Lạc thế chi nhân - Chương 628: Tiếng Kèn Tử Chiến: Đội Hình Áp Sát
Tiếng kèn lệnh chói tai của quân địch lại một lần nữa gào thét, xé toạc màn đêm đang dần buông xuống Đồn Gác Biên Giới. Lần này, nó không còn là một tiếng hiệu đơn độc, mà là sự hòa tấu của hàng trăm chiếc kèn đồng, vang vọng khắp thung lũng, như tiếng tru của quỷ dữ từ địa ngục vọng lên, mang theo hơi thở của chết chóc và hủy diệt. Hàng vạn tiếng hô "Giết!" cùng lúc bùng nổ, không còn là những tiếng vang rời rạc mà là một làn sóng âm thanh cuồn cuộn, nhấn chìm mọi thứ, khiến mặt đất dưới chân Lâm Dịch và những người lính rung chuyển bần bật, như thể chính Đại Hạ đang oằn mình rên xiết dưới gót giày của quân xâm lược. Biển người địch, vốn đã lấp đầy tầm mắt, giờ đây càng trở nên sống động và hung tợn hơn bao giờ hết, mỗi binh sĩ là một chấm đen trong bức tranh khổng lồ của sự hủy diệt, cùng nhau lao tới như một cơn thủy triều dữ dội không thể ngăn cản.
Lâm Dịch đứng trên vọng gác cao nhất, thanh kiếm vung cao trong tay, lưỡi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh lửa lập lòe từ những ngọn đuốc và các đống lửa trại khổng lồ của quân địch ở phía xa. Ánh sáng hỗn loạn ấy nhảy múa trên khuôn mặt hắn, làm nổi bật những đường nét gầy gò nhưng đầy kiên nghị. Hắn cảm nhận rõ rệt từng cơn rung động dưới chân, từng luồng gió lạnh buốt mang theo mùi bụi đất, mùi mồ hôi và một thứ mùi tanh nồng của kim loại, của máu sắp đổ, len lỏi vào từng tế bào. Mùi khói thuốc súng thoang thoảng, một thứ mùi xa lạ trong thế giới này nhưng lại quen thuộc đến đau lòng với ký ức của hắn, báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng.
"Sẵn sàng..." Lâm Dịch thì thầm một lần nữa, giọng hắn khẽ nhưng uy lực, không phải cho những người xung quanh, mà là cho chính hắn, để củng cố quyết tâm đang bùng cháy trong lồng ngực. "Tất cả, giữ vững!" Hắn không cần phải nói thêm. Từ ánh mắt sắc lạnh, từ tư thế hiên ngang đối mặt với biển người địch, từ khí thế trầm ổn toát ra từ mỗi động tác của hắn, đã truyền đi một thông điệp rõ ràng, một niềm tin vững chắc đến từng binh sĩ, từng dân quân đang đứng xung quanh. Hắn biết, trong giờ khắc sinh tử này, lời nói hoa mỹ là vô nghĩa, chỉ có hành động và sự hiện diện không nao núng của người lãnh đạo mới có thể trấn an và củng cố tinh thần.
Binh trưởng Triệu gật đầu dứt khoát, khuôn mặt rắn rỏi sạm nắng của ông không hề biểu lộ một chút sợ hãi nào, chỉ có sự tập trung cao độ và quyết đoán. Ông lập tức quay sang ra hiệu cho các binh sĩ chuẩn bị bắn trả. Tiếng nạp đạn của những chiếc nỏ lớn, tiếng lên dây cung lách cách vang lên liên tục, hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của những người lính đang cố gắng giữ bình tĩnh, tất cả tạo nên bản giao hưởng đầu tiên của chiến tranh.
Vương Đại Trụ siết chặt cây đao trong tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay vạm vỡ. Hắn dường như đang cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp để kìm nén nỗi lo lắng đang dâng trào. "Cố lên anh em!" Hắn hô to, giọng khàn đặc nhưng đầy khí thế, cố gắng vực dậy tinh thần của những người lính đang đứng cạnh, những khuôn mặt chất phác giờ đây phủ một lớp bụi và sự căng thẳng tột độ. Lý Hổ không nói một lời nào, chỉ nheo đôi mắt sắc như diều hâu nhìn chằm chằm vào làn sóng địch đang ập tới. Tay hắn nắm chặt cây thương, ánh mắt đầy hung tợn, như thể muốn nuốt chửng từng kẻ địch một trước khi chúng kịp chạm vào bức tường phòng thủ.
Một mũi tên đầu tiên xé gió bay vút qua, ghim "phập" một tiếng vào bức tường gỗ kiên cố ngay phía trên đầu Lâm Dịch. Âm thanh khô khốc ấy như một tiếng súng lệnh, mở màn cho một cuộc tấn công tầm xa dữ dội. Ngay sau đó, hàng trăm, hàng ngàn mũi tên khác bay tới tấp, như một cơn mưa thép, nhuộm đen cả một khoảng trời, lao thẳng về phía Đồn Gác Biên Giới. Tiếng "vút vút" của chúng hòa cùng tiếng "phập phập" khi ghim vào tường đá, vào khiên, vào giáp, tạo nên một bản nhạc kinh hoàng của sự hủy diệt.
Lâm Dịch không hề chớp mắt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắn rút thanh kiếm khỏi vỏ, lưỡi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh lửa hỗn loạn, nhảy múa như một linh hồn quỷ dữ đang khao khát được uống máu. Hắn giơ cao thanh kiếm, một tín hiệu im lặng nhưng rõ ràng cho toàn bộ lực lượng phòng thủ.
"Không còn đường lùi. Đây là lúc phải đối mặt với sự thật tàn khốc của chiến tranh," Lâm Dịch thầm nhủ. Trong đầu hắn, những kiến thức về chiến thuật, về quản lý khủng hoảng, về tâm lý học chiến trường từ thế giới cũ lại cuộn trào. Hắn biết rằng, một cuộc chiến không chỉ là sức mạnh cơ bắp hay số lượng binh lính, mà còn là cuộc đấu trí, cuộc chiến của ý chí và tinh thần. Hắn phải là ngọn hải đăng của ý chí đó.
Biển người giờ đây đã không còn là một dòng sông máu ở chân trời, mà là một bức tường thịt và sắt đang cuồn cuộn tiến đến, mỗi lúc một gần hơn, mỗi lúc một rõ ràng hơn. Tiếng trống trận của quân địch giờ đã không còn xa nữa, mà đã gần đến mức vang dội như tiếng sấm nổ ngay bên tai, át đi mọi âm thanh khác, khiến mặt đất dưới chân rung chuyển bần bật. Cùng với đó, tiếng kèn lệnh xung trận của địch gào thét, chói tai, vang vọng khắp thung lũng, báo hiệu cuộc tấn công chính thức đã bắt đầu. Tiếng hò reo "Xung phong! Giết!" của hàng vạn binh lính địch vang vọng, như tiếng gầm của một con mãnh thú khổng lồ đang lao vào con mồi.
Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Binh trưởng Triệu đứng trên tuyến phòng thủ chính, mắt không rời đội hình địch. Gió lạnh buốt tạt vào mặt, mang theo mùi bụi đất, mùi mồ hôi, và cả mùi thuốc súng thoang thoảng từ phía quân địch. Không khí đặc quánh sự chết chóc và quả cảm, căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng nổ để bùng phát.
"Đội hình của chúng... chúng không hề coi thường chúng ta. Đây là một cuộc tổng tấn công thực sự," Binh trưởng Triệu nói, giọng ông trầm và nặng, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên sự sắc bén của một cựu binh. Ông chỉ tay về phía biển người đang ập tới. "Ngài xem, chúng chia thành ba đạo, đạo tiên phong gồm những binh lính trang bị khiên và rìu nặng nề, sau đó là cung thủ, và cuối cùng là những kỵ binh được huấn luyện bài bản. Cách chúng di chuyển, cách chúng giữ khoảng cách, tất cả đều cho thấy đây là một đội quân được tổ chức cực kỳ chặt chẽ, không phải là một đám ô hợp."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không rời khỏi chiến trường. Hắn đã nhận ra điều đó từ lâu. Ngay cả trong thế giới hiện đại, việc điều động một đạo quân lớn như vậy cũng đòi hỏi sự phối hợp và hậu cần khổng lồ. Ở cái thế giới cổ đại lạc hậu này, điều đó càng chứng tỏ kẻ địch không hề đơn giản. "Ta biết. Chúng ta không thể đánh giá thấp đối thủ," hắn đáp, giọng bình tĩnh đến kinh ngạc, như thể những gì đang diễn ra chỉ là một buổi diễn tập. "Đánh giá thấp kẻ địch là tự đưa mình vào chỗ chết. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và việc hiểu rõ đối thủ là bước đầu tiên."
Hắn nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, trong đầu nhanh chóng phác thảo lại bản đồ khu vực, các tuyến phòng thủ, và những điểm yếu tiềm tàng. "Cẩm Nang Kế Sách," hắn tự nhủ, không phải là một cuốn sách vật lý, mà là kho tàng kiến thức và kinh nghiệm chiến tranh mà hắn đã tích lũy được từ thế giới cũ, từ những bộ phim tài liệu, những cuốn sách lịch sử, những trò chơi chiến thuật. Tất cả đang được kích hoạt, sắp xếp lại một cách có hệ thống.
"Truyền lệnh!" Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm vừa rút ra khỏi vỏ. "Cung thủ sẵn sàng ở vị trí một và hai. Cây chắn đá chuẩn bị. Không được vội vàng. Chờ hiệu lệnh của ta!" Giọng hắn không to, nhưng đủ để Binh trưởng Tri��u và các chỉ huy khác nghe rõ trong tiếng huyên náo của chiến trường. "Chúng ta sẽ để làn sóng đầu tiên tiến gần hơn một chút. Càng gần, hiệu quả của bẫy và cung nỏ càng cao. Nhưng không được để chúng áp sát tường thành quá nhanh. Phải làm chậm bước tiến của chúng, từng chút một."
Binh trưởng Triệu lập tức quay người, truyền đạt mệnh lệnh của Lâm Dịch xuống các tầng thấp hơn qua hệ thống truyền tin đã được Lâm Dịch cải tiến. Những người lính, dù sợ hãi đến tái mét mặt, nhưng khi nhìn thấy sự bình tĩnh đến lạ lùng của Lâm Dịch, một tia hy vọng và sự kiên cường lại bùng lên trong lòng họ. Sự lãnh đạo của Lâm Dịch, không phải bằng uy quyền hay tiếng tăm, mà bằng sự điềm tĩnh và những quyết định chính xác, đã tạo nên một niềm tin vô hình nhưng mạnh mẽ.
Tiếng trống trận và tiếng kèn lệnh của quân địch không ngừng dội vào vách đá, dội vào lòng người, tạo nên một áp lực tâm lý khủng khiếp. Nhưng trong ánh mắt của Lâm Dịch, chỉ có sự tập trung cao độ. Hắn đang tính toán, đang phân tích. Hắn đã nhìn thấy những điểm yếu trong đội hình tưởng chừng như hoàn hảo của địch. Những hàng binh lính tiên phong, dù được trang bị giáp nặng và khiên lớn, nhưng lại di chuyển khá chậm chạp. Đó chính là cơ hội.
"Ngài nghĩ chúng ta có thể giữ vững được bao lâu?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng ông trầm tư, không phải vì nghi ngờ, mà vì muốn đo lường mức độ quyết tâm của Lâm Dịch.
Lâm Dịch quay sang nhìn ông, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi hắn. "Chúng ta không chỉ giữ vững, Binh trưởng. Chúng ta sẽ khiến chúng phải trả giá đắt cho từng bước chân mà chúng đặt lên mảnh đất này." Hắn nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào biển người đang lao tới. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta, chúng ta sẽ tự tạo ra sự công bằng của riêng mình." Câu nói đó, không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một lời thề, một lời hứa với chính hắn và với những người đã đặt niềm tin vào hắn. Đây không phải là một trận chiến chỉ để sinh tồn, đây là trận chiến để bảo vệ những giá trị, những con người mà hắn trân trọng.
Làn sóng đầu tiên của quân địch, những binh lính tiên phong mang theo khiên và rìu, đã bắt đầu lao vút về phía căn cứ, như một con sóng thần hung hãn không thể ngăn cản. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô hào "Giết!" vang vọng, và rồi, tiếng va chạm đầu tiên của binh khí đã vang lên, như tiếng sấm sét nổ tung, mở màn cho trận chiến khốc liệt nhất mà Đồn Gác Biên Giới từng chứng kiến. Khói bụi mịt mù bốc lên, che khuất tầm nhìn, chỉ còn lại những ánh lửa lập lòe và những bóng người lao vào nhau trong màn đêm.
***
Dưới chân Đồn Gác Biên Giới, tại các tuyến phòng thủ thấp hơn, không khí cũng căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng kèn lệnh chói tai và tiếng trống trận dồn dập từ quân địch như những nhát búa giáng mạnh vào lồng ngực của từng người lính, từng dân quân. Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, dù đã nghe Lâm Dịch giảng giải về chiến thuật và đối sách, nhưng khi đối mặt với quy mô thực sự của đội quân địch, nỗi sợ hãi vẫn là một bản năng khó kiểm soát. Khuôn mặt của những dân quân, đa phần là nông dân, thợ săn, giờ đây tái mét, mồ hôi lạnh túa ra dù gió đêm vẫn buốt giá. Ánh mắt họ đầy lo âu, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa của sự căm phẫn và quyết tâm bảo vệ những gì mình trân quý vẫn âm ỉ cháy.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang đứng ở tuyến đầu của một đội phòng thủ, tay nắm chặt cây đao đã mài sắc lẹm. Hắn hô lớn, giọng khàn đặc nhưng đầy khí thế, cố gắng áp đi tiếng trống trận của địch: "Đại ca đã dặn! Giữ vững trận địa! Không ai được lùi bước!" Câu nói ấy, như một lời nhắc nhở, một lời hiệu triệu, vang vọng trong hàng ngũ dân quân. "Chúng ta là người biên cương! Dù có chết cũng phải đứng vững để bảo vệ gia đình, bảo vệ thôn làng!"
Những người lính đáp lại bằng tiếng "Hô!" đồng loạt, dù giọng họ có chút run rẩy, nhưng quyết tâm đã được củng cố. Họ kiểm tra lại cung nỏ, những mũi tên được tẩm độc hoặc gắn thêm lửa đã sẵn sàng. Những cây giáo mác, rìu đá thô sơ được Lâm Dịch cải tiến, giờ đây trở thành vũ khí sắc bén trong tay những người nông dân chân lấm tay bùn. Các bẫy chông được ngụy trang cẩn thận dưới lớp đất và lá khô, những hố sập được che đậy khéo léo, tất cả chờ đợi bước chân của kẻ thù.
Không xa Vương Đại Trụ, Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đang tuần tra dọc tuyến phòng thủ của mình. Hắn không nói nhiều, chỉ gằn giọng từng tiếng, đủ để những người lính xung quanh nghe thấy: "Thằng nào dám lùi, tao chém trước khi địch tới!" Lời nói thô tục nhưng đầy uy lực của hắn như một liều thuốc kích thích, khiến những người lính dù sợ hãi đến mấy cũng phải căng cứng người, siết chặt vũ khí. Lý Hổ biết, trong giờ phút này, sự tàn bạo đôi khi lại là thứ cần thiết để giữ vững kỷ luật và tinh thần chiến đấu. Hắn liếc nhìn về phía biển người đang ập tới, đôi mắt lóe lên vẻ khinh miệt và sự sẵn sàng chiến đấu. Hắn từng kiêu ngạo vì sức mạnh của mình, nhưng giờ đây, hắn chiến đấu vì một lời hứa, một sự trung thành mà hắn đã dành cho Lâm Dịch.
"Mũi tên đầu tiên đã bay tới rồi, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô, chạy hớt hải đến chỗ Vương Đại Trụ, giọng hắn run rẩy nhưng đôi mắt vẫn sáng, nhanh nhẹn. "Trên vọng gác đã ra hiệu lệnh bắn trả!" Nhị Cẩu, dù hoảng sợ đến toát mồ hôi, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, truyền đạt mệnh lệnh một cách rõ ràng. Hắn tin vào Lâm Dịch, tin vào những gì "Đại ca" đã chỉ dạy. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói cửa miệng ấy giờ đây trở thành một lời khẳng định cho sự trung thành tuyệt đối của hắn.
Vương Đại Trụ gật đầu, "Cứ theo lời Đại ca mà làm! Bắn! Bắn chúng nó!" Hắn hô to, ra hiệu cho các cung thủ. Tiếng dây cung bật mạnh, hàng trăm mũi tên vụt qua trong đêm, tạo thành một cơn mưa ngược, lao về phía đội hình địch. Mặc dù số lượng không thể sánh bằng quân địch, nhưng mỗi mũi tên đều mang theo sự căm hờn và quyết tâm của những người dân biên cương.
Xa hơn một chút, phía sau tuyến phòng thủ chính, trong một căn nhà gỗ tạm bợ đã được chuyển đổi thành khu vực cứu thương, Bạch Vân Nhi đang khẩn trương sắp xếp các loại dược liệu, băng gạc. Vóc dáng thon thả của nàng di chuyển thoăn thoắt, đôi mắt thông minh, sắc sảo hiện rõ vẻ lo lắng, nhưng bàn tay nàng vẫn vững vàng, không một chút run rẩy. Những người phụ nữ và người già trong làng đang giúp nàng vận chuyển nước sạch, đun sôi các loại thảo dược, chuẩn bị mọi thứ để đón nhận những thương vong đầu tiên.
"Mọi người cố gắng giữ bình tĩnh," Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng ôn hòa nhưng đầy dứt khoát, mang theo một sự trấn an kỳ lạ. "Chúng ta không thể giúp họ chiến đấu trực diện, nhưng chúng ta có thể là hậu phương vững chắc nhất. Chỉ cần chúng ta không hoảng loạn, chỉ cần chúng ta làm tốt nhiệm vụ của mình, họ sẽ có thêm sức mạnh để chiến đấu." Nàng nhìn ra bên ngoài, qua khe cửa sổ, ánh lửa chiến trường hắt vào, in bóng nàng lên bức tường gỗ. Trong sâu thẳm, nàng cũng cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội của mặt đất, tiếng kèn lệnh và tiếng hô hào của quân địch như muốn xé toạc màng nhĩ. Nhưng nàng biết, Lâm Dịch đang ở đó, hắn sẽ không để bất kỳ ai gục ngã. Niềm tin vào hắn, vào khả năng của hắn, là thứ duy nhất giúp nàng giữ vững tinh thần.
Tiếng va chạm của binh khí đã vang lên dữ dội, không còn là tiếng sấm sét nổ tung đơn lẻ, mà là một bản giao hưởng kinh hoàng của kim loại va chạm vào kim loại, của xương thịt nát tan. Làn sóng địch đầu tiên đã chạm đến tuyến phòng thủ vòng ngoài, nơi những bẫy chông và hố sập đã được kích hoạt. Tiếng la hét đau đớn của binh lính địch xen lẫn với tiếng hô hào của dân quân, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc. Khói bụi mịt mù bốc lên, che khuất tầm nhìn, chỉ còn lại những ánh lửa lập lòe và những bóng người lao vào nhau trong màn đêm.
Lâm Dịch đứng đó, trên vọng gác, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào làn sóng địch đang ập tới. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội của mặt đất, sự căng cứng của cơ bắp, sự hồi hộp đến nghẹt thở. Từng khoảnh khắc trôi qua, hắn đều phân tích, đều tính toán. Hắn biết, những gì đang diễn ra chỉ là sự mở màn. Đây là một cuộc chiến có tổ chức, tàn khốc và kéo dài, không phải là một cuộc giao tranh đơn lẻ. Những mũi tên đầu tiên chỉ là khởi đầu, báo hiệu một "cơn mưa" vũ khí và một cuộc tấn công dữ dội hơn sẽ diễn ra.
'Sống sót là ưu tiên hàng đầu,' hắn tự nhủ, câu thần chú ấy đã khắc sâu vào xương tủy hắn từ khi xuyên không. 'Nhưng để sống sót, đôi khi phải chiến đấu đến cùng, không chỉ cho bản thân, mà còn cho những người đặt niềm tin vào mình.' Hắn siết chặt thanh kiếm, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, một sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn biết rằng, tinh thần quyết tử của dân quân và liên minh, dù đối mặt với đối thủ áp đảo, chính là nguồn sức mạnh duy nhất có thể tạo nên kỳ tích, dù phải trả giá đắt. Hắn đã chấp nhận hoàn toàn vai trò lãnh đạo, và giờ đây, không còn đường lùi. Trận chiến đã thực sự bắt đầu, và hắn, Lạc Thế Chi Nhân, sẽ phải đứng vững.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.