. Đó là tất cả những gì hắn có thể dựa vào.
Hắn quan sát Hồ Gia Gia, người thầy thuốc già nua nhưng đầy tận tâm, đang cúi mình bên một thương binh trẻ tuổi, đôi mắt từ bi ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Mùi thuốc thảo mộc thoang thoảng bay trong gió, hòa lẫn với mùi máu tanh và bùn đất. "Ông ấy cũng đã quá sức rồi," Lâm Dịch nghĩ thầm. "Tất cả mọi người đều đang cố gắng đến giới hạn. Nhưng giới hạn đó là ở đâu? Và khi nào thì chúng ta sẽ chạm đến nó?"
Nỗi phẫn nộ âm ỉ trong lòng Lâm Dịch không phải dành cho quân địch. Hắn hiểu rằng trong thời loạn lạc, kẻ mạnh sẽ tìm cách thôn tính kẻ yếu, đó là quy luật khắc nghiệt của sinh tồn. Nỗi phẫn nộ của hắn dành cho sự mục ruỗng từ bên trong, cho sự bất công và tham lam của những kẻ lợi dụng thời thế để vơ vét. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ có kẻ thù bên ngoài, mà còn có những "con sâu" đang đục khoét từ bên trong. Và hắn, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại này, phải đối mặt với tất cả.
Hắn quay lại với các chỉ huy, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng. "Chúng ta cần huy động thêm người. Những người dân làng lân cận, những cựu binh còn sức khỏe. Dù chỉ là một cánh tay, một hòn đá, cũng đều có giá trị. Đồng thời, tăng cường các chốt gác đêm. Địch có thể bất ngờ tấn công bất cứ lúc nào, nhất là khi chúng ta đang suy yếu." Các chỉ huy gật đầu, ánh mắt họ vẫn đầy mệt mỏi nhưng đã ánh lên tia quyết tâm mới. Lâm Dịch biết, họ tin tưởng hắn. Niềm tin đó vừa là sức mạnh, vừa là gánh nặng khổng lồ trên vai hắn. Hắn không thể thất bại, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì những gương mặt đang đặt trọn hy vọng vào hắn, vì một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát.
***
Đêm đã về khuya, gió lạnh hơn, mang theo sương đêm lẩn quất. Ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo treo mình trên bầu trời đầy sao, chiếu rọi xuống Đồn Gác Biên Giới một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Bỗng nhiên, sự yên bình đó bị phá vỡ bởi một tiếng vó ngựa dồn dập từ phía con đường chính. Tiếng la hét của lính canh, tiếng xích sắt va vào nhau, và ánh đèn lồng chói mắt xuất hiện từ phía xa, tiến thẳng về phía cổng thành. Một đoàn xe ngựa và lính gác hùng hậu, khoảng ba mư��i người, với cờ xí lụa là và trang phục chỉnh tề, xuất hiện như một bóng ma trong màn đêm, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh đổ nát và kiệt quệ của đồn gác.
Lâm Dịch cùng Binh trưởng Triệu và các chỉ huy dân quân lập tức có mặt tại cổng. Hắn đã đoán được ai sẽ đến, và sự xuất hiện này không làm hắn bất ngờ, nhưng nỗi phẫn nộ trong lòng hắn lại dâng lên một cách khó tả. Đúng như hắn dự đoán, Thẩm Đại Nhân, vị quan lại tham lam khét tiếng, đã không bỏ lỡ cơ hội này.
"Thẩm Đại Nhân giá lâm! Lâm Dịch đâu, còn không mau ra tiếp giá!" Lão quản gia gầy gò, lưng hơi còng nhưng đôi mắt tinh ranh, bước xuống từ một cỗ xe sang trọng, giọng the thé lớn tiếng, phá tan sự tĩnh lặng của đêm khuya. Hắn ta khúm núm chạy đến mở cửa xe, để lộ ra một thân hình béo tốt, ăn vận lụa là sang trọng, với chòm râu bạc phơ được chải chuốt cẩn thận. Thẩm Đại Nhân, gương mặt dài với vẻ uyên bác giả tạo, bước xuống xe một cách chậm rãi, ánh mắt kiêu ngạo lướt qua những vết tích chiến tranh, những người lính mệt mỏi và những thương binh đang nằm rải rác mà không hề có chút cảm thông nào. Mùi hương liệu quý từ quần áo hắn ta sực nức trong không khí, hòa lẫn một cách kệch cỡm với mùi bụi, mồ hôi và khói còn vương vấn.
Hắn ta không thèm nhìn đến Binh trưởng Triệu, người đang định bước lên chào hỏi. Ánh mắt hắn ta chỉ lướt qua Lâm Dịch với vẻ khinh thường rõ rệt, như thể Lâm Dịch chỉ là một kẻ hạ cấp, không đáng để hắn ta bận tâm. "Nghe nói các ngươi vừa có 'thắng lợi lớn' à?" Thẩm Đại Nhân cất giọng, ngữ điệu ôn hòa nhưng ẩn chứa sự mỉa mai sâu cay. Hắn ta chậm rãi đi lại, tay vỗ nhẹ vào chiếc quạt xếp bằng ngà voi. "Thật đáng khen. Nhưng triều đình đang cần nguồn lực, các ngươi phải nộp gấp quân lương, thuốc men và nhân công để hỗ trợ tiền tuyến." Hắn ta nhấn mạnh từ "tiền tuyến" một cách đầy ẩn ý, hàm ý rằng những gì Lâm Dịch và người của hắn làm chỉ là những trận đánh nhỏ nhặt, không đáng kể so với "tiền tuyến" mà hắn ta muốn trục lợi.
Lâm Dịch đứng thẳng, không hề cúi đầu. Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân, không chút e sợ hay kiêng dè. Trong lòng hắn, một cơn giận dữ lạnh lẽo đang trào dâng. Đây chính là bản chất mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều, hắn nghĩ thầm. Khi dân chúng cần nhất sự bảo vệ, sự hỗ trợ từ triều đình, thì những kẻ như Thẩm Đại Nhân lại chỉ biết vơ vét, bóc lột. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn đã luôn tự nhủ như vậy, nhưng đối mặt với sự tham lam trơ trẽn này, hắn vẫn không khỏi cảm thấy phẫn uất.
"Thẩm Đại Nhân, ngài đến không đúng lúc," Lâm Dịch cất giọng, trầm tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước sâu không gợn sóng. "Căn cứ của chúng tôi vừa trải qua một trận chiến khốc liệt, đang trong tình trạng cạn kiệt. Thương vong nặng nề, quân lương và thuốc men đã dùng gần hết. Mong ngài thông cảm." Hắn nói ra sự thật, nhưng ẩn sâu trong giọng điệu đó là một sự cứng rắn không khoan nhượng. Hắn không van xin, không cầu khẩn, chỉ đơn thuần trình bày sự thật, với hy vọng Thẩm Đại Nhân, dù có tham lam đến mấy, cũng phải nhìn nhận tình hình thực tế.
Nhưng Thẩm Đại Nhân chỉ cười khẩy, cái nụ cười khinh bỉ trên khuôn mặt dài của hắn ta khiến Lâm Dịch muốn đấm thẳng vào mặt. "Tình trạng cạn kiệt? Ha! Các ngươi vừa đánh thắng, chẳng lẽ chiến lợi phẩm cũng không có sao? Hay là... các ngươi đã giấu đi để tư lợi?" Hắn ta nói, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn xung quanh, như đang tìm kiếm những thứ có thể vơ vét. Lão quản gia đứng cạnh cũng phụ họa theo, khuôn mặt khúm núm nịnh nọt.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn biết, đối phó với những kẻ như Thẩm Đại Nhân cần sự kiên nhẫn và mưu lược hơn là sức mạnh. "Đại Nhân," hắn nói tiếp, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự bình thản. "Chiến lợi phẩm là xương máu của huynh đệ chúng tôi. Chúng tôi đã dùng chúng để chôn cất người đã khuất, để chữa trị cho người bị thương, để duy trì sự sống cho những người còn lại. Không có cái gọi là 'tư lợi' ở đây. Nếu ngài không tin, có thể tự mình kiểm tra." Lâm Dịch hơi đưa tay ra hiệu, ánh mắt không hề chớp. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ chịu khó đi kiểm tra những thứ bẩn thỉu và đổ nát đó. Hắn chỉ muốn một cái cớ để vơ vét.
Binh trưởng Triệu đứng bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt hắn ta đầy lo lắng và tức giận ngầm. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu đã siết chặt tay vào chuôi kiếm, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Sự phẫn nộ của họ thể hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng Lâm Dịch vẫn đứng vững, như một bức tường thành kiên cố giữa cơn bão. Hắn không chỉ phải bảo vệ căn cứ khỏi quân địch bên ngoài, mà còn phải bảo vệ nó khỏi những kẻ thù nội bộ, những kẻ còn nguy hiểm hơn vì chúng khoác lên mình chiếc áo của "triều đình".
Đây là một cuộc đấu trí không cân sức, Lâm Dịch thầm nhủ. Một bên là sự sinh tồn của cả một cộng đồng đang trên bờ vực kiệt quệ, một bên là sự tham lam vô đáy của một kẻ chỉ biết đến lợi ích cá nhân. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lại tự nhắc nhở bản thân. Hắn phải dùng trí óc của mình để vượt qua tình huống này, phải tìm ra một con đường để vừa bảo vệ được căn cứ, vừa không rước thêm họa lớn từ triều đình. Cuộc chiến này, hắn buộc phải thắng. Không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát, vì những con người mà hắn trân trọng.
***
Cuộc đối thoại gay gắt giữa Lâm Dịch và Thẩm Đại Nhân được chuyển vào lều chỉ huy tạm bợ, một không gian chật hẹp, đầy mùi thuốc súng còn vương vấn và hơi ẩm từ đất. Ánh nến leo lét trên bàn, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên vách lều bằng vải bạt, khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng càng thêm ngột ngạt. Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít lên những hồi dài, hòa cùng tiếng bước chân tuần tra của lính gác, tạo nên một bản nhạc buồn thảm cho cuộc đàm phán đầy kịch tính này.
Thẩm Đại Nhân, vẫn giữ vẻ mặt kiêu ngạo, ngồi chễm chệ trên chiếc ghế độc nhất trong lều, chiếc quạt ngà voi phe phẩy chậm rãi. Hắn ta không ngừng đưa ra những yêu cầu vô lý, giọng điệu từ ôn hòa chuyển dần sang quát tháo, đôi khi còn đập mạnh xuống bàn. "Đừng có mà than vãn! Thắng trận mà lại yếu ớt thế này sao? Triều đình không nuôi quân vô dụng! Nộp đủ số ta nói, không thì đừng trách ta không niệm tình!" Ánh mắt hắn ta tóe lửa, dường như muốn nuốt chửng Lâm Dịch.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, dáng người gầy gò nhưng thẳng tắp, không hề nao núng. Ánh mắt hắn sắc lạnh, xuyên thấu qua vẻ bề ngoài uy quyền của Thẩm Đại Nhân, nhìn thẳng vào bản chất tham lam và ích kỷ của hắn ta. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần nguy hiểm. Một bước đi sai lầm có thể khiến tất cả những gì hắn đã xây dựng sụp đổ.
"Thẩm Đại Nhân, ngài thấy tình cảnh này, ngài nghĩ chúng tôi có thể nộp được bao nhiêu?" Lâm Dịch cất giọng, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng trong lời nói đã ẩn chứa một sự cảnh cáo. "Cả căn cứ này, từ quân lương đến thuốc men, từ binh sĩ đến dân thường, đều đang kiệt quệ. Chúng tôi đã mất một phần ba lực lượng trong trận chiến vừa qua. Số thương binh cần được chữa trị lên đến hàng trăm. Nếu chúng tôi phải nộp thêm quân lương và tài nguyên theo yêu cầu của ngài, e rằng căn cứ này sẽ không thể trụ vững được nữa."
Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào không khí. "Mà một khi căn cứ này thất thủ," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu hạ thấp xuống một cách đầy ẩn ý, "e rằng không chỉ chúng tôi khó lòng chống giữ, mà ngay cả con đường vận chuyển của ngài qua vùng này cũng sẽ gặp rắc rối không nhỏ. Ngài cũng hiểu, loạn lạc thì kẻ mạnh mới có tiếng nói. Nếu chúng tôi không còn khả năng bảo vệ con đường này, những kẻ cướp bóc, những thế lực giang hồ sẽ không ngần ngại chiếm lấy. Đến lúc đó, lợi ích của ngài cũng sẽ bị ảnh hưởng, phải không?"
Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua vẻ cảnh cáo đầy ẩn ý, một cái nhìn đủ sắc bén để Thẩm Đại Nhân phải giật mình. Khuôn mặt béo tốt của Thẩm Đại Nhân biến sắc, hắn ta hơi chột dạ. Rõ ràng, lời nói của Lâm Dịch đã chạm đúng vào tử huyệt. Lợi ích cá nhân của hắn ta chính là điểm yếu mà Lâm Dịch có thể lợi dụng.
"Ngươi... ngươi dám uy hiếp ta?!" Thẩm Đại Nhân đập bàn, cố gắng lấy lại vẻ uy quyền, nhưng trong giọng nói đã có chút dao động. Hắn ta nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tức giận và nghi ngờ.
"Chỉ là sự thật hiển nhiên thôi, Đại Nhân," Lâm Dịch đáp, vẫn không thay đổi thái độ. "Ngài cũng hiểu, trong thời loạn lạc, không có gì là vĩnh viễn. Chúng tôi bảo vệ vùng đất này, cũng là bảo vệ con đường thông thương của ngài. Nếu ngài ép bức quá đáng, không chỉ chúng tôi mà cả ngài cũng sẽ gánh chịu hậu quả." Hắn không cần nói rõ hơn, Thẩm Đại Nhân đủ thông minh để hiểu hàm ý của những lời đó. Hắn ta không chỉ nói về việc quân lương sẽ không được gửi đi, mà còn ám chỉ đến sự mất kiểm soát của cả một vùng biên ải quan trọng, nơi mà Thẩm Đại Nhân đang có những mối làm ăn béo bở.
Đằng sau Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đứng sững, ánh mắt họ đầy phẫn nộ và sẵn sàng bùng nổ. Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm đến trắng bóc, Lý Hổ nghiến răng ken két, còn Trần Nhị Cẩu thì liên tục liếc nhìn Lâm Dịch, chỉ chờ một hiệu lệnh là sẽ xông lên. Binh trưởng Triệu, hiểu rõ tình hình, nhẹ nhàng can thiệp. "Thẩm Đại Nhân, tình hình biên cương thực sự khẩn cấp. Quân địch có thể tấn công bất cứ lúc nào. Nếu chúng ta không củng cố được lực lượng, không chỉ biên giới gặp nguy, mà ngay cả các thôn làng lân cận cũng sẽ bị tàn phá. Ngài cũng không muốn một bức tường thành đổ nát lại ảnh hưởng đến sự ổn định của vùng này, phải không?"
Thẩm Đại Nhân nhìn quanh, thấy ánh mắt phẫn nộ của các chỉ huy dân quân và sự kiên định của Lâm Dịch. Hắn ta biết, dù có quyền uy đến mấy, nếu ép bức quá đáng, rất có thể sẽ gây ra phản loạn hoặc mất kiểm soát hoàn toàn, ảnh hưởng trực tiếp đến túi tiền của hắn ta. Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, hắn ta miễn cưỡng thở dài một tiếng. "Được rồi, được rồi! Ta không phải là kẻ cứng nhắc. Thấy các ngươi cũng đã cố gắng, vậy... lần này ta sẽ giảm yêu cầu xuống một nửa. Nhưng nhớ lấy, đợt sau phải đủ, không được thiếu một xu! Và phải cử người đến Thiên Phong Thành để nhận lệnh mới từ ta. Đừng nghĩ rằng một chút thành công nhỏ nhoi này đã có thể lên mặt với triều đình!"
Hắn ta nói với giọng hách dịch, cố gắng vớt vát lại chút thể diện, nhưng rõ ràng đã nhượng bộ. Lâm Dịch biết, đây là một chiến thắng nhỏ, nhưng nó là một chiến thắng quý giá. Hắn đã bảo vệ được một phần tài nguyên cho căn cứ, mua thêm thời gian cho những người của hắn. "Đa tạ Thẩm Đại Nhân đã thấu hiểu," Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn đã dịu đi một chút, không còn sự căng thẳng như ban nãy. Thẩm Đại Nhân hừ lạnh một tiếng, đứng dậy, phẩy tay áo và bước ra khỏi lều, Lão quản gia khúm núm chạy theo sau. Đoàn người của hắn ta rời đi nhanh chóng, để lại sau lưng một sự im lặng nặng nề và mùi hương liệu quý phai nhạt dần trong gió lạnh.
***
Rạng sáng, sương đêm dày đặc bao phủ Đồn Gác Biên Giới, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và lạnh lẽo. Tiếng gió rít qua những khe tường thành, mang theo hơi ẩm và cái rét buốt thấm vào tận xương tủy. Thẩm Đại Nhân đã rời đi, để lại một mớ hỗn độn cảm xúc. Sự phẫn nộ, mệt mỏi, và cả một chút nhẹ nhõm len lỏi trong lòng những người còn lại. Lâm Dịch ngồi một mình trong lều chỉ huy tạm bợ, ánh nến leo lét trên bàn chỉ soi rõ một phần tấm bản đồ quân sự trải rộng, nơi hắn đã đánh dấu những vị trí phòng thủ, những con đường vận chuyển, và cả những điểm yếu mà hắn cần phải gia cố.
Hắn chậm rãi uống một ngụm trà nóng, vị đắng chát của trà hòa quyện với cái lạnh của buổi sớm, khiến tinh thần hắn tỉnh táo hơn một chút. Cảm giác mệt mỏi thể xác và tinh thần vẫn còn đó, nhưng hắn buộc phải gác lại. Cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân vừa rồi chỉ là một trận chiến nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều. "Thẩm Đại Nhân này đúng là một con sâu mọt! Hắn sẽ không bỏ qua đâu," Binh trưởng Triệu lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Hắn ta ngồi đối diện Lâm Dịch, khuôn mặt sạm nắng in hằn vẻ lo lắng.
Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu cũng có mặt, vẻ mặt họ vẫn còn phẫn uất. "Đại ca, nếu hắn còn dám đến, chúng ta cứ đánh hắn một trận!" Vương Đại Trụ nói, giọng hắn đầy vẻ kiệt sức nhưng cũng tr��n đầy sự bất mãn. Lý Hổ gật đầu phụ họa, ánh mắt hung dữ. Trần Nhị Cẩu thì chỉ biết nghiến răng, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch vuốt nhẹ Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn, một vật phẩm mà hắn luôn mang theo bên mình, như một lời nhắc nhở về nguồn gốc và tri thức của hắn. Hắn thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa lều, nơi màn sương đêm vẫn còn bao phủ dày đặc, che khuất mọi thứ. "Không thể," hắn nói, giọng trầm tĩnh. "Hắn là quan triều đình, động đến hắn sẽ rước họa lớn hơn. Hắn có thể không có thực quyền lớn ở đây, nhưng hắn có thể dùng quyền lực của triều đình để hợp pháp hóa mọi hành động của mình, thậm chí là điều động binh lính từ nơi khác đến để đàn áp chúng ta. Đến lúc đó, chúng ta sẽ vừa phải đối phó với địch bên ngoài, vừa phải đối phó với triều đình bên trong. Cái đó mới là họa lớn."
Hắn nhấp thêm một ngụm trà, rồi tiếp tục. "Nhưng cũng không thể để hắn muốn làm gì thì làm. Chúng ta phải tìm cách... 'chống lưng' cho hắn mà không làm suy yếu căn cứ." Lâm Dịch nhíu mày, suy nghĩ sâu xa. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần nguy hiểm. Nó đòi hỏi một mưu lược tinh vi, một sự khôn ngoan mà hắn chỉ có thể tìm thấy trong những kiến thức hiện đại của mình và sự thấu hiểu về bản chất con người.
"Chống lưng?" Binh trưởng Triệu thắc mắc, nhíu mày.
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta không thể chống đối trực diện, nhưng cũng không thể để hắn tiếp tục vơ vét. Chúng ta cần phải cho hắn thấy rằng, lợi ích của hắn gắn liền với sự tồn vong của căn cứ này. Phải để hắn hiểu rằng, nếu căn cứ này không còn, con đường làm ăn của hắn cũng sẽ bị cắt đứt. Hắn là một con buôn chính trị, hắn sẽ hiểu được ngôn ngữ của lợi ích."
Hắn lại nhìn tấm bản đồ, ngón tay lướt trên những đường nét phức tạp. Sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều được thể hiện rõ nét qua hành vi tham lam, vô trách nhiệm của Thẩm Đại Nhân. Nó cho thấy triều đình không thể bảo vệ dân chúng mà còn bóc lột họ trong thời loạn lạc. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại quân địch bên ngoài, mà còn là một cuộc chiến chống lại sự thối nát từ bên trong. Lâm Dịch nhận ra rằng việc đối phó với các thế lực nội bộ thối nát (như Thẩm Đại Nhân) cũng khó khăn và quan trọng không kém việc chống lại kẻ thù bên ngoài. Đây sẽ là một thử thách lớn trong hành trình trở thành lãnh đạo của anh.
Sự kiên cường và khả năng tính toán của Lâm Dịch trong tình thế khó khăn này khẳng định anh đang dần trở thành một lãnh đạo chính trị và quân sự tài ba, sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn khi chiến tranh biên giới bùng nổ thực sự. Hắn phải tìm cách tạo ra 'bằng chứng' hoặc 'tin đồn' có lợi cho mình, hoặc tìm kiếm một thế lực khác để đối trọng với Thẩm. Hắn không thể để Thẩm Đại Nhân trở thành một gánh nặng vĩnh viễn.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của sương đêm và sức nặng của trách nhiệm. Hắn nhắm mắt lại, trong bóng tối của căn hầm, hắn nhìn thấy hình ảnh của Lâm Tiểu Nguyệt, của Lâm phụ, Lâm mẫu, và của tất cả những người dân đã đặt niềm tin vào hắn. "Cuộc chiến này, hắn buộc phải thắng," hắn tự nhủ. "Không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát, vì những con người mà hắn trân trọng." Hắn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa lều, nơi màn sương vẫn còn bao phủ dày đặc, che giấu mọi thứ. Ngoài kia, một ngày mới đầy bất trắc đang chờ đợi. Nhưng hắn, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng tất cả tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi của mình để dẫn dắt những người này vượt qua cơn bão lửa, vượt qua cả những "con sâu" mục ruỗng đang đục khoét từ bên trong, để đến được bến bờ của sự bình yên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.