Lạc thế chi nhân - Chương 630: Bức Tường Kiên Cố: Làn Sóng Phá Thành
Lâm Dịch đứng lặng trên vọng gác, ánh mắt xuyên qua màn đêm đen đặc, nơi ánh lửa chiến trường đang bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Tiếng trống trận đã chuyển sang một nhịp điệu dồn dập, gấp gáp, như thúc giục tử thần ra tay. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt của gió đêm lẫn với mùi khét của dầu cháy vương trong không khí. Cuộc chiến không khoan nhượng mà hắn đã dự cảm, giờ đây đã thực sự bắt đầu.
Không còn những làn mưa tên thăm dò, không còn những đợt tấn công lẻ tẻ. Từ trong bóng đêm, một tiếng gầm rống trầm đục, như tiếng đất trời chuyển mình, vọng đến. Rồi một bóng đen khổng lồ, hình thù kỳ dị, hiện ra dưới ánh đuốc lập lòe của quân địch. Đó là một cỗ xe phá thành, một con quái vật bằng gỗ và sắt, được đẩy bởi hàng chục binh lính địch, rầm rầm lao về phía bức tường thành kiên cố của hắn. Mỗi bước tiến của nó đều khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, như thể một trận địa chấn nhỏ đang xảy ra. Tiếng bánh xe nghiến ken két trên nền đất đá, tiếng giáp trụ va vào nhau lạch cạch của những kẻ đang dốc sức đẩy chiếc xe, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, báo hiệu sự hủy diệt đang đến gần.
Trên tường thành, Lâm Dịch không chớp mắt. Hắn biết, đây chính là đòn tấn công mà hắn đã dự đoán. Cỗ xe phá thành là biểu tượng của ý chí san phẳng mọi thứ, của sự tàn bạo không giới hạn. Hắn nhìn xuống, thấy rõ sự hoảng loạn thoáng qua trên gương mặt của vài dân quân trẻ tuổi, nhưng ngay lập tức, ánh mắt của họ lại trở nên kiên định, tuân theo sự bình tĩnh đến khó tin của chỉ huy. ‘Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,’ hắn tự nhủ, một câu thần chú quen thuộc, nhưng giờ đây nó không chỉ dành cho bản thân hắn, mà cho tất cả những con người đang đứng sau lưng bức tường này.
Binh trưởng Triệu đứng bên cạnh Lâm Dịch, gương mặt sạm nắng rắn rỏi của hắn giờ đây căng thẳng đến cực độ. Hắn nắm chặt chuôi đao, ánh mắt nghiêm nghị. "Đại nhân, chúng đến rồi!" Giọng hắn trầm đục, nhưng không hề run rẩy.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn đã phân tích kỹ lưỡng cấu tạo của cỗ xe phá thành từ những bản vẽ và mô tả trong "Cẩm Nang Kế Sách" của mình. Điểm yếu của chúng thường nằm ở các khớp nối, những thanh gỗ chịu lực chính, hoặc bánh xe. Hắn nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh, giọng nói trầm ổn nhưng dứt khoát, vang rõ giữa tiếng ồn ào của chiến trường. "Dầu sôi! Đá lửa! Tập trung vào khớp nối cỗ xe! Đừng để chúng tiếp cận!"
Chỉ trong tích tắc, tiếng hô vang của Binh trưởng Triệu vang lên, truyền lệnh đi khắp các tuyến phòng thủ. "Tuân lệnh! Toàn bộ hỏa lực, bắn!"
Ngay lập tức, trên đỉnh tường thành, những cái vạc dầu lớn được đẩy đến sát mép. Hơi nóng bốc lên, mang theo mùi khét lẹt đặc trưng của dầu đang sôi. Dân quân, với những khuôn mặt lấm lem bụi khói và mồ hôi, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, dùng gáo lớn múc từng gáo dầu đen đặc, nóng bỏng, trút xuống như thác lũ. Tiếng xèo xèo kinh hoàng vang lên khi dầu sôi chạm vào thân gỗ của cỗ xe phá thành, và cả những binh lính đang đẩy nó. Một vài binh sĩ địch bị bỏng nặng, lăn lộn kêu la thảm thiết, nhưng đội hình vẫn không hề suy suyển. Những binh lính khác lập tức thế chỗ, nghiến răng tiếp tục đẩy.
Cùng lúc đó, những thùng đá lửa được lăn đến. Dân quân nhanh chóng châm ngòi, ném từng quả đá lửa cháy rực xuống. Chúng nổ tung khi chạm đất, hoặc va vào cỗ xe, bắn ra những tia lửa tóe loe, bén vào những lớp gỗ khô. Mùi khét của gỗ cháy bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi bụi và mồ hôi, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu đến nghẹt thở.
Đội cung nỏ thủ, dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cũng bắt đầu phản công dữ dội. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt rực lửa, hô vang: "Giữ vững! Không lùi một bước!" Hắn đích thân giương cung, nhắm thẳng vào những điểm yếu trên cỗ xe, nơi hắn nhìn thấy những thanh gỗ lớn nhất, những khớp nối quan trọng nhất. Từng mũi tên tẩm dầu, châm lửa, hoặc tẩm độc, được bắn ra như mưa. Chúng xé gió lao đi, găm sâu vào thân cỗ xe, hoặc trúng vào những binh lính địch đang cố thủ phía dưới.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ đặc trưng, nhưng lại cực kỳ dũng mãnh và kỷ luật khi chiến đấu, cũng không hề kém cạnh. Hắn chỉ huy đội nỏ thủ của mình tập trung bắn vào bánh xe của cỗ xe phá thành, và những kẻ đẩy xe ở phía sau. Tiếng "phập" khô khốc vang lên liên tục khi những mũi nỏ sắc bén găm vào mục tiêu.
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Hắn không chỉ ra lệnh, mà còn liên tục phân tích. "Cỗ xe này được bọc thép ở mặt trước, nhưng sườn và phía trên lại lộ thiên. Chúng muốn bảo vệ những kẻ đẩy xe khỏi tên bắn trực diện, nhưng lại bỏ qua hỏa công từ trên cao." Hắn thầm nghĩ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Ngay lập tức, hắn điều chỉnh. "Binh trưởng Triệu, tập trung hỏa công vào phía trên và hai bên sườn cỗ xe! Cung thủ bắn vào những kẻ cầm đuốc, và những kẻ đang cố dập lửa!"
Mệnh lệnh được truyền xuống, và hiệu quả thấy rõ. Ngọn lửa bắt đầu bùng lên dữ dội hơn trên thân cỗ xe. Một vài binh lính địch cố dùng chăn ẩm để dập lửa, nhưng lập tức bị tên tẩm độc bắn hạ. Cỗ xe phá thành, tuy vẫn tiếp tục tiến lên, nhưng đã chậm lại đáng kể, và có vẻ như đang bắt đầu chệch hướng một chút. Tiếng gỗ vỡ vụn và đá đổ nát bắt đầu vang lên khi những thanh gỗ lớn trên cỗ xe bị sức nóng và lửa thiêu đốt, hoặc bị đá lửa phá hủy. Mùi khét lẹt càng lúc càng nồng nặc, xen lẫn với mùi kim loại cháy và mùi máu tanh bắt đầu phảng phất trong gió.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Lâm Dịch, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh như dao. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Quân địch sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Sau khi cỗ xe phá thành bị chậm lại bởi hỏa công dữ dội, một tiếng hiệu lệnh mới, chói tai và gấp gáp hơn, lại vang lên từ phía quân địch. Âm thanh đó như xé toạc màn đêm, báo hiệu một đợt tấn công mới, tàn bạo hơn đang được triển khai. "Chúng không ngần ngại hy sinh khí tài," Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt quét qua chiến trường. Hắn đã dự đoán được. Khi hỏa công không đủ để phá hủy cỗ xe ngay lập tức, và việc đẩy nó vào tường thành gặp khó khăn, quân địch sẽ chuyển sang chiến thuật "biển người".
Đúng như dự đoán, từ trong bóng tối, hàng trăm bóng người bắt đầu di chuyển nhanh chóng về phía tường thành. Chúng không còn ẩn mình sau cỗ xe phá thành nữa, mà trực tiếp lao lên. Hàng trăm thang mây được dựng lên gần như đồng thời, như những cánh tay xương xẩu vươn lên giữa đêm tối. Tiếng "phập" khô khốc liên tục vang lên khi những dây móc sắt được ném lên, găm chặt vào đỉnh tường thành, kéo theo những binh lính địch nhanh nhẹn như vượn trèo lên. Bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, vị đắng của sự lo lắng hiện rõ trong cổ họng của những người phòng thủ.
Lâm Dịch nhìn thấy rõ sự hoảng loạn lại dâng lên trong mắt dân quân. Một làn sóng người đang ào ạt trèo lên, tạo thành những dòng kiến lửa, với số lượng áp đảo. Hắn biết, đây là lúc thử thách sự chuẩn bị của họ, thử thách tinh thần thép của mỗi người lính.
"Lý Hổ! Vương Đại Trụ! Dốc toàn lực đẩy lùi! Đừng cho chúng đặt chân lên!" Lâm Dịch hét lớn, giọng hắn không hề run rẩy, mà tràn đầy uy lực, như một ngọn hải đăng giữa cơn bão.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đã có mặt ở tuyến phòng thủ ngay từ đầu. Hắn vung cây giáo dài trong tay, ra sức đẩy từng chiếc thang mây đang được dựng lên. Tiếng "rắc" vang lên khi một chiếc thang bị hắn đẩy mạnh, lật nghiêng, kéo theo vài binh lính địch rơi xuống đất, kêu la thảm thiết. "Đẩy xuống! Đừng cho chúng đặt chân lên!" Hắn gầm lên, khuôn mặt đỏ bừng vì sức lực, nhưng ánh mắt vẫn kiên quyết. "Đội cung thủ yểm trợ! Bảo vệ góc tường!"
Lý Hổ, ở một đoạn tường thành khác, cũng không hề kém cạnh. Hắn vung thanh đại đao nặng trịch, chém phập phập vào những sợi dây móc đang được ném lên. Những sợi dây đứt lìa, những binh lính địch đang leo trèo rơi tõm xuống đất. "Tiêu diệt! Đừng để một tên nào lên được!" Hắn gầm gừ, thân hình vạm vỡ như một bức tường thép. Dưới sự chỉ huy của hắn, đội dân quân dùng giáo dài, thậm chí là những tảng đá lớn, ra sức đẩy lùi quân địch.
Giao tranh cận chiến nổ ra dữ dội. Một vài binh lính địch đã may mắn leo lên được tường thành. Tiếng kiếm va chạm, tiếng giáo đâm xuyên da thịt, tiếng la hét và rên rỉ hòa lẫn vào nhau. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa, quyện chặt với mùi khét của dầu cháy và bụi đất, tạo nên một không khí rợn người.
Lâm Dịch quan sát không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn thấy rõ sự căng thẳng, sự mệt mỏi đang bắt đầu hiển hiện trên gương mặt của những người lính phòng thủ. Số lượng địch quá đông, và chúng liên tục tấn công không ngừng nghỉ. "Không thể để chúng tạo ra một chỗ đứng trên tường thành," hắn thầm nghĩ. "Một khi chúng có chỗ đứng, chúng sẽ tràn lên như thủy triều, và mọi nỗ lực của chúng ta sẽ tan thành mây khói."
Hắn nhanh chóng đưa ra quyết định. "Trần Nhị Cẩu!" Hắn gọi, và chàng trai trẻ tuổi, với gương mặt lo lắng nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, lập tức có mặt. "Ngươi hãy chạy đến chỗ Binh trưởng Triệu. Nói hắn điều động đội dự bị số Ba đến yểm trợ ngay đoạn tường thành phía Tây, nơi Lý Hổ đang chống trả. Kẻ địch đang tập trung mạnh vào đó!"
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lập tức quay người, lao đi như bay giữa làn tên bay vèo vèo và tiếng la hét của chiến trường.
Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch, cũng đang tích cực hỗ trợ. Nàng cùng đội y tế di chuyển nhanh nhẹn giữa các tuyến phòng thủ, băng bó cho những người bị thương nhẹ, động viên tinh thần binh lính. Nàng không trực tiếp chiến đấu, nhưng sự hiện diện của nàng, cùng với những lời động viên và ánh mắt kiên cường, đã tiếp thêm sức mạnh cho nhiều người. "Đừng sợ! Chúng ta sẽ giữ vững!" Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy dứt khoát, mang theo một sự trấn an kỳ lạ giữa loạn lạc.
Lâm Dịch nhìn về phía cỗ xe phá thành. Nó vẫn đang cháy âm ỉ, khói đen bốc lên nghi ngút, nhưng những binh lính địch vẫn cố gắng đẩy nó tới. Hắn biết, chúng đang cố gắng tạo ra một lỗ hổng trên tường thành, hoặc ít nhất là đánh lạc hướng sự chú ý của quân phòng thủ.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ, nắm chặt tay. "Không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng. Ta chỉ có tri thức và ý chí sinh tồn." Hắn đã chuẩn bị cho tình huống này. Hắn đã tính toán mọi thứ. Nhưng trên chiến trường, mọi tính toán đều có thể bị phá vỡ bởi sự điên cuồng của kẻ thù, bởi sự mệt mỏi của binh lính, bởi một mũi tên lạc, hoặc một tảng đá rơi.
Hắn nhìn lại vào bản đồ phòng thủ trong đầu mình, "Cẩm Nang Kế Sách" của hắn đang hoạt động hết công suất. Mỗi điểm yếu, mỗi điểm mạnh, mỗi đường đi của địch, đều được hắn phân tích. Hắn biết, một cuộc chiến kéo dài sẽ tiêu hao sức lực và tinh thần. Hắn cần một đòn chí mạng, một thứ gì đó có thể làm chậm bước tiến của địch, hoặc ít nhất là gây ra đủ tổn thất để chúng phải chùn bước.
Ánh sáng lập lòe của lửa và đuốc trên chiến trường, tiếng gầm thét của quân địch và tiếng la hét của binh lính phòng thủ, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn. Lâm Dịch cảm thấy vị đắng của sự lo lắng dâng lên trong cổ họng, nhưng hắn không cho phép mình run sợ. Hắn là bộ não của toàn bộ lực lượng phòng thủ này, và hắn không thể gục ngã.
Trước bình minh, màn đêm vẫn giăng kín, nhưng gió đã mạnh hơn, thổi ào ạt qua vọng gác trung tâm, nơi Lâm Dịch đang đứng. Từ đây, tầm nhìn bao quát toàn bộ chiến trường, một bức tranh hỗn loạn và tàn khốc đang diễn ra ngay dưới chân hắn. Tiếng va chạm kim loại, tiếng la hét, tiếng đổ vỡ của đá và gỗ, tất cả hòa quyện vào tiếng gió rít, tạo nên một bản giao hưởng của tận thế. Cỗ xe phá thành, dù bị cháy xém và hư hại nặng nề, vẫn được binh lính địch đẩy đến sát chân tường, liên tục đâm vào cổng thành, gây ra những tiếng động kinh hoàng, như thể trái tim của căn cứ đang bị đe dọa.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem bụi khói và mồ hôi, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, chạy đến bên Lâm Dịch, thở dốc. "Đại ca! Góc phía Tây sắp không giữ nổi! Địch quá đông! Chúng đã leo lên được một đoạn, Lý Hổ đang cố gắng đẩy lùi, nhưng... nhưng thương vong bắt đầu nhiều rồi!" Giọng hắn run rẩy, đầy vẻ lo lắng.
Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét về phía góc Tây. Hắn thấy rõ ngọn lửa chiến trường bùng lên dữ dội hơn ở đó, và những bóng người đang chen chúc trên tường thành. Tình hình quả nhiên nghiêm trọng. Hắn đã điều động đội dự bị đến đó, nhưng dường như vẫn không đủ. Quân địch đang dồn toàn lực vào một điểm để tạo ra đột phá.
"Không thể để chúng phá vỡ," Lâm Dịch thầm nghĩ, nội tâm căng thẳng cực độ. "Một khi phòng tuyến bị chọc thủng, cả căn cứ sẽ sụp đổ. Tất cả những gì ta đã xây dựng, tất cả những con người này, sẽ không còn cơ hội sống sót. Chúng ta phải chịu đựng thêm… chịu đựng thêm nữa." Gánh nặng sinh tử của cả một cộng đồng đè nặng lên vai hắn, nặng trĩu hơn cả những khối đá lớn nhất trên tường thành.
Hắn nhắm mắt lại một khoảnh khắc, trong đầu hắn, "Cẩm Nang Kế Sách" hiện lên rõ ràng. Từng con số, từng chiến thuật, từng sơ đồ bố trí lực lượng, tất cả được tái hiện một cách hoàn hảo. Hắn bắt đầu tính toán. Thời gian địch có thể duy trì cường độ tấn công này. Số lượng binh lính còn lại của hắn. Tình trạng của tường thành. Và những gì hắn còn có thể dùng để xoay chuyển tình thế.
"Binh trưởng Triệu!" Lâm Dịch gọi, giọng nói của hắn không hề có chút do dự nào, dù nội tâm đang căng như dây đàn.
Binh trưởng Triệu lập tức có mặt, ánh mắt nghiêm nghị. "Có thuộc hạ!"
"Điều đội cung thủ dự bị cuối cùng đến yểm trợ góc Tây. Bảo họ tập trung bắn tên lửa, tên tẩm độc vào những kẻ địch vừa đặt chân lên tường thành. Không cho chúng củng cố vị trí!" Lâm Dịch ra lệnh dứt khoát. "Và... chuẩn bị Kế hoạch B."
Binh trưởng Triệu hơi ngạc nhiên. "Kế hoạch B, Đại nhân? Có phải là..."
"Đúng vậy," Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng. "Không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta cần một đòn đủ mạnh để làm chúng chùn bước. Tập trung tất cả vật liệu dễ cháy còn lại, dầu, củi khô, và đặc biệt là những thanh gỗ có tẩm nhựa cây mà ta đã yêu cầu chuẩn bị."
"Nhưng Đại nhân, nếu làm vậy... chúng ta sẽ mất đi phần lớn vật liệu để sửa chữa tường thành sau này," Binh trưởng Triệu nói, giọng hắn thoáng chút lo lắng. "Và nếu gió đổi chiều..."
Lâm Dịch lắc đầu. "Không còn lựa chọn. Nếu không giữ được tường thành lúc này, sẽ không có 'sau này' để sửa chữa. Và nếu gió đổi chiều, chúng ta sẽ phải chấp nhận rủi ro đó. Mạng sống của chúng ta quan trọng hơn bất kỳ vật liệu nào." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu. "Ta cần ngươi đích thân giám sát. Đảm bảo mọi thứ được thực hiện chính xác."
Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, thấy được sự kiên quyết tột cùng trong ánh mắt hắn. Hắn gật đầu, không nói thêm lời nào. "Rõ, Đại nhân. Thuộc hạ sẽ tự mình lo liệu." Hắn quay người, nhanh chóng rời đi để thực hiện mệnh lệnh.
Trần Nhị Cẩu vẫn đứng đó, đôi mắt mở to. "Kế hoạch B là gì vậy, Đại ca?" hắn hỏi, giọng nói đầy tò mò và lo sợ.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn quay lại nhìn chiến trường. Mặc dù căn cứ được phòng thủ kiên cố, nhưng sự áp đảo của quân địch, cả về số lượng lẫn hỏa lực, cho thấy cuộc chiến này sẽ còn kéo dài và đòi hỏi những chiến thuật mới, sáng tạo hơn rất nhiều. Hắn biết, dù hắn có thông minh đến mấy, cũng không thể tránh khỏi những tổn thất. Một số thương vong hoặc tổn thất lớn sẽ xảy ra, điều đó là không thể tránh khỏi. Và hắn, người lãnh đạo, sẽ phải chấp nhận gánh nặng tâm lý đó.
Hắn nhìn ra ngoài, nơi ánh lửa chiến trường đang bùng lên dữ dội nhất, ở góc Tây, nơi Lý Hổ và đội dân quân đang chiến đấu với sự tuyệt vọng của những kẻ bị dồn vào đường cùng. Tiếng gầm thét của quân địch nghe có vẻ gần hơn, tiếng giáo mác va chạm, tiếng kêu la của những người lính bị thương, tất cả xuyên thẳng vào tai hắn.
"Kế hoạch B," Lâm Dịch nói, giọng hắn khẽ khàng, như nói với chính mình, "là một canh bạc. Một canh bạc mà chúng ta không thể thua."
Hắn quay lưng lại với chiến trường, bước vào trong tháp chỉ huy. Hắn cần chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất, và hy vọng vào những điều tốt đẹp nhất. Sự phụ thuộc vào các liên minh bất đắc dĩ, như Binh trưởng Triệu hay những người dân quân trung thành, sẽ càng được củng cố trong tình huống chiến đấu thực tế này. Hắn không hề đơn độc, nhưng gánh nặng của quyết định cuối cùng vẫn thuộc về hắn.
Trời bắt đầu hửng sáng, nhưng ánh sáng yếu ớt của bình minh không đủ để xua tan màn đêm đen tối của chiến tranh. Thay vào đó, nó chỉ làm nổi bật hơn sự hỗn loạn, sự tàn khốc đang diễn ra dưới chân tường thành. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và hắn sẽ phải đưa ra rất nhiều quyết định khó khăn, thậm chí là những hy sinh tàn khốc, để bảo vệ những gì còn lại. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, như một ngọn lửa không bao giờ tắt giữa bão tố.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.