Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 635: Sau Cơn Bão Lửa: Củng Cố Phòng Tuyến

Tiếng trống trận đã dứt từ lâu, nhưng âm hưởng tàn khốc của nó vẫn còn vang vọng trong không khí nặng nề của bình minh. Ánh dương hé rạng một cách uể oải, xuyên qua màn sương mù xám đục, chiếu rọi lên cảnh tượng hoang tàn của Đồn Gác Biên Giới. Khói từ những trại địch bị đốt cháy vẫn cuồn cuộn bốc lên, vẽ nên những vệt đen ghê rợn trên nền trời xanh biếc, như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về sự tàn khốc của chiến tranh.

Lâm Dịch vẫn đứng trên vọng gác, nơi mà chỉ vài khắc trước hắn còn gầm lên những mệnh lệnh quyết đoán. Vị trí này, dù cao ráo và có tầm nhìn bao quát, giờ đây chỉ khiến cảnh tượng đổ nát bên dưới hiện ra rõ ràng hơn. Những bức tường thành kiên cố bằng đá, từng là niềm tự hào và sự bảo vệ của căn cứ, giờ đây chằng chịt những vết nứt lớn, có nơi đã sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra những mảng tường gạch vụn và khung gỗ cháy xém. Những vết đen sì của thuốc súng và khói lửa hằn sâu trên từng phiến đá, minh chứng cho cuộc giao tranh dữ dội vừa qua.

Cơn gió lạnh buốt từ Cánh Đồng Bất Tận thổi thốc vào mặt hắn, mang theo mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh nồng và mùi đất ẩm. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi cảm giác rã rời đang len lỏi khắp cơ thể. Hắn đã thức trắng đêm, đầu óc căng như dây đàn, từng tế bào thần kinh đều ở trạng thái báo động cao nhất. Giờ đây, khi mối nguy hiểm trực tiếp tạm thời được đẩy lùi, sự mệt mỏi mới thực sự ập đến, nặng nề như một tảng đá đè lên lồng ngực. Nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Trách nhiệm của hắn là bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào hắn, và để làm được điều đó, hắn phải là người kiên cường nhất.

Dưới chân vọng gác, cảnh tượng hỗn loạn và bi thương đang diễn ra. Những người lính, dân quân vừa trở về từ đợt phản công chớp nhoáng, ai nấy đều lấm lem bụi bẩn, khuôn mặt hốc hác vì mệt mỏi và căng thẳng. Có người thì chân tay dính máu, quần áo rách bươm, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên niềm vui chiến thắng mong manh, lẫn với nỗi kinh hoàng của cuộc chiến. Họ đang cố gắng dọn dẹp chiến trường, kéo lê những thi thể vô hồn ra khỏi đống đổ nát, trong khi những người khác cẩn thận di chuyển các thương binh đến khu vực tập kết. Tiếng rên rỉ đau đớn của những người bị thương, tiếng nấc nghẹn của một vài người lính trẻ khi nhìn thấy đồng đội đã ngã xuống, hòa lẫn vào tiếng gió rít qua những vết nứt trên tường thành. Toàn bộ căn cứ chìm trong một bầu không khí ảm đạm, tang tóc nhưng vẫn ẩn chứa một sự kiên cường lạ thường.

Lâm Dịch mở mắt, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt khắp căn cứ. Hắn thấy Vương Đại Trụ đang dùng sức lực phi thường của mình để khiêng một tảng đá lớn ra khỏi lối đi bị sập, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt chất phác. Lý Hổ trầm lặng, dùng thanh kiếm của mình gạt bỏ những mảnh vỡ còn sót lại, ánh mắt sắc bén vẫn không ngừng quan sát xung quanh. Trần Nhị Cẩu, dù kiệt sức, vẫn hăng hái chỉ đạo vài người dân làng trẻ tuổi thu gom những mũi tên và đá ném còn sót lại trên chiến trường. Họ đều là những người đã theo hắn từ những ngày đầu, cùng hắn trải qua bao gian khó. Nhìn thấy họ an toàn trở về, trong lòng Lâm Dịch dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng là gánh nặng trách nhiệm đè nặng hơn.

Hắn hạ giọng, nhưng đủ để Binh trưởng Triệu, người đang đứng cạnh hắn với vẻ mặt nghiêm nghị, nghe thấy. "Tình hình thương vong thế nào, Binh trưởng? Ưu tiên cứu chữa, không được bỏ sót một ai!"

Binh trưởng Triệu thở dài, khuôn mặt sạm nắng càng thêm khắc khổ. "Tình hình không mấy lạc quan, Lâm Dịch. Đợt tấn công vừa rồi của địch quá dữ dội. Chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng..." Ông ngừng lại, giọng nói nghẹn ngào. "Tôi đã phái người đi kiểm kê số lượng, nhưng ước tính ban đầu là không ít. Nhiều người đã ngã xuống, và số thương binh thì chồng chất."

Lâm Dịch gật đầu, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng trong lòng hắn, một cơn sóng dữ đang cuộn trào. Hắn biết rõ cái giá của chiến tranh, hắn đã chứng kiến quá nhiều sự mất mát. Nhưng mỗi lần như vậy, trái tim h���n vẫn nhói lên một nỗi đau âm ỉ. Hắn đã cố gắng hết sức để giảm thiểu thương vong, nhưng trước sức mạnh áp đảo của kẻ địch, những nỗ lực của hắn đôi khi chỉ như muối bỏ biển.

Hắn không nói thêm lời nào, nhanh chóng bước xuống khỏi vọng gác. Mỗi bước chân của hắn đều dứt khoát, dù cơ thể hắn đang kêu gào đòi nghỉ ngơi. Hắn bước đi giữa đống đổ nát, giữa những người lính đang vật lộn với công việc dọn dẹp. Ánh mắt hắn quét khắp nơi, đánh giá thiệt hại, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Vết nứt trên bức tường phía Tây cần được gia cố ngay lập tức. Cổng thành bị hư hại nặng nề, cần được sửa chữa khẩn cấp trước khi màn đêm buông xuống. Những chướng ngại vật bị phá hủy cần được thay thế. Hàng ngàn suy nghĩ, hàng ngàn kế hoạch nhỏ nhặt nhưng cấp bách, lướt qua tâm trí hắn như những tia chớp.

"Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu!" Hắn gọi, giọng nói của hắn dù trầm nhưng vang vọng, át đi tiếng ồn ào xung quanh. Ba người lính tinh nhuệ lập tức quay đầu lại, đôi mắt mệt mỏi của họ ánh lên sự tôn kính và sẵn sàng.

"Các anh dẫn đội của mình, hỗ trợ binh sĩ vận chuyển thương binh và dọn dẹp các chướng ngại vật lớn trước cổng thành. Sau đó, tập hợp các toán thợ mộc, thợ đá, ưu tiên gia cố bức tường phía Tây và cổng thành. Chúng ta không có nhiều thời gian." Lâm Dịch ra lệnh một cách dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, sự chậm trễ dù chỉ một khắc cũng có thể phải trả giá bằng máu.

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt chất phác toát lên vẻ kiên định. "Rõ, Lâm Dịch!" Hắn lập tức quay sang chỉ huy đội của mình, bắt tay vào việc một cách không chút do dự. Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cũng nhanh chóng làm theo, tiếng chân họ dồn dập trên nền đất lạnh lẽo.

Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Ông hãy cử người đến từng vị trí, kiểm kê chính xác số lượng thương vong và thiệt hại về vật chất. Sau đó, phân công binh sĩ còn sức lực thành các nhóm nhỏ, luân phiên canh gác và hỗ trợ công tác dọn dẹp. Tuyệt đối không được lơ là cảnh gi��c. Kẻ địch có thể quay lại bất cứ lúc nào."

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ông ánh lên sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. "Tôi đã hiểu, Lâm Dịch. Tôi sẽ tự mình đi kiểm tra."

Lâm Dịch tiếp tục bước đi, ánh mắt hắn dõi theo từng người lính, từng người dân quân đang nỗ lực hết mình. Hắn biết, họ đang rất mệt mỏi, nhưng ý chí chiến đấu của họ vẫn chưa hề suy giảm. Chính điều đó đã tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Hắn không phải là một vị thần, hắn không thể tạo ra những phép màu. Nhưng hắn có tri thức, hắn có khả năng suy luận và thích nghi vượt trội của một người đến từ thế giới hiện đại. Và hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ họ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ thầm. "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để sống sót, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải không ngừng chiến đấu, không ngừng suy tính, và đôi khi, phải đưa ra những quyết định tàn nhẫn.

Cảnh tượng hoang tàn của Đồn Gác Biên Gi���i dưới ánh bình minh u ám là một lời nhắc nhở không ngừng về thực tại khắc nghiệt. Những vết máu khô đã bám chặt vào nền đất, những mảnh vỡ của vũ khí nằm rải rác khắp nơi, những tiếng rên rỉ vẫn còn văng vẳng trong gió. Nhưng giữa sự đổ nát ấy, có một ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ – ngọn lửa của sự kiên cường, của ý chí không đầu hàng. Và Lâm Dịch, với đôi mắt sâu thẳm và ý chí sắt đá, chính là người đang thổi bùng ngọn lửa ấy, dẫn dắt họ đi qua cơn bão lửa này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói, mùi máu, và mùi đất ẩm. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như để lưu giữ khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi này trước khi lại lao vào vòng xoáy của những tính toán và quyết định sinh tử. Hắn biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ phải tiếp tục chiến đấu, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì những con người đã đặt niềm tin vào hắn, vì một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát. Cuộc chiến này, hắn buộc phải thắng.

***

Lâm Dịch rời Đồn Gác Biên Giới, bước chân hắn hướng về Thôn Làng Sơn Cước. Dù trời đã hửng nắng, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo, như muốn nhấn chìm mọi hy vọng. Hắn bước đi trên con đường đất quen thuộc, nhưng giờ đây nó không còn là con đường dẫn về một nơi trú ẩn an toàn, mà là con đường dẫn đến một trạm y tế dã chiến, nơi mà sự sống và cái chết đang giằng co từng giây.

Khi hắn đến gần Thôn Làng Sơn Cước, cảnh tượng bi thương đập vào mắt hắn còn đau lòng hơn những gì hắn đã thấy ở Đồn Gác Biên Giới. Ngôi làng nhỏ bé, từng là biểu tượng của sự bình yên và mộc mạc với những mái tranh đơn sơ, những ngôi nhà gỗ giản dị, giờ đây đã biến thành một bệnh viện khổng lồ. Hàng trăm thương binh nằm la liệt trên những chiếc giường tạm bợ trải khắp sân đình, hiên nhà, và thậm chí là ngay trên nền đất lạnh lẽo. Nhiều người trong số đó là những người dân làng quen thuộc, những khuôn mặt hắn đã từng thấy trên đồng ruộng, trong những buổi chợ phiên, hay bên bếp lửa ấm cúng. Giờ đây, họ đang rên rỉ trong đau đớn, khuôn mặt tái nhợt, quần áo dính máu và bùn đất. Tiếng rên rỉ ấy, tiếng ho khạc, tiếng gọi tên người thân yếu ớt, hòa lẫn vào tiếng khóc thút thít của những người phụ nữ, tạo thành một bản giao hưởng ai oán của chiến tranh. Mùi máu tanh nồng, mùi mồ hôi, mùi đất và mùi thuốc thảo mộc xộc thẳng vào mũi, khiến hắn cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.

Bạch Vân Nhi, với khuôn mặt tái nhợt vì thức trắng đêm, mái tóc cài vội vàng và những vệt bùn đất lấm lem trên áo, đang cấp tốc chạy giữa các thương binh, tay không ngừng băng bó, miệng không ngừng hướng dẫn. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng giờ đây đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường và tận tâm. Nàng là một thương nhân tài giỏi, một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng trong hoàn cảnh này, nàng đã trở thành một y tá, một người mẹ, một người chị, chăm sóc cho tất cả mọi người mà không hề than vãn.

Bên cạnh nàng là Hồ Gia Gia, vị y sĩ già râu tóc bạc phơ. Dáng người nhỏ bé của ông giờ đây thoăn thoắt di chuyển, tay không ngừng bốc thuốc, sắc thuốc, chẩn bệnh. Đôi mắt từ bi của ông vẫn ánh lên sự tập trung cao độ, nhưng những nếp nhăn trên trán ông dường như đã hằn sâu thêm vài phần. Ông đang cúi xuống một người lính trẻ, dùng một miếng vải sạch lau vết thương bị nhiễm trùng, miệng lẩm bẩm những lời an ủi.

"Lâm Dịch! Anh đến rồi!" Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng sáng rực khi nhìn thấy hắn, như thể hắn là tia hy vọng duy nhất trong màn đêm tăm tối. Nàng vội vã bước về phía hắn, giọng nói khẩn thiết. "Chúng ta cần thêm thuốc cầm máu, bông băng! Người bị thương quá nhiều, Hồ Gia Gia không thể xoay sở hết được. Kho thuốc của chúng ta đã cạn kiệt đáng kể sau đợt tấn công đầu tiên của địch. Những loại thảo dược quý hiếm thì càng ngày càng khó tìm."

Hồ Gia Gia cũng ngẩng lên, khuôn mặt ông lộ rõ vẻ lo lắng. "Linh chi thảo cũng sắp hết rồi, không đủ để cầm cự cho những ca nặng. Nhiều người bị thương quá nặng, nếu không có linh chi thảo để bồi bổ nguyên khí, e rằng khó lòng qua khỏi." Ông thở dài, ánh mắt đau đáu nhìn những thương binh đang quằn quại.

Lâm Dịch tiến lại gần, nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của Bạch Vân Nhi và Hồ Gia Gia. Hắn không nói lời an ủi sáo rỗng, bởi hắn biết điều họ cần lúc này là hành động. "Vân Nhi, huy động toàn bộ dược liệu còn lại, ưu tiên những ca nguy kịch. Cố gắng hết sức!" Giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, như một chiếc cọc vững chắc giữa dòng nước lũ. "Lập tức lập danh sách chi tiết các loại thuốc cần thiết, đặc biệt là những loại cầm máu, giảm đau và kháng viêm. Sau đó, cử người đến các kho dự trữ bí mật của chúng ta, kiểm tra xem còn gì có thể sử dụng được. Ngay cả những loại thảo dược thông thường cũng đừng bỏ qua."

Hắn quay sang Hồ Gia Gia. "Gia Gia, ông có cuốn 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' chứ? Hãy xem xét những bài thuốc dân gian, những loại thảo dược mọc dại trong rừng xung quanh đây. Dù không quý hiếm bằng linh chi thảo, nhưng có thể cứu được những ca nhẹ và trung bình." Hắn biết, trong hoàn cảnh khốn khó này, mọi thứ đều có giá trị, và tri thức y học cổ truyền đôi khi lại là cứu cánh.

Lâm Dịch đích thân cúi xuống kiểm tra tình trạng của một vài thương binh. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên trán một người lính trẻ đang sốt cao, ánh mắt hắn lướt qua vết thương sâu ở chân của anh ta. "Cố gắng lên, huynh đệ. Chúng ta sẽ không bỏ rơi ai cả." Hắn nói, giọng nói trầm ấm, truyền đi một chút hơi ấm vào tâm hồn đang hoảng loạn của người lính. Sau đó, hắn quay sang một cụ già bị mảnh đá văng trúng đầu, máu vẫn còn rỉ ra từ vết thương. Hắn nhíu mày, nhanh chóng ra hiệu cho một dân làng đang đứng gần đó mang nước sạch và vải đến.

"Hồ Gia Gia, ưu tiên những ca mất máu nhiều và những vết thương có nguy cơ nhiễm trùng cao. Cần phải nhanh chóng cầm máu và làm sạch v���t thương để tránh hoại tử." Lâm Dịch nói, đầu óc hắn không ngừng suy tính. Hắn nhớ lại những kiến thức y tế cơ bản từ thế giới cũ, những nguyên tắc sơ cứu mà hắn từng học. Trong điều kiện thiếu thốn này, việc phòng ngừa nhiễm trùng là tối quan trọng.

Bạch Vân Nhi gật đầu, vội vã quay trở lại với công việc. "Tôi sẽ lập danh sách ngay. Nhưng Lâm Dịch, nếu nguồn dự trữ bí mật cũng không đủ, chúng ta phải làm sao? Chúng ta không thể để những người này chết vì thiếu thuốc được!" Giọng nàng lộ rõ sự tuyệt vọng.

Lâm Dịch nhìn nàng, ánh mắt hắn kiên định. "Chúng ta sẽ tìm cách. Không đủ ở đây thì chúng ta sẽ tìm ở nơi khác. Dân làng có kinh nghiệm hái thảo dược, hãy huy động họ. Tôi sẽ phái người đi cùng để bảo vệ. Và nếu vẫn không đủ..." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng. "Chúng ta sẽ phải tính đến các biện pháp khác. Nhưng bây giờ, hãy tập trung vào việc cứu chữa những người đang ở đây."

Hắn biết, việc này sẽ rất khó khăn. Tài nguyên cạn kiệt, nhân lực thiếu thốn, và thời gian thì không chờ đợi ai. Nhưng hắn không thể để mình gục ngã. Hắn là hy vọng của họ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. "Chỉ có nỗ lực không ngừng mới có thể mang lại cơ hội sống sót." Hắn đã từng sống trong một thế giới mà y học hiện đại có thể giải quyết hầu hết các vấn đề. Giờ đây, hắn phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã của một thế giới cổ đại, nơi mà một vết thương nhỏ cũng có thể dẫn đến cái chết.

Lâm Dịch đứng giữa Thôn Làng Sơn Cước, giữa tiếng rên rỉ, tiếng khóc than và mùi máu tanh nồng. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang len lỏi khắp cơ thể, nhưng tinh thần hắn vẫn tỉnh táo lạ thường. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi. Sự cạn kiệt nguồn lực y tế và nhân lực báo hiệu những trận chiến tiếp theo sẽ khốc liệt hơn, buộc Lâm Dịch phải tìm kiếm nguồn hỗ trợ bên ngoài hoặc những giải pháp đột phá. Việc hắn phải đưa ra các quyết định sinh tử, hy sinh một phần để bảo vệ cái lớn hơn, đang dần củng cố hình ảnh anh trở thành một lãnh đạo quân sự và chính trị tài ba, nhưng cũng ngày càng 'cứng rắn' hơn. Hắn không còn là thiếu niên Lâm Dịch e dè, mà đã trở thành một thủ lĩnh kiên cường, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

***

Đến giữa trưa, mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng gắt xuống Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một sự tương phản đến kỳ lạ với không khí nặng nề, u ám bên trong. Lâm Dịch quay trở lại Đồn Gác Biên Giới, nơi hắn đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp trong một căn hầm trú ẩn tạm bợ dưới lòng đất. Căn hầm này vốn được dùng để chứa lương thực và vũ khí, giờ đây được dọn dẹp sơ sài để làm nơi hội họp. Ánh sáng lờ mờ từ vài ngọn đuốc dầu treo trên vách đá hắt lên những bóng đổ dài, khiến căn phòng càng thêm u tối và căng thẳng. Mùi đất ẩm, mùi mồ hôi và mùi sợ hãi vẫn còn vương vấn trong không khí.

Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đều đã có mặt. Khuôn mặt họ ai nấy đều hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên định và quyết tâm. Họ biết rõ tình hình đang nghiêm trọng đến mức nào, và họ đặt trọn niềm tin vào người thanh niên đang đứng trước mặt họ.

Lâm Dịch đứng ở giữa căn phòng, trải một tấm bản đồ thô sơ ra trên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt sắc bén của mình quét một lượt qua từng người, như để thăm dò, như để củng cố tinh thần.

"Binh trưởng Triệu, ông hãy báo cáo tình hình thương vong và thiệt hại vật chất." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ổn, dứt khoát.

Binh trưởng Triệu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Bẩm Lâm Dịch, theo thống kê ban đầu... tổng cộng 85 người tử trận, trong đó có 30 binh sĩ chính quy và 55 dân quân. 210 người bị thương nặng, cần được chăm sóc đặc biệt. 300 người bị thương nhẹ, có thể tham gia các công việc hỗ trợ sau khi được sơ cứu. Số lượng binh sĩ có thể chiến đấu của chúng ta đã giảm gần một nửa, chỉ còn khoảng 600 người." Ông ngừng lại, ánh mắt ông lộ rõ sự đau đớn khi phải nói ra những con số nghiệt ngã ấy. "Về vật chất, ba tháp canh phía Bắc và phía Đông bị sập hoàn toàn. Tường thành phía Tây bị nứt lớn, có nguy cơ đổ sập. Cổng thành bị hư hại nặng nề, chỉ còn trụ vững nhờ những thanh gỗ chèn tạm bợ. Kho lương thực phía Đông bị cháy một phần, nhưng may mắn là thiệt hại không quá lớn. Kho thuốc men thì gần như trống rỗng."

Một bầu không khí nặng nề bao trùm căn hầm. Những con số ấy không chỉ là những con số khô khan, mà là sinh mạng, là máu xương của những người đã ngã xuống. Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hắn có thể hình dung ra khuôn mặt của từng người, từng gia đình bị ảnh hưởng. Trái tim hắn quặn thắt, nhưng hắn không cho phép mình yếu lòng. Hắn phải mạnh mẽ, vì họ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và giờ không phải lúc để bi lụy."

"Chúng ta không có thời gian để thương tiếc." Lâm Dịch mở mắt, giọng hắn lạnh lùng nhưng kiên quyết, như một lưỡi dao sắc bén xé tan màn đêm. "Kẻ địch sẽ không chờ đợi chúng ta hồi phục. Chúng ta phải hành động ngay lập tức." H���n đặt ngón tay lên bản đồ, chỉ vào những khu vực bị thiệt hại nặng nề. "Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các anh hãy báo cáo tình hình quân địch sau đòn phản công của chúng ta."

Vương Đại Trụ bước lên, khuôn mặt chất phác của hắn vẫn còn hằn rõ sự mệt mỏi. "Bẩm Lâm Dịch, sau đòn phản công chớp nhoáng của chúng ta, quân địch đã hoàn toàn bất ngờ và hỗn loạn. Chúng rút lui về phía sau khoảng hai dặm để tập hợp lại. Tôi và Lý Hổ đã phái người theo dõi, phát hiện chúng đang củng cố lại đội hình, và có vẻ như đang chuẩn bị cho một đợt tấn công lớn hơn, quy mô hơn."

Lý Hổ tiếp lời, giọng trầm thấp. "Tôi cũng thấy có một số chỉ huy mới xuất hiện trong hàng ngũ của chúng. Có lẽ chúng đã thay đổi chiến thuật, hoặc có thêm viện binh. Bọn chúng không dễ dàng bỏ cuộc đâu."

Trần Nhị Cẩu, dù nhỏ tuổi nhất, cũng không kém phần hăng hái. "Đại ca, tôi thấy chúng đang vận chuyển thêm mấy cái máy bắn đá lớn đến gần căn cứ của chúng ta. Có lẽ chúng muốn phá sập hoàn toàn tường thành của mình!"

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. Những gì hắn dự đoán đã trở thành hiện thực. Đòn phản công chớp nhoáng chỉ là một giải pháp tạm thời, mua về cho họ chút thời gian quý giá. Kẻ địch đã thích nghi, và chúng sẽ quay trở lại với sức mạnh tàn bạo hơn. "Khả năng thích nghi của quân địch sẽ được thể hiện trong các chương tới, khiến cho những chiến thuật cũ không còn hiệu quả." Hắn biết, hắn phải liên tục đổi mới, liên tục tìm kiếm những giải pháp đột phá.

"Tốt." Lâm Dịch nói, giọng hắn không hề biểu lộ sự sợ hãi, mà tràn đầy quyết đoán. "Đó là điều chúng ta phải đối mặt. Giờ, nghe đây!" Hắn đặt tay lên tấm bản đồ, ngón tay hắn di chuyển dứt khoát trên từng đường nét.

"Binh trưởng Triệu, ông phụ trách tái tổ chức các đơn vị còn lại. Chia họ thành ba ca, luân phiên canh gác và nghỉ ngơi. Ưu tiên những người có kinh nghiệm chiến đấu để trấn giữ những vị trí trọng yếu. Đồng thời, cử người đi khắp các thôn làng lân cận, kêu gọi những người còn sức khỏe, những cựu binh gia nhập hàng ngũ của chúng ta. Chúng ta cần thêm nhân lực."

"Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các anh phụ trách gia cố bức tường phía Đông và Tây. Sử dụng tất cả những vật liệu chúng ta có, đá, gỗ, bùn đất, bất cứ thứ gì có thể dùng để gia cố. Hãy xây dựng thêm những chướng ngại vật phụ trợ bên ngoài tường thành, những cái hố chông, những cọc nhọn, càng nhiều càng tốt để làm chậm bước tiến của địch. Sử dụng kiến thức của chúng ta về địa hình, tạo ra những bẫy ngầm, những cái hố sập. Nhất định phải khiến chúng phải trả giá đắt cho mỗi bước tiến."

"Trần Nhị Cẩu, anh cùng dân làng và những người bị thương nhẹ, xây dựng thêm chướng ngại vật ở khu vực trống trải phía Bắc và phía Nam. Tập trung vào việc đào hào, đắp lũy, tạo ra những lớp phòng thủ thứ hai, thứ ba. Chúng ta không thể chỉ dựa vào một bức tường thành duy nhất."

Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt hắn sắc lạnh. "Chúng ta phải giữ vững căn cứ này bằng mọi giá! Đây không chỉ là một đồn gác, mà là nhà của chúng ta, là nơi trú ẩn của những người thân yêu của chúng ta. Mỗi người một việc, không được lơ là, không được chần chừ."

Hắn biết, việc hắn phải đưa ra các quyết định sinh tử, hy sinh một phần để bảo vệ cái lớn hơn, đang dần củng cố hình ảnh anh trở thành một lãnh đạo quân sự và chính trị tài ba, nhưng cũng ngày càng 'cứng rắn' hơn. Hắn không thể là một vị thần cứu thế, nhưng hắn có thể là một người lãnh đạo kiên cường, tận dụng mọi tri thức và mưu lược của mình để dẫn dắt những người xung quanh sống sót qua loạn lạc này. Liên minh với Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu ngày càng bền chặt, là nền tảng cho những thử thách lớn hơn sắp tới.

Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu đồng loạt đứng nghiêm, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. "Rõ, Lâm Dịch!" Tiếng đáp lời của họ vang vọng trong căn hầm, như một lời thề sắt đá.

Các chỉ huy nhanh chóng rời đi, lập tức bắt tay vào thực hiện những mệnh lệnh của Lâm Dịch. Để lại hắn một mình trong căn hầm trú ẩn, đối mặt với tấm bản đồ trải rộng và một tương lai đầy bất trắc. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân có thể lợi dụng tình hình hỗn loạn và suy yếu của căn cứ để thực hiện các âm mưu trục lợi hoặc củng cố quyền lực của mình. Những tin tức về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn, báo hiệu một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sau khi vương triều sụp đổ.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mệt mỏi đang len lỏi khắp từng thớ thịt. Hắn không phải là người hùng trong truyện cổ tích, hắn không có sức mạnh phi thường. Nhưng hắn có tri thức, hắn có khả năng phân tích và thích nghi của một người hiện đại. Hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có, những kiến thức về chiến thuật và tổ chức từ "Cẩm Nang Kế Sách" trong tâm trí mình, để dẫn dắt những người này vượt qua cơn bão lửa.

Hắn nhắm mắt lại, trong bóng tối của căn hầm, hắn nhìn thấy hình ảnh của Lâm Tiểu Nguyệt, của Lâm phụ, Lâm mẫu, và của tất cả những người dân đã đặt niềm tin vào hắn. "Cuộc chiến này, hắn buộc phải thắng." Hắn tự nhủ. "Không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát, vì những con người mà hắn trân trọng."

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free