Lạc thế chi nhân - Chương 632: Bức Tường Rạn Nứt: Lãnh Tụ Xông Pha
Gió lạnh buổi sớm thổi lùa qua vọng gác, mang theo mùi khói thuốc súng còn vương vất từ đêm chiến đấu khốc liệt. Bình minh hé rạng, nhuộm đỏ cả một góc chân trời phía đông, nhưng thứ ánh sáng yếu ớt đó không đủ xua đi vẻ ảm đạm và căng thẳng bao trùm chiến trường. Dưới ánh hồng rực rỡ, hàng ngàn bóng người như những đợt sóng biển hung dữ, cuồn cuộn dâng lên, tiến về phía tường thành. Tiếng kèn hiệu vang vọng, tiếng hò reo của quân địch dội vào vách núi, biến không khí vốn đã đặc quánh sự lo âu thành một bản giao hưởng chết chóc. Lâm Dịch đứng trên vọng gác chính, thân hình gầy gò của hắn như một pho tượng tạc vào khung cảnh tàn khốc. Đôi mắt sâu thẳm hằn những vệt đỏ do mất ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén, quét qua từng hàng ngũ quân địch. Hắn không có 'ống nhòm' hiện đại như thời đại cũ, nhưng kinh nghiệm và khả năng quan sát của hắn, sau bao tháng ngày sinh tồn giữa chốn biên thùy này, còn chính xác hơn bất kỳ công cụ nào.
Hắn nhận thấy một sự thay đổi tinh vi trong chiến thuật của địch. Đêm qua, chúng tấn công ồ ạt, dàn trải, phô trương sức mạnh và quân số áp đảo. Nhưng giờ đây, dưới ánh bình minh, các toán quân nhỏ hơn, có vẻ tinh nhuệ hơn, lại được tách ra, di chuyển linh hoạt, không ngừng dò xét các điểm yếu trên tường thành. Chúng không còn chỉ đơn thuần dồn ép, mà đang tìm cách khoét sâu vào vết thương.
“Chúng không chỉ muốn phá cửa, chúng muốn tìm cách làm sụp đổ cả căn cứ từ bên trong,” Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận vị kim loại của máu và bụi đất nơi cuống họng. Hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, hắn phải sử dụng nó để đọc vị đối thủ, dự đoán từng nước cờ của chúng. Nhưng đối diện với một đội quân đông đảo như vậy, với một kẻ cầm đầu không rõ mặt nhưng lại có vẻ cực kỳ xảo quyệt, hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình nặng trĩu hơn bao giờ hết. Mỗi một quyết định của hắn, dù nhỏ nhất, đều có thể đổi bằng sinh mạng của hàng trăm, hàng ngàn người.
Bên cạnh hắn, Binh trưởng Triệu, khuôn mặt sạm nắng và nghiêm nghị, cũng đang căng thẳng quan sát. Giọng ông trầm đục, vang lên giữa tiếng hò reo của địch, mang theo chút tuyệt vọng không che giấu: “Quân địch đông quá, Lâm Dịch. E rằng chúng ta không thể cầm cự được bao lâu nếu cứ thế này. Chúng đã dồn hết sức rồi.” Mồ hôi lấm tấm trên trán vị binh trưởng, thấm vào vết sẹo dài trên má, cho thấy sự lo lắng tột độ của ông.
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng vì kiệt sức. Hắn đã đứng đây suốt đêm, chỉ đạo phòng thủ, gần như không chợp mắt. Nhưng hắn không thể gục ngã. Hắn là trụ cột của nơi này. Hắn là hy vọng cuối cùng.
“Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch nói, giọng hắn khàn đặc, nhưng vẫn đầy uy lực, “Hãy tập trung quan sát kỹ các toán quân nhỏ, chúng đang giở trò gì đó. Tuyệt đối không được lơ là bất cứ góc nào! Báo cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ, phải giữ vững cảnh giác cao độ ở các tuyến phòng thủ phụ. Ta cảm thấy chúng sẽ không tấn công chính diện nữa.”
Vương Đại Trụ và Lý Hổ, sau một đêm chiến đấu không ngừng nghỉ, cũng đang kiệt sức. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây đã lấm lem bùn đất và máu khô, đứng ở một vọng gác khác, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía địch. Lý Hổ, với vẻ ngang tàng thường thấy đã bị thay bằng sự mệt mỏi cùng cực, vẫn nghiến răng cầm chắc trường đao. Những lời chỉ đạo của Lâm Dịch được truyền đi qua các liên lạc viên, kịp thời điều chỉnh lại đội hình phòng thủ vốn đã rệu rã.
Lâm Dịch lại quét ánh mắt qua chiến trường. Hắn nhìn những toán lính địch mang theo những chiếc búa tạ khổng lồ, những đòn bẩy sắt nhọn, và những loại công cụ phá hoại mà hắn chưa từng thấy. Chúng di chuyển một cách có tổ chức, tập trung vào những vị trí có vẻ yếu hơn trên tường thành, đặc biệt là những đoạn tường được xây dựng vội vàng hoặc đã chịu nhiều tổn thất từ đợt công thành trước đó.
“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc từ kiếp trước lại hiện về trong đầu hắn. Hắn biết rõ điều đó. Trong cuộc chiến sinh tồn này, không có chỗ cho sự nhân nhượng hay may mắn. Chỉ có sống hoặc chết. Và để sống, hắn phải sẵn sàng làm mọi thứ.
Hắn nhìn xuống những gương mặt binh sĩ và dân quân bên dưới, những người đã chiến đấu quả cảm suốt đêm. Họ mệt mỏi, sợ hãi, nhưng vẫn kiên cường bám trụ. Hắn thấy Lâm phụ và Lâm mẫu, cùng Lâm Tiểu Nguyệt, đang ở sâu bên trong, có lẽ đang cầu nguyện. Nụ cười hồn nhiên của Tiểu Nguyệt, ánh mắt lo âu của Lâm mẫu, và sự trầm mặc của Lâm phụ hiện lên trong tâm trí hắn. Họ là lý do hắn phải chiến đấu, là lý do hắn không thể gục ngã. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, không chỉ cho riêng hắn, mà còn cho những người hắn yêu thương.
Một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo tiếng reo hò của quân địch như một lời thách thức. Lâm Dịch siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Kế hoạch B, cái "con bài tẩy" mà hắn đã chuẩn bị từ lâu, nay đã đến lúc phải sử dụng. Nó sẽ rất đau đớn, rất tàn khốc, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Thời gian đang cạn kiệt, và hắn phải hành động.
***
Nắng đã lên cao, nhưng không khí vẫn nặng trĩu sự căng thẳng. Tiếng búa tạ và đá tảng liên tục va đập vào tường thành phía Đông Nam, nơi có một con dốc nhỏ và địa hình tương đối lồi lõm, tạo thành những âm thanh chói tai, đinh tai nhức óc. Tiếng gỗ vỡ, tiếng la hét của binh lính, tiếng đất đá rơi lả tả liên tục vọng về vọng gác chính, báo hiệu tình hình đang trở nên nguy hiểm tột độ.
Lâm Dịch đang điều chỉnh lại vị trí của một toán cung thủ khi nghe thấy tiếng gọi khẩn cấp. Trần Nhị Cẩu, liên lạc viên kiêm cận vệ của hắn, thở dốc chạy đến, khuôn mặt tái mét, mồ hôi nhễ nhại, bụi bặm bám đầy. Vóc dáng trung bình của Nhị Cẩu dường như nhỏ bé hẳn đi trong sự hỗn loạn này, đôi mắt sáng thường ngày giờ đây tràn đầy vẻ hoảng loạn.
“Lâm Dịch ca! Lâm Dịch ca!” Trần Nhị Cẩu lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì hụt hơi. “Phía Đông Nam! Tường thành… tường thành không trụ nổi nữa! Vương Đại Trụ đại ca nói… chúng dùng thứ gì đó… phá từ bên trong!”
Lâm Dịch nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi. Hắn biết, "phá từ bên trong" không có nghĩa là chúng đào hầm, mà là chúng tập trung phá vỡ cấu trúc bên trong của tường thành, nơi vốn đã bị suy yếu bởi những đợt tấn công trước và các loại khí tài công thành đặc biệt. Hắn đã dự đoán điều này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và tàn khốc đến vậy.
“Nói rõ hơn!” Lâm Dịch gằn giọng, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn đã dậy sóng.
“Chúng… chúng tập trung một toán lính tinh nhuệ, mang theo… mang theo những cây đòn bẩy khổng lồ và những chiếc búa bằng sắt đen! Chúng cứ đập vào một chỗ… rắc rắc… tường thành… đá rơi lả tả… giờ đã có những vết nứt lớn rồi!” Trần Nhị Cẩu vừa nói vừa chỉ tay về phía Đông Nam, nơi tiếng va đập ngày càng dữ dội, xen lẫn tiếng gào thét tuyệt vọng của Vương Đại Trụ. “Quân địch đang tràn vào các khe nứt! Tường sắp đổ rồi, Lâm Dịch ca!”
Một tiếng “RẮC!” lớn đến kinh hoàng xé toạc không khí, theo sau là tiếng gầm rú man rợ của quân địch và tiếng la hoảng hốt của binh sĩ phòng thủ. Mặt đất dưới chân Lâm Dịch rung chuyển dữ dội, những hạt bụi nhỏ từ tường thành rơi xuống như mưa. Hắn quay phắt lại, ánh mắt xuyên thẳng qua làn bụi, nhìn về phía Đông Nam. Một phần tường thành, vốn đã lồi l��m và cũ kỹ, giờ đây đã xuất hiện một vết nứt khổng lồ, như một vết thương hở toác miệng, để lộ ra những viên đá lởm chởm và vữa mục nát.
Lâm Dịch không chần chừ. Đây không phải lúc để suy tính hay do dự. Đây là thời khắc sinh tử. Hắn đã chuẩn bị cho tình huống này, mặc dù hắn vẫn luôn hy vọng nó sẽ không bao giờ xảy ra. Cái giá phải trả sẽ rất đắt.
“Trần Nhị Cẩu, nghe đây!” Lâm Dịch ra lệnh, giọng hắn vang vọng, át đi cả tiếng ồn ào của chiến trường, “Ngươi lập tức đến chỗ Binh trưởng Triệu! Báo hắn điều động toàn bộ lực lượng dự bị cuối cùng! Kể cả những người bị thương nhẹ còn có thể cầm vũ khí! Tập trung hết về phía Đông Nam! Nhanh lên!”
“Nhưng… nhưng Lâm Dịch ca, đó là lực lượng dự bị cuối cùng! Nếu chúng ta dùng hết…” Trần Nhị Cẩu ngập ngừng, vẻ mặt tái mét.
“Không có nhưng nhị gì hết!” Lâm Dịch gầm lên, giọng hắn chưa bao giờ lạnh lùng và kiên quyết đến thế. “Nếu không giữ được bức tường đó, sẽ không còn ai sống sót để mà dự bị nữa! Ngươi mau đi!”
Trần Nhị Cẩu giật mình, không dám hỏi thêm, vội vã quay người chạy đi, tiếng bước chân hổn hển dần xa.
Lâm Dịch biết rõ sự nguy hiểm của quyết định này. Lực lượng dự bị cuối cùng không chỉ bao gồm những binh sĩ còn sót lại, mà còn có cả những người dân làng, những người thợ rèn, nông dân, những người chỉ biết cầm cuốc, cầm xẻng, giờ đây phải cầm kiếm, cầm giáo. Họ là những người cuối cùng, là lá chắn mỏng manh nhất. Nhưng giờ đây, tất cả đều phải dồn vào một cửa tử.
Hắn nhìn về phía Bạch Vân Nhi và Hồ Gia Gia, những người đang tận tâm cứu chữa thương binh ở hậu phương. Bạch Vân Nhi với vẻ mặt lo lắng tột độ, đôi mắt thông minh sắc sảo của nàng vẫn không ngừng quan sát chiến trường, bàn tay thoăn thoắt băng bó. Hồ Gia Gia, mái râu bạc phơ, vẫn bình tĩnh kê đơn, sắc thuốc, nhưng đôi mắt hiền từ của ông cũng không giấu được vẻ u sầu. Lâm Dịch biết, nếu tường thành sụp đổ, tất cả nỗ lực của họ đều sẽ tan thành mây khói.
Hắn siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Hắn đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tự mình xông pha. Hắn phải đi, phải đứng ở tuyến đầu, không chỉ để chỉ huy, mà còn để thắp lên ngọn lửa hy vọng và ý chí chiến đấu trong lòng những người lính đã kiệt quệ.
“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhủ, “nhưng đôi khi, một lãnh đạo phải là ngọn cờ đầu, là người đầu tiên xông lên, để chứng minh rằng sinh tồn là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ, và rằng, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, mà ta phải tự giành lấy nó.”
Không chần chừ thêm nữa, Lâm Dịch quay người, lao xuống khỏi vọng gác. Tiếng “RẮC!” thứ hai vang lên, lớn hơn lần trước, kèm theo tiếng gào thét kinh hoàng. Tường thành đang thực sự sụp đổ.
***
Chân đoạn tường thành phía Đông Nam, nơi đang hứng chịu đợt công kích kinh hoàng nhất, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng hỗn loạn và bi thảm. Một mảng tường lớn đã sụp đổ hoàn toàn, tạo thành một lỗ hổng rộng hoác, nơi đá và vữa vẫn còn rơi lả tả. Bụi đất mù mịt bay lên, che khuất tầm nhìn, hòa quyện với mùi máu tươi, mồ hôi và sắt gỉ, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, kinh hoàng.
Quân địch, như những con thú đói khát, đã bắt đầu tràn vào lỗ hổng đó. Chúng gầm gừ, vung vũ khí, chen lấn xô đẩy, tìm cách mở rộng cửa ngõ tử thần này. Những binh lính phòng thủ còn sót lại ở khu vực này đang hoảng loạn, cố gắng lùi lại, nhưng không có chỗ để lùi. Họ bị dồn vào chân tường, hoặc bị cuốn vào dòng người địch, ngã xuống từng người một. Tiếng binh khí va chạm chói tai không ngừng vang lên, hòa cùng tiếng kêu cứu tuyệt vọng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây đã đầy rẫy vết thương và bầm tím, cố gắng chặn đứng dòng người địch bằng chiếc trường đao đã sứt mẻ, nhưng anh đã kiệt sức. Lực lượng của anh đang tan rã.
Đúng vào thời khắc sinh tử đó, một bóng người gầy gò, nhanh nhẹn như một con mãnh hổ, xông thẳng vào trung tâm hỗn loạn. Thanh kiếm của Lâm Dịch, vốn được rèn luyện tỉ mỉ, lóe lên ánh bạc lạnh lẽo trong không gian đầy bụi bặm. Hắn lao vào giữa vòng vây địch, tung ra những nhát kiếm dứt khoát, chính xác, đánh bật từng tên lính đang cố gắng vượt qua. Hắn không phải là một chiến binh bách chiến bách thắng, nhưng sự kiên cường và quyết đoán của hắn đã được tôi luyện qua bao ngày tháng sinh tồn.
“Không lùi một bước! Vì gia đình, vì làng xóm! Giữ vững trận địa! Đừng để chúng vượt qua! Ai lùi một bước, Lâm Dịch này sẽ tự tay chém!”
Giọng Lâm Dịch vang vọng, không chỉ là một tiếng hô, mà là một lời gầm thét, xé toạc màn bụi, xuyên thấu vào từng trái tim đang hoảng loạn. Ánh mắt hắn rực lửa, không chút sợ hãi, tràn đầy ý chí chiến đấu. Từng nhát kiếm của hắn đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm bảo vệ. Hắn không phải là một vị thần, nhưng sự xuất hiện của hắn, cùng với lời hô vang như sấm sét, đã ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Những binh sĩ đang tháo chạy bỗng khựng lại. Những người đang chiến đấu tuyệt vọng bỗng nhìn thấy một tia hy vọng. Lâm Dịch, lãnh đạo của họ, người đã dẫn dắt họ qua bao khó khăn, giờ đây đang đích thân xông pha vào chỗ chết. Sự dũng cảm của hắn như một ngọn lửa, thổi bùng lên tinh thần chiến đấu đã gần như tàn lụi.
“Vương Đại Trụ, tập trung hỏa lực vào khe nứt đó!” Lâm Dịch vừa chém bay một tên địch, vừa gầm lên chỉ đạo, giọng nói dứt khoát, không chút do dự. “Lý Hổ, giữ bên cánh! Triệu Binh trưởng, dùng mọi thứ có thể lấp lỗ hổng! Gỗ, đá, bao cát! Nhanh lên!”
Vương Đại Trụ, dù kiệt sức đến nỗi gần như không còn đứng vững, cũng như bừng tỉnh. Anh gầm lên đáp lời, tập hợp những binh sĩ còn lại, hướng hỏa lực cung tên và nỏ vào khe nứt, cố gắng ngăn chặn dòng địch đang tuôn vào. Lý Hổ, với vẻ mặt ngang tàng, cũng tập trung lại lực lượng của mình, bảo vệ bên sườn, không để địch tràn ra hai bên.
Cùng lúc đó, lực lượng dự bị cuối cùng của Binh trưởng Triệu cũng vừa đến nơi, thở hổn hển, trên tay cầm đủ loại vũ khí thô sơ. Nhìn thấy Lâm Dịch đang chiến đấu dũng mãnh ở tuyến đầu, tinh thần của họ cũng được tiếp thêm sức mạnh. Binh trưởng Triệu lập tức chỉ huy họ dùng gỗ, đá, thậm chí là những bao cát rỗng được lấp vội bằng đất đá, để lấp vào lỗ hổng tường thành. Đó là một công việc tuyệt vọng, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.
“Đại ca Lâm Dịch! Chúng tôi sẽ không phụ lòng ngài! Giết!” Một binh sĩ, gương mặt lấm lem máu và bụi, gào lên nghẹn ngào, tràn đầy quyết tâm. Anh ta không còn sợ hãi nữa, chỉ còn lại sự phẫn nộ và ý chí chiến đấu.
Trận chiến tại chân tường thành bỗng trở nên dữ dội hơn bao giờ hết. Lâm Dịch không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng trí tuệ và mưu lược. Hắn chỉ ra những điểm yếu của đội hình địch, cách lợi dụng địa hình đổ nát để tạo lợi thế, cách phối hợp giữa cung thủ và cận chiến. Hắn tự mình đỡ những nhát kiếm chí mạng, đẩy lùi những tên địch hung hãn nhất, đồng thời dùng lời nói để khích lệ, để truyền đi niềm tin.
Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Lâm Dịch, một phép màu nhỏ bé đã xảy ra. Tình hình hỗn loạn dần ổn định lại một cách mong manh. Dòng người địch tràn vào đã bị chặn đứng, không còn có thể tiến sâu hơn. Những bao cát và gỗ đã bắt đầu lấp đầy một phần lỗ hổng, tạo thành một bức tường tạm thời, dù mỏng manh. Tiếng gầm gừ của quân địch đã bị át đi bởi tiếng hô xung phong của phe phòng thủ.
Lâm Dịch cảm thấy cơ bắp của mình như muốn xé toạc, phổi hắn rát bỏng vì hít thở quá nhiều bụi và máu. Hắn biết, đây chỉ là một sự ổn định tạm thời, một chiến thắng nhỏ bé trong một cuộc chiến khổng lồ. Việc quân địch sử dụng chiến thuật phá hoại tinh vi hơn cho thấy đây không chỉ là một đội quân ô hợp, mà có thể có sự chỉ đạo của một mưu sĩ cao tay hoặc thậm chí là Thẩm Đại Nhân đích thân. Sự kiệt quệ về lực lượng dự bị và tình trạng hư hại nghiêm trọng của tường thành báo hiệu những khó khăn chồng chất trong các đợt tấn công tiếp theo.
Hắn trực tiếp xông pha vào tuyến đầu, chấp nhận rủi ro tính mạng, đã củng cố hình ảnh một lãnh đạo không ngại hy sinh, nhưng cũng gợi ý về giới hạn sức lực và khả năng cá nhân của anh trong một cuộc chiến tổng lực. Sự đoàn kết và tinh thần chiến đấu bùng lên sau khi Lâm Dịch xuất hiện cho thấy tầm quan trọng của yếu tố tinh thần trong chiến tranh, và Lâm Dịch sẽ phải tiếp tục phát huy khả năng này. Hắn vẫn phải tìm kiếm giải pháp đột phá hoặc một 'con bài tẩy' mới.
Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ đã giữ vững được. Họ đã không gục ngã. Lâm Dịch nhìn những gương mặt lấm lem, mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của binh sĩ mình, và trong lòng hắn dâng lên một cảm giác vừa nặng nề vừa tự hào. Trận chiến còn lâu mới kết thúc, nhưng hắn biết, họ sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.