Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 629: Khai Màn Huyết Chiến: Làn Sóng Mũi Tên

Tiếng va chạm của binh khí đã vang lên dữ dội, không còn là tiếng sấm sét nổ tung đơn lẻ, mà là một bản giao hưởng kinh hoàng của kim loại va chạm vào kim loại, của xương thịt nát tan. Làn sóng địch đầu tiên đã chạm đến tuyến phòng thủ vòng ngoài, nơi những bẫy chông và hố sập đã được kích hoạt. Tiếng la hét đau đớn của binh lính địch xen lẫn với tiếng hô hào của dân quân, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc. Khói bụi mịt mù bốc lên, che khuất tầm nhìn, chỉ còn lại những ánh lửa lập lòe và những bóng người lao vào nhau trong màn đêm.

Lâm Dịch đứng đó, trên vọng gác, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào làn sóng địch đang ập tới. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội của mặt đất, sự căng cứng của cơ bắp, sự hồi hộp đến nghẹt thở. Từng khoảnh khắc trôi qua, hắn đều phân tích, đều tính toán. Hắn biết, những gì đang diễn ra chỉ là sự mở màn. Đây là một cuộc chiến có tổ chức, tàn khốc và kéo dài, không phải là một cuộc giao tranh đơn lẻ. Những mũi tên đầu tiên chỉ là khởi đầu, báo hiệu một "cơn mưa" vũ khí và một cuộc tấn công dữ dội hơn sẽ diễn ra.

'Sống sót là ưu tiên hàng đầu,' hắn tự nhủ, câu thần chú ấy đã khắc sâu vào xương tủy hắn từ khi xuyên không. 'Nhưng để sống sót, đôi khi phải chiến đấu đến cùng, không chỉ cho bản thân, mà còn cho những người đặt niềm tin vào mình.' Hắn siết chặt thanh kiếm, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, một sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn biết rằng, tinh thần quyết tử của dân quân và liên minh, dù đối mặt với đối thủ áp đảo, chính là nguồn sức mạnh duy nhất có thể tạo nên kỳ tích, dù phải trả giá đắt. Hắn đã chấp nhận hoàn toàn vai trò lãnh đạo, và giờ đây, không còn đường lùi. Trận chiến đã thực sự bắt đầu, và hắn, Lạc Thế Chi Nhân, sẽ phải đứng vững.

***

Đêm khuya, không trăng, gió nhẹ lạnh lẽo táp vào mặt Lâm Dịch, mang theo mùi đất ẩm, mùi mồ hôi và một chút tanh nồng của máu tươi từ những kẻ địch đã ngã xuống bẫy chông. Trên vọng gác cao nhất của căn cứ, hắn đứng vững như một pho tượng tạc từ đá, thân hình gầy gò của một thiếu niên mười bảy tuổi dường như được truyền thêm một sức mạnh vô hình để chống chọi với cơn cuồng phong của chiến tranh. Đôi mắt sâu thẳm, sắc bén của hắn quét qua màn đêm đen kịt, nơi hàng vạn binh lính địch như một cơn thủy triều đen kịt đang dâng trào, nuốt chửng mọi ánh sáng.

"Đã đến rồi..." Lâm Dịch thì thầm, giọng nói chìm vào tiếng gió rít và tiếng trống trận dồn dập của quân địch. Bên trong tâm trí hắn, những dòng dữ liệu, những phân tích chiến thuật từ "Cẩm Nang Kế Sách" - khối kiến thức khổng lồ về chiến tranh mà hắn đã tích lũy từ thế giới cũ và nghiên cứu cặn kẽ thế giới này - đang luân chuyển không ngừng. 'Không còn đường lui. Mũi tên này, chúng đang đo đạc... đo đạc sự phản ứng, đo đạc tầm bắn, đo đạc sự kiên cố của chúng ta.' Hắn biết rõ, đây chỉ là màn dạo đầu, một cuộc thăm dò quy mô lớn trước khi quân địch tung ra đòn chí mạng.

Trên bầu trời, hàng ngàn mũi tên, như một đàn châu chấu khổng lồ được bao phủ bởi bóng đêm, lao tới tấp về phía căn cứ. Tiếng rít của chúng xé tan không khí, tạo thành một bản hòa tấu chết chóc. Tiếp nối ngay sau đó là những tiếng "rầm! rầm!" chói tai khi chúng găm vào tường thành kiên cố, xuyên thủng những tấm khiên gỗ dày dặn, hoặc cắm sâu vào đất, rung chuyển cả mặt đất dưới chân. Có những mũi tên mang theo đuốc lửa, tạo nên những vệt sáng đỏ rực, lập lòe trong màn đêm, như những con đom đóm tử thần đang báo hiệu điềm chẳng lành. Mùi gỗ cháy bắt đầu thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi khói nồng nặc và mùi sắt gỉ từ những mũi tên.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má hiện rõ dưới ánh đuốc, đứng bên cạnh Lâm Dịch. Gương mặt ông ta căng thẳng, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự kiên nghị của một người lính trận. "Đại nhân! Mũi tên địch có vẻ mạnh hơn dự kiến! Một vài điểm phòng thủ bị xuyên thủng nhẹ!" Ông ta báo cáo, giọng nói dứt khoát nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Ông ta đã chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng quy mô và sự dữ dội của đợt tấn công này khiến ông ta cũng phải rùng mình.

Lâm Dịch không hề nao núng, ánh mắt hắn vẫn tập trung vào từng đường bay của mũi tên, từng vết găm trên tường thành. Hắn phân tích tốc độ, góc độ và mật độ của chúng. "Bình tĩnh! Giữ vững!" Hắn ra lệnh, giọng nói trầm ổn, xuyên qua tiếng ồn ào của chiến trường. "Đội nỏ thủ chuẩn bị! Đợi hiệu lệnh của ta! Nhị Cẩu, kiểm tra điểm yếu, báo cáo tức thì!" Lời nói của hắn không cần phải quá lớn, nhưng đủ trọng lượng để Binh trưởng Triệu lập tức hiểu và truyền đạt lại cho các liên lạc viên đang chờ đợi.

Trần Nhị Cẩu, vừa chạy lên vọng gác với một tốc độ kinh ngạc, vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô giờ đây lấm lem khói bụi, đôi mắt sáng bừng vẻ căng thẳng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn vội vã lặp lại câu cửa miệng của mình, một lời khẳng định cho sự trung thành tuyệt đối, rồi nhanh chóng lao xuống để thực hiện mệnh lệnh. Hắn biết, trong thời khắc này, tốc độ và sự chính xác là yếu tố sống còn.

Vài binh sĩ ở tuyến phòng thủ phía dưới, do sơ sẩy hoặc bị tấn công bất ngờ, đã bị mũi tên sượt qua, rên rỉ đau đớn. Họ nhanh chóng được đồng đội kéo vào nơi an toàn hơn, một hầm trú ẩn tạm thời dưới chân vọng gác. Dù không có thương vong nghiêm trọng, nhưng những vết xước và bầm tím cũng đủ để nhắc nhở về sự tàn khốc của cuộc chiến. Lâm Dịch thấy tất cả, nhưng hắn biết, trong tình huống này, mỗi cá nhân chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn. Ưu tiên hàng đầu là duy trì đội hình, giữ vững tinh thần.

'Dựa vào quy mô này, đây không chỉ là một cuộc tấn công thăm dò thông thường,' Lâm Dịch suy nghĩ. 'Chúng đang cố gắng tạo ra áp lực tâm lý, kiểm tra xem liệu phòng tuyến của chúng ta có sụp đổ ngay từ đầu hay không. Nhưng quan trọng hơn, chúng đang thu thập dữ liệu. Tầm bắn, góc độ, mật độ, loại mũi tên... tất cả đều là thông tin quý giá cho đợt tấn công tiếp theo.' Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại trên thanh kiếm trong tay. Hắn đã chuẩn bị cho điều này, nhưng đối mặt với nó trực diện, sự căng thẳng vẫn như một con thú dữ gặm nhấm từng tấc da thịt. Tuy nhiên, hắn không thể để lộ bất kỳ dấu hiệu yếu đuối nào. Hắn là người chỉ huy, là điểm tựa của những người đang đặt niềm tin vào hắn.

Tiếng va chạm của mũi tên vào khiên gỗ, tiếng găm vào đất đá vẫn không ngừng. Mật độ tên vẫn dày đặc, nhưng Lâm Dịch nhận ra một sự thay đổi tinh tế. Những mũi tên ban đầu có vẻ là loại tên bình thường, nhưng giờ đây, xen lẫn vào đó là những mũi tên được tẩm dầu hoặc có đầu nhọn hoắt, sắc bén hơn. 'Chúng đang tăng cường áp lực. Cố gắng tạo ra sự hỗn loạn và phá vỡ cấu trúc phòng thủ của chúng ta.' Lâm Dịch nghiến răng. Hắn nhìn xuống, nơi ánh lửa đuốc phản chiếu trên những khuôn mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm của dân quân và binh sĩ. Họ đang chiến đấu không chỉ bằng vũ khí, mà bằng cả ý chí, bằng niềm tin vào một tương lai không bị quân địch giày xéo.

***

Dưới chân tường thành phía Đông, nơi không khí đặc quánh mùi khói, bụi bặm và mồ hôi, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đang chỉ huy các đội dân quân và binh sĩ. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng nhiệt độ từ sự căng thẳng và những ánh lửa chiến trường đã làm dịu đi phần nào. Họ đã tập luyện hàng tháng trời, từ việc dựng bẫy chông, đào hố sập cho đến cách cầm khiên, vung kiếm. Nhưng đây là lần đầu tiên đối mặt với một cuộc tấn công quy mô lớn, một làn sóng mũi tên không ngừng nghỉ như vậy. Những khuôn mặt lấm lem bùn đất và mồ hôi, ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn sự kiên quyết.

"Giữ vững! Che chắn kỹ vào! Không được lùi một bước!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực, át cả tiếng tên rít và tiếng la hét. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của hắn sừng sững như một bức tường, tay siết chặt cây búa chiến nặng trịch, sẵn sàng đón nhận bất kỳ kẻ địch nào dám vượt qua. Vết sẹo nhỏ trên má hắn, di chứng của một tai nạn hồi nhỏ, giờ đây như một dấu ấn của sự kiên cường. "Anh em ta không thể để địch vượt qua đây! Sau lưng chúng ta là làng, là gia đình!" Hắn biết những lời này có tác dụng hơn bất kỳ mệnh lệnh khô khan nào. Chúng chạm đến trái tim của những người nông dân chất phác, những người đang chiến đấu vì những thứ thiêng liêng nhất.

Mũi tên địch vẫn tiếp tục trút xuống như mưa. Tiếng "phập! phập!" liên hồi khi chúng găm vào khiên gỗ, tiếng "xoẹt!" khi chúng sượt qua giáp trụ, và tiếng "a!" thảm thiết khi có ai đó không may bị trúng. Dù đã có chuẩn bị, nhưng số lượng mũi tên quá lớn vẫn gây ra áp lực khủng khiếp. Các dân quân co người lại sau những tấm khiên, dùng cả thân mình để che chắn cho đồng đội và những khoảng trống trên tường thành. Họ không phải là những binh sĩ chuyên nghiệp, nhưng lòng dũng cảm và sự đoàn kết đã biến họ thành một pháo đài vững chắc.

Cách đó không xa, Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, đôi mắt sắc lẹm dưới vết sẹo nhỏ trên lông mày, đang lạnh lùng sắp xếp các nỏ thủ vào vị trí. "Nỏ thủ! Đợi hiệu lệnh! Không được lãng phí tên!" Hắn ra lệnh, giọng nói trầm và dứt khoát. "Nhắm vào những kẻ cầm cờ, cầm hiệu lệnh! Những kẻ đó là đầu não! Bắn!" Hắn không hô hào nhiều, mà tập trung vào sự hiệu quả. Mỗi mũi tên bắn ra phải có mục đích, phải gây sát thương tối đa. Dưới sự chỉ huy của hắn, những nỏ thủ, dù tay run rẩy, vẫn cố gắng giữ vững mục tiêu, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để phóng những mũi tên mang theo hy vọng và căm thù của họ.

Trần Nhị Cẩu, với tốc độ của một con sóc, chạy đi chạy lại giữa các vị trí. Gương mặt hắn lấm lem khói bụi, mồ hôi nhễ nhại, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn vẫn sáng quắc. Hắn vừa truyền đạt mệnh lệnh từ Lâm Dịch, vừa hỗ trợ những người bị thương, kéo họ vào tuyến sau để Bạch Vân Nhi có thể chăm sóc. "Đại nhân lệnh giữ vững! Đội sửa chữa mau chóng vá lại chỗ hổng!" Hắn hét lên, tay chỉ vào một điểm trên tường thành nơi vài mũi tên đã tạo ra một vết nứt nhỏ. "Nhanh lên! Chớ để địch có cơ hội!" Hắn, dù hoảng sợ đến toát mồ hôi, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, truyền đạt mệnh lệnh một cách rõ ràng. Hắn tin vào Lâm Dịch, tin vào những gì "Đại ca" đã chỉ dạy.

Một mũi tên lửa bất ngờ lao tới, găm vào một tấm khiên gỗ, khiến tấm khiên bốc khói và bắt đầu cháy âm ỉ. Tiếng kêu hoảng hốt vang lên. "Dập lửa! Dập lửa!" Vương Đại Trụ vội vàng hô to. Vài dân quân nhanh chóng dùng cát và nước được chuẩn bị sẵn để dập tắt ngọn lửa, ngăn không cho nó lan rộng. Lý Hổ nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm hơn. 'Tên lửa... đúng như Đại nhân đã dự đoán,' hắn nghĩ thầm. 'Chúng đang thăm dò, và giờ là thử nghiệm hỏa công.'

Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm. Mọi người đều biết rằng đây chỉ là sự khởi đầu. Tiếng trống da trầm đục của địch vẫn vang lên không ngừng, như tiếng tim đập của một con quái vật khổng lồ đang từ từ thức giấc. Những bóng người mờ mịt của khí tài công thành, bao gồm những chiếc máy bắn đá khổng lồ và thang leo, bắt đầu hiện rõ hơn trong màn đêm, được đẩy từ từ về phía tường thành. Chúng không còn giữ khoảng cách nữa. Cuộc chiến thực sự, tàn khốc hơn, sắp diễn ra. Nhưng dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, dân quân và binh sĩ vẫn đứng vững, những khuôn mặt tuy sợ hãi nhưng ánh lên sự quyết tâm. Họ sẽ không lùi bước.

***

Trong căn phòng kiên cố dưới chân vọng gác, đã được chuyển đổi thành trung tâm chỉ huy tạm thời, không khí vẫn mang một vẻ lạnh lẽo và mùi khói từ bên ngoài vẫn len lỏi qua các khe cửa. Bên trong, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu lay động trên bức tường gỗ, tạo nên những bóng hình chập chờn. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, đang khẩn trương kiểm tra các báo cáo thương vong ban đầu. May mắn thay, đợt tấn công tên đầu tiên của địch chủ yếu mang tính chất thăm dò và gây áp lực tâm lý, nên thương vong rất ít và không nghiêm trọng, chủ yếu là các vết xước, bầm tím hoặc bỏng nhẹ do tên lửa sượt qua.

Gương mặt trái xoan của nàng hiện rõ vẻ lo lắng, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo vẫn giữ được sự tập trung chuyên nghiệp. Nàng ghi chép cẩn thận vào một cuộn giấy da, sắp xếp các loại dược liệu và băng gạc trên một chiếc bàn gỗ thô sơ. "Thương vong ban đầu rất ít, chủ yếu là vết xước và bầm tím. Nhưng địch có vẻ đang thăm dò sức phòng thủ của chúng ta, Đại nhân," nàng báo cáo khi Lâm Dịch bước vào. Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy dứt khoát, mang theo một sự trấn an kỳ lạ trong không gian căng thẳng này.

Lâm Dịch, ánh mắt vẫn còn sự sắc bén của chiến trường, nhưng giọng nói đã trở nên trầm ổn hơn. Hắn gật đầu, đi đến chiếc bàn đặt bản đồ phòng thủ của căn cứ, được vẽ tỉ mỉ trên một tấm vải lớn. "Đúng vậy. Chúng sẽ không vội vàng. Đợt này chỉ là để đo khoảng cách và phản ứng." Hắn đặt tay lên bản đồ, chỉ vào những điểm xung yếu. "Chuẩn bị cho đợt tiếp theo, sẽ có hỏa công hoặc phá thành. Cần báo cho đội công thành chuẩn bị đối phó." Hắn biết rõ, quân địch sẽ không bao giờ bỏ phí một lực lượng lớn như vậy chỉ để bắn tên. Chúng phải có những kế hoạch lớn hơn, những vũ khí tàn khốc hơn.

'Hàng vạn quân... không thể chỉ dùng tên,' Lâm Dịch nội tâm tự vấn. 'Chúng có gì khác nữa? Phải đoán trước và chuẩn bị.' Hắn nhắm mắt lại một khắc, hình dung lại đội hình địch, những khí tài khổng lồ mà hắn đã nhìn thấy từ xa. Máy bắn đá, thang leo, có lẽ cả những cỗ xe công thành bọc thép. Những thứ đó không chỉ đơn thuần là vũ khí, mà còn là biểu tượng của sự tàn bạo, của ý chí san phẳng mọi thứ. Hắn cảm thấy một gánh nặng đè lên vai, nặng trĩu. Hắn không phải là một chiến binh bẩm sinh, càng không phải là một vị tướng dũng mãnh. Hắn chỉ là một người hiện đại bị lạc vào thế giới này, mang theo tri thức của một thời đại khác, và một mong muốn duy nhất: sống sót và bảo vệ những người hắn yêu thương.

Nhưng chính vì thế, hắn không thể gục ngã. Sự bình tĩnh đáng kinh ngạc và khả năng phân tích sắc bén của Lâm Dịch dưới làn mưa tên đã chứng tỏ anh sẽ là một nhà chiến thuật tài ba trong bối cảnh chiến tranh, nhưng cũng nhấn mạnh gánh nặng lãnh đạo mà anh đang gánh chịu. Anh là bộ não của toàn bộ lực lượng phòng thủ này, và bất kỳ sai lầm nào của hắn cũng có thể dẫn đến thảm họa. 'Việc chỉ có thương vong nhỏ ban đầu có thể là một cái bẫy tâm lý,' hắn cảnh báo chính mình. 'Không được chủ quan. Kẻ địch muốn chúng ta nghĩ rằng chúng yếu, hoặc chúng ta mạnh, để rồi bất cẩn.'

Lâm Dịch quay sang một liên lạc viên trẻ tuổi đang đứng đợi. "Ngươi hãy truyền lệnh cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Yêu cầu đội dân quân chuẩn bị sẵn sàng cát, nước và chăn ẩm để đối phó với hỏa công. Đội nỏ thủ tập trung vào việc bắn hạ những kẻ đẩy máy công thành. Và đặc biệt, cử thêm người gia cố những điểm yếu trên tường thành mà ta đã chỉ ra. Sử dụng gỗ dày nhất, đá lớn nhất. Thời gian không còn nhiều." Hắn nói, giọng nói nhanh nhưng rõ ràng, từng lời đều mang theo sự cấp bách.

Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, nàng nhanh chóng ghi lại các chỉ thị của Lâm Dịch. "Tôi sẽ đảm bảo các vật tư cần thiết được chuyển đến kịp thời, Đại nhân. Và sẽ cử thêm người đến hỗ trợ các đội sửa chữa." Nàng nói, đôi mắt thông minh lóe lên sự thấu hiểu. Nàng không chỉ là một người phụ trách hậu cần, mà còn là một cố vấn đáng tin cậy.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Làn sóng mũi tên đầu tiên chỉ là lời chào hỏi lạnh lẽo của tử thần. Kẻ địch sẽ không dừng lại cho đến khi căn cứ này bị san phẳng. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ phải đứng vững, không chỉ cho bản thân, mà cho tất cả những con người đang đặt niềm tin và hy vọng vào hắn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh lửa chiến trường đang bùng lên dữ dội hơn, và tiếng trống trận đã chuyển sang một nhịp điệu dồn dập, gấp gáp. Một cuộc chiến không khoan nhượng đang chờ đợi ở phía trước.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free