Lạc thế chi nhân - Chương 631: Vỡ Trận Phía Tây: Giữ Vững Từng Tấc Đất
Tiếng va chạm kim loại chói tai xé rách màn đêm, hòa cùng tiếng gầm thét dữ tợn của quân địch và tiếng kêu la thê lương của những người lính bị thương. Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác, trộn lẫn với mùi khói khét lẹt từ những ngọn đuốc và mùi đất ẩm bị xới tung. Nơi tường thành phía Tây, một lỗ hổng lớn đã bị cỗ xe phá thành xé toạc, và qua đó, quân địch như một dòng lũ dữ tợn đang ào ạt tràn vào.
Lâm Dịch đứng ngay giữa tâm điểm hỗn loạn, thanh kiếm trong tay hắn loang loáng ánh sáng lạnh lẽo khi hắn đỡ lấy một nhát chém chí mạng nhắm vào một người lính dân quân đang lảo đảo. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò của vùng biên thùy nghèo khó, mà là một chỉ huy đích thực, mỗi động tác đều dứt khoát, mỗi ánh mắt đều sắc như dao. Cơ thể hắn mệt mỏi rã rời, từng thớ cơ đều gào lên phản đối sau một đêm dài chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng ý chí của hắn kiên cố hơn bất kỳ bức tường thành nào. Gió lạnh quất vào mặt, mang theo bụi bặm và tro tàn, khiến mắt hắn cay xè, nhưng hắn không cho phép mình chớp mắt dù chỉ một giây.
"Không được lùi! Giữ vững trận địa!" Giọng hắn khản ��ặc, nhưng vẫn vang vọng đầy uy lực giữa tiếng ồn ào hỗn loạn. Hắn vừa dứt lời, một tên lính địch hung hãn lao tới, giáo dài đâm thẳng vào ngực hắn. Lâm Dịch nghiêng người tránh né, mũi giáo sượt qua lớp giáp da mỏng, để lại một vết xước sâu. Hắn xoay kiếm, một nhát chém ngang dứt khoát, khiến kẻ địch đổ gục. Hắn không có thời gian để suy nghĩ, chỉ có hành động. "Đội cung nỏ, bắn yểm trợ! Tập trung vào những kẻ đột nhập!"
Phía sau hắn, Trần Nhị Cẩu run rẩy né tránh một nhát kiếm, nhưng vẫn kiên cường giữ vững vị trí. Gương mặt hắn lấm lem máu và bụi, đôi mắt mở to vì sợ hãi, nhưng khi nghe lệnh của Lâm Dịch, hắn lập tức gào lên, chuyển lời chỉ thị tới đội cung thủ dự bị đang co cụm ở một góc tường. Tiếng dây cung bật vang lên, từng loạt tên tẩm độc lao đi, găm vào đám địch đang cố gắng chen chúc qua lỗ hổng. Những tiếng rên rỉ, tiếng la hét vang lên khi chất độc ngấm vào, nhưng dòng người vẫn không ngừng đổ về.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ của hắn giờ đây đầy rẫy vết thương, đang dùng tấm khiên lớn chắn ngang lỗ hổng, cố gắng tạo thành một bức tường thịt sống. Hắn gầm gừ, đẩy lùi một tên địch đang cố gắng vượt qua. "Đại ca, chúng quá đông! Chúng ta không thể giữ được lâu!" Giọng hắn khản đặc, chứa đầy sự tuyệt vọng và kiệt sức. Cứ mỗi lần hắn đẩy lùi được một tên, hai, ba tên khác lại lập tức lao tới, như những con thiêu thân lao vào lửa. Sức lực của hắn đang cạn kiệt, nhưng ánh mắt hắn vẫn bốc lên ngọn lửa kiên cường.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo trên lông mày càng nổi bật dưới ánh đuốc lập lòe, không nói một lời. Hắn chỉ gầm lên một tiếng, thanh đại đao trong tay hắn vung lên, chém bay đầu hai tên địch. Máu nóng bắn tung tóe lên gương mặt hắn, nhưng hắn dường như không hề hay biết. Hắn chiến đấu như một con thú bị dồn vào đường cùng, mỗi nhát chém đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tử. Đội dân quân dưới quyền hắn, dù sợ hãi, nhưng vẫn dũng cảm theo sát, cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống. Tiếng giáo mác va chạm, tiếng kêu la tuyệt vọng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Binh trưởng Triệu, sau khi nhận lệnh Kế hoạch B từ Lâm Dịch, đã nhanh chóng quay trở lại chiến trường, đích thân chỉ huy một đội lính tinh nhuệ cố gắng giữ vững tuyến phòng thủ bên trong. Hắn nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn ở lỗ hổng, ánh mắt hiện lên sự lo lắng tột độ. "Đội hình lá chắn! Lấp chỗ trống!" Hắn gào lên, giọng nói khàn đặc. Những người lính có khiên lớn lập tức di chuyển, cố gắng chặn đứng đà tiến của quân địch, tạo một hàng rào tạm thời. Nhưng mỗi khiên đỡ được một đòn, một vết lõm lại xuất hiện, báo hiệu sự mỏng manh của tuyến phòng thủ.
Lâm Dịch chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng đầu óc hắn vẫn vận hành với tốc độ chóng mặt. Hắn liên tục quan sát, đánh giá tình hình. Quân số địch tràn vào quá nhanh, quá đông. Lỗ hổng trên tường thành ngày càng rộng ra, và những kẻ địch đầu tiên đã bắt đầu củng cố vị trí bên trong. Hắn biết, nếu không thể đẩy lùi chúng ngay lập tức, toàn bộ tuyến phòng thủ phía Tây sẽ sụp đổ, và đó sẽ là dấu chấm hết cho căn cứ.
Hắn nhớ lại những lời hắn nói với Binh trưởng Triệu: "Kế hoạch B là m���t canh bạc. Một canh bạc mà chúng ta không thể thua." Nhưng để Kế hoạch B phát huy tác dụng, hắn cần thời gian, cần một sự cầm cự tuyệt vọng. Hắn nhìn thấy những gương mặt quen thuộc của dân làng, những người đã theo hắn từ những ngày đầu, giờ đây đang chiến đấu đến kiệt sức, ánh mắt họ xen lẫn sợ hãi và kiên định. Gánh nặng của sinh mạng họ đè nặng lên vai hắn, nặng trĩu hơn cả những khối đá lớn nhất trên tường thành.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở bả vai, một nhát kiếm sượt qua, rách toạc lớp áo. Máu ấm nóng chảy ra, nhưng hắn không có thời gian để bận tâm. Hắn phải giữ vững sự lý trí và bình tĩnh tuyệt đối để đưa ra các quyết định chiến thuật chính xác, dù nỗi sợ hãi và tuyệt vọng có thể len lỏi trong từng thớ thịt. Lâm Dịch vung kiếm, một lần nữa đẩy lùi một tên địch, rồi quay sang Trần Nhị Cẩu đang đứng gần đó.
"Nhị Cẩu!" Hắn gằn giọng. "Ngươi chạy về phía sau, nói với Bạch Vân Nhi chuẩn bị tất cả đội thương binh và thuốc men. Và nói với Binh trưởng Triệu, tăng tốc Kế hoạch B! Chúng ta không còn nhiều thời gian!"
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, gương mặt xanh xao vì kiệt sức nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự trung thành tuyệt đối. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn không chần chừ, lập tức quay người, luồn lách qua đám đông đang giao chiến, lao về phía sau. Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Hắn biết, mỗi mệnh lệnh hắn đưa ra đều có thể là án tử cho những người tin tưởng hắn. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Hắn phải làm tất cả những gì có thể để bảo vệ những người còn sống.
Cảm giác đau nhức từ vết thương trên bả vai bắt đầu lan tỏa, nhưng Lâm Dịch cắn răng chịu đựng. Hắn phải là trụ cột, là niềm tin cuối cùng của những người lính dân quân đang chiến đấu bên cạnh hắn. Mỗi khi một người lính ngã xuống, một khoảng trống lại xuất hiện, và hắn phải lập tức lấp đầy nó, hoặc bằng chính thân mình, hoặc bằng cách ra lệnh điều động quân. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển của mặt đất, không chỉ từ những bước chân hối hả mà còn từ những cỗ máy công thành khác vẫn đang tiếp tục công phá các điểm khác của tường thành, dù không khốc liệt bằng lỗ hổng này.
Lâm Dịch đã từng nghĩ rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng ở khoảnh khắc này, giữa làn mưa tên đá và những đợt xung phong dữ dội, hắn nhận ra rằng, đôi khi, sức mạnh thể chất và lòng dũng cảm tuyệt vọng mới là thứ quyết định sự sống còn. Hắn nhìn những người lính bên cạnh, ánh mắt họ đầy sự mệt mỏi, đổ mồ hôi nhễ nhại, nhưng vẫn kiên quyết giữ vững vị trí. Hắn nhìn Lý Hổ gầm gừ, vung đao như một con mãnh thú. Hắn nhìn Vương Đại Trụ, dù đã kiệt sức vẫn cố gắng chống đỡ.
"Không được lùi một bước!" Lâm Dịch gào lên một lần nữa, giọng hắn giờ đây đã nhuốm màu tuyệt vọng, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực lửa. Hắn biết, họ đang ở trên bờ vực của sự sụp đổ, nhưng hắn sẽ không cho phép điều đó xảy ra. Hắn sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, cho đến khi Kế hoạch B phát huy tác dụng, hoặc cho đến khi bình minh thực sự xua tan màn đêm chết chóc này. Tiếng kèn hiệu của địch vang lên, dồn dập và gấp gáp hơn, như thúc giục binh lính chúng tiến lên, xé nát tuyến phòng thủ đã rệu rã của hắn.
***
Trong khi chiến trường phía Tây đang chìm trong biển lửa và hỗn loạn, tại phòng chỉ huy tạm thời, nằm sâu hơn bên trong căn cứ, một bầu không khí căng thẳng nhưng có trật tự khác đang diễn ra. Bạch Vân Nhi, với vẻ mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo, liên tục điều phối các đội y tế. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân quen thuộc, nhưng giờ đây nó lấm lem bụi bẩn và vài vết máu khô. Giọng nàng ôn hòa nhưng dứt khoát, ra lệnh cho từng người lính dân quân khiêng thương binh vào.
"Đưa họ đến phía sau! Sắp xếp theo mức độ nặng nhẹ! Hồ Gia Gia, cần thêm băng gạc! Ai có thể tiếp viện cho đội cung nỏ?" Nàng vừa nói, vừa nhanh chóng lướt mắt qua danh sách thuốc men và nhân lực, cố gắng duy trì trật tự trong một môi trường gần như không thể. Tiếng rên la đau đớn của thương binh vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của những người chạy qua chạy lại. Mùi máu tanh vẫn lẩn quất trong không khí, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với mùi thảo dược nồng nặc và mùi mồ hôi của những người đang làm việc cật lực.
Trần Nhị Cẩu thở hổn hển chạy đến, gương mặt hắn đỏ bừng vì mệt mỏi. "Bạch cô nương! Đại ca nói... nói cần chuẩn bị tất cả đội thương binh và thuốc men... và nói với Binh trưởng Triệu... tăng tốc Kế hoạch B!" Hắn nói, giọng đứt quãng vì hụt hơi.
Bạch Vân Nhi quay phắt lại, ánh mắt nàng thoáng hiện lên sự lo lắng tột độ. "Kế hoạch B... Vậy là mọi chuyện tệ đến mức đó rồi sao..." Nàng lẩm bẩm, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. "Ngươi đã nói với Binh trưởng Triệu chưa?"
"Dạ, dạ rồi! Hắn đang ở phía Tây, đích thân chỉ huy... đang dồn hết vật liệu dễ cháy..." Trần Nhị Cẩu đáp, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng.
Hồ Gia Gia, mái tóc bạc phơ của ông dính bết mồ hôi, đôi tay run rẩy nhưng vẫn thuần thục băng bó cho một người lính trẻ bị thương nặng ở chân. Ông nghe thấy lời của Trần Nhị Cẩu, đôi mắt già nua xót xa nhìn về phía chiến trường. "Cố gắng lên, con trai! Cố gắng cầm cự!" Ông thì thầm với người lính, rồi lại ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Bạch cô nương, thuốc men còn không nhiều. Thương binh... nhiều hơn ta tưởng tượng."
Bạch Vân Nhi nhíu mày. Nàng biết rõ tình hình. Các kho dự trữ đã cạn kiệt rất nhiều trong những ngày chuẩn bị, và giờ đây, với số lượng thương vong tăng vọt, áp lực lên hệ thống y tế là vô cùng lớn. Nàng liên tục nhận báo cáo từ các trinh sát về tình hình chiến trường, rồi truyền lệnh xuống các đội dự bị. Mỗi con số báo cáo đều khiến trái tim nàng thắt lại. Nàng có thể cảm nhận được sự kiệt quệ về quân số và tinh thần của phe phòng thủ, một dấu hiệu báo hiệu một trận chiến dài hơi và khó khăn hơn rất nhiều.
"Dù ít cũng phải dùng! Ưu tiên những vết thương chí mạng trước!" Bạch Vân Nhi dứt khoát ra lệnh. Nàng biết, trong tình huống này, mỗi quyết định đều là sinh tử. Nàng liếc nhìn về phía lỗ hổng trên tường thành, nơi ánh lửa vẫn bùng lên dữ dội nhất, nơi Lâm Dịch và những người khác đang chiến đấu. Nàng biết Lâm Dịch đã kiệt sức đến mức nào, nhưng hắn không bao giờ lùi bước. Nàng cảm thấy một sự đau thắt trong lòng.
Hồ Gia Gia thở dài, đôi tay ông vẫn không ngừng nghỉ. Ông đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự đau khổ trong cuộc đời mình, nhưng mỗi lần như vậy, trái tim ông vẫn như bị xé ra từng mảnh. Ông xót xa nhìn những gương mặt trẻ tuổi, những người đáng lẽ phải được sống một cuộc đời bình yên, giờ đây lại đang nằm quằn quại trong vũng máu. "Thế giới này quả thật không nợ ai một sự công bằng," ông lẩm bẩm, câu nói vô thức lặp lại suy nghĩ nội tâm của Lâm Dịch.
Bạch Vân Nhi gật đầu, đồng ý với lời của Hồ Gia Gia. Nàng biết, nếu không có Lâm Dịch, có lẽ họ đã không thể cầm cự được đến bây giờ. Anh đã dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để tạo nên một kỳ tích phòng thủ. Nhưng kỳ tích đó cũng có giới hạn. Nàng phải đối mặt với áp lực lớn trong việc chăm sóc thương binh, và nàng hiểu rằng vai trò của hậu cần và y tế trong cuộc chiến tranh tàn khốc này là vô cùng quan trọng. Nếu không thể cứu chữa được những người lính bị thương, tinh thần quân đội sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Một người lính dân quân khác được khiêng vào, vết thương sâu hoắm ở bụng. Hồ Gia Gia lập tức lao tới, ánh mắt đầy vẻ thương xót. Bạch Vân Nhi khẽ nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, cố gắng xua đi hình ảnh tàn khốc đó. Nàng phải mạnh mẽ. Nàng phải giữ vững tinh thần. Nàng là người duy nhất có thể duy trì trật tự ở đây, là cánh tay phải của Lâm Dịch trong công tác hậu cần. Nàng nhìn Trần Nhị Cẩu, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. "Nhị Cẩu, ngươi quay lại chiến trường, báo cáo tình hình cho Đại ca. Nói với hắn, ở đây chúng ta sẽ cố gắng hết sức. Và... hãy bảo hắn cẩn thận."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, biết rằng đây không phải lúc để nói nhiều. Hắn lại lao ra ngoài, hòa mình vào màn đêm đầy khói lửa, mang theo hy vọng mong manh từ phía hậu phương. Bạch Vân Nhi quay trở lại với công việc của mình, nhưng trong lòng nàng, một nỗi lo lắng khôn nguôi vẫn không ngừng gặm nhấm. Nàng biết, Lâm Dịch đang phải đối mặt với những quyết định sinh tử, và nàng chỉ có thể hy vọng rằng Kế hoạch B của hắn sẽ phát huy tác dụng, trước khi tất cả mọi thứ sụp đổ.
***
Lâm Dịch đứng trên vọng gác trung tâm, ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng màn đêm đen kịt và khói bụi mù mịt đang bao phủ chiến trường. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ tuyến phòng thủ, và cảnh tượng hiện ra trước mắt hắn không khác gì một địa ngục trần gian. Tiếng gầm thét, tiếng va chạm, tiếng kêu la vẫn không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây, hắn có thể thấy rõ hơn sự tuyệt vọng đang bao trùm. Ánh lửa lập lòe từ những đống vật liệu dễ cháy đang được Binh trưởng Triệu và đội của hắn dồn đến lỗ hổng phía Tây, nhưng dường như chưa đủ để đẩy lùi hoàn toàn dòng người đang tràn vào.
Dù đã nỗ lực hết sức, nhưng quân địch vẫn quá đông, và thương vong phe mình không ngừng tăng. Hắn nhìn xuống, thấy rõ từng gương mặt mệt mỏi, đổ mồ hôi, ánh mắt kiệt sức nhưng vẫn cố gắng chiến đấu. Hắn thấy một người lính dân quân ngã xuống, và ngay lập tức, một kẻ địch đã lấp vào chỗ trống đó. Từng tấc đất đều phải đổi bằng máu, nhưng họ không thể mãi mãi cầm cự như thế này.
"Không thể cứ thế này... Chúng ta sẽ không cầm cự được đến sáng. Phải làm gì đó..." Lâm Dịch thì thầm, giọng hắn khản đặc. Hắn đưa tay xoa thái dương, cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo giữa màn đêm hỗn loạn. Cơ thể hắn đã kiệt sức đến cực điểm, nhưng tâm trí hắn vẫn phải hoạt động hết công suất. Hắn nhận ra cần phải có một quyết định đột phá, hoặc sẽ thất bại hoàn toàn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng giờ đây, nó cần được kết hợp với một sự táo bạo điên rồ.
Một tiếng "vút" chói tai xé gió, và một mũi tên đá lớn, nặng trịch, cắm phập vào lan can vọng gác ngay sát đầu hắn, khiến những mảnh đá vỡ vụn bắn tung tóe. Cú va chạm mạnh đến mức khiến cả vọng gác rung chuyển dữ dội. Lâm Dịch không hề chớp mắt, hắn chỉ khẽ nghiêng đầu, để mặc gió lạnh và bụi bặm quất vào mặt. Cái chết cận kề không khiến hắn sợ hãi, mà chỉ càng thúc đẩy hắn phải nhanh chóng đưa ra quyết định. Mũi tên đá đó nhắc nhở hắn về mối nguy hiểm cận kề, và về việc thời gian của họ đang cạn kiệt.
Hắn quét ánh mắt qua từng lỗ hổng trên tuyến phòng thủ, từng góc tường thành đang bị công phá. Hắn đã chuẩn bị rất nhiều phương án, rất nhiều kế hoạch, nhưng tất cả đều đang dần trở nên vô dụng trước sự áp đảo tuyệt đối về quân số và hỏa lực của kẻ thù. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn. Nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận những rủi ro lớn nhất, phải đánh đổi bằng những thứ quý giá nhất.
Lâm Dịch nhìn về phía đông, nơi bầu trời bắt đầu hửng sáng yếu ớt, nhưng ánh sáng đó không mang lại hy vọng, mà chỉ làm nổi bật thêm sự tàn khốc của chiến trường. Hắn đã dự đoán Kế hoạch B sẽ gây ra tổn thất lớn, nhưng giờ đây, hắn phải đối mặt với việc có thể mất đi nhiều hơn thế. Gánh nặng của người lãnh đạo đè nặng lên vai hắn, cảm giác có lỗi khi phải đưa người của mình vào chỗ chết để bảo vệ căn cứ. Sự khác biệt giữa tư duy hiện đại của hắn và sự tàn khốc của chiến tranh cổ đại, khi hắn phải đối mặt trực diện với cái chết và sự hy sinh, khiến hắn cảm thấy lạnh sống lưng.
Hắn biết, sự kiệt quệ về quân số và tinh thần của phe phòng thủ báo hiệu một trận chiến dài hơi và khó khăn hơn, đòi hỏi hắn phải liên tục sáng tạo và tìm kiếm giải pháp. Hắn đã có một 'con bài tẩy' trong tay, một chiến thuật táo bạo, phi truyền thống mà hắn đã chuẩn bị từ lâu, nhưng hắn vẫn luôn do dự không muốn sử dụng. Nó quá nguy hiểm, quá tàn khốc, và có thể gây ra những hậu quả khó lường. Nhưng giờ đây, có vẻ như hắn không còn lựa chọn nào khác.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu, mùi khói, mùi đất ẩm lấp đầy phổi. Hắn ra lệnh cho đội dự bị cuối cùng chuẩn bị sẵn sàng, biết rằng đây có thể là con bài cuối cùng, một canh bạc tất tay. Hắn cần những người lính đó để thực hiện Kế hoạch B một cách hoàn hảo, một đòn đủ mạnh để làm quân địch chùn bước, thậm chí là tan tác. Nhưng để làm được điều đó, hắn cần một sự hy sinh.
Hắn nhìn lại chiến trường, ánh mắt kiên định. Những tin tức về sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều, về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn, tất cả đều mờ nhạt trước thực tại khốc liệt này. Bí ẩn về nguồn gốc của Cổ Ngọc Phù hay mối liên hệ với 'linh khí mỏng manh' cũng không còn quan trọng bằng việc giữ vững được bức tường này. Hắn không mơ ước trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những người hắn trân trọng.
Lâm Dịch quay người, bước xuống vọng gác, ánh mắt hắn đã quyết đoán. "Trần Nhị Cẩu!" Hắn gọi, giọng nói vang vọng đầy uy lực, xé tan màn đêm. "Tập hợp tất cả những gì chúng ta có, ngay lập tức!" Hắn biết, Kế hoạch B đã không còn là một lựa chọn, mà là một mệnh lệnh. Và hắn sẽ đích thân giám sát nó. Sự xuất hiện của thương vong lớn sẽ là một gánh nặng tâm lý cho hắn, ảnh hưởng đến những quyết định của hắn trong tương lai và củng cố thêm quyết tâm bảo vệ người thân. Nhưng trước mắt, hắn phải thắng trận này. Bằng mọi giá.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.